Ám dục - Chương 071

Chương 71

Đầu tiên là nghĩ cách mang thai, thấy không ổn, lại muốn một mình sinh con, Dung Ân, trước đây, anh ta quả nhiên đã xem nhẹ cô rồi.

Người đàn bà này, anh đã cưng chiều quá mức, từ lúc ở cùng chỗ với cô, anh cũng không chạm qua người khác, anh thậm chí tin tưởng cô, nhưng không ngờ, cô đã sớm có sắp xếp, nếu không phải lần này ngoài ý muốn, anh sẽ bị cô xoay như chong chóng.

Nam Dạ Tước trong lòng chợt cảm thấy thất bại, nhưng cũng có một loại cảm giác không rõ, đau nhói đâm thật sau vào tim, hai mắt từ từ mở to đóng lại, bầu trời đầy sao sáng như ngọc, lại không biết, sau cơn mưa trời lại sáng sao?

Từ Khiêm nhìn bóng lưng anh bị bóng đêm nuốt dần dần, anh lặng yên mang lọ thuốc đặt lại chỗ cũ, đi ra ngoài.

Trong bệnh viện, dường như Dung Ân không hề chợp mắt, bàn tay truyền nước biển lạnh như băng, làm sao cũng không ấm lên.

Vương Linh sau khi tỉnh dậy đi mua đồ ăn sáng, Dung Ân thân thể yếu ớt ngồi dựa trên giường bệnh, ánh mắt không khỏi liếc ra ngoài cửa, đã nhìn thấy một bóng dáng đứng đó lưỡng lự.

"Má Lưu." cô nhận ra.

Hình bóng đó đứng ở cửa, lúc đi vào, trên tay giơ bình thủy lên.

"Má Lưu." Dung Ân thấy bà đến gần, lại gọi.

“Ân Ân," Má lưu đem bình thủy đựng cháo gà đổ ra chén nhỏ, “Đây là ta nấu riêng cho con."

"Cám ơn má."

“Ân Ân cái đó, “Má Lưu ngồi xuống bên giường, mấy lần mở miệng, cũng không biết nên nói gì, "Tại sao..."

"Má Lưu, thật xin lỗi, hôm qua, con đã làm khó má."

"Lão gia một năm nay tính tình xấu đi rất nhiều, Ân Ân, con hãy bỏ qua nhé..."

Dung Ân đưa tay đặt lên bụng bằng phẳng của mình, vuốt nhiều lần, “Thật ra thì, ông ấy không cần lo lắng," Dung Ân cố gắng nở nụ cười, nhưng làm sao cũng không cười nổi" Con như vậy, làm sao còn có thể ở bên cạnh Diêm Việt được nữa? Hôm qua, thật sự là con hoa mắt..."

Má Lưu lòng thương tiếc cầm tay cô, “Ân Ân, chuyện trước đây, nên buông ra đi, ta biết con và thiếu gia yêu nhau rất sâu đậm, nhưng..."

"Má Lưu, “Dung Ân cắt lời bà, "Con biết, nếu như con không có nhìn lầm, lúc con ở cửa Diêm gia, anh ấy sẽ đi ra, cho nên má nói đúng, hơn nữa, Diêm Việt hiện tại cũng không phải là người con đã từng kiên trì chờ đợi lúc trước, sau ngày hôm qua, con đã hoàn toàn buông tay rồi."

“Ân Ân,..." Má Lưu rũ hai mắt xuống, cuối cùng là thở dài, đem lời nói nuốt vào trong bụng, “Con có thể nghĩ như vậy, là tốt nhất."

"Lại đây," bà bưng cháo gà đến, "Lúc này cầm tẩm bổ, sanh non chẳng khác nào sảy thai, không được qua loa."

Dung Ân muốn nhận lấy chén cháo, má Lưu đã chạm thìa vào môi cô, “Con còn đang truyền nước, ta đút cho con."

Dung Ân trong lòng ấm lên, quan tâm như vậy, trừ mẹ cũng chỉ có má Lưu, trong lòng phức tạp uống hết chén cháo, “Con không sao, chờ chút nữa là có thể xuất viện rồi."

“Ân Ân," Má Lưu cầm khăn lau miệng cho cô, “Con là cô gái tốt..."

"Má Lưu, con biết người muốn nói cái gì," Dung Ân nhìn ra cửa sổ, không khí ấm áp bên trong nhà so ra vẫn không bằng ánh sáng mặt trời bên ngoài, "Chỗ này, con thật sự không muốn nán lại."

Má Lưu thở dài, không nói gì nữa, chờ Vương Linh trở lại rồi rời đi.

Một cuộc tình toàn tâm toàn ý, đã làm cô thương tích đầy mình, Dung Ân không còn dũng khí để nói đến chuyện tình cảm nữa.

Sau khi truyền hết nước biển, Vương Linh đóng tiền viện phí, gọi xe về Ngự Cảnh Uyển, vừa lúc Nam Dạ Tước lái xe chuẩn bị rời đi, Dung Ân xuống xe, đứng hiu quạnh trong gió, thân thể càng lộ ra gầy gò ốm yếu. Cô mặc bộ đồ nhà đơn giản, trên người mặc áo lông trắng toát, Nam Dạ Tước dừng xe ở cửa, Bộ dạng này, rất giống lúc mới gặp cô.

Xe thể thao ngăn ở cửa chính, Dung Ân cho rằng anh sẽ bộ bước đạp ga đi mất, nhưng không ngờ, anh tắt máy, vẻ mặt đầy lo lắng đi đến.

Dáng người cao to đứng ngăn trước mặt cô chỉ vẻn vẹn có ánh mặt trời, Dung Ân đối mặt với anh không biết nên có vẻ mặt như thế nào, sau một hồi cứng đờ ra, khẽ động khóe miệng, “Anh muốn đi đón tôi sao?"

Đáy mắt anh rất lạnh, loại cảm giác lạnh thấu này, ai dám nhìn, sẽ bị ép tan rã, Dung Ân hất cằm lên, đáy mắt thê lương.

Nam Dạ Tước cầm lấy tay cô, sử dụng lực kéo cô đi, anh nắm rất chặt, chèn lên mạch máu yếu ớt, Dung Ân đau la lên, “Anh nhẹ chút."

"Cậu chủ, Dung tiểu thư mới ra viện, chịu không được!”

"Rầm!”

Tiếng đóng sầm cửa nghe chói tai, Dung Ân cảm giác tòa nhà như run rẩy, Nam Dạ Tước thuận tay đẩy cô lên giường, thân thể to lớn chống bên người cô, “Dung Ân, cô tại sao có thể làm như vậy?"

Cô mở to hai mắt, không hiểu lắm.

Nam Dạ Tước nghiêng đứng dậy, từ trên tủ đầu giường đem lọ thuốc tới, sau khi mở nắp, nghiêng đổ thuốc màu trắng rơi hết trên mặt Dung Ân, theo cổ áo lông của cô rơi vào ngực, "Cô ban đầu đã muốn rời đi, lại lén đổi thuốc, con cái, đối với cô mà nói là cái gì? Cũng chỉ là công cụ của cô thôi sao?"

Dung Ân nhìn lọ thuốc, cô giật môi dưới, đột nhiên cảm giác chuyện này thật nực cười, vận mệnh, rốt cục là trêu đùa cô hay giúp cô?

"Nam Dạ Tước, tôi lúc đó rất muốn rời đi, thế giới của anh quá nguy hiểm, tôi không muốn ở bên anh lo lắng sợ hãi, tôi chỉ muốn cùng mẹ sống một cuộc sống bình thường, nhưng mà, chính anh đã dựng nên một bức tường quá dày. Trừ đứa con, tôi không nghĩ ra được biện pháp nào khác khiến anh có thể gật đầu để tôi đi, nhưng Nam Dạ Tước, anh đối với tôi chẳng qua chỉ vui đùa một chút, cần gì phải đối tốt với tôi như vậy, còn nhớ câu chuyện thần thoại chúng ta nói ở nông trại không? Tôi không muốn... chính mình biến thành Khắc Lệ Thái, tôi không muốn mỗi ngày đuổi theo bước chân anh, tôi nghĩ làm vậy có thể sánh bước bên anh..." Dung Ân nói xong lời cuối, trong hốc mắt liền lạnh như băng, nước mắt trong suốt chảy dài trên gương mặt cô, rơi trên chăn, "Cảm giác đó, anh sẽ mãi mãi không thể cảm nhận được, lúc anh ôm người đàn bà khác, khi cô ta trong ngực anh xinh đẹp nở rộ, Nam Dạ Tước, anh có nghĩ qua tôi ở nơi nào cô đơn…?"

Anh cúi xuống thắt eo thẳng lên chút ít, Dung Ân cuộn người lại, hai tay che mặt, "Bây giờ, anh rốt cục cũng toại nguyện rồi, tôi không thể xa anh, tôi nghiện rồi, Nam Dạ Tước, anh nên làm gì với tôi bây giờ?"

Tiếng khóc nghẹn ngào, hòa cùng mạnh mẽ hỏi, Nam Dạ Tước chỉ cảm thấy nơi lồng ngực buồn bã, anh thất bại ngồi bên cạnh, khuôn mặt tuyệt mỹ đã tối sầm lại.

"Nói như vậy, thuốc này là do cô đổi trước khi mang thai?"

Dung Ân khổ sở nếm nước mắt, chuyện ngoài ý muốn trong mắt cô, sau một hồi miễn cưỡng, lại bị cho là chủ mưu, cô cắn khóe miệng, sắc mặt bình thản, Dung Ân, nhìn xem, mày may mắn biết bao, ngay cả ông trời cũng đang giúp mày.

