Ám dục - Chương 103

Chương 103

Nam Dạ Tước đối với việc nhà Hạ gia vốn không muốn quản, bởi vì anh biết Dung Ân không muốn anh quản.

Hiện nay Hạ Phi Vũ xảy ra chuyện như vậy, anh vẫn là vận dụng quan hệ đem Hạ Tử Hạo ra ngoài.

Trở lại Hạ gia, chuyện Hạ Phi Vũ còn chưa kịp truyền đến, Hạ lão gia một mình thấp thỏm trong lòng cuối cùng rơi xuống, vội vàng kêu tài xế lái xe đưa Hạ Tử Hạo đưa đến bệnh viện, tự mình đón Hạ phu nhân xuất viện.

Điện thoại Hạ Phi Vũ vẫn tắt, con gái cũng lớn, hai người không có suy nghĩ nhiều, chỉ muốn lôi kéo con trai đến khách sạn ăn mừng.

Hạ Tử Hạo quan tâm Tư Cần, sau khi ăn cơm xong liền vội vã nói mình có việc, tự lái xe rời đi.

Người đi làm ở Cám Dỗ, đều là con cú, Tư Cần cũng không ngoại lệ, cô vẫn ngủ đến xế chiều mới tỉnh lại, thu dọn phòng ốc qua loa, mặc đồ ngủ, bên ngoài khoác áo lông, liền mang theo túi rác xuống lầu.

Sau khi đem đồ ném về, cô vốn định lập tức lên lầu, lại thấy một chiếc Mercesdes-Benz màu đen chạy băng băng xông tới, cơ hồ sẽ đụng vào cô, chỉ còn cách ba bước liền dừng lại, cô bị làm cho sợ theo bản năng lui về phía sau, người đàn ông xuống xe, mặc áo gió màu đen, tuấn tú đẹp trai, đang tựa tại cửa xe cười với cô.

Hạ Tử Hạo thấy cô hồi lâu không mở miệng, chậm chạp không có phản ứng, liền tiến lên kéo tay, dẫn cô tới phía sau xe, sau khi mở cốp, lập tức thấy 999 đóa hoa hồng Champagne, mỗi một đóa cũng là chọn lựa cẩn thận, nở rộ xinh đẹp, mùi thơm làm người ta say mê, Tư Cần biết rõ loại hoa hồng này có ý nghĩa: Anh chỉ chung tình với mình em.

"Nghe nói rồi sao?” Hạ Tử Hạo đứng sau lưng Tư Cần, hai tay xuyên qua thắt lưng cô, dán chặt lấy bụng cô, "Hướng về phía hoa hồng Champagne ước nguyện, nguyện vọng của em sẽ được thực hiện, có muốn thử một chút hay không?"

Gió rét quất vào mặt, vòng tay ôm ấm áp, nếu để cho cô ước nguyện… cô nhất định sẽ nói, để cho chúng ta gặp nhau theo cách bình thường nhất, em là Tư Cần, anh là Hạ Tử Hạo, không hơn.

Người đàn ông này, cô dứt không ra, càng không thể có được, để anh đi, Tư Cần so với ai khác đều thấy đau, có thể cô lựa chọn phương thức quá kịch liệt, lên tới trên lầu, hai người không thể chờ đợi được ôm lấy nhau, hôn nhau nồng nhiệt, khát vọng khẽ vuốt, để Tư Cần lúc đó nằm vật xuống giường lớn, cô kéo qua chăn che mặt mình, nước mắt cơ hồ đồng thời chảy ra, cô muốn phóng túng một lần, chỉ sợ chẳng qua là chỉ vẻn vẹn có một lần.

Đời này, chưa có người đàn ông nào mang lại cho cô cảm giác như vậy.

Hạ Tử Hạo đi vào cũng là lúc biết Tư Cần không phải là lần đầu, nhưng mặc dù như vậy, anh vẫn rất ôn nhu săn sóc cô, luôn để cô hoàn toàn thích ứng, mới từ từ chuyển động. Anh từng lần một hôn hít lấy thân thể của cô, ở trong mắt Tư Cần, thân thể của cô là bẩn thỉu vô cùng, mà Hạ Tử Hạo đối đãi với nó, giống như là đối đãi bảo bối, hết sức che chở, anh làm cho cô nếm được tư vị làm trinh nữ (ở đây ý nói trước đây TC chưa có một lần nào gọi là ân ái thật sự), sung sướng tràn trề vui thích, đến cuối cùng, người đàn ông ôm chặt lấy cô, đôi môi mỏng nóng rực hôn lên từng giọt nước mắt trên mặt cô, lúc người đàn ông phóng thích, anh cơ hồ là lấy hết sức lực đem Tư Cần dán vào trong lòng, cô cảm giác mỗi khúc xương đều đau nhức, nhưng cái loại đau này, quả nhiên là khắc cốt ghi tâm, hạnh phúc.

