Phù thủy xứ Ejinbara - Chương 09

 

- Nhưng đường ống dẫn khí chỉ bị quên lãng, chứ vẫn còn nguyên đó… - Thanh tra Megure trầm ngâm, rồi thở dài.

- Vâng. – Conan đang trốn vô thức gật đầu.

Những cột đèn đường dùng khí đốt đã biến mất ở Ejinbara nhưng hệ thống khí đốt thời nào vẫn còn đó, ngay trước mặt mọi người, ở nhà ông Toda, hay trong phòng ông Motomachi. Conan đã để ý đến hệ thống đèn cổ khi bước chân vào hiện trường, nhưng không nghĩ tới khí đốt.

- Tại sao chính quyền quận không cho dỡ bỏ hệ thống đường ống cũ?

- Họ cũng đã nghĩ tới việc đó. Nhưng công ty phân phối khí đốt thời Meiji đã phá sản từ lâu, bản đồ quy hoạch vốn được giữ ở tòa thị chính cũng đã cháy trong những lần tấn công của địch, nên không thể xác định được vị trí đường ống.

- Thế hả?

- Sếp còn nhớ trong phong bì gửi tới ông Miura ban đầu có gỉ sắt không?

- À, thứ đó có cả dưới tầng hầm nhà ông Toda nữa. Nhân viên khám nghiệm hiện trường bảo hai loại gỉ sắt đó giống nhau… Có phải chúng là gỉ sắt bám ở hệ thống đường dẫn khí cũ không? – Thanh tra Megure đứng dậy, kêu lên.

- Chính xác là như vậy. Đường ống cũ được làm bằng sắt mà. Trong lúc đào xới đường ống lên để kiểm tra, cả người tôi cũng dính đầy gỉ sắt từ bao giờ. Hung thủ là kẻ rất cẩn thận, nhưng chắc không thể phủ hết gỉ sắt khỏi người được, nên đã vô tình làm rơi vài mẩu vào

phong bì.

- Cậu có lý… - Ông thanh tra đồng tình rồi ngồi lại xuống.

- Trong phòng ông Motomachi không có gỉ sắt vì vụ nổ mạnh đã thổi bay chúng ra xa. Còn ngọn lửa ghết chết anh Mashu thì quá lớn nên gỉ sắt đã cháy thành tro rồi.

- Ừm.

- Ông Miura bị tấn công ở nghĩa địa dành cho người nước ngoài vì cùng một lý do với anh Mashu.

- Hả? – Ông Miura ngạc nhiên.

- Tòa nhà nơi đặt văn phòng của ông là do ông xây đúng không?

- Đúng thế.

- Tòa nhà của ông Miura cũng không có đường ống dẫn khí cũ nên hung thủ đành tấn công ông ấy ở khu nghĩa trang.

- Những nơi có hệ thống ống dẫn khí đều được ký hiệu rõ ràng trong quyển sách này. – Thanh tra Megure cầm cuốn sách của Plangue lên giở từng trang sách, lần này rất cẩn thận chứ không qua quýt như lúc nãy. Trong vài phút, ông im lặng như đang sắp xếp lại các dữ kiện của vụ án, nhưng rồi ông bỗng nói một cách giận dữ. – Những vụ án này không phải do lời nguyền của phù thủy, mà có một hung thủ xác định. Kẻ nào đã làm điều này? – Ông nhướn mày lên hết cỡ, đập tay xuống bàn kêu rầm một tiếng to.

- Ông Mori, rốt cuộc ai là hung thủ vậy? – Trung sĩ Takagi cũng nóng ruột hỏi.

- Đi theo đường ống dẫn khí ở công viên Ejinbara nơi anh Mashu bị sát hại, ta sẽ tới nhà thờ của cha xứ Sakuragi ngay gần đó. Tôi đã tìm thấy dấu vết đào xới trong vườn gần nơi đun nước của nhà thờ.

- Hả…? – Mọi người kinh ngạc.

- Kẻ nào dám tự tiện đào bới trong vườn của ta? – Cha xứ Sakuragi nói như thể không tin vào tai mình, đôi mắt hiền từ mở to kinh ngạc.

- Cha xứ Sakuragi chính là kẻ gây ra tất cả những vụ án chúng ta vừa nói đến. – Giọng ông Kogoro lạnh lùng.

- Cái gì?

- Ha ha ha, ta ư? – Sakuragi ngạc nhiên.

- Sao cha xứ có thể… - Chị Tsurumi lắc đầu.

- Chị ơi, bọn em có bằng chứng mà. – Ayumi ngồi đối diện Sakuragi nói buồn bã.

- Chà chà, bằng chứng gì đây? – Sakuragi cười.

- Người ở bộ phận tiếp tân của khách sạn nói gần đây chỉ có một người ngoài khách sạn dùng thư viện, chính là cha xứ.

Nghe Ayumi nói, Sakuragi sững người.

- Khi chị Tsurumi bị gã Mashu kia kết tội trước dân chúng Ejinbara, cha xứ đã đứng ra bảo vệ chị ấy, nhưng đó chỉ là một màn kịch để mọi người tin ông ta là người tốt thôi. – Ayumi nói vẻ bực bội.

- Không thể thế được! – Chị Tsurumi bối rối. Chị không thể tin rằng người bảo vệ mình lại chính là hung thủ giết người.

- Chị có sao không? – Ran ngồi cạnh quàng tay qua vai chị Tsurumi. Chị gật đầu, nhưng đôi vai run lên.

Giọng ông Kogoro vẫn tiếp tục buộc tội:

- Ông Motomachi cũng bị bộ mặt giả dối của ông ta lừa mà trở thành con chiên ngoan đạo của nhà thờ. Nhân viên của khách sạn nói ông Sakuragi đã vào khắp các phòng khách sạn, lấy cớ ban nước thánh để công việc làm ăn được phát đạt. Chắc ông ta đã tháo nút vịt ống dẫn khí trong phòng ông Motomachi vào lúc đó. Ông ta cũng nói chuyện phiếm với ông Motomachi để biết rằng ông chủ khách sạn có thói quen uống trà thảo mộc sau khi tắm. Người giúp việc nhà ông Toda thì nói khoảng một tuần trước cha xứ có mượn tầng hầm để thưởng thức âm nhạc. Ông ta hẳn đã giả vờ vậy để tháo cả nút đường ống dẫn khí dưới tầng hầm.

Gương mặt ông Sakuragi ngày càng nhăn nhúm lại.

Lần này đến lượt Mitsuhiko nói:

- Cháu đã tìm thấy trong nhà kho của nhà thờ bộ quần áo màu đen và mặt nạ phù thủy mà ông ta mặc khi tấn công luật sư Miura.

- Hả!? – Ông Miura kêu lên.

- Ông ta cũng là kẻ gọi điện vào điện thoại công cộng trong công viên để sát hại anh Mashu. Trong nhà kho có thiết bị dò số điện thoại và cả xẻng vẫn còn dính đất. Đem về phân tích là ta biết ngay xẻng đó dùng để đào đất ở đâu.

- Trời ơi… - Chị Tsurumi nhìn chằm chằm vào mặt cha xứ.

Ai tiếp lời:

- Tên ông là Sakuragi Isao đúng không? Tôi đã gọi điện cho nơi giữ danh sách những mục sư ở nhà thờ chính bên châu Âu, họ nói không có ai tên như vậy cả.

- Thật thế ư? – Thanh tra Megure nhìn Ai.

Giọng ông Kogoro khẳng định:

- Cô bé này giỏi tiếng Anh nên tôi đã nhờ điều tra thân phận thật của cha xứ Sakuragi. Sau khi nghe kể chi tiết vụ việc, người của nhà thờ chính cho biết trước đây có một kẻ đã gây chuyện và bị đuổi khỏi nhà thờ.

- Bị đuổi khỏi nhà thờ à? – Ông Megure hỏi.

- Vâng. Hắn giúp việc cho cha xứ bên Châu Âu trong một thời gian dài. Nghe nói hắn lưu lạc từ Châu Á sang, được cha xứ thương tình cho vào làm việc trong nhà thờ.

- Rồi thế nào? – Ông thanh tra giục.

- Trong số những công việc cha xứ có một việc rất quan trọng, đó là nghe những tín đồ tôn giáo thú tội trong một căn phòng nhỏ của nhà thờ với mong muốn rằng bằng việc thú tội, con chiên có thể trút được gánh nặng trong lòng. Dĩ nhiên, cha xứ không được phép để lộ nội dung điều thú tội, nếu trái luật sẽ bị xử phạt rất nặng. Tuy nhiên, có một kẻ đã nghe trộm những câu chuyện tín đồ nói với cha xứ, rồi lợi dụng chúng để tống tiền người khác. Hành vi này của hắn bị lộ, và hắn bị đuổi khỏi nhà thờ.

- Quả là một kẻ không ra gì. – Anh Takagi lên án.

- Ông ta đã làm điều này tại nhiều nơi khác nhau ở Châu Âu. – Ai lườm Sakuragi.

- Ha ha ha, có lẽ ta đã coi thường thám tử ngủ gật và cả bọn trẻ. Đến nước này thì ta cũng khó mà chối tội được. – Đôi môi mỏng dính của Sakuragi cong lên thành một nụ cười.

- Ngươi nhận tội hả! – Thanh tra Megure lên tiếng.

- Đúng, ta nhận tội. – Giọng Sakuragi vẫn bình thản. – Nhưng bọn chúng xứng đáng nhận cái chết.

- Ngươi dám… - Thanh tra lại đập bàn.

- Ông đừng quá khích thế. Ta sẽ kể rõ mọi chuyện ngay bây giờ. – Sakuragi từ tốn lấy thuốc lá từ túi áo trong ra, dùng bật lửa châm, rồi hà một hơi dài trước khi nhìn quanh. – Ba kẻ Toda, Motomachi, Isezaki đã đứng nhìn bà Sophia cùng đứa con nhỏ chết cháy trong căn nhà của mình. Chúng không thèm ra tay cứu lấy hai mẹ con.

- Cái gì? – Mọi người nín thở.

- Ta nói thật đấy. Chính Motomachi đã thú tội với ta kia mà. Trong thời chiến tranh, ở Ejinbara có một cậu bé tên Minato Takagi bị mất tích. Người dân ở đây cho rằng bà Sophia là phù thủy và đã giết hại cậu. Ba kẻ tôi vừa nói ở trên vốn là bạn thân của cậu Minato kia, nên đã lập đội thám tử nhí, quyết tâm tìm ra sự thật. Chúng tới nhà Sophia, thì thấy bà đang tự tay đổ dầu khắp nhà mình.

- Hả?

- Sophia bị nghi ngờ là kẻ sát nhân, thanh minh thế nào cũng không được. Người chồng vốn là chỗ dựa duy nhất của bà lại chết ở ngoài trận, nên bà đã rơi vào đường cùng. – Sakuragi nhìn xa xăm, hít một hơi dài.

- Rồi sao? – Anh Takagi giục giã.

- Sophia đã tự châm lửa đốt nhà trước mặt ba kẻ kia, rồi tự mình đi vào nhà. Ba đứa trẻ mười tuổi nếu cố gắng có thể ngăn vụ việc lại, nhưng chúng lại không làm vậy, mà chỉ đứng nhìn. Có khi chúng còn cười thầm trong bụng vì đã trả thù được cho bạn mình ấy chứ. Hôm đó gió to, nên lửa chẳng mấy chốc mà bao phủ hết căn nhà. – Mọi người như bị mê hoặc trước câu chuyện của Sakuragi. – Sau đó bọn chúng đâm sợ hãi nên bỏ trốn, nhưng chúng vẫn ở nhà nhìn đám cháy đến tận sáng. Chắc chúng phải vui mừng lắm.

- Không thể thế được… - Trung sĩ Takagi tái mặt.

- Nhưng chẳng bao lâu sau, xác của cậu bé mất tích kia được tìm thấy dưới đáy sông Ejinbara. Hóa ra cậu ta trốn bố mẹ đi câu cá và bị trượt chân ngã, chứ chẳng phải do bà Sophia gì cả. Ha ha ha, thật nực cười! – Sakuragi cười lớn, nhưng những người khác chỉ im lặng.

Thanh tra Megure định thần lại:

- Ông biết bí mật đó nên đã giả làm phù thủy gửi thư đe dọa họ hả?

- Sophia vốn đã bị đồn là phù thủy, nên ta nghĩ nếu đem lời nguyền ra dọa, chắc bọn chúng sẽ sợ xanh mặt mà từ chối nhận tài sản thừa kế. Những người bình thường có thể coi thường thư đe dọa kiểu đó, nhưng những kẻ có tội chắc chắn sẽ có thái độ khác.

- Bà người đó được coi là ba thánh nhân của Ejinbara kia mà! Dù hồi đó họ còn nhỏ, nhưng không thể nhẫn tâm đến độ đứng nhìn một người phụ nữ trẻ cùng đứa con nhỏ tự thiêu được… - Thanh tra Megure không tin.

- Tôi thì tin đấy.

- Mori, cậu nói sao?

- Tôi đã đọc báo cũ của Ejinbara, trong đó có viết có người đã nhìn thấy bóng vài cậu bé khoảng mười tuổi trốn khỏi hiện trường vụ cháy.

- Thật sao… - Ông thanh tra xanh mặt.

- Vâng, chắc hẳn họ đã có mặt ở nhà bà Sophia khi đó. Hiện trường nơi ba người họ chết lần này có mùi hoa cơm cháy, vì đó là mùi gợi nhớ đến bà Sophia năm xưa. Một lý do nữa là vì Judas, kẻ phản bội Thiên chúa giáo, đã treo cổ tự vẫn trên cây cơm cháy, nên mùi hương đó ám chỉ những kẻ phản bội. Hung thủ muốn người dân Ejinbara biết rằng ba “thánh nhân” kia thực chất chỉ là những kẻ hèn nhát, đạo đức giả. – Conan nấp sau rèm vừa nói vừa quan sát nét mặt của Sakuragi.

- Chà chà, thám tử lừng danh có khác. Đúng thế, bọn chúng là những kẻ hèn nhát, đạo đức giả!

- Ta không hiểu…

- Sếp không hiểu gì cơ? – Trung sĩ Takagi hỏi thanh tra Megure.

- Nếu ông ta chỉ muốn có gia sản của bà Elizabeth, thì việc gì phải gửi thư đe dọa tới những người kia làm gì?

- Đúng thế. – Anh Takagi nghiêng đầu nghĩ ngợi.

- Tôi cũng thắc mắc việc đó, rồi rút ra kết luận rằng hắn nhất thiết phải cho nạn nhân biết họ bị Sophia trả thù.

- Nhất thiết phải thế sao?

- Vâng. Đây chỉ là suy đoán của tôi thôi, nhưng có lẽ cha xứ Sakuragi đây chính là con trai của bà Sophia.

- Cái gì?

- Thế này là thế nào hả Mori? Ông Miura nói con của bà Sophia đã chết cháy cùng bà ấy trong vụ hỏa hoạn kia mà?

- Báo thời đó chỉ viết đã phát hiện xác bà Sophia, chứ không nhắc gì đến đứa trẻ cả.

- Thật thế à?

- Vâng.

- Ông Miura, người ta không phát hiện ra dấu vết con trai của bà Sophia sao? – Thanh tra Megure hỏi lại.

- Con của bà Sophia hồi đó chỉ là một đứa bé bú sữa mẹ, nên người ta nghĩ rằng xác đứa bé đã cháy hoàn toàn dưới ngọn lửa khủng khiếp đó.

- Hừm… Nguyên nhân vụ cháy cũng không được điều ta kỹ lưỡng. Đây là lỗi của chính quyền thời đó.

- Thời chiến ở thành phố thiếu nhân lực, việc điều tra khó tiến hành là chuyện thông cảm được. – Giọng ông thám tử ra chiều an ủi.

- Nhưng việc có phát hiện ra xác đứa trẻ hay không, thì chỉ cần tìm lại báo thời đó là biết ngay. Đây cũng là sơ suất của cảnh sát chúng ta nữa…

- Sếp nói đúng… - Anh Takagi cũng hối lỗi.

- Tại sao đứa con của bà Sophia không được người dân Ejinbara biết đến? Những người dân được hỏi đều nói họ không biết gì về đứa bé cả…

- Tôi nghĩ bà Elizabeth tình cờ nhận trông đứa bé vào đúng ngày xảy ra vụ cháy, nhưng bà ấy đã giữ bí mật điều này.

- Vì sao?

- Thấy con gái mình gặp phải kết cục thảm khốc như vậy, lẽ nào bà Elizabeth đành lòng để lại đứa cháu cho người dân Ejinbara nuôi nấng? – Giọng ông Kogoro chất vấn.

- Có lý… Cứ ở Ejinbara, đứa trẻ sẽ mang lòng căm hận sâu sắc với người dân ở đây… Chắc bà Elizabeth đã đưa đứa bé đi nơi khác.

- Tôi cũng nghĩ thế. Có lẽ bà ấy đã nhờ người quen ở bên Châu Âu nuôi.

- Bà ấy vốn xuất thân từ phương Tây mà…

- Vâng. Nhưng tôi e rằng đứa bé ở bên đó cũng không được yên ổn. Châu Âu thời đó còn chịu ảnh hưởng của chiến tranh thế giới thứ hai nặng nề hơn Nhật Bản, còn dòng họ của bà Elizabeth lại từng bị nghi ngờ là phù thủy, phải lưu lạc khắp nơi. Vì thế, càng lớn đứa trẻ kia càng dấn sâu vào con đường tội lỗi…

- Ừm… - Thanh tra Megure và những người ở đó cùng gật đầu, gương mặt u ám.

- Câu “Thứ thuộc về phù thủy mãi thuộc về phù thủy” hàm ý rằng cha xứ Sakuragi, con bà Sophia, mới là người có quyền thừa kế gia sản. – Trung sĩ Takagi hiểu ra.

- Cuối cùng bí mật của vụ án cũng được hé lộ. – Thanh tra Megure nhẹ nhõm.

- Nhưng nếu nói thẳng ra, thì có phải ông đã được thừa kế tài sản mà không phải ra tay sát hại ai rồi không? – Tiến sĩ Agasa ngắt lời.

- Hắn mang bao nhiêu tội từ khi ở Châu Âu, nếu thú nhận thì sẽ bị bắt vào tù ngay.

- À, ừ nhỉ.

- Ha ha ha, các người nghĩ ta giết bọn chúng vì ta là con trai của Sophia sao? – Sakuragi cười.

- Ý ông là thám tử Mori suy luận sai?

- Ông ta sai rồi. – Sakuragi thẳng thừng.

- Nhưng theo suy luận đó thì ông là người có quyền thừa kế tài sản của bà Elizabeth nên hoàn toàn có động cơ gây án.

- Hừm, chỉ vì thế mà ta phải ra tay giết tới bốn mạng người sao? – Sakuragi nói vẻ coi thường.

- Tôi đâu có nói đó là lý do duy nhất. – Giọng ông Kogoro bình thản.

- Cái gì?

-Thế là thế nào? – Ông thanh tra ngạc nhiên.

- Dĩ nhiên ông ta không thể nói thật vì sợ bị phát hiện ra mình là tội phạm. Nhưng ông ta vẫn có thể chuyển gia sản đó cho đứa con gái mà mình yêu quý.

Nghe câu nói đó, tất cả mọi người trong phòng khác đều cứng người.

- Cậu vừa nói gì kia? – Ông Megure hỏi lại cho chắc ăn.

- Tôi nói rằng ông ta là cha cô Tsurumi đây.

- Hả!?

- Ông ta là cha chị Tsurumi sao? – Ran không tin.

- Không thể thế được! – Genta kêu lên.

- Cháu không tin. – Ayumi cũng nói.

- Tôi chắc chắn đấy. – Giọng ông Kogoro đầy tự tin.

- Không… - Chị Tsurumi đưa những ngón tay thon dài đang run rẩy lên che miệng.

- Ai nhìn những bức ảnh trong phòng khác này cũng sẽ thấy ngay cô Tsurumi giống hệt bà Sophia.

- A! – Ai nhớ lại, quay về phía có treo khung ảnh.

- Ông Isezaki Riki còn nhớ rõ việc cô Tsurumi đến nhà bà Elizabeth thế nào. Ông ấy nói một buổi sáng có người đã đặt chiếc giỏ trong có một đứa trẻ và mảnh giấy ghi chữ “TsurumiYoko” trước cửa hàng thảo mộc của bà Elizabeth. Người dân Ejinbara đều kinh ngạc khi thấy gương mặt đứa bé y hệt bà Sophia.

- Đúng là người trong bức ảnh và cô Tsurumi giống nhau như đúc…- Thanh tra Megure đã đứng dậy, tới quan sát những bức ảnh ngả vàng từ lúc nào.

- Chắc Sakuragi đã có con trong khi sống buông thả ở Châu Âu. Hắn theo con đường tội ác, không thể nuôi đứa con, nên đã nhờ người mang đứa trẻ tới chỗ bà Elizabeth. Nhưng bà Elizabeth chỉ cần nhìn mặt cô Tsurumi là hiểu hết mọi chuyện…

- Hừm… - Ông thanh tra đăm chiêu.

- Nửa năm trước, Sakuragi biết được việc bà Elizabeth lâm bệnh, nên đã giả làm cha xứ quay lại Nhật sau sáu mươi năm lưu lạc. Ông ta mở một nhà thờ nhỏ ở Ejinbara, rồi tình cờ nghe ông Motomachi kể lại về lý do cái chết mẹ đẻ của mình.

Gương mặt của Sakuragi giờ đã đỏ lựng.

- Lúc đầu ông ta nghĩ chỉ cần gửi thư đe dọa, ba người kia sẽ sợ mà từ chối nhận gia sản, và số tiền sẽ được chuyển giao cho cô Tsurumi. Tuy nhiên ba người bọn họ không phản ứng gì, vẫn tiếp tục nhận quyền thừa kế, vì thế ông ta bèn ra tay.

- Ông ta không thể để số tiền rơi vào tay những kẻ đã gián tiếp giết chết mẹ mình.

- Đúng thế.

- Giờ thì ta đã hiểu ý nghĩa cuốn nhật ký của ông Isezaki. – Thanh tra Megure thở dài.

- Các ngươi thì biết gì chứ! – Sakuragi đập bàn.

Ông thanh tra không thèm đếm xỉa tới hành động đó, chỉ lẳng lặng rút cuốn sổ tay bọc da ra.

- Ông Isezaki viết thế này… - Ông giở sổ. – “Đứa bé đáng lẽ đã chết cháy hóa ra còn sống, và đã quay lại Nhật Bản sau sáu mươi năm. Toda và Motomachi cũng biết rồi. Ba chúng ta đã làm điều không phải, đã nhẫn tâm cướp đi người thân duy nhất của một đứa trẻ. Ta đã có tuổi. Nếu người đó muốn lấy đi mạng sống của ta, thì ta sẵn sàng dâng nó ra, coi như để đền bù cho việc làm xưa. Hai người kia chắc cũng nghĩ vậy thôi. Mất mẹ, phải sống khổ cực ngày qua ngày ở đất lạ, chắc hẳn hắn ta đã nuôi lòng căm thù từ lâu lắm rồi. Bằng mạng sống của mình, ta mong xóa bỏ được mối thù đó. Ta cũng nên khuyên thằng Mashu từ chối quyền thừa kế tài sản. Như vậy, gia tài của bà Elizabeth sẽ được chuyển cho người xứng đáng nhất, là cô Tsurumi Yoko…” – Đọc xong, thanh tra Megure nhẹ nhàng đóng quyển sổ lại.

Giờ thì Sakuragi mặt cắt không còn một hột máu.

 -Ba người họ hoàn toàn có thể từ chối quyền thừa kế, vì họ chẳng có khăn tài chính nào cả. Họ chỉ cố tình im lặng để ông dễ dàng ra tay thôi. – Thanh tra Megure nói.

- Họ để cho ông ta trả thù ư? – Trung sĩ Takagi ngạc nhiên.

- Đúng thế. Ông Toda không báo cảnh sát, ông Motomachi thì khăng khăng bức thư chỉ là trò đùa. Ông Isezaki cũng nói mình không đoán được hung thủ là ai. – Ông thanh tra nhớ lại thái độ của ba người.

- Không thể có chuyện đó được! Chúng là những kẻ ích kỷ, hèn hạ, không đáng tin! Chúng đã lừa dối người dân Ejinbara bao năm nay rồi! – Sakuragi nói oang oang.

- Ông ta không còn tỉnh táo nữa rồi, chúng ta nói gì cũng vậy thôi. – Anh Takagi lắc đầu chán nản.

- Chúng tôi đã hiểu động cơ gây án của ông. Nhưng hành vi độc ác của ông đến đây là chấm dứt. Hãy ngoan ngoãn nhận lấy hình phạt đi!

- Đúng, hãy đền tội đi! – Đội thám tử nhí đồng thanh.

- Ha ha ha… - Sakuragi bỗng bật cười. – Đền tội ư? Không đâu. Các ngươi mới là kẻ sẽ chết ở đây. – Lão nhìn quanh một cách thương hại.

- Ý ngươi là gì? – Thanh tra Megure dè chừng.

- Ha ha ha… - Cười nham hiểm, Sakuragi kéo mạnh tay chị Tsurumi đang ngồi cạnh mình đứng dậy tránh xa bức tường.

Trung sĩ Takagi vừa định đứng lên đuổi theo, thì từ sáu chiếc đèn kiểu cổ trong phòng khách tuôn ra dung dịch màu cam.

- Ối! – Mọi người kinh hoàng.

- Đây là cái gì?

- Xăng đấy! – Ran ngửi mùi rồi kêu.

- Á! – Ayumi hét lên.

Xăng đã bắt đầu tích tụ lại trong phòng.

- Ha ha ha… - Sakuragi cười, rồi lấy bật lửa ra.

- Không ngờ căn nhà này cũng còn đèn khí đốt! – Trung sĩ Takagi tức tối nói.

- Đúng thế. Nhà bà Elizabeth là một trong những tòa nhà cổ nhất ở Ejinbara này. Ta đã đổ xăng từ các bình chứa trong xe tải giấu sau nhà vào đường ống dẫn khí cũ của căn nhà, ha ha ha! – Sakuragi giơ chiếc điều khiển kim loại lên, cười thích thú.

“Mình đã quá chủ quan…”, Conan đứng sau rèm giận dữ nghĩ.

- Ngươi định làm gì hả? – Mặt thanh tra Megure tối sầm. Những người khác cũng hoảng hốt mở to mắt.

- Nếu cảnh sát, thám tử, và cả lũ trẻ liên quan đến vụ án đều chết cháy hết, dân chúng Ejinbara chắc sẽ tin vào lời nguyền của Sophia, và ôm nỗi sợ hãi đến suốt đời. – Sakuragi cười lạnh tanh, bật bật lửa. – Các ngươi đừng lo, ta sẽ làm lễ cẩn thận tại nhà thờ. – Nói rồi lão đưa bật lửa lại gần xăng.

- Nếu ông là bố tôi thật thì xin ông dừng lại đi! – Chị Tsurumi hét lên.

Gương mặt đáng sợ của Sakuragi mềm đi trong giây lát khi nghe từ “bố”.

- Đừng giết thêm người nào nữa… - Hai dòng lệ tuôn ra từ đôi mắt xinh đẹp của chị Tsurumi.

-I m đi! – Sakuragi nhìn đi chỗ khác.

- Tôi xin ông đấy! Nếu ông ra tay, tôi sẽ chết cùng họ! – Chị Tsurumi dứt khỏi tay Sakuragi, xuống đứng dưới vòi xăng.

- Không được! – Sakuragi định ngăn lại, nhưng người chị Tsurumi đã ướt đẫm. – Mày… - Lão run lên vì giận. – Mày là đồ ngu! – Nói rồi lão kéo tay chị, cố đứa chị tránh xa bức tường.

- Bố mới là người sai lầm ở đây. Nếu bố nghĩ cho con thật, thì hãy đầu hàng đi! – Chị Tsurumi khóc.

Sakuragi kéo mạnh chị về phía mình, ghé sát vào tai chị nói một cách giận dữ:

- Mày không biết cả dòng họ này đã phải cực khổ thế nào! Tao đã mang mối thù này suốt đời rồi!

- Dù có trả thù, thì bố cũng không thanh thản được đâu. – Chị Tsurumi nhìn thẳng vào mặt Sakuragi, nói dứt khoát. Rồi chị lại thoát khỏi tay lão, chạy tới đứng dưới vòi xăng đang tuôn ào ạ.

- Mày… - Sakuragi bất lực thấy con gái phản đối mình. – Hừm, Elizabeth đã nuôi dạy con bé tốt đấy… - Rồi lão nhìn chị Tsurumi, rồi đột ngột quay lựng lại, chạy dọc hành lang kéo dài của căn nhà.

- Ngươi định chạy đi đâu! – Giọng ông Kogoro vang lên như sấm.

Thanh tra Megure và trung sĩ Takagi đuổi theo Sakuragi. Conan cũng ra khỏi chỗ nấp. Ba người họ chạy tới cuối hành lang vừa lúc cánh cửa của căn phòng trong cùng bị khóa lại với một tiếng “cách”. Anh Takagi nhảy bổ tới, ra sức mở cửa.

- Đừng có nghĩ quẩn! – Ông thanh tra đập cửa.

- Ai rồi cũng phải trả giá cho tội lỗi của mình. – Tiếng Sakuragi vang lên từ bên trong, bình thản.

- Ngươi chỉ có một cô con gái. Giờ ngươi muốn để cô bé lại một mình sao? – Anh Takagi nói lớn.

- Ta không biết con bé đó là ai cả! – Giọng Sakuragi chối. – Những gì ta làm đúng như lời suy luận của thám tử Mori. Chỉ có điều, ông ta nói sai về động cơ gây án rồi. Ta ra tay với những kẻ kia chỉ vì tiền mà thôi.

- Thôi được rồi, bọn ta hiểu rồi. Ngươi mở cửa ra đã. – Thanh tra Megure vẫn đập cửa rầm rầm.

- Không đời nào. Ta đã gây ra bao nhiêu vụ án ở Châu Âu mà chưa lần nào bị bắt, nay ta quyết không thể rơi vào tay cảnh sát các ngươi. Các ngươi nên chạy mau đi. Xăng đã tràn đầy nhà rồi, chỉ cần ta châm lửa, mọi thứ sẽ cháy thành tro trong chốc lát.

Làn khói đen lọt ra từ khe cửa.

- Ối! – Ông Megure và anh Takagi vội tránh xa cánh cửa. Conan ngay lập tức tăng lực đá trên đôi giày thể thao.

- Dù ngươi là ai, thì cũng không nên chết như vậy! – Nói rồi Conan dùng hết sức đá cánh cửa. Cùng với một tiếng “rầm”, cửa bay ra khỏi khung.

Thanh tra Megure và trung sĩ Takagi chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng nhìn thấy ngay Sakuragi nằm giữa đống lửa ở góc phòng. Họ cùng nhảy vào trong, kéo chân lôi lão ra hành lang, rồi cởi áo khoác dập ngọn lửa đã bén vào người lão.

- Conan, chúng ta không thể dập hết lửa được. Cháu mau gọi Mori dậy, rồi đưa mọi người ra ngoài đi. Bọn ta sẽ theo sau ngay! – Ông Megure nhìn ngọn lửa đang bùng lên dữ dội.

- Vâng! – Conan vội quay lại phòng khác. – Mọi người mau chạy đi! Lửa sẽ lan đến đây ngay bây giờ đấy!

- Ừ…! – Đội thám tử nhí đáp lời, nối đuôi nhau chạy khỏi phòng khách.

- Bố tôi đâu? – Chị Tsurumi run rẩy.

- Bác thanh tra đang cứu ông ấy rồi.

- May quá… - Chị thở phào.

- Bố dậy đi chứ! – Ran lay vai ông Kogoro, kêu ầm lên.

- Ông mau dậy đi. – Tiến sĩ Agasa cũng nói, rồi cùng Ran xốc nách ông thám tử đưa ra ngoài nhà.

Cuối cùng, thanh tra Megure và trung sĩ Takagi cũng dìu Sakuragi ra. Họ vừa ra khỏi thì ngọn lửa bốc lên, bao trùm lấy toàn bộ căn nhà của bà Elizabeth. Ngọn lửa lan sang cả cửa hàng thảo mộcbên cạnh, bốc lên đến tận trời xanh.

- Mọi thứ cháy hết rồi… - Sakuragi tỉnh lại, nói yếu ớt.

- Con vẫn ở đây. – Chị Tsurumi lo lắng nói.

Sakuragi im lặng ôm chị vào lòng. Chị Tsurumi cũng ôm lấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của bố mình.

Conan và mọi người yên lặng đứng nhìn hai bố con.