Báo ân cái đầu ngươi ý! - Chương 27

Chương 27: Lôi kéo Pháp Hải

Hứa Tiên đem chiếc vảy màu trắng kia cất kĩ bên người, lúc này mới đứng dậy. Hai nha hoàn canh giữ bên ngoài đã sớm chuẩn bị xong khăn và nước rửa mặt. Cung kính hầu hạ Hứa Tiên rửa mặt xong, mới cúi đầu dẫn Hứa Tiên ra ngoài.

“Hứa công tử, thiếu gia chờ ở phòng ăn đã lâu rồi.” Nha hoàn mặt tròn thấp giọng nói.

“Nha.” Hứa Tiên vẫn còn đang mơ mơ màng màng, nhàn nhạt đáp lời xong, mới lấy lại tinh thần. Mẹ nó! Trong lòng nàng giật thót một cái. Nàng giờ mới đem mọi chuyện có liên quan xâu chuỗi lại với nhau. Từ lần đâu tiên gặp Lương Liên ở tửu lâu, rồi đến khi hắn lấy công làm tư điều nàng tới bên cạnh. Biểu hiện lúc lên xe ngựa xuất phủ ngày hôm qua vân vân,… Cái này khiến Hứa Tiên tỉnh hẳn rồi. Đối phương là đồng tính, đồng tính đó! Không thể xem thường được, phải cẩn thận ửng đối thôi. Ăn điểm tâm mà cũng chờ mình sao, nghĩ tới đây trong lòng Hứa Tiên càng thêm sợ hãi.

Vừa ra khỏi tiểu viện, Hứa Tiên liền cảm giác được có một đạo ánh mắt dừng trên người mình. Theo bản năng nhìn khắp bốn phía, nhưng lại không thấy ai.

“Kỳ quái.” Hứa Tiên nói thầm.

“Hứa công tử làm sao vậy?” Nha hoàn mặt tròn thấy động tác Hứa Tiên chậm lại, bèn lên tiếng hỏi.

“Ta cảm thấy có ai đó đang nhìn.” Hứa Tiên nhìn nhìn chung quanh, vẫn không thấy ai, “Thôi bỏ đi, đi thôi, đi thôi.”

“Vâng” nha hoàn mặt tròn đáp lời, tiếp tục dẫn Hứa Tiên đi tới phòng ăn.

Đến phòng ăn, quả nhiên thấy Lương Liên đang chờ.

“Hứa Tiên, tối hôm qua ngủ ngon không?” Lương Liên vừa thấy nàng liền mỉm cười hỏi.

Hứa Tiên lại giống như nhìn thấy ma, miễn cưỡng cười nói: “Rất tốt rất tốt, không dám phiền Lương thiếu gia bận tâm.”

Hai người tâm tư khác nhau, dùng xong điểm tâm, Lương Liên nói: “Ta phải đến hộ bộ xử lý công vụ. Ngươi nếu muốn ra ngoài thì phân phó Mặc Cúc và Đông Mai chuẩn bị xe ngựa cho.”

Hộ bộ? Xử lý công vụ? Hứa Tiên có chút kinh ngạc nhìn Lương Liên, người này không phải là con nhà giàu sao? Cũng phải ‘đi làm’?

“Ngươi đây là ánh mắt gì vậy!” Lương Liên nhìn ánh mắt của Hứa Tiên tức không có chỗ phát. Tại sao Hứa Tiên luôn xem thường mình như vậy? Chẳng lẽ mình giống cái loại công tử suốt ngày chơi bời lêu lổng lắm sao?

“Ha hả, không có gì không có gì.” Hứa Tiên ngượng ngùng khoát tay.

“Nhìn trúng cái gì thì cứ mua, bạc ở chỗ Mặc Cúc.” Lương Liên đứng dậy, chỉ chỉ nha hoàn mặt tròn kia. Bây giờ Hứa Tiên mới biết tên hai nha hoàn này. Người mặt tròn tên là Mặc Cúc, mặt trái xoan là Đông Mai.

Đến khi Lương Liên đi rồi, Hứa Tiên vẫn ngồi trên ghế không nhúc nhích.

“Hứa công tử, công tử muốn ra ngoài du ngoạn hay làm gì?” Mặc Cúc tiến lên, nhỏ giọng hỏi.

“À.” Hứa Tiên suy nghĩ một chút, “Đi ra ngoài dạo một chút đi.” Dù sao đây cũng là lần đầu tiên tới kinh thành, Hứa Tiên rất là hiếu kì

“Dạ, vậy để nô tì đi chuẩn bị xe ngựa.” Mặc Cúc đáp lời, rồi đi ra ngoài chuẩn bị xe. Hứa Tiên dụi dụi mắt, ra khỏi phòng ăn, đứng trong hành lang ngắm nhìn hoa viên. Mùa thu thấm thoắt đã tới, vừa ra ngoài liền chạm phải một làn gió mát.

“Thu phong thanh, Thu nguyệt minh. Lạc diệp tụ hoàn tán, Hàn nha thê phục kinh...” [1] Đang lúc Hứa Tiên thẫn thờ, một giọng nói ôn nhu mang theo chút ai oán, bỗng nhiên vang lên bên tai nàng.

[1] Bốn câu thơ trong bài “Thu phong từ” (秋風詞) của Lý Bạch.

Thu phong thanh,

Thu nguyệt minh.

Lạc diệp tụ hoàn tán,

Hàn nha thê phục kinh.

Tương tư, tương kiến tri hà nhật?

Thử thì thử dạ nan vi tình…

Dịch thơ (Hải Đà)

Gió thu thổi khúc nhạc êm

Trăng thu vành vạnh trời đêm sáng ngời

Lá vàng ly, hợp, chơi vơi

Bàng hoàng chim lạnh thốt lời hãi kinh

Bao giờ ta gặp lại mình

Nơi đây đêm đó tâm tình thiết tha.

 

Hứa Tiên sửng sốt, quay đầu nhìn về nơi phát ra tiếng nói, liền thấy một thiếu niên mảnh khảnh đang nhìn mình. Chỉ thấy tư thái thiếu niên nhẹ nhàng, màu da trắng nõn, một đôi mắt đẹp lại càng phát sáng. Chậc chậc, hay cho một mĩ thiếu niên đứng đón gió nha, làm cho người ta nhịn không được sinh lòng thương tiếc.

“Ngươi là?” Hứa Tiên nhìn đối phương từ trên xuống dưới, ừm, người này ăn mặc rất đắt tiền, phía sau còn có hai nha hoàn cúi đầu theo sau. Có điều ánh mắt hắn nhìn nàng làm sao lại quỷ dị như vậy? Còn có ca từ chua chua vừa rồi kia là làm sao đây?

“Tại hạ Phượng Dao.” Mỹ thiếu niên yếu ớt hành lễ, hướng Hứa Tiên mỉm cười nói. “Xin hỏi tục danh của ca ca.” Chẳng qua giọng điệu này dường như có chút chua.

Hứa Tiên sợ run cả người, cái câu ca ca đặc sệt này rút cuộc khiến nàng hiểu ra. Đối phương là nam sủng của Lương Liên! Hiện tại hẳn là tới để dò xét tình địch rồi!

Ca cái đầu ngươi á! Tỷ tỷ đây thế nhưng là con gái chính tông có được không. Hứa Tiên nhìn mĩ thiếu niên trước mặt, giật giật khóe miệng, lộ ra một nụ cười cực kì khó coi: “Ca ca thì không dám, tại hạ là Hứa Tiên. Chỉ là tới làm khách trong Lương Vương phủ, ít ngày nữa sẽ rời đi.”

Sau khi nghe xong lời Hứa Tiên nói, hai mắt Phượng Dao sáng ngời, nhưng lại hiện vẻ hoài nghi. Thật sự chỉ là tới làm khách Lương Vương phủ thôi sao?