Đáp án của cô rất rõ ràng, nhưng Nam Dạ Tước vẫn hỏi như vậy, anh muốn nghe chính miệng cô nói đáp án, có lẽ...

Có lẽ, cô còn không đến mức chịu không nổi chuyện này.

Dung Ân chống người dậy, ngón tay mảnh khảnh, như ngọc trắng, cô dùng sức kéo ống tay áo Nam Dạ Tước, “Thật xin lỗi, dù sao bây giờ con cũng không còn, tôi bào đảm, sau này không bao giờ làm vậy nữa..."

Khóe mắt anh như dao nhọn, thân thể cao to không chút do dự, anh đứng lên, dùng sức hất Dung Ân ra, đem cô ném đến bên kia giường, “Cô! Dung Ân..." lời không nên nói nhất, vẫn chưa nói ra, anh đập vỡ chiếc đèn bàn, tức giận bỏ đi.

Cửa phòng ngủ lần nữa bị dập muốn rơi ra, cô mạnh mẽ kiên trì chịu đựng, sau khi anh đi, hoàn toàn tan rã, nước mắt nơi đáy mắt không còn kìm nén nổi, nghiêng người, trong miệng đã cắn môi muốn bật máu.

Dù sao, bây giờ con cũng không còn nữa...

Lời nói như vậy, nói ra khỏi miệng, cô dùng hết dũng khí cũng không đủ, hiện tại và người vẫn còn run rẩy, hai đầu gối Dung Ân đỡ lấy cằm, co người lại, lúc này mới khóc lớn thành tiếng.

Dưới lầu, nghe được tiếng khởi động xe, Dung Ân cắn ngón tay, đau nhức, nhưng vẫn không đau bằng vết thương trong lòng.

Mấy ngày liền, Nam Dạ Tước cũng không về qua một lần, Dung Ân mỗi ngày mặc đồ ngủ ở trong phòng một mình, cô kêu Vương Linh xem sách nấu ăn học cách nấu súp, thân thể của mình, phải chăm sóc thật tốt.

Mới đây đã sang năm mới rồi, Dung Ân mang dép đứng tên ban công, thời gian này trước kia, cô sẽ ở bên cạnh mẹ, chỉ có hai người nhưng rất vui, nơi này, phòng ốc lớn hơn, nhưng lại không một chút ấm áp.

"Dung tiểu thư, ăn cơm tối."

"Ừ." Dung Ân đi vào phòng ngủ, kéo rèm 4 phía lại, “Cô gọi điện thoại cho thiếu gia chưa?"

"Gọi rồi." Vương Linh nhỏ nhẹ, "Anh ấy nói, anh ấy không về."

"Vậy à." Dung Ân theo cô xuống lầu, một bàn đầy đồ ăn, chỉ một mình cô, "Vương Linh sau này anh ấy không về, cô ăn cùng tôi đi."

"Như vậy sao được, Dung tiểu thư, không có phép tắc này."

"Phép tắc không phải là do người định sao, ngồi xuống đi."

"Vậy, cảm ơn tiểu thư."

Dung Ân bình dị gần gũi, Vương Linh chung đụng mấy ngày sớm đã biết, lúc ăn cơm, thấy cô không nói lời nào, Vương Linh liền mở miệng, “Dung tiểu thư, tôi nhiều lần thấy chị thiết kế bản vẽ, chị học ngành thiết kế sao?"

"Đúng vậy, đó là công việc của tôi."

"Nhưng không phải chị không đi làm sao, hơn nữa cũng không phải là thiếu tiền mà?"

"Vương Linh, rất nhiều chuyện cô không hiểu, ăn cơm đi." Dung Ân khẩu vị gần đây khôi phục rất nhiều, cơm nước xong, Vương Linh đang dọn dẹp, Dung Ân gọi cô lên lầu.

"Dung tiểu thư, có gì sai bảo sao?"

Dung Ân mở tủ quần áo trong phòng ra, bên trong, nhiều loại trang phục của nhiều nhãn hiệu rực rỡ muôn màu, đa số vẫn chưa tháo mạc, bất luận là áo lót hay áo khoác, cũng đầu là những nhãn hiệu xa xỉ, mở một ngăn tủ khác, còn có rất nhiều giày, những thứ này đều do Nam Dạ Tước mua dựa trên size của cô.

"Oa!" Vương Linh ngạc nhiên, "Bình thường không thấy chị mặc những thứ này?"

Dung Ân cầm lên một chiếc áo khoác caro mới tinh, so trên người Vương Linh, rất vừa vặn, lúc này mới đem bỏ vào trong túi, “CÔ chọn thêm vài món nữa nhé, giày có thể không vừa chân, bên kia có vài kiểu rất đẹp, cô chọn mấy cái."

"Cái này, cái này không được," Vương Linh như cầm phải củ khoai nóng vội vàng đẩy về phía Dung Ân, “Những y phục này đã ngốn hết mấy tháng lương của tôi rồi, tôi không thể nhận được."

"Cầm lấy đi, tôi không thể mặc nhiều như vậy được, “Dung Ân kéo tủ đầu giường ra, từ bên trong lấy ra một sợi dây chuyền để vào tay Vương Linh, “Đừng cự tuyệt, chuyện hôm đó, tôi phải cảm ơn cô. Những đồ này giờ còn là của tôi, nếu để đó, ngời khác sẽ dùng thôi."

"Chị..." Vương Linh ngẩng đầu, "Chị muốn đi sao? Đi đâu?"

"Về nhà." Dung Ân nhớ tới nhà, khóe miệng liền mỉm cười hiếm hoi, cô cầm máy tính bên cạnh đi đến ban công, những thứ này là vật ngoài thân, nếu có thể đổi được một tiếng cười của người khác, cũng đáng.

Vương Linh cũng không chọn nữa, có y phục Dung Ân cho cùng một sợi dây chuyền, cô đa rất vui vẻ hồi lâu miệng không khép được, Dung Ân không khỏi thổn thức, vì sao hạnh phúc, máy mắn của người khác, luôn đơn giản như vậy có thể thỏa mãn được?

Công việc thuận buồm xuôi gió, Nam Dạ Tước mới hiếm hoi về nhà, cho dù lên lầu cũng không vào căn phòng nơi họ từng ân ái bên nhau, nhiều lần chỉ đi đến thư phòng, lấy đồ liền rời đi.

Nhắm mắt, một tháng đã trôi qua, Dung Ân gọi điện cho anh mấy lân, nhưng anh hoặc là không bắt máy, hoặc là chỉ nói một hai câu rồi cúp máy.

Bên ngoài tuyết đang rơi, hôm nay, Dung Ân kêu Vương Linh ra ngoài mua ít đồ, cố ý để cô rời đi.

Gọi điện cho Nam Dạ Tước, lúc này chắc hẳn anh đã sớm rời công ty, điện thoại tít tít vài tiếng, cũng không ai nghe máy. Dung Ân cũng không bỏ cuộc, gọi liên tiếp vài cuộc.

Sau một hồi, mới nghe giọng đàn ông trả lời, có vài phần bực mình, "Alo."

"Anh, tối nay có về không?"

"Không," anh nói xong, liền muốn tắt máy.

"Đợi đã, "Dung Ân lật đật cản anh, giọng nói gần như cầu khẩn, “Tối nay về đi, có được không?"

"Có chuyện gì sao?" Nam Dạ Tước nói chuyện ngắn gọn.

"Nghĩ tới lúc trước chúng ta đã từng ở cùng với nhau, Nam Dạ Tước, tối nay về nhà đi, tôi chờ anh, được không?"

Bên kia, chỉ có tiếng hít thở lạnh ngắt, anh cũng không trả lời, điện thoại đã bị ngắt, nghe tiếng tít tít, Dung Ân mới để điện thoại lại chỗ cũ, chuyện như thế này, cũng không phải là lần đầu.

Cô muốn bỏ đi, nhưng theo cá tính của Nam Dạ Tước, nếu anh không buông tay, cô dù trốn đến đâu cũng uổng công.

Mở đầy nước trong bồn mát xa, sau khi tắm rửa, Dung Ân thay quần áo thật dày, cho dù là mùa động lạnh nhất, cô cũng không thích mở lò sưởi, trời đã tối, cô lấy quyền sách đầu giường lật vài trang, cuộc sống đơn độc như vậy, từ từ cũng đã thành thói quen.

Đợi thật lâu, sau khi xác định Nam Dạ Tước không về, Dung Ân mới để quyển sách xuống, tắt đèn.

Đang mơ mơ màng màng ngủ, loáng thoáng nghe được tiếng mở cửa, Dung Ân cho là Vương linh, cũng không xem thử, xoay người tiếp tục ngủ.

Đến khi trong mắt cảm thấy nhói nhói, cô nheo hai mắt lại, xoa xoa mới thấy ngồi dậy, liền thấy Nam Dạ Tước đứng trước giường, âu phục màu đen, không có nửa nếp gấp. Tai trái, viên kim cương lạnh như băng đó liếc nhìn cô, Dung Ân không nghĩ anh sẽ trở về như thế này, vài phần nhạc nhiên, làm cô không biết nên phản ứng như thế nào.

Bốn mắt chạm nhau, cả khuôn mặt anh lộ ra vẻ hời hợt lạnh nhạt với cô, ở nơi này chính là nhìn rõ nhất, Dung Ân chỉ cảm thấy từng tế bào của mình đều run rẩy, phảng phất, không chỗ nào che dấu.

Cô vén chăn lên, hai chân đặt lên sàn nhà, lạnh lẽo theo lòng bàn chân đi đến đỉnh đầu, cô nhìn anh không nói gì, ngón trỏ chậm rãi giơ lên, cởi từng nút từng nút trên áo ngủ.

