Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 209 - 210 - 211

Chương 209 -- Hủy hoại dung nhan 1

Mộ Dung Trần khước từ mọi người đến thăm, suốt một tháng ở trong phòng cùng nàng, chăm sóc yêu thương nàng, cũng không thượng triều. Nhưng mà Hoàng thượng dường như cũng không trách tội.

Cung Tuyết Thiến cũng không muốn nghĩ nhiều như vậy, nàng chỉ muốn vì bản thân mà làm theo lòng mình một lần, nhưng mà nàng biết những gì nên đối mặt thì trước sau cũng phải đối mặt.

“Hoàng huynh, Minh Nguyệt quốc đã phái người đến đây rồi, bọn họ hỏi huynh còn muốn liên hôn không, nếu huynh không đồng ý, bọn họ liền đưa quận chúa về nước.” Mộ Dung Vũ nói.

“Nàng ta đã gây ra chuyện đó mà vẫn còn nghĩ đến chuyện trở về như vậy sao?” Mộ Dung Trần không thể tha thứ Liễu Nhu.

“Nhưng mà hoàng huynh, nếu huynh cứ khăng khăng xử phạt nàng thì chỉ sợ không biết ăn nói sao với bên Minh Nguyệt quốc. Phụ hoàng cũng có ý này nên liền thả nàng ta trở về.” Mộ Dung Vũ trộm nhìn hắn, trên thực tế hắn chẳng qua chỉ là đến chuyển lời.

“Có phải phụ hoàng đã quyết định rồi không?” Mộ Dung Trần nhạy cảm nhận ra được.

Liễu Nhu muốn trở về? Trong lòng Cung Tuyết Thiến có một cảm giác không nói rõ được là gì. Nàng không muốn buông tha nàng ta nhưng nếu muốn làm gì nàng ta thì nàng sẽ không ra tay.

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận ồn ào.

“Quận chúa, người không thể xông vào.” Giọng nói của Tiểu Vân.

“Cút ngay, bảo Mạnh Tâm Nghi, con tiện nhân kia lăn ra đây.” Một tiếng gầm giận dữ vang lên, tất cả mọi người đều nghe được, đó là giọng nói của Liễu Nhu.

“Hoàng huynh, Tâm Nghi, để đệ đi xem, nàng ta quá kiêu ngạo rồi.” Mộ Dung Vũ đứng dậy nói.

“Thôi đi, cứ để ta đi, xem thái độ của nàng ta thì hẳn là cố ý đến tìm ta.” Cung Tuyết Thiến nói, nàng vẫn chưa tìm nàng ta, vậy mà nàng ta đã tự đưa đến cửa. Dù sao thì nàng cũng nên đòi công bằng cho con.

“Chúng ta cùng đi.” Mộ Dung Trần nắm tay nàng trong tay mình.

Cung Tuyết Thiến nhìn thoáng qua hắn, cười thoải mái, không rút tay ra. Nàng muốn cho Liễu Nhu nhìn xem, nàng ta đã thua, nàng ta đã mất đi hắn rồi. Đây là sự đả kích lớn nhất đối với nàng ta. Nàng không muốn tiếp tục thiện lương nữa.

“Tiểu Vân, tránh ra.” Mấy người Cung Tuyết Thiến đi đến trong sân, phân phó, liền nhìn thấy trên mặt Liễu Nhu che khăn lụa trắng, lông mày giận dữ trừng lên, vừa nhìn thấy nàng, trong ánh mắt liền phun ra ngọn lửa cừu hận.

“Quận chúa, sao ngươi còn có mặt mũi tới đây?” Mộ Dung Vũ hỏi với giọng điệu âm trầm, ánh mắt nhìn về phía mấy thị vệ đuổi theo ở sau lưng nàng ta.

“Hồi bẩm Vương gia, quận chúa khăng khăng xông vào, nếu bọn thuộc hạ ngăn cản thì nàng liền tự sát.” Một thị vệ bẩm báo.

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi thật là một tiện nhân, hôm nay ta muốn giết ngươi.” Nhưng Liễu Nhu không để ý đến hắn, trực tiếp đánh về phía Cung Tuyết Thiến, hận không thể một phát bóp chết nàng.

“Ngươi làm gì vậy?” Mộ Dung Trần xuất ra một chưởng đánh vào lồng ngực nàng. Nàng còn muốn thương tổn Tâm Nghi sao?

Liễu Nhu không thể tin nhìn hắn, thân thể lảo đảo lui về sau mấy bước. Phụt, một ngụm máu tươi phun ra từ trong miệng nàng, lụa che mặt cũng theo đó mà rơi xuống.

Vừa nhìn thấy khuôn mặt nàng, tất cả mọi người ở đây đều không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Hai bên mặt nàng ta bị người dùng kiếm vạch lên hai đường chéo rất sâu, da thịt đều lộ ra ngoài. Khuôn mặt vốn như hoa như ngọc bây giờ đã biến thành một bộ mặt dữ tợn.

“Mặt của ngươi sao lại thế này?” Cung Tuyết Thiến kinh ngạc nhìn nàng ta. Chẳng lẽ chính nàng ta tự hủy mặt mình? Đây hình như không phải là tính cách của nàng ta.

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi là tiện nhân, ngươi cũng thật biết giả vờ, ngươi không biết sao mặt ta lại như vậy à?” Ánh mắt Liễu Nhu cừu hận, hận không thể lập tức giết chết nàng.

Có liên quan đến nàng sao? Cung Tuyết Thiến sửng sốt, không khỏi nhìn về phía Mộ Dung Trần, chẳng lẽ là hắn? Không, không có khả năng, hắn sẽ không ra tay độc ác với nàng ta như vậy.

“Liễu Nhu, ngươi nói cho rõ ràng, rốt cuộc sao lại thế này?” Sắc mặt Mộ Dung Trần trở nên khó coi. Cho dù hắn hận nàng, nhưng cũng không muốn nhìn thấy bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ này của nàng.

“Ha ha ha ha….” Liễu Nhu đột nhiên cười như điên trông thật dữ tợn, đến cuối cùng lại cười ra nước mắt, chăm chú nhìn chằm chằm hắn: “Liễu Nhu? Ngươi gọi ta là Liễu Nhu. Mộ Dung Trần, uổng ta yêu ngươi năm năm, ngươi có biết trong năm năm đó ta trải qua cuộc sống như thế nào không? Ngươi có biết vì sao trước kia ta lại tự sát không?”

”Vì sao?” Thân mình Mộ Dung Trần cứng đờ, bên trong quả nhiên có ẩn tình.

“Vì sao? Ngươi đi hỏi mẫu phi cao cao tại thượng, bề ngoài thì thiện lương cao quý nhưng bên trong lại lòng dạ độc ác của ngươi đi. Hôm nay ta tới là để tìm nàng ta.” Nhớ tới năm năm trước, Liễu Nhu liền hận nghiến răng nghiến lợi.

“Mặt của ngươi không phải do ta sai người hủy. Tuy rằng ta rất muốn làm như vậy nhưng ta còn không đê tiện như ngươi.” Lúc này Cung Tuyết Thiến mới lên tiếng.

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi còn tiếp tục ngụy biện, đúng là ngươi không động thủ, nhưng tình nhân ngươi làm, ta muốn giết ngươi.” Liễu Nhu nói xong lại nhào tới.

“Ngươi điên rồi.” Mộ Dung Vũ liền giữ chặt nàng ta lại.

“Tình nhân? Tình nhân gì chứ? Ngươi nói cho rõ ràng đi.” Cung Tuyết Thiến nhíu chặt mày. Rốt cuộc thì nàng ta đang nói gì vậy chứ?

“Ngươi vẫn còn giả bộ.” Liễu Nhu hằn thù nhìn nàng, đột nhiên quay đầu đi: “Mộ Dung Trần, ngươi rất đắc ý phải không? Ngươi hãy nhìn nữ nhân trước mắt này cho rõ đi,  nàng ta vậy mà lại cùng nam nhân khác lên giường. Nhưng mà, đây cũng là báo ứng của ngươi. Ta yêu ngươi như vậy, vậy mà ngươi không quý trọng, lại đi tìm nữ nhân lẳng lơ. Đây là báo ứng đối với ngươi. Ha ha ha.” Nàng ta lại cười lớn một cách biến thái.

Bốp… Tiếng một cái bạt tai giòn giã vang vọng bên tai mọi người, tay của Mộ Dung Trần in trên khuôn mặt vốn đã bị thương của Liễu Nhu.

“Liễu Nhu, Bổn Vương cảnh cáo ngươi, đừng tiếp tục thương tổn Tâm Nghi nữa. Ngươi năm lần bảy lượt không giết được nàng, liền nghĩ đến chuyện bêu xấu nàng sao? Coi như nàng ở cùng nam nhân khác thì Bổn Vương vẫn yêu nàng như cũ, bởi vì nàng thiện lương hơn ngươi nhiều.” Hắn nhìn nàng chằm chằm, nói từng chữ từng chữ.

“Ngươi đánh ta, ngươi đánh ta.” Liễu Nhu lấy tay che miệng, nhìn hắn, không ngừng lắc đầu. Nàng ta không tiếp nhận được sự thật này, người nàng yêu nhất lại ra tay đánh nàng.

“Đừng trách Bổn Vương, đây là ngươi tự chuốc lấy.” Chính Mộ Dung Trần cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày hắn ra tay đánh Liễu Nhu.

“Liễu Nhu, ngươi nói cho rõ ràng, rốt cuộc là ai hủy mặt ngươi?” Cung Tuyết Thiến hỏi lại một lần nữa.

Chương 210 -- Hủy hoại dung nhan 2

 “Cơ – Tinh – Hồn.” Liễu Nhu nghiến răng nghiến lợi nói, nàng vĩnh viễn sẽ không quên giờ khắc của đêm qua.

Liễu Nhu cảm thấy có ánh sáng, lập tức mở to mắt ra, liền nhìn thấy một nam nhân tuấn mỹ cực hạn đang ngồi ở đó yêu nghiệt cười nhìn nàng.

“Ngươi là ai? Ngươi muốn làm gì?” Nàng lập tức ngồi dậy từ trên giường.

“Cơ Tinh Hồn.” Nam tử yêu mị đùa nghịch ngón tay nhưng ánh mắt lại âm độc khiến người ta sợ hãi.

“Cơ Tinh Hồn?” Liễu Nhu nhất thời không kịp phản ứng, đợi đến lúc nhớ đến hắn là ai liền giật mình sợ hãi, trừng lớn mắt, giọng nói hơi run rẩy: “Ngươi muốn làm gì? Ta không liên quan gì đến ngươi cả.”

“Đúng là ngươi không liên quan gì đến ta cả nhưng mà Mạnh Tâm Nghi lại liên quan đến ta.” Cơ Tinh Hồn không nóng không lạnh nói, ánh mắt đột nhiên tản ra sát khí khiến người ta sợ hãi, trong tay đột nhiên có thêm một thanh kiếm, chỉ về phía mi tâm của nàng ta: “Bây giờ biết ta tới làm gì rồi chứ?”

Tay Liễu Nhu do sợ hãi mà nắm chặt tấm trải giường. Nàng biết hắn hẳn là tới giết nàng, nhưng nàng cố kìm nén nỗi sợ, ép mình tỉnh táo lại: “Ngươi có thể giết ta, chỉ cần ngươi không sợ gây ra phiền toái cho Mạnh Tâm Nghi là được. Đừng quên, cho dù ta muốn giết nàng ta, nhưng dù sao thì nàng ta cũng không chết. Nếu ta chết rồi, chỉ sợ bọn họ sẽ rất khó ăn nói với Minh Nguyệt quốc.” Nàng lại dùng thân phận của mình uy hiếp hắn.

“Ha ha….” Cơ Tinh Hồn đột nhiên cười yêu nghiệt, “Ngươi lầm rồi, hôm nay ta không phải tới để giết ngươi. Giết ngươi? Ngươi còn chưa đủ tư cách, ta chỉ là tới cảnh cáo ngươi, sau này tốt nhất nên thành thật an phận một chút.”

“Cảnh cáo?” Liễu Nhu sửng sốt, Cơ Tinh Hồn lòng dạ hiểm độc, chính là đệ nhất sát thủ trên giang hồ, hắn chỉ đơn giản đến để cánh cáo nàng như vậy sao?

Nhưng không đợi nàng phục hồi lại tinh thần thì đã cảm giác được kiếm của hắn qua lại chớp nhoáng trước mắt mình. Nàng chỉ cảm thấy một luồng nhiệt chảy xuống từ trên mặt.

“A…” Nàng lấy tay sờ, máu, đây đều là máu đỏ tươi, sau đó là đau đớn nhức nhối.

“Nhớ kỹ, đang là bài học dành cho ngươi, nếu tiếp tục có lần sau thì hậu quả là gì bản thân ngươi hẳn là hiểu rõ. Ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết.” Lời nói của Cơ Tinh Hồn truyền đến từ giữa không trung.

“Quận chúa, người làm sao vậy?” Nha hoàn Xuân Hương nghiêng ngả lảo đảo xông tới, nhìn thấy khuôn mặt dính đầy máu tươi của nàng liền hoảng sợ, kêu lên sợ hãi: “A….”

Trong chậu gỗ ở bên cạnh, nước trong đã trở nên đỏ như máu, Xuân Hương thay hết chậu này tới chậu khác, mới lau sạch hết vết máu trên mặt nàng. Nhưng nhìn đến hai vệt chéo sâu trên khuôn mặt liền hít phải một hơi khí lạnh. Mặt của quận chúa bị hủy rồi.

“Thế nào?” Liễu Nhu kinh hoảng hỏi.

“Không sao, quận chúa, nô tỳ giúp người bôi thuốc.” Xuân Hương vội vàng lắc đầu.

Nhưng Liễu Nhu lại lập tức vọt tới bên cạnh gương đồng, nhìn thấy gương mặt như quỷ ở bên trong liền kêu to, dùng tay ném gương đồng xuống đất.

Điên cuồng muốn đâm vào tường.

“Quận chúa, đừng, quận chúa, nếu người chết như vậy thì chẳng phải là hợp với tâm ý của kẻ khác hay sao?” Xuân Hương lập tức ôm lấy nàng.

Nghe thấy lời Xuân Hương, thân mình Liễu Nhu liền xụi lơ. Xuân Hương nói rất đúng, cho dù chết, nàng cũng muốn Mạnh Tâm Nghi chết chung với mình.

 “Cơ Tinh Hồn?” Cung Tuyết Thiến càng kinh ngạc không thôi. Sao Cơ Tinh Hồn lại biết được? Chẳng lẽ hắn đã tới đây?

“Quận chúa, vậy ngươi nên cám ơn trời đất có thể giữ lại một mạng từ trong tay hắn.” Mộ Dung Vũ trào phúng nói. Cơ Tinh Hồn thật đúng là rất nhẫn tâm, làm chuyện bọn họ muốn làm mà lại không thể làm.

“Mạnh Tâm Nghi, có phải ngươi ở trên giường hầu hạ hắn không tốt cho nên hắn mới để lại cho ta một mạng.” Liễu Nhu âm lãnh châm chọc, nàng cố ý muốn Mộ Dung Trần nghe thấy.

Cung Tuyết Thiến còn nói chứ Mộ Dung Trần thì đã bóp chặt cổ Liễu Nhu, ánh mắt âm độc nói: “Bổn Vương đã cảnh cáo ngươi, không được tiếp tục vũ nhục nàng.”

“Mộ Dung Trần, ngươi thích nàng ta đến vậy sao? Nếu trước kia ngươi cũng có thể bảo vệ ta như vậy thì tất cả mọi chuyện hôm nay đều sẽ không xảy ra. Ta sẽ không rời đi, con của chúng ta cũng sẽ không rời đi. Ngươi có biết không, ta cũng có thai.” Liễu Nhu nhắm mắt lại, tuyệt vọng khóc kể.

“Cái gì?” Mộ Dung Trần khiếp sợ nhìn nàng, tay không khỏi buông lỏng ra. Nàng ta nói gì? Con?

Lúc này Liễu Nhu mới chậm rãi mở to mắt, nhìn hắn: “Ngươi biết không? Ta thật hận, ta còn chưa thành thân thì đã trở thành quả phụ, bị mang tiếng khắc phu, ai hiểu cho ta, ai giúp đỡ ta. Ta từng tuyệt vọng, từng bất lực nhưng bởi vì có tình yêu của ngươi mới khiến trái tim lạnh như băng của ta có sự an ủi duy nhất. Ta sẽ không buông ngươi ra, ta muốn ở cùng với ngươi.”

Sắc mặt Mộ Dung Trần phức tạp, vẫn còn nhìn nàng chằm chằm, từng cảnh tượng của năm năm trước hiện về ở trước mắt.

Cung Tuyết Thiến chỉ lẳng lặng đứng đó, nàng thật muốn biết sau đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ánh mắt của Liễu Nhu đột nhiên biến thành âm lãnh: “Nhưng mà rốt cuộc ta cũng không chống cự được vận mệnh, không chống cự được quyền thế ác độc, không chống cự được mẫu phi âm tàn của ngươi.”

Mẫu phi? Thật sự có liên quan đến mẫu phi? Lúc này Mộ Dung Trần cũng không rõ trong lòng mình là cảm giác gì?

Mẫu phi? Chẳng lẽ mẫu phi đã làm gì nàng ta? Mộ Dung Vũ nghi hoặc chau mày, đợi nàng ta nói tiếp.

“Kẻ cao cao tại thượng đó thật ra là mặt người dạ thú. Bà ta lại dùng phụ mẫu của ta để uy hiếp ta, nếu ta không rời khỏi ngươi thì liền giết bọn họ, ta có thể làm gì? Ngoài thỏa hiệp ra thì ta còn có thể làm gì?” Nàng đã từng hận, đã từng oán nhưng cuối cùng nàng vẫn vô lực thỏa hiệp.

“Vì sao nàng lại không nói với ta?” Mộ Dung Trần nhìn nàng, nàng có thể nói cho hắn biết, hắn nhất định sẽ bảo vệ nàng.

“Nói cho ngươi biết?” Liễu Nhu cười lạnh: “Ngươi cũng thật khờ dại, cho dù ta nói cho ngươi biết thì ngươi có thể làm gì? Vì ta mà giết mẫu phi của ngươi sao? Vả lại bà ta cũng còn có rất nhiều biện pháp đối phó ta cùng người nhà của ta.”

“Vậy nàng trúng độc là thật hay giả?” Mộ Dung Trần hỏi, mặc dù lời giải thích lúc trước của nàng có trăm ngàn chỗ hở, nhưng hắn chưa từng nghĩ tới chuyện hoài nghi nàng. Bây giờ nghĩ lại, xem ra nàng trúng độc hẳn cũng là giả. Hóa ra tất cả mọi chuyện trước kia đều là âm mưu.

Chương 211 -- Con của nàng

 “Trúng độc còn có thể là giả sao? Chẳng qua mẫu phi cao cao tại thượng của ngươi còn có chút tính người, chỉ cần ta rời khỏi ngươi, bà ta sẽ thả ta đi. Một mình rời khỏi quan tài gỗ lạnh như băng liền bị người ta đuổi đến biên giới, bị người ta cưỡng ép lôi đến trong tay kẻ buôn người, chịu đủ các loại tra tấn, đánh đập, bị một đá xóa sạch đứa con trong bụng.” Ánh mắt Liễu Nhu đầy vẻ hung ác.

Bị người cột tay đi theo hàng lối, chỉ có thể hình dung bằng hai từ thê thảm, nhưng nàng cắn răng chịu đựng.

“Vẻ ngoài cũng không tệ lắm.” Một nam nhân cưỡi ngựa đi tới, đưa tay sờ sờ mông nàng.

“Phi.” Nàng không nói một câu, chỉ phun nước bọt vào mặt hắn. Cho dù chết nàng cũng sẽ giữ gìn trong sạch.

“Mẹ nó, đồ kỹ nữ thối tha, cho mặt mũi mà không cần.” Nam nhân hổn hển đá một cước vào bụng nàng.

“A….” Nàng lập tức tức cảm giác được một nỗi đau đớn xé lòng, máu tươi chảy xuống theo quần áo.

“Cô nương, có phải cô có thai không? Đứa bé nhất định là không giữ được rồi.” Một nữ nhân ba mươi mấy tuổi mang theo tiếc nuối muốn đỡ nàng dậy.

Cái gì? Con? Liễu Nhu nhìn thấy vũng máu trên mặt đất, nước mắt rơi xuống trên mặt đất, hòa chung với máu tươi, nàng cũng không còn biết đến đau đớn nữa, nàng đã đau đến chết lặng rồi.

Cung Tuyết Thiến nhìn nàng ta, bộ dáng của nàng ta khiến nàng hơi đau lòng, nàng hiểu được nỗi thống khổ của nữ nhân khi mất đi đứa con.

“Bị người ta bán vào thanh lâu, ta chịu nhục, bảo vệ sự trong sạch, duy nhất chính là vì muốn trở về gặp ngươi. Rốt cuộc cũng trở về được, mà ngươi lại yêu người khác. Ngươi muốn ta chấp nhận thế nào đây?” Liễu Nhu gào thét, khổ sở nhiều năm như vậy, đau đớn nhiều như vậy cũng không bằng một đòn trí mạng của hắn cho mình.

“Bổn Vương không biết nàng phải chịu nhiều khổ sở như vậy. Nhưng mà Nhu Nhi, hậu quả ngày hôm nay đều do nàng tạo thành, Tâm Nghi đã sắp rời khỏi rồi, Bổn Vương cũng đã cho nàng cơ hội. Sau vụ ám sát ở am ni cô, Bổn Vương đã cảnh cáo nàng, nhưng nàng lại không biết hối cải, còn thay đổi hẳn, cho nên Bổn Vương không thể tiếp tục tha thứ cho nàng.” Sắc mặt Mộ Dung Trần khó coi nhìn nàng, nghe thấy nàng nói như vậy, trong lòng của hắn không phải không đau, nhưng kết quả của ngày hôm nay lại không có cách nào để vãn hồi nữa.

“Do ta tạo thành? Mộ Dung Trần, ngươi hãy xét cho công bằng. Nếu không phải ngươi thay lòng đổi dạ thì ta sẽ biến thành bộ dạng như hôm nay sao?” Liễu Nhu cũng tràn ngập hận ý nhìn hắn. Hiện tại toàn bộ tình yêu của nàng đối với hắn đã biến thành hận.

“Bây giờ mới truy xét chuyện này cũng đã không còn ý nghĩa gì nữa. Liễu Nhu, trở về đi.” Mộ Dung Trần nói, nghe nàng nói xong những chuyện đó, hắn cũng đã không còn muốn trừng phạt nàng nữa. Huống chi bây giờ nàng đã nhận được một bài học rồi.

“Trở về?” Liễu Nhu hừ lạnh một tiếng, đột nhiên lấy ra một thanh dao nhỏ từ trong ngực, không chút do dự đâm về phía trước ngực Cung Tuyết Thiến. Hôm nay nàng đến là để cùng đến chỗ chết với Mạnh Tâm Nghi.

“Tâm Nghi, cẩn thận.” Mộ Dung Vũ liền bắt được tay nàng ta, hơi dùng lực, keng một tiếng, dao nhỏ trong tay Liễu Nhu liền rơi xuống đất.

“Buông ra, ta phải giết nàng ta, Mạnh Tâm Nghi, ta hận ngươi.” Liễu Nhu giống như phát điên, giãy dụa.

“Người đâu, đưa nàng trở về.” Mộ Dung Trần phân phó.

“Dạ, Vương gia.” Hai thị vệ đi tới, giữ nàng lại.

“Buông.” Liễu Nhu giống như kẻ điên, giãy dụa cắn xé bọn họ.

Nhưng thị vệ lại ngại thân phận của nàng ta nên không dám giữ nàng quá chặt.

Mộ Dung Vũ đi tới, tay dùng lực đánh một phát vào sau lưng Liễu Nhu, nàng liền hôn mê bất tỉnh. Hắn liền phân phó: “Đưa nàng ta về đi.”

Nhìn thấy hai thị vệ khiêng nàng ta vẫn đang còn chật vật rời đi, Cung Tuyết Thiến đột nhiên không còn hận ý gì với nàng ta nữa. Trong năm năm đó, nhất định Liễu Nhu đã trải qua không hề dễ dàng.

“Tâm Nghi, vào thôi, thân thể của nàng vừa khỏi, không thích hợp đứng trước gió.” Mộ Dung Trần đỡ nàng, dịu dàng nói.

“Không phải thiếp bảo Cơ Tinh Hồn làm như vậy.” Nhưng nàng lại nhìn hắn, chân thành nói. Nếu như là nàng thì nàng tình nguyện giết Liễu Nhu chứ sẽ không tra tấn nàng ta như vậy.

“Ta biết, không phải nàng.” Mộ Dung Trần khẽ gật đầu. Trong một tháng này, hắn vẫn luôn ở đây, Cơ Tinh Hồn không có cơ hội đến, đoán chừng là do hắn tự chủ trương.

“Hoàng huynh, đệ đi về trước, bây giờ Liễu Nhu bị Cơ Tinh Hồn hủy đi dung nhan rồi, nhưng sứ giả Minh Nguyệt quốc còn ở đây, đệ đi thương lượng với các hoàng huynh và phụ hoàng một chút xem nên giải quyết thế nào.” Mộ Dung Vũ nói.

“Được, ngày mai ta sẽ tiến cung.” Mộ Dung Trần khẽ gật đầu.

Hắn đỡ Cung Tuyết Thiến trở lại phòng, nàng nhìn hắn nói nghiêm túc: “Vẫn là nên lấy nàng đi.”

“Cái gì? Nàng nói gì?” Mộ Dung Trần khiếp sợ nhìn nàng.

“Đừng giật mình như vậy, thật ra nàng ta nói rất đứng, mọi việc đi tới nông nỗi hôm nay, ai trong chúng ta cũng có trách nhiệm cả. Rời đi năm năm, nàng ta nhất định phải chịu rất nhiều khổ sở không thể tưởng tượng nổi.”Cung Tuyết Thiến yếu ớt nói.

“Nàng tha thứ cho nàng ấy sao? Chẳng lẽ nàng không hận nàng ấy?” Ánh mắt Mộ Dung Trần âm trầm nhìn nàng, mất đi đứa con không phải nàng đau đến chết sao? Có thể quên nhanh như vậy sao?

“Hận, thiếp đương nhiên hận, mà cũng bởi vì hận cho nên mới hiểu được nỗi đau của nàng ta. Huống chi nàng ta cũng đã bị trừng phạt rồi, vì yêu cũng tốt, vì bồi thường cũng được, chàng hẳn nên lấy nàng ta.” Cung Tuyết Thiến nói, tuy rằng trong lòng chua chát nhưng nàng cam đoan những lời mình nói đều là thật lòng.

“Vậy còn ta? Nàng cho rằng trải qua nhiều chuyện như vậy mà ta và nàng ấy vẫn còn có thể trở lại như trước sao?” Mộ Dung Trần cố nén tức giận, nàng cứ hào phóng như vậy sao? Nàng cứ muốn hắn lấy Liễu Nhu như vậy sao?

Cung Tuyết Thiến hơi ngẩn ra, hắn nói đúng, có lẽ nàng đã nghĩ quá đơn giản rồi, nàng không nên quản chuyện hắn có nên lấy Liễu Nhu hay không, liền xin lỗi: “Thật xin lỗi, là thiếp nhiều chuyện, chuyện của chàng cùng nàng ta nên để hai người tự giải quyết. Về phần thiếp, thiếp sẽ không thay đổi kế hoạch, đợi qua vài ngày nữa, thân thể hoàn toàn khỏe rồi thiếp liền rời khỏi nơi này.” Đã xảy ra quá nhiều chuyện, con cũng đã không còn, nàng muốn rời khỏi nơi thương tâm này.

“Mạnh Tâm Nghi, bây giờ nàng vẫn muốn rời đi sao?” Ánh mắt Mộ Dung Trần lóe lên sự tức giận. Nàng còn không rõ trái tim của hắn sao?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Trước khi mua hàng trên Tiki Shopee hãy click vào banner tương ứng để Gác có tiền nâng cấp server nhé <3.