Tại sao lại là ngươi - Chương 11

Chương 11

“Ta nghĩSoHTLX wJTX8tta wJTX8tlà người,wJTX8t khôSoHTLXng phảiBicTQ5 cẩu.”

“Phải. NànBicTQ5g nghBicTQ5ĩ SoHTLXkhông sai.”

“Vậy tạwJTX8ti saBicTQ5o ngwJTX8tươi thờiBicTQ5 tSoHTLXhời khSoHTLXắc khắcSoHTLX đềuwJTX8t đwJTX8tem wJTX8tta EEbuộc tạwJTX8ti bwJTX8tên ngườiwJTX8t? Ta muốEEn đwJTX8ti rwJTX8ta ngoàiSoHTLX chơi.”

Tiêu TBicTQ5iêu vôBicTQ5 SoHTLXcùng khônEEg hàBicTQ5i lòng!EE VìwJTX8t EEcái BicTQ5gì màBicTQ5 nàBicTQ5ng phảSoHTLXi bEEồi têwJTX8tn SoHTLXgian nhânSoHTLX này SoHTLXở tronwJTX8tg haEEng ổwJTX8t tEEhư pwJTX8thòng SoHTLXcả ngàySoHTLX vậy,BicTQ5 ngaBicTQ5y SoHTLXcả tựBicTQ5 SoHTLXdo cũnSoHTLXg khônwJTX8tg có.

“Ta làEE vEEì muốnEE tốEEt EEcho nàng.”SoHTLX HìnhwJTX8t ThấtEE nBicTQ5gay cảwJTX8t đEEầu cũnwJTX8tg khEEông ngẩwJTX8tng đầu SoHTLXlên, tSoHTLXiếp tBicTQ5ục wJTX8tlàm việBicTQ5c EEcủa hắn.wJTX8t KBicTQ5hông EEsợ nhấSoHTLXt vạnwJTX8t chỉEE sợSoHTLX SoHTLXvạn nBicTQ5hất, vBicTQ5ì cáiBicTQ5 wJTX8tmạng nhỏ wJTX8tcủa nàBicTQ5ng, vẫnBicTQ5 lBicTQ5à phảBicTQ5i cBicTQ5ẩn thận.

Tức chếEEt nSoHTLXgười điEE đưEEợc, SoHTLXở đSoHTLXây BicTQ5so vớiEE EEở SoHTLXPhú SoHTLXQuý wJTX8tlâu thìSoHTLX cóBicTQ5 wJTX8tkhác EEgì nhau! GiốnSoHTLXg EEnhau đSoHTLXều làSoHTLX bịEE giEEam lỏnBicTQ5g! KhEEi đóEE BicTQ5ít nhwJTX8tất ởSoHTLX trBicTQ5ong phạmBicTQ5 vwJTX8ti nhSoHTLXất địnhBicTQ5 nEEàng muốn EEđi EEthế nàBicTQ5o thSoHTLXì cBicTQ5ứ EEđi, muwJTX8tốn lEEàm cSoHTLXái EEgì thìwJTX8t làSoHTLXm cEEái đó.wJTX8t NhưEEng BicTQ5hiện tạiwJTX8t lại SoHTLXthảm hạiwJTX8t hơnwJTX8t rấtEE nhiều,wJTX8t SoHTLXnàng SoHTLXchỉ cóSoHTLX BicTQ5thể ởBicTQ5 EEbên cạnEEh hắn!

“Hình wJTX8tThất, twJTX8ta chSoHTLXán gEEhét ngươi.”

“Ừm, twJTX8ta bEEiết.” HEEình ThấSoHTLXt vẫnBicTQ5 làEE bộBicTQ5 dEEạng BicTQ5hời hợtwJTX8t, mặcwJTX8t kệBicTQ5 BicTQ5nàng tựBicTQ5 wJTX8tnói tự nghe.

“Ngươi mỗiwJTX8t lEEần đềuBicTQ5 nóBicTQ5i tốtBicTQ5 BicTQ5với twJTX8ta, EEđến wJTX8tkhi tBicTQ5a hSoHTLXỏi lýSoHTLX dEEo EElại khôSoHTLXng nói!”SoHTLX Hắn wJTX8tcoi BicTQ5nàng lEEà SoHTLXcái gSoHTLXì, SủngwJTX8t vậwJTX8tt?! CoSoHTLXn mBicTQ5ắt BicTQ5đảo quEEa mộtEE vònwJTX8tg, TiêwJTX8tu TiSoHTLXêu còwJTX8tn nói tBicTQ5hêm, “TwJTX8ta muBicTQ5ốn đEEi SoHTLXnhà SoHTLXcầu, khôwJTX8tng phải,EE nhwJTX8tà vBicTQ5ệ sinh.”

“Được. TSoHTLXa lSoHTLXập tứwJTX8tc đEEi lwJTX8tà tốtwJTX8t rồi.”

Không phảiBicTQ5 SoHTLXchứ, cBicTQ5hẳng lSoHTLXẽ nàngSoHTLX điBicTQ5 vBicTQ5ệ sEEinh màBicTQ5 hắBicTQ5n EEcũng muốnBicTQ5 điBicTQ5 cùnSoHTLXg?! Ngất…

“Ta thấySoHTLX ngBicTQ5ươi SoHTLXkhông nênSoHTLX wJTX8tđi thwJTX8teo tSoHTLXa, nhEEư EEvậy tEEa sẽSoHTLX thBicTQ5ẹn SoHTLXthùng, wJTX8tta caBicTQ5m đoanBicTQ5 lập tEEức wJTX8tsẽ twJTX8trở lạiSoHTLX, đưwJTX8tợc rEEồi đượEEc rồiSoHTLX, cứSoHTLX nwJTX8thư vậy.”BicTQ5 PhấtEE phấtEE tayEE, cũnSoHTLXg không EE thèm BicTQ5nhìn SoHTLXhắn, TiêuBicTQ5 TiêwJTX8tu nhaEEnh chóngwJTX8t mởBicTQ5 cửSoHTLXa EEbỏ chạy.

Hình ThấEEt đaSoHTLXng muốnSoHTLX đBicTQ5ứng dEEậy đuổiBicTQ5 theEEo, nhEEưng tSoHTLXưởng tượEEng nàwJTX8tng nóiSoHTLX BicTQ5sẽ tBicTQ5hẹn thùng, đànhwJTX8t bấSoHTLXt wJTX8tđộng ngồiBicTQ5 đóEE. TBicTQ5rong thờiwJTX8t gSoHTLXian ngắnEE wJTX8tnhư BicTQ5vậy, BicTQ5lại ởEE EEtrong phủ, wJTX8tchắc lSoHTLXà swJTX8tẽ khônSoHTLXg SoHTLXxảy BicTQ5ra sSoHTLXự wJTX8tcố gBicTQ5ì đâu.

Có đôSoHTLXi kBicTQ5hi, sựSoHTLX BicTQ5cố EEthường độtwJTX8t ngộwJTX8tt xwJTX8tảy BicTQ5ra wJTX8tvào SoHTLXlúc twJTX8ta khôngwJTX8t ngwJTX8tờ EEnhất. Giống nhưBicTQ5 hwJTX8tiện EEtại, TiSoHTLXêu TiBicTQ5êu wJTX8tđã nghêBicTQ5nh nEEgang đứngBicTQ5 bêwJTX8tn ngoàiBicTQ5 cBicTQ5ửa HìnSoHTLXh phủ.wJTX8t HừEE, càng khôngSoHTLX wJTX8tcho phSoHTLXép nàngwJTX8t trốn,SoHTLX nànEEg liềSoHTLXn trEEốn SoHTLXcho hắBicTQ5n xem!

Chà cSoHTLXhà BicTQ5chà, mớiEE BicTQ5đi đượcBicTQ5 chBicTQ5ưa xaEE, bênSoHTLX nBicTQ5gười nEEàng EEđột nhiêEEn twJTX8thoát rSoHTLXa wJTX8tN EEtên hắc SoHTLXy nhSoHTLXân, SoHTLXtay EEcầm BicTQ5lợi đaoEE, áSoHTLXnh BicTQ5đao BicTQ5lóe lêSoHTLXn chóSoHTLXi EEmắt. TiêBicTQ5u TwJTX8tiêu ngâSoHTLXy ngốc, nàngwJTX8t cùnSoHTLXg bọnBicTQ5 họBicTQ5 hẳnEE lSoHTLXà khônEEg thwJTX8tù đi.

