Ám dục - Chương 105 - Phần 2

Vết thương trên cổ tay bị ống tay áo che đi, Dung Ân mở mắt, “Cậu đã dậy rồi."

"Tối hôm qua, có phải mình rất điên không?”Tư Cần ngồi bên cạnh Dung Ân, đồ ăn gọi đến Dung Ân cũng chưa có ăn, cô đến lò vi sóng đun lại, “Lúc ấy tâm tình quá kém, phát điên, làm hại cậu cũng không thể ngủ."

"Ăn một chút gì đi, tiếng của cậu tắt rồi đó, mấy ngày nay, mình sẽ ở cùng cậu."

"Không cần, “Tư Cần mỉm cười, “Cậu cho rằng mình không có đàn ông thì không sống được sao? Chẳng qua tối qua uống một chút rượu, say khướt thôi, thật đúng là dọa cậu sợ rồi, " Bộ dạng cô nửa đùa nửa thật, đem thức ăn nóng hổi mang lên, tâm tình đã khá nhiều, Dung Ân thủy chung không yên lòng, "Mấy ngày qua, không có gặp phiền toái gì sao?"

"Cậu yên tâm đi, ”Tư Cần nếm thức ăn, “Mình không sao."

Ăn cơm xong, đến gần đêm, Tư Cần kêu Dung Ân trở về, cô vốn định buổi tối ở chỗ này, nhưng là Tư Cần liên tục nói chính mình không có chuyện gì, Dung Ân nếu là biết biến cố sau này, ngày đó dù thế nào cô cũng sẽ không đi.

Ngày hôm sau, điện thoại Tư Cần tắt máy. Dung Ân qua tìm, chủ nhà nói Tư Cần đã dọn nhà trong đêm, đi rất gấp, ngay cả tiền thừa cũng không lấy.

Cô lần nữa biến mất.

Dường như là đồng thời, Hạ gia truyền ra tin vui, Hạ Tử Hạo nửa tháng sau sẽ cùng Giang tiểu thư đính hôn, chuyện này không khác gì một làn sóng không nhỏ.

Người sáng suốt rất tinh tường, Hạ Tử Hạo nhận hối lộ, mặc dù đến nay đã chìm xuống, nhưng đối với những người tham chính mà nói, danh tiếng quan trọng nhất, trước tình trạng nguy cấp này, đám hỏi cùng Giang gia, là lựa chọn tốt nhất bác bỏ tin đồn.

Hạ gia cùng Giang gia, mấy đời qua lại thân thiết, hai đứa bé cũng là thanh mai trúc mã, tiệc đính hôn này, ở trong mắt mọi người đương nhiên là nước chảy thành sông.

Tiệc được đãi ở nhà hàng cao chọc trời, bao hết một tầng.

Nam Dạ Tước được mời, vốn không muốn tham dự, nhưng ngại từ chối, vẫn là một mình đi trước.

Dung Ân thuê xe đi tới vùng ngoại thành, cô mua một bó hoa, đi vào khu mộ, đến trước mộ bà nội, liếc thấy trong bình hoa có vài bông Bách Hợp, chen chúc nhau, trên mặt còn có những giọt nước còn mới.

Trong đầu cô phản ứng đầu tiên chính là Tư Cần đã đến.

Dung Ân thả hoa trong tay rơi xuống, sải bước đến cửa, ông lão chịu trách nhiệm trông coi chỗ này mỗi ngày có người đến đều có ghi chép, mới có thể điều tra ra.

"Ông lão, tôi muốn hỏi, ngôi mộ 1314, hôm nay có người đến thăm sao?" (Không biết các bạn có biết điều này không, 1314 nghĩa là trọn đời trọn kiếp, y như 520 là anh yêu em ý)

Ông lão bên trong đang xem báo, nghe được câu hỏi, giơ mắt kiếng trên mũi lên, “Hôm nay có một cô gái đến, ta xem xem,” ông lật sổ ra, “Đúng, là ngôi mộ 1314."

"Xin hỏi, bộ dáng cô ấy như thế nào, ông thấy cô ấy đi hướng nào rồi?"

"Một cô gái rất đẹp, đúng rồi, cô bé thật kỳ quái, tới tảo mộ, lại mặc áo cưới, ban ngày, hù dọa ta sợ gần chết..."

Dung Ân ánh mắt sợ run lên, vội vàng cám ơn sau chạy ra ngoài, cả trái tim cô như muốn nhảy khỏi cổ họng, bước đi hư ảo giẫm lên bông, cô đón xe chạy thẳng đến khách sạn cao chọc trời.

Nam Dạ Tước vừa tới, liền nhận được điện thoại của Dung Ân, anh nhếch khóe miệng cười, “Alo, Ân Ân?"

"Alo, anh nhìn thấy Tư Cần không?"

Nam Dạ Tước ánh mắt quét bốn phía, “Không có, cô ấy sao lại ở đây?"

"Dạ," Dung Ân dưới tình thế cấp bách, liền gọi ra tên của anh, “Em sợ Tư Cần làm chuyện điên rồ, anh xem giúp em một chút, nếu thấy cô ấy ở khách sạn… nhất định phải ngăn cản cô ấy, em sẽ đến ngay."

"Được" Nam Dạ Tước mặt sắc mặt ngưng trọng, thu hồi điện thoại.

Các vị khách bắt đầu kí tên, Hạ Tử Hạo cùng Giang tiểu thư xuống xe, những cô gái khánh tiết (là những người đứng xếp hàng trước những cửa khách sạn trong các tiệc cưới) bước ra nghênh đón, trưởng bối hai bên cười rực rỡ, như tắm gió xuân.

"Nhìn kia, đó hình như là người!”

Trong đám người, không biết là người nào dẫn đầu hô lên một câu, rất nhiều người ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy trên lầu 10, một cô gái mặc áo cưới ngồi trên lan can, cặp chân trơn bóng mảnh khảnh nhẹ nhàng quơ, có người bị làm cho sợ đến luôn miệng thét chói tai. Nhân vật chính hôm nay cũng tới đến trên quảng trường, hắn mặc tây phục màu trắng nho nhã, tuấn lãng phi phàm, ngẩng đầu nhìn lại, gương mặt vốn cũng không có vui mừng lập tức liền căng thẳng.

Nam Dạ Tước cũng phát hiện, trong con ngươi anh hiện lên bén nhọn, thừa dịp nhiều người, đi tới bên trong khách sạn.

Tư Cần ngồi ở ngoài vòng bảo hộ của ban công lộ thiên, chỉ cần nghiêng người, thì lập tức rơi xuống.

Sắc mặt Hạ Tử Hạo cứng đờ, vạt ra đám người chạy đến phía trước, “Tư Cần xuống, Tư Cần..."

"Tử Hạo," Giang tiểu thư không vui nhíu mày, hôm nay khách mời đều là những nhân vật tầm cỡ của thành phố Bạch Sa, hắn làm mất mặt như vậy, cô cũng sẽ gánh không nổi, “Anh làm cái gì vậy?" Cô ta đi đến bên cạnh Hạ Tử Hạo, kéo nhẹ ống tay áo của hắn.

Hạ lão gia tức thẳng dậm chân, tiếng nói tức giận mười phần, "Ngươi trở lại cho ta, hôm nay là tiệc đính hôn của ngươi đó!" Người đàn bà này, phá hủy hai đứa con của ông ta, còn mặc áo cưới đên đây làm loạn, cô ta cũng không nhìn xem hôm nay là tình cảnh gì!

"Tư Cần, em xuống đây, phía trên nguy hiểm!”

Cô gái phía trên tựa hồ nghe được tiếng kêu to phía dưới, cô nàng đung đưa hai chân, từ từ cúi đầu xuống, Hạ Tử Hạo, quả nhiên như lần đầu cô gặp gỡ, vẫn cói mắt giữa đám đông. Tư Cần nhẹ vén lên khóe miệng, cô giơ tay lên, trên cổ tay trắng, hai chữ Tử Hạo rõ ràng, ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở bắn vào trong mắt cô, cô chợt cảm thấy choáng váng, thân thể nghiêng qua, thiếu chút nữa trồng xuống.

"A!” có người thét chói tai liên tục.

Một cánh tay Tư Cần kịp thời vịn lại lan can, làn váy của áo cưới màu trắng giống như một đôi cánh trắng tinh, cô cười cười, cầm lấy điện thoại bên cạnh.

Điện thoại đổ chuông một chút, Hạ Tử Hạo liền bắt lấy.

"Tử Hạo, hôm nay em đẹp không?"

"Đẹp, Tư Cần, trong lòng anh em đẹp nhất." Giọng người giọng đàn ông bắt đầu nghẹn ngào, hắn ngửa đầu, co nhìn xuống, ánh mắt của hai người bỏ qua những ngăn cách, lần nữa nhìn nhau.

Bên cảnh Hạ Tử Hạo, Giang tiểu thư hung hăng cắn răng, tức đến sắc mặt trắng bệch.

"Tử Hạo, hôm nay là ngày vui của anh, em tới chúc phúc cho anh."

"Tư Cần, có lời gì xuống rồi chúng ta từ từ nói, được không?

Hôm nay cô quả thật rất đẹp, bộ dạng mặc áo cưới, như một Thiên Sứ, Hạ Tử Hạo chỉ cảm thấy hai mắt đau nhói, ánh mặt trời chiếu xuống, hắn chỉ có thể nheo mắt lại, Tư Cần lắc đầu, giọng nói lạnh nhạt, “Tử Hạo, cô gái bên cạnh là người cùng anh đi hết nửa đời sau sao? Cô ta sẽ là vợ của anh... Tử Hạo, em thật hâm mộ cô ấy, đổi lại là em… có thể đứng bên cạnh anh một ngày, em cũng thỏa mãn rồi. Em hy vọng cỡ nào có thẻ gọi họ một tiếng ba mẹ,” Tư Cần lau mắt, dường như là khóc, tiếng nói khàn khàn, giọng nói chuyển làm tự giễu, “Em thật là nằm mộng ban ngày rồi..."

"Tử Hạo, đừng làm mất mặt ở chỗ này," cuộc đối thoại của hai người bị Hạ lão gia cắt đứt, ông ta kéo tay Hạ Tử Hạo, kéo đi, "Đi..."

"Cha,” Người đàn ông nói, dời điện thoại bên tai đi, “Con không thể bỏ lại Tư Cần..."

Cô có thể từ trong điện thoại di động nghe được hai người tranh chấp, Hạ lão gia quơ tay múa chân, hận không thể tát cho anh một bạt tai, “Cô ta muốn nhảy lầu là chuyện của cô ta, ngươi nhìn thử xem thân phận ngươi là gì, cô ta muốn nhảy càng tốt, mạng của chính mình, không liên quan gì đến Hạ gia chúng ta!"

"Cha,” Hạ Tử Hạo bị chọc giận, dùng sức hất ra kìm hãm, "Sao người có thể nói như vậy!"

Tình cảnh phía dưới đắt đầu lâm vào hỗn loạn, Hạ phu nhân tới khuyên can, Hạ Tử Hạo cầm lấy điện thoại di động trở lại chỗ ban nãy, "Tư Cần, em xuống đây, chúng ta kết hôn có được hay không? Chúng ta rời đi chỗ này, không bao giờ... trở lại nữa..."

Tư Cần cầm điện thoại di động, lòng tuyệt vọng lần nữa rung động, cô nhẹ giọng khóc nức nở, cúi thấp đầu, mặc dù biết kết cục như vậy chỉ có trong lời nói dụ trẻ nhỏ, nhưng cô tình nguyện tin tưởng, "Tử Hạo, em yêu anh, em không lừa được chính mình, em yêu anh..."

"Anh cũng yêu em!" Người đàn ông chảy nước mắt, chữ chữ kiên định mà hết sức chân thành.

Nam Dạ Tước chạy tới sân thượng, Tư Cần cùng Hạ Tử Hạo đang nói chuyện điện thoại, cô nghe được động tĩnh sau nghiêng đầu lại, "Không được qua đây!”

"Tôi nghĩ cô là người thông minh, sao lại làm việc ngốc nghếch này?"

Tư Cần tay trái bám vào lan can, thân thể nghiêng ra ngoài, "Ngươi không được qua đây!"

Nam Dạ Tước đứng tại nguyên chỗ, không dám động, Tư Cần nghiêng nhìn phía dưới, cánh tay kéo thẳng có thể buông ra bất cứ lúc nào, “Tử Hạo, em biết lựa chọn cách này, ai cũng sẽ nói em quá hèn yếu, chính em cũng biết. Nhưng, lựa chọn sống sót, thật ra so với chết càng phải có dũng khí, em quá mệt mỏi, một mình bà nội sẽ lạc đường, em đã đến lúc phải đi theo bà..."

"Tư Cần," một đầu điện thoại, truyền đến gào thét e ngại mà bén nhọn, “Không nên, đường sau này, có anh giúp em!”

"Không nên,” Nam Dạ Tước dưới tình thế cấp bách, sải bước đến, “Tôi đáp ứng cô, tôi có thể cho cô một thân phận mới, cô có thể cùng hắn đến một chỗ khác bắt đầu lại lần nữa, tôi sẽ giúp cô!"

"Nam Dạ Tước,” cô gái quay đầu lại nhìn anh, "Cảm ơn anh."

Một lần nữa bắt đầu, nói dễ vậy sao? Cô không phải là cô bé lọ lem, cô không có hoàng tử cứu vớt, Tử Hạo, nếu để em nhìn anh ở bên cạnh người người đàn bà khác, tay trong tay bên nhau, không khác gì hủy diệt em. Loại đau đớn này, em sợ phải thừa nhận, em thật ra rất nhát gan, vậy nên, em tình nguyện chết đi.

"Nam Dạ Tước, hứa với tôi, chăm sóc Dung Ân thật tốt, tôi tin anh..."

Cánh môi cô tràn ra kiên quyết, "Tử Hạo, tha thứ cho sự ích kỉ của em, em hi vọng anh có thể nhớ rằng, em từng dùng mạng sống cửa mình yêu anh..."

Tư Cần chính là một con mèo trong đêm tối, cô cũng thích ở dưới ánh mặt trời lim dim, nhưng cô biết mình nhất định là một con rối trong đêm tối, cô không đấu lại người càng không đấu lại trời, lời ước nguyện của cô trước hoa hồng Champagne, đích thị là bọt biển, nếu sống không được, lựa chọn một cách bốc đồng ra đi, ít nhất là ở trước mặt anh ấy.

Lúc Dung Ân vội vàng chạy tới khách sạn, quảng trường lớn ở chỗ này, ở giữa có bể phun nước, vài giọt nước tung đến trên mặt, lành lạnh.

"A!” cách đó không xa, tiếng thét chói tai xé rách bầu trời.

Tư Cần buông tay ra, thân thể rất nhanh rơi xuống, áo cưới màu trắng thuần khiết theo gió vung lên, thật giống như là một con chim bồ câu trắng, cô nhắm hai mắt lại, bên tai, tiếng người đàn ông gào thét tê tâm liệt phế từ trong điện thoại truyền đến. Cô mở bàn tay ra, tốc độ rơi xuống rất nhanh, khăn trên đầu thổi bay đi, trong thoáng chốc, Tư Cần có thể nghe tiếng bà nội nói: "A Cần, sao ngươi lại ngu ngốc như vậy?"

Hạ Tử Hạo vứt điện thoại, muốn chạy lên cứu, nhưng lại bị mấy người phía sau kéo lại.

Bước chân Dung Ân cứng ngắc, cô cảm thấy toàn bộ thế giới cũng sụp xuống, chung quanh hết thảy cũng đang xoay tròn, tất cả mọi thứ thật giống như điên đảo, cô muốn mở miệng, nhưng trong cổ họng giống như là bị cái gì đè ép, làm âm thanh lúc đi ra được, cô đã nghe được mùi máu tanh, "Tư Cần!"

Dung Ân, nhớ kỹ...

Cậu phải hạnh phúc.

Kiếp này, hạnh phúc chưa bao giờ đến gần mình, cho nên, cậu phải hạnh phúc.

Lúc cô rơi xuống, trên quảng trường, chim bồ câu trắng từng đám từng đám nhàn hạ bay lượn, giống như sợ hãi, vỗ cánh rất gấp.

Dung Ân thấy được màu máu, Hạ Tử Hạo như đổi điên hất mọi người ra, anh quý rạp xuống mặt đất cứng rắn, hai quả đấm từng cái nện xuống, máu tươi tóe ra, bắn vào tây phục màu trắng của anh, anh giống như dã thú gầm lên, mọi người vây lại, hoa hồng trước ngực người đàn ông rơi xuống mặt đất, ai cũng không dám nhích tới gần, tiếng rên rỉ của anh đêm vào trong lòng mỗi người, ngay cả giỏ, tựa hồ cũng đang khóc.

120 cùng đội phòng cháy chữa cháy chạy đến thấy quen tình cảnh này, chỉ là lắc đầu. (120 giống như 115 bên Việt Nam)

Tư Cần nói, cô ấy không thể là Thiên Sứ.

Cho nên, cô chỉ có thể chìm vào bóng đêm.

Dung Ân giật mình tại nguyên chỗ, một bước cũng không bước nổi ra, Tư Cần khi còn sống, cuối cùng cũng đã dùng cách dứt khoát nhất để hoàn lại rồi.

Toàn thân cô lạnh như băng, ngay cả đôi môi cũng đều run rẩy, người đàn ông vội vàng chạy tới, anh đem Dung Ân ép vào ngực mình, không để cho một màn máu tanh lưu vào đáy mắt cô, hai tay Nam Dạ Tước đặt sau lưng cô, muốn mang cô rời đi.

Dung Ân cứng đờ, ngay cả khí lực bước đi cũng không có.

Nam Dạ Tước cho là cô muốn ở lại nơi này, chẳng qua là ôm chặt lấy cô.

120 bắt đầu dọn dẹp hiện trường.

Hai tay Dung Ân buông thõng tại bên người bỗng nhiên ôm chặt em Nam Dạ Tước, cô rất dùng sức ôm anh, "Chúng ta đi thôi, rời nơi này đi."

"Được." người đàn ông ôm eo mảnh khảnh của cô, cô thật sự không có khí lực, anh liền chặn ngang ôm lấy cô đi về phía bãi đậu xe. (ẵm lên đó)

Hai tay Dung Ân vẫn ôm cổ Nam Dạ Tước, “Đối với Tư Cần mà nói, có lẽ, như vậy thật sự là một loại giải thoát."

Anh vốn tưởng cô sẽ ầm ĩ lên, ít nhất cũng sẽ khóc, “Ân Ân, cách đối mặt của mỗi người khác nhau, sống, có đôi khi so với chết còn khó chịu hơn."

Trở lại bên trong xe, Nam Dạ Tước mở điều hòa, hai tay Dung Ân lạnh như văng, anh sưởi ấm từng ngón tay của cô, đặt ở môi, lại tinh tế xoa.

"Anh nói xem, tại sao chúng ta vẫn không thể giữ cô ấy lại được?"

"Là chính cô ấy muốn rời đi, cô ấy nói mệt mỏi."

Dung Ân cũng cảm thấy mệt mỏi, cô dựa vào ghế ngồi, không bao lâu ngủ thiếp đi, Nam Dạ Tước trong xe ngồi thật lâu, anh vén tóc trên trán Dung Ân, nghiêng thân qua, khẽ hôn xuống.

Không mang theo bất kỳ ham muốn nào, môi mỏng khắc lên, liền rời đi.

Tiệc đính hôn này, sóng gió toàn thành phố, Tư Cần cứ như vậy đi, vẫn không có cứu chữa qua.

Hạ Tử Hạo không để ý phản đối trong nhà, dứt khoát thay cô lo liệu hậu sự.

Dung Ân hi vọng cô có thể được chôn cất cùng bà nội, ngày chôn cất, chỉ có hai người họ.

Ngắn ngủi mấy ngày, Hạ Tử Hạo gầy hẳn, bộ dáng không có chút tinh thần, đầu tóc buông thỏng, bên trong đôi mắt ảm đạm không ánh sáng, Dung Ân nhìn không khỏi chua xót, nhưng cũng cố nén, chẳng qua là vành mắt đỏ lên.

Trên bia mộ, Tư Cần nhàn nhạt cười, chỉ có vào lúc này, mới có thể nhớ kỹ bộ dáng điềm tĩnh của cô ấy.

Cô chôn cất bên cạnh bà nội, Hạ Tử Hạo dựa vào bia mộ Tư Cần, “Em được như nguyện rồi, đời này, anh sẽ mái nhớ em, em đã khắc sâu vào lòng của anh, rốt cuộc rũ cũng sẽ không đi."

Dung Ân quay đầu đi, gió thòi xào xạc, đường vô tận rên rỉ cùng kêu lên nức nở, thống khổ vô cùng.

"Cô biết không? Thật ra Tư Cần không cần phải chết."

Dung Ân u mê, không có kịp phản ứng ý tứ trong lời nói hắn.

"Cô ấy là bị buộc chết.” Tròng mắt Hạ Tử Hạo tối tăm nhìn thằng Dung Ân, làm cô chợt cảm thấy trong lòng run sợ, “Ngày tôi đính hôn, cô ấy vốn có thể không cần phải chết, tôi đã khuyên cô ấy xuống, nhưng là, là, Nam Dạ Tước bức tử cô ấy! Cô có biết, hắn lúc ấy nói gì với cô ấy không?"

"Từ sau khi biết ai hại Hạ Phi Vũ, Nam Dạ Tước chưa từng buông tay đối với Tư Cần, hắn từng bước, đến khi đẩy cô ấy vào tử địa!"

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/