“Ha hả, ta phải đi rồi. Không phụng bồi nữa.” Hứa Tiên nhìn mi tâm Phượng Dao đầy ai oán, gượng cười nói, nàng thật sự không bắt chuyện nổi nữa rồi. Không đợi Phượng Dao có phản ứng, Hứa Tiên vừa dứt lời đã nhanh như chớp chạy ra ngoài, Đông Mai vội vàng theo sau.

Phượng Dao đứng, nhìn bóng lưng Hứa Tiên, cắn cắn môi, thấp giọng nói: “Xuân Hoa, ngươi nói xem Hứa Tiên nói là thật sao? Chẳng qua chỉ là tới làm khách sao?”

“Theo nô tỳ thấy, thì không hẳn như vậy đâu.”  Nha hoàn đứng sau lưng nhỏ giọng trả lời, “Thiếu gia dường như rất để ý người này.”

“Cái này ta biết, không cần ngươi nói nhảm!” Phượng Dao cắn răng, tức giận phất tay áo rời đi.

Hứa Tiên ngồi trên xe ngựa, có chút dở khóc dở cười. Chuyện phát triển càng ngày càng khác xa cái gọi là nguyên tác kia rồi. Tên Lương Liên này, cũng không phải dễ sống chung như vậy a. Hứa Tiên nhẹ nhàng đưa tay đặt lên ngực, bên trong là vảy trắng Tiểu Bạch cho. Tiểu Bạch rốt cuộc đi đâu vậy? Đã xảy ra chuyện gì đây?

“Hứa công tử, ngài muốn mua những thứ gì?” Giọng Mặc Cúc cắt đứt dòng suy nghĩ của Hứa Tiên.

“À, trước tiên đi dạo một chút đã.” Hứa Tiên nói, xe ngựa rất nhanh dừng lại. Đi trên đường, Hứa Tiên nhìn ngó các gian hàng ở hai bên, cảm thấy có chút tẻ nhạt vô vị. Nàng biết nguyên nhân là gì, còn không phải là do không có Tiểu Bạch ở bên cạnh sao.

Hứa Tiên có chút không yên lòng, bỗng nhiên chóp mũi lại thổi qua một mùi thơm. Mùi hoa đào? Hứa Tiên ngẩn người, ngẩng đầu nhìn chung quanh, đang là mùa thu thì mùi hoa đào ở đâu ra đây?

Mặc Cúc phía sau đột nhiên cứng đờ cả người, rồi ngay lập tức trở lại bình thường, nhỏ giọng nói: “Hứa công tử, trong ngõ phía trước có một cửa hàng bán bánh điểm tâm, bên trong có bánh quế hoa đào nổi tiếng gần xa, công tử có muốn nếm thử không?”

“Ồ, vậy đi xem một chút đi.” Hứa Tiên nghe Mặc Cúc nói vậy, mới hiểu được mùi hoa đào là từ nơi nào bay tới.

Mặc Cúc đi ở phía trước, dẫn theo Hứa Tiên đi về phía ngõ hẻm kia. Song vừa tới đầu ngõ, thì Hứa Tiên bỗng lại thấy được một người quen.

“Thí chủ, chúng ta lại gặp mặt rồi, thật là có duyên.” Trên khuôn mặt anh tuấn của Pháp Hải tràn ngập ý cười, áo cà sa màu vàng rạng rỡ phát sáng, một tay cầm thiền trượng, một tay cầm bát vàng. Chuẩn một bộ dáng cao nhân lấp lánh.

“...” Hứa Tiên đã không biết nói cái gì cho phải nữa rồi.

“Thí chủ, không thể đi tiếp. Phía trước có yêu khí nặng nề đó.” Pháp Hải vẻ mặt bí hiểm, “Có yêu quái muốn lấy mạng ngươi.”

“Cho nên?” Hứa Tiên sờ cằm có chút hứng thú nhìn  Pháp Hải.

“Chỉ cần thí chủ quyên chút tiền nhang đèn, tiểu tăng nhất định ………” Pháp Hải nói được một nửa, liền phản xạ có điều kiện xoay người muốn trốn. Song lại kinh ngạc phát hiện Hứa Tiên lần này không có động thủ, mà chỉ cười híp mắt nhìn hắn. Cái này ngược lại làm cho hắn có chút không quen.

“Ha hả, Mặc Cúc, trên người ngươi mang bao nhiêu tiền thế?” Hứa Tiên cười híp mắt quay đầu nhìn Mặc Cúc.

“Dạ, ba ngàn lượng.” Mặc Cúc đờ đẫn trả lời.

“Tốt lắm, giữ lại năm mươi lượng, còn lại đưa hết cho vị đại sư này đi.” Hứa Tiên cười hắc hắc, phân phó Mặc Cúc. Tiền này dù sao cũng không phải của nàng, hơn nữa nhìn bộ dạng mới vừa rồi kia của Pháp Hải thấy rất thú vị, nên nàng quyết định động kinh một lần, đem tiền cho Pháp Hải.

Pháp Hải thấy nhiều bạc như vậy, mắt thiếu chút nữa mù luôn.

Mặc Cúc lấy ngân phiếu ra đưa cho Pháp Hải, Pháp Hải tay run run nhận lấy, cố gắng làm ra vẻ bí hiểm cười nói: “Thí chủ ra tay làm việc thiện, ngày sau chắc chắn sẽ có thiện báo.”

“Được rồi, đừng có báo với không báo nữa, hiện tại ta hận nhất hai chữ, một chính là ‘báo’, hai là ‘ân’ đó.” Hứa Tiên khó chịu nói, tiếp theo liền đổi một bộ mặt tươi cười, “Pháp Hải, ngươi thế nào lại chạy tới đây rồi?” Cái tên mặt nhỏ Pháp Hải này, ăn bộ người yếu đuối, bắt người tay ngắn, ngươi bây giờ cầm nhiều bạc của ta đây như vậy, sau này xem ngươi làm sao đối nghịch cùng ta! Hứa Tiên trong lòng âm hiểm nghĩ.

“Đi khất thực.” Trên mặt Pháp Hải đột nhiên xuất hiện một loại biểu tình khó tả. Hứa Tiên nhìn thế nào cũng thấy là vẻ mặt bi thương căm phẫn.

“Oh, ngươi nói một chút xem đằng trước có yêu quái gì vậy? Ngươi thu tiền rồi, cũng nên làm việc đi chứ.” Hứa Tiên cười nói.

Sắc mặt Pháp Hải chợt thay đổi, thiền trượng trên tay mạnh mẽ đập xuống, mặt đất chấn động, trừng mắt nhìn về phía Mặc Cúc: “Yêu nghiệt, còn không mau cút đi!”  Dứt lời, một trận cuồng phong từ trên người Pháp Hải lao ra, phóng mạnh về phía Mặc Cúc phía sau Hứa Tiên.

Hứa Tiên kinh ngạc quay đầu, liền thấy một luồng khói đen chui từ trong người Mặc Cúc ra, sau đó bay lên trời, vòng qua người Hứa Tiên và Pháp Hải, chạy sâu vào trong ngõ hẻm. Sau đó Mặc Cúc vẻ mặt mờ mịt nói: “Hứa công tử, chúng ta sao lại ở chỗ này?”

Hứa Tiên ngây ngẩn cả người, quay đầu không thể tin được nhìn Pháp Hải.

“Lúc nãy là một con yêu tinh đào, đã chạy rồi.” Pháp Hải nhìn Hứa Tiên, nghiêm mặt nói, “Yêu quái kia là nhằm vào ngươi mà tới.”

“Chậc chậc, Pháp Hải, ngươi không tồi nha, đi đi nào, ta mời ngươi ăn cơm.” Hứa Tiên trong lòng rung động, thầm nghĩ Pháp Hải quả nhiên là Pháp Hải, đúng là có bản lĩnh. Hiện tại nàng đổi ý rồi, đối với Pháp Hải này không thể kính nhi viễn chi (*) được, phải đổi thành chính sách lôi kéo thôi. Pháp Hải vừa mở miệng là đòi tiền nhang đèn, thoạt nhìn hình như rất thiếu tiền nha. Hỏi thăm một chút có khi sẽ có đột phá cũng nên. Còn có yêu tinh kia tại sao lại nhằm vào mình chứ?

(*) tôn trọng nhưng không gần gũi

“Được.” Pháp Hải sòng phẳng đáp ứng.

Trong ghế lô ở tửu lâu gần đó, Hứa Tiên gọi lên một đống món ăn. Hai nha hoàn canh giữ ở bên ngoài. Lúc này Hứa Tiên mới bắt chuyện với Pháp Hải.

“Đúng rồi, yêu quái kia tại sao lại nhắm vào ta thế?” Hứa Tiên nâng chung trà lên, nhấp miệng. Trong lòng rất là nghi ngờ, chẳng lẽ thể chất của mình hấp dẫn yêu quái sao?

“Trên người ngươi có nguyên dương (*) của một yêu quái cường đại.” Pháp Hải nói chuyện rất trực tiếp, biểu hiện trên mặt như cũ không đổi.

(*) cái này ta tra khắp nơi thì thấy ý đại khái là nói linh nguyên tu hành được của nam yêu.

Phụt ——

Một ngụm trà trong miệng Hứa Tiên trực tiếp phun ra ngoài. Sau đó không hề ngượng ngùng để chén trà xuống. Nhìn lại vẻ mặt bình tĩnh của Pháp Hải, Hứa Tiên cũng không bình tĩnh được nữa rồi.

Pháp Hải, ngươi thật sự là hòa thượng sao? Thật sự sao sao sao sao……..? (tiếng vang vô tận) Hứa Tiên trong lòng oán niệm gào thét. Đây là lời một hòa thượng nên nói sao?

Được rồi, đổi đề tài.

“Đúng rồi, Pháp Hải, tại sao ngươi luôn ở bên ngoài gạt tiền, à, không, sao lại luôn ở ngoài khất thực thế?” Hứa Tiên gượng cười ngăn đề tài kia lại.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Pháp Hải liền thay đổi. Vẻ bi phẫn trỗi dậy...

“Ngươi cho là ta muốn sao, chùa lớn như vậy, ngươi nghĩ là không tốn tiền sao? Toàn bộ ăn ở trên dưới trong chùa không tốn tiền sao? Mặc quần áo không tốn tiền sao? Nhang đèn thắp suốt ngày đêm không tốn tiền sao? Ngươi nhìn áo cà sa của ta đi, ngươi cho là nhặt được sao………” Pháp Hải bi phẫn đến hồ đồ rồi, không tự xưng tiểu tăng nữa, trực tiếp xưng ‘ta’ luôn.

Hứa Tiên nghe mà trợn mắt há hốc mồm, một hồi lâu mới ngượng ngùng chen vào nói: “Làm trụ trì thì ra là khổ như thế này a...”

“Chứ còn sao nữa, ngươi cho là ta muốn làm lắm sao?” Pháp Hải càng nói càng bi phẫn, “Năm đó sư phụ từ trong hàng ngũ đệ tử chọn ra ba người có tư chất tốt nhất đảm đương vị trí trụ trì, ta còn âm thầm cao hứng nữa chứ……..”

“Kết quả là ngươi bị ‘chơi khăm’.” Hứa Tiên một câu liền vạch trần.

Hai mắt Pháp Hải nhất thời phát sáng nhìn Hứa Tiên, bộ dạng giống như gặp được tri âm. Nhìn đến nỗi tim Hứa Tiên lộp bộp rơi xuống.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor