Nhật thực - Chương 23 - Phần 1

Chương 23

QUÁI VẬT

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, trời đã sáng bạch – cho dẫu tôi vẫn đang còn ở trong lều, ánh sáng mặt trời làm rát cả mắt tôi. Và tôi đang đổ mồ hôi, đúng như Jacob đã báo trước. Jacob đang ngáy nhè nhẹ bên tai tôi, vòng tay của cậu bạn vẫn còn quấn quanh người tôi rất chặt.

Tôi dịch đầu ra khỏi vồng ngực ấm nóng của cậu, và ngay lập tức cảm nhận được một luồng không khí man mác của buổi sáng phả lên má. Jacob thở dài trong lúc ngủ, đôi tay của cậu vẫn siết lấy tôi trong vô thức.

Tôi đâm ra lúng túng, không làm sao nới lỏng được “sợi dây” được “bện” quá chặt này. Tôi cố vươn đầu lên cao, và bất chợt nhận ra…

Edward đang nhìn tôi lặng lẽ. Gương mặt anh vẫn tỏ ra bình thản, nhưng nỗi đau trong mắt thì không làm cách nào giấu đi được.

– Ngoài kia có ấm hơn được chút nào không anh? – Tôi thẽ thọt hỏi.

– Có. Anh không nghĩ rằng hôm nay em sẽ phải cần đến lò sưởi nữa.

Tôi cố gắng với tay đến cái khoá kéo, nhưng không sao nới lỏng tay ra được. Tôi căng người ra, cố chống lại sức mạnh không gì phá vỡ được của Jacob. Cậu ta càu nhàu, vẫn còn mê ngủ, đôi cánh tay lại siết chặt vào thêm.

– Giúp em với? – Tôi khẽ “cầu cứu”.

Edward mỉm cười.

– Em muốn anh gỡ tay cậu ta ra ư?

– Không, cảm ơn anh. Chỉ là giúp em ra thôi. Không thì em sẽ bị say nhiệt mất.

Bằng một động tác nhanh, đột ngột, Edward mở khoá kéo cho chiếc túi ngủ. Jacob ngay lập tức rớt ra ngoài, tấm lưng trần của cậu bạn tôi chạm phải mặt nền đất lạnh buốt.

– Này! – Jacob phàn nàn, đôi mắt vụt mở bừng. Theo bản năng, cậu ta rụt người lại, lập tức lăn trở, và thế là đè dúi lên người tôi. Bị cái sức nặng của Jacob bất ngờ giáng lên cơ thể nên tôi bị hụt hơi, phải há hốc miệng ra để thở.

Và cái sức nặng ấy đã vụt tan biến ngay. Xung quanh tôi, mọi thứ chợt rung chuyển khi Jacob mất đà lao thẳng vào một cây cọc, cả căn lều rùng rình.

Ngay tức khắc, những tiếng gầm ghè vang lên khắp nơi. Edward thu người lại che chắn cho tôi, tôi không thể nhìn thấy gương mặt của anh nhưng từ ngực anh đang thoát ra những tiếng gầm gừ đầy giận dữ. Jacob cũng thu mình lại, cả thân người của cậu ta run lên, âm thanh đe doạ của sói cất lên đằng sau những chiếc răng đang nghiến chặt lại. bên ngoài căn lều, tiếng gầm ghè hằn học của Seth Clearwater cũng đang vang vọng khắp đất trời, luồn qua các khe núi.

– Thôi đi, thôi đi! – Tôi thét lên, lom khom chui vào giữa hai “người hùng”. Khoảng cách ấy ngắn đến mức không cần phải xoải hết tay, tôi cũng vẫn có thể áp hai bàn tay lên vồng ngực của mỗi người. Edward ôm lấy thắt lưng tôi, sẵn sàng gạt tôi sang một bên bất cứ lúc nào.

– Thôi đi anh, thôi nào – Tôi cảnh báo Edward.

