Ám dục - Chương 029 - 030

Chương 29: Quá ngây thơ

Trong một câu lạc bộ cao cấp ở thành phố Bạch Sa.

Trên sàn đấu quyền anh được quây bằng ba sợi dây thừng săn chắc, một người đàn ông cởi trần để lộ dáng người hoàn mỹ, trên tay đeo đôi găng tay đấm bốc màu đỏ. Tốc độ ra quyền vừa nhanh vừa mạnh khiến đối thủ không kịp trở tay. Sau mấy cú đánh liên tiếp, mũ bảo hiểm của đối phương đã rơi xuống đất, thân hình cao lớn nằm vắt ngang trên sợi dây thừng bao quanh sàn đấu.

Dưới sàn đấu, mấy người bạn không ngừng kêu khổ: "Anh điên rồi à?"

"Cậu lên!" Mồ hôi theo mái tóc màu rượu đỏ nhỏ xuống từng giọt, Nam Dạ Tước giơ tay chỉ vào một người đứng dưới sàn đấu, ánh mắt hung ác như muốn ăn tươi nuốt sống người kia.

"Tước thiếu, hay là thế này, hôm nay muộn rồi, dừng ở đây đi." Đừng đùa, trò quyền anh này bình thường chơi giải trí còn được, chứ bây giờ lên đó không phải đi tìm cái chết sao?

"Phí lời! Bảo cậu lên thì lên ngay lập tức"

Mấy người còn lại đưa mắt nhìn nhau. Với tốc độ này, không sớm thì muộn cũng đến lượt mình: "Đúng vậy, muộn quá rồi, chơi cái này chi bằng đi chơi mấy em gái".

"Đúng, đúng, đúng đấy!" Mấy người cùng hùa theo, vội vàng cởi mũ, tháo găng tay, không đợi Nam Dạ Tước xuống, đã tranh nhau ra khỏi cửa.

"Tước thiếu, nếu không để ngày mai..." Vị trọng tài tiến lên, không ngờ Nam Dạ Tước đột nhiên xoay người đấm thẳng vào mặt ông ta. Ông ta không có một chút cơ hội để né tránh, lĩnh trọn cú đánh.

"Hừ!" Nam Dạ Tước quăng đôi găng tay quyền anh, thân thể cường tráng nhảy xuống, đi về hướng phòng nghỉ: "Lần sau, tôi sẽ đánh cho bọn chúng phải tìm răng dưới đất"

"Ai ui!" Vị trọng tài ngã chổng vó trên sàn đấu, mặt mũi thâm tím: "Đừng đánh vào mặt của tôi chứ!"

Đêm đã khuya, Dung Ân ngồi trên giường. Bên cạnh bật một chiếc đèn bàn, chân cô đi tất, trên tay là một quyển album ảnh.

Lật đến trang cuối, là bức ảnh duy nhất của Diêm Việt mà cô vẫn còn giữ lại.

Ngón tay mảnh khảnh khẽ vuốt ve khuôn mặt trên đó, cuối cùng dừng lại ở đôi mắt: "Mặc kệ khuôn mặt biến đổi như thế nào, anh vẫn là Việt của em".

Đứng dưới một căn hộ cao cấp, người phụ nữ mặc váy ngủ gợi cảm, bên ngoài chỉ choàng thêm một chiếc áo khoác mỏng, mái tóc xoăn xõa tung trên vai, khuôn mặt vẫn chưa tẩy trang, có thể thấy được cô ta vội vàng chạy xuống.

Khi chiếc xe BMW quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt, cô ta vội vàng tiến lại gần. Người đàn ông tự mình lái xe đến, sau khi đỗ xe xong, vừa mở cửa bước ra ngoài, người phụ nữ đã ngay lập tức nhào vào trong lòng anh ta.

"Việt, vừa nhận được điện thoại của anh là người ta đã chạy xuống đây ngay, lạnh quá" Giọng nói nũng nịu, khiến ai nghe thấy cũng phải thương hoa tiếc ngọc.

Người đàn ông vòng tay ôm cô ta: "Lên nhà thôi"

"Ừm" Người phụ nữ kề sát vào người đàn ông, cánh tay ôm eo anh ta, vừa đi, ngón tay vừa nhẹ nhàng vẽ vòng tròn trên lưng anh ta.

Thang máy vừa lên đến tầng mười lăm, cửa mở, trong phòng tối đen như mực, chưa kịp bật đèn, người phụ nữ đã ôm lấy người đàn ông: "Việt, em rất nhớ anh".

Thân thể mềm mại như nước, cả người cô ta quấn lấy người đàn ông. Với sự khiêu khích như thế này, người bình thường đều không thể kháng cự.

Tiếng thở gấp chỉ tồn tại trong chốc lát, người đàn ông vô cùng lý trí. Sau khi đẩy người phụ nữ ra, anh ta châm thuốc lá.

"Việt, anh sao vậy?"

Đốm lửa nhỏ trên tàn thuốc thỉnh thoảng lóe lên, đủ để cô ta nhìn thấy sự nghiêm trọng trong mắt người đàn ông. Sau khi dụi tắt điếu thuốc, Diêm Việt mở miệng: "Đây là lần cuối cùng anh đến đây".

"Vì sao?" Câu nói đột ngột khiến cô ta không kịp trở tay.

"Không có vì sao, bắt đầu từ hôm nay, em phải rời khỏi cuộc sống của anh".

"Anh có người phụ nữ khác ư?"

"Tư Mạn, chuyện của anh không cần em quan tâm" Người đàn ông lại châm thêm một điếu thuốc, rồi đứng lên.

"Việt!" Cô ta không chút nghĩ ngợi kéo cánh tay người đàn ông: "Em biết, em không thể ngăn cản quyết định của anh." Cô ta đứng lên: "Em tiễn anh!"

Nam hoan, nữ ái bắt đầu giữa hai người, vốn không hề dựa trên tình cảm, là cô ta đã phạm vào quy tắc.

Đến cửa phòng, cô ta mở cửa, nhìn người đàn ông bước ra ngoài: "Việt, cánh cửa này mãi mãi chào đón anh”.

Ở một nơi khác trong thành phố, Dung Ân ôm quyển album ảnh trước ngực: "Việt, cánh cửa bước vào trái tim em, em vẫn dành cho anh!" Dung Ân mỉm cười, trong lòng tràn đầy hạnh phúc.

Ngày hôm sau, Dung Ân dậy rất sớm, bầu trời tươi sáng, vẻ âm u ngày hôm qua đã không còn.

Đi đến Nghiêm Tước, hôm nay Dung Ân không mặc trang phục công sở, mà cô mặc một chiếc quần bò và khoác một chiếc áo khoác gió mỏng, vừa đến cửa phòng thiết kế, đã thấy các đồng nghiệp đều tập trung ở bên ngoài.

Cô lách qua mấy người, thấy Lý Hủy: "Có chuyện gì vậy?"

"Không xong rồi, đã xảy ra chuyện!"

Trong phòng, Hạ Phi Vũ và mấy người quản lý cấp cao mang vẻ mặt khác thường, khi kiểm tra viên lắc đầu, biểu cảm của họ càng nghiêm trọng hơn.

"Ngày hôm qua, ai là người về cuối cùng?" Hạ Phi Vũ cầm tài liệu trong tay đi ra ngoài.

Lòng Dung Ân hơi trầm xuống, Lý Hủy nhìn cô lo lắng.

"Là tôi!" Dung Ân thản nhiên lên tiếng.

"Cô về lúc nào?” Hạ Phi Vũ ngữ khí nghiêm khắc hỏi.

Dung Ân suy nghĩ một chút, thành thật trả lời: "Khoảng chín giờ"

"Khoảng thời gian từ chín giờ đến mười giờ tối, chính là thời điểm máy vi tính bị virus xâm nhập." Kiểm tra viên đi ra cửa: "Trưởng phòng Hạ, những tài liệu bên trong không thể khôi phục được!"

Trong lòng Dung Ân khẽ run, các đồng nghiệp tranh nhau đi vào phòng: "Trưởng phòng Hạ, dự án chúng ta chuẩn bị từ trước đến nay..."

Khuôn mặt trang điểm kỹ càng cũng không thể che được vẻ mặt tức giận của Hạ Phi Vũ lúc này. Cô ta vung tay, ném tài liệu vào người Dung Ân: "Cô có biết, dự án này phòng thiết kế phải làm trong thời gian bao lâu không? Hôm nay chính là ngày đàm phán, cô bảo tôi phải lấy cái gì để đàm phán với đối tác đây? Nếu thất bại, chúng ta sẽ tổn thất ít nhất mười vạn, tôi thật không hiểu, tại sao anh ấy có thể cho loại người ngu ngốc như cô vào công ty làm việc!"

Tài liệu rơi lả tả, ánh mắt các đồng nghiệp cũng trở nên gay gắt. Dung Ân nhìn về phía chiếc máy vi tính trong văn phòng: "Đêm qua, sau khi làm xong việc thì tôi ra về. Hơn nữa, kiểm tra viên chỉ nói trong khoảng thời gian đó. Cô dựa vào cái gì mà nói tôi làm việc này?”Thanh âm Dung Ân bình tĩnh: "Còn nữa, mong cô đừng xúc phạm người khác như vậy!"

"Dựa vào cái gì?" Hạ Phi Vũ đi đến trước mặt Dung Ân: "Dựa vào việc Tập đoàn Viễn Thiệp là đối thủ canh tranh của công ty chúng ta. Cô dám nói, cô không có liên quan gì đến người tên Diêm Việt kia?"

"Đã xảy ra chuyện gì?"

"Tổng Giám đốc đến..."

Nam Dạ Tước nhìn đống giấy lộn xộn trên đất trong phòng thiết kế. Hạ Phi Vũ lo lắng đã sớm quên mất hình tượng: "Tài liệu dự án Vạn Đạt bị mất hoàn toàn, hôm nay chính là ngày đàm phán cuối cùng để quyết định”

Bên cạnh, rất nhanh đã có người đem toàn bộ sự việc nói lại cho Nam Dạ Tước.

Đôi mắt sắc sảo của anh quét một lượt qua các gương mặt đang có những biểu hiện khác nhau: "Chẳng qua chỉ là một dự án, tổn thất một chút thì đã sao?"

Dung Ân hơi giật mình, cô ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy khóe môi Nam Dạ Tước đang cong lên mang ý cười, thực ra, nếu vạch trần vẻ ôn hòa kia thì sự tà ác sẽ lộ rõ. Anh nghiêng người, giọng điệu như đang nói chuyện công việc: "Cô, tới văn phòng tôi!”

Không riêng gì các đồng nghiệp, ngay cả Hạ Phi Vũ cũng lộ ra vẻ mặt bàng hoàng.

Văn phòng làm việc của Nam Dạ Tước nằm trên tầng cao nhất, xuyên qua cửa kính bằng thủy tinh nhìn ra bên ngoài, cả người giống như những đám mây đang lơ lửng giữa bầu trời.

"Ngồi đi”Từ đầu đến cuối Dung Ân không bỏ được cảm giác đề phòng, cô đứng trước ghế sô pha: "Chuyện này không liên quan gì đến tôi, nếu như có người cứ đổ tiếng xấu cho tôi, thì tôi sẽ không nuốt cục tức này đâu”

Nam Dạ Tước ngồi trước chiếc bàn làm việc rộng lớn, khí thế, động tác tao nhã quay chiếc bút kim trong tay, anh dựa lưng vào ghế, đập cây bút xuống mặt bàn: "Khí thế không nhỏ, cô nói xem, làm sao mà nuốt không trôi?"

"Không có chứng cứ cụ thể, chẳng lẽ công ty có thể kết tội tôi?"

"Ha ha!" Nam Dạ Tước cười to, như vừa nghe được một câu chuyện rất buồn cười: “Ân Ân, em cũng thật quá ngây thơ"

"Anh có ý gì?" Giọng nói Dung Ân tức giận.

"Em sống trong xã hội được bảo hộ bởi luật pháp, có phải được bảo vệ tốt quá rồi không?" Đôi mắt đang nheo lại của Nam Dạ Tước đột nhiên trở nên sắc bén, anh đứng lên, nghiêng người qua bàn: "Con gái nhà lành, em chưa từng thấy sự đen tối thật sự đúng không?"

Chương 30: Cho cô một bài học

Mấy chữ cuối cùng, thanh âm rất lạnh khiến Dung Ân không khỏi rùng mình.

"Sự thỏa hiệp của em, tôi hầu như chưa tốn chút sức lực nào mà có được. Ân Ân, tôi chỉ muốn nói với em, đừng tự cho là đúng, tội ác thực sự, vượt quá sức tưởng tượng của em!" Mặc dù đôi mắt Nam Dạ Tước đang nhìn cô, nhưng ánh mắt dường như đang phiêu du ở một nơi nào đó. Dung Ân chăm chú quan sát vẻ mặt anh, mới biết, đó là một loại tự do vô cùng bất cần, ngay khi cô muốn nhìn thật kỹ, Nam Dạ Tước đã thu lại ánh mắt: "Không sao, chỉ cần ở lại bên cạnh tôi, không sớm thì muộn em cũng sẽ được chứng kiến!"

Chưa lúc nào Dung Ân quên lập trường của mình: "Giữa chúng ta... Đã là quá khứ, tôi cũng có cuộc sống của riêng mình!"

Vẻ mặt Nam Dạ Tước trầm xuống, không ngờ người phụ nữ này lại coi anh là tình cũ? Chỗ dựa vững chắc vừa trở về, đã vội vàng muốn đá anh, cô nghĩ thật đẹp!

"Cho dù đã là quá khứ, nhưng không thể thay đổi một sự thật là nó đã từng tồn tại, em dám nói với anh ta, em chưa từng lên giường với tôi? Chưa từng bị tôi chiếm đoạt?" Ngữ khí gay gắt mà khuôn mặt vẫn vậy thật hoàn mỹ.

Trước mắt Dung Ân tối sầm. Cô chợt bừng tỉnh, chỉ cần Nam Dạ Tước còn sống một ngày, cô đừng mong quay lại cuộc sống yên bình như trước đây. Thuyền từng đi qua, nước có thể không còn dấu sóng sao?

"Anh không thể bỏ qua cho tôi sao?"

"Cô nên tiết kiệm chút sức lực đi, những lời vô nghĩa, sau này hãy giữ ở trong lòng, ít nói vẫn tốt hơn!" Ý chính là, nghĩ cũng đừng nghĩ tới.

Sự phẫn nộ trong mắt Dung Ân không thể che giấu, cô nhìn chằm chằm Nam Dạ Tước.

Anh nhếch môi, không cho cô nếm mùi chút đau khổ, cô sẽ không nhớ đời: "Hay là thế này, nếu cô lấy được dự án lần này, tôi sẽ suy nghĩ... Chuyện buông tay".

"Thật sao?" Dung Ân thấy tình thế có thể xoay chuyển, đôi mắt đang ảm đạm sáng lên.

"Tôi không nói dối!" Nam Dạ Tước ngồi trở lại bàn làm việc: "Tôi không thích giở thủ đoạn sau lưng người khác!"

Dung Ân ngẩng đầu trừng mắt nhìn Nam Dạ Tước, xét cho cùng, người đàn ông này có điểm nào giống một chính nhân quân tử vậy?

"Tổng Giám đốc, người anh hẹn gặp đến rồi ạ" Bên ngoài, thư ký Đan khẽ gõ cửa.

"Cho vào!" Nam Dạ Tước vẫn duy trì vẻ nhàn nhã như trước, hướng Dung Ân vẫy tay: "Cô ra ngoài đi, nói với Trưởng phòng Hạ ý của tôi!".

Cánh cửa hơi vội vàng mở ra, Đan Mỵ đi vào trước: "Mời vào!"

Phía sau, là một người phụ nữ có vóc dáng cao gầy, mái tóc xoăn uốn thành những lọn to, kết hợp với chiếc váy bằng vải xa tanh màu đen thời thượng, càng lộ ra vẻ dịu dàng quyến rũ. Khuôn mặt người phụ nữ tất nhiên được trang điểm một cách tỉ mỉ, mỗi đường nét đều tinh tế mê hoặc, người phụ nữ như vậy, mới có thể khiến đàn ông điên đảo.

"Nam tổng!”Thanh âm ngọt ngào giống hệt người.

Dung Ân nhận ra người này, nữ minh tinh điện ảnh, quảng cáo nổi tiếng nhất hiện nay, Tư Mạn.

Một người bình thường, một người được hàng nghìn người quan tâm, cứ như vậy sắp lướt qua nhau.

"Dung Ân!" Xoay người, Nam Dạ Tước dường như nhớ ra điều gì, đúng lúc mở miệng: "Đối thủ của chúng ta là Tập đoàn Viễn Thiệp, cô đừng tưởng cô có Diêm Việt thì có thể không phân biệt việc công và việc tư. Nếu anh ta dâng hai tay nhường cho, vẫn tính là cô thua".

Dung Ân không quay đầu lại, xem những lời nói của Nam Dạ Tước là gió thoảng bên tai đi một mạch ra khỏi cửa. Tự Mạn theo phản xạ ngoái đầu nhìn theo, Diêm Việt, là vì người phụ nữ này?

Khuôn mặt xinh đẹp, đột nhiên trầm xuống rất nhiều.

Trở lại phòng thiết kế, Dung Ân đã quen đối mặt với những ánh mắt săm soi của các đồng nghiệp, cô coi như không nhìn thấy, nói lại ý của Nam Dạ Tước cho Hạ Phi Vũ, cô ta không những không nổi cáu như lúc nãy, ngược lại, mỉm cười đồng ý.

Nhân lúc cô chuẩn bị trong văn phòng, Lý Hủy đến gần hỏi: “Ân Ân, có bị Tổng Giám đốc mắng không?"

"Không, anh ta để tớ đi đàm phán với Trưởng phòng Hạ, có lẽ, vẫn còn có cơ hội xoay chuyển tình thế".

“Ân Ân, chuyện này..." Lý Hủy muốn nói lại thôi, có những quy tắc ngầm cũng không tiện nói ra: "Đi đàm phán hợp đồng, không đơn giản chỉ cần bản thiết kế được thông qua là ổn. Tóm lại, cậu nhất định phải cẩn thận, tốt nhất, đừng ở một mình với khách hàng, cậu hiểu không?"

Dung Ân lờ mờ đoán ra ẩn ý trong lời nói của Lý Hủy, cô nghiêm túc gật đầu: "Ừm, tớ nhớ rồi"

Nơi chiêu đãi khách hàng, là một phòng bao riêng cao cấp. Đối diện với vẻ mặt hoài nghi của Dung Ân, Hạ Phi Vũ chỉ cười trừ: "Đa số các cuộc đàm phán, đều không thể tách rời bàn rượu"

Lúc vào phòng bao, đã có ba người khác đang ngồi. Hạ Phi Vũ dẫn đầu tiến lên: "Giám đốc Lý, đã để ngài phải chờ lâu".

"Trưởng phòng Hạ nói gì vậy!" Giám đốc Lý đứng dậy, bắt tay với Hạ Phi Vũ. Sau khi khách sáo chào hỏi, ông ta không hề có ý định buông tay, ngón tay cái cố ý vuốt ve mu bàn tay Hạ Phi Vũ.

Thần sắc cô ta không thay đổi, khéo léo chuyển đề tài: "Đây chẳng phải tổng giám Cố của Tập đoàn Viễn Thiệp sao, ngưỡng mộ ngài đã lâu, hôm nay mới có dịp gặp mặt!" Hạ Phi Vũ rút tay ra, bắt tay với người đàn ông kia.

Tập đoàn Viễn Thiệp cũng có hai người đến. Dung Ân nhìn người phụ nữ đứng cạnh Tổng giám Cố, đối phương rất xinh đẹp, chiếc váy ngắn ôm khít vòng ba gợi cảm. Đôi tất chân màu đen, tôn lên đôi chân dài không chút tỳ vết, trông càng thêm quyến rũ.

"Dung Ân!" Hạ Phi Vũ đẩy Dung Ân: "Cô hãy ở lại đây cùng giám đốc Lý, tôi đi ra ngoài có chút việc, một lúc nữa tôi quay lại ngay!"

Tổng giám Cố nghiêng người, nói nhỏ vào tai người bên cạnh mấy câu, cô ta hiểu ý mỉm cười, cầm ly rượu trên bàn lên: "Giám đốc Lý, tôi xin kính ngài một ly!".

"Tốt lắm!" Người đàn ông say mê cười híp mắt, uống một hơi cạn sạch ly rượu: "Tổng giám Cố, tửu lượng nhân viên công ty anh rất khá đấy!"

Dung Ân mất tự nhiên ngồi bên cạnh, giám đốc Lý thấy cô ngẩn người, quàng một tay qua vai Dung Ân, người cũng ngồi sát lại: "Dung tiểu thư, cô cũng uống một ly đi!"

Khuôn mặt sán lại gần đã xuất hiện nếp nhăn, thân thể to béo gần như ép Dung Ân vào góc. Dung Ân quay mặt đi, che giấu cảm xúc thật, cô vẫn chưa tức giận: "Giám đốc Lý, chúng ta hãy bàn về dự án hợp tác Vạn Đạt thôi!"

"Giám đốc Lý, đây là rượu tổng giám Cố của chúng tôi đặc biệt chuẩn bị. Ngài nhất định phải uống một ly mới được!" Bên phải, bàn tay người phụ nữ như rắn bò lên cánh tay người đàn ông, kéo ông ta lại gần: "Chuyện đàm phán, không phải vội, bàn chuyện hợp tác không nhất thiết phải nghiêm trang như vậy chứ?"

"Đúng, đúng..." Được người đẹp chăm sóc, làm gì có chuyện ông ta bỏ qua sớm như vậy. Tổng giám Cố châm một điếu thuốc lá ngồi tựa vào ghế sô pha, tuyệt nhiên không hề nhắc đến một chữ dự án.

Dung Ân chỉ có thể ngồi im, nghĩ đến những lời nói của Nam Dạ Tước, cô càng thêm sốt ruột.

"Giám đốc Lý, tôi cũng kính ngài một ly!" Dung Ân thở sâu, cầm lấy ly rượu đế cao trên bàn, nuốt xuống dạ dày thứ chất lỏng màu đỏ kia.

Ông ta chuyển sự chú ý từ người phụ nữ nọ sang Dung Ân, vẻ mặt hứng thú nhìn chằm chằm giọt rượu còn sót lại bên môi cô. Trong cơ thể, một luồng nhiệt nào đó bắt đầu bốc lên: "Tửu lượng của Dung tiểu thư rất khá, nào, tôi lại kính cô một ly!"

Rượu thậm chí vẫn chưa kịp chảy đến dạ dày, đối phương đã tiếp tục áp một ly khác vào môi cô, Dung Ân tiếp nhận ly rượu, cổ họng bỏng rát, trong người vô cùng khó chịu. Uống đến chén thứ ba, đầu cô đã bắt đầu choáng váng.

"Nào, uống thêm một ly nữa..."

Dung Ân hiểu rõ tửu lượng của mình, không muốn say chết ở đây. Hai người của Tập đoàn Viễn Thiệp, không biết đã rời khỏi từ lúc nào. Dung Ân đẩy ly rượu của giám đốc Lý ra: "Về dự án Vạt Đạt..."

"Ôi, không cần làm mất hứng như vậy!" Giám đốc Lý thấy hai má Dung Ân đỏ bừng, ánh mắt mê ly, lại tiếp tục khoác tay lên vai Dung Ân. Khuôn mặt to béo, kề sát vào tai cô: "Chuyện dự án, chỉ cần có lợi, hợp tác với ai cũng như nhau. Quan trọng là, tôi có được vui vẻ hay không!". Ẩn ý trong lời nói quá rõ ràng, lúc này Dung Ân mới cảm thấy lo lắng. Cô quay đầu nhìn ra ngoài phòng bao, đến bây giờ, Hạ Phi Vũ vẫn chưa quay lại.

Bàn tay ông ta ôm bả vai cô, mượn hơi rượu, bắt đầu có động tác tiếp theo. Dung Ân vội vàng nghiêng người né tránh, kiên quyết đứng dậy: "Nếu hôm nay giám đốc Lý không muốn nói chuyện hợp tác, vậy lần sau chúng ta sẽ bàn tiếp!"

"Cô thực sự không hiểu, hay đang giả vờ không hiểu?" Ông ta cười híp mắt, dù có bày ra điệu bộ tao nhã như thế nào, vẫn không giấu được vẻ dâm đãng: "Đêm nay cô hãy hầu hạ tôi chu đáo, dự án Vạn Đạt, tôi sẽ giao cho cô!"

Dung Ân không ngờ ông ta có thể nói ra những lời vô liêm sỉ như vậy, không thèm để ý cô xoay người chuẩn bị ra khỏi phòng.

Con mồi đã dâng lên tận miệng, làm sao có thể từ bỏ dễ dàng như vậy. Ông ta đỏ mặt tía tai, hóp bụng nhẫn nại đứng lên, đừng nhìn thân thể béo phì của ông ta, bước chân nhanh không kém người bình thường. Dung Ân ra đến cửa, vặn mạnh nắm đấm.

"Đêm nay cô đừng hòng ra khỏi chỗ này..."

Dung Ân hoảng sợ, sau lưng toát mồ hôi lạnh. Tay phải vặn mạnh nắm đấm mấy cái, nhưng không hề có động tĩnh, cửa đã bị khóa.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/