Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) - Chương 308 + 309 + 310

Chương 308: Cô gái người Mỹ đó

Thật ra, nhà hàng Duy Mỹ cách nơi bọn họ ở không xa lắm, là một nhà hàng người Hoa, nếu bắt xe có lẽ không đến năm phút đồng hồ, nhưng nếu đi bộ thì cũng mất thời gian. Tử Tử rất hiểu chuyện, rất nghe lời, bé không khóc nháo, đôi mắt nhỏ tò mò nhìn bốn phía xung quanh.

Lãnh Tử Tình xách một cái ba lô khá to, bên trong là rất nhiều đồ dùng của Tử Tử. Bước vào cửa nhà hàng, nhân viên phục vụ rất nhiệt tình giúp cô nhấc xe đẩy.

Hoa Bá nhìn Lãnh Tử Tình đẩy xe bước vào, đầu tiên là sửng sốt, sau đó vỗ mạnh gáy, thầm mắng mình một câu. Anh gấp đến mức sao lại quên cả sự tồn tại của Tử Tử! Thật đúng là u mê đầu óc rồi!

Hoa Bá vội tiến lên trước, nói: “Tử Dạ, xin lỗi!”

Lãnh Tử Tình cười: “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì, sao anh lại gấp gáp như vậy?”

“Tử Tử hẳn là còn đang ngủ, em xem trí nhớ của anh!” Hoa Bá một mực tự trách.

“Không sao! Tử Tử rất thích đi ra ngoài, anh xem bé rất thích nơi này nha!” Lãnh Tử Tình cười nhìn Hoa Bá bế Tử Tử từ xe đẩy lên, sau đó đi về hướng một cái bàn ăn ở gần cửa sổ.

Khách người Mỹ ở đây không ít, nhà hàng người Hoa ở Mỹ vẫn rất được ưa chuộng.

Lãnh Tử Tình theo sát Hoa Bá đi vào, phát hiện chỗ đó có một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đang ngồi, là một phụ nữ Mỹ rất xinh đẹp! Cô ta đang mở to đôi mắt kinh ngạc nhìn đứa bé trong tay Hoa Bá, còn có chính mình đang ở phía sau anh!

Lãnh Tử Tình lịch sự gật gật đầu, sau đó liền nghe Hoa Bá giới thiệu: “Ada, giới thiệu một chút, đây là vợ tôi, Tử Dạ! Tử Dạ, đây là cấp trên của anh, tiểu thư Ada.”

Lãnh Tử Tình mỉm cười gật đầu chào người phụ nữ Mỹ xinh đẹp này, đại khái đã đoán ra mục đích hôm nay Hoa Bá mời cô tham dự.

Ánh mắt dò xét của Ada chằm chằm nhìn Hoa Bá, lại nhìn Lãnh Tử Tình và Tử Tử lặng im một lúc lâu, dùng tiếng Anh nói: “Hoa, anh cảm thấy anh như vậy em sẽ từ bỏ sao?”

Lãnh Tử Tình đón lấy Tử Tử từ trong tay Hoa Bá, làm bộ như nghe không hiểu cô ta nói gì, ân cần nói: “Ông xã, hai người có chuyện công việc phải bàn, em và Tử Tử…”

Hoa Bá vội mỉm cười: “Không sao, em cứ ngồi đi. Bọn anh chẳng qua chỉ nói chuyện phiếm thôi! Tử Tử đã ăn chưa? Có cần gọi cho con chút gì không?”

Lãnh Tử Tình nhìn sắc mặt khó coi của Ada, đành ngoan ngoãn ngồi xuống, nghe theo sự sắp xếp của Hoa Bá.

Sắp xếp đâu đấy cho Lãnh Tử Tình và Tử Tử, Hoa Bá mới trịnh trọng nói với Ada: “Ada, chúng ta về công việc vẫn hợp tác rất vui vẻ! Cũng cảm ơn em vào lúc anh khó khăn nhất đã giúp đỡ anh, cho anh một chức vụ rất quan trọng! Nhưng như em thấy đấy, anh có một người vợ hiền thục, một đứa con đáng yêu, một gia đình ấm áp! Anh tôn trọng tình cảm của em! Nhưng từ góc độ bạn bè, anh càng hy vọng em có thể có một bến đỗ tốt hơn!”

Ada nhìn thẳng vào Hoa Bá, thâm tình trong ánh mắt khiến Lãnh Tử Tình cũng phải rung động. Hoa Bá là một người rất hấp dẫn, cô biết. Anh rất biết săn sóc, không chỉ đối với cô, lúc bình thường, anh rất tôn trọng phụ nữ. Ví như, nếu đi cùng nhau, anh tuyệt đối sẽ không để phụ nữ xách vật nặng, sẽ mở cửa xe cho phụ nữ, lấy áo khoác cho phụ nữ, là một người đàn ông rất lịch thiệp! Điều này không phải anh cố ý giả vờ, mà là một sự tu dưỡng bẩm sinh!

Cũng khó trách sẽ hấp dẫn nhiều phụ nữ như vậy! Lúc trước chính mình chẳng phải cũng bị anh hấp dẫn sao?

Nhìn Ada, trong lòng đột nhiên có chút tự trách. Cô còn muốn ràng buộc Hoa Bá bao lâu nữa.

Lãnh Tử Tình quan sát cô gái người Mỹ này, cô ta rất đẹp, khí chất chân thành tự nhiên, xem ra cũng rất ưu tú! Người này có lẽ là vị quý nhân mà Hoa Bá từng nhắc với cô! Anh đã từng nói, lúc anh đau khổ nhất, khó khăn nhất, đã gặp được một cô gái người Mỹ… Có lẽ chính là cô ta!

Lãnh Tử Tình không khỏi mỉm cười, cô đột nhiên muốn tác hợp đoạn nhân duyên này cho bọn họ, cho chính mình có được sự an tâm. Sau khi đã quyết định, Lãnh Tử Tình không có biểu hiện gì khác thường, chuyên tâm cho Tử Tử ăn hoa quả, giống như lời bọn họ nói không có chút quan hệ nào với cô vậy.

Nghe xong lời Hoa Bá nói, sắc mặt Ada vô cùng khó coi, cô có chút buồn bực nhìn về phía Lãnh Tử Tình, phát hiện cô hoàn toàn thờ ơ đối với cuộc nói chuyện của bọn họ, vì thế khẽ hắng giọng, đe dọa: “Anh yêu cô ấy hả?”

Hoa Bá trầm mặc một lúc lâu, lại liếc mắt nhìn Lãnh Tử Tình, cười: “Thực ra, anh không hiểu yêu! Tuy nhiên, anh biết trong mắt anh, trong lòng anh đều đầy ắp cô ấy! Anh đã từng hối tiếc không kịp vì đã bỏ lỡ cô ấy! Khi gặp em, là lúc anh thất vọng nhất trong cuộc đời mình, em cũng rõ, anh thậm chí ngay cả ý nghĩa cuộc sống cũng nảy sinh nghi ngờ! Anh rất cảm ơn sự quan tâm và chăm sóc của em đối với anh. Có lẽ ông trời thương hại anh, đưa cô ấy trở về bên cạnh anh, anh đột nhiên cảm thấy rất hạnh phúc! Mỗi ngày anh chỉ cần nhìn thấy bóng dáng cô ấy, hít thở được hơi thở của cô ấy, anh liền rất hạnh phúc. Anh nghĩ, anh yêu cô ấy! Anh đang dùng cả cuộc đời để yêu cô ấy!”

Tay Lãnh Tử Tình đang bóc cam chợt run rẩy, tim cô rất đau, vì tình yêu đó của Hoa Bá, cô cố ý không để Ada nhìn thấy sự thất thần của mình, trêu đùa Tử Tử, tận lực bỏ qua cơn xúc động kia.

Ada buồn chán uống một ngụm nước trái cây, khinh miệt liếc mắt nhìn Lãnh Tử Tình, lạnh lùng nói: “Vậy còn cô ấy? Cô ấy có yêu anh không?”

Hoa Bá sửng sốt, bật cười: “Ada, anh tôn trọng tình cảm của em, cũng hy vọng em tôn trọng tình cảm của anh, tôn trọng người yêu của anh! Anh không cho phép có người làm tổn thương vợ con của anh! Cho dù là bằng ánh mắt.”

Ada cười tự giễu: “Hoa, em có thể biết em kém ở chỗ nào không?”

Hoa Bá lắc lắc đầu: “Không! Là anh không có phúc phận này!”

Ada đột nhiên nở nụ cười: “Hoa, em tôn trọng tình cảm của anh, nhưng em sẽ không từ bỏ! Em không bận tâm anh đã có gia đình, không bận tâm anh đã có vợ! Em yêu anh, cho dù anh là ai, anh làm việc gì?!”

Hoa Bá lạnh lùng lắc đầu, chân thành nói: “Ada, tư tưởng của người Trung Quốc bọn anh rất bảo thủ, em đừng cười nhạo. Trong lòng anh không thể chứa hai người phụ nữ, tình yêu của em anh không thể nhận.”

Ada lắng nghe, đột nhiên có chút kích động, đứng phắt dậy: “Tư tưởng của bọn anh bảo thủ? Vậy được, anh nói cho em biết, chúng ta đã xảy ra quan hệ nam nữ, người có tư tưởng bảo thủ như anh có phải là nên vì chuyện đó mà lấy em không? Người Mỹ bọn em rất cởi mở, nhưng không thể chứng tỏ, bọn em có thể tùy tiện lên giường với người mà mình không yêu!”

Hoa Bá nhất thời nghẹn lời, nhìn vẻ mặt kích động của Ada, lại cuống quýt nhìn về phía Lãnh Tử Tình. Người kia vẫn giả bộ thờ ơ như trước.

Cánh tay Ada vươn ra kéo Hoa Bá lại, tiếp đó là một nụ hôn. Hoa Bá chưa kịp ngăn lại, đã bị Ada hôn riết lấy.

Nếu là phụ nữ bị đàn ông cưỡng hôn, e là sẽ thưởng cho hắn ta một bạt tai đi! Nhưng, đàn ông bị phụ nữ cưỡng hôn, phải đi đâu về đâu?!

Lãnh Tử Tình cũng bị sự nhiệt tình của Ada làm cho chấn động, cô nhìn ánh mắt đau khổ của Ada, mặc dù là hôn nhưng cũng chỉ giống như cầu xin bố thí, còn Hoa Bá, anh rất lịch sự, không hề đáp lại, nhưng cũng không đẩy cô ta ra…

Chương 309: Chuyện bé xé ra to?

 

Không biết qua bao lâu, Ada ngượng ngùng kết thúc nụ hôn này, đỏ mặt nhìn Lãnh Tử Tình, ném lại một câu: “Đừng có mơ tưởng vứt bỏ em! Anh có gia đình, có người yêu, nhưng em cũng không bận tâm!” Sau đó, cô ta cầm lấy túi xách luống cuống rời đi.

Hoa Bá sửa sang lại tây trang của mình, gãi gãi đầu, sau đó ngồi đối diện Lãnh Tử Tình, xấu hổ sửa sang bát đĩa, sau đó đỏ mặt nhìn Lãnh Tử Tình.

Lãnh Tử Tình lúc này mới ngước mắt nhìn anh, trên mặt vẫn tươi cười, dịu dàng nói: “Mục đích hôm nay anh muốn em đến đã đạt được chưa?”

Hoa Bá tự cười giễu một tiếng: “Em thấy thế nào?”

Lãnh Tử Tình lắc lắc đầu, trêu chọc: “Em thấy xôi hỏng bỏng không rồi. Ada rất yêu anh…”

Hoa Bá vội vàng chặn lại, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm Lãnh Tử Tình: “Vậy thì đã sao? Chẳng phải anh cũng rất yêu em sao?”

Lãnh Tử Tình không nói gì, đúng vậy, cô hiểu lập trường của Hoa Bá, cũng giống như cô vậy. Ở bên Hoa Bá, sống cuộc sống vợ chồng hữu danh vô thực. Cô biết mình rất có lỗi với Hoa Bá, nhưng chính cô không thể buông xuống được.

Hoa Bá nhìn thấy vẻ mặt tự trách của Lãnh Tử Tình, vội vàng chuyển đề tài: “Tử Dạ, em thật là rộng lượng, ông xã của mình bị người phụ nữ khác bày tỏ công khai, còn bị cưỡng hôn, em vẫn thờ ơ như vậy?”

Lãnh Tử Tình nhớ lại liền cười: “Em thấy anh thật ra lại rất hưởng thụ nha! Có người nhòm ngó ông xã của em, chứng minh ánh mắt của em rất tốt nha! Em hẳn là nên vui mừng không phải sao?”

“Em… Anh ở trong mắt em bé nhỏ không đáng kể như vậy sao?” Hoa Bá thở dài, thật thật giả giả, nhìn không ra anh đang nghĩ gì.

“Sao có thể chứ?! Dù sao em là vợ chính thức, cũng nên rộng lượng một chút mà!” Lãnh Tử Tình nghiêm mặt nói, “Hoa Bá! Em phải cảnh cáo anh, lần sau đừng có lấy em làm lá chắn nữa! Em không muốn giải quyết mấy chuyện phong lưu này thay anh đâu! Chuyện của mình tự mình phải giải quyết!”

Hoa Bá cười cười nhìn Lãnh Tử Tình, dáng vẻ cô giả bộ tức giận thật sự quá giả, khóe miệng vẫn còn cười nữa chứ! Không sợ nói xong liền bật cười sao!

“Cuộc đời anh muốn cứ như vậy hoàn toàn phơi bày trước mắt em! Không hề có một chút giấu diếm, hoàn toàn trong suốt! Cái này gọi là nước chảy đá mòn, anh không tin, tình yêu của anh không thể làm tan chảy tòa núi băng là em!”

Hai người cứ thế bắt đầu nói qua nói lại.

Lãnh Tử Tình cố ý né tránh ánh mắt anh, đường hoàng nói: “Này, Hoa Bá! Chuyện anh và Ada lên giường, sao lại không hề trong suốt nhỉ?”

Hoa Bá phun một ngụm nước, không cẩn thận bắn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Tử Tử, tiểu tử kia sửng sốt, sau đó òa lên khóc!

Hoa Bá vội vàng luống cuống tay chân lấy khăn giấy lau mặt cho tiểu tử kia, Lãnh Tử Tình nghẹn cười ôm lấy tiểu tử kia dỗ dành, chỉ chốc lát sau, Tử Tử hình như đã quên mất nỗi hoảng hốt kia, tiếp tục tấn công hoa quả!

Lãnh Tử Tình thật sự không nhịn được, cười nghiêng ngả.

Hoa Bá lườm cô trắng mắt, giải thích: “Tử Dạ, nói chút đạo lý được không?! Giây phút em trọng sắc khinh bạn, anh cũng không so đo với em, em lại so đo với anh chuyện đó?!”

Lãnh Tử Tình vội vàng thu lại nụ cười, chăm chú nhìn Hoa Bá đang cúi đầu ăn, nói: “Sao vậy? Giận rồi? Em chẳng qua chỉ đùa thôi mà. Thực ra, Hoa Bá, em lại cảm thấy anh và Ada rất xứng đôi…”

“Ăn no chưa? Ăn xong rồi, chúng ta về nhà!” Hoa Bá vội vàng chặn lời cô! Lần đầu tiên không lịch sự đặt mạnh đũa xuống bàn.

Lãnh Tử Tình sửng sốt, liền nâng cao âm lượng: “Em hoàn toàn chưa ăn được chưa?! Anh quên mất mục đích gọi em đến đây rồi phải không?! Hơn nữa ở nhà em cũng chưa ăn mà!”

Hoa Bá dứt khoát nói: “Vậy được, đã không đói, thì chúng ta về nhà thôi!”

Nói xong, đưa tay bế lấy Tử Tử, cầm lên túi lớn túi nhỏ của Lãnh Tử Tình, đẩy xe đẩy đi thẳng về phía trước.

Lãnh Tử Tình ngây ngốc đứng lặng ở đó, trời ạ! Lại giận rồi! Thật sự là không đấu lại miệng lưỡi người ta, cô thật đúng là phải hứng chịu mặt xấu của anh!

Cho đến khi về đến nhà, Hoa Bá vẫn không nói câu nào với Lãnh Tử Tình.

Hoa Bá vừa về nhà liền nhốt mình trong phòng ngủ, cho đến giờ cơm tối, mới đi ra nấu cơm. Một câu cũng không nói, cho đến khi ăn cơm tối xong.

Lãnh Tử Tình len lén đưa mắt nhìn Hoa Bá đang ngồi ở sô pha xem tạp chí, sau đó hèn mọn đi lên trước, đưa ra một quả táo đã gọt vỏ.

“Hoa Bá, ăn táo đi?” Lãnh Tử Tình hiến ân cần nói.

“Cám ơn, không muốn ăn.” Lời nói lạnh như băng.

“Vậy anh có muốn đi tắm không? Em chuẩn bị nước tắm cho anh?” Lãnh Tử Tình tiếp tục ngọt ngào.

“Không vội, lát nữa anh tắm. Em đi ngủ trước đi!” Hoa Bá thậm chí còn không ngẩng đầu lên.

Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ, ngượng ngùng đi về phòng ngủ của mình, đi được nửa đường, đột nhiên dừng lại. Cô không cho phép anh như vậy! Cũng chẳng phải là chuyện gì lớn, có cái gì không bằng lòng thì có thể nói ra chứ! Đè nén trong lòng để làm gì?!

Hầm hầm quay trở lại, gạt báo của Hoa Bá ra, Lãnh Tử Tình giận dữ nói: “Này! Rốt cuộc anh làm sao vậy? Đừng có bày ra dáng vẻ không nóng không lạnh đó có được không?”

Hoa Bá sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Lãnh Tử Tình đang tức giận.

“Rốt cuộc em có chỗ nào đắc tội với anh?!” Lãnh Tử Tình tỏ vẻ muốn đấu lý.

Thời gian bỗng nhiên ngừng lại! Yên lặng khiến cho giữa hai người nảy sinh một cảm giác kỳ diệu. Hơi thở và tiếng tim đập gần gũi dường như đều được nhân lên gấp bội.

Lãnh Tử Tình cố tỏ vẻ bình tĩnh tiếp tục tra khảo: “Hoa Bá, anh có chuyện gì không vui thì nói ra đi! Cùng sống dưới một mái nhà, anh như vậy anh biết là em lo lắng thế nào không? Rốt cuộc em đã làm gì chọc giận anh? Ada thích anh yêu anh hôn anh, cũng không phải do em sai khiến! Hay là anh chê em cản trở chuyện của anh?!”

Lãnh Tử Tình nói năng lộn xộn cố che giấu nội tâm không bình tĩnh của mình. Ngày tháng ở cùng với Hoa Bá nói dài không dài, nhưng nói ngắn thì cũng không ngắn! Hai người xưa nay vẫn hòa hòa thuận thuận, lúc cười lúc nháo, xưa nay chưa bao giờ cãi nhau một lần! Mà lần này lại có cảm giác buồn bực vô cớ. Cô cũng không biết chính mình vì sao lại chuyện chuyện bé xé ra to như vậy?

Binh một tiếng, Lãnh Tử Tình phát hiện có một lực đạo đẩy mình vào bức tường phía sau, chính mình cứ như vậy va vào tường! Không! Nói một cách chính xác, là va vào cánh tay của Hoa Bá.
Dọa Lãnh Tử Tình giật nảy mình, trái tim trong nháy mắt lỡ mất mấy nhịp, cô liền bị Hoa Bá phủ trước người, hơi thở của anh ở ngay trên đỉnh đầu mình. Ánh mắt kinh hoàng nhanh chóng đề phòng nhìn anh, hai tay bất giác ôm lấy người mình.

Chương 310: Anh muốn em có được không?

“Đúng! Em nói rất đúng! Anh chính là chê em làm cản trở chuyện của anh!” Hoa Bá mặt không đổi sắc, lạnh lùng nói ra mấy chữ này!

“Anh…” Lãnh Tử Tình nhất thời nghẹn lời, tim cũng thắt lại, anh nói… thật sao? Sao lại có một cảm giác như bị tạt một gáo nước lạnh?!

Ánh mắt Hoa Bá đột nhiên trở nên phức tạp, khuôn mặt anh kề sát Lãnh Tử Tình, nói gằn từng tiếng: “Em coi anh là gì?! Em đã bao giờ tự hỏi mình, rốt cuộc em coi anh là gì?”

Từng câu từng chữ vang lên, đánh thẳng vào trái tim vốn đã hoảng loạn của Lãnh Tử Tình.

Lãnh Tử Tình hoảng hốt nhìn khuôn mặt anh dường như đã kề sát mắt cô, đôi môi gợi cảm của anh mấp máy ngay trên mũi mình.

Không không không! Sao cô lại có một cảm giác chờ mong chứ? Đừng! Vì sao trong tình thế hoảng loạn và phức tạp này cô lại có một cảm giác chờ mong chứ?!

“Em… em… Hoa…” Lãnh Tử Tình rất lâu mới tìm lại được giọng nói của mình, “Hoa Bá, anh đừng kích động, anh buông em ra đã!”

“Buông em ra, ha ha.” Trong mắt Hoa Bá tràn đầy tổn thương, “Anh ngu ngốc đến mức không hiểu phải nắm lấy em thế nào, ngốc đến mức không muốn nhân cơ hội người ta khó khăn, mới để em đến giờ vẫn không để ý đến sự tồn tại của anh!”

Thân thể Hoa Bá đột nhiên áp chặt vào Lãnh Tử Tình, kéo hai cánh tay đang ôm vai của cô ra, đặt lên tường, hai thân thể dán chặt lại với nhau.

“Anh… Hoa Bá, đừng như vậy! Em không hề không để ý đến sự tồn tại của anh, anh vẫn luôn là người bạn quan trọng nhất của em!” Lãnh Tử Tình cuống quýt giải thích. Mặc dù rất thân rất thân với Hoa Bá, nhưng vẫn chỉ tiếp xúc đến mặt nho nhã lịch thiệp của anh, chưa bao giờ thấy anh bá đạo như vậy. Thân thể anh xa lạ áp chặt lấy mình, cô thậm chí có thể cảm nhận được vật cứng áp chặt nơi bụng dưới. Mặt cô liền đỏ bừng!

“Bạn bè? Tử Dạ? Em cảm thấy như vậy đối với anh có công bằng không?!” Ánh mắt đầy đau khổ của Hoa Bá ở ngay trước mặt cô, khiến cho tim cô từng cơn run rẩy.

Đúng vậy, rốt cuộc cô coi Hoa Bá là gì? Lúc đầu, giây phút biết cô bị Lôi Tuấn Vũ lừa gạt, cô quả thật vô cùng tuyệt vọng, người duy nhất cô nghĩ đến chính là Hoa Bá!

Ba năm rồi, cô không phải là chưa từng hỏi mình như vậy, cô không muốn lừa mình dối người! Cô quả thật là ỷ lại vào người đàn ông này, nói khó nghe một chút, thì là cô lợi dụng người đàn ông này! Cô ở trước mặt anh, có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu gì, anh đều sẽ thỏa mãn cô vô điều kiện, cô ở trước mặt anh, có thể không cần nghĩ ngợi mà nói ra nỗi phiền muộn, hoang mang của mình, mặc kệ anh có để ý hay chấp nhận hay không!

Chẳng lẽ cô không biết tình cảm sâu nặng của Hoa Bá đối với cô sao? Đương nhiên là biết! Cô đã từng vô số lần nghĩ đến việc phải báo đáp người đàn ông này, nhưng cô sợ ý nghĩ ghê tởm của mình sẽ xúc phạm đến chân tình của anh đối với cô!

Tình yêu không phải là bố thí, cô nhớ anh đã từng nói qua!

“Hoa Bá, xin lỗi. Em… Có phải em rất đáng ghét không?” Lãnh Tử Tình mắt ngập nước nhìn vào ánh mắt đầy đau đớn của Hoa Bá.

Anh chỉ nhìn thẳng vào cô, không nói không rằng, sau đó cô liền cảm thấy thứ trước người mình càng thêm cứng rắn bá đạo!

Bóng đêm buông xuống, bao phủ lấy sự mờ ám giữa hai người họ, càng tăng thêm vài phần khả năng!

Từng có người nói, hai người bạn nam nữ thân thiết, nếu ở trong không gian thích hợp, địa điểm thích hợp, hoàn cảnh thích hợp, xảy ra chuyện gì cũng là chuyện không thể tự nhiên hơn được nữa!

Mà bọn họ, chính là chiếm được thiên thời địa lợi nhân hòa như vậy…

Hoa Bá thở hổn hển, nhẹ nhàng cúi người xuống, hôn lên đôi mắt rưng rưng lệ của cô, thì thào nói: “Em có biết anh yêu em nhiều thế nào không?”

Anh hôn đi nước mắt sắp rơi xuống của cô, sau đó khẽ chạm vào đôi môi run rẩy của cô: “Em có biết anh khao khát đôi môi em, khao khát thân thể em đến mức nào không?”

Mặt Lãnh Tử Tình phút chốc trắng bệch, cô muốn trốn tránh nụ hôn của anh, lại bị anh gắt gao ngậm lấy cánh môi, thân hình cao lớn giam cầm cô trước người mình, mà tứ chi xa lạ kia của anh cũng bắt đầu động đậy không ngừng, khiến cho Lãnh Tử Tình từ chân đến đầu từng cơn tê dại.

Trời ạ! Cô đang làm gì thế này? Lòng cô hoảng loạn cực độ! Cô sắp cùng Hoa Bá làm chuyện đó sao? Khát vọng của anh vô cùng nóng bỏng, sao cô có thể không biết chứ.

Nhưng muốn cô phơi bày trước mặt anh, lòng bàn chân của cô liền lạnh toát! Không! Đừng, Hoa Bá, dừng lại đi! Cô chỉ có thể kêu dừng lại ở trong lòng, mà đầu lưỡi đã mất ý thức kia vẫn đang cùng anh dây dưa chặt chẽ.

Hoa Bá hôn Lãnh Tử Tình thật sâu, dường như muốn đòi lại tất cả nụ hôn của mấy năm qua! Anh từng ngụm từng ngụm chiếm lấy môi cô, đầu lưỡi nóng bỏng tiến vào miệng cô, ra sức trêu đùa đầu lưỡi co rúm của cô.

Nhắm chặt hai mắt, Hoa Bá vô cùng hưởng thụ khát vọng đó, hưởng thụ sự thỏa mãn đó.

Dán sát vào thân mình mềm mại của cô, tim Hoa Bá đập kịch liệt, khát vọng nam tính lại lần nữa đặt giữa hai chân cô, cảm nhận sự run rẩy của cô, càng thêm kích thích dục vọng của anh.

Thân thể này anh đã khao khát bao lâu, nhẫn nhịn bao lâu, ngay cả anh cũng phải bội phục chính mình! Sống dưới một mái nhà với người phụ nữ mình yêu, mà anh lại có thể làm hòa thượng lâu như vậy?!

“Ưm, Tử Dạ! Anh rất muốn em!” Giọng Hoa Bá khàn khàn vang lên bên tai cô, một bàn tay run run đặt lên ngực cô, bối rối khó khăn lắm mới cởi bỏ cúc áo và khóa áo ngực của cô, kinh ngạc nhìn thấy bộ ngực tuyệt vời đầy đặn sau sinh của cô, ánh mắt Hoa Bá lập tức lóe sáng.

“Ông trời ơi! Tử Dạ, em sẽ lấy mạng của anh mất!” Đè nén sự điên cuồng trong tim, Hoa Bá nâng đầu cô lên, nói: “Tử Dạ, anh muốn em, có được không?”

Ánh mắt này là khao khát, thậm chí là cầu xin! Lãnh Tử Tình đột nhiên nghĩ tới Lôi Tuấn Vũ, dáng vẻ tuấn tú của hắn lập tức trùng khít với Hoa Bá. Tim cô đột nhiên cảm thấy rất đau! Cô phải giao mình cho Hoa Bá sao?

Một bên là người đàn ông đã phụ bạc mình, đùa giỡn mình trong lòng bàn tay, một bên là người đàn ông ở bên cạnh mình âm thầm lặng lẽ bầu bạn với mình, đây là phiên bản giữa người yêu mình và người mình yêu sao, cô phải lựa chọn như thế nào đây?!

Cô vẫn còn yêu hắn sao? Lãnh Tử Tình tự hỏi mình, trời ạ! Tim thật đau! Có lẽ là vết thương chưa khép miệng đi! Nhưng, còn Hoa Bá thì sao?! Cô có yêu anh không? Lãnh Tử Tình đặt tay lên ngực tự hỏi, trong tim mình hình như có một góc đã thuộc về người đàn ông này rồi! Nếu không, sau khi nghe thấy chuyện Hoa Bá và vị nữ cấp trên kia lên giường, cô sẽ không tức giận vô cớ. Mình là một phụ nữ đa đoan sao?

Hay là cô vẫn bá đạo hy vọng tất cả đàn ông thích mình đều không được thích người khác nữa?! Trời ạ! Tình cảm này thật là phức tạp!

“Tử Dạ? Anh… có thể muốn em không?” Hoa Bá như tên đã giương cung. Anh kịch liệt thở hổn hển, dùng thân thể của mình không ngừng cọ xát vào thân thể cô, dục vọng mãnh liệt khiến cho Lãnh Tử Tình cũng lâm vào không khí khẩn trương.

Lãnh Tử Tình đột nhiên ra quyết định, cô không trả lời, nhưng cô kiễng mũi chân lên, kéo đầu Hoa Bá xuống, hiến dâng nụ hôn của mình! Một nụ hôn nóng bỏng nhiệt tình…

Hoa Bá dường như ngay giây thứ hai liền biến bị động thành chủ động, vội vàng cởi bỏ quần áo đã cởi xuống một nửa của Lãnh Tử Tình…

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor