Nhật ký AB - Chương 06 phần 2

“Các vị bằng hữu trên hệ ngân hà, chúc mọi người một buổi chiều vui vẻ, lại đến thời gian của tiết mục ‘Hướng dẫn dạo chơi ở địa cầu’, tôi là Ngạn Bằng, ngồi bên cạnh tôi là đại tác gia Hạng Phong và biên tập viên của anh ấy - tiểu thư Lương Kiến Phi.”

Hạng Phong không nhịn được liếc nhìn Từ Ngạn Bằng, hôm nay anh ta mặc chiếc áo sơ mi kẻ ca rô màu đỏ đen, đeo kính mắt gọng đỏ, cả người toát lên sự vui vẻ... Nhưng mà, khi nào thì Lương Kiến Phi sẽ trở thành “anh ta”?

“Thời tiết trong tuần này cực kì tệ hại,” Ngạn Bằng không hề phát hiện ánh mắt của Hạng Phong, tiếp tục nói, “Phần lớn khu vực phía bắc Trung Quốc đều gặp phải trận tuyết rơi lớn nhất trong vài thập niên qua, nó gây khó khăn cho những người muốn đi xa, thậm chí đã gây tai nạn. Đồng thời không chỉ ở Trung Quốc, mà toàn bộ Bắc bán cầu đều bị sự giá lạnh uy hiếp, tổn thất to lớn. Không biết thời tiết ở hành tinh khác thế nào, mong các vị gửi tình hình gần đây đến hộp thư của Ngạn Bằng, tốt nhất là hình ảnh, bởi vì chúng tôi ngay cả ‘chữ sao Hỏa’ cũng đọc không hiểu chứ đừng nói đến văn tự của các hành tinh khác. Địa chỉ hộp thư là...”

Đôi khi Hạng Phong cảm thấy dù không có anh và Lương Kiến Phi, Từ Ngạn Bằng vẫn có thể một mình một tiết mục nói từ đầu đến cuối, tuyệt đối không hề tẻ nhạt. Cho nên giá trị của bọn họ chính là dũng cảm phát biểu quan điểm của chính mình ở trong tiết mục mà thôi, thế nhưng, nói ra suy nghĩ trong đầu mình chẳng lẽ là một chuyện rất khó khăn sao?

“Như vậy, chúng ta hãy nghe bản tin và đề tài mà Hạng Phong đã chuẩn bị nhé.” Đợi đến lúc anh phục hồi tinh thần, đoạn mở đầu dài dòng mà Ngạn Bằng tự cho là thú vị đã kết thúc.

“Bản tin hôm nay nói về đề tài ‘Hiệu ứng cánh bướm’,” Hạng Phong nói, “Đây là một hiệu ứng lúc đầu được vận dụng cho khí tượng học, cái gọi là ‘hiệu ứng cánh bướm’, đơn giản chính là từ một chuyện rất nhỏ gây ra liên tiếp một loạt sự việc, cuối cùng tạo thành một hậu quả nghiêm trọng. Ví dụ như, gần đây nước Anh công bố một bản tài liệu tuyên bố nguyên nhân tàu Titanic bị chìm không phải do tảng băng đáng ghét kia mà là cây đinh nhỏ.”

“Căn cứ vào tờ《Daily News》 ở Anh đưa tin, sự kiện chìm thuyền nổi tiếng nhất trong lịch sử tai nạn trên biển của nhân loại là do chất lượng của đinh không phù hợp với yêu cầu. Tàu Titanic lúc ấy được chế tạo bởi công nghệ tiên tiến nhất thế giới, được xưng là tàu ‘vĩnh viễn không đắm chìm’, nhưng qua mười năm, không ít các nhà khoa học vẫn cho rằng, chiếc tàu va chạm tảng băng rồi lập tức chìm nghỉm là vì tàu chở khách sử dụng đinh làm bằng thép ở thân tàu, còn mũi tàu và đuôi thì sử dụng đinh làm bằng thiết, rồi sau đó vị trí va chạm vào tảng băng vừa lúc chính là mũi tàu. Khi nghiên cứu chiếc tàu bị chìm, trên mũi tàu đã có sáu vết nứt, nhưng các khe ‘không bị nước tràn vào sử dụng đinh làm bằng thép’, tức là nếu toàn bộ con tàu dùng đinh làm bằng thép thì thân tàu không đến mức bị rạn nứt, để tấn nước băng lạnh buốt trên biển tràn vào trong tàu. Trong vụ tai nan, số nạn nhân vượt quá 1500 người.”

“Hai người biết không,” Ngạn Bằng nâng kính mắt gọng đỏ lên, “Nhớ lại lúc tôi xem《Titanic》, nếu tàu không bị chìm, số phận của Jack và Rose sẽ đi tới đâu.”

Hạng Phong nhíu lông mày, không thể không thừa nhận Từ Ngạn Bằng rất biết cách chuyển hướng đề tài: “Nhưng tôi rất hoài nghi thực sự có hai người yêu nhau như vậy hay không.”

Lương Kiến Phi nhìn lướt từ Từ Ngạn Bằng sang anh, như nói: anh chẳng hiểu gì về lãng mạn!

“Có lẽ vẫn không có kết quả tốt đẹp,” cô nói, “Thiên kim tiểu thư gặp gỡ một chàng trai nghèo, hơn nửa đường đã bị đập vỡ uyên ương, cho dù tiểu thư đó có vứt bỏ hết tất cả để cao chạy xa bay, kết cục cuối cùng cũng chỉ dẫn đến đau khổ.”

Hạng Phong khoanh tay, hứng thú nhìn cô: “Đôi khi phụ nữ có những lựa chọn rất mù quáng, chỉ đi theo cảm giác của mình, hoặc căn bản là một loại chống lại lẽ thường.”

“Có lẽ. Nhưng một trong những nguyên nhân khiến phụ nữ trở nên mù quáng chính là đàn ông đấy.”

“Ha ha,” anh như là nghe thấy tin tức lạ thường, “Cô muốn nói, phụ nữ sở dĩ béo lên là vì các thương nhân sản xuất thực phẩm làm ra chocolate, phụ nữ sở dĩ già đi bởi vì không ai cung cấp đầy đủ cuộc sống tốt đẹp cho họ, vì vậy có thể nói phụ nữ thường cố tình gây sự, phải chăng là vì đàn ông quá cưng chiều họ?”

“Không, tôi không có ý này,” cô mím môi, “Tôi muốn nói, dù kết quả như thế nào cũng có rất nhiều nguyên nhân, phụ nữ - hoặc là những người mù quáng, loại bỏ những lý do riêng của họ, hoàn cảnh bên ngoài vẫn thúc đẩy kết quả như cũ.”

“Rose sở dĩ yêu Jack, là bởi vì bọn họ cùng đứng trên mũi thuyền làm... cái gọi là động tác lãng mạn kia?

“Đó không phải ‘cái gọi là lãng mạn’, mà phải là lãng mạn. Tôi biết anh nghĩ cái gì, anh cảm thấy ‘lãng mạn’ căn bản là giả dối hư ảo, không hề có giá trị, nhưng trên thực tế không đúng, ‘lãng mạn’ là khi một người có thể từ một người khác cảm nhận được không khí trao đổi tình cảm giữa hai người. Nếu như mỗi người đàn ông đều giống như anh, đứng tại chỗ mặt không thay đổi nói câu ‘Xin chào’, cho dù có tài hoa đến đâu cũng không có phụ nữ nào yêu thương anh —— tuyệt đối không có khả năng.”

Anh rất muốn nói ‘có thể đừng kéo tôi vào chủ đề này được không’, nhưng anh nhịn xuống.

“Bởi vì Rose cảm nhận được tình yêu từ Jack, nên mới yêu anh ta một cách cuồng nhiệt. Đây là một loại, một loại... phương thức trao đổi với nhau.”

Ngạn Bằng nghe tới đó, nhếch môi cười rộ lên, mang theo nét mặt của một tay ăn chơi phong lưu: “Thật ra, tôi biết một loại phương thức trao đổi rất tốt...”

Hạng Phong và Lương Kiến Phi đồng thời hung hăng lườm anh ta.

“Tôi thừa nhận phụ nữ mù quáng mới có thể tin vào ảo giác mà đàn ông tạo ra,” Hạng Phong tiếp tục nói, “Nhưng không phải bản thân họ dễ dàng đưa ra quyết định sai lầm sao - một khi sa vào thì đánh mất đi lý trí?”