Warning: 18+

Ngón tay linh hoạt thuần khiết, ở trước mặt anh lộ vài vẻ vụng về, nhưng vẫn cởi được áo ngủ suông sẻ, hai vai đường nét duyên dáng, xương quai xanh đã từng được anh hôn từng chút từng chút một, Dung Ân đưa hai tay về phía sau, cởi áo ngực xuống, sau đó lại khom người cởi quần lót ra, lúc cô làm những động tác này, anh từ đầu đến cuối đều thờ ơ, lạnh nhạt.

Toàn thân trần truồng đứng trước mặt anh, Dung Ân đi đến, hai tay ôm sau cổ Nam Dạ Tước, thân thể dán chặt lấy người anh, nút áo lạnh như băng, làm cả người cô run lên, quần áo anh vẫn chỉnh tề gọn gàng như cũ, Dung Ân kiễng mũi chân lên mới có thể hôn được môi anh.

Cô bắt chước anh, hôn đôi môi đẹp của anh, sau đó, đem đầu lưỡi đưa vào trong miệng anh, Nam Dạ Tước cũng không cắn chặt hàm răng như cô, Dung Ân rất thuận lợi hôn đầu lưỡi của anh, anh chẳng qua chỉ là bất động, giương mắt nhìn, ánh mắt đó chạm vào có thể bị đả thương. Dung Ân nhắm mắt lại, khẽ hôn đầu lưỡi anh, anh cũng không hề phản ứng.

Trêu chọc như vậy, với anh mà nói, cũng không kích nổi nữa điểm dục vọng của anh.

Dung Ân dù bỏ công sức thế nào, cũng cảm thấy không thể chịu nổi, cô nhẹ lùi, mở mắt ra, nhìn ánh mắt u ám của anh, "Nam Dạ Tước, chúng ta làm một giao dịch nhé?"

" "Giao dịch gì?"

"Trên giường lần đó, đổi lấy, anh mỗi ngày về nhà."

Nam Dạ Tước ánh mắt dường như hất xuống, bỗng nhiên đẩy Dung Ân đến trên giường, cô cho là anh cự tuyệt, nhưng không ngờ anh sau đó liền cúi người tới, nụ hôn nóng bỏng cắn xé khiến cô nghẹt thở, đầu lưỡi mút nhẹ, Dung Ân mở to hai mắt, chỉ cảm thấy đầu lưỡi đau muốn đứt lìa, thân dưới của anh cứng rắn chống đỡ bụng cô, trong không khí, một loại có tên là động dục nhanh chóng tràn lan.

Lưỡi quét linh hoạt mỗi một tấc trong miệng cô, sau khi rất vật vả buông ra, Dung Ân vội vàng nghiêng đầu qua một bên, còn chưa kịp thở đã bị lôi trở về, Nam Dạ Tước hung hăng đè ép cô, cô chưa bao giờ thấy anh điên cuồng như vậy, tình thế như vậy, làm cô không nhịn được sợ hãi,Dung Ân giật cà vạt của anh ra, sau khi cởi hết nút áo, anh lùi tay cởi áo xuống, xuống đến khuỷu tay, áo vest bị vướng lại, anh thử mấy lần, cuối cùng dùng một sức kéo mạnh xuống, khóa thắt lưng lạnh như băng trên bụng Dung Ân, sau khi cởi áo xong, Nam Dạ Tước cởi quần dài thật nhanh, trong phòng ngủ, quần áo hai người tán loạn, trên giường chăn drap nhàu nhĩ, anh biết rõ mỗi điểm mẫn cảm trên người cô, bàn tay vuốt ve khuôn ngực đẫy đà của cô, lại hôn lên cổ Dung Ân, đầu lưỡi ấm áp bao trùm vành tai cô, một tiếng rên như mèo kêu từ trong miệng Dung Ân bật ra.

Một tay kia thăm dò dưới người cô.

Cô cong hai đầu gói lên, cảm giác khó chịu.

Nam Dạ Tước giật giật ngón tay, cảm giác được có thể đi vào, liền đưa dục vọng căng thẳng của mình đẩy vào trong cơ thể cô, ngón trỏ thon dài nhét vào miệng Dung Ân, anh hạ sâu thân thể, đem chính mình đưa vào chỗ sâu nhất của cô.

Trên chiếc giường này, bọn họ đừng có rất nhiều kỉ niệm ân ái, Nam Dạ Tước tiện tay gối dưới lưng Dung Ân, anh nâng hai đầu gối Dung Ân, ánh mắt nóng bỏng nhìn về nơi giao hoan.

