Ám dục - Chương 083 - Phần 1

Chương 83

Cảnh sắc nơi này rất hợp lòng người, điều kiện rất tốt, trong tay Dung Ân còn có mười mấy vạn gởi ngân hàng, "Tiền thuê nhà bao nhiêu, tôi trả cho anh."

"Không cần tiền thuê nhà," Bùi Lang dập tắt thuốc trong gạt tàn, "Căn nhà này là người khác tặng, tôi cũng không ở, Dung Ân, không cần cứ nói chuyện tiền bạc với tôi, giúp cô, là tôi cam tâm tình nguyện."

Dung Ân giật mí mắt, nhớ tới hai chữ 'hối lộ', Bùi Lang thấy vẻ mặt này của cô, cười cười, “Yên tâm đi, đây là chuyện quanh minh chính đại, cô cứ việc yên tâm ở." Anh đứng dậy đi đến ban công, thân thể cao to nghiêng dực vào lan can, một tay chỉ hướng cách đó không xa, “Trong khu dân cư có siêu thị, cũng có hệ thống nhà hàng, ở nơi này, không cần lo lắng vấn đề sinh hoạt."

Dung Ân cùng đi theo ra ngoài, trên mặt vẫn có một chút cảm giác mơ hồ, đối với người đàn ông bên cạnh, đây là lần đâu tiên bỏ xuống loại xa cách này, “Tôi làm như vậy, cuối cùng có phải là uổng công vô ích không?"

"Dung Ân, bất cứ việc gì, không thử qua làm sao biết?" Bùi Lang lấy ra một điếu thuốc, Dung Ân thấy hắn tự nhiên đốt, môi mỏng nhẹ mân lên, liền nhả ra một vòng khói, cô thấy vậy suy nghĩ xuất thần, tròng mắt người đàn ông này rất sâu, dường như không thấy đáy mắt, lông mày dài tới tận tóc mai, hắn so sánh với Nam Dạ Tước, loại đàn ông ác ma đó, kì thực, có chút mị hoặc người.

"Cho tôi một điếu thuốc được không?"

Bùi Lang nheo mắt lại, liếc cô, “Cô biết hút thuốc?"

"Tôi không biết." Chẳng qua là thấy bọn họ những lúc phiền não luôn hút nó, thứ khói này, mới có thể giảm bớt lo lắng trong lòng cô lúc này.

"Vậy thì đứng hút, nó không phải thứ tốt." Bùi Lang vừa nói, vừa dập thuốc, “Tôi từ trước tới giờ không có nghiện, người bị nó kiểm soát, sẽ giống như ma túy, yếu dần."

Dung Ân mỉm cười, cánh mũi vẫn còn mùi khói kích thích đó, xem ra, Bùi Lang là một người có ý chí mạnh mẽ.

"Xem xem ở đây còn thiếu cái gì, tôi dẫn cô đi mua."

"Không cần,” Dung Ân đi tới góc ban công, chỗ này có trồng một giàn hoa, phía trên bày biện mười mấy chậu hoa đủ loại.

"Để cảm ơn anh, buổi tối tôi mời anh ăn cơm, tôi xuống bếp."

"Thật không?"

"Anh không tin lời của tôi, hay là không tin tài nấu nướng của tôi?" Dung Ân không biết là bởi vì thay đổi hoàn cảnh mới hay vì cái gì, hôm nay dường như bắt đầu nói nhiều như vậy, nụ cười sáng rỡ hồi lâu vẫn chưa tan, lại trở lại.

Trong nhà không cần thu dọn, cái gì cũng có sẵn, bởi vì siêu thị ở trong tiểu khu nên cũng không có nhiều người, hễ gặp gỡ, họ sẽ cùng Bùi Lang chào hỏi mấy tiếng, Dung Ân đi ở phía trước, anh ta đẩy xe đẩy phía sau, củi gạo mắm muối, cùng một chút ít thịt cá rau dưa, Dung Ân đơn giản chọn lấy, đủ sáu món ăn, một chén canh rồi.

Phía trước, một đứa bé ngồi trong xe đẩy siêu thị, thừa dịp người lớn không chú ý liền nghịch ngợm, không khống chế được làm chiếc xe đẩy phóng đi thật xa, Dung Ân chỉ lo cúi đầu chọn lựa thương phẩm, cũng không chú ý. Lúc sắp đụng nhau, Bùi Lang xoay người một cái tay trái ôm lấy eo Dung Ân kéo cô đến nơi an toàn, tay phải thì giữ lấy chiếc xe, vững vàng giảm tốc độ xe lại.

"Oa oa oa!" đứa trẻ bắt đầu khóc la, tiếng khóc xem lẫn sợ hãi cùng ủy khuất, một người phụ nữ vội chạy đến, “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, cám ơn a..."

Nói xong lời cuối cùng, liền có chút ít lời nói lộn xộn, Bùi Lang tao nhã cười, làm cho người ta có cảm giác không quá gần, cũng không xa một chút nào, "Cẩn thận, con nít rất nghịch ngợm."

Hai tay Dung Ân vẫn còn cầm mấy bịch khăn ăn, cô chỉ cảm thấy bên hông nóng bỏng lợi hại, bàn tay anh ta rất lớn, làm cả lưng cô đều giống như bị thiêu cháy, cô muốn tránh ra, nhưng lại sợ đột ngột rồi ngược lại lúng túng, cô mặt mặt cúi thấp đầu, lỗ tai phát ra ửng hồng, mặt chôn trong tóc dài đen bóng, Bùi Lang lúc đi tới liếc nhìn cũng dường như ngây người, hắn ho nhẹ, nhận lấy đồ trong tay cô, để vào xe, “Bên kia có CD hướng dẫn xoa bóp, cô ở nhà không có chuyện gì xem một chút, đối với sự hồi phục của mẹ cô hẳn là có ích."

Nói xong, liên lưu lại cái bóng lưng cho cô, Dung Ân cùng đi tới, càng tiếp xúc, cô càng phát hiện ấn tượng về Bùi Lang lúc ở quán bar đêm đó hoàn toàn khác nhau, vẫn tưởng rằng, anh chỉ là một công tử quần áo bóng loáng, nhiều nhất chính là ỷ vào quan hệ của thế hệ trước bưng bít. Kiếm cơm, không nghĩ rằng, anh có năng lực cao siêu, vả lại làm việc sấm rền gió cuốn.

Trở lại căn hộ, trời dường như đã tối Dung Ân không quên gọi điện thoại cho Thẩm Mặc, cô không có gạt Thẩm Mặc, nói nỗi khổ tâm riêng, còn đối phương cũng vỗ ngực tỏ vẻ, nấu Nam Dạ Tước tì đến, liền nói cô đã từ chức, tìm không được Dung Ân.

Tất cả dụng cụ trong bếp đều mới toanh, Dung Ân rửa sạch thực phẩm, chuẩn bị bắt tay vào làm, Bùi Lang mở cửa ra, dáng người cao lớn chắn ở cửa, ngắm nhìn bóng dáng không ngừng bận rộn, đáy mắt anh nhàn nhạt cười, cuối cùng đã hiểu được lời nói của thế hế trước, cảm giác như thế nào là nhà. Dung Ân đeo tạp dề, bắc chảo xào chín thịt băm, cô tay cô thuần thục di chuyển, không đến vài phút, cả phòng liền tràn ngập mùi thức ăn, tán loạn khắp phòng.

Lúc ăn cơm tối, Dung Ân muốn mở cửa phòng để mẹ xuống giường, nhưng Mẹ Dung kiên trì nói muốn ngủ, để bọn họ ăn trước, cô không lay chuyển được, chỉ đành phải đóng cửa phòng.

Ngự Cảnh Uyển.

Vương Linh chẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn, còn có vịt kho nước tương Dung Ân thích, cô cố ý gọi xe đi một vòng lâu mới mua được, đây cũng là ý của Nam Dạ Tước.

Trời bắt đầu tối, cô đem món súp gà nấu nấm hương lên bàn, anh ngồi ở ghế chủ giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, chân mày vắt lên, sở dĩ tin chắc Dung Ân sẽ không dám có ý khác, anh yên tâm để cô về một mình, lấy điện thoại di động ra, kéo đến số điện thoại đầu tiên trong danh bạ, nhấn gọi, bên kia truyền đến âm thanh tít tít, hai đầu lông mày dịu đi, có lẽ cô chỉ là về trễ một chút mà thôi.

Dung Ân đang cùng Bùi Lang nói chuyện gì đó, điện thoại đột nhiên vang lên, trên mặt bàn bóng loáng run càng lúc càng nhiều, trượt trên bàn mấy cái, liền rớt khỏi bàn.

Dung Ân cầm điện thoại lên, sau khi nhìn thấy số sắc mặt biến đổi, cô không chút nghĩ ngợi ấn tắt.

Nam Dạ Tước đưa điện thoại di động từ bên tai dời đi, Vương Linh đứng bên cạnh, có thể thấy rõ con ngươi u ám của anh, anh nhất khóa bàn phím, bỏ điện thoại lên bàn.

"Ngày mai, tôi tặng cô một chiếc điện thoại mới.” Thần sắc Bùi Lang cũng rất yên bình.

"Không cần,” Dung Ân định tắt điện thoại, sau đó đưa điện thoại di động đẩy tới trước mặt Bùi Lang, “Anh đợi lúc trở về giúp tôi vứt nó đi, nếu lỡ bên trong cài đặt thứ gì, ngược lại thành gánh nặng."

Hắn bỏ điện thoại vào túi quần, “Trong khu có rạp chiếu phim cùng cửa hàng, cuộc sống như vậy sẽ không kéo dài lâu đâu."

"Anh ta có phải có quan hệ vô cùng rộng?"

"Cô không hiểu gì về anh ta sao?"

Dung Ân bới cơm trong chén, “Tôi chỉ biết anh ta tên Nam Dạ Tước, biết anh ta là tổng giám đốc Tước Thức, còn có biết anh ta cùng xã hội đen có quan hệ, những chuyện khác cũng không rõ."

Bùi Lang đặt chiếc đũa bằng ngọc trắng sáng bóng lên bàn, hai tay anh đan lại để trước mặt, con mắt trong lộ ra cơ trí sắc sảo, bộ dạng rất thông minh, “Thật ra thì, ban đầu khi anh ta vào thành phố Bạch Sa, không ai biết thân thế, chúng tôi đều không điều tra ra gia đình của hắn, nhưng nếu không có hậu đài vững chắc, làm sao lại có thể vừa tạo dựng Tước Thức, còn lũng đoạn chợ đen, nếu như bây giờ có hình phạt mà nói, anh ta đã sớm chết trăm vạn lần rồi, giao dịch ma túy, mua bán súng, nhưng chẳng qua, những thứ này không có chứng cớ, cũng tìm không ra liên lạc cánh dưới của hắn, cho nên, trị không được tội của hắn."

Trước kia, Dung Ân chẳng qua là suy đoán, nhưng bây giờ nghe Bùi Lang nói như vậy, cô chỉ cảm thấy hàm răng run rẩy, vừa âm thầm may mắn hiện tại đã rời xa Nam Dạ Tước, anh ta là ác ma, trên tay nhuộm đầy máu tươi, bất cứ lúc nào cũng có thể bị người khác lấy mạng, “Tôi không nghĩ rằng, anh ta phức tạp như vậy."

"Muốn lấy tính mạng của hắn chỗ nào cũng có, cho nên, tôi khuyên cô nên tránh xa anh ta một chút."

Dung Ân đem chiếc đũa gẩy gẩy cơm trắng, trong đầu chợt nhớ đến Nam Dạ Tước đè lên mu bàn tay Diêm Việt, sau đó tàn nhẫn một phát bắn xuống, lúc đó, ngay cả mắt cũng không nháy một cái, giống như chỉ xuyên qua một tờ giấy mà thôi.

Hai mắt cô bị nhuộm đỏ, hoảng sợ nhắm mắt lại.

"Cô làm sao vậy?" Bùi Lang thấy cô có gì đó khác thường, lời nói lộ ra chút lo âu.

"Không có chuyện gì, hình như là bị con gì cắn." Ánh mắt Dung Ân làm bộ xoa xoa mắt, “Tôi chỉ sợ, sẽ liên lụy đến anh."

Hắn khẽ động cánh môi, lộ ra hàm răng trắng tinh, xem thường, “Hắn không đụng được tôi đâu."

Bên kia, tay phải Nam Dạ Tước nắm chặt điện thoại, tầm mắt nhìn thức ăn đầy bàn, Vương Linh thấy anh không nói lời nào, hình như gọi cho tiểu thư không được, "Thiếu gia, thiếu gia?"

Con ngươi bén nhọn thu hồi, anh hoắc mắt đứng dậy, giọng nói lộ mấy phần tàn nhẫn: "Dung Ân, nếu lần này cô còn dám giở trò với tôi, xem tôi không đùa chết cô!" nói xong, một cước đá văng ghế, sải bước ra phòng khách.

Cửa sổ hướng bắc nhà Dung Ân dần dần chìm trong màn đêm, Nam Dạ Tước thắng xe lại mở cửa, anh xông lên cầu thang cũ rách, bên trong không có ánh đèn, chỉ nghe tiếng bước chân dồn dập vang lên, không gian yên tĩnh hồi lâu bị đánh vỡ, anh liền một mach chạy đến cửa nhà cô, dùng sức gõ.

Nam Dạ Tước như thế nào cũng không nghĩ được, cô lại dám trốn.

Hơn nữa còn là làm trò trước mặt anh, chẳng kiêng nể, nghênh ngang đi ra ngoài, anh cho rằng cô đã thỏa hiệp sẽ không phản kháng, nhưng không ngờ đến phút chót lại cho anh một phát nặng như vậy. Được, Dung Ân, đùa giỡn tôi cô nghiện rồi đúng không? Nam Dạ Tước nắm quả đấm, từ hành lang tối om bước xuống, anh giống như là dã thú bị vây lại thở hổn hển, trong lòng ngực có ngọn lửa đang thiêu đốt nổ tung, trốn sao, trốn sao, anh muốn thấy cô có bao nhiêu bản lãnh, lúc trước là anh không muốn truy cứu, lần này, cô nhổ râu cọp, liền muốn đi như vậy sao?

Bùi Lang không có ở lâu, ăn cơm xong liền đi, Dung Ân để lại đồ ăn cho mẹ, thu dọn sau đó vào bếp rửa.

Mẹ Dung thật ra không có ngủ, lăn qua lộn lại, chỉ cảm thấy thời gian gần đây đều mơ một giấc mơ giống nhau, bà ngồi lên xe lăn đi tới phòng bếp, nơi này không thể so với ngôi nhà nhỏ kia, trong phòng bếp có thể chứa rất nhiều người.

"Mẹ? Người đã dậy." Dung Ân xoay người, chân liền đụng phải phía sau xe lăn.

Cô đẩy mẹ đến trước bàn ăn, “Ăn cơm đi, đồ ăn có chút nguội mất, con đi hâm lại cho mẹ."

Mẹ Dung kéo tay con gái, mặt Dung Ân trước sau đều hướng nơi khác, cô trốn tránh một ngày, nhưng sự tình sẽ không tự mình đi tới, vẫn cần giải thích đầy đủ.

“Ân Ân, người đàn ông vừa nãy là ai?"

"Mẹ." Cô ngồi xổm xuống, vốn định bình tĩnh hòa nhã nói chuyện, nhìn thấy cặp mắt đầy từ ái của mẹ, những lời giải thích đều kẹt tại cổ họng, không thể đi lên, lâm vào thế bí, “Anh ta là muốn vươn tay ra giúp chúng ta, con còn không còn đường khác để đi, chỉ có thể mang theo mẹ trốn đi."

Mẹ Dung ôm Dung Ân trước ngực, một tay khẽ vuốt đầu cô mấy cái, bà cúi người xuống, càm cố hết sức tựa vào đỉnh đầu Dung Ân, “Ân Ân đi đâu, mẹ liền ở đó, chúng ta không có thù oán với ai, rốt cục là người nào muốn đem cúng ta ép đến đường cùng?"

"Mẹ, chỉ cần có mẹ bên cạnh, con liền thỏa mãn, con biết con còn có người đau, còn có người yêu, còn còn có một mái nhà." Dung Ân dùng sức ôm eo mẹ, dưới ánh trăng trong trẻo, hình ảnh gắn bó kề cận đầy trân quý.

Phía chân trời, trăng sáng giống như là vòng tròn giắt trên bầu trời, ánh chiều tà chiếu rọi, lại cứ có một vệt diễm hồng sắc ráng màu kề bên, đem bóng đêm yên lành nhuộm thành màu máu mông lung như sương.

Dung Ân đem thức ăn cho vào lò vi sóng hâm xong, mẹ Dung liền ăn tối, “Ân Ân, Việt đâu rồi, nó biết con ở đây không?"

"Mẹ,” Cô cố gắng trấn tỉnh giọng nói, trên thực tế, sau cơn đau, cũng không khắc sâu giống cô tưởng tượng, chẳng lẽ đúng như lời Nam Dạ Tước, cô yêu Diêm Việt, không đến tận xương tủy? “Con cùng Việt là không thể, anh ta có của sống của anh ta."

Mẹ Dung tựa hồ khẽ thở dài, "Được rồi, chuyện như vậy cũng là con tự mình làm chủ, có thể từ bỏ được chính là tốt nhất."

Cô gần như điên lên yêu cầu, duy nhất.

Nhưng bọn họ lại không thể cho được đối phương.

"Mẹ, ở nơi này, mẹ có quen không?"

Trên mặt giường lớn, đệm chăn ra giường cũng mới tinh, Dung Ân co lại bên mẹ, cô giống như lúc còn bé rúc thành một cục, chỉ là không gối lên vai mẹ, sợ tay bà không chịu nổi, Dung Ân tựa vào phía dưới nách, “Mẹ, con ngủ cùng mẹ được không?"

"Được, có Ân Ân bên cạnh, mẹ có ngủ ngoài trời cũng vui mừng.

Trong hốc mắt cô ấm áp, lộ ra ý nghĩ chua xót, “Mẹ, thật xin lỗi, khiến người cùng con trốn đông trốn tây, có nhà cũng không thể quay về."

"Đứa trẻ ngốc này, nhà của mẹ chính là con, Ân Ân ở đâu, nhà của mẹ ở đó."

Dung Ân ôm chặt mẹ, cửa ải này, cô không biết có trốn thoát không, nhưng Bùi Lang nói rất đúng! Không thử, làm sao biết được.

Cuộc sống ở đâyrất đơn điệu, ngày thứ hai, Dung Ân đi mua cái điện thoại mới, cô đẩy mẹ tản bộ ở tiểu khu, nhà hạ, sẽ xem phim, đi dạo siêu thị một chút.

Công việc bên kia của Thẩm Mặc, đợi sau khi dàn xếp tốt, cô vẫn có thể quay lại, chỗ yên thân tạm thời này, ngoài Bùi Lang, không ai biết. Dung Ân cảm thấy hiện tại mỗi ngày cũng trôi qua rất yên tĩnh, cô cũng không cảm thấy nhàm chán, vừa lúc nhân cơ hội này ở bên mẹ nhiều một chút.

Bên kia Nam Dạ Tước, đã hận không thể đào xới cả thành phố Bạch Sa lên, nhưng lần này, cô hoàn toàn biến mất, anh thậm chí sai xã hội đen, ngoài sáng bí mật, hai nhóm người lùng sục khắp nơi tìm kiếm.

Hạ Phi Vũ tới Ngự Cảnh Uyển, Nam Dạ Tước thường hay quên đồ, cô mở cửa, Vương Linh đang dọn dẹp phòng khách, nhìn thấy cô, ngẩn người, "Hạ tiểu thư."

"Ừ, tổng tài kêu tôi đến lấy vài thứ."

Hạ Phi Vũ cố tình giơ giơ cái chìa khóa giắt ở đầu ngón tay, phảng phất mùi vị nữ chủ nhân, Vương Linh cũng không phải là thích cô, so sánh với Dung Ân thong dong bình tĩnh, cô gái như vậy, kỳ thật trong xương cốt quá mức đường hoàng.

Cô theo cầu thang xoắn đi lên, một màn một cảnh nơi này, cô tất nhiên là quen thuộc, Hạ Phi Vũ khẽ vuốt bàn tay trên lan can, trên mặt tường đen trắng giao nhau, treo những bức danh họa Italy, cô cũng không đến thư phòng trước, mà là đẩy cửa phòng ngủ ra, khóe miệng cong lên sau khi tiếp xúc mùi vị bên trong, liền chậm rãi rơi xuống.

Căn phòng từng có phụ nữ, cô chỉ cần liếc một cái liền có thể phân biệt được.

Cô rõ ràng nhớ sau khi Dung Ân đi, bên trong phòng Nam Dạ Tước mọi thứ đều đổi thành đồ mới, cũng không có người phụ nữ nào vào ở nữa.

Hạ Phi Vũ bước nhanh đến trước tủ quần áo, sau khi nhìn thấy bên trong đầy quần áo, hai chân cũng không đứng vững nữa, cô xoay người đi ra khỏi phòng ngủ, đứng ở cầu thang, "Vương Linh, Vương Linh!"

Vương Linh đang lau chùi vội vàng vẫy khô hai tay chạy đến, "Hạ Phi Vũ, có gì sai bảo?"

Hạ Phi Vũ cố gắng duy trì nét mặt ưu nhã, nhưng sắc mặt cứng lại, nhìn qua rất khó coi, “Tổng tài, có dẫn người khác đến ở lại sao?"

Vương Linh biết được ý của cô, trong lòng không khỏi khuây khỏa, "Có."

"Là ai, cô biết không?"

"Là Dung tiểu thư."

"Dung tiểu thư?”Tay Hạ Phi Vũ đặt trên lan can nắm thật chặt, có chút có có thể tiếp nhận, liền muốn xác nhận, “Cô nói, là Dung Ân?"

"Đúng," Vương Linh nhìn thấy sắc mặt cô ta tái nhợt, bắt đầu nói thêm, “Cậu chủ mấy ngày nay đều kê tôi quét dọn một lần, nói là Dung tiểu thư sẽ về ở, lần này trở về, sẽ không đi nữa, cậu chủ đều chuẩn bị xong hết cả, chờ cô ấy đến người không là được."

Hạ Phi Vũ chỉ cảm thấy cổ họng giống như là thiêu cháy khó chịu đứng trên hành lang rộng rãi. Cảm giác châm chọc gấp bội, cô cân nhắc đuổi mọi phụ nữ bên cạnh Nam Dạ Tước, nhưng Dung Ân, trước sau như kim châm, sợ rằng đã ghim vào lòng Nam Dạ Tước rồi.

"Cô ta, đã tới sao?"

"Có a," Vương Linh bộ dáng vô tội, "Cách đây không lâu, buổi tối còn ở lại chỗ này qua đêm, ngày thứ hai cậu chủ đã nói Dung tiểu thư muốn dời tới ở."

Hạ Phi Vũ trước mắt ảm đạm xuống, không nói gì nữa, cô xoay người trở lại phòng, sau khi lấy đồ, mặt vô thần sắc xuống lầu.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/