Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) - Chương 311 + 312 + 313

Chương 311: Cách yêu cô

Sáng sớm, Lãnh Tử Tình áo mỏng manh đứng trước cửa sổ, nhìn ra bầu trời bên ngoài, trầm tư suy nghĩ.

Một đôi tay từ phía sau ôm lấy người cô, cô chấn động, cả người cứng ngắc, sau đó dần dần thả lỏng, cô biết là Hoa Bá, trong nhà này không thể xuất hiện một đôi tay khác được.

“Đang nghĩ gì vậy?” Hoa Bá vùi đầu vào vai Lãnh Tử Tình, hít thật sâu hương vị của cô, thỏa mãn nhắm mắt lại.

“Vì sao anh…” Lãnh Tử Tình không có dũng khí xoay người lại.

“Không vì sao cả, Tử Dạ. Anh nhớ anh đã từng nói, tình yêu không phải bố thí, trong lòng em có anh, anh đã thỏa mãn rồi!” Hoa Bá thì thầm.

“Xin lỗi.” Lãnh Tử Tình xoay người lại, ngẩng đầu cảm kích nhìn Hoa Bá, có chút xúc động nói, “Có phải em rất kém cỏi không?”

Hoa Bá lại thở dài, thẳng thắn nói: “Tử Dạ, hãy nhớ, đừng có bày ra dáng vẻ đáng yêu như vậy trước mặt đàn ông! Nếu không, sẽ bị ăn sạch đó!”

“Vậy vì sao anh không ăn?” Lãnh Tử Tình chân thành nhìn vào mắt anh.

Bọn họ hôm qua lăn lộn trên giường của anh, ngay khi cô tưởng rằng anh sắp tiến vào cô, anh lại đột nhiên dừng lại, chống đẩy mười mấy cái, kết thúc khúc nhạc triền miên này.

Hoa Bá nhìn nhìn Lãnh Tử Tình, đột nhiên ghé sát tai cô nói: “Thân thể em chưa sẵn sàng cho anh.”

Nói xong, liền xoay người ra khỏi phòng. Lãnh Tử Tình nhìn thấy tai anh đã đỏ bừng.

Kinh ngạc há to miệng, tim cô bắt đầu đập điên cuồng. Cô đương nhiên biết ý anh nói là gì? Hôm qua ở trên giường, bọn họ động tác tư mật gì cũng đã làm rồi! Cô nhớ môi anh đã hôn lên nụ hoa của mình, hôn lên bụng mình, còn có… Cô dường như muốn chạy trốn, nhưng lại không chống cự nổi sự cuồng dã và tình cảm của anh.

Cô nhớ khi ngón tay anh tiến vào thân thể cô, cô dường như đã thét chói tai ra tiếng! Cảm giác đau đớn khiến toàn thân cô run rẩy! Khuôn mặt quẫn bách đến biến dạng! Cảm giác nhục nhã khiến cô hối tiếc cũng không kịp nữa! Cô muốn kêu dừng lại, nhưng cô rất lý trí biết rằng, lúc này, anh sao có thể dừng lại chứ.

Nhưng ngay tại giây phút đó, anh đã dừng lại…

Lãnh Tử Tình không biết vì sao anh dừng lại, nhưng tảng đá đè nặng trong lòng cô lại được buông xuống. Tuy nhiên, mặc dù như vậy, ở trước mặt anh, cô vẫn cảm thấy vô cùng quẫn bách, giống như mình trở nên trong suốt, không mặc quần áo gì vậy.

Tâm trạng nặng nề đi vào phòng vệ sinh định rửa mặt, lại kinh ngạc thấy Hoa Bá trong phòng vệ sinh, anh hình như mới gội đầu xong, trên tóc vẫn còn rỏ nước, mà anh lại còn không mặc áo, vòm ngực trần ở ngay trước mặt cô. Lãnh Tử Tình đột nhiên đỏ mặt tía tai, vội vàng nói xin lỗi, định rời khỏi phòng vệ sinh.

Bất chợt, tay bị Hoa Bá nắm lấy, Lãnh Tử Tình kinh hãi ngước mắt lên, chỉ sợ anh làm ra hành động gì không đúng lúc, giống như đêm qua…

Nhìn cô giống như một chú thỏ hoảng hốt, Hoa Bá không khỏi thở dài, nói: “Tử Dạ, anh xong rồi, đến lượt em.”

Nói xong, vắt khăn bông lên vai, bước ra ngoài.

Lãnh Tử Tình vội vàng vỗ về trái tim yếu ớt, khóa cửa lại, dựa lưng vào cửa, thở dốc.

Sao thế này, sao mình lại không làm được như anh ấy, coi như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra?

Hoa Bá ra khỏi phòng vệ sinh, nghe thấy tiếng khóa cửa, quay đầu nhìn bóng dáng mờ mờ qua cửa kính, không khỏi lặng lẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm! Sự ngụy trang bình tĩnh của anh thật khó khăn!

Trời ạ! Cô cả ngày lượn lờ như vậy trước mặt anh, anh sao có thể chịu được chứ?! SHIT? Còn anh thì sao! Có thể chịu được ngày nào hay ngày đó, anh không thể để Tử Dạ sống trong tự trách và hối hận. Anh yêu cô, chưa bao giờ ép buộc tình yêu của cô, không phải sao? Anh thích cô được tự do, anh không muốn khiến cô vì báo đáp anh mà hiến thân! Anh biết, khi đã có được cô, cũng là lúc hoàn toàn tổn thương cô!

Cô gái trong trắng lương thiện như cô, nếu phải chịu áp lực lớn như vậy, e là sẽ bị khủng hoảng! Trong tư tưởng bảo thủ của cô, sao có thể chấp nhận thân thể của hai người đàn ông?! *Ói… -_-

Ông trời ơi! Trên thế giới này có phải sẽ không có người đàn ông nào vĩ đại như anh không?! E là đúng như vậy?! Có người đàn ông nào không muốn có được người phụ nữ mà mình yêu? Anh là trường hợp đặc biệt, hơn nữa anh còn tự hào vì điều đó. Anh dùng cách của anh để yêu cô.

Phải làm thế nào đây? Khao khát của mình đối với cô, ngay cả chính anh cũng phải kinh ngạc. Đêm qua, anh cả đêm không ngủ! Trong đầu đầy ắp hình ảnh thẹn thùng của cô, đầy ắp thân thể xinh đẹp của cô.

Hiện giờ, mặc dù cô đã mặc quần áo, anh dường như cũng có thể nhìn thấy thân thể trắng nõn của cô, anh liền có một nỗi xúc động muốn hôn khắp thân thể cô!

Làm thế nào đây? Anh dùng khăn bông ra sức lau tóc mình, cảm thấy có lẽ nên rời đi mấy ngày! Giảm bớt độ nóng này đi, có lẽ có thể khôi phục trạng thái ở chung trước kia của hai người. Được rồi, về nước một chuyến! Vừa lúc Ada hai ngày nữa phải đi công tác, anh sẽ đi cùng vậy. Tránh để mình có lúc nào đó không kiềm chế được xúc động, thực sự trở thành con sói háo sắc, e là ngay cả chính mình cũng sẽ không tha thứ cho mình!

Đang suy nghĩ miên man, Lãnh Tử Tình từ trong phòng vệ sinh đi ra. Nhìn thấy Hoa Bá ở trước cửa, liền sửng sốt! Cô không ngờ Hoa Bá vẫn còn đứng trước cửa phòng vệ sinh. Xấu hổ nói: “Ơ, anh… vẫn còn ở đây à.”
Câu hỏi này nói ra thật ngốc!

Hoa Bá khẽ hắng giọng, ừm một tiếng, vội đi vào phòng bếp, bắt đầu làm bữa sáng.

Hoa Bá dường như đã thành thói quen, kỳ thật vốn là Lãnh Tử Tình có thể làm, nhưng chỉ cần có Hoa Bá ở nhà, anh đều sẽ chủ động xuống bếp, hơn nữa không cho Lãnh Tử Tình nhúng tay vào. Việc này bắt đầu từ khi Lãnh Tử Tình sau khi mang thai nương tựa vào anh, đã trở thành thói quen.

Hoa Bá từ phòng bếp đi ra, trên đầu còn dính lá rau, Lãnh Tử Tình sửng sốt, muốn cười lại ngượng không dám cười. Sau đó, khoát tay với Hoa Bá, ý bảo anh lại gần.

Hoa Bá hồ nghi nhìn cô chằm chằm, chỉ thấy cô cười tươi rói tiến lại gần mình, đưa tay lấy lá rau trên tóc anh, một mùi hương tươi mát phả vào mặt, khiến cho Hoa Bá cả người chấn động.

Anh vội vàng nghiêm mặt, lạnh lùng nói: “Làm gì vậy?”

Lãnh Tử Tình cứng đờ, lập tức đưa ra lá rau trong tay mình, nói: “Ừm, lá rau.”

Hoa Bá hoàn toàn không cảm kích, nói: “Về sau chuyện như vậy, để anh tự làm là được.”

“Hả?” Lãnh Tử Tình không hiểu, cô lại có chỗ nào đắc tội anh rồi?

Hoa Bá nhìn dáng vẻ Lãnh Tử Tình, lại thấy mềm lòng, ăn ngay nói thật: “Là nói em không nên quá gần gũi anh, nếu không anh sẽ càng muốn nhiều hơn, hiểu chưa?”

Lãnh Tử Tình đỏ bừng mặt, vội vàng cúi đầu ăn cơm.

“Mấy ngày nữa, anh đi công tác với Ada, về nước một chuyến.”

“Về nước?” Lãnh Tử Tình kêu lên sợ hãi, không dám tin nhìn Hoa Bá.

“Yên tâm đi, chỉ là một số việc về nghiệp vụ. Đã nhiều năm như vậy, không cần lo lắng nữa!” Hoa Bá an ủi.

Lãnh Tử Tình trầm tư một lát, không nói năng gì, tâm sự nặng nề không muốn ăn một chút nào.

Chương 312: Kinh hoàng

Lãnh Tử Tình bởi vì phải chăm sóc con trai, nên cũng không đến sân bay tiễn Hoa Bá, có lẽ chính mình cũng muốn cho Ada chút niềm tin đi!

Có điều Lãnh Tử Tình phải thừa nhận, không có Hoa Bá chăm sóc, cô thật sự là không quen nha!

Những lúc tĩnh tâm lại, khó tránh khỏi có thời gian nghĩ đến một người.

Thời gian quả thật là liều thuốc tiêu tán rất tốt rất tốt. Nó sẽ từ từ làm phai nhạt một số dấu vết, có lúc sẽ mơ hồ đến mức khiến người ta sinh ra ảo giác.

Nỗi nhớ nhung như ngọn lửa vô tình, đã cháy lên, thì rất khó dập tắt.

Lãnh Tử Tình cố gắng không để mình có vẻ quá cô đơn, cô nghe nhạc, lên mạng, làm việc nhà! Nhưng, vẫn sẽ có một khoảng thời gian rất ngắn lâm vào trạng thái đó.

Trên đùi đã có đến bốn vết bầm, là do cô tự nhéo mình.

Mấy ngày nay, “Cá cô đơn” dường như cũng về nước với Hoa Bá rồi vậy, không thấy tăm hơi.

Lãnh Tử Tình bắt đầu nhàm chán xem tin tức. Ma xui quỷ khiến liền nhập vào cái tên Lôi Tuấn Vũ Tập đoàn Kiêu Dương.

Hàng loạt tin tức xuất hiện. Có chính thức, có đồn thổi, có sự nghiệp, có gia đình… Những thứ này từ khi cô bỏ đi chưa bao giờ dám đụng đến. Nhưng hôm nay, tìm thế nào cũng không tìm thấy tin tức mình đào hôn. Chỉ có mấy tin, nói trong ngày cưới của Lôi Tuấn Vũ, cô dâu vì sự cố nên không gặp mặt người thân bạn bè. Lãnh Tử Tình không khỏi cảm khái, thực lực của Lôi Tuấn Vũ đúng là không nhỏ, ngay cả tin tức nóng hổi như vậy cũng có thể phong tỏa.

Ngây ngẩn ngồi đó, Lãnh Tử Tình đang nghĩ, vì sao Lôi Tuấn Vũ không thể đối với cô lương thiện một chút?

Di động đột nhiên rung lên, dọa Lãnh Tử Tình giật nảy mình, nhìn thấy là Hoa Bá, vết nhăn trên mặt cô mới từ từ giãn ra. Mấy ngày nay, ngày nào Hoa Bá cũng gọi điện về vài lần, ân cần hỏi han. Làm một ông chồng tốt đến mức thật khiến cô hổ thẹn nha!

“A lô, Hoa Bá, chẳng phải nói ngày mai sẽ trở về sao? Sao lại còn gọi điện thoại?” Lãnh Tử Tình không khỏi thầm oán. Anh càng như vậy, cô càng cảm thấy thiệt thòi cho anh quá nhiều.

“Tử Dạ, Tử Tử đã ngủ chưa?”

“Ngủ rồi.”

“Bao giờ sẽ dậy?”

“Chắc cũng sắp dậy rồi.” Vừa nói xong, chợt nghe thấy tiếng khóc gọi mẹ mơ hồ vì không nhìn thấy Lãnh Tử Tình của Tử Tử trong phòng trẻ.

“Dậy rồi dậy rồi.” Lãnh Tử Tình vội vàng chạy qua, miệng còn không ngừng nói, “Mẹ đến đây, mẹ đến đây!”

Tiểu tử kia nghe thấy tiếng Lãnh Tử Tình, lập tức nín khóc.

“Được, em lập tức sắp xếp một chút đồ của em và Tử Tử, chuẩn bị cho chuyến đi khoảng nửa tháng, nửa giờ nữa anh về đến nhà.” Ngữ điệu bình tĩnh của Hoa Bá dường như dự báo chuyện gì đó sắp xảy ra.

Không đợi Lãnh Tử Tình nói xong, Hoa Bá đã cúp máy. Lãnh Tử Tình vừa dỗ dành Tử Tử, vừa bắt đầu lo lắng. Hoa Bá vội vã trở về trước như vậy, lại bảo cô chuẩn bị đồ, sẽ không phải là Lôi Tuấn Vũ tìm đến rồi chứ?!

Trái tim ngủ yên hai năm đột nhiên đập gấp gáp. Sao đến lúc này hắn lại bắt đầu truy tìm cô chứ?!

Làm sao bây giờ? Lãnh Tử Tình nhất thời có chút không hiểu ra làm sao.

Đi tới đi lui mấy lượt giữa hai gian phòng, vẫn quên mất mình phải lấy thứ gì.

Hoa Bá mệt mỏi trở về, Lãnh Tử Tình liền hỏi phủ đầu: “Đã xảy ra chuyện gì? Trong nước anh đã gặp anh ta? Có phải anh ta tìm đến rồi không?”

“Không phải, em đừng lo lắng!”

Hoa Bá hai tay khoanh trước ngực, nhìn thần thái Lãnh Tử Tình có chút lo lắng, sau đó ngửa đầu nhìn đèn thật lâu, đi thẳng vào phòng vệ sinh, rửa tay rửa mặt.

“Vậy vì sao anh lại bảo em chuẩn bị hành lý? Anh mau nói đi!” Lãnh Tử Tình gấp đến độ dậm mạnh chân, đi theo vào phòng vệ sinh.

Tử Tử nhìn thấy Hoa Bá trở về thì lại rất vui, cười vui vẻ, ngồi trong xe tập đi ê a hướng về phía phòng vệ sinh nói chuyện.

Hoa Bá ra khỏi phòng vệ sinh, yên lặng nhìn Lãnh Tử Tình, nói: “Có một chuyện, anh cảm thấy phải cho em biết. Nếu không, anh cũng sẽ không an tâm.”

“Chuyện gì?”

Lãnh Tử Tình nín thở, nhìn ánh mắt dè dặt của Hoa Bá, trực giác mách bảo chuyện này hẳn là có liên quan đến Lôi Tuấn Vũ. Nhưng cô thật sự không muốn suy đoán lung tung.

“Lôi Tuấn Vũ bị tai nạn xe, hai mắt bị mù rồi.” Hoa Bá khẽ nói, ánh mắt không chớp chằm chằm nhìn Lãnh Tử Tình.

“……”.

Trong đầu Lãnh Tử Tình nổ vang một tiếng, sau đó liền trống rỗng, hai mắt mờ mịt nhìn Hoa Bá, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch. Hồi lâu, mới phun ra một chữ: “Ừm.”

Hoa Bá nhìn Tử Tử trên xe tập đi đã lê đến cạnh chân Lãnh Tử Tình, không ngừng kéo kéo quần cô, mà cô lại không hề phát giác, vì thế chân thành nói: “Cho nên, chúng ta về nước đi.”

Lãnh Tử Tình cuống quýt cúi đầu, vừa định nhấc chân chạy lấy người, phát hiện Tử Tử dưới đất, vội vàng xấu hổ ôm lấy bé, đi vào phòng ngủ, còn tiện tay đóng cửa lại.

Hoa Bá biết, Lãnh Tử Tình muốn nhân cơ hội cho Tử Tử bú để cho bản thân yên tĩnh suy nghĩ một chút.

Nhìn thấy phản ứng của cô, anh cũng không dễ chịu gì. Anh biết, cô yêu Lôi Tuấn Vũ, nhưng, thực sự nhìn thấy sắc mặt cô, thật đúng là khiến anh đau lòng. Dù anh có làm tốt hơn nữa, cũng không thể so với Lôi Tuấn Vũ được! Đây có lẽ chính là yêu! Giống như Ada dù có tốt với mình hơn nữa, cũng không thể so với tình cảm của anh đối với Lãnh Tử Tình!

Lãnh Tử Tình ôm Tử Tử đi ra, Hoa Bá liền nói: “Không phải em nói muốn cai sữa cho Tử Tử sao?”

“Không cai nữa.” Lãnh Tử Tình xấu hổ nói, “Bú nhiều sữa mẹ bé sẽ khỏe mạnh.”

“Ừm. Nghĩ kỹ rồi hả?” Hoa Bá cười điềm đạm.

Lãnh Tử Tình yên lặng nhìn anh, nói: “Nghĩ kỹ rồi. Anh ta thế nào, không có liên quan đến em.”

Trong mắt Hoa Bá lóe lên một tia khác thường, sau đó lại gật gật đầu, nói: “Em không cần vội trả lời. Suy nghĩ thêm vài ngày.”

Nói xong, liền bắt đầu để đồ của Tử Tử về chỗ cũ.

Còn đồ đạc của cô lại không hề động đến.

“Này, Hoa Bá, sao anh chỉ thu dọn đồ của Tử Tử, còn của em thì sao?” Lãnh Tử Tình ôm Tử Tử, cau mày nhìn anh.

Tử Tử hiện giờ càng ngày càng nặng, cánh tay cô đã có chút mỏi.

“Hả? Chẳng phải anh để em suy nghĩ thêm vài ngày nữa sao?”

Tâm tư của Hoa Bá liền bị Lãnh Tử Tình nhìn thấu! Cô tức giận đặt Tử Tử vào trong lòng Hoa Bá, sau đó tiến về phía va ly của chính mình, không lâu sau, liền phục hồi nguyên trạng!

Như một nữ bá vương, Lãnh Tử Tình ra khỏi phòng ngủ: “Hoa Bá! Anh lại muốn làm gì phải không?”

Hoa Bá nhíu mày, giả ngốc, đùa với Tử Tử: “Tử Tử, con xem mẹ kìa, có giống cọp mẹ không? Gào…”

“Anh! Hoa Bá, anh mới là cọp mẹ ý!” Lãnh Tử Tình không khỏi bật cười.

“Cọp mẹ? Tử Tử, con xem ba có giống cọp mẹ không? Nếu ba là cọp, cũng phải là cọp cha chứ!” Nói xong câu này, Lãnh Tử Tình và Hoa Bá cùng lúc ngây người. Cả phòng khách chỉ còn lại tiếng cười khanh khách của Tử Tử.

Tiếng “ba” này thật chói tai như đánh vào miệng vết thương của Lãnh Tử Tình, xé rách sự ngụy trang mà cô vừa mới dựng lên…

Chương 313: Về nước

“Ăn cơm thôi, Tử Dạ.”

“Vâng.” Lãnh Tử Tình vội vàng từ phòng ngủ chạy ra, bế Tử Tử lên đặt bé vào ghế trẻ em.

Hoa Bá lẳng lặng nhìn cô, tốt bụng nhắc: “Tử Tử hình như vẫn chưa rửa tay.”

“Vâng.” Lãnh Tử Tình vội bế Tử Tử lên, đi vào phòng vệ sinh, một lát sau lại đi ra, sau đó đặt Tử Tử vào ghế trẻ em.

Quay sang cười ngượng với Hoa Bá, Lãnh Tử Tình nói: “Xin lỗi, có thể ăn cơm được rồi.”

Hoa Bá lẳng lặng nhìn Tử Tử, sau đó mỉm cười, nói: “Xem ra Tử Tử nhà ta thật sự lớn rồi, có thể không cần đeo yếm nữa.”

Một câu nói khiến Lãnh Tử Tình cứng ngắc, vội vàng chạy ra ban công lấy quần áo đã phơi khô vào, im như thóc mặc cho Tử Tử.

Hoa Bá nhìn dáng vẻ rầu rĩ không vui của cô, nhẹ giọng an ủi: “Tử Dạ, không cần cho mình áp lực quá lớn. Cho dù chưa từng là vợ chồng, chỉ là bạn bè, thì cũng nên về thăm một chút.”

Hai ngày nay Lãnh Tử Tình hồn vía để đâu đâu, anh sao có thể không nhìn ra chứ?! Cho dù trong lòng không muốn cô trở về, nhưng mấy ngày nay nhìn cũng đủ lo lắng rồi! Còn thấy cô như vậy nữa, chưa đợi cô thế nào, thì anh đã phát điên trước rồi.

Lãnh Tử Tình cả người chấn động, không nói gì, bối rối xúc cháo cho Tử Tử, thìa rơi vào trong bát cháo, bát rơi xuống đất, loạn hết cả lên. Dọa Tử Tử không hiểu ra làm sao, tưởng rằng mẹ không cho mình ăn cơm, mếu máo chuẩn bị khóc.

Hoa Bá không khỏi đảo tròn mắt, vội nhẹ giọng dỗ dành: “Tử Tử ngoan, mẹ không cẩn thận, đừng giận mẹ nha! Đây, để chú xúc cháo cho.”

Không biết bắt đầu từ khi nào, tiếng ba trong miệng Hoa Bá đã biến thành chú!

Lãnh Tử Tình cứng đờ ở đó, Hoa Bá càng như vậy, cô càng chần chừ do dự. Cô hận mình đến chết mất!

Từ giây phút nghe tin Lôi Tuấn Vũ bị mù hai mắt, trong lòng cô liền không một giây một phút nào được yên! Trên bản tin không có chữ nào nhắc đến chuyện của Lôi Tuấn Vũ, trên mạng trong nước cô cũng không tìm thấy.

Người cao ngạo như hắn, nếu bị mù, có thể chấp nhận sự đả kích như vậy hay không?!

“Tử Dạ” Hoa Bá gọi lại Lãnh Tử Tình đang định đi nghỉ.

“Vâng?”

“Chúng ta nói chuyện.”

“Vâng.”

Lãnh Tử Tình có chút giống đà điểu.

Lãnh Tử Tình ngồi co rúm trên ghế, cô biết Hoa Bá nhất định là muốn khuyên cô về nước. Cô cũng biết trong lòng mình rất gấp gáp muốn trở về, nhưng, cô sao có thể hết lần này đến lần khác làm tổn thương Hoa Bá chứ?

“Tử Dạ, anh nghĩ em hẳn là rõ, nếu em không vui vẻ, anh sẽ càng không vui vẻ! Trở về đi. Trở về thăm đi, anh nghe nói, anh ta vẫn một mình, hơn nữa hiện giờ trước pháp luật hai người vẫn là vợ chồng hợp pháp.” Hoa Bá giống như đột nhiên ném ra một trái bom, ầm một tiếng bùng nổ trong lòng Lãnh Tử Tình!

“Anh… nói cái gì?” Lãnh Tử Tình ngây người đến mức đầu lưỡi cũng cứng lại.

“Đúng vậy. Có phải rất muốn biết đáp án không? Vậy thì trở về đi! Tuy anh không biết lúc đầu vì sao em lại kiên quyết muốn anh mang em đi như vậy! Nhưng, Tử Dạ, anh không hy vọng em hiểu lầm cái gì, hoặc là bỏ lỡ cái gì…” Hoa Bá nói rất chậm, rất nhẹ, nhưng rất chân thành.

Trong mắt Lãnh Tử Tình không khỏi dâng lên một tầng sương mù, cô lấy hai tay ôm mặt, giọng nói mơ hồ không rõ thoát ra từ kẽ ngón tay: “Hoa Bá, có phải em là một người phụ nữ xấu xa?”

“Nha đầu ngốc!” Hoa Bá cốc vào đầu Lãnh Tử Tình một cái, đau đến mức cô nhe răng trợn mắt, ngây người nhìn anh.

“Đừng trốn tránh vấn đề! Cả đời này anh dành hết cho em! Nếu anh không để em trở về gặp gỡ người tình cũ một lần, thì anh cũng sắp bị em bức phát điên rồi!” Hoa Bá khoa trương nói.

“Nói gì vậy chứ!”

Lãnh Tử Tình không khỏi bật cười, mệt anh còn có thể pha trò cười như vậy! Hoa Bá, trái tim của anh rốt cuộc là làm bằng gì? Sao lại có thể lớn như vậy?

Anh có thể cho phép em bắt nạt anh, còn có thể cho phép người khác cũng xen vào sao?

“Em… em chỉ về thăm một chút thôi…” Lãnh Tử Tình muốn hứa hẹn, lại bị Hoa Bá lập tức ngăn lại!

“Về đã rồi nói sau! Bây giờ, ngoan ngoãn quay về ngủ đi! Đây là vé máy bay, chuyến bay sáng mai. Hành lý để anh chuẩn bị!” Vừa nói, vừa đẩy Lãnh Tử Tình vào phòng ngủ, Hoa Bá thậm chí còn huýt sáo.

Để cô vào phòng ngủ, nét mặt Hoa Bá mới từ từ trầm xuống. Khẽ vỗ lên trái tim vỡ nát nhưng vẫn kiên cường của mình, quay đầu bắt đầu chuẩn bị đồ.

Lãnh Tử Tình ngây ngốc nhìn chằm chằm ba tấm vé máy bay. Anh đã sớm giúp cô suy nghĩ kỹ càng rồi sao? Trong mắt không khỏi dâng lên sương mù.

Cô nên làm gì bây giờ? Hoa Bá rất thấu hiểu người khác, việc gì anh cũng suy nghĩ cho cô trước, cô phải báo đáp như thế nào đây?! Đối với cô mà nói, Hoa Bá đã trở thành một người rất quan trọng rất quan trọng rồi!

Lãnh Tử Tình, trở về thăm hắn một lần, đúng! Sau khi gặp hắn, sẽ an tâm, sau đó, sẽ quay lại!

Trong lòng Lãnh Tử Tình tự nói với chính mình.

Máy bay hạ cánh, tâm tình Lãnh Tử Tình cũng trở nên hồi hộp, bám sát gót Hoa Bá: “Chúng ta phải đi đâu tìm anh ấy?”

Lời vừa ra khỏi miệng, lại có chút cảm giác gấp gáp. Hoa Bá sửng sốt, không hề cười nhạo, dịu dàng nói: “Đến khách sạn trước, thu xếp ổn thỏa rồi đi.”

Ada lại còn đến sân bay đón, Lãnh Tử Tình không khỏi kinh ngạc, nhưng lập tức nghĩ nhất định là Hoa Bá nói với cô ta. Ada hẳn là lần công tác vừa rồi vẫn chưa trở về.

Ada ân cần giúp Lãnh Tử Tình xách hành lý, tuy rằng đối với cô không nóng không lạnh, nhưng cũng không gay gắt với cô.

Lãnh Tử Tình không khỏi nhủ thầm, ở trong mắt Ada, cô và Hoa Bá hẳn phải là vợ chồng mới phải, thế này là thế nào, tiểu tam ngang nhiên tới sân bay đón? Cô phải biểu hiện như thế nào? Ông trời ơi! Cô đâu có hiểu được. An tâm một chút chớ làm phiền! Bất kỳ lúc nào, đều lấy bất biến ứng vạn biến là đạo lý thép!

“Chỗ ở, em đã sắp xếp xong rồi. Hoa, anh cứ ở cùng vợ vài ngày, công việc bên này cũng không gấp lắm.”

Ada rất có phong thái khí phách của một phụ nữ tân tiến, vóc dáng cao gầy, giỏi giang của phụ nữ Mỹ, khiến Lãnh Tử Tình không khỏi nhìn có chút ngây ngẩn.

Hoa Bá từ phía sau đẩy đẩy Lãnh Tử Tình đang ngẩn người, còn không quên đáp lời Ada: “Cám ơn. Anh sẽ mau chóng qua đó.”

Lãnh Tử Tình thầm lè lưỡi, nhìn một chút cũng không cho nha! Có bản lĩnh thì giấu đi!

Đến rồi, mới biết nơi bọn họ ở hoàn toàn không phải là khách sạn, hóa ra Ada sợ Lãnh Tử Tình mang theo con nhỏ không tiện, nên thuê cho bọn họ một căn hộ.

Lãnh Tử Tình rất cảm kích, không ngờ Ada suy nghĩ chu đáo như vậy. Lãnh Tử Tình hoàn toàn quên mất chuyện cô ta đang theo đuổi Hoa Bá, nhiệt tình tiễn chân Ada, khiến người kia có chút khó hiểu.

Hoa Bá buồn cười nhìn cô: “Này, Tử Dạ, biểu hiện của em có phải là quá rõ ràng rồi không! Chồng của em đang bị người khác rình mò đó! Em đúng là phóng khoáng!”

Lãnh Tử Tình cười xì một tiếng: “Chẳng phải anh nói anh không phải là chồng em sao?”

Sắc mặt Hoa Bá cứng đờ, Lãnh Tử Tình vội vàng nói: “Xin lỗi, em đùa thôi…”
Hoa Bá khẽ cười: “Không có gì, đúng vậy mà.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3