Ám dục - Chương 021 - 022

Chương 21: Em là của tôi

Dung Ân lấy tay che cổ, mắt nhìn chằm chằm những con số đang tăng lên.

Trong thang máy, vì bị người đàn ông nhìn chằm chằm khiến Dung Ân cảm thấy bức bối, đột nhiên anh đứng thẳng người, vươn tay ôm lấy eo cô, tay trái chuẩn xác tìm được vị trí miếng băng keo, giật mạnh ra. Vết cắn màu đỏ tươi trên làn da trắng nõn vô cùng nổi bật, khuôn mặt đẹp trai của Nam Dạ Tước đanh lại, cảm thấy chướng mắt, anh vạch cổ áo Dung Ân ra, động tác quá mạnh khiến cúc áo đầu tiên trên áo cô bị đứt rơi xuống đất.

"Buông tôi ra! Anh định làm gì?"

Trên bờ vai trần của Dung Ân, xuất hiện một dấu răng nổi bật. Con ngươi đen nhánh của Nam Dạ Tước co lại, những dấu vết mờ ám như thế này, chỉ có người gần gũi nhất mới có thể tạo nên.

"Đây là kiệt tác của công tử họ Trần kia?" Giọng nói của anh đã bắt đầu bộc lộ sự tức giận.

Dung Ân trả lời cẩn thận, cô không muốn liên lụy đến Trần Kiều: "Không phải."

"Vậy là ai?"

Dung Ân cứng họng, lại nói ra một câu không nên nói: "Không liên quan đến anh."

Không gian nhỏ hẹp đột nhiên tăng thêm áp lực, một tay Nam Dạ Tước ôm chặt eo Dung Ân, tay kia giữ cằm cô, ép cô quay mặt về phía sau: "Trước khi tôi buông tay thì không ai được đụng vào thân thể cô."

Rõ ràng là hơi thở nóng rực, nhưng đến bên tai Dung Ân lại trở nên lạnh lẽo khiến người ta run rẩy, một người có quyền lực lớn như Nam Dạ Tước, cô chưa bao giờ muốn trêu chọc, mà cũng không thể trêu vào: "Anh muốn như thế nào mới có thể buông tay?"

"Rất đơn giản." Giọng nói lại trở nên mờ ám, đôi môi mỏng của Nam Dạ Tước tiến đến gần cổ Dung Ân, thở nhẹ ra một hơi, tràn ngập khiêu khích: "Chờ tôi chơi chán, cô có thể tự do."

Sắc mặt Dung Ân khẽ biến hóa, cô không quen đứng ở tư thế thân mật như thế này: "Dựa vào cái gì anh có thể làm như vậy?"

"Dựa vào tôi là Nam Dạ Tước!" Nếu anh muốn, không có gì là anh không thể chiếm được.

Câu trả lời như vậy, đúng là khiến người ta cứng họng, thậm chí còn cảm thấy buồn cười. Dục vọng chiếm hữu của người đàn ông này khiến người ta cảm thấy sợ hãi, Dung Ân giãy giụa, muốn thoát khỏi vòng tay Nam Dạ Tước: "Anh đã quen thói bá đạo rồi, tại sao còn phải hao tổn tâm trí đi dồn ép người khác vào đường cùng, nếu anh muốn, trực tiếp chiếm đoạt không phải nhanh hơn sao?"

“Ân Ân, em rất không hiểu tôi."

Mặt Dung Ân nghiêm túc, đặc biệt muốn hiểu anh.”Tôi thích nhìn người khác giãy giụa, thích nhìn họ bị dồn vào đường cùng." Đây chính là sở thích của anh.

Như vậy không phải là nếu ngoan ngoãn nghe lời, không lâu sau sẽ chán ngấy ư? Nghi ngờ này Dung Ân cũng không hỏi, ngay lúc đó, cửa thang máy “dinh” một tiếng. Nhân lúc thang máy đang mở cửa, Dung Ân chuẩn bị chạy ra, nhưng Nam Dạ Tước đã phát hiện, nhanh hơn một bước, túm lấy cánh tay cô kéo trở về. Cửa thang máy lại một lần nữa đóng lại, hướng lên tầng cao nhất.

"Sau khi hết giờ làm việc chờ tôi ở cửa công ty, cùng nhau đi ăn tối." Ngữ điệu không phải hỏi mà là ra lệnh, Dung Ân không muốn: "Hôm nay tôi có việc." "Có việc cũng bỏ." Nam Dạ Tước vòng qua người cô, ấn nút thang máy: "Đến lúc đó, tôi ở dưới cổng công ty chờ cô."

Nhìn bóng dáng cao to của Nam Dạ Tước biến mất trước cửa thang máy, Dung Ân nhấn một con số, sau đó lùi sâu vào trong thang máy.

Hôm nay, thời gian làm việc dường như trôi qua rất nhanh, cảm giác mới được một lúc, Lý Hủy đã thu dọn xong bàn làm việc gọi cô: "Dung Ân, về thôi." "Cậu về trước đi, tớ còn một ít tài liệu chưa làm xong." "Vậy tớ về trước nhé, ngày mai gặp lại."

Sau khi tất cả mọi người trong văn phòng về hết, Dung Ân mới thả lỏng một chút, cô không hi vọng đồng nghiệp nhìn thấy một màn tiếp theo. Cầm lấy túi xách, vừa mới đứng lên, cửa phòng làm việc của trưởng phòng lại mở ra.”Cô chưa về sao?" Dung Ân lễ phép gật đầu: "Tôi đang chuẩn bị về." "Dung Ân." Hạ Phi Vũ đột nhiên đứng chắn đường cô, vẻ mặt kiêu căng: "Tôi muốn khuyên cô mấy câu."

Dựa vào vẻ mặt của Hạ Phi Vũ, Dung Ân đã đoán được cô ta muốn nói gì, nhưng vẫn giả vờ như không biết, hỏi: "Trưởng phòng Hạ, có phải có điều gì tôi chưa hoàn thành tốt trong công việc?"

"Người giống cô vì tiền mà lên giường cùng anh ấy, anh ấy sẽ không thích.”Khẩu khí coi thường mà khẳng định: "Cho nên, dù có quấn quýt lấy người đàn ông đó cũng vô dụng thôi."

Có trời mới biết, cô muốn cách Nam Dạ Tước càng xa càng tốt, nhưng sau khi những bức ảnh kia bị phát tán trong phòng thiết kế, mọi người đều nghĩ cô đeo bám anh: "Tôi chưa bao giờ "hy vọng" được Nam Dạ Tước thích." Đây là lời nói thật lòng của cô.

"Những người phụ nữ như cô tôi đã gặp không ít. Nam Dạ Tước đối với các cô, cũng chỉ là nhất thời hứng thú mà thôi. Quá ngoan ngoãn nghe lời sẽ khiến người đàn ông mất đi dục vọng được chinh phục." Các cô? Quả nhiên, Hạ Phi Vũ đã coi Dung Ân như những người phụ nữ kia.

Giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã muộn hai mươi phút. Nếu còn không đi, chỉ sợ ngài Tổng giám đốc đại nhân sẽ đích thân lên tận đây tìm. Dung Ân đi qua đụng vào bả vai Hạ Phi Vũ: "Trưởng phòng Hạ nói không sai. Anh ta đối với phụ nữ lúc nào cũng chỉ có hứng thú nhất thời. Sau khi chiếm được, sẽ cảm thấy nhàm chán, rồi lại tìm kiếm mục tiêu mới, lặp đi lặp lại không bao giờ kết thúc. Tình yêu của một người đàn ông như vậy, không đáng tin tưởng, lại càng không thể chỉ dành cho một người phụ nào nào hết."

Tiếng bước chân sau lưng đã xa dần. Hạ Phi Vũ nắm chặt tay phải, giữa cô ta và Nam Dạ Tước, thỉnh thoảng có hẹn hò, cũng chỉ là ăn cơm, hôn môi mà thôi. Nam Dạ Tước chưa bao giờ muốn cô ta, bởi vì anh đã từng nói, cô ta không giống với những người phụ nữ khác. Cho nên, cô ta chắc chắn một ngày nào đó anh sẽ quay đầu.

Đi xuống tầng một, vừa mới ra khỏi cửa công ty, đã thấy Trần Kiều đang đứng chờ: "Dung Ân, anh đến đón em."

"Không cần." Dung Ân nhìn thấy xe của cậu ta đang dừng bên lề đường: "Anh vừa mới tiếp quản công ty, chắc chắn sẽ rất bận rộn, em có thể tự đi về một mình."

"Không được, anh không thể để chuyện ngày hôm qua lại xảy ra một lần nữa, đi thôi!”Trần Kiều cầm lấy tay Dung Ân, không cho cô cự tuyệt.

Dung Ân đưa mắt nhìn xung quanh, cũng không nhìn thấy bóng dáng Nam Dạ Tước, nhưng vừa đi được hai bước, điện thoại di động đã đổ chuông. Trên màn hình, cô không hề lưu số của Nam Dạ Tước, nhưng chỉ cần nhìn qua cũng có thể nhận ra được. Sau khi suy nghĩ, Dung Ân ngắt máy. Chẳng qua chưa đi được hai bước, chuông điện thoại lại vang lên như thúc giục. Cùng lúc đó, không biết một chiếc xe thể thao sang trọng từ nơi nào lao đến, dừng lại ngay trước mặt hai người. Cửa kính xe hạ xuống, Nam Dạ Tước nghiêng đầu, mắt nhìn chằm chằm Dung Ân: "Lên xe!"

Ấn tượng của Trần Kiều với anh rất không tốt: "Dung Ân, anh đưa em về nhà."

Nam Dạ Tước nhíu mày, sắc mặt bắt đầu trở nên u ám.

Dung Ân bước xuống thềm đá, Trần Kiều vẫn lo lắng đi theo: "Ngộ nhỡ lại gặp phải những người đó, em biết làm thế nào? Dung Ân..."

"Anh yên tâm, lát nữa em sẽ đi taxi về, nếu không về đến nhà em sẽ gọi điện thoại cho anh." Dung Ân đi đến bên cạnh xe của Nam Dạ Tước, quay lại vẫy tay với Trần Kiều, rồi lên xe.

Mãi đến khi xe chuyển động, khuôn mặt căng thẳng của Nam Dạ Tước mới dịu đi một chút: "Em ngắt điện thoại của tôi, có phải định đi cùng với anh ta?"

Đúng là lúc đó Dung Ân định làm như vậy: "Tôi tưởng anh chờ không nổi, nên đi trước rồi."

Bên cạnh, Nam Dạ Tước khẽ cười, bàn tay đặt trên đầu gối của Dung Ân đột nhiên bị nắm lấy, nằm gọn trong lòng bàn tay anh: "Tôi nói được thì làm được, chẳng qua tôi muốn theo dõi một chút, sau lưng tôi... Cô có làm càn hay không?"

Khóe môi Dung Ân hơi nâng lên coi như trả lời, ánh mắt cô cũng đã hướng ra ngoài cửa xe.

"Những người đó là ai?" Giọng nói của Nam Dạ Tước đột nhiên lạnh đi rất nhiều, dựa vào cuộc nói chuyện của cô với Trần Kiều lúc nãy, anh biết cô đang gặp rắc rối.

Chương 22: Coi như không thấy

Dung Ân quay đầu lại, vết thương trên cổ hơi đau, cô đưa tay ấn vào bả vai: "Tôi không biết, có lẽ, từ lúc tôi sinh ra, tôi đã phải chịu tội." Dung Ân mỉm cười tự giễu, trong lòng chua xót.

"Cô nói không sai, có vẻ cô đã đắc tội không ít người." Nam Dạ Tước tiếp tục lái xe: "Vì vậy, cô mới chọn làm việc ở Nghiêm Tước?"

"Đúng vậy, tôi không muốn có một cuộc sống không ổn định nữa". Lời nói này, cô sẽ không nói là mỉa mai, cô chỉ nói sự thật.”Trước khi vào làm việc ở Cám Dỗ ai đã khiến cô không tìm được công việc?"

Dung Ân cúi đầu, đây cũng là điều cô không thể giải thích được: "Tôi không biết." Lúc đó, cô vẫn chưa gặp Nam Dạ Tước.

Trong xe yên tĩnh trở lại, bàn tay Nam Dạ Tước đột nhiên đan lấy tay Dung Ân. Cô không quen với động tác thân thiết như vậy, muốn rút tay về. Nam Dạ Tước quay sang nhìn Dung Ân, ánh mắt quyến rũ chết người: "Đêm nay, tôi muốn cô."

Dung Ân kinh ngạc mở to mắt, đột nhiên cô cảm thấy không gian trong xe thật chật chội, ngay cả không khí xung quanh cũng bắt đầu trở nên ái muội: "Cuộc sống hiện nay của tôi rất tốt". Nam Dạ Tước hiểu được ẩn ý bên trong câu trả lời của Dung Ân.

"Chúng ta lại thực hiện một cuộc giao dịch, cô thấy thế nào?"

"Cái gì?"

"Tôi giúp cô điều tra ra thân phận của ông chủ bí ẩn đứng sau Cám Dỗ, điều kiện, vẫn là thân thể cô". Nếu không phải trước đây ông chủ của Cám Dỗ giở trò với bản hợp đồng của cô, thì có lẽ Dung Ân sẽ không thỏa hiệp nhanh như vậy.

Cho nên, thực ra anh phải cảm ơn anh ta mới đúng.

"Không cần". Dung Ân cự tuyệt ngay lập tức: "Tôi không muốn biết".

Xe yên lặng đến nơi, quy tắc trò chơi trước đây là do Nam Dạ Tước tự mình đặt ra. Người ta vẫn thường nói, quy tắc là do con người đặt ra. Nếu anh muốn thay đổi, lúc nào cũng có thể làm được. Nếu anh muốn Dung Ân, cô không có năng lực phản kháng.

Ngồi vào bàn dùng bữa, thức ăn vẫn chưa mang lên. Nam Dạ Tước tự mình rót rượu. Xuyên qua thứ chất lỏng màu đỏ trong ly, anh nhìn chằm chằm Dung Ân ngồi ở phía đối diện. Nhấp một ngụm rượu, anh mỉm cười hỏi Dung Ân: "Tôi hỏi em một chuyện".

"Chuyện gì?"

"Lúc ở trên giường, tại sao em lại không có phản ứng?"

Dung Ân đưa mắt nhìn xung quanh, ở một nơi cao cấp như thế này, người ngồi đối diện cũng tao nhã không kém, vậy mà lời nói nói ra lại làm người ta không kịp trở tay: "Tôi không phối hợp với anh sao?"

Thức ăn được mang lên, Nam Dạ Tước lắc chén rượu trong tay, nhìn ly rượu bị nhiễm đỏ nói: "Cái tôi muốn, là nhìn thấy em thỏa mãn"

Dung Ân cúi đầu, nhìn thức ăn phong phú ở trên bàn muốn chuyển đề tài, vào lúc này, đột nhiên chiếc mũi nhạy cảm của cô ngửi được một mùi nước hoa quen thuộc, kích thích toàn thân trở nên căng thẳng.

Đúng lúc cô vội vã ngẩng đầu lên, đập vào mắt là bóng dáng một người đàn ông vừa lướt qua cô, hai tay anh ta đút trong túi quần, ánh đèn phản chiếu lên chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay anh ta khiến mắt Dung Ân đau nhói. Thân thể người đàn ông cao lớn, sau mấy bước chân đã đi ra ngoài. Dung Ân nhìn theo không chớp mắt, mãi đến lúc bóng dáng kia mất hút, cô mới có phản ứng, đẩy ghế ngồi, đứng dậy chạy theo.

Sắc mặt Nam Dạ Tước chợt biến, ánh mắt trở nên hung ác, nham hiểm, ném chén rượu trong tay xuống, anh cũng đi ra ngoài.

Bầu trời không biết bắt đầu từ lúc nào đã trở nên âm u, im lặng không một tiếng động, mưa bay tới tấp như chuỗi hạt trân châu bị đứt dây, Dung Ân không để ý đến trời mưa, chạy nhanh đuổi theo bóng dáng người đàn ông kia.

"Việt, Việt!"

Cách đó không xa, người đàn ông ngoái đầu lại, đôi mắt màu hổ phách thoáng nhìn.

Người ta, cái gì cũng có thể thay đổi, trừ ánh mắt, ánh mắt sẽ không bao giờ thay đổi.

Mưa tạt vào người, lạnh lẽo đến tận xương, Dung Ân vội vã chạy theo hướng người đàn ông, chẳng lẽ cô thật sự nhìn thấy kỳ tích ư?

"Ông chủ”. Lái xe lấy ô che mưa mở cửa xe.

Phía sau Dung Ân, Nam Dạ Tước cũng đã đuổi ra ngoài. Người đàn ông kia xoay người ngồi vào trong xe, chiếc xe ô tô màu đen vững vàng đứng trong mưa. Dung Ân liều lĩnh chạy ập đến, hai tay đã chạm vào cửa xe.

"Ông chủ?" Lái xe nhìn vào trong gương hỏi.

Tóc người đàn ông vì bị ướt mưa mà bết chặt vào khuôn mặt và quá nửa chiếc cằm lạnh lùng, bên ngoài xe, một tay Dung Ân kéo tay cầm mở cửa xe, tay kia thì đập liên tục lên cửa kính: "Việt, Diêm Việt!"

Vẻ mặt lo lắng, toàn thân cô nhếch nhác, run run đứng giữa trời đang mưa to. Người đàn ông nhìn chằm chằm khuôn mặt gần trong gang tấc, lạnh lùng ra lệnh: "Lái đi"

"Vâng". Lái xe vặn chìa khóa, khởi động xe.

Nhận thấy động tác này, Dung Ân càng thêm cuống quýt, hai tay cô giữ chặt lấy tay cầm cửa xe, nhưng cửa xe đã khóa, bánh xe chuyển động làm nước té khắp chân cô, xuyên qua cửa kính màu đen, cô có thể nhìn thấy bóng dáng người ngồi trong xe.

"Việt!"

Lái xe thấy cô không buông tay, thì đạp mạnh chân ga.

Ầm. Thân xe cứng rắn vượt qua người Dung Ân, bước chân cô lảo đảo chạy theo, nhưng vì tốc độ quá nhanh khiến thân thể Dung Ân bị hất văng ra ngoài, trượt ngã xuống nền đường. Chiếc xe kia cứ thế mà đi, Dung Ân chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, trên đầu mưa vẫn xối xả.

Cánh tay chạm xuống nền đường bị rách da, máu tươi chảy ra hòa lẫn với nước mưa đục ngầu. Dung Ân lại không cảm thấy đau, khuôn mặt đờ đẫn nhìn chằm chằm phía trước. Mặc dù khuôn mặt không giống, nhưng đôi mắt đó, cô sẽ không bao giờ nhận sai. Đó là Diêm Việt.

Cái lạnh từ tay áo chạy khắp toàn thân, đồng thời, cảm giác đau đớn không thể chịu nổi lại bắt đầu ập đến, Dung Ân nắm chặt hai tay, đấm mạnh xuống đất: "Tại sao, Tại sao!"

Nếu thật sự là Diêm Việt, tại sao anh ấy lại không nhận ra cô?

Nước mắt không thể khống chế cứ thế trào ra, giọng nói gầm nhẹ, thanh âm khàn khàn, đôi tay cô đã tóe máu, Dung Ân cúi đầu, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Chỉ cần một ánh mắt, có thể khơi ra hết bao nhiêu đau khổ cô đã cố chôn giấu bao lâu nay...

Ở phía đối diện, qua cửa xe, người đàn ông lạnh lùng nhìn tất cả những gì đang xảy ra.

Cửa kính xe hạ xuống một nửa, điếu thuốc trên tay phải lúc sáng lúc tối, chiếc xe đỗ sau một thân cây to, khiến người bên đường không thể phát hiện.

"Em vẫn chưa bao giờ từ bỏ, Việt, em thực sự rất nhớ anh...". Nỗi nhớ này, chỉ mình cô mới có thể biết được, nỗi nhớ như một căn bệnh nan y không có thuốc giải, từng chút, từng chút một, trải qua thời gian và khoảng cách, càng ngày càng thấm sâu, thấm sâu đến tận đáy lòng!

Dung Ân ngẩng đầu lên, không quan tâm đến mưa đang tạt vào mặt: "Việt, có phải anh muốn nói với em, rằng em hãy quên anh đi? Việt, em điên rồi ư, rõ ràng là anh đã chết rồi, tại sao em còn tưởng người khác là anh, lúc nãy, nếu người đàn ông kia dừng lại, em thực sự sẽ nghĩ rằng anh còn sống, nhưng anh ta không dừng lại, anh ta đã không dừng lại..."

Những người đi qua đường thỉnh thoảng đứng lại chỉ trỏ.

"Anh đi rồi... Những lúc em nhớ đến anh, em phải làm gì đây?". Chỉ còn lại một người, nhưng không thể quên được những gì đã từng có, điều này có phải rất tàn nhẫn hay không?

"Em là Ân Ân của anh, nhưng tại sao anh lại bỏ mặc em, không quan tâm đến em lâu như vậy?"

"Việt…"!!!

Một tiếng hét bi thương dưới trời mưa, cô đơn lạnh lẽo đến tận xương tủy, cơn mưa quá lớn, không chỉ làm mờ ánh mắt cô, mà còn muốn rửa sạch hết bụi bặm trên những ký ức cô đã từng chôn giấu.

Dung Ân nằm dưới mưa, đầu gối lên cánh tay, trước mắt bỗng xuất hiện một đôi giày da nam.

Nam Dạ Tước đứng trong mưa, cả người đã ướt đẫm, anh ngồi xuống, khuôn mặt không có biểu cảm, nâng Dung Ân đứng dậy và mạnh mẽ ôm cô vào trong ngực. Thực ra, lúc này Dung Ân muốn giãy giụa cũng không còn sức lực nữa.

"Rõ ràng là anh ấy đã không còn..." Dung Ân khóc nghẹn ngào.

Phía đối diện, người đàn ông kia vứt nửa điếu thuốc đang cháy dở ra ngoài cửa sổ xe ô tô, anh ta nhìn nó bị ướt nhẹp trong mưa nói: "Lái đi".

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/