Qua cái chạm tay của tôi, Jacob bắt đầu bình tĩnh trở lại. Cơn run chậm dần, nhưng hai hàm răng của cậu ta vẫn còn banh cứng, đôi mắt đầy những tia nhìn ám muội xoáy chặt lấy Edward. Seth tiếp tục gầm gừ, tạo nên một hợp âm ngân dài – một khúc ca đầy bạo lực làm nổi bật sự im ắng đột ngột đang bao trùm cả căn lều.

– Jacob? – Tôi lên tiếng, đợi đến khi cuối cùng, tia nhìn của người bạn nhỏ đã chịu đáp xuống ánh mắt của tôi – Em có sao không?

– Tất nhiên là không rối – Cậu ta rít lên.

Tôi quay sang Edward. Anh đang chú mục vào tôi, vẻ mặt vừa sắt lạnh vừa giận dỗi.

– Thật chẳng hay ho chút nào. Anh nên nói lời xin lỗi.

Đôi mắt anh mở rộng vì bất bình.

– Chắc em đùa, hắn đã đè nghiến em kia mà.

– Vì anh làm cậu ấy rơi xuống sàn! Jacob không cố ý làm thế, vả lại, em cũng không hề bị thương.

Edward rền rĩ, đầy nỗi chán ghét. Nhưng rồi một cách từ tốn, anh ngẩng mặt lên nhìn Jacob, ánh mắt đầy vẻ thù địch, nói:

– Là lỗi của tôi, người sói.

– Có gì đâu – Jacob đáp lại, trong giọng nói có chứa đựng sự chế nhạo.

Trời vẫn lạnh, tuy nhiên, không còn lạnh như trước nữa. Edward nhặt chiếc áo gió nằm dưới đất, khoác lên người tôi.

– Của Jacob mà – Tôi phản kháng.

– Jacob có áo… lông rồi – Edward nhẹ nhàng nhắc.

– Nếu anh không phiền, tôi muốn mượn lại cái túi ngủ – Phớt lờ Edward, Jacob đi né qua chúng tôi và nhẹ nhàng chui vào chiếc túi – Tôi chưa muốn dậy đâu. Giấc ngủ đêm qua cũng chẳng ngon lành gì.

– Đó là lựa chọn của cậu mà – Edward nói một cách dửng dưng.

Jacob nằm thu mình lại, đôi mắt khép vào, miệng há ra ngáp một cái thật dài.

– Tôi không nói rằng mình không có đêm tuyệt vời. Chỉ có điều là tô không ngủ được nhiều. Hình như Bella chẳng bao giờ im lặng được.

Tôi nhăn mặt, tự hỏi mình đã có thể nói ra những gì. Nhưng có nói ra điều gì đi nữa thì cũng thật khủng khiếp.

– Dẫu sao cũng mừng vì cậu có được niềm vui – Edward khe khẽ nói.

Jacob hấp háy mắt.

– Đêm hôm qua, anh không thấy vui à? – Jacob hỏi, giọng tự mãn.

– Vẫn chưa phải là đêm tệ nhất của tôi trong đời.

– Nhưng cũng đáng được liệt vào danh sách mười đêm tồi tệ nhất chứ? – Jacob vẫn tiếp tục kiểu đùa bỡn quá quắt.

– Có lẽ.

Jacob mỉm cười và nhắm mắt lại.

– Tuy nhiên – Edward tiếp tục nói – Giả dụ tôi có ở vào chỗ của cậu đêm qua, đó cũng chưa phải là một trong mười đêm tuyệt vời nhất của đời tôi đâu. Hãy nghĩ mà xem.

Đôi mắt Jacob mở bừng. Cậu ta ngồi dậy một cách khó khăn, đôi vai cứng lại.

– Anh biết không? Trong này chật thấy mồ.

– Tôi không thể có ý kiến khác hơn được.

Tôi thúc khuỷu tay vào mạn sườn Edward, và cũng có nghĩa là tự làm cho khuỷu tay của mình bị thâm tím.

– Có lẽ tôi sẽ ngủ sau vậy – Jacob nhăn mặt – Dù sao tôi cũng phải thảo luân công việc với Sam.

Jacob lăn mình tới cửa lều, chộp lấy cái khoá kéo.

Hốt nhiên, một cơnđau nhói ở đâu bỗng trượt dọc theo sống lưng của tôi xuống đến bụng, rồi thắt lại; tôi vừa chợt nhận ra đây có thể là lần cuối cùng được nhìn thấy người bạn nhỏ. Cậu ta đang quay trở lại với Sam, trở lại để rồi phải sống chết với một binh đoàn ma-cà-rồng mới sinh khát máu.

– Jake, đợi đã – Tôi với tay theo người thiếu niên, bàn tay tôi lướt dọc theo cánh tay của cậu.

Jacob giằng tay lại trước khi các ngón tay của tôi tìm thấy được chỗ bám.

– Chị xin em đấy, Jake. Em không thể ở lại đây với chị sao?

– Không được đâu chị.

Lời lẽ vừa thốt ra ấy thật lạnh lùng và sắt đá. Tôi cũng vừa nhận thức được rằng gương mặt mình đã để lộ nỗi đau, nếu không, Jacob đã chẳng thở phào, lại còn kèm theo một nụ cười nửa miệng như thế.

– Chị đừng lo lắng cho em, Bj ạ. Em sẽ không sao đâu, sẽ vẫn nguyên vẹn trở về – Người bạn nhỏ cố rặng ra một tiếng cười – Với lại, chị nghĩ cho nhóc Seth sẽ thế chỗ của em à, để nhóc ấy nghiễm nhiên hưởng trọn niềm vui và chiếm hết công danh của em sao? Đúng không nào – Người bạn nhỏ khụt khịt mũi.

– Em nhớ phải bảo trọng…

Nhưng người thiếu niên đã luồn người ra khỏi lều trước khi tôi kịp hoàn tất câu nói.

– Chị nghỉ ngơi đi, Bella – Tôi nghe tiếng Jacob thầm thì khi đóng cửa lều lại.

Tôi dỏng tai, cố ngóng theo những bước chân xa dần của người bạn nhỏ, nhưng tất cả đều tĩnh lặng. Không gian im lìm, đến cả một tiếng gió thoảng cũng chẳng có. Tôi có thể nhận ra tiếng chim văng văng đâu đó xa xa trên núi, còn lại chỉ là tiếng thở dài của đất trời. Tiếng chân của Jacob êm quá.

Bó chặt mình trong mấy cái áo lạnh, tôi tựa vào vai Edward. Cả hai chúng tôi đều im lặng trong một lúc khá lâu.

– Còn bao lâu nữa vậy anh? – Cuối cùng, tôi cất tiếng hỏi.

– Alice đã nói với Sam là độ một giờ nữa – Edward trả lời, giọng nói dịu dàng, trống trải.

– Chúng mình sẽ ở bên nhau. Cho dẫu có chuyện gì xảy ra.

– Cho dẫu có chuyện gì xảy ra – Edward tán thành, hai mắt se lại.

– Em biết – Tôi khẽ khàng – Em cũng lo cho mọi người nữa.

– Ai cũng biết lo cho mình mà em – Edward cố trấn an tôi, giọng nói của anh nhẹ hẫng một cách có chủ ý – Anh chỉ tiếc là đã bỏ lỡ cuộc vui thôi.

Lại là cuộc vui. Hai cánh mũi tôi nở ra.

Edward quàng tay lên vai tôi.

– Em đừng lo – Anh cố thuyết phục – Rồi hôn lên trán tôi.

Cử chỉ âu yếm của anh như muốn nói với tôi rằng trong bất kì tình huống nào cũng vẫn có cách giải toả được những khắc khoải.

– Vâng, vâng.

– Em có muốn anh làm cho em phân tâm không? – Anh thở ra một hơi, mơn nhẹ những ngón tay lạnh giá lên má tôi.

Tôi rùng mình một cách vô ý; tiết trời buổi sáang hãy còn nhiều giá rét.

– Có lẽ bây giờ chưa được – Edward tự trả lời mình, rụt tay lại.

– Vẫn có cách khác khiến em tạm thời quên đi đấy.

– Cách gì vậy em?

– Kể cho em nghe về mười đêm tuyệt vời nhất của anh đi – Tôi đề nghị – EM rất muốn biết.

Edward cười khanh khách.

– Em đoán thử xem.

Tôi lắc đầu.

– Có nhiều đêm em không biết lắm. Cả một thế kỉ kia mà.

– Để anh rút ngắn thời gian lại cho em nhé. Tất cả những đêm tuyệt vời nhất của anh đều có được là chỉ từ khi gặp em đấy.

– Thật ư, anh?

– Thật chứ, em có thấy đó đã là cả một quãng thời gian dài rồi không. Hãy thử đoán xem.

Tôi ngẫm nghĩ trong một phút.

– Em chỉ nghĩ được những đêm tuyệt vời nhất của mình mà thôi – Tôi thật thà thú nhận.

– Có lẽ chúng lại trùng nhau đấy – Edward động viên tôi.

– Ừm, đêm đầu tiên. Đêm anh ở lại nhà em.

– Đúng rồi, đó cũng là đêm tuyệt vời nhất của anh. Tất nhiên là khi đó, em không có lấy bất kì một ý niệm nào về sở thích của anh cả.

– Đúng rồi – Tôi nhớ lại – Em đang nói về cái đêm ấy đấy.

– Ừ – Anh đồng ý với tôi.

Bất giác mặt tôi đỏ bừng khi lại thắc mắc không biết mình đã nói gì lúc ngủ trong vòng tay của Jacob. Tôi không thể nhớ được mình đã mơ thấy điều gì, cũng như không biết mình có mơ hay không, vậy nên điều đó không thể giúp ích gì được.

– Đêm vừa rồi, em đã nói gì vậy? – Tôi hạ thấp giọng hơn trước.

Thay vì trả lời, Edward nhún vai, và tôi không khỏi nhăn mặt.

– Tệ lắm ư, anh?

– Không tệ lắm đâu, em ạ – Anh thở dài.

– Cho em biết đi.

– Hầu hết là em gọi tên anh, như thường lệ.

– Gần cuối, em bắt đầu lẩm nhẩm những điều vô nghĩa, rằng “Jacob, Jacob của tôi” – Cho dẫu chỉ là lời thì thầm, tôi vẫn có thể nhận ra nỗi đau khổ lẩn khuất trong đó – Jacob của em thích thú điều đó lắm.

Tôi trân mình chịu trận, cổ thẳng lên được vài xăngtimét, môi tôi đã ngang tầm với quai hàm anh. Nhưng tôi không thể nhìn được vào mắt Edward. Anh đang ngước mắt lên nhìn cái trần của căn lều.

– Em xin lỗi – Tôi thì thào – Đó chỉ là cách em nhận diện từng người thôi.

– Nhận diện?

– Giữa bác sĩ Jekyll và ngài Hyde. Giữa Jacob em thích và kẻ khiến em bực mình chết đi được – Tôi giải thích.

– Ra là vậy – Edward có vẻ đã dịu xuống – Cho anh biết về đêm thứ hai đi.

– Là đêm chúng mình từ Ý bay về nhà.

Anh cau mày.

– Không phải là đêm tuyệt vời của anh à? – Tôi thắc mắc.

– Ừ, không phải, anh ngạc nhiên rằng nó có trong danh sách của em đấy. Chẳng phải lúc đó, em vẫn một hai cho rằng anh sẽ chạy trốn khi cánh cửa máy bay vừa mở sao?

– Vâng – Tôi mỉm cười – Nhưng mà anh vẫn ở bên em.

Anh hôn lên tóc tôi.

– Em yêu anh nhiều hơn tất cả những gì anh xứng đáng được hưởng, Bella.

Tôi phá ra cười trước điều không thể có trong suy nghĩ của anh.

– Tiếp đến là đêm đầu tiên chúng mình từ Ý trở về – Tôi tiếp tục liệt kê.

– Ừ, đêm đó cũng nằm trong danh sách của anh. Lúc đó, trông em buồn cười lắm cơ.

– Buồn cười? – Tôi phản ứng.

– Anh không ngờ giấc mơ của em lại sống động đến như vậy. Anh cứ phải thuyết phục em mãi rằng em đã tỉnh rồi.

– Em vẫn chưa chắc chắn đâu – Tôi thầm thì – Lúc nào anh cũng giống như một cơn mơ hơn là hiện thực. Bây giờ, hãy cho em biết về đêm tuyệt vời nhất của anh đi. Em có đoán đúng đêm anh thích nhất không?

– Không, đó là cái đêm cách đây hai hôm, khi cuối cùng, em cũng chấp thuận kết hôn với anh.

Tôi nhăn mặt.

– Nó không nằm trong danh sách của em à?

Tôi nhớ đến cách anh hôn tôi, đến sự nhượng bộ của tôi, và rồi bất ngờ đổi ý.

– Ồ… có chứ. Nhưng mà nó vẫn có những hạn chế. Em không hiểu vì sao nó lại quan trọng với anh đến như vậy. Anh đã có em mãi mãi rồi cơ mà.

– Từ giờ đến một trăm năm sau, khi em đã có một tầm nhìn đủ rộng để có thể hiểu rõ được câu trả lời, khi ấy, anh sẽ giải thích với em.

– Em sẽ nhắc anh giải thích, trong một trăm năm nữa.

– Em thấy tiết trời này đã đủ ấm chưa? – Hốt nhiên anh hỏi.

– Em chẳng sao hết – Tôi đoan chắc với Edward – Sao vậy anh?

Trước khi anh kịp lên tiếng trả lời, không gian yên ắng bên ngoài căn lều bỗng bị phá vỡ bởi một tiếng hú chói tai đầy vẻ đau đớn. Âm thanh ấy đập vào núi đá, dội vào không trung và toả ra khắp tất cả các hướng.

Tiếng hú làm rúng động tinh thần tôi y hệt như sức mạnh của bão táp, vừa lạ, vừa quen. Lạ là bởi trước đây, tôi chưa bao giờ nghe thấy một âm thanh nào khiến mình khổ sở đến như vậy. Quen là bởi tôi nhận ra , âm điệu ấy ngay lập tức – tôi biết rõ âm thanh cũng như hiểu rõ được ý nghĩa của tiếng thét cứ như chính mình là người đã tạo ra nó vậy. Nó không hề khác biệt với chất giọng của Jacob khi cậu không còn trong hình hài con người và chỉ có thể tru lên chứ không nói được. Tôi không cần phải nhờ thông ngôn.

Jacob đang ở rất gần đây. Jacob đã nghe thấy hết mọi điều chúng tôi tâm sự với nhau. Jacob đang tột cùng đau khổ.

Tiếng sói tru đột nhiên thắt lại thành một thứ tiếng nức nở ư ử khác thường, rồi sau đó, tất cả chìm vào im lặng.

Tôi không nghe được tiếng bước chân bỏ đi thật yên ắng ấy, nhưng tôi có thể cảm nhận được – tôi cảm nhận được sự trống trải mà vừa nãy, mình đã phán đoán sai; người bạn nhỏ đã bỏ lại phía sau cả một không gian trống rỗng.

– Bởi vì cái lò sưởi của em đã bị đẩy đến tận cùng của sự chịu đựng rồi – Edward khẽ khàng giải thích – Thoả ước đình chiến đã chấm dứt – Anh nói thêm, rất nhỏ, đến mức tôi không dám chắc là có phải anh vừa mới nói như thế hay không nữa.

– Nãy giờ Jacob vẫn đứng nghe – Tôi thều thào. Đó không phải là một câu hỏi.

– Ừ.

– Anh biết chuyện này?

– Ừ.

Tôi nhìn vào hư vô, không cố định vào đâu cả.

– Anh chưa bao giờ hứa là mình sẽ đua tranh công bằng – Anh nhắc nhở tôi một cách lặng lẽ – Và cậu ta xứng đáng được biết.

Tôi gục đầu vào tay mình.

– Em giận anh hả? – Edward hỏi tôi.

– Không phải – Tôi thì thào – Em khiếp sợ mình.

– Em đừng tự dằn vặt mình – Edward nài nỉ.

– Phải rồi – Tôi tán thành một cách cay đắng – Em nên dành sức lực của mình để dày vò Jacob nhiều hơn. Em không cần phải chừa cho cậu ta bất cứ phần nào còn nguyên vẹn.

– Jacob hiểu cậu ấy đang làm gì mà.

– Anh có nghĩ điều đó quan trọng không? – Tôi cố ngăn những giọt nước mắt, và như vậy dễ nghe được giọng nói của mình hơn – Anh có nghĩ em cư xử công bằng không, hay cậu ấy xứng đáng bị như vậy? Em đang làm tổn thương Jacob. Mỗi lúc em quay mặt đi là em lại làm tổn thương cậu ấy một lần nữa – Giọng nói của tôi mỗi lúc một lớn hơn, mỗi lúc lại càng thêm bị kích động – Em là một kẻ đáng sợ.

– Không, em không phải là người như vậy đâu.

– Phải mà! Em làm sao vậy chứ? – Tôi vùng ra khỏi vòng tay Edward, và anh để mặc cho đôi tay mình rơi thõng xuống – Em phải đi tìm Jacob.

– Bella, Jacob đã đi xa cả dặm rồi, mà ngoài trời cũng lạnh lắm.

– Em không quan tâm. Em không thể cứ ngồi đây được – Nói xong, tôi giũ vai đẩy chiếc áo gió của Jacob xuống đất, vội vã xỏ chân vào giày; rồi một cách khó nhọc, tôi bò ra cửa; ngay lập tức, cảm thấy chân mình tê cóng – Em phải – Em phải… – Tôi không biết phải hoàn tất câu nói của mình như thế nào, nhưng cuối cùng, tôi cũng đưa tay mở khoá kéo cánh cửa để bước ra giữa ánh sáng buổi sớm chan hoà rực rỡ và lạnh cóng.

Sau cơn bão điên cuồng đêm qua, tuyết hoá ra không nhiều như tôi tưởng. Có lẽ gió đã thổi chúng bay đi hơn là chúng tự tan dưới ánh mặt trời. Và kia, từ hướng đông nam, mặt trời đang từ từ ló dạng, toả nắng xuống đám tuyết, khiến đôi mắt chưa kịp điều chỉnh của tôi buốt nhói. Khắp tứ bề, gió đã lặng, song không khí vẫn đang bào mòn lớp tuyết, dần dần, mặt trời càng lên cao, thời tiết đang trở về với đúng mùa của nó.

Seth Clearwater đang nằm cuộc tròn trên một đám lá khô, dưới bóng của một cây vân sam đại thụ, đầu ghếch lên chân. Lớp lông màu cát của cậu bé gần như trùng hẳn hoàn toàn với màu lá khô, tuy vậy, tôi vẫn có thể nhận ra cậu qua đôi mắt phản chiếu màu tuyết sáng bừng. Cậu ta đang nhìn tôi theo kiểu như tôi hiểu là một lời buộc tội.

Cho đến khi loạng choạng đi về phía những thân cây, tôi mới ý thức được rằng Edward đang bước theo mình. Tôi không nghe tiếng anh, nhưng ánh mặt trời phản chiếu làn da của anh tạo thành muôn vàng những mảnh cầu vồng lấp lánh rọi xuống mặt đất phía trước tôi. Anh không buộc tôi dừng lại cho đến khi tôi chỉ còn vài bước nữa là dấn thân vào bóng tối của khu rừng.