Ám dục - Chương 051 - 052

Chương 51: Món hàng

... Đôi mắt màu nâu phảng phất sự cô đơn không nói thành lời, anh nhìn Dung Ân, rất lặng lẽ, rất trầm ổn.

Thân thể, không khỏi run rẩy, Nam Dạ Tước cảm nhận được sự khác thường của cô, cánh tay vòng qua thắt lưng cô khẽ vỗ nhẹ, động tác thân mật quá độ, nhưng kì thật, ý tứ mười phần là cảnh cáo.

Như đồ vật, bị tuyên cáo quyền sở hữu.

Tầm mắt của Diêm Việt rơi vào bàn tay của người đàn ông, đôi mắt màu nâu đắm chìm thăm thẳm, anh ta nhận ly rượu từ trong tay người phụ nữ bên cạnh, uống một hơi cạn sạch, quai hàm kiên nghị bộc bạch thái độ hờ hững mà xa cách.

"Tước thiếu gia, chờ ngài đã lâu". Một người đứng dậy nhường chỗ, Nam Dạ Tước ôm Dung Ân nghênh ngang ngồi vào sô pha.

Xung quanh đều là những người tuổi tác tương đương, ngoại trừ một người đàn ông chạc tuổi tứ tuần, Nam Dạ Tước lấy một ly rượu từ trên bàn, nhã nhặn xoay chén rượu hướng về phía người đàn ông nọ, "Bác Khang, cháu bận nên trễ hẹn, xin tự phạt một ly".

"Hiện tại là thời thế của thanh niên các anh, cường thế xoay chuyển thiên hạ, không cần quy củ như vậy", người đàn ông cười cởi mở, "Sở kế hoạch thành phố năm nay là đối tác của các anh, trong số này ngày thường đều rất bận, chỉ có thể đêm tối như vậy hẹn các anh uống được chút rượu".

Dung Ân trước sau vẫn cúi đầu, không rõ lý do vì không dám hay không muốn đối diện ánh mắt của ai kia, Nam Dạ Tước dường như rất nể mặt bác Khang, người đàn ông cũng không dông dài, sau khi mọi người đã tụ tập đông đủ, liền để họ chơi đùa, chính mình lại đứng dậy đi sang phòng bao khác.

Bầu không khí nhanh chóng bớt căng thẳng bội phần, trong số đó, có một vài người là bạn thường ngày hay tụ tập cùng Nam Dạ Tước, "Tước thiếu gia, khẩu vị dạo này cũng kiệm hơn không ít à nha, chẳng phải lần trước cũng mang người này đi cùng sao".

Nam Dạ Tước vươn tay, ôm Dung Ân vào trước ngực, một tay chỉ vào người đàn ông nọ, "Cậu thì biết cái gì? Tôi chơi đùa phụ nữ, thân thể chính là phải hợp ý...". Từ khóe miệng cong lên để lộ nụ cười tà mị, ánh mắt quét một lượt xung quanh, anh vỗ vỗ bả vai Dung Ân, "Đứng lên, cho bọn họ nhìn rõ thế nào mới là hàng chuẩn"

Dung Ân không nghĩ anh không kiêng nể nói ra câu này, cô thất kinh nhìn chằm chặp Nam Dạ Tước, nhưng lại phát hiện, anh không hề cợt nhả, cô khẽ chuyển động người, bày tỏ ý phản kháng, "Anh uống rượu say rồi sao?"

Thanh âm rất nhỏ, chỉ lọt vào mình tai Nam Dạ Tước, ai khác cũng đều không thể nghe thấy.

Người đàn ông lại cười một lần nữa, ánh mắt ngả ngớn đột nhiên trở nên thâm thúy lạ thường, "Có phải, tối qua tôi khiến em không đứng lên nổi sao? Thật không biết phép tắc!"

Xung quanh truyền đến tiếng cười vang thành tiếng, tình huống như vậy với những đại gia bề thế cũng không lấy làm lạ, Dung Ân siết chặt bàn tay, Nam Dạ Tước đêm nay quả thật đã đi quá giới hạn, "Anh còn như vậy, tôi sẽ về trước"

Một câu buông ra, đủ lớn để ai nấy trong phòng bao đều nghe thấy.

Xuyên thấu qua ly thủy tinh trong suốt, Diêm Việt lặng lẽ nhìn Dung Ân, ánh mắt nhuốm đầy thâm ý sâu xa, ngón tay siết chặt phần nào để lộ tâm tình, Dung Ân ngẩng đầu, không ngờ đối diện tầm mắt Diêm Việt, đáy lòng bỗng dưng tê dại, cô vờ như chuyện hôm qua cùng anh chỉ là quá khứ không hề đáng xem trọng, nhưng lại phát giác chính mình, không thể làm được.

Nam Dạ Tước nhấp một ngụm rượu, Dung Ân vẫn như vậy duy trì tầm mắt nhìn Diêm Việt, khiến lồng ngực anh một lần nữa sôi sục như muốn nổ tung, cô quả thật không quan tâm, cũng không giấu giếm, rượu trong miệng nuốt không trôi, người đàn ông cúi đầu chiếm lĩnh bờ môi Dung Ân, đem rượu trong miệng lấp đầy miệng cô, Dung Ân không đề phòng, ngay lập tức mặt đỏ bừng, sống lưng thẳng tắp cứng ngắc.

Bàn tay Nam Dạ Tước khóa trụ thắt lưng cô, âm thanh giỡn cợt xung quang vang lên ngày một dồn dập, ồn ào, "Woa, như vậy...Tước thiếu gia, ngày thường dùng sữa của cô ấy sao?"

Diêm Việt lạnh nhạt quan sát tất thảy, anh ta uống một chén rồi lại một chén, đối với Dung Ân, anh đã không còn phân biệt rốt cuộc là yêu hay hận? Chỉ biết rõ một điều, cô là người phụ nữ duy nhất anh từng động tâm...

Bầu không khí ngày một náo nhiệt ồn ã, nhưng tốp người tụm năm tụm ba chạm cốc, cụng ly rôm rả, dưới ánh đèn màu chập chờn hỗn loạn, đã bắt đầu bày ra những màn phô bày tình cảm quá giới hạn, Nam Dạ Tước dường như rất hưởng thụ bầu không khí, anh ghé sát vào tai Dung Ân, thanh âm vấn vít bên vành tai cô khẽ khàng, "Ngoan..." Dung Ân chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã dùng sức đẩy cô ngã vào ghế sô pha, anh quăng ly rượu trong tay, bàn tay theo đuôi áo của cô từ từ tiến vào, Dung Ân thất kinh, nhưng nhìn ra không xa, đập vào mắt là một màn tương tự.

Chỉ mình Diêm Việt, an tĩnh ngồi ở góc, đôi mắt màu nâu phảng phất sự cô đơn không nói thành lời, anh nhìn Dung Ân, rất lặng lẽ, rất trầm ổn.

Lồng ngực trào dâng cảm xác chua xót đến đắng nghẹn, cô cố gắng nín nhịn, nuốt nước mắt để bản thân phải kiên cường, Dung Ân không phân biệt được, rốt cuộc cô đau lòng vì hành vi ngang ngược của Nam Dạ Tước, hay vì thái độ thờ ơ của Diêm Việt.

Nam Dạ Tước cuộn lại một góc áo của cô, cứ như vậy vén lên, Dung Ân cảm giác từ bụng truyền lên cảm giác lành lạnh, cô vội vàng thét lên kinh hãi, khủy tay dùng sức đẩy Nam Dạ Tước. Người đàn ông không nghĩ cô có thể dùng lực mạnh tới vậy, ngay lập tức lảo đảo, thiếu chút nữa ngã quỵ.

Tiếng trêu đùa bắt đầu mờ mịt. Sự nặng nề dần khỏa lấp, vài người trước đó vẫn hay bỡn cợt cũng thu hồi vẻ mặt hào hứng, đứng lặng thinh bên cạnh người phụ nữ đi cùng, ai nấy cũng đều nghĩ, Dung Ân đã dẫm phải đuôi cọp.

Tự mình kéo lại vạt áo, lúc này, Dung Ân mới nhận thức được sự nguy hiểm.

Nam Dạ Tước một chân quỳ trên ghế sô pha, mái tóc ngắn lòa xòa che đi biểu cảm khó đoán trên gương mặt, anh ta đột nhiên lảo đảo về phía bàn rượu, ngón tay chỉ vào Dung Ân, "Mẹ kiếp, một con điếm mà không biết chơi sao!"

Xung quanh tức thì im phăng phắc, ngay cả hệ thống sưởi ấm dường như cũng mất tác dụng, không khí lạnh đến thấu xương thấu tủy, ai nấy cũng đều không rét mà run.

Dung Ân nắm chặt cổ áo, khó khăn đứng lên, tóc đã lộn xộn lung tung, sắc mặt trắng bệch, toan đứng dậy, mới phát hiện, chân Nam Dạ Tước đặt giữa hai chân cô, cô ngẩng đầu, mặc dù sắc mặt khó coi, nhưng lại quật cường hơn bao giờ hết, "Tôi không nghĩ đến loại tình huống này, đã khiến anh mất hứng, tôi đi."

"Còn muốn chạy?" Nam Dạ Tước một tay chặn lại bả vai Dung Ân, đem cô đẩy lại ghế, trên tay cầm lấy ly rượu, sau khi thả lỏng tay, nghiêng ly, chất lỏng theo cổ áo Dung Ân chảy vào trong, "Cô cho rằng cô lúc này và trước kia giống nhau sao? Đã vào tay của tôi, còn giả bộ thanh cao? Dung Ân, tôi muốn thương hại cô thì có thể sủng bằng trời, tôi đã không còn hứng thú, cô cũng chỉ là một con điếm bán thân, không hơn không kém, so với mấy người kia, có gì khác nhau?" Ngón tay thon dài của người đàn ông chỉ về phía những người phụ nữ đang ngồi bồi rượu, "Có chăng, chỉ là vấn đề giá cả cao thấp mà thôi".

Chương 52: Phẫn nộ

Rõ ràng, nhường lại lựa chọn cho cô, nhưng quyền lựa chọn, chưa bao giờ nằm trong tay cô.

Chất lỏng lạnh ngắt trút xuống, cảm giác lạnh lẽo bao trùm, thẩm thấu đến tận xương tủy.

Có người ngoảnh mặt làm ngơ, có người lại tiếp tục giỡn cợt, nhưng Dung Ân chỉ cảm thấy trống rỗng, trống rỗng thật tâm, thậm chí khóc cũng không nổi.

Nam Dạ Tước hạ tầm mắt, từ trên cao nhìn xuống, đầu gối đặt giữa hai chân cô cũng nhấc lên, lời nói ra, dường như có phần hối hận, một khi con người đã tức giận đỉnh điểm, mọi hành động đều như phản xạ vô điều kiện, không qua tới đại não mà lọc bỏ, rơi vào trạng thái mất đi lý trí.

Thế nhưng, nói là như vậy, cô cũng không hề dè chừng, nên rốt cuộc vẫn nên nhận sự dạy dỗ.

Đám người lại tiếp tục vui đùa, hư hư ảo ảo, những tràng cười chòng ghẹo dần khỏa lấp sự yên tĩnh như tử địa trước đó, rượu vang đỏ thẩm thấu vào cổ áo, dần một hiện rõ hơn màu sắc, kéo lại cổ áo len trắng in hình hoa hồng, ngăn chặn cảm giác lạnh buốt dần xâm chiếm từ bụng.

Dung Ân di chuyển thân trên, khuôn mặt biểu cảm cứng ngắc như tượng gỗ, cô đứng lên, rất nhanh đã ra đến cửa.

Trước gương lớn, cô xả nước vào bồn rửa mặt, sau đó, đem khuôn mặt mình ngâm trong nước lạnh, cảm giác hít thở ngày một khó khăn, tựa như sắp phải đối mặt với tử thần, Dung Ân đột ngột ngẩng đầu, có thể sống, tại sao không thể chết?

Lấy khăn lau khô mặt, ngay khi nhìn vào gương, cô lại trông thấy Diêm Việt đã đứng phía sau từ lúc nào.

Hai người đối diện nhau qua sự phản chiếu, Dung Ân dần thu hồi tầm mắt, sau khi đã lau sạch nước, đi ra ngoài.

“Ân Ân"

Cô thật sự rất căm ghét sự nhẹ dạ của chính mình, Dung Ân đi tới cửa, bước chân dừng lại, Diêm Việt đưa lưng về phía cô, thanh âm mang theo sự thê lương úa tàn của mùa thu, "Vì sao phải như vậy?"

Dung Ân một tay bám vào khung cửa, "Anh còn nhớ hẹn ước giữa chúng ta không? Tình yêu của chúng ta sẽ trường tồn tựa như hoa oải hương?"

Diêm Việt cảm giác yết hầu dường như đắng nghẹn, khô khốc, một hồi lâu sau mới trả lời, "Còn nhớ"

"Nhưng..." Dung Ân ánh mắt thả vào xa xôi, nơi từng tồn tại biết bao kỉ niệm tươi đẹp, nhưng rồi tất cả đều đã vụn vỡ theo mây khói, không một dấu vết để lại, không một mảnh vỡ vẹn nguyên, "Đến hôm nay em mới hiểu, hóa ra đó chỉ là ước hẹn, tình yêu vĩnh cửu, quá xa xôi, chúng ta không thể chạm được tới, trước đây chúng ta đều lầm tưởng ước nguyện này đơn giản biết bao nhiêu..."

Hoa trong gương, trăng dưới nước (Ý chỉ những thứ mĩ miều, mộng ảo chỉ thật sự đẹp khi tưởng tượng, hoàn toàn trái ngược với thực tế), hạnh phúc trọn vẹn với người mình yêu thương nhất, chỉ là một giấc mộng không có thật.

“Ân Ân!" Diêm Việt lao nhanh về phía Dung Ân, đột nhiên cầm lấy tay cô, "Chỉ cần em muốn, anh sẽ khiến em hạnh phúc".

Đau đớn biết nhường nào, chúng ta của ngày hôm qua, hôm nay, chỉ còn là anh và em.

Dung Ân cố gắng buông tay Diêm Việt, nỗi lòng bi thương hoang hoải một lần nữa lại dấy lên không nguôi, "Bất luận em trước đây buông thả như thế nào, anh đã không thể chấp nhận được, hai người đều không còn là một như trước, tiếp tục như vậy, còn có thể tìm được cảm giác sao?"

“Ân Ân..." Diêm Việt cõi lòng giằng xé mâu thuẫn dường như sắp nổ tung, "Chúng ta, có thể bắt đầu lại".

"Mẹ em đã bị trúng gió..." Dung Ân cắn môi, ngăn không cho tiếng khóc nấc yếu ớt buông ra, "Thậm chí, cả đời này có thể phải nằm liệt giường, động đậy cũng không thể, anh nói xem, chúng ta phải quay lại như thế nào, còn có thể quay lại được sao?"

"Anh sẽ tìm cho mẹ em bác sĩ tốt nhất, anh có thể đưa mẹ đi nước ngoài chữa trị..."

"Việt!" Cái tên quanh quẩn trong đầu cô, ghi lòng tạc dạ, "Khi anh không có ở đây, chuyện ngoài ý muốn phát sinh vô kể, anh lúc này lại không quan tâm, không có nghĩa trong lòng anh không để ý".

Yếu hầu Dung Ân tưởng như đang bị xé rách, anh để tâm, không phải chuyện của cô và Nam Dạ Tước. Nhưng sự tình ngày một rõ ràng, bọn họ, e rằng không thể cùng nhau đi xa hơn.

Cô đã đợi một năm, nhưng cũng ý thức rất rõ ràng, có một số chuyện không thể miễn cưỡng là xong.

Dung Ân xoay người toan rời đi, cổ tay lại bị người đàn ông phía sau kéo lại, một cái kéo, đã rất nhanh đem cô trọn vẹn trong lồng ngực anh, sự ấm áp từ trên người anh lan tỏa, rõ ràng đã không còn thuộc về cô, vì sao còn tham lam?

Quan sát từ đằng xa, viễn cảnh hai người ôm nhau gượng ép, nhưng lại khó lòng nhìn ra sự khiên cưỡng, Dung Ân từ chối, hai tay người đàn ông lại tựa như thành trì khóa trụ không cho cô nhúc nhích.

Bả vai đột nhiên truyền đến cảm giác đau nhức, cơ thể Dung Ân bị kéo mạnh về đằng sau, ngay sau đó, tựa như một cơn gió tạt mạnh xuống bên tai cô, đáng lẽ một đấm này là cho Diêm Việt, nhưng ngay lúc đó, Dung Ân đã ý thức được lờ mờ tình hình, không chút nghĩ ngợi đứng ngăn trở ngay trước mặt Diêm Việt, một cú đấm hung hăng, cứ như vậy không né tránh đáp mạnh vào mặt Dung Ân.

Tay của Nam Dạ Tước đã dồn biết bao nhiêu lực, không nghĩ ngợi được thêm, Dung Ân chỉ kêu lên một tiếng đau đớn, thiếu chút nữa đã ngã quị, may mắn thay, Diêm Việt đã kịp đỡ lấy, người đàn ông hoàn toàn mất kiểm soát, nắm tay thành quyền, tiến về phía trước, "Nam Dạ Tước!"

"Dừng tay!"

Ngay khi mọi thứ tưởng chừng đã được định đoạt, vừa lúc đó, truyền đến tiếng quát lớn của người đàn ông trung niên, "Ngày hôm nay tôi làm chủ, các cậu định như vậy không nể mặt tôi sao?"

Nắm đấm rắn chắc dần nới lỏng, Nam Dạ Tước hai mắt vằn lên tia máu, Dung Ân nửa mặt đã sưng húp, cô không đứng được dậy, chỉ ngồi tựa vào khung cửa, máu từ khóe miệng chảy ra thành dòng.

"Đứng dậy!" Mặc kệ lời nói của ai kia, giọng điệu Nam Dạ Tước vẫn trào lên sự phẫn nộ đỉnh điểm.

Diêm Việt đã nhanh hơn nắm lấy bàn tay Dung Ân, “Ân Ân, chúng ta về thôi".

"Cô vẫn còn thấy như vậy chưa đủ mất mặt sao?" Nam Dạ Tước ánh mắt như tóe ra tia lửa điện, nhìn về phía Dung Ân đang trong bộ dạng thảm hại, "Quả nhiên cô không biết xấu hổ, đúng chứ?"

"Nam Dạ Tước, cô ấy là người của tôi, đêm nay, cô ấy không thể về cùng anh!”Thân thể cao lớn của Diêm Việt che chắn trước Dung Ân, "Trước đây, tôi không quan tâm, sau này, Ân Ân cùng anh, vĩnh viễn không thể có quan hệ!"

"Phải không?" Nam Dạ Tước nhếch khóe môi mỏng giễu cợt, rõ ràng đang cười, nhưng lại lãnh khốc vô cảm, "Trước khi tôi chơi đùa đã chán, làm sao có thể buông tay đây? Dung Ân, tối qua tôi đã nói, từ trên giường tôi có thể dễ dàng bò xuống như thế nào rồi?"

Cô tựa lưng vào vách tường chắc chắn, cảm giác đau đớn cũng đã nguôi ngoai, khóe miệng nứt toác, điều duy nhất cô cảm nhận được lúc này, theo từng lời Nam Dạ Tước nói, bàn tay cô lại được Diêm Việt siết chặt hơn.

Chuyện của bọn họ, anh làm sao có thể không bận tâm được?

"Cô chọn đi, cô đi với ai?" Sắc mặt Nam Dạ Tước ung dung, trước sau vẫn vậy.

“Ân Ân, đi kiện hắn, chúng ta đi!" Diêm Việt nắm chặt tay cô, lựa chọn nằm trong tay cô, anh hoàn toàn thừa tự tin.

Nhiều lần mâu thuẫn cùng Nam Dạ Tước, Dung Ân cũng đã ít nhiều hiểu rõ tính tình nóng nảy của anh, nếu như theo anh, tự nhiên mọi thứ sẽ coi như không, nếu như chống đối, nhất định sẽ phải nếm trải bất hạnh, đau khổ. Nam Dạ Tước hai tay khoanh trước ngực, cũng không vội vàng, cứ như vậy đứng tựa vào vách tường bên cạnh, một chân nghênh ngang đứng ngăn lại ở cửa ra vào, càng lộ rõ vẻ kiêu ngạo đắc thắng, đôi đồng tử xuyên thấu qua ánh sáng của đèn hắt thoải mái nhìn về phía Dung Ân, khóe mắt mặc dù đang cười, nhưng lại nhuốm đầy hàn khí, lại càng khiến đối phương không dám nhìn lại.

Rõ ràng, nhường lại lựa chọn cho cô, nhưng quyền lựa chọn, chưa bao giờ nằm trong tay cô.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/