Rút đaEEo, muốwJTX8tn wJTX8tchém xuwJTX8tống wJTX8tngười trướcSoHTLX SoHTLXmặt. HắcwJTX8t SoHTLXy nhwJTX8tân wJTX8tvung taBicTQ5y lên…

Nhưng SoHTLXđồng thời,EE BicTQ5một thânSoHTLX ảnSoHTLXh khBicTQ5ác đãEE nhaEEnh chóngSoHTLX wJTX8tbay tới.EE SoHTLXTiêu TBicTQ5iêu chỉ cSoHTLXảm thấySoHTLX hoEEa mắt,EE saBicTQ5u đóBicTQ5 nwJTX8tgười đãBicTQ5 vữnBicTQ5g vàwJTX8tng ởBicTQ5 trêBicTQ5n nóSoHTLXc nhEEà. NànBicTQ5g ngSoHTLXẩng wJTX8tđầu nhìn nhìwJTX8tn, SoHTLXdi? PhẩmEE NBicTQ5guyệt. NgSoHTLXười nàSoHTLXy wJTX8tlại từBicTQ5 nSoHTLXơi wJTX8tnào EExuất hiSoHTLXện thếwJTX8t này?

Hắc wJTX8ty nhwJTX8tân đwJTX8tộng SoHTLXtác nhấwJTX8tt EEtrí, cũnSoHTLXg SoHTLXnhảy lêwJTX8tn nBicTQ5óc nhàEE. HaEEi bênEE lậpSoHTLX tứSoHTLXc động BicTQ5thủ. TEEất nhiêBicTQ5n EEdưới võBicTQ5 EEcông bấEEt BicTQ5phàm EEcủa PhẩmBicTQ5 NguSoHTLXyệt, sSoHTLXau vwJTX8tài cEEhiêu bọEEn hEEắc y BicTQ5nhân khôngwJTX8t EEchết EEthì cũnSoHTLXg bịwJTX8t tEEhương. ChờSoHTLX hắcSoHTLX wJTX8ty nhânwJTX8t vừwJTX8ta rBicTQ5út EElui, hắSoHTLXn lậpEE EEtức buông wJTX8tTiêu TiêSoHTLXu raSoHTLX, phâBicTQ5n rEEõ giớSoHTLXi tuyến.

Tiêu SoHTLXTiêu trầmEE tBicTQ5ư EEsuy đoán,BicTQ5 hắwJTX8tc wJTX8ty nhSoHTLXân nàyBicTQ5 wJTX8tđại kháEEi lBicTQ5à wJTX8tdo cEEhủ EEnhân SoHTLXcủa khốEEi thân tBicTQ5hể nSoHTLXày rướSoHTLXc lấyEE đâSoHTLXy. EECòn PhẩmwJTX8t NguEEyệt, wJTX8thẳn làBicTQ5 vẫnEE đangEE chìwJTX8tm đắmEE twJTX8trong trò cBicTQ5hơi thewJTX8to dõiSoHTLX EEgì đBicTQ5ó, SoHTLXxác địnEEh HEEình ThấtSoHTLX SoHTLXcó BicTQ5phải đwJTX8tệ đệwJTX8t BicTQ5của hắnSoHTLX haSoHTLXy không.

“Không BicTQ5muốn chếEEt, tốtEE nhấtwJTX8t quwJTX8tay vwJTX8tề HìnhBicTQ5 BicTQ5phủ.” wJTX8tPhẩm NguyệtwJTX8t nóiSoHTLX BicTQ5xong xoaywJTX8t người wJTX8tmuốn đi.

Tiêu TiêEEu thấBicTQ5y thwJTX8tế lậpSoHTLX tứcSoHTLX đuBicTQ5ổi tBicTQ5heo giSoHTLXữ cBicTQ5hặt taSoHTLXy hắn,EE “BicTQ5 ĐBicTQ5ừng BicTQ5đi vội,SoHTLX mang SoHTLX ta theo.”

Đùa hSoHTLXả, nàngEE chBicTQ5ính SoHTLXlà SoHTLXkhông muốnBicTQ5 BicTQ5sống tronSoHTLXg HEEình phủEE nữawJTX8t nêwJTX8tn mớiEE chạSoHTLXy wJTX8tra ngoài. TrởSoHTLX vềEE? wJTX8tNhư vậwJTX8ty sBicTQ5ao được!

Phẩm NguyệBicTQ5t EEbởi wJTX8tvì cSoHTLXử độngwJTX8t cEEủa nEEàng màEE chấnSoHTLX độnEEg, vộSoHTLXi wJTX8tvàng SoHTLXbỏ BicTQ5tay rBicTQ5a, SoHTLXlông mày nwJTX8thăn SoHTLXlại. SoHTLX“Xin tựwJTX8t trọng.”

Vâng vâEEng, TiêuBicTQ5 TiêuBicTQ5 gậtBicTQ5 đầu,wJTX8t “HBicTQ5uynh cSoHTLXũng khônSoHTLXg nênEE bỏSoHTLX lạiwJTX8t tEEa a.”

Những BicTQ5lời wJTX8tnày EElại khBicTQ5iến chwJTX8to mBicTQ5ặt hắnwJTX8t BicTQ5càng SoHTLXnhăn nBicTQ5hó hơnwJTX8t nữa,BicTQ5 “XinEE –BicTQ5 TựBicTQ5 – Trọng!”

Lại lwJTX8tà BicTQ5tự trSoHTLXọng, hắBicTQ5n khôngSoHTLX còwJTX8tn từSoHTLX kwJTX8thác SoHTLXhả?! “TSoHTLXa nóiSoHTLX rồEEi, SoHTLXta khônwJTX8tg thểBicTQ5 trở vềSoHTLX được.”

Không thể?EE ChínhwJTX8t mSoHTLXình mớiwJTX8t vừaSoHTLX đếBicTQ5n nơiBicTQ5 đâyEE wJTX8tcòn khEEông quEEá queEEn tBicTQ5huộc, nữwJTX8t tử BicTQ5 này lạwJTX8ti khôSoHTLXng bEEiết cóEE BicTQ5quan hBicTQ5ệ wJTX8tgì EEvới wJTX8tHình BicTQ5phủ, “BicTQ5Cùng EEta khBicTQ5ông quSoHTLXan hệ.”

“Có quEEan SoHTLXhệ, đươngBicTQ5 nhiêwJTX8tn cBicTQ5ó BicTQ5quan hSoHTLXệ. SoHTLXTa vừaSoHTLX bBicTQ5ị HìSoHTLXnh pBicTQ5hủ đuổiBicTQ5 việSoHTLXc, wJTX8tmà huynh mớEEi rồiEE EElại cứEEu wJTX8tta mộtwJTX8t mạng.EE TEEa đwJTX8tây BicTQ5tuy rằngBicTQ5 khôngwJTX8t đEEọc quEEa sEEách vở,wJTX8t nhưngEE cũng biếtwJTX8t tSoHTLXri BicTQ5ân đồBicTQ5 báo.SoHTLX CSoHTLXho EEnên, âSoHTLXn côBicTQ5ng, huynSoHTLXh hãSoHTLXy SoHTLXcho SoHTLXta cwJTX8tơ hSoHTLXội đượcSoHTLX phSoHTLXục vụSoHTLX bSoHTLXên cạnh EEhuynh, hảoBicTQ5 hEEảo bEEáo EEđáp huwJTX8tynh đwJTX8ti.” MSoHTLXặc kệ,SoHTLX cówJTX8t thwJTX8tể đSoHTLXi tEEheo thìwJTX8t pEEhải cốwJTX8t gắng đếnwJTX8t cùng.

“Bọn họwJTX8t wJTX8tvì wJTX8tsao BicTQ5phải gSoHTLXiết ngươi?”BicTQ5 MộtSoHTLX SoHTLXtỳ nữBicTQ5 bìwJTX8tnh thườngEE tạiBicTQ5 sawJTX8to lạBicTQ5i kSoHTLXéo đến nhiềuwJTX8t cEEao tBicTQ5hủ nhưSoHTLX vwJTX8tậy, thâEEn phậnSoHTLX cEEủa nànEEg nhwJTX8tất địnhwJTX8t khôngEE đơnEE giản.

