Ám dục - Chương 041 - 042

Chương 41: Sự khiêu khích của Tư Mạn

Tiếng chuông điện thoại, đột ngột vang lên, cô vẫn đang thất thần, hoàn toàn không nghe được gì.

"Điện thoại của cô kìa..." Một đôi trai gái nọ đi qua tốt bụng nhắc nhở cô.

Dung Ân vội vàng hoàn hồn, tự nhủ có lẽ là Diêm Việt, cô tay chân luống cuống lấy điện thoại, tiếng chuông vẫn duy trì vang lên, nhìn tên người gọi hiển thị trên màn hình, lòng cô chợt nhiên lại trùng xuống, "A lô, Lý Hủy, có chuyện gì vậy?".

Giọng nói vọng lại từ đầu dây bên kia tràn đầy hưng phấn, “Ân Ân, cậu đang ở đâu vậy? Tối nay cùng nhau đi mua sắm không, tớ vừa xem tạp chí hôm nay, trang phục nữ mùa thu của Chanel đang giảm giá, tớ đã nhắm được một chiếc, Ân Ân, tớ không tìm được ai đi cùng, cậu cùng đi nhé... Ân Ân..."

Lý Hủy bắt đầu làm nũng, đây chính tuyệt chiêu của cô gái có khuôn mặt trái táo này, Dung Ân vốn dĩ trong lòng buồn phiền muốn giải khuây, nên đồng ý, "Cũng được, chúng ta gặp nhau ở quảng trường Tinh Hải được chứ?".

"Được!".

Khi Dung Ân đi đến nơi, đã rất nhanh trông thấy Lý Hủy đang đứng trước cửa hàng Chanel, không ngừng ngó ra ngó vào, nhưng vẫn chưa đi vào trong.

"Tại sao cậu lại đứng ngoài thế này?"

Lý Hủy tâm tình vui vẻ, kéo tay Dung Ân đi vào trong, "Chờ cậu vào trong cùng thôi mà".

Ánh đèn rực rỡ, bên trong bày trí hoàn toàn vượt xa kì vọng của khách hàng, Lý Hủy vừa bước vào đã ngay lập tức bị đủ loại trang phục mê hoặc, cô hoàn toàn quên mất Dung Ân mà đi theo nhân viên bán hàng.

Phụ nữ, luôn luôn vì thế mà vui vẻ.

"Tiểu thư, đây là sản phẩm mới của chúng tôi trong quí này, cô có thể xem thử?"

Giọng nói chuyên nghiệp mà chuẩn mực, Dung Ân đứng trong cửa hàng, mỉm cười khước từ, "Không cần, tôi chỉ đi cùng bạn thôi".

"Vậy tiểu thư có thể ngồi ở phòng chờ".

Phục vụ ở đây quả thật vô cùng chu đáo, luôn hết mực tạo điều kiện thoải mái nhất, còn có trà cùng tạp chí đã chuẩn bị sẵn giúp khách hàng có thể giảm bớt sự vô vị, Dung Ân tiện tay cầm lên một quyển tạp chí, quan sát điệu bộ của Lý Hủy, đâu chỉ đơn giản nhắm trúng một chiếc váy thôi, hận một nỗi không thể khiêng cả tiệm về nhà ấy chứ.

“Ân Ân, cái này đẹp không?"

"Đẹp"

"Cái này thì sao..."

Nhìn Lý Hủy dáng điệu hăng hái, Dung Ân cũng cảm thấy vui lây, cô đóng quyển tạp chí lại, chỉ tay về phía chiếc váy dài mà nhân viên phục vụ đang cầm, "Cái này đẹp hơn đấy".

“Ân Ân, cậu cũng tới xem đi, chúng ta mỗi người mua một chiếc".

Dung Ân cũng không bị lôi cuốn bởi những món đồ xa xỉ phẩm lộng lẫy, trong mắt cô, cơm áo gạo tiền mới cũng chỉ vừa đủ, làm gì có dư tiền mà mua hàng hiệu, "Tớ không cần".

"Cô tùy ý chọn một cái đi, miễn là cô thích, tôi sẽ ký hóa đơn" Một giọng nói ngọt ngào, êm tai đột nhiên vang lên, Lý Hủy hiếu kì nhìn quanh.

Nhân viên xung quanh phản ứng rất nhanh, ngay lập tức nhận ra vị kim chủ* này, "Tiểu thư Tư Mạn, trang phục cô thử ngày hôm nay đã chuẩn bị xong".

*Kim chủ: người có tiền

“Ân Ân." Lý Hủy di chuyển tới bên cạnh Dung Ân, "Ngày hôm nay quả thật may mắn, Tư Mạn, thật là đẹp..."

Dung Ân nhìn Tư Mạn bước lại gần trên đôi giày cao gót nạm đá kim cương, tư thái khoan thai, ưu nhã, nhất cử nhất động, đều không khỏi động lòng người, Tư Mạn bước đến trước mặt cô, đem câu nói ban nãy lặp lại, "Cứ tùy ý chọn, không cần khách sáo".

"Hai người quen nhau sao?" Lý Hủy có chút buồn bực, tại sao chưa từng nghe Dung Ân nhắc đến bao giờ.

"Không quen", hai người không hẹn mà cùng đồng thanh.

Cứ như vậy, Lý Hủy càng khó hiểu.

"Tôi không có lý do tiếp nhận món quà của cô". Tư thế đứng - ngồi đối lập nhau, cảm nhận sự phân biệt cao thấp, Dung Ân đứng lên, mang đôi giày đế bệt chiều cao của hai người cũng tương đồng nhau.

Người phụ nữ quét tầm mắt một lượt trên người cô, khóe miệng xinh đẹp có hơi nhếch lên, ánh mắt như đang đánh giá hàng hóa, khiến Dung Ân không khỏi khó chịu.

"Có lẽ, chúng ta có duyên đó, thật sự không cần khách sáo, dù sao cũng sẽ là người đàn ông khác thanh toán thôi". Cô cố chấp, kiên trì, giọng điệu mỉa mai, tự mãn, khí thế bức người khiến người khác khó thở.

Tư Mạn không phục, bất luận xét trên khía cạnh nào đi chăng nữa, cô cũng không thua Dung Ân, Dung Ân đang trong tình trạng không biết gì, không ngờ đang bị đem ra so sánh.

Dựa vào giác quan thứ sáu của một người phụ nữ, Lý Hủy đã nhận thấy sự bất thường, cô đem váy dài vừa thử đưa lại cho nhân viên "Tôi lấy cái này".

"Đây là bạn của cô sao?”Tư Mạn liếc nhìn nhãn hiệu đính trên váy, "Bên kia đều là sản phẩm mới, cô cứ tùy ý chọn vài cái, tôi trả tiền".

Lý Hủy đối với Tư Mạn, ấn tượng trước đó có chút tốt đẹp, rất nhanh đã tiêu biến hoàn toàn, "Cô có rất nhiều tiền đúng không?"

Tư Mạn hai tay thanh nhã khoanh trước ngực, ánh mắt khiêu khích, "Một người đàn ông, nếu thành thật quan tâm đến người phụ nữ của mình, nhất định sẽ cho người đó điều kiện sống tốt nhất". Những lời này, rõ ràng hướng về phía Dung Ân mà nói.

Hai người chưa từng quen biết, ngoại trừ, lần tình cờ gặp trong phòng làm việc của Nam Dạ Tước. Dung Ân cười sáng lạn, lại là khoản nợ phong lưu của người đàn ông đó để lại.

"Thế nến, anh ta quan tâm cô".

Nụ cười giả cờ của Tư Mạn trở nên cứng nhắc, quan tâm hay không, trong lòng cô hoàn toàn hiểu rõ, lời Dung Ân nói, đồng nghĩa với việc xỉ vả, Lý Hủy thanh toán xong, kéo tay Dung Ân chuẩn bị đi ra.

"Chờ đã", cô đuổi theo bóng lưng hai người, giọng điệu, bỗng nhiên trở nên thận trọng mà dè chừng, "Anh ấy, đã từng nói yêu cô chưa?"

"Cô đang nói cái gì thế?" Lý Hủy tính khí đã bắt đầu trở nên bực bội, vẻ mặt mất hứng, “Ân Ân, chúng ta đi, đừng để ý đến cô ta, lời nói trước sau thật vô lý".

Ý tứ trong lời nói của Tư Mạn, Dung Ân dĩ nhiên hiểu rõ, chỉ là cô nghĩ sai đối tượng, "Không, người đàn ông như vậy, làm sao có thể nói được lời yêu".

Hai người cùng nhau bước ra cổng, phía sau, vẻ mặt người phụ nữ nhẹ nhõm, thoải mái, một câu vừa rồi khiến tâm tình Tư Mạn cũng trở nên tốt đẹp, miễn là không có tình yêu, bất cứ người đàn ông đã chán, nhất định sẽ quay lại.

“Ân Ân, cô nàng đáng ghét vừa rồi, ăn nói rõ ràng hàm hồ, một lời nói ra, lại mang theo hàm ý khác..."

"Tớ mấy hôm trước có gặp cô ta ở phòng làm việc của tổng giám đốc".

"Thật sao?" Lý Hủy cánh tay vung mạnh, mắt nhìn vào Tư Mạn trong cửa hàng đang thử quần áo, "Chẳng trách, miệng lưỡi, sự ghen ghét của phụ nữ thật đáng sợ, cho dù có là đại minh tinh, cũng có lúc ngoa ngoắt".

Dung Ân cho là sao cũng được, kéo Lý Hủy đến quán lẩu gần đó, ăn xong bữa tối mới chia tay nhau, ai về nhà người nấy.

Điện thoại di động, vẫn nằm yên lặng trong túi xách, suốt dọc đường về cũng không hề vang lên một lần, như vậy nhưng Dung Ân vẫn không thôi lấy ra lại cất vào, thậm chí hoài nghi điện thoại đã bị hỏng.

Nhưng rồi, cô thích bước đi một mình, ánh trăng chiếu rọi lên thân thể, màu sắc ảm đạm nhạt nhòa bao phủ lên toàn thân Dung Ân, vốn dĩ là một người đơn giản, nhưng luôn luôn chỉ vì một số việc hoặc người mà trở nên phức tạp.

Đêm, yên lặng đến tĩnh mịch.

Đi tới chân cầu thang, cô vịn tay vào tường, lần theo đó bước chân lên lầu.

Vừa lúc, một cơn gió mạnh thổi đến, Dung Ân nhận ra sự bất thường cũng đã không kịp, môt loại chất lỏng đặc đã phủ khắp thân thể cô, thậm chí, còn nồng lên vị đậm sực nức, gây cảm giác gay mũi khó chịu.

"Đồ hồ li tinh, đồ hại người..." hành lang tối đen, người đàn bà vứt thùng chất lỏng, hung hăng ném xuống mặt đất, một tay tìm kiếm trong túi một vật gì đó.

Chất lỏng sền sệt bết dính quanh cổ, khó chịu vô cùng, Dung Ân nhìn kĩ mới nhận ra người đàn bà nọ đã từng gặp ở bệnh viện, mũi đã bị mùi cay nồng gây mất cảm giác, cô lúc này bỗng nhiên giật mình bàng hoàng, trên người cô, hóa ra, là xăng!

Chương 42: Muốn tắm chung không?

"Là chính mày biến ông ấy thành bộ dáng khổ sở như bây giờ, tao muốn mày phải đền mạng", người phụ nữ dường như đã mất kiểm soát, đứng dưới lầu điên cuồng hét to, may thay lúc này đã là đêm khuya, mọi người cũng không còn qua lại nhiều, Dung Ân ngẩng đầu, thấy đèn trong nhà vẫn bật sáng, cô trong lòng trào dâng nỗi lo sợ, khẩn trương lui lại phía sau vài bước, "Dù rằng ông ấy không đúng, các người cũng không nên làm như vậy chứ, ông ấy là chồng tôi... Bây giờ sống không bằng chết, chúng tôi phải làm sao, con tôi phải làm sao... huhuhu".

Người phụ nữ vừa nói vừa khóc lóc khổ sở, tóc tai bù xù, sắc mắt tái nhợt, giọng nói thê lương, không ngừng than oán.

"Tao muốn mày phải đền mạng, đều là tại mày, đều là tại mày..."

Từ bên tay phải người phụ nữ hiện lên một đốm lửa, làm sáng rõ khuôn mặt méo mó mù mờ, Dung Ân lúc này mới trông thấy rõ, là bật lửa.

Không chút nghĩ ngợi nhanh chóng chạy ra ngoài cầu thang, cô lúc này, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, phía sau, tiếng bước chân vang lên dồn dập, dường như chỉ cần vươn tay cũng có thể túm lấy vạt áo cô. Dung Ân không biết đã chạy bao lâu, cảnh sắc xung quanh bắt đầu trở nên sáng tỏ hơn và lác đác đèn màu, cô vẫy tay bắt xe, nhưng người phụ nữ đã không để cô có cơ hội lên xe, tiếng bước chân vẫn bám sát ngay phía sau.

Vì chạy nhanh, túi xách trong tay trở nên vô cùng vướng víu, người đầu tiên Dung Ân nghĩ đến lúc này là Diêm Việt, cô vừa chạy vừa lục tìm điện thoại, số điện thoại người đàn ông luôn luôn là số một, chỉ cần ấn một số đơn giản là có thể nối máy ngay lập tức.

Bấm đi bấm lại không ngừng, đầu dây điện thoại bên kia, giọng nữ trống không mà lãnh đạm, "Xin lỗi, số điện thoại quí khách vừa gọi đã tắt máy...".

Dung Ân gắt gao túm chặt điện thoại trong lòng bàn tay, ủy khuất, sợ hãi, đủ loại cảm xúc dồn dập ập tới, cô hít thở khó khăn, đã không còn sức lực chống cự, hai chân chạy mỏi nhừ đến tê dại, mất cảm giác, đây là lúc cô cần anh nhất, thế nhưng, ngay cả điện thoại cũng không liên lạc được.

Trái tim, không những bị sự tuyệt vọng rợn ngợp mà còn cả sự lạc lối bủa vây, Dung Ân đột nhiên muốn khóc, chỉ muốn ngồi thụp xuống vệ đường và khóc cho khuây khỏa.

Thế nhưng, cô không thể, cô không muốn chết.

Yết hầu cơ hồ như sắp bị xé rách, bên trong lồng ngực bức bách như đang bị lửa thiêu.

Đối với cô lúc này, chạy trốn dường như đã trở thành bản năng, cho dù có sức cùng lực kiệt, đột ngột từ phía sau truyền đến tiếng phanh xe chói tai, nối tiếp là tiếng va chạm, tiếng bước chân theo đó cũng không còn.

Dung Ân toàn thân như đã bị rút hết sức lực, không còn khả năng chống cự, xụi lơ trên mặt đất.

Cách đó chỉ chừng mười bước chân, người phụ nữ nằm thụp bên cạnh một chiếc xe màu xanh ngọc, miệng không ngừng thở phì phò, xe chỉ đụng nhẹ nên khiến bà ngã gục, cũng không bị đâm quá mạnh.

Dung Ân tưởng rằng bà ta sẽ bỏ cuộc, chưa đầy nửa phút, người phụ nữ đã lết dậy, cửa xe mở ra, người đàn ông bước xuống, ánh mắt mang theo biết bao thâm ý, mà sắc bén khôn tả.

Dung Ân phải thừa nhận, lúc này, cô đối với Nam Dạ Tước có chút biết ơn, con người, một khi lâm vào nghịch cảnh, luôn không tự chủ mà sinh cảm giác muốn nương tựa mãnh liệt.

Người phụ nữ vươn tay, muốn cầm lại bật lửa, đã bị anh đạp chân lên mu bàn tay.

"Tại sao trông em thảm hại vậy?"

Nam Dạ Tước nheo đôi mắt hẹp dài, nhìn từng giọt xăng từ trên người cô nhỏ xuống mặt đất.

Dung Ân sắc mặt trắng bệch, không biết nguyên nhân do quá sợ hãi hay vì vừa rồi đã chạy quá nhanh mà kiệt sức, người đàn bà dưới chân đau đớn kêu rên.

"Buông ra..."

"Bà không nên động đến cô ấy", khấu khí người đàn ông trước sau vẫn duy trì sự ngang tàng, "Bà là ai?"

"Cô ta khiến chồng tôi thân tàn ma dại, tôi muốn cô ta phải chết cháy..." Đối với người phụ nữ mà nói, mặc kệ người đàn ông bên ngoài ăn chơi đàng điếm, về đến nhà, đó vẫn là chồng của họ.

Nam Dạ Tước đã đoán ra người phụ nữ là ai, lực dưới chân cũng buông lỏng hơn, "Nếu ông ta đã như vậy, tôi cũng không muốn làm khó bà".

Tình trạng của Dung Ân lúc này, chỉ cần là một tia lửa nhỏ cũng gây ra hậu quả khó lường, Nam Dạ Tước giữ người phụ nữ, ánh mắt hướng về phía Dung Ân, "Lên xe".

Trên người chất lỏng đặc sệt cùng mùi nồng đậm bao trùm, một cơn gió thổi qua, cũng khiến toàn thân run rẩy lạnh buốt, Dung Ân lết dậy đi đến phía chiếc xe đắt tiền, do dự nhìn Nam Dạ Tước.

"Làm bẩn không cần cô đền".

Dung Ân bước đến chỗ thân xe, trước mặt, là cặp mắt thù hận tựa như sắp bốc lửa của người phụ nữ, muốn đem toàn thân cô đốt cháy từng thớ da thịt, Dung Ân ngồi vào ghế phụ, mi mắt khẽ buông xuống, hai tay nắm chặt túi xách.

"Mai tôi sẽ cho người đem tiền đến bệnh viện, nửa cuộc đời còn lại của các người không cần lo lắng nữa." Lần này Nam Dạ Tước không muốn đuổi cùng giết tận, hơn nữa, đối phương cũng không phải là kẻ thù của mình, một người phụ nữ, muốn ở bên cạnh người đàn ông của chính mình, vốn dĩ đã rất khó khăn.

Chân thôi dùng lực, anh đi vài bước rồi mở cửa xe, bước lên.

Khi đang thắt dây an toàn, người phụ nữ nhân lúc hai người không để ý bật lửa rồi ném vào trong mui xe.

Dung Ân đang cúi đầu, cũng không nhận ra nguy hiểm cận kề, Nam Dạ Tước vốn dĩ thận trọng, Dung Ân chỉ biết một tay anh kéo người mình, "Chết tiệt!" Người đàn ông đem toàn bộ thân thể cô kề sát vào lồng ngực, nửa người vươn lại phía sau, đem bật lửa vứt ra ngoài cửa xe.

"Tao sẽ giết chết mày, sẽ giết chết mày..."

Duy chỉ một lần mềm lòng, thiếu chút nữa...

Nam Dạ Tước nghiêm mặt lạnh lẽo, máu trong người dường như dồn tụ sôi sục, Dung Ân ngẩng đầu, chỉ kịp trông thấy ánh mắt mãnh liệt của anh, khóe miệng kiên quyết lãnh khốc, không khỏi khiến người khác không rét mà run, người phụ nữ lại cầm bật lửa lên nhào tới, người đàn ông cũng không cho bà cơ hội, bỏ mặc cái đuôi điên cuồng đeo bám dai dẳng, phóng xe đi xa.

Cửa sổ xe đã khóa trái, hệ thống sưởi cũng đã bật lên, sự băng lạnh trên người cũng dần dần tan rã, nhưng tay chân Dung Ân vẫn không ngừng run rẩy, Nam Dạ Tước nửa chữ cũng không nói, chuyên chú lái xe, trên mu bàn tay, vì vừa ngăn cản sự việc nên không may đã bị bầm tím một mảng lớn.

"Cám… cám ơn anh".

"Nếu đã gây chuyện, vì sao ngay cả cục diện hỗn loạn cũng không ai dọn dẹp". Diêm Việt hạ thủ được, nên nghĩ đến sẽ có sự việc ngoài ý muốn.

Dung Ân á khẩu không trả lời được, thậm chí ngay cả cái cớ thanh mình cho anh cô cũng không có.

Khuôn mặt Nam Dạ Tước dưới ánh đèn xe trở nên khó coi, anh đưa mắt về phía Dung Ân, "tốt bụng" mở lời, "Muốn tôi đưa cô về chỗ anh ta chứ?"

Lúc này, ngay cả Diêm Việt đang ở đâu, cô cũng không biết, trong lòng lan tràn cảm giác thê lương, cô lắc đầu, "Không cần, anh cho tôi xuống ở ngã tư phía trước là được".

Người đàn ông tăng tốc, bánh xe chuyển hướng tiến vào một khu biệt thự xa hoa, nơi này, Dung Ân chưa từng đến.

Thấy cô không xuống xe, Nam Dạ Tước bản tính xấu xa không đổi, mở cửa xe, "Yên tâm, mùi trên người cô hôi như vậy, cho tôi làm tôi cũng không có hứng thú".

Mùi vị gay nồng quả thật muốn tránh còn không kịp, Dung Ân xuống xe, lúc này mới cảm thấy lạnh, Nam Dạ Tước liền đem áo trên người khoác lên vai cô, cô vừa định mở miệng nói gì đó thì anh đã đi rất nhanh về phía trước.

Hai tay kéo lấy áo, khóe miệng Dung Ân lộ ra một đường cong, cảm giác nhiệt độ từ trên người Nam Dạ Tước còn rớt lại, lúc này, lại càng khiến cô ấm áp.

Đây là một nơi ở khác của Nam Dạ Tước, khi Dung Ân bước vào trong, trên người anh đã cởi hết chỉ còn nội y, cà vạt, áo, quần đều bừa bãi ném ở phòng khách. Vóc người cao lớn hoàn mỹ phản chiếu trên cửa kính, người đàn ông còn đang đắn đo có cần cởi cả quần lót không, Dung Ân ngây ngốc đứng ở cửa, ánh mắt không biết nên nhìn về đâu.

"Cô không khó chịu sao?".

Nam Dạ Tước vứt quần áo có dính không ít xăng, anh khó chịu đem quần áo đá sang một bên, "Tầng hai có nhà vệ sinh, muốn tắm chung không?"

Loading...

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/