“Được, vậy chúng ta trở lại đề tài tranh luận cũ xưa,” Lương Kiến Phi nhún vai, “Đó chính là, ‘đàn ông và phụ nữ, rốt cuộc ai lý trí hơn’.”

Anh nhẹ nhàng thanh thản nhìn cô một cái: “Cá nhân tôi cho rằng, thảo luận đề tài này với cô chỉ lãng phí thời gian của tôi mà thôi.”

Cô lại tươi cười khả ái, đôi môi mỏng manh cực kì hấp dẫn: “Chúng ta có cái nhìn bất đồng ở nhiều vấn đề, nhưng ở điểm này, tôi không thể không nói: rất đồng cảm.”

Hai người đồng thời ngậm miệng, bắt đầu sắp xếp lại bản thảo ở trước mặt mình, không ai nói thêm một chữ nào nữa, không khí trong thời gian ngắn trở nên có phần gượng gạo.

“...Rất cảm động!” Từ Ngạn Bằng bỗng nhiên nói một cách điềm đạm.

"?"

“Từ khi tôi chủ trì ‘Hướng dẫn dạo chơi ở địa cầu’ đến nay, lần đầu tiên thấy Hạng Phong và Lương Kiến Phi có cùng quan điểm! Thật cảm động, tôi biết sự cố gắng của tôi từ trước tới giờ không hề uổng phí...” Nói xong, anh ta thật sự tháo gọng kính màu đỏ xuống, lau khóe mắt.

Hạng Phong cảm thấy, trong vòng 1 phút ngắn ngủi, anh và Lương Kiến Phi lại nhất trí một lần nữa - đó chính là, làm cho Từ Ngạn Bằng hoàn toàn biến mất khỏi địa cầu!

Ra khỏi phòng phát thanh, biên đạo tiết mục đi tới, anh ta vươn tay dùng sức vỗ vai Hạng Phong: “Cứ như vậy, anh hãy tiếp tục duy trì!”

Hạng Phong kinh ngạc gật đầu, không biết nên nói gì.

Biên đạo lại chuyển hướng tới Lương Kiến Phi, cao hứng nói: “Lương tiểu thư, cô nên tiếp tục cùng Hạng Phong tranh luận, tuyệt đối đừng nương tay.”

“À...” Mặc dù cũng kinh ngạc, Lương Kiến Phi vẫn đáp lại.

Hạng Phong đến máy bán nước tự động cho tiền xu vào, hôm nay anh chọn nước hoa quả. Lương Kiến Phi đứng một bên gọi điện thoại, nét mặt thấp thoáng có chút thất vọng.

Một lát sau, cô đi tới, nói: “Có thể mời tôi một ly không, coi như là tiền xe.”

Anh lấy ra ly giấy đổ đầy chất lỏng màu cam từ cửa máy, sau đó lại nhét tiền xu vào máy.

Lương Kiến Phi nhìn chăm chú, muốn nhấn nút cà phê lại bị anh kéo tay ra: “Đổi cái khác đi.”

"Vì sao?"

“Hiện tại đã qua sáu giờ, hơn nữa thường xuyên uống cà phê sẽ nghiện.”

Cô liếc nhìn anh, cuối cùng không chọn cà phê, không biết là thật sự tiếp thu đề nghị của anh hay bởi vì là tiền của anh. Cô tìm trên máy một lúc, sau đó chọn trà sữa.

“Này,” Từ Ngạn Bằng không biết từ đâu đi tới, “Có thể cũng mời tôi một ly được không?”

Hạng Phong nhướng lông mày, tiếp tục nhét tiền xu vào máy bán nước tự động.

“Trời à, trên người anh cuối cùng mang theo bao nhiêu tiền xu thế?” Ngạn Bằng không khỏi phát ra tiếng cảm thán.

Ba người ngồi xuống ghế trên hành lang dài, người chủ trì tiết mục phát sóng tiếp theo là một đôi nam nữ trẻ tuổi, hai người đó đến bên bọn họ kính cẩn chào hỏi rồi mới vào phòng phát thanh.

“Đừng nhìn mà cho rằng hai người này ngu ngơ,” Ngạn Bằng nói, “Nghe nói gần đây rất được hoan nghênh.”