“Ta làmSoHTLX swJTX8tao biết.SoHTLX SoHTLXCòn SoHTLXkhông EEhiểu rSoHTLXa BicTQ5sao EEcả thìBicTQ5 bọnBicTQ5 chwJTX8túng đãSoHTLX tEEới rSoHTLXồi, twJTX8ta hồn nhiêSoHTLXn tBicTQ5hiện lươnSoHTLXg BicTQ5ngây thơwJTX8t, dánBicTQ5g vEEẻ BicTQ5không giốngEE nSoHTLXgười kếBicTQ5t thSoHTLXù EEkết wJTX8toán wJTX8tbại hoạiEE, tám phBicTQ5ần lEEà nhậnBicTQ5 lầmBicTQ5 người.”SoHTLX SoHTLXTự tSoHTLXhổi EEphồng bwJTX8tản thEEân mộtwJTX8t pEEhen, đemSoHTLX wJTX8tvấn đềSoHTLX tEEhổi sạch, hắnBicTQ5 chắcEE sSoHTLXẽ khSoHTLXông quaBicTQ5n tâEEm chuyệnBicTQ5 củawJTX8t nàngSoHTLX đâu.

Nghĩ BicTQ5nghĩ, PhSoHTLXẩm NguSoHTLXyệt lạiSoHTLX nhSoHTLXìn nàngBicTQ5 BicTQ5chằm cEEhằm nửBicTQ5a ngEEày, tạmwJTX8t thờBicTQ5i BicTQ5mặc kệ wJTX8t nàng làwJTX8t aEEi, đãEE SoHTLXlà ngưwJTX8tời củaEE HìBicTQ5nh phủBicTQ5, đốEEi vớEEi sựEE tìnhBicTQ5 SoHTLXbên wJTX8ttrong BicTQ5chắc cEEũng biết ítEE nhiều,BicTQ5 cũnSoHTLXg đỡwJTX8t mấBicTQ5t EEcông hEEắn phảBicTQ5i tựwJTX8t tìwJTX8tm hiểu,SoHTLX “ĐiEE thôi.”

Sao tựEE wJTX8tnhiên lSoHTLXại wJTX8tdễ EEnói chuyệEEn vBicTQ5ậy? BicTQ5Lúc trưwJTX8tớc bởiBicTQ5 vìwJTX8t TBicTQ5ụ wJTX8tBảo làwJTX8t đệSoHTLX đệSoHTLX củaEE hắn, lBicTQ5ần nSoHTLXày lạiSoHTLX lSoHTLXà BicTQ5bởi wJTX8tvì sBicTQ5ao? TiEEêu TSoHTLXiêu BicTQ5kỳ quáiSoHTLX ngắmBicTQ5 ngwJTX8tắm SoHTLXhắn, chSoHTLXắc cEEhắn BicTQ5là hắn BicTQ5có mụcBicTQ5 wJTX8tđích wJTX8tgì đây.

Nhưng TBicTQ5iêu TiêBicTQ5u khôEEng BicTQ5biết rằngwJTX8t, bởiSoHTLX vìSoHTLX chuyEEện nàEEng chEEạy trốnSoHTLX wJTX8tmà wJTX8tgiờ phút wJTX8tnày EEHình phSoHTLXủ đawJTX8tng EEgà wJTX8tbay chEEó cBicTQ5hạy. HEEình ThấtBicTQ5 lậtSoHTLX tuwJTX8tng SoHTLXtoàn bộSoHTLX HìBicTQ5nh phwJTX8tủ màEE vẫn khôngSoHTLX SoHTLXthấy bówJTX8tng dBicTQ5áng cEEủa nànBicTQ5g, trBicTQ5ên mặwJTX8tt đSoHTLXã xuấwJTX8tt hiệBicTQ5n tuyệwJTX8tt vwJTX8tọng, điềuEE hEEắn lo lwJTX8tắng BicTQ5đã xảBicTQ5y raEE. TSoHTLXứ điệnEE hạwJTX8t vSoHTLXì đảEEm bảoEE SoHTLXquá khứBicTQ5 củEEa hắnSoHTLX khôwJTX8tng wJTX8tbị ngwJTX8tười kháEEc biết được,BicTQ5 rốtwJTX8t SoHTLXcục đốiEE vớBicTQ5i EEnàng xuấEEt thủ.

Cho nên,BicTQ5 SoHTLXN nBicTQ5gày wJTX8tsau, bởiEE EEvì chạyBicTQ5 BicTQ5trốn thEEành cwJTX8tông SoHTLXvốn nEEên wJTX8tvui vSoHTLXui vẻEE vEEẻ thì ngưSoHTLXời EEnào đóSoHTLX BicTQ5lại SoHTLXvẻ mặtwJTX8t buồnBicTQ5 bực,SoHTLX bắtwJTX8t đầBicTQ5u hốEEi hậnBicTQ5 quyếtwJTX8t EEđịnh SoHTLXcủa chíEEnh mình. ChEEắc hẳnBicTQ5 lEEúc nBicTQ5ày HEEình ThấSoHTLXt đanSoHTLXg lwJTX8to lắwJTX8tng chEEo nàng,BicTQ5 dEEù saBicTQ5o nànEEg cũngSoHTLX lBicTQ5à lSoHTLXão BicTQ5bà của nSoHTLXgười BicTQ5ta, đEEương nhiênEE BicTQ5không BicTQ5thể khoáEEi hoEEạt nhEEư trước.

Không biếtwJTX8t mìBicTQ5nh lúcSoHTLX ấyBicTQ5 tạiwJTX8t saEEo lạiwJTX8t cwJTX8tảm thấySoHTLX điBicTQ5 tEEheo PhSoHTLXẩm NguywJTX8tệt lwJTX8tà chuyện tốtEE chứ.BicTQ5 BicTQ5Người wJTX8tnày trừwJTX8t bỏEE đứBicTQ5ng ởwJTX8t kháwJTX8tch đSoHTLXiếm thwJTX8tì làEE điSoHTLX BicTQ5do thBicTQ5ám HìSoHTLXnh phủBicTQ5, BicTQ5có SoHTLXmỗi hai địawJTX8t điBicTQ5ểm ấyEE EEbay BicTQ5qua baSoHTLXy lại,SoHTLX cEEhán nSoHTLXản BicTQ5tới cựcBicTQ5 điểm.

Nhàm cSoHTLXhán nhấtEE chínhwJTX8t làwJTX8t, cBicTQ5òn BicTQ5phải EEkể lạwJTX8ti chBicTQ5o hắnBicTQ5 nghBicTQ5e wJTX8tthời gSoHTLXian lBicTQ5àm SoHTLXviệc vSoHTLXà nghỉ ngơwJTX8ti củBicTQ5a wJTX8tHình ThấtSoHTLX, thóBicTQ5i EEquen siBicTQ5nh SoHTLXhoạt EEsinh EEhoạt thườwJTX8tng EEngày củaBicTQ5 hắEEn ra saoBicTQ5. TBicTQ5hân ảnhBicTQ5 EEtên giaEEn nhBicTQ5ân nBicTQ5ày liêwJTX8tn tBicTQ5ục lắcSoHTLX lBicTQ5ư trEEong đầuBicTQ5 nàngBicTQ5, mSoHTLXuốn qwJTX8tuên BicTQ5trong chốc láEEt cEEũng khônSoHTLXg được.

Có điềuwJTX8t wJTX8tan ủiBicTQ5 dwJTX8tuy nhEEất chíEEnh làwJTX8t hắcBicTQ5 BicTQ5y EEnhân lạiBicTQ5 tớiEE BicTQ5hai lầnSoHTLX nữBicTQ5a, đòiwJTX8t giết đòiEE cBicTQ5hém vBicTQ5ô cùnEEg náSoHTLXo nhiệtSoHTLX, khSoHTLXiến kiếpwJTX8t sốngwJTX8t tỳBicTQ5 nữEE buồnBicTQ5 tSoHTLXẻ EEcủa EEnàng coEEi nhưwJTX8t có tSoHTLXhêm niềmSoHTLX vui.

Hai nSoHTLXgày nàyEE, ánwJTX8th mBicTQ5ắt PwJTX8thẩm NguyệwJTX8tt nhìnwJTX8t nànBicTQ5g cówJTX8t wJTX8tđiểm khôngwJTX8t BicTQ5giống EEtrước. Chắc hắnBicTQ5 cBicTQ5ũng BicTQ5biết EEnàng lBicTQ5à lãoEE wJTX8tbà EEcủa wJTX8tHình TEEhất rồi,wJTX8t EEnhưng EEkì SoHTLXquái làwJTX8t mBicTQ5ột ngườiBicTQ5 đứnEEg đắn nwJTX8thư hắnEE tạiEE saSoHTLXo lạiEE kwJTX8thông SoHTLXđem EEnàng đuổiwJTX8t vềEE EEHình pEEhủ, BicTQ5dù nEEói BicTQ5thế nàoSoHTLX nàng cũnBicTQ5g BicTQ5là ewJTX8tm SoHTLXdâu củaSoHTLX hắwJTX8tn nha.

“Này, giBicTQ5a, huynSoHTLXh đừngBicTQ5 BicTQ5nhìn tSoHTLXa nhBicTQ5ư vậy,EE twJTX8ta sSoHTLXợ a.”

Phẩm NguywJTX8tệt EEdời ánhBicTQ5 mắt,EE EEquay BicTQ5về phíaEE EEbàn cơm.

Tiêu EETiêu sờSoHTLX sờwJTX8t hawJTX8ti máEE, trênwJTX8t mặtwJTX8t mìnSoHTLXh hEEẳn lwJTX8tà khôSoHTLXng BicTQ5có wJTX8tcái wJTX8tgì SoHTLXkì lạSoHTLX BicTQ5đi. Cái tBicTQ5ên PhẩSoHTLXm NguyệtwJTX8t BicTQ5này cwJTX8tàng ngàyEE càSoHTLXng quáiEE. NàSoHTLXng BicTQ5cầm lấySoHTLX mộtwJTX8t cEEái đùSoHTLXi BicTQ5gà, không thèmEE đSoHTLXể wJTX8tý hìnSoHTLXh tượngwJTX8t mBicTQ5à wJTX8tcắn loạnEE lênSoHTLX wJTX8tlại đưaEE tớBicTQ5i EEcái nhìBicTQ5n kEEhó hSoHTLXiểu củaBicTQ5 hắn, thiệtEE làBicTQ5, SoHTLXlàm hạBicTQ5i nàngBicTQ5 chẳngBicTQ5 cBicTQ5ảm SoHTLXthấy ngoEEn miSoHTLXệng nữa.

“Gia, huySoHTLXnh ăSoHTLXn EEđi, đwJTX8từng EEcó nhìEEn tSoHTLXa mEEãi thế.”wJTX8t LSoHTLXàm nàwJTX8tng mEEuốn bỏwJTX8t cEEủa BicTQ5mà chạEEy lấy người.

“Tiểu ĐBicTQ5iệp!” BwJTX8tỗng nhSoHTLXiên mBicTQ5ột đwJTX8tại thEEanh âEEm vaEEng lên.

Tiêu TiêuwJTX8t nhSoHTLXanh cBicTQ5hóng qwJTX8tuay đầuBicTQ5 lạiwJTX8t twJTX8thì nhìnBicTQ5 thấywJTX8t mộtwJTX8t nwJTX8tam nhâEEn wJTX8tto lớBicTQ5n trông giốngwJTX8t nhEEư EEmột SoHTLXcon gấBicTQ5u đSoHTLXang bưSoHTLXớc nhEEanh đSoHTLXi đếSoHTLXn trướwJTX8tc mặwJTX8tt nwJTX8tàng, nhânBicTQ5 tSoHTLXiện wJTX8tôm chặt BicTQ5lấy BicTQ5nàng gàSoHTLXo lên,wJTX8t “RốtSoHTLX cuộSoHTLXc twJTX8ta wJTX8tđã tSoHTLXìm đượEEc nànEEg, EEvi wJTX8tphu rSoHTLXất nhSoHTLXớ nàwJTX8tng a.”

Vi BicTQ5phu? CáEEi gìBicTQ5 EEvi phuEE! “VSoHTLXị này,SoHTLX HùwJTX8tng tiênEE SoHTLXsinh, tSoHTLXa nEEghĩ BicTQ5ta EEkhông BicTQ5biết ngươi, xinSoHTLX đBicTQ5ừng wJTX8tlàm SoHTLXloạn EEbám SoHTLXvíu qEEuan hệEE aBicTQ5.” ThậtSoHTLX SoHTLXlà đángSoHTLX wJTX8tsợ, khôngwJTX8t ngờwJTX8t VũBicTQ5 ĐiệEEp nàBicTQ5y lại SoHTLXcó wJTX8tmột SoHTLXlão côSoHTLXng wJTX8tnhư SoHTLXvậy, kiEEa HìnhEE TBicTQ5hất SoHTLXthì sao?.

Hùng tiêwJTX8tn siBicTQ5nh tSoHTLXhả lEEỏng hùBicTQ5ng chưởnSoHTLXg, trênBicTQ5 mặEEt vẻEE xwJTX8tấu SoHTLXhổ, “LàEE BicTQ5ta khôBicTQ5ng tBicTQ5ốt, nàng đừngEE tứcBicTQ5 giwJTX8tận, BicTQ5cùng tBicTQ5a SoHTLXvề nhàEE BicTQ5được không?EE wJTX8tTa BicTQ5sau nàBicTQ5y sEEẽ kEEhông bSoHTLXao giờBicTQ5 SoHTLX… phát SoHTLXcáu liSoHTLXnh tinSoHTLXh nữa,wJTX8t tEEa EEnhất địwJTX8tnh sẽEE hEEảo hEEảo đốiBicTQ5 đãiEE vớBicTQ5i nàng.”

“Ha hwJTX8ta... SoHTLXNày... chúwJTX8tng twJTX8ta chBicTQ5ậm rãSoHTLXi thươngSoHTLX EElượng đSoHTLXi, ngươiwJTX8t trSoHTLXước BicTQ5tiên tBicTQ5hả taSoHTLX xuống dướEEi đượcEE không,EE BicTQ5ha EEha...” TiêuSoHTLX TiSoHTLXêu nhaSoHTLXnh chóngEE qwJTX8tuay đầSoHTLXu lBicTQ5ại cầuSoHTLX cứEEu, cứu tSoHTLXa BicTQ5a, PEEhẩm Nguyệt...

Di? NgwJTX8tười đâu?SoHTLX EEA …BicTQ5Ông tBicTQ5rời đwJTX8tánh wJTX8tchết nàngSoHTLX đSoHTLXi! VìBicTQ5 cáiSoHTLX wJTX8tgì wJTX8tcứ đếnSoHTLX thờBicTQ5i khắEEc nguy hiểmwJTX8t cBicTQ5ần hắnSoHTLX tSoHTLXhì BicTQ5hắn lwJTX8tại biếnSoHTLX mấwJTX8tt chứ!wJTX8t HắnBicTQ5 cBicTQ5ó phảiBicTQ5 làSoHTLX SoHTLXnam SoHTLXnhân wJTX8tkhông a! TSoHTLXhực quáSoHTLX đáng,wJTX8t cứEE nhưwJTX8t SoHTLXvậy đeBicTQ5m nàSoHTLXng néSoHTLXm wJTX8tcho mộtEE coBicTQ5n gấEEu! BicTQ5Tên PwJTX8thẩm NguyệEEt nàSoHTLXy soSoHTLX với HìnwJTX8th TSoHTLXhất wJTX8tlà mộtEE têSoHTLXn SoHTLXgian nhâwJTX8tn hơBicTQ5n nhiều!BicTQ5 NSoHTLXàng nhSoHTLXìn lầmBicTQ5 hắBicTQ5n rồi!

Tiêu TiwJTX8têu liềuEE mạBicTQ5ng đạpBicTQ5 chânwJTX8t lunEEg tungBicTQ5, “EETa EEkhông biếtBicTQ5 ngươEEi, nEEgươi tráBicTQ5nh ra. wJTX8tTa khEEông phảiEE làBicTQ5 VSoHTLXũ ĐiSoHTLXệp, SoHTLXta họwJTX8t Tiêu.”

“Nàng đSoHTLXừng nónSoHTLXg gEEiận, wJTX8tta nhậEEn EElỗi rồiBicTQ5 cwJTX8tòn chưEEa đượcBicTQ5 saEEo, SoHTLXtha tBicTQ5hứ chSoHTLXo vSoHTLXi phu wJTX8tlần nàSoHTLXy đi.EE” EELời BicTQ5nói củawJTX8t hắSoHTLXn thựcEE cảSoHTLXm động.

“Không khôngSoHTLX, tSoHTLXa twJTX8thật sựBicTQ5 khônBicTQ5g BicTQ5biết ngươi!”BicTQ5 ThấSoHTLXy cówJTX8t kEEhông ítwJTX8t ngườBicTQ5i vwJTX8tây xem, TiêuwJTX8t TiêuSoHTLX lậEEp tứcSoHTLX tEEìm xwJTX8tin giSoHTLXúp đỡ,BicTQ5 SoHTLX“Cứu BicTQ5mạng aEE, hắnwJTX8t cốBicTQ5 cwJTX8thấp bBicTQ5ắt nSoHTLXạt coSoHTLXn gái đànSoHTLXg hoàng!”

Vốn SoHTLXđang hứngSoHTLX tBicTQ5hú qEEuan sátEE hEEai ngưSoHTLXời, ngwJTX8the nSoHTLXàng vwJTX8từa BicTQ5nói, SoHTLXmoi nBicTQ5gười lậpwJTX8t tức hànhSoHTLX độEEng nhấtSoHTLX SoHTLXtrí quaBicTQ5y đBicTQ5ầu điBicTQ5, bọEEn wJTX8thắn SoHTLXkhông thấSoHTLXy đượcEE, cáiBicTQ5 wJTX8tgì cwJTX8tũng wJTX8tkhông thấy đưBicTQ5ợc. DùngSoHTLX cơmwJTX8t ănBicTQ5 cơmEE, wJTX8tgọi móEEn EEăn gọiwJTX8t mBicTQ5ón ănEE. VSoHTLXừa rồBicTQ5i cEEó phBicTQ5át sinwJTX8th BicTQ5cái gEEì sao…?

A, khônwJTX8tg phSoHTLXải đBicTQ5âu. NhữnEEg ngưBicTQ5ời nàSoHTLXy sawJTX8to lạiBicTQ5 nhưwJTX8t SoHTLXvậy chứ.BicTQ5 SoHTLXTiêu TEEiêu ngốc SoHTLXrụng, bịEE HùSoHTLXng EEtiên sinSoHTLXh xuấSoHTLXt EEra EEkhí lwJTX8tực khiêngwJTX8t lênBicTQ5 vEEai giốngwJTX8t nhEEư túEEi gạowJTX8t rồiSoHTLX ném vàoBicTQ5 trowJTX8tng xBicTQ5e ngựa.

Dọc twJTX8theo SoHTLXđường đi,wJTX8t HSoHTLXùng tiwJTX8tên siSoHTLXnh dùnEEg BicTQ5hết BicTQ5khả nănEEg nSoHTLXói tốtEE lấyEE lòBicTQ5ng nàng, chínEEh wJTX8tlà wJTX8thình tượwJTX8tng cEEủa mEEột tênEE BicTQ5nam tửSoHTLX EEsi tình.wJTX8t NgaSoHTLXy cBicTQ5ả SoHTLXnàng nBicTQ5ghe đượcwJTX8t cũEEng bBicTQ5ị cảm độngEE liêSoHTLXn tụcEE. NSoHTLXguyên laSoHTLXi BicTQ5Hùng tiBicTQ5ên sSoHTLXinh lwJTX8tà mộtwJTX8t nawJTX8tm nSoHTLXhân tốtwJTX8t nhSoHTLXư vậy.EE VũEE Điệp nBicTQ5ày wJTX8tcó chồBicTQ5ng tốSoHTLXt đếnBicTQ5 thế,SoHTLX wJTX8tnhư thếEE nBicTQ5ào lạiSoHTLX cònwJTX8t hồnSoHTLXg hwJTX8tạnh xuấtwJTX8t tường,BicTQ5 BicTQ5chạy tớSoHTLXi làm tiểBicTQ5u thiếpwJTX8t củaBicTQ5 HìnhEE wJTX8tThất EEchứ! ThậtSoHTLX sựEE làSoHTLX thaBicTQ5m lawJTX8tm quBicTQ5á mà.

“Tiểu ĐBicTQ5iệp nSoHTLXàng SoHTLXxem, mỗiEE nBicTQ5gày wJTX8tta đEEều chSoHTLXo nEEgười wJTX8tlau cBicTQ5hà bảoSoHTLX EEbối củaEE nàng, thựcBicTQ5 sạwJTX8tch BicTQ5sẽ đSoHTLXi, wJTX8tcùng SoHTLXvới lúwJTX8tc nànEEg tBicTQ5rước SoHTLXkhi đSoHTLXi khwJTX8tông SoHTLXhề kwJTX8thác nwJTX8thau đâu.”wJTX8t Hùng tiSoHTLXên sEEinh BicTQ5cầm SoHTLXchặt lấySoHTLX taSoHTLXy nàSoHTLXng, sBicTQ5ắc mặtBicTQ5 vuSoHTLXi mừngSoHTLX hỏEEi hanEE, “HiệnwJTX8t EEtại nBicTQ5àng đãBicTQ5 trở lạiSoHTLX, cBicTQ5ó cwJTX8tao hứngSoHTLX nhìSoHTLXn quEEa BicTQ5một chEEút không?”

Không SoHTLXthể nào…!!!!

Cả cBicTQ5ăn pSoHTLXhòng nàywJTX8t... đềSoHTLXu BicTQ5là SoHTLXHình Thất?!

Tuy rBicTQ5ằng xBicTQ5em SoHTLXra mặtSoHTLX vẫnSoHTLX còSoHTLXn rấBicTQ5t noEEn nớtwJTX8t, nwJTX8thưng thậtBicTQ5 lwJTX8tà hắn!BicTQ5 NhìEEn nEEhìn BicTQ5lạc khoản dướBicTQ5i mEEỗi bứcwJTX8t BicTQ5vẽ. TrờEEi ạ!EE NhiEEều bứcwJTX8t họaSoHTLX BicTQ5như vậy,BicTQ5 lạiBicTQ5 đSoHTLXều lBicTQ5à SoHTLXdo VBicTQ5ũ BicTQ5Điệp kia wJTX8t tự vẽ!BicTQ5 ChSoHTLXỉ sSoHTLXợ VEEũ ĐiSoHTLXệp SoHTLXnày đãSoHTLX SoHTLXyêu thEEa wJTX8tthiết tSoHTLXên giaSoHTLXn nhânSoHTLX EEkia rồi.BicTQ5 “Này...”

“Ta biếtEE nSoHTLXàng lBicTQ5ại nghĩBicTQ5 tớiSoHTLX trướcBicTQ5 kia,”BicTQ5 HùngEE tiênEE siEEnh EEsờ sEEờ twJTX8tóc BicTQ5của wJTX8tnàng, nói, “EENhưng SoHTLXđừng tiSoHTLXếp SoHTLXtục thươngBicTQ5 tâmEE, muSoHTLXội muSoHTLXội nSoHTLXàng nEEếu biSoHTLXết nàngBicTQ5 SoHTLXlo lắngSoHTLX như vậy,EE chắEEc chắnBicTQ5 sSoHTLXẽ rấtSoHTLX hạnhEE phúc.”

Ách, SoHTLXcái gìBicTQ5 muộiwJTX8t muội?wJTX8t KhwJTX8tóe mEEiệng TiwJTX8têu TiBicTQ5êu SoHTLXco wJTX8trúm. NhBicTQ5ìn nhìnSoHTLX HùSoHTLXng tiên sinwJTX8th, hắnSoHTLX khôngwJTX8t phảiBicTQ5 lEEà đeBicTQ5m HìnhwJTX8t ThấtwJTX8t trởwJTX8t tBicTQ5hành muộiSoHTLX EEmuội VBicTQ5ũ ĐiSoHTLXệp chứ. NàngBicTQ5 lặngBicTQ5 lẽBicTQ5 chảySoHTLX rEEa wJTX8thai giọBicTQ5t mồBicTQ5 hôi.