Hai người mềm nhũn ôm nhau, ánh mặt trời rất tốt xuyên thấu qua khu vườn rồi đến rèm cửa sổ, chiếu xạ ở hai thân thể giao thoa thật chặt, Tư Cần đem mặt tựa vào bộ ngực người đàn ông, Hạ Tử Hạo ngón tay xuyên qua mái tóc dài của cô, "Chúng ta kết hôn đi."

Hai con mắt khẽ nhắm của Tư Cần kinh ngạc mở ra, sắc mặt ngạc nhiên, "Tử Hạo, lần trước ở Hạ gia, em cho là anh chỉ nói một chút thôi."

"Anh nghiêm túc” Thân người đàn ông trượt xuống dưới, cùng cô mặt đối mặt dựa vào, "Anh muốn cưới em, chỉ đơn giản như vậy."

Tư Cần từ trong lồng ngực của anh lui ra, cô ngồi dậy, quay ra sau đưa lưng về phía người đàn ông, "Tử Hạo, anh đối với em hiểu rõ bao nhiêu? Cùng anh ở chung một chỗ, em chưa từng có nghĩ tới sẽ gả cho anh, Hạ gia có danh có vọng, tuyệt đối không thể tiếp nhận một người như em làm con dâu, hơn nữa, từng có chuyện đã phát sinh ở trên thân thể em, anh cũng không biết, quá khứ của em, anh có nghĩ tới không, đến cỡ nào cũng không chịu nổi..."

"Cái gì quá khứ hiện tại, anh không cần, “người đàn ông đi theo đứng dậy, từ phía sau ôm lấy cô, "Chuyện của anh, anh tự mình làm chủ, bọn họ không đồng ý cũng không có cách nào, anh nhất định giằng co đến cuối cùng, anh sẽ không bao giờ cúi đầu."

Tư Cần hốc mắt ướt át, cô nghiêng thân thể, ngón tay nhẹ nhàng xoa trán người đàn ông, theo dọc xuống chóp mũi, từ từ rơi lên trên miệng của anh, anh không biết, rất nhiều rất nhiều... Nếu như anh biết, đưa anh đi vào tù, là cô, anh sẽ làm như thế nào? Tư Cần ngón tay ở trên mặt anh nhẹ nhàng vẽ, nếu như, anh biết chuyện Hạ Phi Vũ, anh lại sẽ làm như thế nào?

Cô không dám nghĩ, những chuyện kia, cô dù sao cũng không hối hận, có thể sau khi làm xong, cô lại không dám đối mặt.

Người đàn ông nâng tay cô lên, đưa vào khóe miệng nhẹ hôn nhẹ, động tác hết mực nuông chiều, anh mỗi một động tác, mỗi một ánh mắt, hoặc thâm tình hoặc ôn nhu, vừa làm cho Tư Cần không biết làm thế nào. Loại người như vậy, cô có lẽ đã quen người khác nói với cô những lời lạnh nhạt, nhưng chịu không được, một chút dịu dàng.

Cô bỗng nhiên rất muốn khóc, mũi ê ẩm, cô tựa đầu vào vai người đàn ông, hai tay ôm cổ của anh, cô chưa từng nghĩ tới, chính mình sẽ yêu Hạ Tử Hạo, chưa từng có.

Đường lui của cô, cô cũng chưa từng suy nghĩ qua, Tư Cần tính toán ở bên trong, cũng là không có đường lui.

Lúc Dung Ân đi tới Diêm gia, bên trong không có một bóng người, cô lên lầu mới nhìn thấy má Lưu đi ra ngoài.

“Ân Ân", má Lưu kéo tay cô, "Việt gần đây đã khá hơn rất nhiều, con đừng lo lắng, bác sĩ nói không có chuyện gì."

Dung Ân đi vào phòng Diêm Việt, người đàn ông vẫn như cũ rất an tĩnh ngủ, bên trong rất u ám, trải qua hồi lâu không thấy ánh sáng.Cô đem áo khoác cùng túi sách để xuống, đem rèm cửa sổ kéo ra, "Đồ lười xuống giường, anh xem một nè, mặt trời đã chiếu đến trên mông rồi."

Những tia nắng mặt trời chiếu vào, một chút liền ấm áp rất nhiều, Dung Ân lại đem cửa sổ mở ra, để cho bên trong không khí lưu thông, Lưu mẹ đi vào lúc thần sắc khẩn trương, nàng đi tới bên cửa sổ, “Ân Ân, hay là đem cửa sổ đóng kín đi, chẳng may bị người khác nhìn thấy lại nói..."

" Má Lưu, con mở một chút, như vậy sẽ buồn bực, ai cũng sẽ chịu không nổi.” Dung Ân đi tới cạnh Diêm Việt, trải qua cứu chữa về sau, những cái ống trên người anh đã được rút ra, nhìn như vậy, rất giống như đang ngủ thiếp đi. Cô khom lưng, tay phải xuyên qua cổ Diêm Việt, không có mất bao nhiêu sức lực liền nâng anh đỡ lên, cô ở sau lưng của anh đút cái đệm, muốn cho anh nửa người dựa vào. Dung Ân đi vào phòng rửa tay, lấy một chậu nước, lúc đi tới cửa liền thấy thân thể của anh đã nằm xuống, đệm rơi trên mặt đất, không có lực chống đỡ, toàn thân anh mềm nhũn, hoàn toàn ngồi không vững.

Dung Ân ánh mắt chua xót, lại chịu đựng không khóc, cô đem nước ấm đặt ở trên tủ đầu giường, hai tay xuyên qua dưới nách Diêm Việt, dùng sức đem anh kéo lên, để cho anh một lần nữa đem đầu tựa vào trên gối đầu.

Mái tóc ngắn màu nâu của người đàn ông trải tại trên gối màu trắng, Dung Ân mới vừa buông tay, mặt của anh theo lực quán tính xoay về bên trái, cảm giác rất vô lực.

Dung Ân tới ghế ngồi xuống, vắt khăn lông, kéo tay của anh, từ ngón tay cái đến ngón út, cẩn thận lau chùi từng chút một, Diêm Việt rất thích sạch sẽ, y phục mỗi ngày cũng là được thay sạch sẽ, dù là một chút bẩn cũng sẽ kêu to nửa ngày. Ngón tay của anh được cắt tỉa vô cùng chỉnh tề, Dung Ân kéo ngón tay của anh, động tác mềm mại lặp lại, ngay cả giữa ngón tay cũng không có bỏ sót, "Đúng rồi, em và anh nói chuyên nha, còn nhớ rõ lớp chúng ta có Lý Mỹ Lệ không? Anh khẳng định nhớ được, chính là anh nói cái tên thô tục, rõ ràng không xinh đẹp, lại còn đặt cái tên như thế, nhớ ra chưa?"

Dung Ân ngẩng đầu, gió thừa dịp ke hở mà đến, vung lên từng sợi tóc màu nâu của anh, người đàn ông miệng đóng chặt lại, trên trán còn vài sợi tóc nhẹ bay, nghịch ngợm nhảy động, "Lần trước lúc em ở trên đường thấy cô ấy, lúc ấy cô ấy đang có bầu, đoán chừng là sắp sinh, đầy mặt bộ dáng hạnh phúc. Còn hỏi anh đâu rồi, anh đó " Dung Ân vê nhẹ trên mu bàn tay anh, "Có việc giấu em phải không? Còn lại không thành thật, Lý Mỹ Lệ người ta theo đuổi anh, cô ấy viết cho anh rất nhiều thư tình phải không, anh lại rõ ràng đối với em miệng kín như bưng, đúng là lòng dạ hẹp hòi."

Má Lưu đứng ở cửa, bà che miệng, Dung Ân cùng Diêm Việt, hai đứa trẻ thật xứng đôi, Ân Ân chỉ có ở trước mặt của anh, mới có thể cười thoải mái như vậy, hai năm rồi, gian phòng này, có hai năm không thấy ánh sáng cùng tiếng cười.

Bà yên lặng đứng ở đó, không đành lòng quấy rầy, lúc này rất yên bình, cho dù ai thấy, cũng sẽ không muốn đi phá hư.

“Em và anh nói chuyện, anh có thể nghe thấy không?” Dung Ân vung tay áo của anh lên, lau cánh tay cho anh, "Ngay cả bác sĩ đều nói, anh có thể nghe thấy, nếu anh không muốn nói chuyện, vậy thì hãy nghe em nói. Việt, anh ngày nào đó tỉnh lại, mở mắt câu nói đầu tiên, sẽ là gì chứ?” Dung Ân nghiêng đầu, dường như tưởng tượng thấy ngay hình ảnh lúc đó, đôi môi mỏng của cô cười ra tiếng, "Em đoán anh, không có lời hữu ích, luôn thích đả kích người khác..."

Dung Ân đứng lên, đem khăn lông đặt ở trong nước ấm, sau đó vắt khô, theo trán của anh lau sạch nhè nhẹ, khóe miệng cô giương nhẹ độ cong, nhìn chằm chằm gương mặt đó, chậm rãi thu trở về. Hai người rất gần, Diêm Việt hô hấp vững vàng, ấm áp hơi thở lưu ở trên mặt Dung Ân, gần trong gang tấc, lòng bàn tay khẽ gảy tóc trên trán của anh ra, đôi môi nhẹ hôn.

Dung Ân cổ trắng nõn cong lên đẹp mắt, có như vậy loại ảo giác, người đàn ông mí mắt tựa hồ là nhảy lên, cực kỳ bé nhỏ.

Dung Ân thẳng người lên, Diêm Việt như cũ nằm an tĩnh, cũng không nhúc nhích. Đi vào căn phòng này, cô giống như từng ở qua, cô để cho Diêm Việt dựa trên người mình, cô chải tóc cho anh, sợi tóc anh nồng đậm mà mềm mại, ngón tay xuyên qua, thuận trượt đến ngọn tóc.

Dung Ân lấy điện thoại di động ra, bên trong có bài hát cô đã tải, cô dựa lưng vào đầu giường, để cho Diêm Việt khẽ tựa vào người mình.

Trước đây thật lâu nếu như tình yêu của chúng ta vẫn tiếp tục thì như thế nào?

Một lần cuối cùng tin tưởng lâu dài.

Từng ở trong bàn tay ấm áp của anh chưa bao giờ tưởng tượng ra.

Sau này em cô đơn lưu lạc thật lâu.

Dung Ân chìm trong bài hát, giọng hát của cô trong trẻo, trước kia Diêm Việt cũng rất thích cùng cô đi ra ngoài hát KaraokeTV, lúc cô hát, đem hai tay vỗ nhè nhẹ trên lưng anh, miệng cô dán vào bên tai Diêm Việt, đầu khẽ nghiêng, hoàn toàn dung nhập đi vào. Bài hát kế tiếp, “Đóa đóa đào nở”, ban đầu lúc tải, đã cảm thấy rất vui vẻ, nhẹ nhàng dễ nhớ.

Em tại chỗ này đợi anh trở lại

Chờ anh trở lại, đem hoa kia ngắt xuống

Em tại chỗ này đợi anh trở lại

Nếm thử món ăn gia đình, đoàn viên vui mừng thoải mái

Tiếng hát của cô từ từ dừng lại, chỉ nghe trong điện thoại di động kia nhịp điệu vui vẻ truyền lại mỗi ngóc ngách hẻo lánh, Dung Ân hừ nhẹ, đến cuối cùng, trong hốc mắt cũng là nước mắt, cô ngẩng cao cằm, trong miệng nhỏ vụn hừ nhẹ cũng trở nên không trọn vẹn ngắt quãng, cho đến hoàn toàn biến mất, bị tiếng hát của A Ngưu toàn bộ thay thế. Dung Ân nhẹ hít mũi, cúi đầu, nước mắt rơi xuống đến mép người đàn ông, từng giọt từng giọt, theo khóe miệng anh chui vào.

Nhiệt độ cơ thể anh ấm áp, Dung Ân cùng anh mười ngón tay đan vào nhau, chỉ là Diêm Việt không kéo dậy nổi, cô nếu không lôi kéo anh, anh đã trợt xuống, hoặc ngả một bên, vô lực như vậy, cho nên cũng chỉ có thể ngày ngày nằm trên cái giường này. Hiện tại Diêm gia, bên ngoài đã có một Diêm Việt, anh cũng chỉ có thể bị giam ở trong phòng, cũng không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời, đến hôm nay, Diêm Việt cùng Diêm Minh đã hoán đổi với nhau, làm như vậy, chính là giữ được tập đoàn Viễn Thiệp.

Hai năm qua, trừ đi ra ngoài khám bệnh, Diêm Việt ngay cả ở trong sân đi phơi nắng cũng không có nhiều cơ hội, Dung Ân kéo chăn dịch lên, trong điện thoại di động, tiếng hát còn đang du dương vang lên, bên trong phòng của anh, cái gì cũng có, chẳng qua là anh quá cô đơn tịch mịch, luôn là một người nằm ở trong bóng tối, lẳng lặng ngủ.

