Ám dục - Chương 009 - 010

Chương 9: Thời hạn cuối cùng

Đôi môi quyến rũ của người đàn ông khẽ nhếch lên, ánh mắt u ám của anh lóe lên sự hứng thú. Nam Dạ Tước gật đầu, không làm gì khác, cũng không tiếp tục làm khó Dung Ân, một mình ngồi trên sô pha nghịch điện thoại di động.

Dung ân quỳ bên cạnh, theo quy định của Cám Dỗ, khi khách rời đi thì mới có thể ra về, người đàn nhưng bây giờ anh rất biết cách câu giờ.

Đúng lúc này Nam Dạ Tước đột nhiên cử động, Dung Ân tưởng anh sẽ ra về, nên cử động chân một chút, ai ngờ, anh không những không về mà còn nằm ra sô pha, tư thế vô cùng thoải mái, tiếp tục nghịch điện thoại di động.

Dung Ân mím môi, cô nhìn đồng hồ trên tay, đã hai giờ trôi qua rồi.

Nam Dạ Tước nằm thêm một lát, sau đó dường như không thể nằm thêm được nữa, lúc này mới đứng lên, sải bước đi ra ngoài. Dung Ân thấy anh đã đi xa mới cử động hai chân đã tê cứng, rồi ngồi bệt xuống thảm.

Nửa giờ sau Dung Ân ra khỏi Cám Dỗ. Cô gặp Trần Kiều ngay ngoài cửa, vẻ mặt anh ta lo lắng, đang ngó nghiêng vào bên trong tìm kiếm. Khi nhìn thấy Dung Ân đi ra, anh ta vội vàng chạy lại đón: "Dung Ân..."

"Trần Kiều, sao anh còn ở đây?”Trần Kiều đi đến nhẹ giọng nói: "Dung Ân, xin lỗi."

Hai tay Dung Ân đặt trong túi áo, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, vẻ mặt xa cách: "Thật ra, em đã quen rồi."

Khi nói ra hai chữ đã quen này, trong lòng Dung Ân chợt nhói đau, khiến hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Cô đi trước, bóng dáng cô đơn, Trần Kiều ở phía sau không nói lời nào chỉ đi lên theo sau.

Trên cửa sổ tầng ba của Cám Dỗ, một người đàn ông khuất trong bóng tối, anh ta nâng ly rượu màu đỏ trên tay lên nhấp một ngụm, đôi môi mỏng lạnh lẽo khẽ nhếch lên.

Giống như đi săn, số mệnh của con mồi luôn luôn nằm trong tay kẻ mạnh.

Chuyện Dung Ân nghỉ việc, mẹ Dung cũng không hỏi nhiều, lúc mới bắt đầu, dường như đã được định sẵn rồi. Dung Ân cũng không tiếp tục đi xin việc, bởi vì cô biết điều đó là vô ích.

Cho dù là cam chịu số phận đi nữa, nếu như, một năm sau có thể thoát khỏi, thì cũng thôi vậy.

Từ ngày hôm đó, hằng đêm Dung Ân đều phục vụ ở phòng bar hạng nhất, số tiền cô kiếm được rất nhiều, chi tiêu trong nhà đã dư dả.

Hôm nay, vừa mở cửa phòng Dung Ân đã nhìn thấy Nam Dạ Tước ngồi bên trong thì cô thực sự cười không nổi.

Đã mấy ngày nay không thấy anh xuất hiện, tại sao hôm nay lại đến, theo bản năng cô đối với Nam Dạ Tước rất bài xích.

Mà hôm nay không chỉ có một mình Nam Dạ Tước, trong phòng còn có mấy người nữa, cô nhìn xung quanh một vòng, rồi như thường lệ đặt rượu lên bàn.

"Đại ca, chuyện lần trước đã xử lý xong rồi ạ." Một người đàn ông lấy mấy tấm ảnh từ trong túi ra đưa cho Nam Dạ Tước.

Anh không cầm lên xem, chỉ lạnh lùng hỏi một câu: "Làm sạch sẽ không?"

"Đại ca yên tâm, sẽ không để lại dấu vết gì." Người đàn ông kia lấy bật lửa, xoẹt một tiếng, ngọt lửa đốt cháy một góc mấy tấm ảnh, sau đó anh ta bỏ tay ra, mấy tấm ảnh rơi vào ly rượu, hóa thành tro.

Nam Dạ Tước hơi gật đầu, anh châm một điếu thuốc, kẹp ở giữa hai ngón tay thon dài. Dung Ân cúi đầu rót rượu, cô không biết họ đang nói chuyện gì, nhưng cô hiểu, biết nhiều chuyện đối với mình tuyệt đối không có lợi.

Nam Dạ Tước, người thừa kế trẻ tuổi nhất Nam gia. Đối với Nam gia,người dân thành phố Bạch Sa không cảm thấy xa lạ. Không chỉ xuyên quốc gia giới nội ngoại thương, quan trong nhất, gia tộc nhà họ Nam còn là gia đình độc chiếm thống trị giới hắc đạo. Mà Nam Dạ Tước trẻ tuổi, hiển nhiên, trở thành người nắm giữ quyền lực giới hắc đạo.

Nói anh may mắn cũng được hay số mệnh tốt cũng được, sau khi Nam Dạ Tước tiếp nhận ba năm, mọi lời đồn đại về anh đã không còn.

Nam Dạ Tước phất tay, mấy người đàn ông ngồi bên cạnh lần lượt đi ra khỏi phòng bao rồi cạch một tiếng đóng cửa lại.

Điếu thuốc trên tay anh đã cháy hết một nửa, tàn thuốc rơi xuống thảm, trong không khí có mùi khói thuốc nhàn nhạt. Đèn sáng trong phòng bar đột nhiên bị tắt, chỉ để lại mấy ánh đèn màu đang nhấp nháy lúc sáng lúc tối, khiến đốm lửa đỏ của điếu thuốc trên tay anh càng trở nên thu hút.

Dung Ân ngẩng đầu lên, mặc dù trong bóng tối cô không thể nhìn rõ được người đàn ông ở trước mặt mình, nhưng sự nguy hiểm tỏa ra từ người anh thì không ai có thể chống lại được.

Mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa quyện với mùi nước hoa thoang thoảng của đàn ông tràn ngập cả căn phòng, khiến không khí trở nên mờ ám không nói nên lời. Mùi thuốc dần trở nên nồng nặc hơn, dường như ở ngay trước mũi cô, ngoài ra còn có hơi thở ấm áp của đàn ông phả vào người.

Trong mắt Dung Ân hiện lên một tia hoảng hốt, ngay sau đó, đôi môi cô đã bị hôn mạnh mẽ, mùi thuốc lá ngay lập tức tràn ngập từ miệng cho đến phổi. Theo phản xạ Dung Ân lấy hai tay che ngực, hành động này làm tay cô chạm vào ngực anh, vô cùng nóng bỏng.

Dung Ân cảm giác được đầu lưỡi của anh đang liếm môi cô, đôi môi khô ráo ngay lập tức trở nên ướt át, dường như làm như vậy cũng không thể thỏa mãn, lưỡi của anh lại tiến vào khoang miệng, rồi ở trong đó khuấy đảo.

Nam Dạ Tước vòng một tay ra sau lưng dùng lực kéo cô lại gần mình, lưỡi anh rời môi cô di chuyển xuống dưới. Dung Ân cảm thấy hơi đau, thì ra anh đang liếm cần cổ trắng mịn của cô rồi sau đó mút mạnh.

Dung Ân cố gắng đẩy anh ra, mặt cô nóng bừng.

Giọng nói khàn khàn của anh vang lên bên tai: "Tại sao cô còn làm việc ở đây? Ngày mai tôi lại đến, nếu cơ hội tôi cho cô, cô không biết quý trọng thì tôi sẽ dùng thủ đoạn."

Lời nói vô cùng tự nhiên, làm như đó là điều đương nhiên, bá đạo đến mức vô lý.

Nam Dạ Tước đứng dậy, trong bóng tối, đôi mắt thâm thúy của anh lóe sáng.

Dung Ân lấy tay che cổ, làm sao bây giờ, thời gian một năm, lần nào cô cũng không kịp trở tay.

Trở lại phòng thay quần áo, trước gương lớn, Dung Ân nhìn thấy trên cổ cô có một dấu hôn đỏ thẫm, tố cáo sự bá đạo của người tạo ra nó.

Dung Ân về đến nhà đã là hai giờ sáng.

Giống như thường lệ, ngay khi cô vừa đóng cửa chuẩn bị thay dép lê, đèn trong phòng khách đã sáng lên: “Ân Ân, sao về muộn vậy con?"

"Mẹ." Dung Ân thuận tay đặt túi xách lên bàn: "Không phải con đã nhắc mẹ đi ngủ trước con rồi sao?"

"Ôi." Mẹ Dung vừa thở dài vừa đi vào bếp: "Nhìn con vất vả như vậy, làm sao mẹ ngủ được."

"Mẹ..."

Mẹ Dung bưng một bát bánh sủi cảo nóng hổi đi ra, chiếc áo khoác mỏng trên vai bà bị tuột xuống một nửa, Dung Ân nhẹ nhàng kéo lên: "Mẹ, hiện tại con chỉ có thể trông chờ vào khoản thu nhập này."

"Ân Ân." Mẹ Dung Ân ngồi trước mặt cô, có một chút lo lắng nhìn chằm chằm con gái mình: "Hiện nay trên tivi hay chiếu, rất nhiều các cô gái trẻ xinh đẹp, buổi tối đều đi đến những nơi không đứng đắn lắm làm việc... Con, không phải cũng..."

Những lời tiếp theo mẹ Dung Ân không nói ra, nhưng cũng khiến Dung Ân cảm thấy nghèn nghẹn ở cổ, rõ ràng là bánh sủi cảo rất mềm và ngon, vậy mà khi vào miệng cô mùi vị đã thay đổi: "Mẹ, tại sao mẹ lại tin nhưng chuyện đó, thực ra, ở nơi như vậy, cũng có những người kiếm tiền một cách chính đáng chứ ạ."

"Mẹ không quan tâm đến những chuyện đó, dù sao con cũng không được đến những nơi như vậy." Mẹ Dung Ân nhấn mạnh, thậm chí ngữ khí có chút kích động: "Cho dù mẹ có chết đói, cũng không bao giờ đồng ý cho con làm việc ở những nơi đó..."

Dung Ân nắm chặt đôi đũa trong tay, thức ăn trong miệng cô phải cố hết sức mới nuốt xuống được, Dung Ân miễn cưỡng nở nụ cười, cô không dám ngẩng đầu lên nhìn vào mắt mẹ, nói: "Mẹ ơi con biết rồi ạ, đã muộn rồi, mẹ đi ngủ trước đi."

“Ân Ân, bố con bỏ đi sớm, mẹ biết gánh nặng như vậy đặt ở trên vai con..."

"Mẹ, tại sao mẹ lại nhắc đến chuyện này?" Dung Ân đứng dậy, cô đặt tay lên vai mẹ: "Không phải chúng ta sống rất tốt sao, mẹ đi ngủ trước đi, con sẽ dọn dẹp."

Bầu trời đêm âm trầm, Dung Ân đứng bên cửa sổ phòng bếp, nước rửa bát đã xả đầy, cô cũng không nhận ra, Dung Ân ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, cô biết mẹ sẽ phản đối cô làm việc ở một nơi như Cám Dỗ, cho nên cô mới giấu giếm bà đến tận bây giờ. Cuộc sống sau này, không thể biết trước, chỉ có thể đến đâu hay đến đó.

Trong phòng nghỉ của Cám Dỗ, lúc nào cũng náo nhiệt, tiếng các cô gái thảo luận về trang phục, hay chuyện về những khách hàng mình phục vụ.

Lúc phát bảng hiệu phòng rượu, quản lý đi vào khẽ gọi: "Dung Ân, cô lại đây."

Dung Ân để bảng hiệu phòng rượu của mình xuống đi theo, đến phòng bar ở bên cạnh, quản lý đóng cửa lại, dựa người vào bàn trang điểm nói: "Dung Ân, ông chủ muốn đêm nay cô lên sàn biểu diễn."

Chương 10: Cái tát

"Ông chủ?" Dung Ân theo phản xạ nhíu mày, cô không có ấn tượng tốt với ông chủ của Cám Dỗ.

Quản lý khẽ thở dài, đặt tay lên vai Dung Ân: "Dung Ân, đừng nghĩ đến việc cự tuyệt, thời gian một năm rất dài, em là do chị giới thiệu, chị Nhan thật lòng khuyên em một câu, hãy chịu thua đi, đừng cố gắng tỏ ra mạnh mẽ nữa, thực ra, múa mở màn cũng không có gì xấu, dùng sức lực của chính mình để kiếm tiền có gì phải xấu hổ."

Việc lừa cô ký hợp đồng, Dung Ân không trách quản lý, tự cô biết ai đối xử tốt với mình: "Chị Nhan, em hiểu ý chị, em sẽ đi thay quần áo, khi nào sẽ biểu diễn ạ?"

"Trước hết em hãy thay trang phục đi." Quản lý nhìn đồng hồ: "Thay xong cũng vừa kịp thời gian."

Từ trên sàn biểu diễn hình chữ T nhìn sang, trong sàn nhảy, DJ đang lấy hai tay phối nhạc. Làm việc ở Cám Dỗ, đều là những người vô cùng chuyên nghiệp. DJ bỏ tai nghe ra lên tiếng, giọng nói rất lớn và rõ ràng: "Mọi người ơi, các bạn còn nhớ cô gái nóng bỏng, quyến rũ hôm trước không? Chính là người đã từng biểu diễn một màn múa cột, khiến cả sàn nhảy của chúng ta sôi động lên!"

"Có có!" Ở dưới mọi người đồng thanh trả lời, đối với những khách quen ở Cám Dỗ, họ vẫn còn nhớ như in màn biểu diễn ấn tượng đó.

DJ rất hài lòng với phản ứng của mọi người, anh ta xòe bàn tay ra hiệu, trong nháy mắt, tất cả đèn màu trong sàn nhảy chuyển động, cùng chiếu sáng về phía Dung Ân đang đứng.

"Huýt huýt! Nhảy đi, nhảy đi!"

Không khí dưới sàn biểu diễn sôi sục, DJ vỗ tay bắt đầu mở nhạc, Dung Ân mặc một chiếc quần ngắn màu đỏ nóng bỏng, chân đi đôi bốt da bóng loáng, khiến cặp đùi đẹp của cô càng trở nên thon dài, phía trên là một chiếc áo bó sát màu đen ôm lấy bộ ngực căng tràn, Dung Ân đứng ở cuối hành lang bằng thủy tinh, bên tai cô văng vẳng những lời nói hôm trước của mẹ.

Đang thất thần Dung Ân chợt thấy trên vai nằng nặng, cô quay đầu lại, thấy Mỵ - bạn nhảy vô cùng xinh đẹp đang nhìn mình bằng đôi mắt quyến rũ: "Không phải hồi hộp, lên sàn biểu diễn thôi."

"Được."

Sau khi hai người bước vào, sàn biểu diễn hình chữ T từ từ nâng lên cao.

"Đêm nay, Cám Dỗ sẽ là bạn của mọi người, là người bạn thân thiết nhất, mang đến cho mọi người điệu nhảy “JStyle” vô cùng quyến rũ và mê hoặc."

m nhạc điên cuồng vang lên, điệu nhạc đặc biệt của DJ kích thích dây thần kinh của mỗi người, đám đông đột nhiên hưng phấn điên cuồng lắc lư theo điệu nhạc, Dung Ân và Mỵ giống như yêu nữ biểu diễn trên sân khấu, trong sàn nhảy, không khí được hâm nóng tới cao trào.

Hai cô gái biểu diễn ngay sát khán giả, dáng người quyến rũ như hoa anh túc nở rộ trong đêm, xinh đẹp nhưng là độc dược, vô cùng nhiệt tình, Mỵ xoay người vươn tay lấy ly rượu trong tay một khán giả, sau đó nghiêng ly đổ lên cánh tay Dung Ân. Dung Ân lập tức xoay mạnh thắt lưng vung tay, rượu lạnh lẽo theo động tác của cô mà bắn ra tứ phía, rơi vào người xem, khiến không khí lại dấy lên một hồi cao trào mới.

Trên tầng ba, sau tấm rèm bị vén lên xuất hiện một khuôn mặt, ngón tay thon dài của người đàn ông miết quanh ly rượu, đôi môi mỏng hứng thú khẽ nhếch lên, sau đó giơ ly rượu về phía Dung Ân đang nhảy làm động tác cụng ly.

Đôi mắt long lanh màu hổ phách được khảm trên khuôn mặt, có vẻ vô cùng quỷ dị.

Cả người đầm đìa mồ hôi khiến tóc hai người dính cả vào cổ, dưới sân khấu, có khán giả muốn vươn tay vén tóc giúp, động tác mờ ám mà khiêu khích, những tiếng huýt sáo chói tai liên tục vang lên, khán giả ngày càng trêu ghẹo lỗ mãng.

Dung Ân cố gắng tránh đi những đụng chạm, một tay ôm lấy eo thon của Mỵ xoay người một cái.

Và cô chết đứng ngay tại chỗ!

Dung Ân nhìn thấy, một khuôn mặt tràn ngập thống khổ và tuyệt vọng, hoàn toàn không phù hợp với không khí náo nhiệt ở đây, khuôn mặt nghiêm túc, trắng bệch, đang đứng trong đám đông, cách sân khấu không xa.

Dưới sàn biểu diễn, âm thanh bất mãn bắt đầu kháng nghị: "Tại sao lại đứng im như vậy, nhảy đi!"

"Cái eo thon thả kia, có thể điệu đà thêm một tý..."

"Nếu trên giường cũng mềm dẻo như vậy thì... Ha ha..."

Xen kẽ tiếng kêu ca phàn nàn là những lời trêu chọc khó nghe…

Dung Ân đứng trên sân khấu, mặt đã đầm đìa nước mắt, thân thể gầy yếu dường như không chịu nổi, lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Mỵ đứng bên cạnh thấy thế vội vàng đỡ Dung Ân, tay quàng qua eo giúp cô đứng vững: "Cô sao vậy?"

"Mẹ!"

Mẹ Dung Ân nhắm mắt lại, lảo đảo xoay người chạy ra ngoài, đây không phải con gái bà, là sinh viên ưu tú khiến bà hãnh diện, không, không phải... Không phải bộ dạng như thế này đứng trước người khác...

Những lời trêu ghẹo của đám đàn ông khiến bà buồn nôn, mẹ Dung Ân bịt chặt hai tai, bà khẳng định là mình đã nhìn nhầm rồi, đó không phải là Ân Ân của bà!

Dung Ân vô cùng lo lắng, muốn trực tiếp nhảy xuống từ sàn biểu diễn, may mà Mỵ kịp giữ cô lại, trên đài cao, DJ ra hiệu cho người hạ sàn biểu diễn hình chữ T xuống: "Vũ đạo nóng bóng, mỹ nữ xinh đẹp, có phải đã khiến các anh em dưới sân khấu quên vỗ tay?"

Lời nói hài hước hóa giải không khí kịp thời, tiếng vỗ tay vang lên dưới sàn biểu diễn, nhân cơ hội đó Dung Ân được bảo vệ hộ tống rời đi, cô không kịp trở lại phòng nghỉ thay quần áo, vội vã chạy ngay ra cửa.

"Mẹ! Mẹ!"

Tiếng giày cao gót chói tai vang lên trên hành lang bằng thủy tinh, phát ra thứ âm thanh lãnh lẽo, Dung Ân không dám tưởng tượng ra thời điểm đối mặt với mẹ, biết làm thế nào, cô còn có thể nói được điều gì.

Gió đêm lạnh lẽo ùa đến, biển quảng cáo sáng choang của khách sạn đối diện chiếu vào mắt khiến Dung Ân choáng váng, bóng người trên đường đã thưa thớt, cho dù như vậy, cô vẫn không tìm thấy mẹ ở đâu. Dung Ân đứng trên đường cái rộng lớn, cô như bị lạc, không ngừng quay vòng gọi to: "Mẹ! Mẹ!"

Trong lòng Dung Ân hoang mang lo sợ. Chợt ở cửa Cám Dỗ truyền đến tiếng cười đùa, mắt cô đột nhiên đau đớn, hống hách như vậy ngoài Nam Dạ Tước còn ai khác?

Như mặt trăng xuất hiện giữa các vì sao, hôm nay Nam Dạ Tước mặc quần dài của Armani, thân trên, áo sơ mi tùy ý mở hai cúc, khác với sự nghiêm chỉnh như mấy lần trước, lần này đơn giản là đi chơi đùa mà thôi.

Bên cạnh Nam Dạ Tước là một cô gái xinh đẹp, cho dù là khuôn mặt hay dáng người đều là hạng nhất, cô gái kiễng mũi chân hôn lên môi anh, ánh mắt nóng bỏng, ý tứ ve vãn thể hiện rất rõ ràng trong đó.

Chính người đàn ông này đã khiến cuộc sống của cô hoàn toàn rối loạn, thủ đoạn ra tay của anh ta thì ra lại hèn hạ như vậy!

Bên cạnh Tước thiếu, sao có thể thiếu đàn bà?

Dung Ân cuối cùng cũng biết cảm giác hận đến nghiến răng nghiến lợi là như thế nào, khóe mắt cô đã ươn ướt, chuyện gì cô cũng có thể nhẫn nhịn, nhưng với bộ dạng thế này xuất hiện trước mặt mẹ, cô chưa bao giờ nghĩ đến.

Người già sống cẩn thận sống gần một đời, cũng chỉ là muốn giống với những gì bà nói, làm một người thanh thanh bạch bạch.

Cô gái kia nhìn thấy Dung Ân đi đến, theo bản năng cảm giác được nguy hiểm ôm chặt cánh tay Nam Dạ Tước, anh nhíu mày, trên mặt ngay lập tức nhận một cái tát!

Mái tóc ngắn màu rượu đỏ, bị ánh đèn nê ông chiếu lên phát ra vẻ mê hoặc mà nguy hiểm!

Âm thanh lanh lảnh, vô cùng quyết liệt, nhưng hơn hết là sự khiếp sợ.

Lòng bàn tay run lên, bắt đầu đau, đỏ ửng lên.

Đám bạn ăn chơi bên cạnh Nam Dạ Tước trợn tròn mắt, trường hợp như vậy, họ chưa bao giờ gặp trong đời, quá ngạc nhiên đến mức không kịp phản ứng. Ánh mắt Nam Dạ Tước hiên ra sự hứng thú, đôi môi cong lên đầy nguy hiểm, anh lấy đầu lưỡi liếm khóe miệng, nếm ngay được mùi máu tươi.

Cái tát này đúng là đủ ác!

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/