Ám dục - Chương 027 - 028

Chương 27: Tàn nhẫn mà xoay lưng đi

"Việt?" Giọng Dung Ân khàn khàn, lộ rõ sự sợ hãi của cô lúc này, chẳng lẽ...” Anh không nhận ra em sao?"

Nước mắt không kìm nén được mà rơi xuống, đừng… đừng như vậy…, như vậy quá tàn nhẫn.

Mưa xối xả, lạnh buốt người đàn ông quay đầu nhìn cô, rõ ràng là gần trong gang tấc, mà sao trái tim cô càng lúc càng trở nên lạnh lẽo?

"Đi" Diêm Việt lên tiếng, chỉ nói đúng một từ duy nhất, nhưng từ đó cũng không phải nói với Dung Ân.

"Vâng!"

Giống như lần gặp trước ở nhà hàng, người đàn ông này vẫn không hề để ý đến Dung Ân, nhưng lần này cô đã biết anh ấy là Diêm Việt, sao anh ấy còn lạnh lùng với cô như vậy?

"Việt!"

Chẳng lẽ những gì đã trải qua, chỉ còn mình cô nhớ thôi ư? Nếu không yêu quá sâu đậm, cô cũng sẽ không nhớ rõ từng nét mặt, cử chỉ của anh ấy như vậy, cô cũng sẽ không nhớ rõ mỗi một kỷ niệm giữa hai người như vậy, mưa càng lúc càng to, trông Dung Ân lúc này thật thảm hại.

"Cô đi đi”. Hai người đàn ông chắn trước mặt Dung Ân lạnh lùng lên tiếng.

"Nhìn xem, kia chẳng phải là Dung Ân sao?". Hạ Phi Vũ vừa ra khỏi phòng họp báo đứng ở cửa tránh mưa. Nam Dạ Tước nhìn theo hướng chỉ của cô ta, quả nhiên anh thấy một mình Dung Ân đang đứng dưới mưa bên cạnh đoàn xe, hình như đang níu kéo gì đó.

"Lẽ nào anh không nhớ em sao? Diêm Việt...!!!!"

"Cô cứ như vậy chúng tôi rất khó xử." Người vệ sĩ cao lớn không thể trì hoãn lộ trình thêm, đành kéo tay Dung Ân rồi đẩy cô ra.

Lực đẩy hơi mạnh khiến Dung Ân ngã ngay xuống bậc thang, vết thương cũ chưa lành, lại thêm vết thương mới, nhưng tất cả đều không thể so với sự đau lòng của cô lúc này. Cửa xe đóng sập ngay trước mắt, cô và Diêm Việt, dường như lại bị ngăn cách bởi hai không gian.

Dung Ân không phản ứng gì nữa, cô ngồi im trên đất, xuyên qua cửa kính nhìn vào bên trong xe.

Không còn sự yêu thương trong quá khứ, anh ấy lạnh lùng, lần lượt vứt bỏ một mình cô ở trong mưa lạnh.

Bên trong xe, người đàn ông day nhẹ mi tâm: "Lái xe"

Hạ Phi Vũ cười thầm quay sang nhìn Nam Dạ Tước, đã thấy sắc mặt anh xanh mét. Sự tức giận trong mắt dường như đã biến hai con ngươi đen nhánh của anh thành hai đốm lửa, chiếc khuyên tai bên tai trái lóe ra thứ ánh sáng nguy hiểm.

"Tước!”Thấy Nam Dạ Tước lao ra ngoài, Hạ Phi Vũ kéo tay anh.

Nam Dạ Tước không chút nghĩ ngợi hất tay cô ta ra, trong nháy mắt, một thân màu bạc cao quý chìm vào trong mưa, theo từng bước chân, nước mưa bắn tung tóe ướt đẫm gấu quần, nhưng lúc này, Nam Dạ Tước làm sao còn để ý đến những điều đó.

Dung Ân ngồi trong mưa như người mất hồn, bả vai cô thình thoảng lại run lên.

Đột nhiên áo bị kéo, cô cảm thấy hai vai đau nhức, thân thể yếu ớt bị xốc lên, sau khi nhìn rõ người đó là ai, Dung Ân giãy dụa: "Buông tôi ra".

"Em thích tự hạ thấp mình, cũng đừng ở trước mắt tôi hết lần này tới lần khác khóc lóc vì một người đàn ông khác, em coi tôi là người chết sao???”

“Anh có thể khống chế mọi thứ, chẳng lẽ, ngay cả tôi khóc vì ai anh cũng muốn quyết định sao? Nam Dạ Tước, anh nghĩ anh là ai? Anh là ác mộng của đời tôi, nếu không gặp anh, tôi sẽ không phải thảm hại, thấp hèn như bây giờ!"

"Ha ha!" Nam Dạ Tước nghe xong, không ngờ khóe miệng lại nhếch lên đầy tà mị: "Cuối cùng cũng nghe được lời mắng chửi của em, lâu như vậy mà không thấy phản kháng, thì ra tất cả đều giấu ở trong lòng, em càng hận, tôi sẽ càng vui vẻ, sự thấp hèn hôm nay là em tự chuốc lấy!"

Hết lần này đến lần khác chạy theo một người đàn ông, mặc dù biết rõ đối phương tuyệt tình vẫn kiên quyết không từ bỏ, đấy không phải là hèn hạ thì là cái gì?

"Tước, trời mưa to quá, chúng ta về nhanh thôi" Giọng nói dịu dàng của Hạ Phi Vũ ở phía sau khiến Nam Dạ Tước dần dần tỉnh táo lại. Ánh mắt Dung Ân mệt mỏi, nhưng cô vẫn kiên định nói: "Dù thấp hèn đến đâu thì đó cũng là cuộc sống của tôi, chỉ cần anh không đến quấy rầy thì tôi có thể sống rất tốt".

"Được!" Nam Dạ Tước nắm chặt tay sau đó bất ngờ đẩy Dung Ân ra. Cô lập tức ngã xuống, lần này mạnh hơn lần trước rất nhiều, lưng Dung Ân đập vào bậc thang tím bầm: "Tôi sẽ chống mắt chờ xem, chờ xem anh ta có thể cho em cuộc sống mà em mong muốn, để xem anh ta có cho được không!"

Sau khi nói xong, Nam Dạ Tước đi một mạch đến bãi để xe, những lúc như thế này Hạ Phi Vũ không dám mở miệng, cô ta vội vã đuổi theo.

Dung Ân vật lộn mãi vẫn không thể tự mình đứng lên, người đi đường chỉ nhìn cô bằng ánh mắt coi thường rồi cũng chạy đi trú mưa.

Nhặt túi xách bị rơi bên cạnh lên, Dung Ân đang định thử đứng lên một lần nữa, thì bả vai đã được một bàn tay ôm lấy đỡ cô đúng dậy.

"Trần Kiều?" Lần nào cũng vậy, ở thời điểm cô cần người giúp đỡ nhất, anh ta đều xuất hiện.

"Tại sao em lại bị ngã đến mức này?”Trần Kiều đưa ô che trên đầu Dung Ân: "Lên xe đi."

"Em đã nhìn thấy anh ấy" Dung Ân nắm chặt ống tay áo Trần Kiều: "Là Diêm Việt, là anh ấy... Nhưng tại sao anh ấy lại tỏ ra như không quen biết em?"

"Lên xe rồi nói.”Trần Kiều đỡ vai Dung Ân, vừa ôm vừa dìu cô lên xe: "Tin Diêm Việt trở về, anh cũng mới biết được, em hãy bình tĩnh, trước tiên nghe anh nói đã..."

Trần Kiều lấy khăn lông ở ghế sau đưa cho Dung Ân, rồi giúp cô lau nước bẩn trên mặt: "Sau một năm, hôm nay là lần đầu tiên anh nhìn thấy Diêm Việt. Hôm đó... Là em tận mắt nhìn thấy cậu ấy được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, Dung Ân, em không thấy chuyện này rất kỳ lạ sao?"

"Lúc đó, bác sĩ nói anh ấy đang nguy kịch, bảo mình nhanh chóng thông báo cho người nhà biết, sau đó, rõ ràng vị bác sĩ kia đã nói với em, Diêm Việt đã chết. Khi anh ấy được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, trên mặt phủ vải trắng, em không tin, còn xốc lên nhìn, người đó... đúng là anh ấy. Lúc người nhà của Diêm Việt đến, họ đã mang thi thể anh ấy ra khỏi bệnh viện, cho đến tận hôm nay, họ cũng chưa từng công bố tin tức này, người mà chúng ta biết, anh ấy đã chết rồi..."

"Nếu như vậy, thì người tên Diêm Việt kia là ai?"

Suy nghĩ của Dung Ân rối bời, hiển nhiên, ngay lúc này cô không thể xác định rõ ràng: "Có lẽ... Có lẽ lúc đó anh ấy vẫn chưa chết, sau đó anh ấy lại phải đi Châu Âu, nhưng nếu đúng là như vậy, tại sao anh ấy lại không đến tìm em, thời gian một năm, cũng đủ lâu để anh ấy nói cho em biết, anh ấy vẫn còn sống"

Vẻ mặt Trần Kiều nghiêm túc lái xe: "Để anh đưa em về nhà đã, người đó có phải Diêm Việt hay không, chúng ta có thể thử sẽ biết"

"Trần Kiều!”Trong đầu Dung Ân bỗng nhiên lóe lên một suy nghĩ.

"Chuyện gì vậy?"

"Có khả năng, Diêm Việt còn có anh em trai hay không?"

"Không thể có điều đó!”Trần Kiều ngay lập tức phủ định: "Anh lớn lên cùng cậu ấy từ nhỏ, người nhà họ Diêm ai anh cũng biết, Diêm Việt là con trai độc nhất, chú của anh rất mẫu mực, nên suy đoán của em là không có khả năng".

Dung Ân ngả người dựa lưng vào ghế, vẻ mặt cô phức tạp, vừa vui mừng lại vừa chua xót trong lòng: "Em hiểu rồi, so với việc anh ấy còn sống, một chút oan ức này có là gì, chỉ cần anh ấy còn sống, em thế nào cũng được".

Chương 28: Anh vẫn là anh

Trần Kiều thấy hàng lông mi dày của cô run run, những giọt nước mắt chua xót chảy xuống khóe môi. Dung Ân lấy hai tay che mặt, cúi đầu khóc thành tiếng.

Trần Kiều đã quen thấy Dung Ân kiên cường, nhẫn nhịn, không ngờ cô cũng có vẻ yếu đuối thế này. Chỉ cần gặp phải những chuyện liên quan đến Diêm Việt, cô sẽ bộc lộ ra tính cách thật của mình.

Trần Kiều thở dài. Anh ta quá rõ, lúc này dù có ai an ủi Dung Ân thế nào cũng không có tác dụng. Anh ta khởi động xe, định đưa cô về nhà.

"Khoan đã!” Dung Ân ngẩng đầu, đôi mắt sưng đỏ: "Em muốn đến công ty"

"Em như thế này, làm sao đến công ty được?”Trần Kiều vẫn tiếp tục lái xe: "Em xin nghỉ đi".

"Không được!" Dung Ân nhớ đến dáng vẻ dữ tợn của Nam Dạ Tước trước lúc bỏ đi. Cô không thể đánh mất công việc này: “Em không sao, em trốn việc đi ra ngoài, để cấp trên biết được không hay lắm."

May là hôm nay cô mặc quần áo tối màu. Trần Kiều không khuyên được Dung Ân, đành phải quay đầu xe lại, đưa cô về Nghiêm Tước.

Lúc về đến phòng thiết kế, chỉ còn nửa tiếng nữa là hết giờ làm việc. Bàn của Lý Hủy ngay phía trên Dung Ân, thấy cô trở về, Lý Hủy vẫy vẫy: "Nhanh lên, nếu cậu không quay lại thì không xong việc mất. Tớ đã làm giúp cậu được hơn một nửa rồi đây..."

"Vất cả cậu rồi!" Dung Ân ngồi xuống chỗ của mình: "Hôm sau tớ mời cậu đi ăn nhé?"

"Tất nhiên rồi!"

"Ôi, rùa vàng thì chẳng thấy đâu, ngược lại còn thảm hại ra về..."

“Công việc vất vả như thế, đương nhiên không thể bằng tìm một phiếu cơm dài hạn rồi.”

Dung Ân đã quen với những lời châm chọc kiểu này, tất cả đều được cô cho vào tai trái ra tai phải. Sau khi tập trung làm việc, đến cả người ta đang nói gì cô cũng không nghe thấy.

"Này, mọi người đã nói hết chưa? Ngày nào cũng bàn tán như vậy không thấy mệt sao..." Những lúc thế này, Lý Hủy luôn luôn là người đứng ra dẹp loạn.

Hết giờ làm, Dung Ân vẫn còn một nửa công việc chưa hoàn thành. Lý Hủy muốn ở lại giúp, nhưng bị Dung Ân khéo léo từ chối. Bình thường, cô gái có khuôn mặt trái táo này, đã đối xử với cô tốt lắm rồi, Dung Ân không thích mang ơn người khác quá nhiều.

Sau khi làm hết việc đã là chín giờ tối, cô tắt đèn ra về. Ngoài trời mưa đã tạnh, Dung Ân đi xuống cổng công ty, theo thói quen ra đứng chờ xe bus.

Dung Ân cúi đầu, trong lòng tâm sự ngổn ngang, cô quay người nhìn xem xe bus đã đến chưa, thì thấy cách đó khoảng mười mét, có một chiếc xe ô tô màu đen đang bám theo mình. Dung Ân quay ngoắt đầu lại, hai tay cô run run lấy kính đen trong túi ra.

Vội bước vài bước về phía trước, xuyên qua hình ảnh phản xạ trên kính đen, Dung Ân phát hiện, chiếc xe kia vẫn đang duy trì khoảng cách lúc đầu bám theo cô.

Nhớ đến sự cố xảy ra lần trước, Dung Ân hoảng sợ, cô nắm chặt túi xách trong tay, sau khi sang đường, lập tức chạy thục mạng.

Tim đập nhanh như sắp nhảy ra ngoài, Dung Ân không dám quay đầu nhìn, nhưng cô có thể nghe thấy rõ ràng tiếng bước chân đang đuổi theo mình càng lúc càng gần, cô luống cuống, tiếng giày cao gót gần như hỗn loạn. Hô hấp càng ngày càng khó khăn do thiếu dưỡng khí.

"A..."

Cánh tay bị người đuổi theo kéo mạnh, Dung Ân cố vùng vẫy thoát ra, nhưng thân thể gầy yếu của cô sao có thể chống lại một người đàn ông cao lớn. Không cần dùng nhiều sức, người đàn ông đã dễ dàng ôm cô vào lòng, một mùi nước hoa quen thuộc sộc thẳng vào mũi. Dung Ân ngẩng đầu lên, chưa kịp nhìn rõ đôi mắt màu hổ phách kia, môi đã bị khóa chặt.

Cuống quýt, khát khao không thể chờ đợi thêm.

Lúc nãy chạy nhanh Dung Ân đã cảm thấy khó thở, bây giờ lại bị một người đàn ông hôn mãnh liệt, chút sức lực còn lại trong người cô cũng bị rút hết. Sau khi đánh mấy cái lên ngực anh ta mà không có tác dụng, hai chân Dung Ân khụy xuống như sắp ngất.

“Ân Ân" Cách gọi quen thuộc, trước mặt, là đôi mắt màu hổ phách thân quen.

"Bốp …”

Một cái tát thật mạnh, người đàn ông không hề né tránh, để một bên mặt đẹp trai hứng trọn cái tát. Bàn tay Dung Ân đỏ bừng, cô siết chặt nắm đấm, nước mắt trào ra. Diêm Việt không nói lời nào, chỉ dang rộng vòng tay kéo Dung Ân vào lòng.

Dưới ánh đèn mờ mờ nơi ngã tư đường. Hai người ôm nhau tạo thành một chiếc bóng trên nền xi măng, một bên mặt của Diêm Việt sưng đỏ, có thể thấy lúc tát cô đã dùng sức đến mức nào.

Buông Dung Ân ra, Diêm Việt vén tay áo cô lên, nhẹ nhàng vuốt ve vết thương vẫn chưa xử lý trên cánh tay cô: “Ân Ân, anh xin lỗi".

Nước mắt không thể kìm nén từng giọt, từng giọt rơi xuống miệng vết thương, rõ ràng rất đau nhưng Dung Ân không hề có cảm giác. Diêm Việt nhẹ nhàng đỡ lấy khuôn mặt cô, sau đó cúi đầu xuống, hôn lên những giọt nước mắt, lúc này mới phát hiện đôi mắt cô vẫn chưa mở ra.

“Ân Ân"

"Có phải em đang nằm mơ không, giống như những đêm trước đây, sau khi tỉnh dậy sẽ chỉ còn mình em?" Cô không thể chịu đựng thêm sự cô đơn như vậy nữa.

Diêm Việt nâng tay cô đến bên môi, hà hơi ấm để khiến cô yên tâm: “Ân Ân, anh sẽ không bỏ rơi em nữa"

"Thật sao?"

"Thật!" Diêm Việt khẳng định.

"Anh vẫn còn sống, vậy tại sao không đến tìm em?"

"Lúc đó, anh được đưa sang Châu Âu cứu chữa." Diêm Việt cầm tay Dung Ân, vừa đi vừa hồi tưởng lại: "Các bác sĩ đã không dưới một lần thông báo tin nguy kịch, nhà họ Diêm giấu giếm đến tận ngày hôm nay, cũng chỉ vì không muốn Tập đoàn Viễn Thiệp rơi vào khủng hoảng. Một năm qua, anh giống như sống trong tù, không thể giao tiếp với người ngoài, mãi cho đến khi khỏi hẳn cách đây không lâu."

Dung Ân cúi đầu: "Em cứ tưởng anh đã chết."

Bàn tay đang nắm tay cô đột nhiên siết chặt, Dung Ân ngẩng đầu lên, nhưng vẻ mặt Diêm Việt đã khôi phục chỉ trong nháy mắt. Dung Ân nhíu mày, nếu trực giác của cô đúng, vừa rồi cô rõ ràng cảm nhận được sự căm hận tỏa ra từ người Diêm Việt.

“Ân Ân, một năm qua em sống có tốt không?"

Ánh mắt Dung Ân vội vàng lảng tránh, sau khi do dự một lúc lâu, cô lên tiếng: "Việt, em không muốn nói dối anh, trước đây, khi không tìm được công việc, em đã từng làm nhân viên phục vụ ở Cám Dỗ". Mặc dù thẳng thắn, nhưng những gì đã xảy ra với Nam Dạ Tước, cô vẫn không có can đảm nói ra, nên tạm thời không nhắc tới.

Một tay đặt lên vai Dung Ân, Diêm Việt ôm Dung Ân vào lòng: “Ân Ân, nếu có trách thì hãy trách anh, còn nữa, buổi họp báo hôm nay là do bố anh sắp xếp, lúc đó anh không thể tỏ ra quen biết em, anh xin lỗi".

"Không sao, em hiểu mà." Dung Ân chầm chậm bước bên cạnh Diêm Việt: "Đúng rồi, người ở khách sạn Ma Thiên lần trước... Có phải là anh không?"

"Khách sạn Ma Thiên?" Diêm Việt nhét đôi tay nhỏ bé lạnh như băng của Dung Ân vào túi áo minh: "Lâu rồi anh không đến đó".

Hôm ấy, trời vừa mưa vừa tối, chẳng lẽ, cô đã nhận nhầm người: "Vậy, anh đã đến Cám Dỗ chưa?"

“Ân Ân, sao em lại hỏi như vậy?" Vẻ mặt Diêm Việt hơi khó hiểu: "Anh vừa trở về, lại mới nhậm chức nên công việc rất nhiều, làm sao anh có thời gian đến những nơi như vậy".

Chợt Dung Ân cảm thấy lạnh cả người, nếu như vậy, đôi mắt hai lần trước cô nhìn thấy là của ai?

Xe của Diêm Việt vẫn theo sau hai người, đi bộ một lúc, cả hai lên xe đi ăn, sau mới đưa Dung Ân về nhà.

Đến dưới khu nhà ở của Dung Ân, Diêm Việt vẫn chưa bỏ tay cô ra: "Anh đưa em lên nhà".

"Không cần.” Dung Ân thấy thời gian không còn sớm, nếu bây giờ dẫn Diêm Việt lên, chỉ sợ mẹ sẽ giật mình: "Hôm nay, anh mệt rồi, về nhà nghỉ sớm đi".

Đúng là cũng cảm thấy hơi mệt, Diêm Việt dựa người vào thân xe ô tô: "Anh nhìn em lên xong sẽ về, ngày mai, cùng nhau ăn cơm nhé".

"Ừm." Bịn rịn không muốn buông tay, đã một năm không gặp, sự quyến luyến là không kể xiết, Dung Ân xoay người đi vào tòa nhà, sau khi nhìn thấy Dung Ân leo lên cầu thang, Diêm Việt mới chui vào xe.

"Đi!"

Chiếc xe ô tô màu đen lượn một vòng quanh vườn hoa nhỏ đi ra khỏi khu nhà, Dung Ân từ trong tòa nhà bước ra, sau khi thấy chiếc xe biến mất trong màn đêm mới chậm rãi lên nhà.

"Thiếu gia?"

Người đàn ông tựa đầu trên ghế nhắm mắt dưỡng thần: "Chuyện gì?"

"Cô gái này, là người chúng ta gặp lần trước ở khách sạn Ma Thiên, chính cô ấy là người đuổi theo xe..."

"Làm tốt công việc của anh đi." Người đàn ông trợn mắt, nơi đáy mắt đã không còn tồn tại dù chỉ một chút sự dịu dàng lúc nãy, anh ta nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, vẻ mặt khiến người khác không hiểu nổi, hiện tại, trên mặt người đàn ông này không hề có vẻ vui sướng sau bao ngày gặp lại. Tài xế không dám tiếp tục nhiều lời, tập trung vào việc lái xe, nhưng trong lòng không khỏi nghĩ thầm, lần này thiếu gia trở về, không ngờ tính cách cũng thay đổi?

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/