Lương Kiến Phi nhịn không được nở nụ cười: “Anh đang ghen tị sao?”

“Tôi?” Ngạn Bằng chỉ vào chính mình, “Cô đùa gì vậy, làm sao có thể, tiết mục của chúng ta đứng thứ ba trong toàn bộ tỉ suất nghe đài đó.”

“Thật sao?!” Lương Kiến Phi ngạc nhiên, “Tôi cứ tưởng thứ nhất chứ...”

“À,” Ngạn Bằng cười cười lấy lệ, “Dù sao tiết mục này có nhiều đoạn ít gây chú ý, hơn nữa người chủ trì của tiết mục xếp thứ nhất kia quả thực so với hai người thì lợi hại hơn một chút...”

“Để tôi đoán nhé,” Hạng Phong tựa vào tường vừa uống nước hoa quả vừa nói, “Người chủ trì tiết mục đó, sẽ không phải là anh chứ?”

“... Bị anh đoán trúng rồi.”

“...”

“Nhưng hai người cũng không kém đâu, hai người là người ngoài nghề vậy mà có thể đạt được tỉ suất nghe đài như vậy, tôi chỉ có thể nói đó là kỳ tích. Hơn nữa, cái khó nhất là, khi kết thúc tiết mục hai người có thể bình tĩnh hoà nhã ngồi uống nước cùng nhau.”

"Vì sao không thể?" Lương Kiến Phi hỏi.

“Ơ,” Từ Ngạn Bằng trừng to mắt, “Hai người không phải suốt ngày ‘châm chọc nhau’ sao?”

Hạng Phong và Lương Kiến Phi nhìn thoáng qua nhau, sau đó không hẹn mà cùng cười khổ.

“Chẳng lẽ nói hai người cãi nhau đều là giả?”

“Cũng không hẳn,” Hạng Phong nói, “Có điều khi làm tiết mục, chúng tôi phải sẵn sàng nói lên ý tưởng của mình.”

“Nhưng...” Ngạn Bằng như là lần đầu tiên nghe thấy câu nói này, “Bình thường hai người không như vậy sao, tranh cãi đến khi chọc giận đối phương mới thôi?”

“Chúng tôi thường bất đồng ý kiến, nhưng vẫn chú ý đến cảm nhận của đối phương.” Lương Kiến Phi nói.

“... Như vậy,” Ngạn Bằng nhìn Hạng Phong, “Bình thường anh sẽ không trêu chọc cô ấy là phụ nữ đã ly hôn?”

Anh nghĩ nghĩ, gật đầu.

“Cô cũng sẽ không mắng anh ấy là đại tác gia có tâm lý biến thái?” Anh ta lại nhìn về phía Lương Kiến Phi.

Cô nghĩ nghĩ, cũng gật đầu.

“Vậy... Tôi có thể hỏi bình thường hai người ở chung như thế nào không?”

Hạng Phong mở miệng muốn nói lại bị Kiến Phi giành trước: “Đương nhiên sẽ nói thẳng ra ý kiến của mình hoặc làm ngược lại, nhưng cũng sẽ suy nghĩ, nếu tôi nói như vậy có chỗ nào không thích hợp không, đối phương có thể bị tổn thương hay không - nhưng mà tất nhiên, chúng tôi không phải là người vì vài câu tùy ý mà bị đánh bại.”

Nói xong, cô quay đầu nhìn anh, như là đang cùng anh chứng thực. Vì thế anh không thay đổi nét mặt mà gật đầu, rồi liếc mắt nhìn Từ Ngạn Bằng.

Nhưng mối quan hệ này bắt đầu thiết lập từ khi nào? Hạng Phong bắt đầu hồi tưởng những việc trước đây, từng li từng tí trong hai năm qua, lúc đầu bọn họ quả thực dồn hết sức để nói móc đối phương, người bị giẫm đến đau chân thì phải làm cho đối phương đau hơn gấp bội, nhưng không biết từ khi nào, bọn họ hiểu được đối phương, không đành lòng thật sự xúc phạm đối phương. Nói không chừng, vì bọn họ thấy điểm đặc biệt của mình ở người kia.

Điểm đặc biệt này, gọi là cô độc.

Bọn họ đều quen với cuộc sống một mình, có thói quen đối với bất cứ việc gì đều dựa vào khả năng của mình hoàn thành. Ngày nghỉ cô thường ở nhà một mình, anh cũng vậy; cô đem công việc coi như là toàn bộ cuộc sống, anh không ngoại lệ. Bọn họ là hai đường thẳng song song giữa biển người mênh mông, có chỗ hoàn toàn tương phản, nhưng cũng có chỗ cực kì giống nhau.

“Thật là ngoài dự đoán của tôi...” Ngạn Bằng nháy mắt, đánh giá lại bọn họ.

“Nhưng cũng không hề chứng tỏ quan hệ của chúng tôi rất tốt, chẳng qua không phải tuỳ thời tuỳ chỗ đều cãi nhau.” Lương Kiến Phi bổ sung.

Lúc ra khỏi toà cao ốc của đài phát thanh, Hạng Phong do dự một lát, vẫn hỏi: “Cùng nhau ăn cơm tối được chứ?”

“Được,” Cô thoải mái trả lời, “Vốn hẹn bạn nhưng tạm thời hủy bỏ.”

"Ai?"

Trong cơn gió lạnh, cô bỗng nhiên quay đầu nhìn anh, nói: “Có đôi khi, tôi thực sự cảm thấy anh còn quản tôi nhiều hơn ba tôi.”

Anh hơi xấu hổ, đành phải làm bộ như không nghe thấy, lập tức đi về phía cổng lớn.

Bọn họ tuỳ ý tìm một quán ăn gia đình ở gần đài phát thanh ngồi xuống, sau đó cách cửa kính ngắm người qua lại dưới cơn mưa bụi.

“Mẹ tôi đã buông tha rồi.” Lương Kiến Phi si ngốc nhìn đèn đường cách đó không xa.

“?”

“Về chuyện hôn nhân của tôi.”

Hạng Phong cầm lấy ấm trà màu trắng trên bàn, rót chút nước ấm cho cả cô và anh: “Không phải cô đã kết hôn rồi sao.”

“Đúng vậy, tôi cũng nói với mẹ tôi như vậy... Nhưng bà bảo lần trước không tính.”

Anh bật cười: “Cũng phải. Bởi vì lần đó là sai lầm mà.”

Cô mấp máy môi, trong đầu dường như đang suy nghĩ ý niệm kỳ lạ nào đó: “Tôi nghĩ nếu thời gian có trở lại tôi vẫn lấy anh ta.”

“Vì sao?” Anh thu lại nụ cười, nghiêm túc nhìn cô.

“Bởi vì sau khi kết hôn với anh ta, tôi coi như hoàn toàn hiểu biết về đàn ông.”

Hạng Phong lắc đầu: “Tin tôi đi, sự hiểu biết của cô về đàn ông còn lâu mới đạt tới trình độ ‘hoàn toàn’.”

“A, đúng vậy,” cô nhấn mạnh vỗ trán mình, “Sau khi quen anh, sự hiểu biết của tôi mới đạt được tới trình độ ấy.”

Thức ăn bọn họ đã chọn được bưng lên bàn, cửa kính vì sương mù quá nặng mà gần như không thấy được quang cảnh bên ngoài.

“Muốn nhìn rõ bất cứ người nào - dù là đàn ông hay phụ nữ - hiểu được bản chất là điều quan trọng nhất.” Anh đưa ra kết luận.

“Ví dụ?”

Anh suy nghĩ, quyết định hy sinh em trai của mình: “Ví dụ như Hạng Tự, nó thông minh, tự phụ, phong lưu phóng khoáng, nếu chơi đùa với nó, cô hoàn toàn không tưởng tượng được khi nó ở nhà sẽ im lặng ngẩn người, dùng mấy tiếng đồng hồ để suy nghĩ. Thật ra, nó là người thiếu cảm giác an toàn, trong tiềm thức khi đạt được điều gì đó sẽ có thái độ hoài nghi.”

“...”

“Lại giống như Tử Mặc,” anh tiếp tục nói, “Cô ấy là người hướng nội, chất phác, không hay bày tỏ nội tâm, cô ấy nhìn qua ngốc nghếch mà yếu đuối, nhưng so với Hạng Tự cô ấy kiên cường hơn, nếu xác thực phải làm chuyện gì, cô ấy hạ quyết tâm sớm hơn Hạng Tự, hơn nữa sẽ không từ bỏ.”

Cô nhìn anh, khóe miệng mang theo ý cười, không nói gì, tựa như học sinh nghiêm túc nghe giảng.

“Còn có Thế Phân, tôi nghĩ, cô ấy là một người thần kỳ nhất.”

Lương Kiến Phi lộ ra nụ cười sáng lạn, làm cho người ta muốn véo hai má đang phồng lên kia.

Hạng Phong cầm lấy tách trà, uống một ngụm: “Cô ấy vốn là người sáng sủa, hoạt bát, sau đó lại thay đổi trở nên im lặng, trầm ổn, nhưng cô ấy không thể ức chế khát vọng chân thật từ nội tâm của mình, vì thế cô ấy có hai mặt và hai mặt này dần dần dung hợp với nhau, cô không thể nói người cũ là cô ấy, cũng không thể nói hoàn toàn không phải cô ấy, thật ra cô ấy đã trở thành một người mới.”

“... Anh thì sao ?” Nghe anh nói nhiều như vậy, cô đột nhiên hỏi.

Anh nhíu mày, suy nghĩ một chút mới trả lời: “Tôi cho rằng buổi tọa đàm trưa nay cô đã kết luận về tôi rồi.”

“Đó là lời khen tặng, anh là nhân vật chính, tôi chỉ là tạm thời bị anh lôi ra để làm bia đỡ đạn mà thôi.” Cô tròn mắt, bắt đầu tấn công đĩa rau. Cô khá đói bụng, ăn rất nhanh, cũng không bận tâm về hình tượng của mình.

“Chồng trước của cô đã thấy cô ăn như thế này chưa?” Anh nhịn không được hỏi.

“Đương nhiên...” Miệng cô vẫn đang nhét thức ăn, nói chuyện không rõ ràng.

“Vậy tôi đã có thể hiểu vì sao anh ta lại ngoại tình.”

“Hạng Phong! Anh có tin tôi dùng đũa này chọc mù mắt anh...” Cô trừng anh, răng vẫn không ngừng nhai nuốt.

Anh khoanh tay, như là nhìn thấu cô, anh hạ tầm mắt, tươi cười khả ái nói: “Cô sẽ không làm thế đâu.”

Cô vẫn căm giận lườm anh, nhưng chỉ trong chốc lát rồi thôi.

Cơm nước xong đi ra, gió thổi bên ngoài rất mạnh, luồng không khí lạnh bao quanh cả thành phố này, mỗi tấc da lộ ra trong không khí đều cảm thấy giá buốt. Hạng Phong quay đầu nhìn Lương Kiến Phi ở phía sau, cô rụt cổ trốn phía sau anh.

Anh mỉm cười, tháo chiếc khăn quàng cổ, xoay người quấn lên cổ cô: “Tôi nghĩ tôi không cần phải che chỗ ướt trên áo sơ mi nữa.”

Cô cảm kích gật đầu, dựng khăn lên che miệng.

Anh bỗng nhiên muốn ôm cô, không có nguyên nhân gì, chỉ là vì... Cô bị gió thổi đến nỗi mặt trắng bệch.

Nhưng cuối cùng, anh mím môi, nhẹ giọng nói: “Đi thôi, tôi còn muốn đến bệnh viện.”

Anh xoay người, bước tới ngã tư đường, anh biết cô theo sau anh vài bước, bởi vì đèn đường chiếu rọi bóng dáng của họ, một trước một sau, giống như hai đường thẳng song song, thậm chí cả khoảng rộng của bước chân cũng giống nhau.

Anh không khỏi rụt cổ, nhưng chẳng phải vì lạnh, giờ là đêm mùa đông, trong lòng giống như có gì đó khiến anh quên cả cơ thể bị lạnh.

Phía trước tầm mắt là một cây cột màu xám trắng, anh lách qua, nhưng dừng bước một lát rồi quay đầu nhìn về người đang ở phía sau: cô quả nhiên vẫn cúi đầu, chỉ cần thêm một bước nữa, sẽ đâm vào cây cột.

“Này!...” Theo bản năng, Hạng Phong vươn tay, bắt lấy cái trán của cô.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor