Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) - Chương 332 + 333 + 334

Chương 332: Chúng ta sinh một đứa nữa nhé

 

“Anh… anh… sao anh lại vào đây?” Lãnh Tử Tình cả kinh suýt chút nữa không ôm chặt Tử Tử, Tử Tử không hiểu gì ê a kháng nghị. Bàn tay nhỏ bé ra sức túm chặt ngực của Lãnh Tử Tình, đau đến mức Lãnh Tử Tình phải xuýt xoa ra tiếng.

“Làm sao vậy?”

“Á… Không… không có gì!”

“Em đang làm gì?” Lôi Tuấn Vũ chậm rãi hỏi.

“Tôi… tôi… tôi đang cho con bú. Anh có thể ra ngoài trước được không.” Lãnh Tử Tình căng da đầu nói.

Cô sợ nếu không nói, Lôi Tuấn Vũ đi đến cạnh cô, Tử Tử sẽ bị lộ thân phận mất! Đâm lao thì phải theo lao. Phải biết rằng hai ngày nay cô lừa dối quả thực đến mức ngạt thở! Cô đã bắt đầu nghi ngờ phẩm hạnh của chính mình!

“Tử Tử?”

“Vâng, là con tôi!”

“Mấy tuổi rồi?”

“Hai tuổi.” Hắn ở trong phòng, cô vẫn cảm thấy cả người khô nóng! Mặc dù hắn không nhìn thấy, nhưng cho con bú trước mặt một người đàn ông, dù thế nào thì cô vẫn cảm thấy không thoải mái?! Tiểu tử kia thì lại bú rất ngon lành!

“Phải không?” Ngữ khí Lôi Tuấn Vũ có một chút không vui. Nhưng hắn không hề có ý muốn rời đi.

Lãnh Tử Tình khẽ hắng giọng, nói tiếp, “Lôi tiên sinh, anh có thể…”

“Dù sao anh cũng không nhìn thấy, em ngại cái gì chứ?!”

Lãnh Tử Tình nghe thế nào cũng thấy hắn đang tức giận chứ?! Chết thật! Đây là logic gì vậy? Vội vàng qua loa cho xong, Tử Tử xem ra vẫn còn muốn bú nữa.

Lãnh Tử Tình vội vàng dỗ dành: “Ngoan, Tử Tử ngoan, đi chơi với bà. Mẹ và… chú phải nói chuyện!”

Tử Tử hoàn toàn như không nghe thấy, ôm lấy cổ cô không buông tay, miệng còn ngọng nghịu gọi: “Mẹ ôm, mẹ ôm!” Ăn uống no nê xong, đôi mắt nhỏ bắt đầu quan tâm đến người đàn ông trong phòng này.

Đột nhiên, bé mở lớn đôi mắt tò mò, chỉ tay vào Lôi Tuấn Vũ gọi: “Ba! Ba…”

Lãnh Tử Tình nhất thời lạnh toát người, sao bé lại gọi hắn là ba?!

Lôi Tuấn Vũ vừa nghe được tiếng ba này, cũng ngây ngẩn cả người.

“Nói bậy! Tử Tử ngoan, đó là chú, không phải ba!” Lãnh Tử Tình lập tức ngăn tiếng gọi của Tử Tử.

Đúng lúc này Mạnh Hân Di đi vào, nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ liền biết chuyện lớn không ổn, lại còn nghe thấy Tử Tử đang gọi ba. Ai da! Hôm nay đến nhà ông bà thông gia, Tiêu Duệ liền lấy ảnh chụp của Lôi Tuấn Vũ ra, ra sức dạy Tử Tử, ba ba ba ba! Tiểu tử kia trí nhớ tốt, nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ không gọi mới là lạ!

“Ba… ba…” Tử Tử vẫn hớn hở gọi.

Lãnh Tử Tình luống cuống, vội vàng quát: “Đã nói không phải là ba, con còn gọi lung tung, mẹ đánh mông đó!”

Tiểu tử kia vừa nghe khẩu khí của Lãnh Tử Tình, ấm ức khóc òa lên, miệng vẫn còn mếu máo gọi: “Ba, ba…”

Mạnh Hân Di vội vàng chạy tới, giằng lấy Tử Tử, trách móc: “Sao con lại mắng nó?! Muốn mắng, thì tự mắng mình đi! Tử Tử ngoan, ra ngoài chơi với bà nha! Không thèm mẹ nữa, mẹ hư, bà đánh mẹ!”

Nói xong, còn đánh vào tay Lãnh Tử Tình một cái.

Lãnh Tử Tình cau mày chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Mạnh Hân Di ôm Tử Tử đi ra ngoài. Lãnh Tử Tình có chút xấu hổ nhìn Lãnh Tử Tình nãy giờ vẫn không nói năng gì, nặn ra một nụ cười: “Để anh chê cười rồi. Tử Tử không có ba, nhìn thấy ai cũng gọi lung tung…”

“Không sao.” Lôi Tuấn Vũ chậm rãi tiến đến.

Lãnh Tử Tình hoảng hốt, trước chân hắn có cái đồ chơi ngựa gỗ, vội kêu: “Đừng nhúc nhích!”

Lôi Tuấn Vũ dừng bước. Lãnh Tử Tình vội vàng lấy ngựa gỗ ra, sau đó kéo tay hắn, đỡ hắn ngồi xuống giường.

Vừa định đứng dậy, lại bị Lôi Tuấn Vũ ôm vào lòng.

“Anh… làm gì vậy? Đừng để… người nhà anh nhìn thấy!” Lãnh Tử Tình hoảng loạn suýt chút nữa nói ra chữ “ba mẹ”, cũng may đầu óc còn tỉnh táo.

Lôi Tuấn Vũ dường như rất bực bội, nụ hôn cường ngạnh chặn lấy môi Lãnh Tử Tình.

“Ưm…” Kháng cự không ra lời, cũng là vô ích. Lôi Tuấn Vũ dường như đã hạ quyết tâm, hôn vô cùng kịch liệt.

Chỉ sau vài giây, Lãnh Tử Tình liền bị hắn hàng phục. Hai người ngã xuống giường lớn mềm mại.

Tay Lôi Tuấn Vũ lần vào trong áo cô, nắm lấy bộ ngực mềm mại, ngữ khí buồn bực nói: “Con của em ăn mất bữa tối của anh!”

Lãnh Tử Tình suýt sặc, hắn… nói cái gì vậy?! Có người nào lại tranh ăn với con chứ! Trời ạ! Đây là cái tình huống gì!

Nhân cơ hội nói: “Anh cũng thấy đấy, tôi phải cho con bú. Sáng tối một lần. Cho nên buổi tối…”

“Anh không đồng ý! Con đã hai tuổi rồi, vẫn còn bú mẹ?! Em làm mẹ kiểu gì vậy?!” Ngữ khí ác liệt của Lôi Tuấn Vũ, giống như Tử Tử là đứa trẻ hư hút thuốc phiện vậy!

“Anh… Lôi tiên sinh, tôi làm mẹ kiểu gì, không tới lượt anh dạy bảo chứ?!” Nỗi tức giận của Lãnh Tử Tình cũng trỗi dậy! Con của bọn họ, hắn một chút cũng không phải vất vả, Tử Tử không có ba cô đã đủ áy náy rồi! Chẳng qua là muốn cho con bú lâu một chút, hắn lại còn ngăn cản!

“Đứa bé là con ai?” Lôi Tuấn Vũ mạnh mẽ giữ lấy người Lãnh Tử Tình, bá đạo dùng hai chân giam cầm chân của cô.

“Của ai, liên quan gì đến anh?!” Lãnh Tử Tình tức giận ra sức giãy dụa, muốn đẩy hắn ra. Còn hắn lại đè chặt tay cô lại, khiến cô không thể động đậy.

“Không liên quan đến anh? Được lắm! Hàn tiểu thư, chúng ta sinh thêm một đứa nữa, em thấy thế nào?” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên mờ ám nói, trong giọng nói không bỏ qua sự ác liệt.

“Anh! Anh làm gì vậy?! Đây là nhà mẹ anh đó, các vị tiền bối đều ở đây, anh không được làm loạn!” Lãnh Tử Tình thất kinh, nhìn dáng vẻ của hắn, hình như rất tức giận. Quái lạ, theo lý mà nói, hắn không nên tức giận, thế này là thế nào?! Hắn có tư cách gì mà truy vấn cô chứ?!

“Hàn tiểu thư, chúng ta sinh một đứa nữa, có phải là sẽ liên quan đến anh rồi không?!” Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ mờ ám nhếch lên, cả khuôn mặt vô cùng âm trầm, trên trán nổi đầy gân xanh, Lãnh Tử Tình đã biết rõ bản tính của hắn cảm nhận rõ ràng sự tức giận của hắn.

“Ai muốn sinh con với anh? Anh mau buông tôi ra! Nếu không, tôi kêu lên đó!” Lãnh Tử Tình dùng chân đá hắn, bị hắn nhẹ nhàng tránh được, nhân cơ hội áp lên bụng cô.

“Hàn tiểu thư, tối qua chẳng phải em rất hưởng thụ sao? Thế nào? Em thế này là đã muốn còn chối sao?” Lời nói ác liệt của Lôi Tuấn Vũ vang lên bên tai Lãnh Tử Tình, khiến cô tức giận đến cả người run rẩy.

“Lôi Tuấn Vũ! Anh không được ức hiếp người quá đáng! Mau buông tôi ra!” Thấy Lôi Tuấn Vũ càng thêm mạnh bạo, một bàn tay to lớn đã cởi hết áo của cô, bắt đầu cởi đến quần cô.

Lãnh Tử Tình liền bắt đầu thét chói tai, còn không ngừng kêu: “Cứu với! Buông tôi ra! Bác trai bác gái, mau đến cứu con! Cứu với–”

Lôi Tuấn Vũ mạnh mẽ hôn lên môi cô, nuốt hết tiếng kêu của cô vào trong bụng.

Lãnh Tử Tình không chịu khuất phục, cắn mạnh vào môi hắn, vị máu tanh tràn ngập trong khoang miệng…

Chương 333: Chiến đấu hừng hực khí thế

 

Lôi Tuấn Vũ cứng đờ, lại càng tấn công mạnh bạo, vươn dài lưỡi tấn công vào thành trì của cô, cạy mở hàm răng của cô, không còn cơ hội cắn lại nữa. Môi dường như đã bị cô cắn rách, cô gái nhỏ này bản tính ương bướng hắn sao có thể không biết chứ! Ngay cả một chú mèo con hiền lành, thi thoảng cũng sẽ vươn móng vuốt của nó ra.

Nhưng Lôi Tuấn Vũ chinh phục mèo con đã thành quen rồi! Một bàn tay bận bịu dưới thân, chỉ chốc lát sau đã lột sạch quần áo.

Trong đầu liên tiếp cảnh báo, cô chỉ sợ bố mẹ chồng chạy vào, mặt mũi cô biết giấu vào đâu! Ra sức đẩy tay hắn ra, lắc lắc người, nhưng lại nghe hắn gầm một tiếng, hình như càng thêm khiêu khích hắn!

Hôn đến vành tai cô, khiến cô run rẩy, lại để miệng cô được tự do.

Cô vội vàng quát: “Lôi Tuấn Vũ, anh không cần mặt mũi, nhưng tôi vẫn cần! Mau buông tôi ra!”

“Suỵt! Đừng có kêu, nếu em muốn để ba mẹ vào tham quan, anh cũng không ngại đâu! Em cứ kêu đi!” Lôi Tuấn Vũ ra sức trêu đùa vành tai cô, vô cùng thành thục khơi mào dục vọng của cô.

Lãnh Tử Tình kìm lòng không đậu, suýt nữa ngâm nga ra tiếng. Tức giận sớm đã bị thẹn thùng thay thế, lý trí cũng dần dần bị dục vọng bao phủ.

“Ngoan, thả lỏng! Chúng ta sinh thêm một đứa nữa!” Lời nói Lôi Tuấn Vũ không có một chút nào dịu dàng, ngược lại còn rất lạnh lùng! Như dội một gáo nước lạnh vào Lãnh Tử Tình.

“Buông ra! Sinh cái đầu anh!” Lãnh Tử Tình há mồm cắn vào tai Lôi Tuấn Vũ, nghe thấy tiếng kêu rên của hắn, cô lại cắn mạnh hơn! Ai bảo anh bắt nạt tôi!

Lôi Tuấn Vũ nổi giận gầm lên một tiếng, buông tay Lãnh Tử Tình ra, nắm lấy cằm cô, giữ chặt lấy khiến cô không thể không mở miệng, lúc này mới giải cứu được cho cái tai của mình!

Người phụ nữ này cũng thật nhẫn tâm, đau quá! Tai như muốn rớt ra! Nhưng vẫn không buông tha như muốn bóp nát cằm cô.

Hai tay Lãnh Tử Tình được giải phóng, liền dùng hết sức đẩy hắn ra, Lôi Tuấn Vũ không phòng bị, liền ngã nhào xuống đất.

Cuống quýt sửa sang lại quần áo của mình, kéo quần đã bị tụt xuống tận đầu gối lên. Lãnh Tử Tình tức giận đến ngứa ngáy chân răng. Hắn quả thực chính là cầm thú! Còn đường đường chính chính nói mình ba năm chưa đụng đến phụ nữ, theo cô thấy, một ngày không có phụ nữ hắn sống không nổi! Đàn ông thối chết tiệt không biết xấu hổ!

Vừa nghĩ, cô vừa sửa sang lại quần áo của mình, lại phát hiện người dưới đất vẫn không nhúc nhích.

Cô tức giận nói: “Đừng giả bộ! Lôi Tuấn Vũ, mau dậy đi!”

Lôi Tuấn Vũ dưới đất mặt úp xuống dưới vẫn không nhúc nhích.

Trời ạ! Hắn làm sao vậy? Lãnh Tử Tình sợ tới mức vội vàng ngồi xổm xuống lật người Lôi Tuấn Vũ lại, còn dùng tay kiểm tra hơi thở của hắn. Ông trời ơi, sao thế này? Bị ngã ngất đi rồi sao?

“Tuấn Vũ? Tuấn Vũ? Anh làm sao vậy? Tỉnh lại đi!” Lãnh Tử Tình vội vàng dùng tay vỗ lên mặt Lôi Tuấn Vũ, muốn làm hắn tỉnh lại. Nhưng hắn vẫn không hề có phản ứng!

“Trời ạ! Đừng dọa tôi, Tuấn Vũ? Anh làm sao vậy, mau tỉnh lại đi! Tôi đi gọi người, tôi đi gọi người…” Lãnh Tử Tình hoảng hốt, vội vàng muốn chạy đi kêu ba mẹ đến.
Nào ngờ lúc bước qua người Lôi Tuấn Vũ không cẩn thận chệch chân, lập tức ngã nhào lên người Lôi Tuấn Vũ.

Tiếng kêu rên dưới thân, làm Lãnh Tử Tình nhất thời cả người cứng đờ.

Đàn ông thối chết tiệt! Lại còn giả ngất để dọa cô!

“Anh! Anh quá đáng rồi đấy!” Lãnh Tử Tình trừng mắt nhìn khóe miệng cong lên của hắn, tức giận muốn bò dậy.

Lôi Tuấn Vũ nhân cơ hội giam cầm cô trước ngực, cất giọng dịu dàng: “Em quan tâm anh như vậy?”

“Ai quan tâm đến anh, đi chết đi!” Lãnh Tử Tình cũng đã bình tĩnh lại, giọng nói cũng dịu đi rất nhiều.

“Ha ha.” Nghiêng người, đặt cô dưới thân.

Dưới thân là thảm, mềm mại, hắn ở ngay trước người mình, chống hai cánh tay, vây cô dưới thân mình.

Nằm dưới đất, nhìn tất cả mọi đồ vật trong phòng đều cao lớn như vậy, cách mình thật xa, lại có một tâm tình khác lạ.

“Anh muốn em, ngay bây giờ.” Lôi Tuấn Vũ nói rất dịu dàng, Lãnh Tử Tình nghe mà rung động.

Thế là, nụ hôn dịu dàng rơi xuống, tiếng nỉ non khe khẽ hòa theo, hắn thành công hàng phục được cô.

Không biết đến lúc nào, hai người đã lăn được lên giường.

Trong đôi mắt mê ly của Lãnh Tử Tình, là thân hình gợi cảm của Lôi Tuấn Vũ, mồ hôi của hắn rỏ xuống vai, xuống ngực cô, tăng thêm cảm hứng vô hạn. Còn trái tim không yên phận của cô lại khiến sự tốt đẹp này càng thêm vui thích, thật giống như tình yêu vụng trộm, kích thích như vậy, thích thú như vậy.

Hết lần này đến lần khác đoạt lấy, khiến cho hai người kìm lòng không đậu mà nỉ non, rên rỉ…

Mà bên ngoài Tiêu Duệ định gõ cửa nhất thời mặt đỏ tai hồng! Hai đứa nhỏ này, lại đói khát như vậy?! Không khỏi thở dài, cũng khó trách! Đã ba năm rồi, nhớ nhung cũng thật khổ nha!

Ấy? Không đúng nha! Tử Tình biết là Tuấn Vũ, nhưng Tuấn Vũ không biết là Tử Tình mà? Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?! Tuấn Vũ hẳn không phải là loại đàn ông nhìn thấy mật liền đậu vào chứ!

“Làm gì vậy? Cơm canh xong rồi, gọi hai đứa chúng nó ra ăn cơm thôi.” Lôi Đình tò mò nhìn Tiêu Duệ. Sao lại ngơ ngẩn đứng ở trước cửa phòng Tuấn Vũ không đi vào chứ.

Nói xong, ông liền định gõ cửa. Thấy con dâu trở về, Lôi lão gia trong lòng vui vẻ, cũng trở nên ân cần.

Tiêu Duệ vội vàng giữ chặt tay ông lại, quở trách: “Ông làm gì vậy?! Đừng có chen vào!”

“Này? Sao lại bảo là chen vào chứ? Tôi gọi con trai con dâu ra ăn cơm, sao lại gọi là chen vào chứ? Bà sao lạ vậy?” Lôi Đình không hiểu ra làm sao.

Tiêu Duệ không vui trừng mắt lườm ông một cái: “Tôi thấy ông già lẩm cẩm rồi! Hai đứa chúng nó vợ chồng son còn phải làm chuyện quan trọng hơn! Ông chớ quấy rầy!”

“Chuyện gì? Chuyện gì còn quan trọng hơn cả ăn cơm?” Lôi Đình vẫn một mực không tin, xoay người định tiếp tục gõ cửa.

Tiêu Duệ nhéo mạnh cánh tay ông một cái, Lôi Đình kêu oái một tiếng, quát: “Bà làm gì vậy?!”

“Suỵt! Nhỏ tiếng một chút! Ông đã quên năm đó lúc ở nhà ông, ba mẹ ông cũng có nhà, chúng ta trốn trong nhà kho nhà ông, làm chuyện gì hả?!” Tiêu Duệ liếc xéo ông một cái, lại thận trọng nhìn cánh cửa đang đóng chặt, kéo Lôi Đình đã hiểu ra đi về phía bàn ăn.

Lôi Đình đột nhiên cười ha hả: “Cái bà này, sao lại không nói sớm! Ha ha!”

“Nhỏ tiếng một chút! Xem bộ dạng ngốc của ông kìa!”

Lãnh Tử Tình ở trong phòng nghe thấy tiếng kêu của Lôi Đình ở bên ngoài, sợ tới mức vội vàng tóm lấy cánh tay Lôi Tuấn Vũ, hoảng hốt nói: “Tuấn Vũ, hình như là tiếng của ba anh!”

Lôi Tuấn Vũ cứng đờ, nhưng vẫn tiếp tục tấn công, cười nói: “Yên tâm đi! Ba mẹ sẽ không vào đâu! Đừng phân tâm, chúng ta tiếp tục!”

“Nhưng mà… á…” Lãnh Tử Tình bị Lôi Tuấn Vũ động thân một cái giật nảy mình. Một cơn khoái cảm từ đầu dây thần kinh lập tức thổi quét toàn thân.

Hai người trong phòng chiến đấu hừng hực khí thế, hai người bên ngoài ăn cơm cũng khí thế ngút trời…

Chương 334: Chuyện bên trong bên ngoài

Hai người triền miên xong mới phát hiện trong bụng trống trơn.

Lôi Tuấn Vũ lười biếng như một vương tử, hưởng thụ Lãnh Tử Tình mặc quần áo cho hắn.

Lãnh Tử Tình nhìn nhìn đồng hồ, bất tri bất giác đã hơn một tiếng trôi qua. Ngoài cửa lại chẳng hề có động tĩnh gì.

Lãnh Tử Tình có chút chột dạ nói: “Có phải đã sớm qua giờ ăn rồi không?”

“Đi, đi ăn cơm thôi! Chẳng phải em đã đói bụng từ lâu rồi sao?” Lôi Tuấn Vũ cười dắt tay cô, chờ cô dẫn đường.

Lãnh Tử Tình thật muốn trèo cửa sổ trốn đi, bất đắc dĩ phải dắt tay Lôi Tuấn Vũ đi ra ngoài.

“Ồ, Tuấn Vũ à, muốn ăn cơm không? Mẹ đi hâm nóng cho con một chút.” Tiêu Duệ vừa nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ và Lãnh Tử Tình cùng nhau ra khỏi phòng ngủ, vội vàng cười nghênh đón.

“Để tôi đi cho.” Lôi Đình sớm đã nhanh như chớp chạy vào phòng bếp.

“Ba mẹ ăn rồi sao?” Lôi Tuấn Vũ cười hỏi.

“Phải, ba mẹ vợ con đã về lâu rồi, mẹ và ba con cũng không đợi các con. Vậy đi, lát nữa đồ ăn hâm nóng xong, các con cứ ăn đi, mẹ và ba con ra ngoài đi dạo một chút.” Tiêu Duệ cười hớn hở, liên tục nhìn Lãnh Tử Tình, đến mức cô đỏ bừng cả mặt.

“Mẹ, không cần phiền ba đâu, chúng con ăn luôn cũng được.”

“Như vậy sao được!” Tiêu Duệ kéo tay Lãnh Tử Tình, ba người cùng ngồi xuống.

“Tử… Hàn tiểu thư này, cám ơn con đã chăm sóc Tuấn Vũ, có gì cần cứ nói nha.” Tiêu Duệ vỗ vỗ vai Lãnh Tử Tình, cảm kích nói.

“Con biết rồi.” Lãnh Tử Tình nắm lấy tay Tiêu Duệ, xoa lên mặt.

“Mẹ, mẹ cảm thấy Hàn tiểu thư làm con dâu mẹ thế nào?” Lôi Tuấn Vũ bất ngờ nói.

Lãnh Tử Tình cả kinh, nhéo mạnh vào tay hắn, để hắn lý trí một chút.

“Á? Hàn tiểu thư… cái này… sao đột nhiên lại hỏi như vậy?” Tiêu Duệ nhìn Lãnh Tử Tình liên tục nháy mắt, cũng không biết phải trả lời như thế nào.

“Con và Hàn tiểu thư gặp tiếng sét ái tình. Con muốn lấy cô ấy.” Lôi Tuấn Vũ nắm chặt tay Lãnh Tử Tình, không cho cô rời đi.

“Anh! Bác đừng nghe anh ấy nói bậy! Anh điên rồi! Anh thậm chí còn chưa nhìn thấy tôi!” Lãnh Tử Tình ghé sát vào Lôi Tuấn Vũ, thấp giọng nói.

“Mẹ, nếu có thể con muốn mau chóng lấy cô ấy. Chồng cô ấy đã qua đời, con cô ấy con có thể nuôi. Mẹ thấy thế nào?” Lôi Tuấn Vũ ăn nói đâu ra đấy, hoàn toàn không cho Lãnh Tử Tình cơ hội cãi lại.

“Việc này…” Không để ý đến Lãnh Tử Tình đang nháy mắt ra hiệu, Tiêu Duệ nói, “Mẹ thấy được!”

“Bác… bác gái, bác…”

“Hàn tiểu thư, con không cần lo lắng. Mắt của Tuấn Vũ, chúng ta sẽ tìm cách chữa khỏi cho nó. Hai con đã…”

“Bác gái!” Lãnh Tử Tình không khỏi nhíu mày. Cô không thể ngờ Lôi Tuấn Vũ sẽ nói như vậy, cô còn chưa chuẩn bị tâm lý.

“Được được được, mẹ không nói nữa! Chuyện của bọn trẻ các con, các con tự quyết định! Ha ha.” Tiêu Duệ cười đến không khép được miệng, mặc kệ là Lãnh Tử Tình hay là Hàn tiểu thư, dù sao đều là con dâu của bà!

Tiêu Duệ chạy vào phòng bếp, phỏng chừng là muốn nói tin tốt này cho Lôi Đình.

Lãnh Tử Tình liền nhéo mạnh vào cánh tay Lôi Tuấn Vũ: “Anh nói linh tinh cái gì đó?! Kết hôn cái gì?! Ai muốn gả cho anh?”

“Chúng ta đã có quan hệ này rồi, không kết hôn có thích hợp không? Anh thực ra là người rất bảo thủ!” Lôi Tuấn Vũ nghiêm túc nói.

Lãnh Tử Tình thiếu chút ói ra. Mệt hắn nói ra được!

“Anh! Lôi Tuấn Vũ, anh đừng có khinh người quá đáng!” Lãnh Tử Tình ra sức giãy khỏi tay hắn, lại bị hắn giữ chặt lại.

“Sao vậy? Em cảm thấy anh không xứng với em?” Lôi Tuấn Vũ lưu manh hết mức.

“Việc này không phải là vấn đề xứng hay không xứng!” Lãnh Tử Tình thẳng thắn nói, “Tôi bây giờ còn chưa có dự định tái hôn!”

“Em lo sau khi mắt anh hồi phục, sẽ vứt bỏ em?”

“Được rồi được rồi, chúng ta đừng nhắc đến vấn đề này nữa, có được không?! Nếu anh còn nhắc đến chuyện này, bây giờ tôi sẽ rời đi!” Lãnh Tử Tình thật sự là không biết phải làm thế nào. Bọn họ vốn dĩ chính là vợ chồng, lại còn muốn tái hôn, như vậy là thế nào với thế nào đây!

Cho đến khi hai người về đến nhà Lôi Tuấn Vũ, mặt Lãnh Tử Tình vẫn lạnh lùng như cũ.

Máy móc nắm tay hắn, dẫn hắn đi nơi hắn cần đi, lời nói dặn dò đều không một chút độ ấm.

Lôi Tuấn Vũ biết cô đang giận.

Tắm rửa xong, Lãnh Tử Tình đưa hắn vào phòng ngủ, sau đó liền đi.

“Hàn tiểu thư, em cảm thấy với quan hệ của chúng ta, cần phải xa cách như vậy sao?” Lôi Tuấn Vũ giữ cô lại.

Lãnh Tử Tình không khỏi đảo trắng mắt, dù sao hắn cũng không nhìn thấy. “Lôi tiên sinh…”

“Gọi anh là Tuấn Vũ!”

“Tuấn Vũ, anh có thể để tôi yên tĩnh một chút không. Sự nhiệt tình của anh, tôi thật sự không nhận nổi. Tôi chỉ là một hộ lý chăm sóc đặc biệt, anh cần, tôi sẽ xuất hiện. Nhưng xin anh đừng có những hành động không thức thời đó nữa! Tôi chỉ muốn làm tròn bổn phận của tôi!” Lãnh Tử Tình quả thực là kiệt sức. Cô cần yên tĩnh một mình suy nghĩ thật kỹ.

Lôi Tuấn Vũ nhíu mày, hắn biết mâu thuẫn nội tâm của Lãnh Tử Tình lúc này, nhưng hắn không muốn để cô một mình suy nghĩ linh tinh. Vì thế nói: “Tối nay em chỉ có thể ngủ ở đây! Anh đã quen có em rồi, không có em anh không ngủ được!”

Buồn nôn! Lãnh Tử Tình kinh ngạc trừng mắt nhìn người đàn ông nói lời đường mật này, hận không thể dùng băng dính dán miệng hắn lại! Hắn đều quyến rũ phụ nữ như vậy sao? Thật là đủ ác liệt!

“Lôi Tuấn Vũ! Thiên hạ không có bữa cơm trưa nào miễn phí! Tôi không phải là ai đó của anh, không có nghĩa vụ làm những chuyện đó! Anh mau ngủ đi! Thứ lỗi không thể ở lại!” Lãnh Tử Tình gạt tay hắn ra, nổi giận đùng đùng đi ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại!

Đứng trước cửa phòng Lôi Tuấn Vũ, Lãnh Tử Tình vẫn còn hận không thể đạp vào cửa một cái. Thật đúng là con sói háo sắc!

Lôi Tuấn Vũ một mình ngồi dựa trên giường, khóe miệng khẽ cong lên. Bà xã yêu quý, đang nghĩ gì vậy? Thấy thái độ vui sướng của mẹ, hắn càng thấy vui vẻ trong lòng!

Đêm dài lắm mộng, hắn phải hành động ngay. Lôi Tuấn Vũ lấy di động ra, ấn ngay số một.

Lãnh Tử Tình vừa định nằm xuống, di động liền vang lên, cô vừa nhìn hóa ra là Lôi Tuấn Vũ. Làm cái trò gì đây! Ở gần như vậy còn gọi điện thoại?! Hắn thật là không ít chiêu trò!

“Alo? Chuyện gì?” Lãnh Tử Tình nói lạnh như băng.

“Anh muốn uống nước!” Lôi Tuấn Vũ yêu cầu rất chính đáng.

“Nhịn đi!” Lãnh Tử Tình tức giận nói.

“… Vậy anh tự đi rót!” Lôi Tuấn Vũ lập tức liền tắt di động.

Nụ cười xấu xa nở trên khóe miệng. Đếm thầm trong lòng một hai ba. Thế là, liền nghe thấy tiếng bước chân của Lãnh Tử Tình.

Mở cửa lạnh lùng nói: “Tôi đi rót nước cho anh!”

Lãnh Tử Tình mang ly nước trở lại. Kéo tay hắn đưa ly nước cho hắn, sau đó hai tay cho vào trong áo ngủ, chờ hắn uống xong.

Lôi Tuấn Vũ chậm rãi uống một ngụm, sau đó đặt ở tủ đầu giường.

Trời ạ! Lãnh Tử Tình quả thực hết cách! Hắn lại chỉ uống có một ngụm!

“Không có việc gì, tôi sang bên kia ngủ đây!”

“Ừm.” Phá lệ, Lôi Tuấn Vũ lại không có ý định ngăn cản.

Lãnh Tử Tình hồ nghi quay đầu nhìn nhìn hắn, vội vàng mở cửa đi ra.

“Đàn ông thối!”

Trở lại phòng, vừa định nằm xuống, di động lại vang lên! Vừa nhìn, vẫn là Lôi Tuấn Vũ!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3