Ám dục - Chương 074 - Phần 1

Chương 74:

Người đàn ông này, trong miệng thật sự là vĩnh viễn không có lời nào tốt đẹp.

Họ Hàn gương mặt dần dần xấu hổ, dáng vẻ đạo mạo lúc trước của hắn giờ đã bị ép tới kệch cỡm, “Không ngờ lại là người đàn bà của Tước thiếu gia, đã để người chê cười rồi."

Thái độ của Nam Dạ Tước thờ ơ lạnh nhạt nhìn hắn ta rồi lại nhìn liếc qua Dung Ân phía bên cạnh hắn, liếc xem thử cô vài cái, ánh mắt tối sầm khi rơi vào vòng eo nhẵn nhụi của cô.

Họ Hàn trở lại vào trong xe đua của mình, mang theo cảm xúc tức giận ngùn ngụt lây nhiễm mọi người vào trong xe,

Dung Ân hai tay xiết chặt quân cờ trong tay, cặp mắt cứ như vậy mà hạ xuống, cảm giác chính mình bóp nghẹt trái tim mình vậy.

Cô muốn trốn tránh đi ánh mắt kia, rồi lại cảm giác không nên trốn tránh, cùng sống dưới một bầu trời khó tránh khỏi sẽ có chạm mặt về sau, nói không chừng, bên cạnh anh ta đã có bạn gái mới, đối với một con đàn bà như mình chơi chán rồi ắt hẳn anh ta sẽ không có bất cứ sự chú ý nào đối với mình nữa.

Nam Dạ Tước ngạo nghễ, mở cửa xe xuống, đi tới bên cô.

Dung Ân đứng nguyên tại chỗ, người đàn ông mang khí chất tôn nghiêm như này lại đang tiến về phía mình, trước mặt cô tỏa ra loại cảm giác bức bách đến khó thở, khí lạnh bao chùm, phảng phất một chút ít băng giá, tất cả như bao vây lấy cô, cô gắt gao nắm lấy tay mình, trên đỉnh đầu cô, một bóng tối bắt đầu bao chùm.

Anh đứng lại trước mặt Dung Ân, hai con mắt hẹp dài bắt đầu nheo lại, trên người mùi thơm nước hoa rất dễ chịu, mái tóc màu rượu đỏ tùy ý tung bay, môi mỏng hơi nhếch lên, anh nói," Dung Ân, tôi đưa cho cô tiền còn chưa đủ sao? Sao cô lại còn mặt dầy ở đây cho xấu hổ?"

Cô cảm giác mình hô hấp cũng bắt đầu khó khăn, chẳng biết tại sao, lại vì những lời này mà lại làm trái tim mình đau đớn đến vậy, Dung Ân rủ mắt xuống, người đàn ông đôi chân thon dài được bao bọc bởi chiếc quần hàng hiệu cực sang, tựa như cách xa cô cả một thế giới. Khóe miệng anh ta nhấc lên, mặc dù cứng ngắc, nhưng vẫn là như cố ý cho cô thấy anh ta đang cười, Cô kiên quyết ngẩng đầu, khóe miệng cô có chút ý cười nhàn nhạt,”Tước tiên sinh, là ai gặp ai mà xấu hổ đây?"

Anh ta cười cười, tựa hồ là tán thành lời của cô nói ra vậy, rồi lại cảm giác hình như có gì không đúng,”Tôi đưa cho cô tiền, hẳn là đủ nuôi sống cô vài cuộc đời, Dung Ân, chẳng lẽ cô trời sinh lại yêu thích những nơi như thế này?"

Nói ra lời này thì, Nam Dạ Tước tự nhiên không có nghĩ qua lời này sẽ có nhiều đả thương người khác.

Dung Ân khóe môi nhếch lên một đường, cười tự giễu, mặc dù có chút cứng ngắc, nhưng cũng đủ mê mẩn người, cô đem mái tóc dài của mình vén ra sau tai, dáng người có mười phần mị hoặc, đều toát lên vẻ phong tình,"Tờ chi phiếu lớn như vậy tôi còn chưa sử dụng qua, tôi phải cẩn thận suy nghĩ, làm thế nào để lấy lại tuổi thanh xuân một cách triệt để nhất, tước tiên sinh, từ trước đến nay hào phóng, hôm nay không phải là còn muốn cho tôi một khoản tiền a?"

Nói xong, Dung Ân liền đưa bàn tay mở ra xòe lớn trước mặt Nam Dạ Tước, cô cư nhiên biết rõ động tác này, làm trước mặt người đàn ông này càng làm cho anh ta chán ghét cô.

Dung Ân tự tay hủy hoại tôn nghiêm của chính mình, rất muốn làm trong mắt hắn càng nhiều hiểu lầm về cô càng tốt,cô hai mắt mỉm cười, chỉ là tận sâu trong đáy lòng dấy lên cô đơn mà không người nào có thể thấy và cảm nhận được, người đàn ông này, dù sao bọn họ đã từng đồng cam cộng khổ, tin tưởng nơi nhau.

Nam Dạ Tước hai tay nắm chặt ở trong túi quần, ánh mắt như sắc nhọn đâm thủng trên người Dung Ân, có chút thương, nhưng nhìn không thấy, kì thực, đã cùng nhau trải qua rất nhiều ngày, anh dường như nghĩ rằng trong lời nói này của cô mang hàm nghĩa nào đấy. Dung Ân hiện giờ trong mắt hắn đang đem cái cằm giương cao vô cùng mang theo một chút hương vị phong trần, sự cứng cỏi cùng quyết đoán dường như biến mất không còn một mảnh, anh đã từng mê luyến, cũng đã từng tan chảy trong ánh mắt ấy.

Anh hẳn là nhớ rõ, mới gặp gỡ cô là đang lúc cô quỳ gối rót rượu ở phòng bao, cũng cao ngạo không thèm chấp nhận đi theo anh.

Nam Dạ Tước theo từ trong túi quần móc ra một chiếc ví da, bên trong tiền mặt không nhiều lắm, chỉ có mấy ngàn, anh không hề lưu luyến rút ra ba nghìn đặt vào lòng bàn tay đang mở ra của Dung Ân.

Một xấp tiền rất nhẹ nằm trong lòng bàn tay lại giống như nặng ngàn cân ép tới cổ tay cô thiếu chút nữa bẻ gẫy tay cô làm đôi, tiền rơi xuống đất, từng tờ từng tờ như sự châm trọc thách thức lớn nhất dưới chân cô.

Cô cố gắng ép nỗi nhục này xuống, xoay người, nhặt lên từng tờ tiền một, tiếp đó, liền hướng phía mặt Nam Dạ Tước, khóe miệng cong lên," Đa tạ tước tiên sinh xa xỉ."

“Tước, trận đấu sắp bắt đầu rồi," Sau lưng, trong xe mỹ nữ nũng nịu tiến lên, ánh mắt như thiêu đốt liếc nhìn về phía Dung Ân, cô ta khoác cánh tay của Nam Dạ Tước," Mọi người đều đợi chúng ta đó."

Người đàn ông đem bàn tay mình đặt lên bàn tay người con gái vỗ nhẹ, ánh mắt chậm dãi thu hồi lại, thong thả nhả ra một câu," Đi".

Xoay người trong nháy mắt, nếu anh có thể quay lại liếc nhìn dù chỉ một lần, có thể phát hiện đáy mắt Dung Ân đỏ lên lạ thường, nhưng chỉ là… anh hết lần này đến lần khác đều không liếc lấy một cái. Dung Ân đem tệp tiền nắm trong lòng bàn tay, móng tay thậm chí sắp đâm xuyên qua mấy tờ tiền, lúc này mới có một chút ít buông lực ở cánh tay ra, đem tiền để vào trong túi quần..

Nam Dạ Tước đem xe ngược trở lại phòng đua xe, tâm hồn trở nên phấn trấn, một tay tiến đến nổ mạnh động cơ, chỉ chờ hiệu lệnh là chiếc xe có thể “bay” đi.

Dung Ân đứng ở trong tiếng cổ vũ reo hò của mọi người, sau lưng,hai hàng xe đua hừng hực khí thế,cô hai tay giơ lên, tay trái để ngang xuống, tay phải cho lên đỉnh đầu vung khẽ vài cái, cờ bạch sắc đón gió phấp phới, những động tác này, cô ở phòng nghỉ luyện mấy lần, bây giờ làm lại có vẻ rất thành thạo.

Nam Dạ Tước đưa tay trái trống lên cửa xe, đôi mắt chim ưng chăm chú nhìn cô làm việc, lúc Dung Ân hai tay giao nhau vung giữa đỉnh đầu, vung lên vung xuống thì anh thu hồi ánh mắt, chân ga dẫm đến tận đáy, xe hơi tựa như gió táp bay thoát đi!

Hơn mười cỗ xe xe thể thao đang phóng đi tại trường thi đấu thể thao, mỗi người trên ghế lái phụ, đều có một mỹ nữ ngồi cạnh, đây cũng là chiêu thể hiện thân thế theo một cách khác.

Một luồng gió mạnh thổi thốc tới, mái tóc dài của Dung Ân bị thổi quất tới sau lưng, xe hơi của Nam Dạ Tước dẫn đầu đi trước, khi lướt qua bên người cô, người đàn ông ném cho cô một cái nhìn lạnh lẽo, tựa hồ như nhìn một người xa lạ.

Dung Ân xoay người sang chỗ khác, chỉ kịp trông thấy khói xe bụi mù mịt. trong tay cờ xí chậm rãi rủ xuống, cuối cùng nhất thời lại rơi xuống đất.

Trở lại phòng nghỉ, Tư Cần đã đổi cho cô bộ quần áo, uống thuốc xong trong người cũng cảm thấy khá, chính mình ghé vào bàn trang điểm trước gương nghỉ ngơi," Dung Ân, cô đã trở lại rồi."

Dung Ân cầm lấy quần áo đi thay, lúc quay lại liền móc ra một tập tiền kín đáo đưa cho Tư Cần.

“Tôi không thể cầm được,”Tư cần vội vàng đưa tay đẩy ra," Đây là tiền của cô."

“Tư Cần, tiền này tôi thực sự không muốn," Dung Ân đem tiền để vào trong lòng bàn tay Tư Cần, "Nói cho cùng, đêm nay tôi chỉ là giúp cô mà thôi, tiền này vốn cô nên cầm."

Nghe cô nói như vậy, tư cần cúi thấp đầu xuống, “Dung Ân, cô cùng Nam Dạ Tước là quan hệ như thế nào?"

"Cho dù trước kia có, từ nay về sau cũng sẽ không bất kì quan hệ nào."

"Vừa rồi tại trường Đua Xe chuyện gì xảy ra tôi cũng đã nhìn thấy rồi, Dung Ân, thực sự xin lỗi,” Tư cần tự trách không thôi, trên mặt tràn đầy vẻ xấu hổ, "Nếu không phải tôi, cô cũng sẽ không bị nhục nhã như vậy."

Dung Ân giả bộ như không có vấn đề gì xảy ra, “Tư cần, tôi đã sớm nghĩ thông suốt rồi, nếu muốn kiếm tiền, có đôi khi, quá chú ý tới lòng tự tôn cũng chẳng để làm gì, cô đã tan tầm chưa? Chúng ta đi thôi."

“Được,” Tư cần lấy một bộ quần áo tử tể mặc lên người, cô cùng Dung Ân quen biết tại Cám Dỗ, các cô gặp gỡ, rồi chính các cô cũng hiểu bắt buộc phải sinh tồn là gì,”Tôi biết rõ mười vạn nhân dân tệ là tiền của cô để lại cho tôi, Dung Ân, tiền kia tôi nhận, chờ tôi có tiền sau đó nhất định trả lại cho cô."

“Tư Cần, không cần."

"Dung Ân, tôi nhận, là vì tôi thật không có tiền duy trì cuộc sống nữa, nhưng là mười vạn tiền kia tôi nhất định sẽ trả, cô cũng đừng tranh cãi không nhận với tôi nữa.” Tư Cần cũng là nói thật lòng mình, cô cũng không có giả ý từ chối, nói ra cũng rất sòng phẳng.

Dung Ân cùng Tư Cần đi ra khỏi phòng nghỉ, trên trận đua xe, những người đàn ông kia đều muốn mình đạt được tốc độ cực hạn, Nam Dạ Tước dẫn đầu và là người đến đích đầu tiên, bên ghế phụ, người bạn gái nhanh chóng nhào vào trong lòng ngực của anh, đưa môi lên hôn chụt lên má anh, “Tước,anh giỏi quá, cả đám bọn họ anh đều bỏ xa rồi”…

Anh ta một tay nắm lấy eo bạn gái, ánh mắt hơi nghiêng không khỏi liếc nhìn tìm kiếm bóng dáng quen thuộc, cái vị trí lúc trước Dung Ân đứng đã rỗng tuếch, đã sớm đã không có bóng dáng của cô. Anh lười biếng thu hồi lại ánh mắt, môi mỏng khẽ hạ xuống hôn lên má người con gái, "Có sướng không?"

Người con gái bộ mặt đỏ bừng, câu hỏi mập mờ như vậy nhất thời làm cho cô ta khó có thể chống đỡ, cô ta cả người vùi sâu vào trước ngực Nam Dạ Tước, Người đàn ông chỉ là cười khẽ, đôi tay ôn nhu đặt lên đầu cô ta khẽ vuốt vài cái, chỉ là ngoài miệng cười nhưng trong đáy mắt lại sinh ra một sự ủ rũ.

Nếu bây giờ đổi lại là Dung Ân, cô chắc chắn sẽ không do dự mà trực tiếp trả lời, sẽ không dáng vẻ kệch cỡm như người đàn bà nằm trong lòng anh bây giờ.

Mấy ngày kế tiếp, Dung Ân toàn tâm toàn lực dồn sức vào dự án mà Thẩm Mặc lúc trước cho cô, trước mắt phấn đấu mục tiêu phương án là Innovation Company, hơn nữa công trình số lượng nhiều, thời gian ngắn ngủi, có đôi khi buổi tối chỉ có thể thức đêm để làm.

“Ân Ân, lúc này toàn bộ nhờ cậu a, nếu có thể nắm bắt được dự án này,công ty của chúng ta sẽ chuyển đến một nơi, tớ ngay cả nhà trọ cũng đã tìm rồi. tốt lắm."

"Chuyển đi đâu?"

“Tớ cùng mọi người bàn nhau, chuẩn bị đem công ty chuyển đến chỗ tốt hơn, chỗ tiền thuê nhà tương đối tiện nghi chút ít, hơn nữa chỗ đó lại lớn, chỉ có điều... Cách nhà của cậu có xa một chút thôi nhé, đến lúc đó tớ với cậu lại thuê chung một căn nhà cùng Dì Dung sống như trước đây, cậu nói xem có được không?”T hẩm Mặc nói ra những lời này với tâm trạng cực kỳ phấn khích.

Kỳ thật, ở đây và ở chỗ đó không giống nhau sao?

"Được rồi, tớ tranh thủ đem cái này ra xem lại xem." Mấu chốt nhất chính là, Dung Ân yêu mến tất cả những người này nên dù có thế nào cũng muốn ở cùng một chỗ với họ.

“Thật sao?” Thẩm Mặc nghe nói, trên mặt hiện ra niềm vui khó tả, "À, mà này ân ân, cậu không biết khi tớ hạ quyết tâm nhận hạng mục này có bao nhiêu khó khăn không, tớ chỉ sợ cậu không đi, hại tớ lo lắng vô ích vài ngày."

"Đi cùng tớ thì có gì tốt chứ?" Dung Ân cười cô, "Đáng đời nhà ngươi để tâm cẩn thận như vậy."

“Ân Ân, đến lúc đó tính sau, cậu cùng tớ đi đi mà, tớ không tin tớ không bắt được cậu đến” Trầm mặc làm bộ nắm chặt năm ngón tay, cũng đem nắm tay ở trước mặt Dung Ân giương lên.

"Làm việc đi," Dung Ân cầm lấy tập văn kiện đánh xuống đùi Trầm Mặc, "Cậu như vậy thì lão bản nương có cớ để lười biếng không?."

"Ai u, thật đúng là đáng đánh, vậy nhé, làm việc thôi, buổi tối cùng nhau ăn cơm a."

Lúc tan việc, trời đã tối, Thẩm Mặc mời cô cùng đi ăn cơm chiều, nhưng cô lại không đồng ý một mạch đi về phía nhà mình với mẹ Dung,. Lúc này, đói đến nỗi bụng dán vào lưng, thật sự khó chịu. Vội vàng bắt xe bus chuyến cuối cùng, đi vào khu nhà nhỏ dưới lầu, Dung Ân ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy nhà đang sáng đèn, cô khẽ cười vài cái, mệt mỏi dường như bay biến đi đâu hết.

Mấy ngày chui đầu vào làm việc không có nghỉ ngơi, làm xong cái dự án này, có thể cùng mẹ đi ra ngoài chơi rồi.

Vừa mở cửa vào nhà, chợt nghe có tiếng cười mẹ Dung truyền đến,cô đi vào thì chỉ thấy trên bàn bày biện rất nhiều món ăn, còn có bánh sủi cảo, Diêm Việt cùng mẹ lại đang ngồi yên trên ghế sô-pha.

"Anh sao lại đến đây?"

“Ân Ân," mẹ Dung muốn đứng dậy, Diêm Việt thấy vậy, liền lập tức đem mẹ đặt cẩn thận lên xe lăn, "Hôm nay bảo mẫu trong nhà có việc, vừa vặn Việt tới, còn gọi nhiều món ăn như vậy, đợi con về đấy."

Dung Ân nhìn về phía đồng hồ treo tường, "Mẹ, đã chín giờ, chờ con làm gì vậy."

"Mẹ đã ăn chút ít sủi cảo rồi," mẹ Dung Ân ngồi ở trước bàn, một tay đặt trên tay Diêm Việt vỗ nhè nhẹ," Việt, ngồi xuống ăn đi, con bận rộn làm việc cả một ngày, cũng đói bụng lắm rồi phải không?."

Dung Ân đi rửa tay trở lại ngồi trước bàn, đem bát cơm đã xới đưa vào tay Diêm Việt, Mẹ Dung Ân nhìn một màn hết sức bình thường này, nhưng trong lòng lại cực kỳ cảm động,”Ân Ân, nếu một năm trước không xảy ra chuyện như vậy, con cùng Việt nhất định trở thành vợ chồng rồi, và dường như cũng không có bất cứ hiểu lầm nào."

" Mẹ," Dung Ân cắt lời của mẹ," Đều chuyện quá khứ, cũng đừng nhắc lại."

Diêm Việt cầm lấy chiếc đũa nắm chặt trong tay, mẹ Dung không biết Dung Ân trong nội tâm dốt cục là gì nghĩ gì, cũng không nói gì nữa, bữa cơm này ăn rất buồn bực, im lặng, mọi người nói chuyện dường như rất ít.

Diêm Việt cũng không giống trước thích nói chuyện, tính tình trầm ổn rất nhiều, Càng bên cạnh anh, Dung Ân lại càng không thể tại trên người anh hiện tại để tìm ra hình bóng Diêm Việt của trước kia.

Sau khi cơm nước xong, anh cùng mẹ Dung trong phòng khách xem tv, Dung Ân rửa chén bát xong, liền tiễn anh xuống lầu.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/