Ám dục - Chương 081

Chương 81:

Đáy mắt Nam Dạ Tước phát ra ánh sáng lạnh lùng, Dung Ân không biết sao anh có thể bình tĩnh đến vậy, thực sự không sợ chết hay sao?

Cô chỉ biết lo lắng, thế cho nên đến khi tình thế bị đảo ngược cũng không hề nhận ra, Nam Dạ Tước vỗ nhẹ trên vai cô, ánh mắt nhu hòa, "Không có chuyện gì rồi."

Cô ngẩng đầu lên, đã thấy A Nguyên giật lấy súng trên tay Diêm Việt, những người phía sau cũng bị chế ngự, Nam Dạ Tước đứng lên, mấy bước bước đi đến trước mặt bọn họ, "Muốn giết ta? Diêm Việt, con mẹ nó ngươi còn non lắm."

"Ngươi sớm có chuẩn bị?"

"Đúng,” Nam Dạ Tước tới cửa, mở một ngọn đèn dây tóc nhỏ trong kho hàng, thân hình cao to hướng Dung Ân, ánh mắt sáng quắc, “Ân Ân, cô biết hắn làm thế nào tìm được chúng ta không?"

Dung Ân ngồi trên salon, sắc mặt tái nhợt, hai vai run rẩy gầy yếu.

"Ngày đó, lúc chúng ta cùng nhau ăn cơm, cô còn nhớ tôi nhận một cuộc điện thoại không?" Nam Dạ Tước không nhanh không chậm, lững thững đến bên cạnh Dung Ân, “Điện thoại của tôi trang bị thiết bị nhiễu sóng, cho nên khi nghe điện thoại, cũng biết điện thoại của cô bị cài đặt thiết bị nghe trộm, người ở bên cạnh cô mà muốn đưa tôi vào chỗ chết, trừ Diêm Việt, chắc chắn không còn ai khác."

Dung Ân ngơ ngác ngồi ở đó, lời nói của Nam Dạ Tước, cũng không biết nghe lọt hay vẫn không nghe.

"Cho nên, ngươi liền cố ý hẹn Ân Ân ra ngoài, để ta hạ thủ?"

Nam Dạ Tước dựa vào cái tủ, ánh mắt đọng cười, thích thú lại chuyển thành khinh thường, "Ngươi không phải yêu cô ấy sao? Nếu như vậy, sao còn muốn lợi dụng cô ấy? Diêm Việt, đây không phải lần đầu tiên đúng không?"

"Nam Dạ Tước, anh không phải cũng vậy sao?" Sau một hồi trầm mậc Dung Ân ngẩng đầu lên, “Anh lợi dụng tôi lừa gạt Diêm Việt, đây được coi là cái gì?"

Anh móc ra điếu thuốc, đặt ở ngón giữa thưởng thức, quấn áo phong phanh thoải mái, lồng ngực bởi vì tức giận mà phập phồng, anh lạnh lùng câu khởi khóe miệng, mặc dù miệng cười nhưng rất lạnh lùng, làm những người xung quanh không rét mà run, “Nếu tôi không là vậy, Dung Ân, người chết hôm nay đúng thật là tôi," Nam Dạ Tước châm thuốc, bước chân kiên nghị đi đến bên cạnh Dung Ân, "Có phải nếu tôi chết cô rất vui vẻ, cuối cùng cũng có thể sống cuộc sống mà cô muốn?"

Anh ôm lấy người cô, dùng sức lực nâng cô lên, tóc đen phía sau xõa ra, cô vươn hai tay ra, lại bị Nam Dạ Tước dễ dàng buộc chặt.

"Nam Dạ Tước, ngươi buông Ân Ân ra, chuyện này không liên quan đến cô ấy."

"Tôi chỉ không hiểu, tại sao hai người tranh đấu đều muốn liên lụy đến tôi?" Dung Ân bị thúc ép chống lại ánh mắt của anh, “Hai người đã từng hỏi tôi có đồng ý hay không chưa?"

Diêm Việt nghe nói, cặp mắt màu trà ảm đạm xuống, đầy tràn tự trách cùng thương tiếc.

Nhưng Nam Dạ Tước, giống như là nghe được truyện cười khom người xuống, khí thế bức người đặt trên đỉnh đầu Dung Ân, “Ân Ân, cho nên cô nhất định là của tôi, tôi không trong sạch cỡ nào thì cô sẽ đen tối cỡ đó."

"Nam Dạ Tước, anh muốn làm cái gì?"

"Cô hẳn rất rõ ràng, nợ lần trước tôi còn chưa tính với hắn, lần này, tôi sẽ không để hắn sống rời đi."

"Anh!” Dung Ân hai mắt trợn tròn, lắc đầu, lại bị Nam Dạ Tước nắm chặt lấy càm không thể nhúc nhích, "Không thể."

"Trong từ điển của tôi không có hai chữ không thể," ngón trỏ của anh gõ nhẹ trên mặt cô, “Tôi muốn hắn chết, hắn liền phải chết, Ân Ân, tôi đã sớm nói, cô lớn lên trong hoàn cảnh quá mức trong sạch, hiện tại tốt rồi, có thể tận mắt nhìn thấy hắn không phải như cô nghĩ, hắn và tôi là một loại người, Dung Ân cô thấy thế nào?"

Lời của anh, từng chữ tàn khốc, từng câu bất an, Dung Ân cắn chặc hàm răng, nuốt nỗi sợ vào bụng, "Anh thả anh ta đi."

"Dựa vào cái gì?" Nam Dạ Tước ngồi trở lại bên cạnh Dung Ân, nắm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng chủa cô, khẽ vuốt.

"Anh không thể giết anh ấy..."

“Ân Ân, em không cần cầu xin hắn, kết quả như thế này cũng không ngoài dự liệu của anh." Diêm Việt bị A Nguyên cướp súng, nhưng lại bình tĩnh như cũ.

Nam Dạ Tước đứng dậy, kéo tay Dung Ân đến bên cạnh Diêm Việt, anh mở bàn tay ra, liền có người đem dao bấm đến bên tay anh. Ánh mắt sắc bén của Nam Dạ Tước uy hiếp Dung Ân, đem dao găm giơ lên trước mặt cô, “Cô phế đôi tay của hắn, hôm nay tôi sẽ tha cho hắn một mạng, như thế nào?"

Anh kéo tay cô, đem dao đặt vào lòng bàn tay cô.

Cô không cầm chắc, dao găm liền rớt xuống bên chân, lưỡi dao sắc bén dưới ánh đèn, phát ra ánh sáng lạnh ghê người. Dung Ân theo bản năng lùi bước lại, “Nam Dạ Tước, anh điên rồi đúng không?"

"Một đôi tay đổi một mạng, không phải có lời rồi sao?"

"Anh đến tột cùng muốn thế nào? Anh mới thả anh ấy!" Dung Ân giơ chân đá dao đi rất xa, cô muốn xông đến đẩy A Nguyên, liền bị Nam Dạ Tước phía sau ôm lấy cổ, kéo cô trở về, “Ân Ân, tôi cho cô cơ hội, là cô không muốn."

Cô chỉ có thể kiễng mũi chân, như vậy mới có thể thở được, Nam Dạ Tước không hề muốn buông ra, nháy mắt với A Nguyên, đối phương gật đầu, sau đó kéo Diêm Việt đến một chiếc bàn cũ rách, đặt hắn lên bàn, hai tay chống hai bên người.

"Cô không ra tay?" Anh đem Dung Ân đến trước mặt Diêm Việt.

"Nam Dạ Tước, Anh có phải là người không hả?!" Dung Ân hai mắt hoảng sợ không dứt, hai tay dùng sức nhéo cánh tay cường tráng của anh, cho đến khi đê lại một vết rách rỉ máu, đừng nói là Diêm Việt, coi như là một người xa lạ bị đặt tại đây, cô cũng không có dũng khí đó.

Trong tiềm thức của Nam Dạ Tước, nếu có người nào muốn giết anh, anh sẽ không bao giờ để cho hán có cơ hội ra tay lần thứ hai, cánh tay anh dùng sức ôm chặt, “Ân Ân, nếu không phải tôi sớm chuẩn bị, hôm nay chết đúng là tôi, nếu tôi chết rồi, cô sẽ phản ứng như thế nào? Hả?"

Dung Ân chảy nước mắt, mặt đỏ bừng, Diêm Việt thấy thế, giận dữ hét, "Ngươi buông Ân Ân ra, lại đây đối phó với ta..."

Chân mày Nam Dạ Tước khẽ nhíu, cánh tay chợt dùng sức đem Dung Ân vứt vào trong ghế sa lon, anh bước mấy bước tiến đến, tay trái đè chặt cổ Diêm Việt, tay phải lấy súng từ trong người ra, Dung Ân bị đẩy té ngã trên mặt đất, bò dậy, vội vàng chạy đến bên cạnh Diêm Việt, "Không! Không được, dừng tay!!!!"

"Đùng!!!!!"

Sau khi tiếng súng kịch liệt vang lên, chỉ nghe được tiếng Diêm Việt cắn mạnh rên rỉ trong miệng, tay trái co quắp không dứt, chính giữa mu bàn tay bị đạn xuyên qua, máu chảy không ngừng.

Tất cả những người đàn ông bị khống chế ở đây, ngay cả ánh mắt cũng không nháy, dường như rất quen thuộc.

Trên quần áo Nam Dạ Tước dính máu, anh không thèm để ý, đem họng súng nhắm ngay thái dương Diêm Việt.

Dung Ân vội vàng lảo đảo tiến đến, hai tay ôm chặt cánh tay Nam Dạ Tước, anh thật là loại người cái gì làm cũng được, Dung Ân lấy thân thể che trước mặt Diêm Việt, “Không được, không được..."

Nam Dạ Tước cúi đầu liếc nhìn cô, họng súng tối tăm còn bốc lên khói trắng, sắc mặt anh âm lãnh, “Dựa vào cái gì?"

"Nam Dạ Tước, anh thả anh ta, tôi không trốn nữa, dùng tự do của tôi đổi lại mạng sống của anh ta, có được không?" Hai tay Dung Ân giữ chặt hai tay của anh, thấy anh không nói lời nào, sợ anh sẽ không đồng ý, liền dùng sức lay thân thể của anh, "Có thể không, có thể không?!"

“Ân Ân," anh nheo con mắt tàn ác lại, “Tự do của cô đáng giá như vậy sao?"

Dung Ân nghe nói, hi vọng duy nhất trong lòng biến thành tuyệt vọng, Diêm Việt thử động nhẹ tay, đầu đầy mồ hôi đau nhức, sợ cái tay này thật sự bị phế đi, hắn nhẹ giơ mi mắt, “Ân Ân, em không cần lo cho anh, sau khi trở về, hãy rời khỏi hắn, như vậy anh cũng có thể yên lòng..."

"Việt, "Dung Ân thấy anh khí lực nói cũng mất đi, vội ngắt lời, “Anh không nên nói nữa, em sẽ không để anh chết."

"Ở trước mặt tôi diễn trò ân ái, Dung Ân, cô xem tôi không tồn tại phải không?"

"Nam Dạ Tước, anh thả anh ta đi, anh ta đã bị thương như vậy, anh còn muốn như thế nào nữa?" Hai tay Dung Ân níu thật chặt quần áo Nam Dạ Tước, “Nếu anh ta chết, tôi sẽ hận anh cả đời, tôi sẽ giết anh!”

Đáy mắt bình tĩnh của Nam Dạ Tước gợn lên chút sóng, hoàn cảnh như vậy, anh biết Dung Ân không chịu được, cô dù sao cũng không phải ngươi cùng thế giới với anh.

Dung Ân gần như sụp đổ, cánh tay theo thân thể Nam Dạ Tước rơi xuống, một tay anh giữa lấy hông cô, “Đây là cô nói, dùng tự do của cô đổi lấy một mạng của hắn, đồng ý!"

"Không, Ân Ân!”

Dung Ân cả người vô lực, tê liệt ngã xuống trong khuỷu tay Nam Dạ Tước, tầm mắt cô vô thần nhìn Diêm Việt, hai lần đẩy cô vào địa ngục, không ai khác, đều là hắn.

Chuyện thừa nước đục thả câu, Nam Dạ Tước rất thích làm, tay anh vuốt khẽ ở đỉnh đầu Dung Ân, “Ân Ân, vốn dĩ, đề án của cô tôi có thể thông qua, nhưng hiện tại, cũng chẳng thay đổi được gì."

Những lời này nói ra, nước mắt ngưng tụ nơi khóe mắt Dung Ân liền chảy xuống, Nam Dạ Tước có thể cảm thấy được đầu vai ẩm ướt, tay phải anh bá đạo ôm lấy eo cô, “Nếu như vậy, tôi hôm nay sẽ lưu lại tính mạng hắn."

"Ân Ân...” Diêm Việt đầu bị đặt ở trên mặt bàn, "Đi mau, đi mau..."

"Việt,”Tiếng nói Dung Ân càng nghẹn ngào," Em không hoàn toàn là vì anh, em đã không còn sức lực nữa, em bỏ cuộc..."

Cô dựa trên bả vai của anh, cô chưa từng nghĩ đến chuyện từ bỏ, nhưng thực tế bức bách cô quá vội vàng, vừa lúc cô có chút hy vọng, lại hung hăng xé nát của cô.

"Cô đi ra ngoài trước đi." Nam Dạ Tước khẽ đẩy Dung Ân.

"Không," hai tay cô túm lấy tay anh, “Anh thả Diêm Việt ra, chúng ta cùng đi."

Khóe mắt anh khẽ nhếch, "Làm sao, sợ tôi giết hắn à?"

"Nam Dạ Tước, anh có cái gì mà làm không được?" Sợ hãi Dung Ân không một chút sợ hãi chống lại cặp mắt tức giận đó, Nam Dạ Tước nghe vậy, chỉ cười cười, "A Nguyên, đem đồ chuẩn bị tốt cho hắn, sau đó thả hắn ra."

"Vâng."

Dung Ân đang nghĩ là vật gì, A Nguyên đã móc từ trong túi quần ra ống tiêm, cô quá sợ hãi, buông lỏng tay Nam Dạ Tước, “Các người muốn làm cái gì? Buông ra!”

“Ân Ân, đây là gậy ông đập lưng ông,” Nam Dạ Tước hai tay ôm chặt thân thể giãy giụa của cô, hai mắt Dung Ân hằn tia máu, thuốc được bơm vào bên trong cơ thể Diêm Việt, hắn chẳng qua chỉ hừ nhẹ một cái, không phản ứng gì khác nữa, liền ngất đi.

"Anh tiêm cho anh ta cái gì? Nam Dạ Tước, tên ác ma này, anh thật là đáng sợ!"

"Angel-beat, đây là tôi trả lại hắn!" Nam Dạ Tước nói xong, liền lôi kéo Dung Ân đi ra, từng tấc từng tấc ra khỏi, người đàn ông trong mắt, càng lúc càng mơ hồ. Hắn vốn nên quên đi, Diêm Việt, một lần cuối cùng, sau này, hãy để chúng ta quên đi hoàn toàn nhé.

Dung Ân bị anh lôi ra ngoài, lý trí hoàn toàn không có, cúi đầu, hung hăng cắn Nam Dạ Tước, anh bị đau, nhưng chỉ tăng tốc nhịp chân, để Dung Ân đến một gian nhà ngói khác, bầu trời bây giờ đã sớm âm u, đưa tay không thấy được năm ngón.

Nam Dạ Tước giữ lấy cằm cô, rút cánh tay mình ra, “Ân Ân, tôi đối với hắn như vậy, cô liền điên lên? Sao? Tôi chỉ lấy một cái tay của hắn, nhưng cái hắn muốn lấy là mạng của tôi!"

Anh gào thét bên tai cô, đem cô đặt trên vách tường gạch xanh, hai tay bắt đầu xé rách quần áo phong phanh của cô.

"Anh làm cái gì? Buông, không được đụng đến tôi!”

"Cô quên giao ước của chúng ta rồi sao?"

Mặt Dung Ân chống đỡ trên mặt gạch thô ráp, ma sát rách da, "Tôi chỉ đồng ý giao ra tự do của tôi, Nam Dạ Tước, anh đem tôi giam lại đi, cả đời, anh muốn đem tôi nhốt đến già, tôi cũng để anh toại nguyện..."

"Không có dễ dàng như vậy.” Anh tháo khóa quần, xé mở quần của Dung Ân, trên ngón tay cắm ở trên vách tường, vết máu loang lổ, "Nam Dạ Tước, anh sẽ xuống địa ngục..."

Anh quay người cô lại, làm cho cô quay lưng vào vách tường, dục vọng ẩn nhẫn chờ trực trào ra, Dung Ân chỉ giãy giụa, tiếng nói liền nhỏ lại, “Anh không phải là chơi chán rồi sao, nếu chán, vì sao còn muốn chơi?"

Anh cười cười, “Bởi vì, tôi không tìm được một thân thể có thể thay thế cô, hiện giờ, tôi đã chơi chán những thứ chủ động rồi, đối với phản ứng như khúc gỗ của cô dưới thân thể tôi, tôi rất nhớ."

Cô nhìn chằm chằm gương mặt này, bộ dạng tà ác chẳng khác lúc mới gặp chút nào, cô cắn răng, có thể cảm giác được mùi máu tươi trong miệng, "Biến thái."

"Cô sẽ thích cái biến thái của tôi.” Khuôn mặt anh, có thể nói là hoàn mỹ, tinh xảo, làm người ta lóa mắt mê đắm, nhưng cũng phải nói, đầy tà niệm.

Tay của anh, thon dài đẹp mắt, nhưng ở trong mắt cô, đó cũng chỉ là một cái lưới trói buộc khổng lồ, cô giãy giụa không thoát được.

Nam Dạ Tước nhấc một chân cô lên, hung hăng đi vào người cô, Dung Ân cũng không muốn tiếp nhận, lúc này đau đớn thét ra tiếng, cô đẩy ra, “Không nên làm ở đây, buông..."

Bất cứ ai đi qua, cũng có thể nhìn thấy màn này, anh lại không hề để ý đến, hai tay ôm chặt thắt lưng cô, tăng nhanh tốc độ, tiếng thở dốc càng lúc càng tăng lên, Dung Ân đem đầu tựa vào trên vách tường, nước mắt rơi xuống không tiếng động, "Vậy thì như cũ, một giao dịch, một lần lên giường."

Ánh mắt anh nheo lại chống ại ánh mắt cô, mỉm cười, "Được."

Cô giả vờ nghe theo, cũng đang nhìn lên người anh, trong lòng suy nghĩ, sẽ có một ngày, anh chết không được tử tế.

Dung Ân chẳng qua là nhắc nhở chính mình, bọn họ trừ lúc giao dịch, không có gì cả, cái gì cũng không nên giữ lại.

“Ân Ân, Ân Ân" anh dường như sắp đến, mặt đẫm mồ hôi tựa trên cần cổ cô, đầu tóc bết trên trán, anh đem chính mình đẩy vào chỗ sâu nhất của cô, cái cảm giác ấm áp thắt chặt này, làm anh dường như phát điên, Nam Dạ Tước hai tay nhéo ở chân của cô, Dung Ân đau toàn thân run rẩy. “Mặc dù cô không có có phản ứng gì, nhưng tôi không thể không thừa nhận, phù hợp với tôi, vẫn là thân thể của cô..."

Lúc thăng hoa, anh dùng sức cắn bả vai của Dung Ân, cô kiễng mũi chân, bẹn đùi, như bị xé toạt ra.

Nam Dạ Tước lùi ra phía sau, Dung Ân liền trượt theo vách tường thô ráp ngã xuống đất, mồ hôi trong suốt chảy xuống càm, khó khăn ngồi dậy, đem quần mặc vào, cài nút áo lại, hai tay vuốt qua đầu tóc, sau khi Nam Dạ Tước lấy điếu thuốc ra, kéo tay Dung Ân đi.

Cô hoảng sợ hất ra, tự đi thẳng về phía trước, chỉ là bước chân không vững chắc.

Sắc mặt Nam Dạ Tước xanh mét, sải bước đuổi theo, kéo tay cô, cho dù cô dùng sức cỡ nào cũng không vùng ra được, anh đem cô nhét vào xe, quay đầu xe, biến mất.

Tình yêu, lúc chớm nở cần được tưới nước chăm sóc, nhưng còn chưa thấy qua ánh sáng mặt trời đã bị chôn sâu vào bóng đêm, sau khi tưới nước, quá nhiều u ám, khi nào mới có thể nở hoa kết quả?

Dung Ân co rúc thân thể, mặt tựa vào cửa sổ xe, hai chân cũng khép chặt, cô không hề lo lắng chuyện Diêm Việt nữa, Nam Dạ Tước nói lời, sẽ không nuốt lời, anh chuyên tâm lái xe, thủy chung muốn cầm tay cô, Dung Ân hai tay gắt gao bấm trong lòng bàn tay, chẳng qua chỉ để anh đụng vào mu bàn tay.

Bàn tay nhỏ bé nắm thành một đấm, Nam Dạ Tước tháo ra, “Ân Ân, đây là cô cam tâm tình nguyện, tôi không có ép cô."

Tóc đen đuôi ngựa quẹt vào khóe môi, Dung Ân khẽ cắn chặt, tầm mắt hướng đến khuyên tai lóe mắt của anh, "Tôi cũng không nói anh ép tôi."

Nam Dạ Tước chính là loại người này, quanh đi quẩn lại, anh vẫn ngồi ở vị trí cao nhất, cười trên sự đau khổ của người khác, cô sức cùng lực kiệt, nhưng anh tỉnh táo giống như là người qua đường đứng xem nhìn cô vấp phải trắc trở, cuối cùng vươn tay ra, "Tôi chẳng bao giờ ép buộc cô."

"Vậy, cô cũng đừng có bày ra cái bộ dạng khóc lóc thảm thiết cho tôi xem!" Anh rút tay lại, ngón tay thon dài như tường đồng vách sắt nắm chặt ngón tay là cô đau buốt, "Sau này, nếu để tôi thấy cô rơi một giọt nước mắt vì người đàn ông khác, Ân Ân, tôi sẽ cho cô biết cái gì là đau khổ thật sự."

Chỗ cổ tay Dung Ân bởi vì anh dùng sức mà trắng bệch, ngực đau đớn, toàn thân co quắp, thử nghĩ xem nửa tháng trời thức đêm, cô hao tốn tâm tư, không phải là muốn tránh xa anh sao? Cô bất kể Nam Dạ Tước có nuốt lời hay không, cô không cần biết anh có cố tình gây khó dễ hay không, cô cũng liều mạng làm đến cùng, bởi vì cô biết, ít nhất, đó là hi vọng.

Không có Diêm Việt, cô vẫn không thể chạy thoát khỏi bàn tay Nam Dạ Tước, người đàn ông này, cường thế quá mực, hắn ngáng trước mặt cô, cả đời này, cô đưng mơ tưởng vượt qua được.

Cảm giác cô đọc không nơi nương tựa đó, làm Dung Ân cảm thấy như cả thế giới sụp xuống, cô dùng sức tránh né Nam Dạ Tước cầm tay mình, anh cũng không nghĩ tới cô sẽ đột nhiên giãy giụa, anh không giữ được, Dung Ân giống như phát điên quơ quào hai tay, Nam Dạ Tước vội vàng ổn định tay lái, thắng xe lại, đuôi xe lệch sang, xe liền cong vẹo dừng trên lối đi bộ.

May mà, trên đường này cũng không có xe khác.

Nam Dạ Tước nửa người trên bị dây an toàn kéo trở về, cả bên trong xe, mây đen bao phủ, bàn tay nắm chặt tay cô không buông, Dung Ân đập đầu vào cửa xe, đầu tóc tán loạn, bên phải thái dương lộ ra máu ứ đọng.

Đến lúc cảm giác sắp chết, thì ra cũng không giải thoát thoải mái, lúc này, Dung Ân rõ ràng cảm nhận được sự sợ hãi.

Ánh mắt lạnh lùng của anh nhìn về nơi xa, sau khi thu hồi dời đến bên người Dung Ân.

"Cô muốn chết, đúng không?"

Cô nhấc lưng lên, toàn thân mồ hôi lạnh, lúc này mới dựa về, “Tôi không muốn chết."

Nam Dạ Tước từ từ buông tay cô ra, khóe miệng cong lên, "Dung Ân nhớ kỹ, nếu như ngày nào đó tôi muốn chết, tôi khẳng định để cho cô chết trước mặt tôi, đến địa ngục, cô vẫn phải hầu hạ tôi."

Cô trợn tròn mắt, trong con ngươi tràn ra bi phẫn. “Tại sao? Nam Dạ Tước, tôi đâu có nợ anh cái gì!"

"Không tại sao cả," anh đặt hai tay trở lại vô lăng, lúc này mới nhìn rõ đầy những vết thương bị Dung Ân bấm từ lúc nào, mỗi một vết đều là dấu móng tay, “Cho nên, đừng nghĩ hận tôi đến chết, không có ích gì đâu."

Nam Dạ Tước khởi động xe, lần nữa lái xe đi.

Dung Ân thu hồi ánh mắt, lần này ngược lại im lặng cực kỳ, không khóc không làm khó.

"Xuống xe!"

Ngẩng đầu nhìn ra ngoài, đã đến ngự cảnh uyển, cả ngôi biệt thự đều bao phủ bóng đêm, bên trong phòng khách mở đèn lên, giống như cái miệng to đầy máu giương lên, nhích một bước đến gần, sẽ bị nuốt vào.

Hai chân giẫm lên đá cuội trải dài lối đi nhỏ, giống như bàn chân bị gai đâm, nửa bước khó đi.

Nam Dạ Tước đi ở phía trước, Dung Ân chậm chạp bước không được một bước, ngẩng đầu, trên ban công lầu hai, chiếc ghế cô ngủ từng ngủ quên vẫn còn đó, anh quay đầu lại, “Muốn tôi bế cô vào sao?"

Bước chân của cô trở nên cứng rắn, mới vừa vào phòng khách, Vương Linh liền ra đón, mặt đầy vui sướng, “Dung tiểu thư? Thiếu gia, anh đón vô ấy về rồi sao?"

Nam Dạ Tước đứng ở cửa, đèn thủy tinh sáng chói mắt, "Đúng, dọn dẹp một chút, tối nay cô ấy sẽ dọn đến ở."

"Thật tốt quá,” Vương Linh rửa tay sạch sẽ, đến bên cạnh Dung Ân, "Dung tiểu thư, mấy ngày nay em đều mong thiếu gia có thể đón chị về."

Dung Ân miễn cưỡng kéo khóe miệng, nói cái gì cũng không nói ra, Nam Dạ Tước tiến lên, kéo tay cô, đi đến lầu hai, Vương Linh đứng ở phòng khách nhìn bóng lưng hai người, cô thầm nghĩ, thiếu gia, hẳn là yêu Dung tiểu thư, nếu không, anh ấy cao quý như vậy sẽ không đứng bên cạnh che chở bảo bọc cô.

Vào phòng ngủ, Dung Ân gót chân còn không có đứng vững, sau lưng đã bị một lực xô đẩy, cô không chuển bị kịp ngã lên giường, mặt vùi vào chăn, hô hấp trong nháy mắt bị nghẹn lại, phía sau truyền đến tiếng ma sát, cô ngồi dậy, chỉ thấy Nam Dạ Tước đang thư thả cởi quần áo, lúc anh nhích đến, toàn thân chỉ còn độc nhất chiếc quần lót màu đen.

Loading...

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/