Lần này, anh cũng không quan tâm đến cảm nhận của Dung Ân, anh chuyển động, lần lượt xâm nhập, hận không thể đẩy cô vào nơi thâm sơn địa ngục, Dung Ân hai tay kiềm hãm cánh tay anh hết sức, ngón tay đâm vào da thịt anh, đây là đêm điên cuồng nhất của hai người bọn họ, anh biến đổi nhiều kiểu, thử mọi góc độ để kích thích mỗi chỗ mẫn cảm của cô, cuối cùng, hiển nhiên là cô thất bại, nằm lỳ ở trên giường để mặc cho anh đạt được ham muốn.

Dung Ân trong lòng khổ sở, thân thể cô, đến lúc sắp rời đi, lại phản bội cô, loại cảm giác vui sướng này nói lên điều gì, trong lòng cô có chút phiền muộn, ánh mắt bị ngọn đèn làm chói mắt, không biết nên làm gì.

Nam Dạ Tước hai tay bóp chặt mặt cô, để cho cô nhìn thẳng hai mắt mình.

Phía dưới, gương mặt này vẫn quyến rũ như cũ, thân thể này, vẫn phản ứng ngây ngô như cũ, anh ôm cô thật chặt trong lòng ngực mình, cô liền ôm chặt lấy lưng anh, sau một lúc ôm chặt, anh đẩy cô ra, dục vọng đến đỉnh điểm, chất lỏng màu trắng dục vẽ trên bụng cô một đường nét đẹp mắt.

Anh ở trên người cô thở dốc, lần này, ngay cả một cơ hội anh cũng sẽ không cho cô.

Dung Ân cười khẽ, nhưng vậy cũng tốt, cô đỡ phải uống thuốc.

"Dung Ân,” cách gọi cưng chiều như trước đã không còn, anh gọi cả tên họ của cô, “Nếu không phải cô muốn dùng đứa con dây dưa với tôi, tôi sẽ không thay đổi nhanh như vậy."

Người đàn ông này, anh gối lên vị trí gần tim cô nhất, lời nói trong miệng lại vô tình như vậy, Dung Ân hô hấp nhanh dần, ngón tay đặt sau ót Nam Dạ Tước, vuốt tóc anh, “Anh nhanh như vậy đã chán?"

"Là cô thay đổi quá nhanh."

Dung Ân bỗng nhiên rất muốn cười, hai mắt chua xót, "Nam Dạ Tước, anh đến tột cùng là trở ngại hay là phiền toái trong cuộc đời của tôi?"

Anh nhắm hai mắt, không tinh tế hiểu ý tứ trong lời nói của cô, bất kể là phiền toái hay là trở ngại, với cô mà nói, cũng khó có thể vượt qua.

Lúc Nam Dạ Tước đứng dậy, Dung Ân cũng không có ngủ, cô nhìn anh lấy quần áo trong tủ ra, mặc từng cái vào, “Anh không ở lại sao?

"Cô ngủ trước đi." anh cũng không quay đầu lại, mặc quần áo ngủ vào, cũng không thể che được vóc người hoàn mỹ của anh.

Toàn bộ căn phòng tràn ngập mùi vị dục vọng còn chưa tan đi, Nam Dạ Tước ra khỏi phòng, Dung Ân, xem đồng hồ, đã là ba giờ sáng.

Cô đứng dậy, sau khi sắp xếp lại tàn dư của đêm qua xong vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, trên bàn trang điểm, có lọ nước hoa xa xỉ nhất Nam Dạ Tước tặng, cô chẳng bao giờ dùng qua.

Dung Ân yên tỉnh ngồi xuống, đem tóc ướt hong khô một chút, sau đó xịt nước hoa lên tĩnh mạch tay phải, mặc một chiếc áo ngủ bằng cotton thoải mái, cô lấy một cái rương lớn trong tủ quần áo ra.

Quần áo, giày dép, trang sức nổi tiếng, hễ là đồ anh tặng cô đều bỏ vào rương, cất ở ngăn dưới cùng chỉ giữ lại thẻ ngân hàng trong hộp trang sức, Dung Ân lấy một tờ giấy, viết lên mật mã, đem bỏ vào cùng với thẻ, trời cũng đã sáng, Dung Ân đem rương nhét lại tủ quần áo, lúc này mới lên giường chợp mắt một chút.

Lúa nhận được điện thoại của Nam Dạ Tước đã là 10h rưỡi trưa.

Lúc ấy Dung Ân đang ngủ ngon, nhìn thấy số điện thoại, sau một hồi lưỡng lự, cũng cùng vẫn nhận điện thoại, “Alo?"

"Buổi trưa cùng nhau ăn cơm."

"Được, ở đâu?"

Nam Dạ Tước đọc địa chỉ, Dung Ân ghi nhớ trong đầu, sau khi tùy tiện chọn một bộ quần áo ra khỏi nhà.

Tháng hai lạnh như băng, bên ngoài rét căm căm như một cái hầm băng, cây cối tê cứng, lầu hai của nhà hàng, lò sưởi được mở với nhiệt độ cao, vừa vào một chút cơ thể đã ấm lại.

Dung Ân ngồi gần cửa sổ, lúc Nam Dạ Tước tới, đem áo vest xám bạc khoác lên lưng ghế dựa, ngón tay thon dài cởi nút tay áo bằng bạc, nghiêng người ngồi xuống, ở cần cổ, vết máu Dung Ân để lại lúc thăng hoa tối qua vẫn còn đó.

Anh thông thạo gọi món ăn, đôi mắt rời thực đơn nhìn Dung Ân, “Muốn ăn gì?"

Mặt cô có chút hồng, không biết là vì lạnh hay do nguyên do nào khác, tay chống cằm, hai mắt nhìn ra cửa sổ.”Tùy anh."

Nam Dạ Tước đưa thực đơn lại cho nhân viên phục vụ, không bao lâu sau, món ăn được mang đầy đủ lên, rượu sau khi được ướp lạnh được rót vào ly đế cao, bọt nổi lên bên trong thủy tinh đẹp lạ thường.

"Chuyện gì mà cao hứng như vậy?" cô nhìn ra ngoài, tâm tình Nam Dạ Tước dường như không tệ.

"Hôm nay, muốn ăn mừng một phen, đặc biệt là cô." anh đột nhiên như làm ảo thuật lấy từ dưới bàn ra một bó hoa hồng thật to, đặt trên mặt bàn sau đó đẩy đến trước mặt cô.

Miếng thịt bò chưa kịp nuốt xuống, Dung Ân chỉ cảm thấy nghẹn ở cổ họng.

Cô đoán được, ý nghĩa trong lời nói của anh.

"Ăn mừng tôi tự do?" Dung Ân nâng ly rượu lên, ánh sáng màu rơi xuống, mỉm cười nhìn người đàn ông đối diện.

Vẻ mặt Nam Dạ Tước tự nhiên, không một chút chú ý đến ánh mắt khác thường của cô, “Có thể nói như vậy," anh ngừng một chút, bổ sung thêm, “Sau này có việc gì vẫn có thể đến tìm tôi."

"Tước thiếu thật là rộng rãi." Dung Ân nhấp nhẹ một chút rượu, rượu lạnh lẽo nhanh chóng chảy vào dạ dày, cô hơi nhăn trán,người này, từ lúc cô vừa mới gặp, đã thấy anh hào phóng. Đối với đồ vật chơi chán, vẫn không quên bố thí.

"Tôi cho là, cô sẽ làm ầm lên."

Dung Ân uống xong ly rượu, đem cốc đặt giữa hai người, “Sẽ không, tôi biết, cho dù tôi có làm ầm ỷ thế nào, anh cũng không thể trở về, nếu như vậy, sao không tiết kiệm chút sức lực."

Anh gật đầu, trong mắt chỉ còn lại một chút khen ngợi, anh móc ra trong túi áo một tờ chi phiếu đưa đến trước mặt Dung Ân.

Cô cúi đầu nhìn, lại là một chỗ trống.

Dung Ân cười ra tiếng, cầm chi phiếu trong lòng bàn tay, “Anh không sợ tôi sư tử ngoạm."

" Dung Ân," Nam Dạ Tước hai tay đặt trên mặt bàn, “Bất kể hiện tại cô như thế nào, tôi không phủ nhận, cô lúc trước, làm đôi say đắm."

"Thật sao?" Dù như vậy, chẳng qua cũng chỉ là say đắm mà thôi, "Sau này gặp lại tôi, anh sẽ không lại bị tôi mê hoặc sao?"

Nam Dạ Tước nhấp rượu, khóe miệng khẽ nhếch, chậm rãi nói hai chữ, “Có lẽ."

Không chút để ý trả lời, làm Dung Ân thay đổi sắc mặt.

Trải qua những chuyện như vậy, cô không nên lại lần nữa trở lại, vĩnh viễn không nên.

Đúng lúc đó chuông điện thoại vang lên, là của Nam Dạ Tước.

Anh nhận cuộc gọi nói, “Tôi ở bên ngoài," chỉ cần bốn chữ, đầu dây bên kia liền không dám nói gì nữa, anh bá đạo đã quen, làm việc quyết đoán, khí thế mạnh mẽ, hoàn toàn lấy mình làm trung tâm.

"Sau này có dự tính gì không?" Nam Dạ Tước để điện thoại xuống, ngón tay thon dài, đốt một điếu thuốc.

"Nhìn lại đi, dù sao, có tiền của anh ban phát, tôi cả đời không cần phải lo gì cả." Giọng nói Dung Ân lạnh nhạt, ngay cả vẻ mặt cũng rất thản nhiên. Anh nhếch môi nhả ra một vòng khói, nheo mắt lại, lúc này cô tỉnh táo quá mức, không khỏi khiến anh suy xét lần nữa, giữa họ trừ tính toán ra, có thật là không còn gì khác lưu lại sao?

Say đắm lẫn nhau, chỉ là thể xác của đối phương.

Cô không hiểu chuyện tình cảm, hay là, cô thay đổi quá anh, khiến anh chán ngán.

Anh nâng chén rượu lên, Dung Ân tất nhiên sẽ không làm anh mất hứng, sau khi nhẹ cụng ly, uống cạn sạch một hơi, cũng là tuyên bố quan hệ giữa họ đã kết thúc.

"Cô ăn nhiều một chút." Anh nói xong, cầm điện thoại trên bàn lên, không nói thêm bất cứ lời thừa thải nào, đứng dậy tính tiền. Trước khi rời đi, anh cúi người xuống, mang theo nhàn nhạt mùi rượu, khẽ hôn trên gò má cô, con ngươi đen láy liếc nhìn mi mắt khẽ rũ xuống của cô, rồi sau đó đứng thẳng người, sải bước ra ngoài.

Bàn kế bên, hai cô gái hâm mộ họ than thở.

Ở trong mắt họ, cảnh này rất giống là người con trai tạm thời có việc rời đi, còn hôn xin lỗi bạn gái.

Dung Ân tự rót đầy ly rượu, trên bàn có rất nhiều món ăn, bày đầy bàn, Nam Dạ Tước nói rất đúng, cô nên ăn nhiều một chút.

Khẩu vị đã tăng lên nhiều, tướng ăn của cô không có một chút tao nhã, thỉnh thoảng có người đi ngang qua, đều tò mò quay đầu lại.

"Mẹ ơi, mẹ nhìn xem, cô khóc..."

Bàn tay mập mạp nhỏ xíu của đứa bé lau trên mặt cô, lúc này mới phát hiện, chẳng biết từ lúc nào mặt cô đầy nước mắt.

Trong dạ dày trương sình khó chịu, giống như ăn quá no.

Ngoài cửa sổ, Nam Dạ Tước mặc áo vest vào, thân ảnh cao lớn dựa trên chiếc xe thể thao màu xanh ngọc, anh cũng không lên xe ngay, mà là yên tỉnh đứng đó hút một điếu thuốc, Dung Ân nghiêng đầu nhìn lại, thậm chí có thể thấy khói quanh quẩn đỉnh đầu anh.

Trong lòng bàn tay, nắm chặt tờ chi phiếu trống, bởi vì mồ hôi mà nhăn nhúm, Dung Ân vuốt phẳng nó, rồi sau đó, xé thành từng mảnh rồi bỏ vào ly rượu.

Nam Dạ Tước, cái tôi muốn chẳng qua chỉ là tự do, chỉ đơn thuần là như vậy.

Anh không phải là chồng của cô, ly hôn rồi, anh phải có nghĩa vụ cho cô một số tiền lớn, lúc ra khỏi biệt thự, giữa bọn họ, chẳng là gì cả.

Dưới lầu, Nam Dạ Tước dập tắt nửa điếu thuốc còn lại, anh ngẩng đầu, ánh mắt bén nhọn đối mặt với Dung Ân, bốn mắt chạm nhau, không ai né tránh, thẳng tiến vào chiếm lấy đối phương.

Cuối cùng, vẫn là anh rời tầm mắt trước.

Lên xe, chiếc xe đó chở đầy ký ức của Dung Ân, liền mang người đàn ông bá đạo đó ra khỏi cuộc sống của cọ.

Trở lại Ngự Cảnh Uyển, Vương Linh hề hay biết, ngơ ngác đứng trong phòng nhìn Dung Ân thu dọn đồ đạc.

"Dung tiểu thư, chị muốn đi thật sao?"

"Đúng vậy." Dung Ân mang đồ đạc mình đã dùng qua cho vào valy bằng da, sau khi thu dọn xong, mới phát hiện, căn phòng rộng lớn có vẻ, cô đem gỡ ra giường cùng bao gối xuống, "Đợi chút nữa, mang những thứ này vứt đi."

"Những thứ này..."

Dung Ân thấy cô do dự, liền nửa đùa nửa thật, “Cậu chủ không thiếu tiền, hơn nữa, nói không chừng tối nay sẽ có người đàn bà khác vào ở, ai sẽ thích dùng đồ cũ của người khác chứ?"

"Vậy, được thôi." Vương Linh xuống lầu tìm thùng giấy, đem toàn bộ bỏ vào trong.

Sau khi thu xếp xong, lúc Dung Ân rời đi, trong tay chỉ xách theo một chiếc va ly lớn.

Những thứ không nhét nổi vào, đều vứt đi.

Nói chung, không để lại Ngự Cảnh Uyển.

Cô cố ý thừa dịp Vương Linh đi vứt đồ rời đi, Dung Ân không thích từ biệt nặng nề, đứng ở cửa lớn của vườn hoa, cô để va ly xuống, xoay người, nhìn một lần cuối cùng.

Loading...

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/