Báo ân cái đầu ngươi ý! - Chương 07 - 08

Chương 07: Thành thân.

Ba ngày sau mới thành hôn, ba ngày này, Hứa Tiên không biết phải làm gì bây giờ. Hứa Kiều Dung hỏi có muốn chuẩn bị gì hay không, Hứa Tiên đều cự tuyệt. Nói là Bạch phủ bên kia đã chuẩn bị xong toàn bộ rồi. Vốn Hứa Kiều Dung có chút băn khoăn, nhưng một câu của Hứa Tiên nói ‘hôn sự này vốn là mình chịu thiệt thòi, mình là ân nhân của tiểu thư Bạch gia cơ mà’, làm cho Hứa Kiều Dung cũng không để ý nhiều nữa.

Phía Khánh Dư Đường kia Hứa Tiên vẫn đến, thái độ thật tâm học tập mỗi ngày làm Vương viên ngoại tán thưởng không thôi.

Hôm nay sau khi làm xong, trên đường về nhà đúng lúc gặp được tiểu chính thái. Từ rất xa đã thấy tiểu chính thái đang ngồi xổm trên mặt đất không biết làm cái trò gì.

“Tiểu đệ đệ ~” Hứa Tiên cao hứng chào hỏi thằng bé.

“A, là huynh à.” Tiểu chính thái ngẩng đầu, thấy Hứa Tiên cũng vui mừng nở nụ cười. Trong mắt nó, người cho nó kẹo hồ lô chắc chắn là người tốt.

“Ừm. Tiểu đệ ở đây làm gì thế? Hôm nay lại muốn ăn mứt quả sao? Ta mua cho đệ nha.” Hứa Tiên cười híp mắt hỏi.

Nghe nói thế, trong mắt tiểu chính thái hiện lên vẻ giãy dụa, do dự một lúc lâu mới lên tiếng: “Nhưng mà, nhưng mà đệ không còn trân châu cho huynh nữa rồi.”

“Ha ha, không cần trân châu đâu, ta mời đệ ăn.” Hứa Tiên cười ha ha một tiếng, nhìn vẻ mặt giãy giụa của Tiểu chính thái cảm thấy cực kỳ đáng yêu.

“Nhưng mà, nhưng mà, gia gia nói không thể tùy tiện ăn đồ của người ta cho.” Khuôn mặt tươi tắn xinh xinh của tiểu chính thái giờ nhăn nhó lại, giống như bánh bao mềm mại khiến cho người ta không nhịn được muốn nhéo một cái.

“Vẫn quy tắc cũ, chúng ta oẳn tù tì nha. Hơn nữa đệ không nói cho gia gia, gia gia đệ cũng sẽ không biết mà.” Hứa Tiên cười híp mắt nói.

“A!” Mắt tiểu chính thái lộ ra vẻ mong chờ, “Vậy, thua mới được ăn hay là thắng mới được ăn?”

“Đệ thắng thì được ăn.” Hứa Tiên cười đáp.

“À...” Tiểu chính thái thất vọng kêu lên một tiếng thật dài. Nó chỉ biết ra kéo thôi, xem ra là không được ăn rồi.

“Đừng bỏ cuộc nhanh thế chứ, tới đây thử một chút đã nào.” Hứa Tiên thấy vẻ mặt thất vọng của thằng bé, bèn lên tiếng an ủi.

“Được, được rồi.” Tiểu chính thái có chút lo lắng không yên, khẩn trương nắm chặt quả đấm.

“Kéo đá giấy!” Hứa Tiên lần này ra chính là ra giấy, quả nhiên như nàng đoán, thằng nhỏ lại ra kéo.

“Đệ thắng, hắc hắc, đệ thắng rồi.” Tiểu chính thái cao hứng vung tay múa chân nhảy cẫng lên.

“Ừm, đệ thắng.” Hứa Tiên gật đầu, mỉm cười nói, “Khi nào đệ muốn ăn mứt quả, thì tới tìm ta nhé. Chúng ta oẳn tù tì, thắng thì được ăn. Nhưng mà đừng nói cho gia gia đệ biết nha.”

Tiểu chính thái nghe lời này của Hứa Tiên, ngơ ngẩn, cứ nhìn Hứa Tiên một lúc lâu không nói một lời.

“Sao thế?” Hứa Tiên có chút nghi ngờ hỏi.

Miệng tiểu chính thái nhếch lên, mang theo chút nức nở: “Chỉ cần đệ muốn ăn, là có thể tới tìm huynh sao? Không cần đưa trân châu?”

“Dĩ nhiên là không cần. Chỉ cần đệ muốn ăn thì cứ tới tìm ta. Sau này ta ở Bạch phủ phố Song Trà, lúc nào đệ cũng có thể tới nha.” Hứa Tiên nhìn tiểu chính thái bĩu môi, không nhịn được thò tay vuốt vuốt cái đầu nhỏ của nó. Woa, tóc thật mềm nha, cảm giác thật là tốt.

Ai ngờ, Tiểu chính thái oa một tiếng liền khóc lên.

“Đừng khóc mà, làm sao lại khóc rồi?” Hứa Tiên luống cuống, không phải chứ, mình chỉ sờ tóc nó có một tý thôi mà nó lại khóc thành như vậy?

Lúc này, mưa to tầm tã ào ào trút xuống.

“Cái thời tiết chó má gì đây!” Hứa Tiên bất mãn lầm bầm một tiếng, nhưng vẫn nhanh tay lẹ mắt che Tiểu chính thái vào dưới cánh tay mình, chạy về phía đình ở trước mặt để trú mưa.

Vào đến trong đình, Tiểu chính thái vẫn thút thít khóc. Hứa Tiên tay chân luống cuống dỗ: “Đừng khóc, đừng khóc nữa. Khóc sẽ không đẹp trai đâu, sau này không lấy được vợ đâu.”

Tiểu chính thái thút tha thút thít rầu rĩ nhìn Hứa Tiên, hoài nghi hỏi: “Thật sao?”

“Thật. Cho nên không được khóc nữa nha.” Hứa Tiên rất thành thật gật đầu.

“Vậy, đệ sẽ không khóc nữa.” Tiểu chính thái nghẹn ngào, nín khóc.

“Sao bỗng nhiên lại khóc, sau này ta sẽ không sờ đầu của đệ nữa là được rồi, đừng khóc nha.” Hứa Tiên cho là vì mình sờ tóc nó, nên thằng nhỏ mới khóc lớn như vậy, liền lập tức đảm bảo.

“Không phải. Ô ô ô...” Tiểu chính thái lại có khuynh hướng muốn khóc lần nữa.

“Được rồi, không khóc, không khóc nha.” Hứa Tiên ngồi xổm xuống nhìn tiểu chính thái, nhẹ nhàng nói, “Vậy nói một chút xem tại sao đệ lại khóc?”

“Bởi vì, bởi vì trừ gia gia, không có người nào đối tốt với đệ giống như huynh cả.” Tiểu chính thái nắm chặt quả đấm, lớn tiếng nói, “Còn có, mới vừa rồi huynh sờ đầu của đệ, rất thoải mái, rất ấm áp, có thể sờ nữa hay không?”

Hứa Tiên sửng sốt, chợt dịu dàng cười, vươn tay xoa đầu nhỏ của thằng bé. Tiểu chính thái híp híp mắt, bộ dạng rất là hưởng thụ. Hứa Tiên lại có chút đau lòng, đứa bé này…

Bầu trời đã sớm quang đãng...

“Đệ, đệ phải trở về rồi. Ngày mai đệ có thể tới chỗ này tìm huynh không?” Tiểu chính thái cẩn thận hỏi, trong mắt tràn đầy mong đợi.

“Dĩ nhiên  là có thể. Ta nói rồi lúc nào đệ cũng có thể tới tìm ta. Ngày mai lại mời đệ ăn kẹo hồ lô nha.” Hứa Tiên cười gật đầu.

“Oa oa, thật tốt quá, thật tốt quá!” Tiểu chính thái hoan hô, nhảy cà tưng chạy ra khỏi đình, vừa chạy mấy bước liền xoay người vẫy tay chào Hứa Tiên, rồi mới chạy đi hẳn.

Hứa Tiên nhìn thân ảnh tiểu chính thái biến mất, lúc này mới thu hồi ánh mắt.

“Nó không phải là đứa trẻ bình thường.” Bỗng nhiên giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Bạch Tố Trinh vang lên bên tai Hứa Tiên.

Hứa Tiên cũng không quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt nói một câu: “Ta biết.”

“Ngươi biết?” Trong giọng Bạch Tố Trinh đè nén sự kinh ngạc không dễ gì phát hiện.

“Nó vừa khóc thì trời mưa, không khóc nữa, trời lập tức tạnh.” Hứa Tiên thản nhiên nói. Nếu như một lần thì còn có thể nói là trùng hợp, nhưng hai lần thì sao? Mới vừa rồi Tiểu chính thái vừa khóc thì trời mưa to, nức nở thì mưa nhỏ. Dừng khóc thì trời tạnh, lặp lại mấy lần như thế, Hứa Tiên liền hiểu ra Tiểu chính thái này cũng không phải đơn giản như vậy.

“Nó không thể cho ngươi trân châu nữa.” Bạch Tố Trinh lạnh lùng nói. Nếu không thể cho ngươi thêm trân châu, thì ngươi cần gì phải tiếp tục lấy lòng nó như vậy? Hàm ý trong lời nói chính là ý tứ này.

Hứa Tiên lại cười lạnh một tiếng, bỏ lại một câu: “Đừng nghĩ con người ai cũng tham lam xấu xa như vậy.”