Xin hắn…SoHTLX TuEEy rằnEEg bSoHTLXộ dSoHTLXạng EEcủa Hình ThấtSoHTLX EEso vớiwJTX8t nBicTQ5ữ nhâSoHTLXn SoHTLXcòn wJTX8txinh đẹBicTQ5p hơn,wJTX8t BicTQ5nhưng hắnEE lwJTX8tà nEEam nhEEân chBicTQ5ân chínSoHTLXh EEa EE– Là tìnhBicTQ5 địBicTQ5ch củaSoHTLX ngươiwJTX8t đóSoHTLX! TiêSoHTLXu TiEEêu bắtwJTX8t đầuSoHTLX cSoHTLXó điEEểm đEEồng tEEình vwJTX8tới coSoHTLXn EEgấu SoHTLXsi tình wJTX8t này, nàngSoHTLX SoHTLXvỗ vỗEE bờSoHTLX vBicTQ5ai củSoHTLXa EEhắn, “KhônBicTQ5g cóEE, ngEEươi yênBicTQ5 BicTQ5tâm, wJTX8tta khôwJTX8tng cEEó thương tâm.”

Hùng SoHTLXtiên swJTX8tinh lạiEE SoHTLXlà BicTQ5vẻ BicTQ5mặt kích động,wJTX8t “NànBicTQ5g khônwJTX8tg cwJTX8tần wJTX8tgiả vờ,SoHTLX nàngBicTQ5 cảSoHTLXm thấywJTX8t đEEau lònBicTQ5g SoHTLXthì twJTX8ta cũngEE cảmEE thBicTQ5ấy đau lòng,wJTX8t BicTQ5ta BicTQ5lo lắngSoHTLX chSoHTLXo nànBicTQ5g làSoHTLX tBicTQ5a nguywJTX8tện ý.”wJTX8t ThậtEE tốSoHTLXt quá,SoHTLX BicTQ5Tiểu ĐBicTQ5iệp đwJTX8tã ngBicTQ5hĩ tới cảmEE BicTQ5thụ cEEủa hắnwJTX8t rEEồi sao.

“Khụ!” VwJTX8tị HùnEEg tiSoHTLXên wJTX8tsinh BicTQ5này đang EE kích độngSoHTLX cáwJTX8ti gìwJTX8t tBicTQ5hế, “NgươiwJTX8t đBicTQ5ể cBicTQ5ho tBicTQ5a nghEEỉ ngwJTX8tơi wJTX8tmột lát,BicTQ5 EEta mớiSoHTLX vừwJTX8ta đếSoHTLXn nơi wJTX8tnày, mBicTQ5ệt SoHTLXchết BicTQ5đi được.”

“Hảo hảSoHTLXo hảowJTX8t,” EEHùng tiBicTQ5ên sinEEh đáp lờiEE BicTQ5mang nSoHTLXàng vàwJTX8to phònEEg wJTX8tngủ, BicTQ5vui SoHTLXvẻ SoHTLXrạo rựcwJTX8t SoHTLXtìm ngườiSoHTLX đBicTQ5i chwJTX8tuẩn bwJTX8tị bữawJTX8t tối,wJTX8t Tiểu ĐiệpSoHTLX đwJTX8tã twJTX8trở SoHTLXlại, tSoHTLXrong BicTQ5lòng hắnSoHTLX thậtBicTQ5 sựEE wJTX8tlà cBicTQ5ao hứngEE a!

Nếm qwJTX8tua cơmBicTQ5 cEEhiều, TiêEEu wJTX8tTiêu bSoHTLXắt đầu wJTX8tlo lắng,BicTQ5 vịwJTX8t HSoHTLXùng twJTX8tiên EEsinh wJTX8tnày BicTQ5không phảiEE lwJTX8tà wJTX8tdạng giốngSoHTLX SoHTLXHình TwJTX8thất chSoHTLXứ, vừa bướBicTQ5c vàBicTQ5o cwJTX8tửa đãBicTQ5 yEEêu cầuSoHTLX thoátEE wJTX8ty, nếuwJTX8t nhưEE vwJTX8tậy wJTX8tthì thwJTX8tảm. LàBicTQ5m swJTX8tao bâyEE giờ?

Bỗng cửaSoHTLX cửEEa phòwJTX8tng bịEE SoHTLXđá vEEăng thô BicTQ5 lỗ, EEHùng tiênEE sinwJTX8th wJTX8tvẻ mặSoHTLXt đáEEng BicTQ5sợ, wJTX8tngón tBicTQ5ay rắwJTX8tc rắcwJTX8t wJTX8trung độngwJTX8t vàwJTX8to pEEhòng, cùng bwJTX8tan ngàyBicTQ5 EEquả thựcwJTX8t SoHTLXlà giốnSoHTLXg nBicTQ5hư SoHTLXhai người.BicTQ5 TiêuSoHTLX TiêuBicTQ5 kEEinh hoảng,wJTX8t BicTQ5hảo dSoHTLXọa người! CwJTX8thẳng lẽ.SoHTLX.. chẳngBicTQ5 lBicTQ5ẽ hắnSoHTLX làSoHTLX hawJTX8ti mặt?!

Vị HEEùng tiEEên siSoHTLXnh bBicTQ5ị BicTQ5cho lwJTX8tà haBicTQ5i mặt nwJTX8tày âmwJTX8t SoHTLXhiểm nhEEìn wJTX8tnhìn nàEEng sSoHTLXau đSoHTLXó khBicTQ5óe miwJTX8tệng liệwJTX8tt EEra mộtBicTQ5 nwJTX8tét cườiwJTX8t hunwJTX8tg ácEE, “Thoát y!”

Đúng lSoHTLXà khEEông SoHTLXcó ýBicTQ5 tưSoHTLXởng gìBicTQ5 mớiSoHTLX mẻ.wJTX8t.. Xem EEra EEnam nhâEEn TốwJTX8tng wJTX8tTriều đwJTX8tều cSoHTLXhỉ biếtBicTQ5 nówJTX8ti hBicTQ5ai chữBicTQ5 “wJTX8tthoát wJTX8ty”. HaEEy lwJTX8tà nhóm ngườiEE muốnSoHTLX lêBicTQ5n gwJTX8tiường chỉSoHTLX tEEhích nBicTQ5ói wJTX8thai chBicTQ5ữ nwJTX8tày đầwJTX8tu tiênBicTQ5? BicTQ5Tiêu TiêEEu nuốwJTX8tt nước miếng,SoHTLX cốEE gắngBicTQ5 đáEEnh giáwJTX8t HwJTX8tùng tiênBicTQ5 sinEEh giốngwJTX8t nhSoHTLXư hwJTX8tung thEEần ácBicTQ5 sáSoHTLXt trưwJTX8tớc mắt, tSoHTLXhân thểSoHTLX bSoHTLXắt BicTQ5đầu pEEhát ruBicTQ5n, nàngBicTQ5 BicTQ5cũng khôwJTX8tng muốnSoHTLX cwJTX8tởi a.

Không chBicTQ5ờ wJTX8tnàng pEEhải phảEEn wJTX8tkháng lâBicTQ5u, cửa phònSoHTLXg EElần SoHTLXthứ hEEai SoHTLXlại bwJTX8tị EEmở rwJTX8tộng, lBicTQ5ại BicTQ5là mSoHTLXột HùngBicTQ5 tSoHTLXiên sSoHTLXinh nữaBicTQ5 xuấtSoHTLX hiện. TiêuwJTX8t wJTX8tTiêu càBicTQ5ng phátBicTQ5 nSoHTLXgốc hơnSoHTLX nwJTX8tữa. KhSoHTLXông thểBicTQ5 EEnào, EEnguyên lSoHTLXai lEEà sowJTX8tng sBicTQ5inh, căn SoHTLXbản khônBicTQ5g phwJTX8tải lSoHTLXà cáiBicTQ5 gìBicTQ5 hawJTX8ti mặtSoHTLX a.

Hùng tiSoHTLXên sinBicTQ5h EEôn hòBicTQ5a rEEất nhEEanh EEche chắn ởBicTQ5 trwJTX8tước EEmặt TBicTQ5iêu TwJTX8tiêu, EEđối vớiEE HùngBicTQ5 SoHTLXtiên sinwJTX8th wJTX8thung BicTQ5ác kêuSoHTLX tSoHTLXo, “ĐBicTQ5ại ca!”

Hùng hEEung BicTQ5ác nhìnSoHTLX nSoHTLXhìn hắnBicTQ5 lạEEi nhìn SoHTLXnhìn TiêSoHTLXu TiêuEE, tronBicTQ5g mắtwJTX8t bắtwJTX8t đầuBicTQ5 xuSoHTLXất hiệnBicTQ5 hoanSoHTLXg mwJTX8tang, “ThoátSoHTLX y...”

Còn cởSoHTLXi nữSoHTLXa hả!!!!

“Đại tẩuwJTX8t SoHTLXđã chEEết rồi!wJTX8t ĐạiEE caEE! Huynh tỉnBicTQ5h lạiBicTQ5 đi!”.

Cái SoHTLXgì. ĐạiwJTX8t tẩu?BicTQ5 ThwJTX8toát SoHTLXy hówJTX8ta rwJTX8ta là đạSoHTLXi tEEẩu... ĐâyBicTQ5 làBicTQ5 cáBicTQ5i LoBicTQ5gic gì?! ChSoHTLXậm BicTQ5đã... ChẳngwJTX8t lẽBicTQ5 BicTQ5là nBicTQ5ói, “ThoátwJTX8t Y”SoHTLX SoHTLXlà têEEn người?BicTQ5 KhôBicTQ5ng tSoHTLXhể nàEEo... EETrên đời nBicTQ5ày BicTQ5có ngEEười tênwJTX8t nwJTX8thư vậyBicTQ5 saoEE, cònBicTQ5 wJTX8tlà mEEột nữwJTX8t nhânSoHTLX?! TiêEEu TiêuwJTX8t bắtEE đầuSoHTLX lEEau EEmồ hôi dữEE dội.

Hùng SoHTLXôn hòaEE EEtiếp tụcEE kêEEu laEE, thẳngEE đếnSoHTLX BicTQ5khi HwJTX8tùng huwJTX8tng BicTQ5ác bịEE kícBicTQ5h độngSoHTLX đến nBicTQ5gất điSoHTLX mớEEi dSoHTLXừng lại,EE HEEắn ôwJTX8tm lấySoHTLX TiEEêu EETiêu, EEvẻ SoHTLXmặt tBicTQ5ự EEtrách, dBicTQ5ùng ngEEữ kSoHTLXhí vôwJTX8t cùng cBicTQ5ó lwJTX8tỗi nBicTQ5ói, EE“Ta nghBicTQ5ĩ bệwJTX8tnh củaSoHTLX đạiEE wJTX8tca SoHTLXđã tốtwJTX8t hơwJTX8tn, khôngEE nghSoHTLXĩ tớwJTX8ti... SBicTQ5au này BicTQ5 ta sẽEE kEEhông bỏEE lạiwJTX8t nàngSoHTLX mộEEt BicTQ5mình nữa.wJTX8t BicTQ5Nàng …BicTQ5 khôwJTX8tng cầSoHTLXn giậEEn taEE.” ThwJTX8tấy TiêSoHTLXu Tiêu gậtEE đBicTQ5ầu, lúEEc nàyBicTQ5 HSoHTLXùng ôSoHTLXn BicTQ5hòa mớwJTX8ti EEđi rEEa cửa.

Aiz, SoHTLXthật BicTQ5sự BicTQ5là loạBicTQ5n thấtwJTX8t bátBicTQ5 wJTX8ttao, tEEự SoHTLXnhiên xuSoHTLXất hiệnwJTX8t haEEi HùnSoHTLXg tiênEE siBicTQ5nh, còn cSoHTLXó nữEE nhânwJTX8t đãBicTQ5 chếtSoHTLX têBicTQ5n làBicTQ5 “ThoátSoHTLX Y”EE nữawJTX8t, đSoHTLXúng EElà BicTQ5một wJTX8tgia đìnSoHTLXh kìwJTX8t quái.

Hùng ôBicTQ5n hòaBicTQ5 vừaBicTQ5 BicTQ5đi chắcBicTQ5 BicTQ5sẽ khEEông wJTX8ttrở vềBicTQ5 wJTX8tsớm, wJTX8tTiêu TiêuwJTX8t khẩnEE trSoHTLXương hEEề hề đáEEnh mộtSoHTLX giSoHTLXấc, SoHTLXthực EEsợ vwJTX8tạn nhấBicTQ5t BicTQ5hắn vừaEE đBicTQ5i màSoHTLX đãEE quBicTQ5ay lại.EE wJTX8tĐang nửaBicTQ5 BicTQ5mê nửSoHTLXa tỉnh, wJTX8tđột nhiênwJTX8t nàngwJTX8t nSoHTLXghe đượcSoHTLX BicTQ5có ngSoHTLXười nSoHTLXhẹ giọngwJTX8t kBicTQ5hiêu cửawJTX8t sổEE SoHTLXmà vàowJTX8t. AEEiz...Thật sự lwJTX8tà đêmBicTQ5 dEEài lắmBicTQ5 mộSoHTLXng mà.

Tiêu TiêuSoHTLX wJTX8thíp mắtSoHTLX lạiEE, tỉEEnh tSoHTLXáo ngắmwJTX8t nwJTX8tgắm ngườEEi vBicTQ5ừa đến,EE tốiBicTQ5 đwJTX8ten nhwJTX8tư mực, thEEấy khôSoHTLXng rBicTQ5õ SoHTLX- đâySoHTLX lSoHTLXại BicTQ5là aEEi nữaEE vậy.

“Giả SoHTLXngủ? VẫnSoHTLX SoHTLXchưa cEEhịu dEEậy.” ThanBicTQ5h âmSoHTLX giBicTQ5à nuwJTX8ta BicTQ5vang lwJTX8tên, lạnhBicTQ5 bEEăng bănEEg, Tiêu TiêuwJTX8t bậtEE ngSoHTLXười nSoHTLXghe lờiBicTQ5 nwJTX8tgồi dậwJTX8ty, hắnSoHTLX khôSoHTLXng phảiBicTQ5 cEEũng BicTQ5là ngườiEE twJTX8tới giết nàngSoHTLX EEchứ. GầEEn đâyEE EEsố nwJTX8tàng đúnSoHTLXg EElà sốEE wJTX8tcon EErệp, lúSoHTLXc nàoEE EEcũng cówJTX8t hắcBicTQ5 wJTX8ty nhwJTX8tân đuổi giết,wJTX8t wJTX8tbất SoHTLXquá BicTQ5đây làwJTX8t lầSoHTLXn BicTQ5đầu tiwJTX8tên trwJTX8tực tiSoHTLXếp nhìnSoHTLX thấy.

“Chưa BicTQ5hoàn thàwJTX8tnh nSoHTLXhiệm BicTQ5vụ, vEEì saBicTQ5o lạiEE trởwJTX8t về?”

Nhiệm vụBicTQ5 gEEì? NàngSoHTLX cũSoHTLXng khEEông phEEải SoHTLXVũ ĐSoHTLXiệp thựcEE swJTX8tự, SoHTLXai biếtEE chBicTQ5ứ. TSoHTLXiêu Tiêu cwJTX8túi đầwJTX8tu khôngEE EElên tBicTQ5iếng, BicTQ5nói gBicTQ5ì cũEEng EEsai, tEEốt nhấtBicTQ5 EElà EEkhông nói…

“Chủ nhâSoHTLXn thựcwJTX8t mấtSoHTLX hSoHTLXứng, nếwJTX8tu BicTQ5không phảiSoHTLX wJTX8tta EEthay ngươiBicTQ5 chịuEE trwJTX8tách nhiệm,wJTX8t ngươi EEcó BicTQ5thể cònEE BicTQ5sống trởEE vềwJTX8t sao!”

Vâng vBicTQ5âng, ngSoHTLXươi SoHTLXlợi hại,SoHTLX ngưEEơi vSoHTLXĩ đạiwJTX8t, nhEEưng SoHTLXta EEthật wJTX8tsự khôwJTX8tng BicTQ5biết nhiệm vụEE gìEE, EEthiệt lSoHTLXà, cSoHTLXũng khônwJTX8tg lộSoHTLX rSoHTLXa tíSoHTLX ẩnwJTX8t EEý gwJTX8tì, tBicTQ5a cSoHTLXũng gấpSoHTLX BicTQ5a. TEEiêu TSoHTLXiêu không dBicTQ5ám nhìnwJTX8t BicTQ5hắn, EEthẳng cúiEE đầBicTQ5u, gEEiữ iSoHTLXm lặng.

Hắc wJTX8ty nhâBicTQ5n thấwJTX8ty SoHTLXnàng khSoHTLXông dámBicTQ5 wJTX8tlên EEtiếng, tiếpEE tụcBicTQ5 chEEất vấn,SoHTLX “NgươiwJTX8t không phảiwJTX8t BicTQ5là đãEE yêSoHTLXu têSoHTLXn kBicTQ5ia rồiEE chứ.”

Này... TênSoHTLX kwJTX8tia thEEeo lờiSoHTLX hắnEE wJTX8tkhông phảiBicTQ5 lBicTQ5à chỉSoHTLX HìnhEE BicTQ5Thất điBicTQ5? VũSoHTLX ĐiệpSoHTLX BicTQ5hình như cEEhỉ wJTX8tnói BicTQ5chuyện vớiwJTX8t SoHTLXmỗi tênwJTX8t giBicTQ5an nhâwJTX8tn BicTQ5này, hẳEEn đúBicTQ5ng lwJTX8tà hSoHTLXắn đi.

“Không cSoHTLXó, tSoHTLXa khôngwJTX8t cEEó SoHTLXyêu hắn!”EE TrBicTQ5ong thwJTX8tiên hạwJTX8t tSoHTLXo EElớn nhườngBicTQ5 này,SoHTLX tSoHTLXên giaBicTQ5n nhân hưBicTQ5 hỏngSoHTLX EEchán ghéSoHTLXt nhEEư vậy,SoHTLX nànSoHTLXg sẽwJTX8t thBicTQ5ích wJTX8tư? HawJTX8t! EEĐầu ócEE SoHTLXnàng cSoHTLXũng EEchưa cEEó hỏng nwJTX8tha. BấtEE quáSoHTLX, hắnSoHTLX lSoHTLXo lắngSoHTLX cwJTX8tho nàngBicTQ5 nEEhư vậy...BicTQ5 aizz…

“Ta tiEEn ngưEEơi BicTQ5không dwJTX8tám. NgBicTQ5ày EEmai trởEE vềSoHTLX BicTQ5Hình phủ,EE SoHTLXngươi pBicTQ5hải biếtSoHTLX, kwJTX8thông hoàn tEEhành nhiệEEm vụwJTX8t thìEE sẽwJTX8t SoHTLXphải trảwJTX8t gSoHTLXiá. NghwJTX8te chưa.”

Trả giáwJTX8t, khôngSoHTLX phảiwJTX8t làwJTX8t chếBicTQ5t saBicTQ5o, troBicTQ5ng phwJTX8tim ảnhSoHTLX đSoHTLXều wJTX8tnhư vậwJTX8ty diSoHTLXễn. CBicTQ5hính là khSoHTLXông phảiSoHTLX chEEỉ mộtSoHTLX mìnhBicTQ5 nàSoHTLXng kwJTX8thông EEhạ thủBicTQ5 SoHTLXđược, dùSoHTLX sawJTX8to nSoHTLXàng cBicTQ5ũng khônBicTQ5g cSoHTLXó liên quaSoHTLXn gSoHTLXì SoHTLXtới chuyệEEn SoHTLXnày. SoHTLXMà cSoHTLXhỉ wJTX8tsợ ngaSoHTLXy cảEE VũSoHTLX wJTX8tĐiệp kiSoHTLXa cũnBicTQ5g khôngwJTX8t hạEE thBicTQ5ủ đSoHTLXược đi, EEnàng wJTX8tta BicTQ5còn đaSoHTLXng yêuBicTQ5 thảEEm wJTX8ttên giaBicTQ5n nhâEEn kiBicTQ5a BicTQ5kìa. wJTX8tChắc hẳnwJTX8t nàngwJTX8t twJTX8ta đãBicTQ5 ôm quyếtEE tâmEE thSoHTLXà cSoHTLXhết EEđể đượwJTX8tc ởwJTX8t bênBicTQ5 BicTQ5cạnh SoHTLXhắn. SoHTLXThật đáEEng thương.

Hắc SoHTLXy nhânwJTX8t tSoHTLXhấy nànwJTX8tg lạSoHTLXi khôngEE lênwJTX8t tiếEEng, đưaEE taEEy BicTQ5bóp chặwJTX8tt cEEổ củSoHTLXa EEnàng, “Đừng qSoHTLXuên SoHTLXbộ dạSoHTLXng củawJTX8t kẻwJTX8t phảSoHTLXn SoHTLXbội muốBicTQ5n BicTQ5chết kwJTX8thông đượcSoHTLX màSoHTLX muwJTX8tốn EEsống cũwJTX8tng không xEEong. NgưEEơi EEcũng mEEuốn EEtrở BicTQ5thành mwJTX8tột EEthành viêwJTX8tn trowJTX8tng bwJTX8tọn chEEúng sao?!”

Mười đạiEE BicTQ5khổ hìnBicTQ5h tSoHTLXra tấwJTX8tn BicTQ5Mãn SoHTLXThanh lậwJTX8tp tBicTQ5ức thoánBicTQ5g hiệnEE lêSoHTLXn wJTX8ttrong đầuSoHTLX, TiêuEE Tiêu vEEẫy taSoHTLXy, đầSoHTLXu lắcwJTX8t nhưSoHTLX wJTX8ttrống bỏi,wJTX8t khôSoHTLXng cEEần, EEnàng mớEEi khônEEg cEEần EEtìm SoHTLXtội chịu! BuôSoHTLXng SoHTLXtay! NàBicTQ5ng khôngSoHTLX hBicTQ5ô hấpBicTQ5 được!BicTQ5 ỨớcSoHTLX wJTX8tgì bSoHTLXây BicTQ5giờ EEcó thSoHTLXể quBicTQ5ay BicTQ5về Hình phủ,EE wJTX8tlúc tBicTQ5rước nàngwJTX8t SoHTLXsẽ khônEEg BicTQ5nên chạwJTX8ty EEtrốn, SoHTLXnàng wJTX8thối wJTX8thận rồi.

Hắc BicTQ5y nhEEân BicTQ5hừ lạnwJTX8th, lBicTQ5úc nBicTQ5ày wJTX8tmới buônwJTX8tg nànBicTQ5g raEE, BicTQ5mắt sắcwJTX8t liwJTX8tếc nàSoHTLXng mBicTQ5ột chút, SoHTLX vèo wJTX8tmột tiSoHTLXếng, lạiBicTQ5 bwJTX8tay EEqua cửaSoHTLX BicTQ5sổ biEEến mất.

Thật SoHTLXlà đángSoHTLX BicTQ5sợ, SoHTLXra khỏiEE HìnwJTX8th phủSoHTLX, nànBicTQ5g nEEhư thếwJTX8t nàBicTQ5o ởEE đâwJTX8tu cBicTQ5ũng khônEEg được EE an twJTX8thân. SoHTLXTrong chốcBicTQ5 láEEt bịSoHTLX wJTX8tN têBicTQ5n hắcwJTX8t EEy nSoHTLXhân đuBicTQ5ổi giEEết, tronBicTQ5g chBicTQ5ốc lEEát lạiBicTQ5 xEEuất hiện wJTX8ttên hắBicTQ5c wJTX8ty EEnhân mEEuốn giếwJTX8tt nàng.SoHTLX NàngwJTX8t lầnwJTX8t nàywJTX8t sốngBicTQ5 lạiSoHTLX cwJTX8tùng EEcái chếtSoHTLX chỉ cáchEE nSoHTLXhau trowJTX8tng gEEang BicTQ5tấc! ThEEân phậnSoHTLX BicTQ5của VũEE ĐiệpBicTQ5 nàyEE cBicTQ5ũng BicTQ5quá rắcSoHTLX rốEEi đi.

Aizz… ngàSoHTLXy mawJTX8ti phảSoHTLXi twJTX8tìm bSoHTLXiện pháEEp SoHTLXquay vSoHTLXề wJTX8tHình EEphủ mớwJTX8ti được,EE hiệnEE tBicTQ5ại ngẫmEE lại nwJTX8tơi đSoHTLXó EEquả thậtSoHTLX làwJTX8t thiêBicTQ5n đườngEE a…