Dung Ân vén ống tay áo lên, đem đồ vật trên cửa sắp xếp lại, những thứ kia cũng là vật Diêm Việt trân quý, cô muốn để chỗ này trống trải, để cho anh thường xuyên đến nơi này phơi ánh mặt trời. Để chăn gối lên cao, chỉ là chiếc giường nhỏ, cho dù kéo rèm cửa sổ, cũng sẽ có ánh mặt trời ấm áp chiếu vào, căn phòng này, bởi vì có bóng người qua lại mà có thêm không ít sức sống, Dung Ân sắp xếp đồ đạc lại một chỗ, mới vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy xe Trần Kiều tiến vào Diêm gia, người đàn ông lúc xuống xe tự nhiên liếc nhìn lên, ánh mắt tựa hồ là sợ run, về sau liền đóng sầm cửa xe bước đi vào.

Dung Ân đi ra khỏi cửa phòng, khóa trái lại, vừa lúc Trần Kiều bất chấp má Lưu ngăn trở lên lầu.

Nhìn thấy Dung Ân, người đàn ông sửng sốt, không nghĩ tới cô sẽ ở đây, ở căn phòng lúc trước của Diêm Việt, cửa sổ vẫn đóng kín như vậy, chưa bao giờ được mở, Trần Kiều mới vừa nhìn thấy, thiếu chút nữa sợ hết hồn.

“Ân Ân, em tại sao lại ở đây?"

Má Lưu đuổi theo, bộ dáng thở hổn hển, ánh mắt quét rèm cửa phòng, thần sắc lúc này mới ổn định chút ít.

Dung Ân từ trong túi xách lấy ra một quyển sách, "Em ở thư viện tìm rất lâu cũng không có tìm được, sau lại nhớ tới Việt ở đây có, em liền đến xem thử, không nghĩ tới gian phòng lúc trước thành nhà kho, nhìn xem, khiến cho em cả người là toàn bụi.” Cô giả bộ vỗ nhẹ mấy cái, "Còn anh, đến tìm Việt sao?"

"À, đúng” Trần Kiều có chút mất tự nhiên gật đầu, "Anh đã lâu không gặp cậu ấy, đến công ty cũng không có tìm được."

"Thiếu gia gần đây rất bận rộn, nên rất ít về nhà."

"Má Lưu, con đi về trước, lần sau lại đến thăm má.” Dung Ân đem sách để lại trong túi, Trần Kiều thấy thế, đi theo xuống.

“Ân Ân, anh đưa em về."

"Không cần, em đi ra bên ngoài thuê xe là được."

“Ân Ân,” Trần Kiều mấy bước đuổi theo Dung Ân, "Anh muốn cùng em nói chuyện một chút, được không?"

Dung Ân dừng lại bước chân, cô nghiêng mặt, ngắm nhìn ánh mắt người đàn ông, anh đã từng với cô và Diêm Việt là bằng hữu tốt nhất, lúc học đại học, ba người bọn họ thường xuyên đi cùng nhau. Nhưng, chuyện lần trước ở quán trà, ký ức Dung Ân đến nay hãy còn mới mẻ, cô làm sao cũng không thể đối xử với người này như Trần Kiều trước đây được.

"Được rồi.” Cô gật đầu.

Lên xe, hai người đến quán cà phê gần đó ngồi xuống, Trần Kiều bao hết gian phòng, lúc Dung Ân cùng đi vào có chút băn khoăn, nhưng nghĩ thầm anh ta hẳn là còn không đến mức làm thương tổn đến mình, liền yên tâm đi vào.

Dung Ân khuấy cà phê trong ly, "Anh muốn nói chuyện gì?"

“Ân Ân, em gần đây khỏe không?"

"Rất khỏe.” Dung Ân trả lời như không đếm xỉa tới, cổ tay mảnh khảnh quấy lên nước xoáy theo nhẹ nhàng chuyển động, hơi nóng bốc lên tràn ra đến cặp mắt của cô, có chút mê ly mông lung.

“Ân Ân, em cùng Việt thế nào rồi, có phát hiện cậu ấy và trước kia có rất nhiều điểm bất đồng?"

Dung Ân để cái thìa nhỏ xuống, bưng lên chén cà phê nhấp qua một ngụm, "Chúng em hiện tại liên lạc cũng không nhiều, lúc đầu, em cũng hoài nghi, nhưng em thử dò xét qua rất nhiều lần, cô lắc đầu, "Có lẽ, chẳng qua là phong cách làm việc thay đổi mà thôi, anh ấy vẫn là Việt lúc trước, con người một khi đã vào xã hội, cũng sẽ thay đổi."

Trần Kiều nghe nói, trên mặt liền lộ ra thần sắc đồng ý, không có ai có quyền lên tiếng hơn Dung Ân, cô nói Diêm Việt thật, đó chính là thật.

"Gần đây, chuyện cậu ấy và Tư Mạn cuối cùng lắng xuống, bên ngoài luôn luôn có tin đồn là cậu ấy hút thuốc phiện, anh vốn định khuyên nhủ cậu ấy, nhưng luôn không tìm được cậu ấy, thật giống như, không ở tại khu dân cư lúc trước nữa."

Dung Ân bây giờ nghe anh nói chuyện như vậy, mỗi một câu, đều giống như giăng bẫy, có chút sợ hãi, "Có lẽ vậy, ban đầu chuyện của Tư Mạn… Không biết những tấm hình kia là ai tung ra, biến thành như bây giờ, tự hủy tương lai."

Dung Ân giương lên hai mắt, Trần Kiều ánh mắt thẳng thắn, chống lại tầm mắt của cô, lại như cũ có thể không nghiêng không lệch, "Không phải có tin đồn nói là Nam Dạ Tước sao? Nghe nói là Tư Mạn đắc tội người không nên đắc đội, cho nên gặp phải họa..."

 

Dung Ân nhẹ nhàng à một tiếng, ánh mắt ảm đạm, nhìn chằm chằm ly cà phê, suy nghĩ xuất thần.

Trần Kiều quả đấm nắm dưới, bỗng nhiên đưa tay ra kéo tay Dung Ân, cánh tay anh lướt qua mặt bàn, ngón tay dùng sức thật chặt, “Ân Ân, em và Việt đã kết thúc, thử tiếp nhận anh, được không?"

Dung Ân có thể cảm giác được anh trong lòng bàn tay rịn mồ hôi, "Trần Kiều, em và anh nói rất rõ ràng, chúng ta không thích hợp, em chỉ là xem anh là bạn thôi."

“Ân Ân, từ lúc đi học, anh đã bắt đầu thích em rồi, khi đó, thấy em cùng Diêm Việt vui vẻ như vậy ở chung một chỗ, anh thật lòng hi vọng các người hạnh phúc, nhưng là hiện tại, nếu cậu ấy không mang lại cho em được hạnh phúc, em tại sao lại không thể đem cơ hội này để lại cho anh?” người đàn ông nói động tình vô cùng, ánh mắt sáng quắc, tay lại càng nắm càng chặt, Dung Ân cố gắng giãy dụa, hai đầu lông mày vắt lên, "Trần Kiều, anh không nên như vậy."

Ánh mắt người đàn ông vội vàng, nghiêng đứng dậy muốn hôn, Dung Ân không che dấu được trong lòng chán ghét cùng với thất vọng, cô nghiêng đầu về một bên, giọng nói nguội lạnh không ít, "Trần Kiều, anh không biết bây giờ người đàn ông của tôi là ai sao?”

Trần Kiều phần eo quả nhiên cứng đờ, sắc mặt hơi chút suy sụp "Là ai?"

"Nam Dạ Tước,” Dung Ân rõ ràng nhìn thấy trong mắt anh có u ám hiện lên, ánh mắt hơi sợ, "Anh ấy dậm chân một cái, thành phố Bạch Sa sẽ đất rung núi chuyển, tôi ra vào, đều có người trông chừng, nói không chừng lúc này, bọn họ đang đứng ở ngoài cửa, Trần Kiều, anh đừng như vậy."

Lực tay của anh ta quả thật nới lỏng chút ít, nhưng thủy chung chưa có xác định, “Ân Ân, em không phải là đã rời anh ta đi rồi sao?"

"Nhà của tôi, anh chắc là đã ghé qua, tôi không có cùng mẹ tôi ở chung, chính là cùng anh ấy ở chung một chỗ."

Trần Kiều thất bại buông lỏng tay, nặng nề ngồi trở lại trên ghế.

“Ân Ân, em tại sao còn muốn ở cùng anh ta? Anh ta không phải là người tốt, Nghiêm Tước ngầm làm bao nhiêu chuyện trái lương tâm?"

Lời nói này nếu là đổi lại lúc trước, Dung Ân chắc chắn cho là Trần Kiều là thuần túy thay cô lo lắng, muốn tốt cho cô, nhưng bây giờ nghe ở trong tai, cũng biến vị rồi, "Anh đừng lo lắng, tôi không sao."

Trần Kiều còn muốn nói điều gì, nhưng Dung Ân đã không muốn ngồi nữa.

"Anh cùng Việt dù sao cũng là có huyết thống, nếu có thể giúp… vẫn nên tận lực giúp một tay.” Dung Ân không biết còn có thể nói gì, sau khi lưu lại một câu, liền đẩy ghế đi ra ngoài.

Hắn không có khí lực đuổi theo, nếu như là Diêm Việt… anh có lẽ còn có thể có điều nắm chắc, nhưng là Nam Dạ Tước, người đàn ông này quá cường đại, anh nếu muốn cứng đối cứng, tuyệt đối là lấy trứng chọi đá.

Dung Ân đi ra quán cà phê, tựa như có lẽ đã là chạng vạng tối, trên mặt đột nhiên cảm giác lạnh như băng thấu xương, ngẩng đầu, mới phát hiện tuyết rơi.

Đây là trận tuyết đầu của năm nay.

Nhẹ nhàng rơi dương dương tự đắc, cả không trung cũng là một tờ giấy trắng, bị đèn chiếu sáng đánh thành sáng rực, làm người ta hoa mắt, Dung Ân không có mang ô, hơn nữa lúc đi ra mặc vô cùng ít, thời gian đứng ở bên ngoài thuê xe, trên người đã bị bông tuyết bao trùm rồi. Lông mi ngưng kết hơi nước, ép tới mi mắt cô cơ hồ cũng nâng không nổi.

Trở lại Ngự Cảnh Uyển, xe không có lái vào, Dung Ân trả tiền, chạy vào trong vườn.

Mới như vậy, bông tuyết cũng đã trên mặt đất trải lên một tầng thật mỏng, thậm chí ngưng kết thành băng, khí trời thật là, nói thay đổi liền thay đổi ngay.

Cô theo con đường đá cuội chạy chậm, thật sự là lạnh, chân tay cũng lạnh như băng, liền bước nhanh hơn, có thể đường quá trơn, Dung Ân mới chạy hai bước liền té xuống, hai tay chống trên mặt đất theo lực quán tính trơn về phía trước, mặt cũng cúi xuống mặt đất.

Bàn tay xước trầy da, ngũ tạng lục phủ kịch liệt đụng nhau, cơ hồ quấn quýt đến một chỗ, Dung Ân ho khan vài tiếng, bò dậy, ống quần cọ đến bên cạnh bùn đất, tóm lại là chật vật không chịu nổi.

Cô vỗ vỗ tuyết dính ở trên quần áo, đầu gối thật giống như va đập, bước đi đau dữ dội.

Dung Ân cầm lấy túi, đi không nhanh, dứt khoát liền buông lỏng trở về, mở cửa phòng khách, bên trong khí ấm đập vào mặt, cô đổi dép, tuyết trên tóc gặp phải khí ấm liền tan ra, hiện tại cũng ướt nhẹp ngưng kết lại trên tóc.

Vương Linh đang trong phòng bếp bận rộn, nghe được động tĩnh đi ra ngoài, "Dung tiểu thư, chị làm sao vậy, té ngã sao."

Dung Ân đi tới cầu thang, "Không có chuyện gì, em đi làm việc đi, chị đi tắm trước."

Dung Ân theo cầu thang đi lên, vừa muốn trở lại phòng ngủ, liền thấy Nam Dạ Tước đang từ bên trong phòng ngủ đi ra ngoài, vốn là cửa không có đóng kín, người đàn ông nhìn thấy Dung Ân trở lại, liền quay trở lại, đem cửa phòng đóng vào.

Cô thu hồi ánh mắt, chuẩn bị đi vào phòng ngủ.

"Em đi đâu?” Nam Dạ Tước mấy bước theo kịp.

Dung Ân hai tay bị hòn đá thô ráp làm trầy xước, trong lòng bàn tay đỏ lòm từng đốm vết thương, mặc dù không lớn cũng không sâu, nhưng nhìn ở trong mắt Nam Dạ Tước, chỉ cảm thấy chói mắt.

Người đàn ông đích thị là biết cô hôm nay đi đâu, Dung Ân đem túi thả vào trên tủ đầu giường, ống quần còn có nước bùn, cô đứng dậy đi tới phòng vệ sinh, vừa mới muốn bước vào, đã bị Nam Dạ Tước phía sau túm khuỷu tay, đem cô kéo về.

“Anh hỏi em, em hôm nay đi đâu?"

Dung Ân toàn thân cũng ướt đẫm, đầu tóc vậy chật vật dán chặt ở trên gương mặt, nước tuyết đang theo cổ chảy vào trong cổ áo, toàn thân cô vô cùng bẩn đứng ở đó, "Em đi đến Diêm gia."

Nam Dạ Tước gương mặt tuấn tú âm u, ngón tay dùng sức, Dung Ân một bên bả vai bị kéo, "Em thật không bỏ được anh ta sao?"

Dung Ân muốn tránh ra, nhưng người đàn ông năm ngón tay giữ lấy cô, không một chút có ý định buông tay, "Dung Ân, tôi mắt nhắm mắt mở, không phải là muốn em làm càn như vậy, em xem một bộ dáng này của em, tôi đối tốt với em, em không cần, lại muốn trở nên chật vật như vậy. Anh ta không phải là trở lại rồi sao? Nếu như vậy, tại sao không xuất hiện?Em khổ sở như vậy, là cho ai nhìn?"

Dung Ân nhếch lên môi không nói lời nào, con ngươi buông xuống.

Nam Dạ Tước thấy cái bộ dáng này của cô, chỉ cảm thấy lửa giận càng tăng, "Em đừng nói với tôi, em lại bị anh ta đùa giỡn, Dung Ân, người ta đem em trở thành con khỉ đùa bỡn, em thật đúng là khờ dại, Diêm Việt coi em là cái thứ gì? Anh ta nếu đối với em thật lòng, cũng sẽ không làm rùa rụt đầu đến bây giờ..."

"Anh nói đủ chưa!” Dung Ân ngẩng đầu, hai con mắt đỏ ngầu, giống như là con thú bị chọc giận giương nanh múa vuốt, "Anh ấy không phải là không có xuất hiện, mà là không thể xuất hiện, anh ấy làm sao có thể đối với tôi khoanh tay đứng nhìn, làm sao có thể đối với tôi chẳng quan tâm, anh ấy là xuất hiện không được!” Cô gào thét lên tiếng, trên người, mỗi một tế bào nhỏ cũng có tính công kích tụ tập đến cùng nhau, phản ứng như vậy, cũng làm cho Nam Dạ Tước ngẩn ra.

"Cái gì gọi là xuất hiện không được? Dung Ân, em thật đang bao biện cho hắn sao!"

Cô cắn răng, bên trong đôi mắt chớp động lên sáng trong, cố nén quyết tâm kích động đem mặt sang hướng khác.

Anh cầm bả vai Dung Ân, đem nàng kéo qua tới, "Em hiện tại bị tôi đặt ở dưới thân thể, anh ta có phải cũng muốn khoanh tay đứng nhìn? Anh ta nếu có thể nhịn, kiên nhẫn đến chết, được thôi, vĩnh viễn đừng trở lại!"

"Nam Dạ Tước!” Dung Ân dùng sức quát, nước mắt từ trong hốc mắt trào ra, "Anh đừng nói nữa, tôi không muốn nghe, được không?

Người đàn ông nheo mắt lại, giọng nói xen lẫn thê lương cùng buồn bã, "Em xem tôi là cái gì? Hắn không có ở đây, em nói muốn tiếp nhận tôi, hôm nay, không biết ở nơi nào lòi ra một Diêm Việt, lời em ban đầu đã nói đi đâu rồi? Dung Ân, em cho rằng tôi sẽ làm em vừa lòng đẹp ý sao? Em nghĩ cũng đừng nghĩ, cho dù tôi chết, em cũng đừng nghĩ!"

"Nam Dạ Tước, tôi trước đây đã nói với anh...” Dung Ân dừng lại, nửa câu sau, cô làm sao cũng không nói ra được, giống như là ngưng đọng lại cổ họng, không thể đi lên, sượng mặt.

Nam Dạ Tước hẹp dài mắt phượng giương cao, buộc vòng quanh vô cùng hung ác nham hiểm, anh cầm bả vai Dung Ân ngón tay thu hẹp, quanh thân bao phủ một loại khí làm người ta trong lòng run sợ, "Em trước đây đã nói cái gì?"

Mặc dù, những lời này hai người cũng biết.

"Nói!” Nam Dạ Tước hai tay mười ngón đâm thật sâu vào vai Dung Ân, giọng nói đột nhiên tức giận, âm cuối mang theo rung động. Trực giác của cô cảm thấy cả người cũng nhấc lên lên, người đàn ông thần sắc hết sức kinh người, mặt mũi xanh mét.

"Tôi nói rồi... Tôi sẽ thử tiếp nhận anh, trừ phi, Diêm Việt trước kia trở lại!"

Từng chữ tàn nhẫn, câu chữ đâm sâu vào ngực Nam Dạ Tước, Dung Ân nhìn chằm chằm hai mắt của anh, chỉ thấy trong con ngươi anh đen diệu từ từ ảm đạm đi xuống, cặp mắt phượng kia, giương lên giễu cợt.

Dung Ân rủ mắt xuống, cô cảm thấy, mình nói ra những lời này, tâm tựa hồhung hăng bị đâm một nhát, trong cô tất cả đều đau nhức, không hề nhẹ hơn so với Nam Dạ Tước.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/