Bạch Tố Trinh nghẹn lời, trầm mặc.

“Trong mắt đứa bé kia, đều là tĩnh mịch (cô đơn lạnh lẽo) …” Hứa Tiên nhẹ nhàng bỏ lại một câu, rồi đi ra khỏi đình, từ đầu đến cuối không quay đầu lại nhìn Bạch Tố Trinh lấy một cái.

Bạch Tố Trinh lẳng lặng một mình đứng tại chỗ, cứ như vậy nhìn bóng lưng mảnh khảnh của Hứa Tiên, có chút xuất thần.

Ba ngày sau, tại Bạch phủ bái đường thành thân. Hứa Kiều Dung là người duy nhất tham gia hôn lễ. Hôn lễ đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, trong lòng Hứa Kiều Dung phức tạp vạn phần, nhưng Hứa Tiên vẫn vui mừng hoan hỉ giống như không có chuyện gì.

Hôn lễ xong, Hứa Kiều Dung dặn dò đủ thứ, rồi mới lưu luyến không rời đi về nhà.

Hứa Tiên bĩu môi nhìn Bạch phủ hoa lệ, nàng biết, cái Bạch phủ hoa lệ này thật ra chỉ là pháp thuật biến ra mà thôi.

“Này, Tiểu Thanh, rót cho ta chén trà.” Trong đại sảnh Hứa Tiên ngồi trên ghế, vắt chân, tùy ý sai bảo Tiểu Thanh.

“Tại sao ta lại phải rót trà cho ngươi, tự ngươi không làm được sao?” Tiểu Thanh cũng đặt mông ngồi xuống.

“Nhận thức cho rõ, bây giờ thân phận của ngươi là nha hoàn nha, nếu sắm vai nha hoàn rồi thì phải chuyên nghiệp vào có biết không? Làm chút việc của nha hoàn đi.” Hứa Tiên nhướn mày thách thức, “Bạch Phủ lớn như vậy lại không có hạ nhân khác, chẳng lẽ ngươi muốn ta tự mình đi pha trà sao?”

“Hơn nữa, cũng phải nói rõ, là các ngươi cứ quấn lấy ta đòi báo ân nha…Các ngươi phải tỏ chút thành ý chứ? Nghĩ tới ta đây là một thanh niên lương thiện cỡ nào, vậy mà nhân sinh tốt đẹp lại bị chôn vùi trong tay các ngươi. Hiện tại bảo các ngươi pha ly trà các ngươi cũng không chịu, còn nói gì đến báo ân nữa?” Hứa Tiên càng nói càng bi thương.

Tiểu Thanh bĩu môi đang muốn phản bác, thì Bạch Tố Trinh lại thản nhiên nói một câu: “Đi pha trà.”

Tiểu Thanh trừng mắt lườm Hứa Tiên, rồi xoay người đi pha trà. Hứa Tiên hừ một tiếng, hất cằm lên, rất là vênh váo tự đắc.

Không bao lâu sau, một chén trà được đưa tới trước mặt Hứa Tiên, Hứa Tiên nhận lấy, ngửi ngửi, hài lòng uống một hớp. Còn chưa kịp nuốt xuống, thì bên tai truyền đến một giọng nam nũng nịu, đúng vậy, không sai, là tiếng nam nhân, nhưng rất là ‘ỏn ẻn’.

“Hứa đại quan nhân, người ta pha trà thế nào?” Giọng nam ‘ỏn ẻn’ hỏi.

Hứa Tiên ngẩng đầu lên, lúc này mới thấy rõ người bưng trà cho nàng không phải Tiểu Thanh, mà là một nam nhân mặt đầy râu! Mà lúc này vị nam nhân kia đang dùng ánh mắt xấu hổ e lệ nhìn nàng, thấy Hứa Tiên ngẩng đầu, còn dùng lông mi thô to như con sâu róm chớp chớp, sau đó ném tới một cái mị nhãn.

“Phụt ——!” Hứa Tiên phun thẳng ngụm trà ra, ho sặc sụa.

“Ai nha, Hứa đại quan nhân, ngài không sao chứ?” Giọng nam ‘ỏn ẻn’ khiến cho toàn thân Hứa Tiên nổi đầy da gà.

“Ngươi, ngươi, ngươi là ai?” Hứa Tiên dùng ngón tay run rẩy chỉ vào nam nhân râu ria trước mặt.

“Người ta tên là Bạch Phúc, là quản gia của Bạch phủ đó.” Nam nhân râu ria nói với vẻ vô cùng xấu hổ, dứt lời thân thể còn vặn vẹo uốn éo mấy cái.

Hai mắt Hứa Tiên khép lại, thiếu chút nữa ngất đi. Đây là người đứng đầu trong ngũ quỷ, Bạch Phúc sao? Thật là điển hình Như Hoa a. Tiểu Thanh cư nhiên lại thu nhận một người như vậy, à, không, một tên quỷ như vậy làm thủ hạ. Khẩu vị thật sự quá là nặng mà!

“Bạch Phúc… Ngươi gọi là Như Hoa cũng không sai lắm đâu!” Hứa Tiên cảm giác thấy dạ dày mình một trận sôi trào.

Tiểu Thanh ở bên cạnh nhịn cười đến mức nội thương, nhưng trên mặt vẫn ra vẻ nghiêm trang nói: “Hứa quan nhân, sau này ngài có chuyện gì có thể phân phó Bạch Phúc đi làm. Ngài không phải nói Bạch phủ chúng ta không có hạ nhân sai? Này, bây giờ không phải có rồi sao?”

Tay Hứa Tiên run rẩy đem chén trà đặt trên bàn, trợn mắt nhìn Tiểu Thanh. Thấy được trong mắt Tiểu Thanh tràn đầy đắc ý. Được lắm, Tiểu Thanh, coi như ngươi lợi hại. Chúng ta cùng chờ xem! Hứa Tiên nghiến răng nghiến lợi nói thầm trong lòng.

“Này Bạch Phúc, sau này không có chuyện gì ngươi đừng xuất hiện ở trước mặt ta là được.” Hứa Tiên năng lực kháng đòn càng ngày càng mạnh, điều chỉnh một chút lại khôi phục sắc mặt bình thường.

“Tại sao lại thế?” Bạch Phúc lắc lắc người rất là ủy khuất hỏi.

“Ụa…” Hứa Tiên vỗ vỗ ngực, nói có chút khó khăn, “Bởi vì ta không muốn lãng phí lương thực. Ngươi đi ra ngoài trước đi, ngoan, nghe lời.”

“Vậy được rồi, Hứa đại quan nhân có việc gì nhất định phải gọi người ta nha. Người ta gọi là sẽ đến.” Bạch Phúc cũng đành lắc lắc cái eo mập mạp đi ra khỏi đại sảnh.

Bạch Tố Trinh thấy Hứa Tiên xanh mặt, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười nhàn nhạt.

Buổi tối, đến lúc nên đi ngủ rồi.

Hứa Tiên vào tân phòng, định đóng cửa. Thế nhưng bị một bàn tay thon dài ngăn lại. Hứa Tiên ngẩng đầu, đối diện với khuôn mặt tuấn mỹ của Bạch Tố Trinh.

“Làm gì?” Hứa Tiên tức giận hỏi.

“Vợ chồng không phải là ngủ cùng một phòng sao?” Giọng Bạch Tố Trinh không có chút gợn sóng.

“Cũng không phải là vợ chồng thật!” Hứa Tiên hừ một tiếng lại cố dùng sức đóng cửa.

“Ngươi đã đồng ý để ta lấy thân báo đáp rồi.” Bạch Tố Trinh rất bình tĩnh nói.

“Ta...” Hứa Tiên cảm giác đầu dại đi. Khi nàng chần chờ, thì Bạch Tố Trinh đã đẩy cửa đi vào rồi.

“Ngủ thôi”. Bạch Tố Trinh vừa nói liền đi về phía giường.

Hứa Tiên trợn tròn mắt, đứng ở cửa, nhìn hành động của Bạch Tố Trinh mà không biết làm sao.

 

Chương 08: Bị đùa giỡn rồi.

Hứa Tiên ngây ngốc đứng ở cửa, nhìn Bạch Tố Trinh ưu nhã cởi áo ngoài xuống, sau đó bình tĩnh lên giường.

“Ngươi, ngươi muốn làm gì?” Hứa Tiên lắp bắp hỏi.

“Vợ chồng không phải là ngủ cùng nhau sao?” Bạch Tố Trinh nghiêm trang nói. Không biết tại sao thấy bộ dạng bối rối kia của Hứa Tiên, Bạch Tố Trinh cảm thấy tâm tình rất là vui vẻ.

“Ngươi, ngươi, ngươi ngủ dưới đất đi. Ta sẽ tìm chăn gối cho.” Hứa Tiên chỉ vào Bạch Tố Trinh vội vàng nói.

“Tại sao ta phải ngủ dưới đất?” Bạch Tố Trinh tay chống cằm xinh đẹp nhàn nhạt hỏi.

“Ngươi, ngươi là nam nhân chứ sao. Ngươi ngủ trên đất, còn giường nhường lại cho ta.” Hứa Tiên cây ngay không sợ chết đứng tuyên bố lý do. Nhìn tư thế nửa nằm nửa ngồi ưu nhã trên giường của Bạch Tố Trinh, trong lòng Hứa Tiên co quắp. Mỹ nam đúng là mỹ nam, một tư thế tùy tiện cũng mị hoặc như vậy a.

“Nhưng mà, bây giờ ngươi là phu quân, ngươi là nam nhân đó.” Bạch Tố Trinh bình tĩnh trần thuật một sự thật hiển nhiên, sau đó nằm xuống ngủ ở phía trong, “Ta buồn ngủ rồi.”

Hứa Tiên nhìn Bạch Tố Trinh thản nhiên ngủ thực hận đến mức nghiến răng. Tên khốn kiếp này! Cái tên nam yêu (ý nói yêu quái nam đó) chết tiệt này, một chút phong độ cũng không có. Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ mình thật phải ngủ trên mặt đất cứng như vậy sao?

“Ta mà lại sợ ngươi sao chứ?” Hứa Tiên nghiến răng nghiến lợi nói thầm một câu, trong lòng ngang ngược, giống như giận dỗi xông lên, cởi áo ngoài, bò lên giường, sau đó nằm ở phía ngoài. Hứa Tiên biết rất rõ, cái tên xà yêu Bạch Tố Trinh chết tiệt này rất cao ngạo tuyệt đối sẽ không đụng vào nàng đâu. Cho nên liền ngã chổng vó thẳng cẳng ngủ luôn.

Bạch Tố Trinh vốn còn chút hăng hái khi nhìn bộ dạng quẫn bách của Hứa Tiên, nhưng không được bao lâu, người nằm ở bên cạnh đã phát ra tiếng hít thở đều đều, cứ như vậy ngủ thiếp đi rồi.

Bạch Tố Trinh một tay chống người lên, nhìn vẻ mặt điềm tĩnh của Hứa Tiên, có chút kinh ngạc. Nàng cứ không đề phòng như vậy? Kể từ khi hắn biết nhận thức, hắn luôn cho rằng loài người là xảo trá nhất, vô sỉ nhất cũng có lòng đề phòng nhất. Nhưng mà, ở trên người nàng, dường như cũng không giống vậy….Nhớ tới thái độ của nàng đối với con cua nhỏ kia, trong lòng Bạch Tố Trinh nổi lên cảm giác kỳ quái. Nàng dường như cũng biết con cua nhỏ đó không phải là người phàm, nhưng thái độ vẫn thản nhiên như vậy. Chẳng lẽ nàng không sợ sao?

Hứa Tiên một đêm ngủ ngon, hôm sau rời giường, Tiểu Thanh đã chuẩn bị xong nước rửa mặt.

“Oa, Tiểu Thanh, ngươi thật đúng là một nha hoàn đạt tiêu chuẩn đó, ha ha.” Hứa Tiên rửa mặt, rung đùi đắc ý nói.

Tiểu Thanh chán nản, đang muốn nói gì, thì Hứa Tiên bỏ lại một câu: “Cám ơn.”

Nói xong, liền chuồn mất. Để lại Tiểu Thanh ngây ngốc chết đứng tại chỗ, còn chưa kịp phục hồi tinh thần sau câu nói ‘cảm ơn’ của Hứa Tiên.

Không thể không nói, điểm tâm rất hợp khẩu vị của Hứa Tiên. Buổi sáng Hứa Tiên không thích húp cháo, chỉ thích ăn mì, hoặc là sữa đậu nành, bánh quẩy và bánh bao. Buổi sáng hôm nay là sữa đậu nành và bánh quẩy, có vẻ là do Tiểu Thanh đi ra ngoài mua về. Dọn dẹp xong, Hứa Tiên chuẩn bị ra ngoài. Lại thấy Bạch Tố Trinh cùng Tiểu Thanh cũng đứng phía sau.

“Sao thế? Các ngươi cũng muốn ra ngoài?” Hứa Tiên thuận miệng hỏi.

“Ngươi vẫn muốn đi Khánh Dư Đường? Có muốn tự mình mở một tiệm thuốc hay không?” Giọng Bạch Tố Trinh trong vắt, nghe rất êm tai.

“Trước mắt không có suy nghĩ này.” Hứa Tiên nhún vai, “Ta không có tên tuổi, người nào dám tìm ta xem bệnh? Hơn nữa cũng không có tiền. Lại nói dưới bóng cây đại thụ chỗ nào cũng mát, làm việc ở chỗ Vương viên ngoại kia cũng không tồi.”

“Không có tiền đồ.” Tiểu Thanh bĩu môi thấp giọng nói.

“Đồ yêu quái không ….. Ách, đồ nha hoàn không có hiểu biết!” Hứa Tiên thiếu chút nữa nói lỡ miệng, ánh mắt khinh bỉ nhìn Tiểu Thanh, không nói thêm gì nữa, mở cửa muốn đi ra ngoài.

Vừa mở cửa ra, đã thấy một thân ảnh nho nhỏ ngồi xổm bên cạnh. Nghe thấy tiếng mở cửa, thân ảnh nho nhỏ kia lập tức đứng lên, mừng rỡ nhìn Hứa Tiên.

Bạch Tố Trinh đứng ở cửa, khẽ híp mắt, nhìn bóng lưng Hứa Tiên có chút trầm tư. Lời nói vừa rồi của Hứa Tiên…, hắn có nghe thấy rõ ràng, cho dù Hứa Tiên lập tức sửa lại. Còn Tiểu Thanh thì không nghĩ nhiều như vậy, chỉ nghi hoặc nhìn đứa trẻ ngoài cửa.

“Oa, tiểu đệ đệ.” Hứa Tiên nhìn đứa bé đứng ở cửa, kia không phải là tiểu chính thái đáng yêu oẳn tù tì chỉ biết ra kéo sao?

“Tỷ tỷ.” Tiểu chính thái cao hứng nhảy hai ba bước chạy tới, Hứa Tiên khẽ khom người, đầu nó đã vùi vào trong ngực Hứa Tiên.

“Suỵt, ở bên ngoài không thể gọi tỷ là tỷ tỷ, gọi là ca ca, có biết không?” Hứa Tiên tuyệt không kinh ngạc khi thấy thằng nhỏ biết được thân phận của nàng. Tiểu chính thái này e rằng cũng giống Bạch Tố Trinh, không phải người phàm.

“Tại sao vậy?”  Tiểu chính thái chớp chớp đôi mắt to tròn như quả nho, lấy làm khó hiểu hỏi.

“Bởi vì bây giờ tỷ đang diễn một vở kịch, sắm vai nam. Chờ vở kịch kết thúc mới có thể khôi phục bộ dạng như cũ. Nếu trong lúc diễn có ai biết được thân phận của tỷ thì sẽ có phiền toái lớn đó.” Hứa Tiên vuốt vuốt mái tóc mềm mại của tiểu chính thái dụ dỗ.

“A, đệ, đệ mới vừa rồi không phải gọi huynh là tỷ tỷ. Huynh nghe lầm rồi, đệ gọi chính là ca ca, ca ca nha.” Tiểu chính thái vừa nghe liền kinh hãi, vội vàng sửa lại.

Hứa Tiên cười, nắm tay thằng bé hỏi: “Sao mới sáng sớm đã tới đây rồi? Đã ăn điểm tâm chưa?”

“Còn chưa ăn.” Tiểu chính thái có chút ngại ngùng lắc đầu, “Đệ, đệ nhớ ca ca, nhưng lại sợ sẽ gây phiền toái cho huynh, nên mới đợi ở chỗ này.”

Hứa Tiên nghe vậy đau lòng, thật là đứa trẻ hiểu chuyện.

“Đi, ca ca mời đệ ăn bánh bao nhân thịt.” Hứa Tiên kéo tay tiểu chính thái liền muốn rời đi.

“Khụ!” Phía sau Tiểu Thanh giả bộ ho một tiếng, hai người bọn họ bị Hứa Tiên bỏ quên lâu như vậy, khiến cho hắn rất là khó chịu.

Tiểu chính thái và Hứa Tiên cùng quay đầu lại, sau khi thấy rõ ràng người đứng ở cửa, sắc mặt thằng bé đột nhiên thay đổi, sợ sệt núp người ra phía sau Hứa Tiên.

Hứa Tiên nhìn theo ánh mắt thằng nhỏ, thấy vẻ mặt băng sơn không đổi của Bạch Tố Trinh, lại cảm nhận được tay tiểu chính thái siết chặt góc áo của nàng. Lập tức hiểu được thằng bé này là sợ Bạch Tố Trinh, Hứa Tiên bất mãn trừng mắt lườm Bạch Tố Trinh, xoay người nắm tay tiểu chính thái, dịu dàng nói: “Đi, chúng ta đi ăn bánh bao nhân thịt đi.”

“A! Vâng!” Tiểu chính thái vui mừng hoan hô, nhảy cà tưng đi theo bên cạnh Hứa Tiên.

Hai người đã đi xa, song Bạch Tố Trinh vẫn còn đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng của bọn họ.

“Đại ca?” Tiểu Thanh nghi hoặc gọi.

“Đi thôi.” Bạch Tố Trinh nâng bước, đi theo. Tiểu Thanh gãi gãi đầu, cảm thấy có chút gì đó kỳ quái, những vẫn đi cùng.

Lúc này, Hứa Tiên đã mua cho tiểu chính thái hai cái bánh bao, thằng nhỏ ăn rất khoái trá, lẩm bẩm không rõ: “Ăn thật ngon nha, đại ca ca, lần đầu tiên đệ được ăn đồ ăn ngon như vậy đấy.”

“Từ từ ăn thôi, không đủ thì lại mua nữa.” Hứa Tiên nhìn hai bên má của tiểu chính thái phồng lên, buồn cười, bộ dáng này, thật giống như chuột hamster (*) nha, thật là đáng yêu.

“Vậy có được không?” Tiểu chính thái mở đôi mắt to sáng long lanh nhìn Hứa Tiên.

Hứa Tiên gật đầu: “Dĩ nhiên là được. Nếu đệ muốn ăn, mỗi ngày ta đều mua cho đệ.”

Tiểu chính thái nghe xong, miệng nhếch lên, như cảm động sắp muốn khóc.

“Ai nha, đừng khóc, đừng khóc mà.” Hứa Tiên khẩn trương, vội vàng dỗ thằng bé, hôm nay nàng không mang dù, cũng không muốn Lâm Thành ngập nước đâu.

“Ca ca, huynh thật tốt.” Tiểu chính thái nghẹn ngào.

“Ăn xong bánh bao đệ phải ngoan ngoãn chơi một mình nha, ca ca phải đi làm. Đi làm mới có tiền, có tiền rồi mới có thể mua đồ ăn, biết không?” Hứa Tiên yêu thương xoa xoa đầu tiểu chính thái dặn dò.

“Biết rồi ca ca. Đệ sẽ ngoan mà.” Tiểu chính thái dùng sức gật đầu.

Sau khi chia tay tiểu chính thái, Hứa Tiên đến Khánh Dư Đường.

“Hmm, thật muốn thấy vẻ mặt của Hứa Tiên sau khi biết nó không phải là người quá đi.” Tiểu Thanh nhìn thấy Hứa Tiên đối với con cua nhỏ kia dịu dàng như vậy, có chút hả hê nói.

“Nàng đã sớm biết.” Một câu nhàn nhạt của Bạch Tố Trinh khiến cho sắc mặt Tiểu Thanh đại biến.

“Cái gì? Đại ca, nàng biết? Nàng lại không sợ? Nàng còn, còn dám sờ đầu con cua nhỏ kia?” Tiêu Thanh giật mình la lên, bộ dạng không thể tin được.

Bạch Tố Trinh nhìn tiểu chính thái ở phía xa xa đang gặm bánh bao không nói một lời.

Tiểu Thanh còn đang lẩm bẩm tự hỏi tự đáp: “Không thể nào, không thể nào, làm sao có thể như vậy.”

Hứa Tiên ở Khánh Dư Đường đang bận rộn đến bể đầu sứt trán, thì Hứa Kiều Dung đến tìm nàng. Mang cho nàng một tin tức tốt, bảo là nàng ấy cùng Lý Công Phủ sắp thành thân rồi!

“Thật tốt quá, tỷ tỷ. Chúc mừng tỷ.” Hứa Tiên rất là cao hứng, “Đến lúc đó đệ nhất định sẽ tặng một món quà thật lớn.”

“Tối nay về ăn cơm đi, nhớ gọi cả đệ muội nữa.” Cả người Hứa Kiều Dung toát ra vẻ thái rạng rỡ.

“Dạ dạ, chắc chắn rồi.” Hứa Tiên dùng sức gật đầu, vui vẻ đồng ý. Lý Công Phủ giống như Hứa Kiều Dung, đều không có cha mẹ, nên dĩ nhiên cũng sẽ không chú trọng quá nhiều. Nhưng trái lại Hứa Tiên lại cảm thấy chuyện này rất tốt. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu, luôn vô cùng rắc rối.

Hứa Kiều Dung dặn dò thêm một chút, rồi mới rời đi, nàng không muốn làm chậm trễ công việc của Hứa Tiên.

Lúc xế chiều, Hứa Tiên xin phép Vương viên ngoại về trước. Đầu tiên đi đến Bạch phủ gọi Bạch Tố Trinh và Tiểu Thanh, rồi trên đường mua mấy cân thịt bò ở hàng quen rồi mới chuẩn bị về nhà.

Tiểu Thanh nhìn Hứa Tiên rung đùi đắc ý đi phía trước, lên tiếng cắt ngang: “Có cái gì mà cao hứng, không phải chỉ là thành thân thôi sao?” Theo hắn thấy, thành thân cũng không có gì đáng phải cao hứng. Đại ca cùng Hứa Tiên thành thân cũng đâu có cảm giác gì đặc biệt. Hơn nữa nghĩ tới tỷ tỷ Hứa Tiên luôn dùng ánh mắt quỷ dị nhìn bọn hắn, Tiểu Thanh đã cảm thấy rất không thoải mái rồi.

Hứa Tiên ngâm nga một giai điệu không tên, đi ở phía trước, nghĩ xem mình sẽ tặng lễ vật gì mừng hôn lễ của Hứa Kiều Dung thì ổn. Hiện tại mình không có tiền, nên không mua được cái gì tốt. Cũng không hề nghĩ tới việc hỏi Bạch Tố Trinh. Tặng cái gì tốt đây? Hứa Tiên suy tư, nếu không thì lên núi đào dược liệu, bây giờ trên núi đều còn nguyên két nguyên vị (hoang sơ nguyên thủy), có lẽ mình có thể đào được một ít nhân sâm lâu năm bán lấy chút tiền cũng nên. Nghĩ tới đây, Hứa Tiên lại than thở, mình cũng là người xuyên qua, nhưng sao chưa thấy người xuyên qua nào thảm như mình vậy? Về phần đạo chút thơ văn thi từ ca phú hoặc là tác phẩm nổi tiếng bán lấy tiền, Hứa Tiên cũng không có nghĩ đến. Nếu nàng đạo văn kiếm tiền, như vậy sẽ thật sự hủy hoại người có tài mất. Không phải của mình thì vĩnh viễn sẽ không thuộc về mình. Mà đạo văn thì trong lòng cũng sẽ thấp thỏm không yên. Còn việc phát minh ra cái gì, như kiểu xà phòng thơm hay xà phòng bán lấy tiền thì càng vớ vẩn rồi, một là mình không biết làm, hai là không có tiền vốn! Thi khoa cử thì càng dẹp, khoa cử thời này khác hoàn toàn với việc giáo dục ở hiện đại. Nhìn những thể văn tự kia Hứa Tiên đã đau cả đầu rồi, đọc thôi cũng khó, chứ đừng nói viết.

Bi kịch cho một nhân sĩ xuyên không a… Hứa Tiên ngửa mặt lên trời thở dài.

Trong lúc Hứa Tiên đang cảm thán, thì phía sau truyền đến một trận huyên náo ầm ĩ.

“Hai vị tiểu nương tử, chớ đi a, không bằng theo tại hạ, cùng uống một chén nào?” Một giọng nam lỗ mãng đầy hèn mọn.

“Cút ngay!” Đây là giọng Tiểu Thanh giận dữ.

Hứa Tiên đang trong mạch suy nghĩ bị kéo về thực tại, quay đầu lại nhìn. Bạch Tố Trinh vẻ mặt lạnh lẽo, dung nhan tuyệt mỹ giống như được phủ lên một tầng băng sương, chẳng qua bộ dáng như vậy càng làm người ta ngứa ngáy trong lòng. Còn Tiểu Thanh thì nhíu mày, hung ác nhìn một tên nam tử áo hoa đang chắn trước mặt bọn họ. Tình huống gì đây? A nha, đúng rồi, Bạch Tố Trinh và Tiểu Thanh bây giờ là bộ dạng mỹ nữ mà, vậy thì tình huống lúc này là hai người đang bị đùa giỡn rồi!

Phụt ha ha ha, Hứa Tiên trong lòng nghĩ rất không phúc hậu liền cười đến nghiêng ngả. Nam nhân lại bị nam nhân đùa giỡn a…

“Hai vị tiểu nương tử, không phải là tại hạ khoác lác đâu, gia sản của tại hạ rất nhiều, chỉ cần hai vị tiểu nương tử đi theo tại hạ…”  Nam tử áo hoa vẫn đang lải nhải, nhìn hai vị đại mỹ nhân nhân trước mắt này con ngươi thiếu chút nữa rớt ra. Khi nào thì ở đây lại xuất hiện hai mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, tại sao hắn một chút cũng không biết thế?

Ánh mắt Bạch Tố Trinh càng ngày càng lạnh, Tiểu Thanh thì càng tức giận định ra tay rồi.

Song đúng lúc đó, ‘bốp’ một tiếng, nam tử áo hoa mắt trắng trợn ngược, cả người chậm rãi ngã xuống. Đằng sau hắn là Hứa Tiên đang tung tung viên gạch trong tay.

Bạch Tố Trinh ngẩn ra, còn Tiểu Thanh thì kinh ngạc há hốc mồm.

Hứa Tiên rất bình tĩnh vứt cục gạch đi, phủi phủi bụi trên tay, liếc mắt nhìn tên nam nhân nằm chổng vó trên mặt đất, hừ nhẹ một câu: “Muốn chết sao, đám cướp nữ nhân của ta.” Hứa Tiên luôn bao che khuyết điểm, từ xưa đến nay vẫn vậy. Khinh thường nhìn nam nhân bất tỉnh trên mặt đất, đưa chân đá đá. Bây giờ Bạch Tố Trinh dù sao cũng  là “nương tử” của mình, lại dám không coi mình ra gì đi đào góc tường, thật muốn nện thêm mấy cục gạch nữa.

“Đi thôi.” Hứa Tiên tiêu sái xoay người, đi ở phía trước, không thèm nhìn tên nam nhân bất tỉnh trên mặt đất kia thêm một cái..

“Ngươi, ngươi, ngươi….” Tiểu Thanh không biết nên nói gì cho phải, trong lòng vô cùng phức tạp. Mới vừa rồi bọn họ lại được con người cứu? Được cái tên Hứa Tiên yếu đuối này cứu? Hơn nữa còn dùng thủ đoạn bạo lực như vậy?

Bạch Tố Trinh nhìn bóng lưng Hứa Tiên, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất. Chậm rãi đi theo sau.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor