Nhóc Nicolas - Những chuyện chưa kể (Tập 3) - Chương 1 - Phần 7 - 8 - 9

KIỂM TRA SỐ HỌC

SÁNG NAY, tôi không muốn đến trường bởi vì chúng tôi có bài kiểm tra số học. Tôi ấy à, tôi không thích kiểm tra số học, đầu tiên là vì việc đó kéo dài hai giờ đồng hồ và chúng tôi bị mất một buổi ra chơi. Thế rồi cũng bởi vì trước đó phải học rất kinh. Thế rồi sau đó người ta hỏi bạn những câu hỏi mà bạn không hề học. Bạn bị toàn điểm xấu và ở nhà, mẹ của bạn la mắng bạn và bố của bạn bảo bạn rằng ông ấy khi bằng tuổi bạn, ông ấy lúc nào cũng đứng đầu lớp và rằng bố của ông ấy lúc nào cũng rất tự hào về ông ấy. Thế rồi còn nữa, nếu là lịch sử hay địa lý thì có những lần bạn sẽ gặp may và người ta sẽ yêu cầu bạn kể ra những cuộc phiêu lưu của Jeanne d'Arc, chúng thì rất chi là hay hoặc những cuộc phiêu lưu của sông Seine, cái này thì tôi biết. Nhưng là số học thì kinh khủng, bởi vì cần phải suy nghĩ.

Và chính vì thế mà khi có kiểm tra số học, chúng ta tìm mọi cách để bị ốm ở nhà. Nhưng các bà mẹ có cần biết gì đâu và họ cứ bắt chúng ta phải đến trường. Thậm chí một lần, mẹ thằng Joachim còn không tin nó khi nó nói rằng nó bị ốm, và nó bị quai bị thật; Và tất cả lũ chúng tôi cũng bị luôn vào dịp nghỉ Phục Sinh.

Khi tôi đến trường, tất cả bọn bạn đã đến rồi và bọn chúng nó có vẻ khó ở ghê, trừ mỗi Agnan, thằng cục cưng của cô giáo và lúc nào cũng đứng đầu lớp và rất chi là thích kiểm tra.

“Tao ấy à, thằng Eudes nói, anh trai tao kể cho tao rằng khi anh ấy đến lớp, anh ấy viết sẵn các lời giải từ ở nhà trên những mảnh giấy mà anh ấy giấu trong túi quần.”

“Thế anh mày xếp thứ mấy môn số học?” thằng Clotaire hỏi.

“Anh ấy xếp thứ bét,” thằng Eudes trả lời.

“Tao ấy à, thằng Joachim nói, bố tao bảo tao rằng nếu tao mà không xếp được thứ tử tế khi kiểm tra số học, ông ấy sẽ tịch thu của tao cái xe đạp.

“Còn tao, Alceste nói, cái thằng đang ăn một cái bánh mì nhỏ quết sô cô la, mẹ tao bảo tao rằng nếu tao không đứng trong hai mươi đứa đầu, thì tao sẽ bị nghỉ ăn tráng miệng.

Nó thở dài một cái rõ mạnh, Alceste ấy, và nó tiếp tục ăn một cái bánh sừng bò.

Vậy là tôi nảy ra một ý và tôi nói rằng chúng ta phải yêu cầu thằng Agnan để nó chuyển đáp số cho chúng ta ở trong lớp. Agnan, cái thằng đang nhẩm lại bảng 12 đã nghe thấy tôi nói và nó bảo rằng không đời nào; và nó vừa bỏ đi vừa ngâm nga: "12 lần 3, 36. 12 lần 4, 48".

Cái thằng Agnan nó khiếp thật ấy! Chúng tôi bắt kịp nó và chúng tôi bảo nó:

“Thôi nào Agnan, tử tế tí nào, sao, thôi nào tử tế tí nào!”

Nhưng thằng Agnan bất cần biết.

“Hay là tao phải cho mày một quả đấm vào mũi thằng Eudes nói, thì mày mới đồng ý?”

Nhưng kể cả như thế cái thằng Agnan cũng vẫn không đồng ý, và nó nói rằng nó còn đang đeo kính đây và chúng tôi không có quyền đánh vào nó; và rằng nó sẽ báo với bố mẹ nó, họ sẽ báo với thầy hiệu trưởng và rằng cả lũ chúng tôi sẽ đi tù hết, và rằng gian lận là rất xấu.

“Mười hòn bi nếu mày cho chúng tao xem đáp số,” thằng Clotaire nói.

Agnan nhìn thằng này, nó có vẻ suy nghĩ một tí, và rồi nó lắc đầu.

“Ba mươi hòn bi,” thằng Alceste nói.

Agnan tháo kính của nó ra và nó lau kính.

“Ba hai hòn, Geoffroy nói, cái thằng có một ông bố rất chi là giàu.”

“Được, thằng Agnan nói, nhưng bọn mày phảí đưa cho tao ngay lập tức.”

Chúng tôi ấy à, chúng tôi đồng ý. Geoffroy đưa hai tám hòn bi, còn những đứa khác gộp cho đủ số còn lại. Agnan cho bi vào trong túi nó, và nó hứa với chúng tôi sẽ chuyển cho chúng tôi một tờ giấy có đáp số các bài toán. Chúng tôi thích kinh lên được

“Tất cả chúng ta sẽ đứng thứ nhất đồng hạng,” thằng Joachim nói.

Và khi Clotaire hỏi nó thế nghĩa là thế nào, Joachim trả lời thằng này rằng thế nghĩa là nó sẽ giữ được cái xe đạp.

Khi chúng tôi vào lớp và chúng tôi ngồi xuống, cô giáo bảo chúng tôi xếp hết sách vở xuống dưới ngăn bàn, lấy giấy ra, viết họ tên ở góc cao bên trái. Và rồi, cô đi lên bảng và cô bắt đầu viết các đề bài. Một đề có hai cái tàu hỏa xuất phát mỗi cái một đầu và cô giáo muốn biết khi nào chúng nó gặp nhau; một đề khác có vụ vòi nước và bồn tắm mà người ta quên đóng van; và ở đề thứ ba, người ta nói về một chủ trang trại đi bán hàng đống trứng, cà chua, khoai tây ở chợ.

Các đề khó kinh lên được, và chúng tôi, cả lũ đều nhìn thằng Agnan, bởi vì nếu như Agnan mà không hiểu, thì là toi đặc, cả bài kiểm tra lẫn đống bi. Nhưng thằng Agnan hiểu; nó vừa viết nhanh kinh lên được vừa lè lưỡi ra và vừa tính toán bằng các ngón của tay trái. Alceste thúc cho tôi một cùi chỏ và nó bảo tôi: “Thắng rồi!” Nhưng tôi thì bắt đầu thấy lo ngại, bởi vì Agnan không có vẻ quan tâm đến chúng tôi, và thằng Geoffroy đã nhắc nó: “Ê!”

“Geoffroy! cô giáo kêu lên, thay vì làm trò hề, tốt hơn là em hãy tìm cách giải các bài toán đi!”

Và thế là, chúng tôi thấy Agnan viết các thứ lên trên một tờ giấy rồi nó vo thành viên. Nó nhìn cô giáo đang chữa bài tập, nó nhìn Geoffroy đang ngồi trên ghế bên cạnh, và chốp! nó ném viên giấy cho thằng Geoffroy.

“Tờ giấy kia! Agnan, tôi nhìn thấy rồi! Mang ngay tờ giấy cho tôi! Cô giáo kêu lên.

Agnan há hốc mồm ra, và rồi nó bắt đầu khóc. Thế là cô giáo đứng dậy và cô cầm lấy tờ giấy đang ở trên bàn Geoffroy, và rồi cô nói:

“Hay lắm, Agnan, hay lắm! Tôi không ngờ em lại thế này. Tôi thấy rõ là tôi đã lầm khi tin tưởng em, và em cũng vô kỷ luật như các bạn em vậy. Nào, ra ngoài đi, chúng ta sẽ giải quyết chuyện này sau. Còn bây giờ em không phải làm bài kiểm tra này nữa!

Thằng Agnan lăn đùng ra đất, nó nói rằng không ai yêu nó sất, rằng đó là lỗi của tất cả lũ, rằng nó sẽ đi báo cảnh sát, và rằng nó sẽ chết; Và rồi, nó đi ra. Còn chúng tôi, cả lũ cứ sững người trố mắt nhìn cái cánh cửa. Joachim đằng sau tôi nói rất khẽ: "Thế là đi đời cái xe đạp của tao." Và rồi cô giáo bảo chúng tôi đừng có bận tâm đến bạn ấy và hãy tiếp tục làm bài kiểm tra và rằng, nếu cô mà còn bắt được ai vô kỷ luật

nữa, cô sẽ phạt ở lại lớp.

Và khi thầy hiệu trưởng đến trả kết quả kiểm tra cho chúng tôi, thầy nói rằng thầy chưa bao giờ chứng kiến chuyện thế này kể từ những năm thầy bước vào nghề sư phạm.

Tất cả chúng tôi đều đứng thứ bét đồng hạng!

Tàu của thằng Geoffroy

CHÚNG TÔI TỤ TẬP Ở CÔNG VIÊN, cả một đống bạn ở trường, bởi vì thằng Geoffroy có một cái tàu mới mà bố nó cho, bố nó rất giàu và lúc nào cũng mua cho nó các đồ chơi. Thằng Geoffroy đã hẹn chúng tôi, thằng Rufus, thằng Eudes, thằng Alceste, tôi, và Clotaire, cái thằng không thể đến bởi vì hầu như thứ năm nào nó cũng bị phạt ở lại lớp; nhưng bọn khác thì có mặt cả, Sau khi hứa với các bố và các mẹ chúng tôi rằng chúng tôi sẽ cố ngoan và không làm chuyện gì ngu ngốc.

Công viên, không xa nhà tôi mấy, rất là hết sảy. Tôi đã từng ra đấy, hàng đống năm rồi, cùng với mẹ, khi tôi còn bé tí như cái ảnh ở trên tủ com mốt. Mẹ đẩy tôi trong cái xe đẩy bé tí giờ chả dùng làm gì nữa, trừ mỗi việc thỉnh thoảng chở khoai tây từ chợ về, và bố nói rằng có thể một ngày kia, tôi sẽ có một thằng em thế vào chỗ của khoai tây; nhưng tôi thì tin rằng cả cái chuyện đó là nói phét. Trong công viên, có tượng của một ông bực tức, ngồi ở bàn đang viết với một cái bút bằng đá những thứ có vẻ không làm ông ta hài lòng. Để chọc cười, có lần thằng Ioachim đã lên ngồi trên đầu gối ông ta và cái ông không hề cười chính là ông bảo vệ, ông ấy chạy tới và nói rằng Joachim là đồ ranh con vô lại. Cái ông bảo vệ lúc nào cũng càu nhàu, ông ấy có bộ ria mép to xù, một cái ba toong, một cái còi và ông ấy luôn vừa đuổi theo chúng tôi vừa vung vẩy ba toong hàng đống phát; nhưng ông ấy hiền, bởi vì ông ấy không bao giờ lấy ba toong để nện và một lần ông ấy còn cho tôi một cái kẹo. Trong công viên, cũng có hàng đống cỏ và duy nhất chỉ có ông bảo vệ và lũ chim có quyền đi lên trên, có một ô vuông đầy cát mà chúng tôi không vào bởi vì chúng tôi không phải là trẻ con

nữa và nhất là, nhất là một bể nước có vòi phun ở giữa, một cái bể mà chúng tôi có thể chơi thả thuyền và chính vì thế mà hôm nay chúng tôi đến, bời vì thằng Geoffroy có một cái tàu mới mà bố nó, người rất giàu, đã tặng nó; nhưng cái đó thì tôi tin tôi đã bảo các bạn rồi.

Thằng Geoffroy đến sau cùng; nó luôn làm thế khi nó có đồ chơi mới để cho chúng tôi xem. Nó rất thích người ta đợi nó, bực thật đấy. Geoffroy mang một hộp tướng dưới nách, nó mở ra, và ở bên trong có cái tàu thật và rằng ông ấy hy vọng chúng tôi sẽ chơi vui nhẹ nhàng và chúng tôi nói rằng chúng tôi sẽ không dở trò gì sất.

Ông bảo vệ nói "Được, được" và ông ấy đi xử lý một con chó đang ngồi trên cỏ.

Thế rồi chúng tôi thấy một bọn khác. Bọn kia, đó là những thằng không ở cùng trường với chúng tôi và cả lũ chúng nó đều rất đần độn và đã xảy ra chuyện chúng tôi đánh nhau với bọn nó mỗi khi hai bên giáp mặt. Bọn kia lại gần chúng tôi và một thằng trong bọn nó hỏi thằng Geoffroy có gì ở trong hộp. Thằng Geoffroy đóng nắp hộp lại và nó nói rằng cái đó chả liên quan gì đến thằng kia.

“Xời! Kệ bọn nó, một thằng khác nói, chắc chắn là một con búp bê.”

Và tất cả các thằng trong bọn kia đều cười. Cái đó thì chúng tôi không hài lòng.

“Geoffroy nó có cái tàu chứ còn cái gì nữa,” thằng Rufus nói.

“Chứ sao, một cái tàu hết sảy,” tôi nói.

“Bọn mày chả bao giờ có cái đẹp bằng được,” thằng Eudes nói.

Thằng Alceste không nói bởi vì mồm nó đầy bánh ma đơ len; Có một bà bán bánh ấy trong công viên và bà ta lúc nào cũng hài lòng khi thấy thằng Alceste đến, bởi vì đó là một khách hàng rất tốt.

“Nếu cái tàu tốt thế thì mày cứ mở ra cho bọn tao xem,” một thằng khác trong bọn kia nói, và nó muốn cầm lấy cái hộp Của Geoffroy, nhưng Geoffroy không nhả cái hộp và nó đẩy cái thằng của bọn kia và ông bảo vệ vừa chạy đến vừa thổi còi hàng đống phát.

“Thế nào, lũ nhãi ranh vô lại, ông bảo vệ kêu lên, bọn bay đừng có mà bắt đầu đánh nhau, bởi vì nếu không ta sẽ lấy ba toong xua bọn bay ra đồn cảnh sát.”

“Xời! thằng Rufus nói, cháu chả ngại, bố cháu là nhân viên cảnh sát và bố cháu quen ông cẩm, làm gì đâu mà...”

Ông bảo vệ nói rằng khi người ta may mắn có bố là nhân viên cảnh sát thì cần phải làm gương, rằng ông ấy không rời mắt khỏi chúng tôi và ông ấy ra đi bởi vì con chó lại đến ngồi trên cỏ với một trong những đứa bạn nó.

Một thằng trong bọn kia nói rằng xét cho cùng cái tàu của Geoffroy chả làm bọn nó quan tâm và rằng bọn nó có cái còn hay hơn và cái đó làm chúng tôi phì cười. Các thằng của bọn kia đi về phía cái bể và chúng tôi đi theo để xem cái tàu của chúng nó và tiếp tục phì cười.

Khi chúng tôi nhìn thấy cái tàu, chúng tôi không cười được mấy bởi vì đó là một cái thuyền buồm tuyệt vời, với hàng đống cột buồm, dây chão và cờ.

“Hừ...” thằng Geoffroy nói.

“Hừ cái gì? Hừ cái gì?” một thằng trong bọn kia hỏi.

“Phải rồi, nếu tàu của mày tốt hơn cái này thì cứ cho xem cái nào,” một thằng khác nói. Thằng Geoffroy không muốn cho xem cái ca nô của nó lắm.

“ Tao không cho xem cái tàu của tao, thằng Geoffroy nói, là để không làm bọn mày phải xấu hổ.”

Những thằng của bọn kia bắt đầu cười nhạo, thế là thằng Geoffroy đẩy một trong các thằng, thằng nhỏ con nhất. Thằng nhỏ con bắt đầu vừa khóc vừa nói rằng người ta cố tình đẩy nó xuổng nước; thế là, một thằng khác, thằng này to con, đến gần thằng Geoffroy và bảo nó: “Mày cứ thử làm như mày đã làm với em trai tao xem.”

“Ơ thì, ơ thì...” thằng Geoffroy nói, và nó buớc lùi dần tí một về phía sau.

“Xông lên Geffroy, xông lên!” thằng Rufus kêu lên; nhưng thằng Geoffroy không muốn xông lên.

Thế là thằng kia cho Rufus một cái tát, thằng này ngạc nhiên đến nỗi nó đã ngừng kêu. Eudes, cái thằng rất khỏe, đã đẩy thằng kia ngã vào Alceste, còn thằng này thì ngã luôn xuống bể.

Thằng Alceste vừa ngồi trong nước vừa khóc.

“Bánh ma đơ len của tao, nó gào, bánh ma đơ len của tao ướt hết rồi!

Những thằng của bọn kia chúng nó ngần ngừ một lúc và rồi chúng nó bỏ đi cùng với tàu của chúng. Còn chúng tôi thì cố kéo thằng Alceste ra khỏi bể, nhưng không dễ bởi vì nó rất nặng, thằng Alceste ấy. Chính ông bảo vệ đã đến vớt thằng Alceste và ông ấy không hài lòng; ông ấy bảo chúng tôi rằng khi bố mẹ chúng tôi thấy chúng tôi về trong tình trạng này, bọn họ sẽ phạt chúng tôi kinh lắm và thế là rất đáng đời chúng tôi. Chúng tôi rất phiền não và tôi tin rằng tôi hẳn là đã khóc nếu như thằng Alceste không buồn cười đến thế, ướt nhoét và tức giận. Chúng tôi cũng ướt nhoét bởi vì thằng Alceste làm nước bắn tung tóe. Thứ duy nhất khô chính là cái tàu thằng Geoffroy không lôi ra khỏi hộp.

Các bố và các mẹ chúng tôi đã phạt chúng tôi. Chúng tôi bị nghỉ ăn tráng miệng, đã có một số trận đét đít và một số cái tát và chúng tôi bị cấm quay lại công viên vào thứ Năm tới.

Và điều đó khiến cho chúng tôi chán thật ấy, bởi vì chúng tôi chơi ở công viên vui lắm, với cái tàu của thằng Geoffroy!

Tôi giúp kinh lắm

CHÚNG TÔI ẤY À, THẬT HẾT SẢY, CHÚNG TÔI SẼ ĐI NGHỈ HÈ và bao giờ cũng vậy, trước khi đi, mẹ nói rằng cần phải sắp dọn nhà cửa, phủ vải đồ đạc, cất thảm và ri đô, đặt hàng đống băng phiến, cuốn đệm và cho các thứ vào tủ hốc tuờng và tầng áp mái. Còn bố, bố bảo rằng bố chẳng thấy chuyện đó có ích gì cả, bởi vì lại phải để các thứ đâu vào đấy khi chúng tôi quay về, và mẹ trả lời bố rằng ở nhà mẹ của mẹ lúc nào cũng làm như vậy; thế là bố bắt đầu nói về bà, thế rồi mẹ nói rằng đấy không phải là những thứ để nói trước mặt thằng bé và rằng mẹ sẽ quay về nhà bà mẹ tội nghiệp của mẹ, và bố nói rằng thôi đuợc rồi, được rồi, rẵng mai bố sẽ dọn, nhưng bố không hề.

Chính vì thế mà sáng nay, sau khi bố đi làm, mẹ đeo một cái tạp dề to, mùi soa quấn trên đầu, và mẹ bảo tôi: “Chúng ta sẽ làm cho bố ngạc nhiên: trước bữa trưa, chúng ta sẽ sắp dọn phòng khách và phòng ăn.” Tôi ấy à, tôi bảo cực kỳ, và rằng tôi sẽ giúp kinh lắm. Mẹ ôm hôn tôi, mẹ nói rằng tôi là con trai lớn tướng của mẹ và rằng đôi lúc mẹ tự hỏi không biết bố có nên lấy tôi làm gương hay không: Mẹ cũng bảo tôi phải chú ý và cố đừng làm gì ngu ngốc. Tôi hứa là tôi sẽ cố.

Mẹ lấy chìa khóa tầng áp mái, và rồi mẹ đi tìm cái túi băng phiến. “Thế còn con thì làm gì? Thế còn con thì làm gì?” tôi hỏi. “Con ấy à, con giữ chìa khóa tầng áp mái,” mẹ bảo tôi, và rồi mẹ lại ôm hôn tôi lần nữa. Chúng tôi vào phòng khách và mẹ bắt đầu để các viên băng phiến xuống dưới đệm ghế tràng kỷ và ghế bành. “Như thể lũ nhậy mất dạy sẽ không đến ăn đồ phòng khách” mẹ giải thích cho tôi. Hình như là băng phiến rất kinh khủng đối với bọn nhậy, nhưng hình như thế nào thì tôi không biết rõ lắm. Alceste, một thằng bạn rất to béo ở trường và lúc nào cũng ăn luôn mồm, bảo tôi rằng theo ý kiến của nó, băng phiến sẽ làm lũ nhậy bị đau bụng. Nó ấy à, nó đã một lần thử ăn băng phiến, và nó không thể nuốt nổi, nó đã phải khạc ra, thế và để thằng Alceste phải khạc ra thứ gì, thứ đó cần phải thực sự là thậm tệ. Tuy nhiên, tôi rất thích cái mùi của băng phiến, cái mùi chúng tôi sắp đi nghỉ hè. Còn bố thì bố không thích. Khi trời bắt đầu trở lạnh và bố lôi áo khoác từ tủ hốc tường ra, bố đã cáu bởi vì bố nói rằng cái mùi này có thể giết nhậy đấy, nhưng nó khiến các bạn bố phì cười, và mẹ trả lời bố rằng nếu ngược lại thì mới là đáng lo.

Sau cái quả băng phíến, mẹ đi tìm các bao vải để bọc đồ. “Còn con, còn con, con giúp một tay nhé?", tôi hỏi. Mẹ trả lời tôi rằng mẹ sẽ cần đến tôi ngay thôi, và mẹ bắt đầu bọc các bao vải vào, và đấy đúng là một việc kinh cực, bởi vì hình như là các bao vải đã co lại sau khi giặt, và đem bọc các ghế phô tơi thì rất mệt, giống y như là cái áo sơ mi xanh của bố, nhưng mẹ nói rằng đó là do bố to ra, và bố bắt đầu cười nhạo và bố nói rằng có ai đời lại to ra đằng cổ.

Mẹ, người rất tuyệt vời, đã bọc được các bao vải, nhưng mẹ có vẻ khá mệt. ”Thế con, con thì làm gì?”, tôi hỏi. “Con sẽ đưa cho mẹ chìa khóa tầng áp mái” mẹ bảo tôi. Thế mà tôi đã không tìm thấy cái chìa khóa và tôi bắt đầu khóc và tôi nói rằng nó có thể đã rơi xuống một cái ghế phô tơi khi tôi xem mẹ đặt băng phiến. Mẹ thở dài một cái, mẹ ôm hôn tôi, mẹ bảo tôi rằng không sao cả, con yêu, mẹ tháo các bao vải ra. Và rồi tôi lại tìm thấy cái chìa khóa trong túi tôi, ở bên dưới các viên bi, cái khăn mùi soa và mẩu dây. Mẹ lại có vẻ không hài lòng lắm khi tôi tìm thấy chìa khóa, và mẹ vừa bọc lại các bao vải vừa nói thầm thì các thứ mà tôi không thể nghe được.

“Thế bây giờ thì con làm gì?", tôi hỏi. Mẹ trả lời rằng tôi lên phòng chơi cho tử tể, thề 1à tôi bắt đầu khóc và tôi nói rằng thật là bất công, rằng tôi chỉ muốn giúp, nhưng mà có ai để ý đến tôi đâu, và một khi đã như thế thì tôi sẽ bỏ nhà ra đi và tất cả mọi người sẽ tha hồ mà nhớ tiếc tôi. Mẹ bảo tôi "Thôi, được rồi", và mẹ bảo rằng tôi sẽ giúp mẹ đẩy đồ đạc để nhấc thảm ra. Đó đúng là một công việc kinh khủng, nhưng chúng tôi đã làm ngon lành, kể cả là tôi có đánh vỡ cái bình xanh lam ở trên tủ buýp phê, nhưng điều đó cũng không quan trọng bởi vì chúng tôi vẫn còn những cái bình khác mà tôi chưa đánh vỡ. Còn thảm, chúng tôi cuộn chúng lại, và rồi chúng tôi để chúng ở lối ra vào để bố có thể đem cất đi.

Mẹ đi tìm cái thang để tháo ri đô. “Còn con, còn con, con thì làm gì?”, tôi hỏi mẹ. "Con ấy à, con sẽ giữ thang để cho mẹ khỏi ngã," mẹ trả lời tôi. Thế rồi, mẹ nhìn đồng hồ và mẹ đi đặt món thịt quay vào trong lò để đến bữa trưa nó còn chín. Thế là tôi, tôi quyết định làm cho mẹ ngạc nhiên to, và tôi trèo lên thang để tháo ri đô. Nhưng bởi vì tôi vẫn còn hơi bé, nên tôi đã phải kê hai quyển từ điển lên trên thang. Sau từ điển thì mọi thứ rất ổn, nhưng đùng một cái, tôi nghe tiếng mẹ quát: “Nicolas! Con có xuống ngay không thì bảo!" Thế là tôi bị run rẩy, y như thằng Clotaire khi nó bị cô giáo đánh thức trong lớp, và tôi ngã xuống cùng với ri đô và thanh treo rèm. Tôi không đau lắm, nhưng tôi dẫu sao cũng bắt đầu khóc, vì như thế mẹ không quát tôi và mẹ bảo tôi: “Thôi, thôi, chỉ đau tí ti thôi mà”, và thế là ổn thỏa, rồi mẹ dẫn tôi vào trong phòng tắm, mẹ dấp nước lên đầu tôi, mẹ ôm hôn tôi và mẹ bảo tôi rằng tôi đã giúp mẹ đủ rồi, nhưng tôi thì muốn tiếp.

Mẹ đã tháo xong ri đô, và rồi tôi giúp mẹ để chúng vào trong cái rương to ở tầng áp mái, và tất cả đều diễn ra rất tốt, trừ cái ngón tay mà tôi đã bị kẹp với cái nắp rương, và khi ấy tôi khóc thật bởi vì cái ấy đau kinh lên được, và nó không phải chỉ là đau tí ti, như mẹ đã bảo trong lúc mẹ băng cho tôi. Đúng thế đấy, nói cho cùng!

“Được rồi, mẹ nói, tất cả đã xong. Từ bây giờ cho đến khi đi nghỉ, chúng ta sẽ dùng bữa trong bếp.

Thế rồi chúng tôi ra ngoài vườn để nghỉ ngơi và đợi bố. Mẹ có vẻ rất mệt, và đúng thật là may lại có tôi ở đây để giúp mẹ.

“Bố sẽ phải ngạc nhiên khi bố biết rằng chúng ta đã sắp dọn tất cả!” mẹ nói.

Và rồi chúng tôi nhìn thấy bố về. Và chính bố mới là người làm chúng tôi ngạc nhiên, bởi vì khi bố bước vào vườn bố đã nói: "Em ơi, tối nay thì phải tốn kém mất công đấy. Sếp anh và vợ ông ta đến ăn tối!"

Và khi tôi bảo mẹ rằng tôi sẽ giúp mẹ xếp đặt lại đâu vào đấy, mẹ đã òa khóc.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor