Bỏ rơi ma vương tổng tài - Ngoại truyện 37 - 38 - 39 (Hết)

Chương 37

Mân Huyên kinh ngạc há hốc miệng “Vậy còn thư kí Ôn thì sao? Không phải cậu nói bọn họ đã ở chung sao? Hơn nữa lần trước mình gặp cô ấy, cô ấy còn mời mình đến nhà bọn họ mà…”

Chỉ Dao khoát tay áo, gương mặt vốn hay tươi cười lúc này lại có nét ảm đạm “Cậu không biết rồi… Đối với người như anh trai mình, sự nghiệp luôn luôn được đặt lên hàng đầu. Gần đây mình nghe nói anh ấy đã thâu tóm được thêm vài tập đoàn nữa, giá cổ phiếu của Giản thị cũng tăng ngoạn mục… Nói chung, từ khi được anh mình tiếp quản, Giản thị càng lúc càng phát triển, lớn mạnh…. So với Lạc ca ca, anh mình còn có xu hướng cuồng làm việc hơn nhiều… Haizz, lúc trước anh ấy đồng ý hôn sự của mình và Chính Vũ, nói thẳng ra cũng là bởi vì nhìn vào gia thế nhà Chính Vũ nên mới quyết định như vậy thôi…..”

Đây là lần đầu tiên Chỉ Dao nói nhiều về Giản Quân Dịch cho cô nghe như vậy. Trước đây, Doãn Lạc Hàn cũng đã từng nói với cô rằng Giản Quân Dịch không phải người đơn giản, nhưng giờ ngay đến cả Chỉ Dao cũng nói như vậy, thật sự khiến cô có cảm giác hơi sợ hãi.

“Mà cậu nhắc tới thư kí Ôn làm mình mới nghĩ ra, hôm nay mình tới văn phòng của Hàn, nhưng không thấy cô ấy…” Mân Huyên tự kinh ngạc trước phát hiện của mình “Liệu có phải cô ấy từ chức rồi không?”

“Cũng có thể…” Chỉ Dao gật gù “Dù gì anh mình cũng sắp kết hôn rồi mà… mấy hôm trước váy cưới cũng đã được gửi về từ Thụy Sĩ rồi…”

“Anh cậu sao có thể phũ phàng như vậy được chứ! Cứ thế mà bỏ thư kí Ôn đi sao…” Mân Huyên chợt cảm giác như có một ngọn lửa bốc trên đỉnh đầu.

“Mình cũng biết là quá đáng…” Chỉ Dao khẽ hừ một tiếng “Mình cũng nói anh ấy một trận rồi, nhưng anh ấy đúng là kiểu người cố chấp mà, cho dù mình có nói gì anh ấy cũng không nghe lọt tai… Nhưng mà, mình cảm nhận được ánh mắt của anh ấy có chút khác thường… có lẽ chuyện này không chỉ đơn thuần là hôn nhân chính trị…”

Mân Huyên nghĩ một lát “Có ẩn tình gì chăng?”

“Haizzz… mình cũng không biết nữa! Kệ đi! Dù gì chúng ta cũng chỉ là người ngoài cuộc, dù có muốn cũng khó mà nhúng tay vào được.” Chỉ Dao nhíu mày, lắc lắc đầu, sau đó kéo tay Mân Huyên tới một cửa hàng khác.

Một buổi chiều cứ thế trôi qua rất nhanh. Khi Mân Huyên lái chiếc BMV màu bạc về đến cổng Doãn trạch, sắc trời đã ảm đạm.

Cô đem xe giao cho người giúp việc cất vào gara, còn mình thì xách túi lớn túi nhỏ đi vào trong phòng khách. Lấy ra tám chiếc túi quần áo trẻ con, cô mang đến phòng Tiểu Lạc Lạc. Nhìn đứa bé đáng yêu đang ngủ say, cô không khỏi lại cúi đầu hôn mấy cái lên gương mặt hồng hào nhỏ nhắn của nó.

Vài chiếc túi khác là quần áo cô mua cho Doãn Lạc Hàn. Gần đây, cô nhận ra, tuy Doãn Lạc Hàn có rất nhiều quần áo, nhưng lại đều là một màu đen đơn điệu khô khốc, mặc dù hắn mặc rất đẹp, nhưng dù sao cô vẫn muốn nhìn thấy hắn mặc màu khác nữa, vì vậy lần này cô đã cố ý mua thêm vài chiếc áo sơ mi màu trắng cho hắn.

Hắn trời sinh đã có dáng người rất đẹp, lại có khí chất, quả thực là không loại quần áo nào có thể làm khó được hắn. Cô hạnh phúc tưởng tượng ra hình ảnh hắn mặc đồ cô mới mua, vui mừng đến mức cười ra tiếng.

Sau đó, cô treo những món đồ mới mua vào chỗ dễ nhìn thấy nhất trong tủ quần áo của hắn. Xem giờ, phỏng chừng hắn đã về, cô thay quần áo, đi xuống lầu.

Dưới bếp, người giúp việc đang tấp nập dọn bàn cơm. Thấy cô đi xuống, một cô giúp việc cung kính đi đến thưa “Thiếu phu nhân, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi ạ.”

“Được, tôi biết rồi.” Mân Huyên gật đầu cười “Mọi người vất vả rồi! Giờ mọi người có thể đi được rồi ạ, những việc còn lại cứ để tôi lo.”

Sao Hàn còn chưa về? Cô lo lắng nhìn về phía cửa. Không phải hôm nay, hắn đã nói sẽ dành cho cô một bất ngờ hay sao?

Khoảng mười phút sau, ngoài cửa sáng lóa lên bởi đèn xe. Cô chạy ra ngoài, quả nhiên đã thấy chiếc Lamborghini quen thuộc đang tiến vào.

Doãn Lạc Hàn xuống xe, thong thả đi đến bên cô, hai tay lại giấu ở sau lưng, ra vẻ thần bí “Bà xã thân yêu của anh, em đang đợi anh đó à?”

“Hàn, anh giấu cái gì sau lưng vậy?” Cô ngó nghiêng “Cho em xem nào.”

“Không được, em nhắm mắt lại.” Hắn cười, xoay người chắn không cho cô thấy thứ hắn cầm phía sau.

Cô mím môi cười, ngoan ngoãn nhắm mắt lại “Gì mà thần bí vậy…”

“Giơ hai tay ra.” Hắn dịu dàng nói, sau đó đặt lên tay cô một cái gì đó khá nặng, có mùi rất thơm…

“Là hoa hồng!” Cô vui mừng reo lên rồi mở to mắt, thích thú trước bó hoa hồng lớn vẫn còn đẫm sương mà mình đang cầm trong tay “Đúng là hoa hồng rồi!”

“Thích không?” Hắn ôm lấy eo cô, cúi đầu quan sát biểu cảm của cô “Mấy hôm trước anh đã nói, sau này sẽ tặng hoa cho em mỗi ngày, nhưng lại quên mất, hôm nay tặng một bó thật lớn coi như là đền bù những hôm trước. Từ nay về sau, ngày nào anh cũng sẽ tặng hoa cho em…”

Cô hít một hơi thật dài để cảm nhận hương hoa hồng thơm ngát, hạnh phúc tựa đầu vào trong lòng hắn “Thật ra em vẫn nhớ… vẫn nhớ ngày hôm đón bố, anh nói mỗi ngày sẽ tặng hoa cho em… Nhưng em nghĩ anh bận rộn công việc như vậy, nếu nhắc anh sẽ chỉ càng làm cho anh thêm mệt mỏi, nên em cũng cho qua luôn.”

Hắn nâng cằm cô lên, âu yếm hôn lên môi cô một cái “Xem anh đã cưới được bà xã tốt thế nào này… Em là viên ngọc đẹp và quý giá nhất của anh, tất cả mọi thứ đều không thể đem ra so sánh với em được, nói gì đến công việc!”

Nghe giọng nói ngọt như mật của hắn, cô mỉm cười hạnh phúc “Hàn, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi, mình vào trong thôi.”

“Huyên, đây mới chỉ là một bất ngờ thôi, chốc nữa anh sẽ còn có một bất ngờ khác dành cho em.” Hắn trầm giọng thầm thì bên tai cô “Anh cố gắng lấy lòng em như vậy, em cũng phải làm gì để cám ơn anh chứ?”

“Hôm nay em đi dạo phố cùng Chỉ Dao đã mua quà cho anh rồi, cũng coi như là cảm ơn anh đi.” Cô đương nhiên biết hắn lại nghĩ đến chuyện gì, cười khẽ ném lại một câu như vậy, sau đó thừa lúc hắn không chú ý, ôm bó hoa hồng rực rỡ chạy biến vào trong biệt thự.

Nhìn theo thân hình nhỏ nhắn đáng yêu đang chạy lấy chạy để của cô, hắn bật cười, vẫy vẫy tay gọi lái xe Tiểu Khả đi tới, đưa cho hắn một túi hồ sơ.

 

Chương 38

Trên bàn ăn, một bó hồng tỏa hương thơm ngát, càng khiến bữa tối thêm phần lãng mạn, ngọt ngào.

Mân Huyên còn đang ăn dở, đã nghe tiếng Doãn Lạc Hàn nói “Huyên, anh no rồi.”

“Nhanh vậy?” Cô nhìn lên, thấy bát hắn đã trống không.

“Ừ, em cứ ăn đi. Anh lên tắm trước. Chốc nữa, anh sẽ có một bất ngờ nữa dành cho em. Ăn nhanh rồi lên, anh chờ!” Hắn cười thần bí, rảo bước đi lên lầu.

Trực giác của cô mách bảo hắn đang nói đến chuyện gì, khiến cô không khỏi đỏ mặt, cúi đầu thật thấp, mãi cho đến khi hắn lên hẳn trên lầu rồi, cô mới dám ngẩng mặt lên.

Chưa đầy năm phút đồng hồ, cô dở khóc dở cười nhìn bát cơm. Không ngờ chính mình lại cũng nóng vội như thế… Rồi cô lại tự an ủi mình, dù sao cũng là vợ chồng, muốn gần gũi nhau thì có gì sai đâu?!

Trước khi lên lầu, như thường lệ, cô ghé qua phòng trẻ con để xem Tiểu Lạc Lạc thế nào. Doãn Lạc Hàn đã thuê ba bảo mẫu 24/24 h thay phiên nhau túc túc trực chăm sóc Tiểu Lạc Lạc., một ngày hai mươi tứ giờ cắt lượt ở trẻ con trong phòng chiếu cố tiểu tử kia.

Cô ngồi bên nôi nhìn gương mặt đang say ngủ của con, sau đó trước khi rời đi lại hôn nhẹ lên má con, nhẹ nhàng chúc con ngủ ngon.

Đi vào phòng ngủ, không thấy Doãn Lạc Hàn đâu, cô ngó nghiên xung quanh. Cửa phòng tắm đã mở, hắn tắm xong rồi, vậy hắn đang ở đâu?

“Hàn, anh ở đâu vậy?” Cô e dè gọi, đột nhiên hai mắt bị một bàn tay từ phía sau che lấy.

“Nhắm mắt lại.” Hắn thổi hơi ấm áp bên tai cô.

“Lại có gì cho em sao?” Cô cười khúc khích, nghe lời nhắm mắt lại.

“Đây là bất ngờ lớn nhất anh muốn dành cho em. Anh nghĩ em sẽ thích đấy! Mặc dù anh rất muốn có thể ở bên em cả ngày, nhưng so với điều đó, anh muốn được nhìn thấy gương mặt vui vẻ, tươi cười mỗi ngày của em hơn, cho nên……”

“Hàn, anh đang nói gì vậy? Em không hiểu gì hết… Anh đừng làm em sợ…” Cô hơi hoảng, quơ tay lên muốn gỡ tay hắn ra, kết quả lại luống cuống quờ tay vào trong áo hắn, cảm nhận vòm ngực cường tráng đang nóng rực, cũng nhận thấy được cơ thể hắn bị kích thích, run nhè nhẹ.

“Không được sờ soạng lung tung.” Hắn đằng hắng một tiếng, khàn giọng nói, sau đó bắt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên tay cô một cái gì đó “Em có thể mở mắt được rồi.”

Cô tò mò mở mắt ra, thấy trên tay mình đang cầm một túi hồ sơ. Rốt cục là cái gì đây?

“Mở ra xem.” Hắn hào hứng quan sát phản ứng của cô.

Cô từ từ mở ra. Đọc những dòng chữ bên trong, cô kinh ngạc không nói ra lời.

Một lúc lâu sau, cô mới có thể lắp bắp “Cái này… cái này… chính là bất ngờ anh muốn dành cho em sao?”

“Thích không?” Hắn mỉm cười đến dịu dàng “Anh biết em thích làm báo, nên đã mở cho em một tòa soạn này. Tên anh cũng đã chọn rồi, em xem có thích không?”

Cô kích động, giọng run run đọc “Tòa soạn Huyên Phong…”

Hắn kéo cô vào lòng “Anh nghĩ rất lâu mới nghĩ ra tên này đó, em có thích không?”

“Thích, rất thích, thật sự rất thích! Em không ngờ… không ngờ anh lại mở tòa soạn cho em….” Cô không kìm nén được sự xúc động, lại nhớ tới túi hồ sơ này dường như có điểm quen thuộc, chính là giống với túi hồ sơ Quý Dương cầm hôm nọ “Là Quý Dương giúp anh mở phải không?”

“Ừ.” Hắn gật nhẹ “Chỉ cần em thích là tốt rồi.”

“Nhưng mà tiền mở……” Cô do dự nói ra mối bận tâm trong lòng “Có lẽ là số tiền không nhỏ…”

Hắn yêu chiều vén tóc cho cô “Ngốc ạ! Chỉ cần em thích, anh có thể mở mười tòa soạn, thậm chí một trăm tòa soạn cho em!”

“Vậy chờ bao giờ tòa soạn kiếm được lợi nhuận, em sẽ trả lại anh.” Cô cười tươi, bắt đầu hưng phấn tính chuyện sau này “Ngày mai em sẽ đăng tin tuyển dụng, em muốn tuyển……”

Hắn cười cắt lời cô “Huyên, không cần đâu, đội ngũ nhân viên đã có sẵn rồi, ngày mai em có thể tới xem. Sau này mọi chuyện sẽ đều do em quyết định, em là xã trưởng đó.”

“Xong hết rồi sao?” Cô đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác “Nói vậy… chứng tỏ anh đã mở tòa soạn được một thời gian rồi, sao giờ mới cho em biết?”

Cô chu môi, huých hắn một cái, khiến hắn bật cười “Đương nhiên là vì anh muốn cho bà xã bất ngờ rồi.”

Cô suy nghĩ một hồi rồi bĩu môi lầm bầm “Lừa em lâu như vậy… Có phải ngay từ lúc em muốn đề nghị đi làm, anh đã âm thầm mở tòa soạn không hả?”

“Huyên, anh làm tất cả những việc này đều là vì em.” Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên hai má cô, rồi lần ra sau tai cô.

Nụ hôn của hắn từ nhẹ nhàng mơn trớn dần trở thành cuồng dã si mê, khiến cô trở tay không kịp “Từ từ đã, em còn chưa nói xong mà… Mới lại, em còn chưa tắm…”

“Anh không ngại…” Hắn mỉm cười nói, động tác càng lúc càng thêm cuồng nhiệt, bàn tay tham lam luồn vào trong áo cô, thuần thục cởi bỏ tất cả những thứ quần áo vướng víu trên người cô.

Hắn chôn mặt vào ngực cô, yết hầu phát ra tiếng khàn khàn đầy dục vọng, nhấc bổng cô đi về phía giường lớn, xong đó ép cô xuống, từ từ tiến vào bên trong cơ thể ấm áp của cô.

Một lúc lâu sau, cô ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, nhìn hắn say ngủ mà không kìm được đưa tay vuốt ve chiếc cằm cương nghị của hắn, chăm chú ngắm nhìn gương mặt nam tính của hắn – từ đôi lông mày dài rậm, đôi mắt nhắm hờ với hàng mi cong dài đến sống mũi cao thẳng đầy cuốn hút và đôi môi mỏng dường như đang khẽ mỉm cười…

Cô quay đầu nhìn về phía tủ đầu giường, nghĩ đến việc hắn âm thầm mở tòa soạn cho cô, trong lòng lại tràn đầy cảm giác hạnh phúc ấm áp, không kìm nén được nhẹ nhàng hôn lên môi hắn mấy cái.

 

Chương 39

Trước đây cô đã từng hứa với hắn, cô đi dự tuyển vào năm tòa soạn, nếu không được tòa soạn nào chọn, cô sẽ nghe theo sự sắp xếp của hắn, vào tập đoàn Đường Thịnh làm việc. Kết quả thật đúng như hắn đã dự liệu, không một tòa soạn nào dám nhận “phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Đường Thịnh”!

Tuy rằng rất muốn cô luôn ở bên cạnh hắn, nhưng hắn vẫn âm thầm mở một tòa soạn cho cô để cô có thể thực hiện đam mê của mình, cũng không hề đề cập gì đến việc tới tập đoàn Đường Thịnh làm việc nữa…

Lúc này đây, cô đang phân vân giữa hai lựa chọn: Một là tuân thủ theo đúng lời hứa của cô với hắn – vào Đường Thịnh làm việc và hai là làm theo sở thích của mình, dồn tất cả tâm huyết cho việc phát triển một tòa soạn của riêng mình.

Thật sự là một vấn đề nan giải! Cô đau đầu, nhìn gương mặt đang say ngủ của hắn. Cô biết nếu bây giờ cô nói với hắn, chắc chắn hắn sẽ không chút do dự, tôn trọng quyết định của cô… Nhưng… cô không thể ích kỉ như vậy… Mỗi ngày hắn đều phải làm việc mệt mỏi, chẳng lẽ cô không thể từ bỏ hoài bão để đến bên hắn, đem lại niềm vui cho hắn mỗi ngày hay sao?

Đến tột cùng…… Đến tột cùng cô nên làm thế nào???

“Huyên……” Trong lúc ngủ, hắn đột nhiên lầu bầu, vòng tay ôm chặt cô vào lòng, môi di động tìm môi cô “Anh yêu em…. Rất yêu… Rất yêu……”

Cô bị hắn ấp vào trong lòng, tai kề ngực hắn, lắng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn. Ngay cả trong giấc mơ, hắn cũng gọi tên cô, cũng nói yêu cô…

Cô cảm động thở dài, cọ cọ đầu vào ngực hắn “Hàn, em cũng vậy, em cũng rất yêu anh.”

Ngày hôm sau —

Cảm nhận được đầu lưỡi đang bị một đôi môi cuốn mút lấy, nơi thầm kín của cơ thể lại đang bị kích thích, cô mở bừng mắt, chỉ thấy đôi mắt hắn đang tràn đầy dục vọng…

Miệng vừa hé mở lại bị hắn chặn lại, căn bản không thể lên tiếng hỏi, chỉ có thể ngầm hiểu trong lòng: hắn muốn “yêu” cô.

Hai tay cô quàng vào cổ hắn, đáp lại nụ hôn của hắn. Nhận được sự ủng hộ và mời gọi của cô, hắn gầm nhẹ, xoay người đặt cô dưới thân, sau đó vội vàng tìm đến nơi thầm kín của cô, mãnh liệt chuyển động.

Cảm giác sung sướng khiến cô vô cùng hưng phấn, liên tục kêu tên hắn “Hàn! Hàn! Chậm…… Chậm một chút……”

Giọng nói ướt át mê người của cô giống như đổ thêm dầu vào lửa, càng kích thích ham muốn trong hắn. Hắn chuyển động càng nhanh, khàn khàn giọng nói “Em thật quyến rũ… khiến anh không thể khống chế được… Huyên… để anh yêu em….”

Hắn khóa chặt đôi môi đỏ mọng của cô, nuốt lấy hết những tiếng rên rỉ quyến rũ, bàn tay nâng mông cô lên, để bọn họ tiếp xúc càng thêm chặt. Hai người quấn lấy nhau, ham muốn lên đến đỉnh điểm…

Hắn thành thục càng lúc càng chuyển động mạnh, đưa cô lúc lên lúc xuống, chỉ có thể dùng từ vô cùng thỏa mãn để miêu tả. Bàn tay cô cấu chặt vào lưng hắn, cặp chân thon dài quấn vào eo hắn như rắn nước, khiến cả hai người như hòa vào nhau…

Hắn thở hổn hển, nằm lên người cô, vùi đầu vào ngực cô, liên tục gọi tên cô “Huyên… Huyên…”

“Vâng!” Cô kiệt sức nằm dưới thân hắn, nhẹ giọng đáp.

“Anh vừa… gặp ác mộng……” Hắn thì thầm bên tai cô, giọng nói còn khẽ run run.

“Ác mộng như thế nào vậy?”

“Anh mơ thấy em… rời xa anh……” Nửa câu sau, hắn nói có phần ngập ngừng.

Cô quay mặt hắn lại, để hắn nhìn thẳng vào mắt cô, sau đó vô cùng nghiêm túc khẳng định “Em đã hứa sẽ không rời xa anh rồi mà, anh có nhớ không? Em đã nói mình sẽ đời đời kiếp kiếp bên nhau… cho dù anh không yêu em nữa, cho dù anh đuổi em đi, trái tim em cũng sẽ  mãi mãi luôn hướng về anh…”

Hắn lập tức nói “Không, sao anh có thể không yêu em được? Anh yêu em, cần em… Huyên…”

“Em cũng vậy!” Cô mỉm cười, chủ động hôn hắn thật sâu.

Nhìn sâu vào mắt cô, hắn có thể nhìn thấy được tình yêu dạt dào và vĩnh cửu. Đúng vậy, hắn yêu cô, cô yêu hắn. Tình yêu của bọn họ sẽ trường tồn mãi mãi….

Cô cọ cọ má vào cằm hắn, hôn thật chậm lên mắt, mũi, má, cuối cùng dừng lại ở môi hắn. Hắn mỉm cười, tận hưởng cảm giác bị động chán chê, sau đó đột ngột hôn cô mãnh liệt, lấy lại thế chủ động, ôm chặt lấy cô, từ từ tiến sau vào cơ thể cô. Dục vọng mãnh liệt cháy  bùng lên trong từng chuyển động của hai người.

Giờ phút này, Doãn Lạc Hàn có thể ôm chặt lấy người con gái hắn yêu, đối với hắn cũng giống như đã có được thứ trân bảo mà hắn ham muốn nhất trong cuộc đời. Hắn yêu cô… yêu cô đến mức lúc nào cũng cảm thấy không đủ, cảm thấy cần phải yêu cô hơn, hơn nữa, hơn nữa, hơn nữa… yêu sự lương thiện, dịu dàng của cô, càng yêu sự cố chấp, kiên cường của cô. Nhìn cô lúc này đang dịu dàng nép vào lòng hắn, hắn có cảm giác hạnh phúc không thể diễn tả bằng lời, giống như đã ôm trọn được cả thế giới trong tay…

Lăng Mân Huyên… anh yêu em!

Mỗi khi bóng đêm đen lặng buông xuống, ôm cô trong lòng, hắn lại nhớ lại khoảng thời gian khi mới gặp cô. Quả thực, chính hắn cũng thấy khi đó hắn quá tàn nhẫn, lại tự trách mình, lại tự hứa với lòng phải đối xử tốt với cô hơn để bù đắp khoảng thời gian đó cho cô… Hắn cũng có chút chiêm nghiệm, cảm thấy cuộc đời quả thật là khó lường, ai ngờ hắn đã từng hận cô như vậy, nhưng cuối cùng lại yêu cô, giống như kẻ nghiện thuốc, điên cuồng yêu cô…

Đôi khi hắn cũng nghĩ, nếu như cô là một loại rượu đặc biệt ngon, vậy thì hắn chính là một kẻ vô ý nâng ly rượu nhấp thử, không ngờ lại đam mê hương vị vừa đắng vừa ngọt độc nhất vô nhị đó, ghi tạc vào lòng, vĩnh viễn không thể buông ly xuống được nữa…

Hắn nguyện cả đời này làm kẻ nghiện rượu, đắm chìm trong ly rượu đó… Không, không phải cả đời, là đời đời kiếp kiếp…

Mỗi ngày, hắn sẽ đều nhớ lại những kỉ niệm đã có với cô, để cho dù có trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi, trong cả biển người mờ mịt, hắn cũng sẽ tìm và nhận ra cô – người hắn yêu thương – Lăng Mân Huyên…

=== TOÀN VĂN HOÀN ==

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor