Nhật ký AB - Chương 01 phần 5

Ngày cuối cùng làm việc trong tuần, Lương Kiến Phi như mọi khi đi vào văn phòng của mình, cà phê nóng hổi đã đặt ở trên bàn, cô rất muốn mở cửa ra ngoài cho Vịnh Thiến một cái ôm, nói “Không có em chị phải làm sao bây giờ”, có lẽ thứ sáu là ngày thích hợp nhất để làm việc này, bởi vì gần sắp đến cuối tuần cho nên mọi người đều vui vẻ, dường như cảm thấy thoải mái hơn.

Đầu tiên cô gọi mấy cuộc điện thoại cho nhà xuất bản bên kia, sau đó lại nhắc nhở mấy bài viết mới, rồi mới bình tĩnh lại uống tách cà phê. Lịch làm việc ở bên cạnh máy tính có một dòng chữ của bút máy màu đen viết: Hội nghiên cứu và thảo luận 13:30. Cô xoa xoa đôi mắt, quyết định ăn xong bữa trưa để lấy tinh thần tỉnh táo mà tham gia hội thảo, sau đó tâm tình sẽ thấy vui hơn khi được về nhà sớm.

Cái gọi là nghiên cứu và thảo luận kia sẽ tổ chức tại một khách sạn cao cấp trong thành phố, hôm nay vừa lúc Kiến Phi mặc một bộ âu phục bằng nhung với áo vét, màu áo vét là màu xanh đậm mà cô thích nhất, nhưng mà ông trời cố tình đối lập với cô, mới giữa trưa trời đã bắt đầu mưa rơi tí tách, sau đó người bảo an của khách sạn lại sắp xếp cô ở bãi đậu xe ngoài trời, khi cô bước xuống xe thì bộ đồ tây đã dính bùn, mặc dù cố lau đi nhưng vẫn cảm thấy không tốt lắm. Xung quanh thang máy đều là gương, cô vô thức nhìn đến kiểu tóc mới của mình vừa cắt tối hôm qua, ngắn hơn so với lúc trước, mái tóc nằm ngay ngắn ở trên vai, từ đỉnh đầu nhìn xuống tạo thành một độ cong vô cùng tao nhã, đây là kiểu do nhà tạo mẫu tóc nhiều lần khuyến khích nên cô mới miễn cưỡng quyết định cắt theo, không ngờ rằng cuối cùng người cảm thấy hài lòng lại là chính mình mà không phải nhà tạo mẫu tóc.

Có lẽ đời người thật sự luôn tràn đầy những việc bất ngờ.

Cửa thang máy mở ra, Kiến Phi theo mũi tên thật to ở trên bảng hướng dẫn, cô đi dọc theo tấm thảm của nước Nga trải trên hành lang về phía hội trường. Ở trong đầu cô hiện lên một cảnh phim Hollywood nào đó đã xem tối hôm qua, biển cả, căn phòng màu trắng, con chó, dấu chân, tấm thảm màu ngà, khăn trải giường màu thẫm… vân vân, tóm lại không quan hệ với hội nghiên cứu và thảo luận này, cô thậm chí không biết chủ đề của hội thảo này, chiều hôm qua cấp trên mới ra chỉ thị bảo cô hôm nay cần phải tham dự.

“A, đã đổi kiểu tóc mới!” Có người từ phía sau đi lên, khẽ nói vào tai cô.

Bộ dáng của cô hoàn toàn không ngạc nhiên, chỉ quay đầu lại, mặt cô không chút thay đổi nói: “Thang Dĩnh. Tại sao chị xuất hiện ở trong này?”

Hôm nay Thang Dĩnh mặc một chiếc áo khoác ngoài màu đen không dài không ngắn, chiều dài vừa đủ che khuất cái mông của cô, còn cặp chân dài kia được bọc trong chiếc quần mỏng bó sát màu đen hoàn toàn không lộ ra tất cả, chân cô mang một đôi giày bốt thấp, quả thật trông giống như IT girl người Anh. Nhưng điều làm cho Kiến Phi cảm thấy quá đáng nhất là - toàn thân cô thậm chí không có một chỗ dính nước mưa!

“Chị là fan của anh ta mà!” Thang Dĩnh lấy ra một biểu hiện hưng phấn rất ít khi xuất hiện ở trên gương mặt của người phụ nữ đã 30 tuổi mà nhìn Lương Kiến Phi.

“Ai?” Cô nhíu mày, cảm thấy có điều nghi hoặc, giống như mình đang đi vào vùng đất của người sao Hoả.

“Hạng Phong đấy!”

“Hạng Phong?” Cô chớp mắt, dừng lại bước chân.

“Hôm nay anh ta là người diễn thuyết, em không biết sao?” Đôi mắt màu đen của Thang Dĩnh mở to, lông mi thật dài khiến cho người ta nhớ đến búp bê Barbie.

“Chuyện này…” Cô thật sự không biết!

“Em rất không quan tâm đến anh ta!” Thang Dĩnh mở miệng oán giận một câu, sau đó gót giầy cao khoảng chừng 10 cm kia không chút do dự đi đến bàn tiếp tân.

Kiến Phi đứng tại chỗ, ở trong lòng lạnh lùng nói: tại sao em nên quan tâm anh ta?!

Bên cạnh bàn tiếp tân dựng một bảng quảng cáo lớn, cho đến lúc này cô mới nhìn thấy rõ ràng tiêu đề của hội thảo: 《 bàn luận về thiện và ác giữa tiểu thuyết thể loại hồi hộp và cuộc sống thực tế》.

Nhìn qua có vẻ giật gân.

Thang Dĩnh đã nhận được một tờ giấy giới thiệu rồi nhanh chóng đi vào hội trường, Kiến Phi đứng ở cửa do dự trong chốc lát, cuối cùng cũng quyết tâm đăng ký. Nếu cô sớm biết hội thảo là của người này, cô thà ở lại văn phòng!

Hội trường cũng không lớn, cô tuỳ tiện tìm vị trí ở trong góc ngồi xuống, những người tham dự đang liên tục đi vào. Cô nhìn đồng hổ trên cổ tay, còn năm phút nữa sẽ bắt đầu, cô mở ba lô ra, lục lọi mấy quyển sách mang theo bên người, cô chần chờ hồi lâu mới chọn một tiểu thuyết đã mua tại một hiệu sách cũ ở New York.

“Nếu không vì trời mưa, người đến còn nhiều hơn.” Không biết lúc nào Thang Dĩnh đã ngồi bên cạnh cô.

Đối với người chị họ xuất quỷ nhập thần này, Kiến Phi từ lâu đã luyện thành thói quen: “Đến làm gì chứ, nghe anh ta tự biên tự diễn sao?”

“Em thật sự không ghét anh ta như thế chứ?”

“Đương nhiên không phải,” cô dở khóc dở cười, “Tại sao em lại ghét anh ta?”

Cô chẳng qua là… không thích anh mà thôi.

“Người đàn ông như Hạng Phong không còn nhiều đâu.” Thang Dĩnh lấy ra chiếc gương tròn nhỏ nhắn, sửa lại mái tóc dài ở bên tai một chút.

“Tha thứ cho em không hiểu biết giá cả thị trường.”

IT girl thu hồi chiếc gương, dùng ngón tay nâng cằm lên, tư thế tao nhã: “Xin em thỉnh thoảng cũng nên biết một chút đi.”

Kiến Phi cười khổ, không trả lời, cô chỉ cảm thấy khuôn mặt ở trước mắt này thật có sức hấp dẫn, không biết có bao nhiêu người đàn ông có đủ bình tĩnh để khống chế bản thân… Nhưng mà, cô cảm thấy Hạng Phong có khả năng đó.

Bởi vì anh không có hứng thú với phụ nữ, thậm chí cảm thấy chán ghét, có một lần cô nghi ngờ phụ nữ trong mắt anh đều là gian ác, cho nên phần lớn hung thủ ở trong sách của anh là phụ nữ, hơn nữa là một người phụ nữ độc ác.

“Nói trở lại,” Kiến Phi nhướng lông mày, “Tại sao chị không ngồi ở hàng đầu, lại theo em chen chúc ở trong góc.”

Thang Dĩnh mỉm cười, trong mắt có sự đắc ý thoáng qua: “Không nhất định phải ngồi ở hàng đầu mới có thể khiến cho người nào đó chú ý a.”

Kiến Phi nhíu mày, nhìn xung quanh một chút, lúc này cô mới kinh ngạc phát hiện, tất cả mọi người đều tập trung ở nửa phía trước và bên phải hội trường, hàng ghế xung quanh hai cô không có bóng người nào.

“Chị dám nói hôm nay Hạng Phong nhất định sẽ có ấn tượng sâu sắc với chị, bởi vì chị có một vũ khí kỳ diệu.” Thang Dĩnh làm kiểu cách giống như đang ghi chép lại điều quan trọng.

“?”

“Chính là em.”

Kiến Phi vừa muốn nói gì đó thì trên sân khấu vang lên tiếng nói, đầu tiên người phụ trách của buổi hội thảo nói vài lời xã giao, sau đó bắt đầu hoan nghênh những người khách quý, những tác giả mới vào nghề xuất hiện trước, Hạng Phong được sắp xếp lên sân khấu cuối cùng. Trong hội trường không tránh được một tràng vỗ tay như sấm, anh lộ ra một khuôn mặt tươi cười thân thiết, thân thiết đến mức… Cô gần như hoài nghi người trên sân khấu không phải là anh đâu!

Hạng Phong gần đây thật sự bắt đầu đi theo con đường của nghệ sĩ suy đồi, râu dưới cằm và hai bên má đều xanh xao, phần tóc xoả trước lỗ tai được gọn gàng vén ra sau, nhưng trên trán vẫn còn rải rác vài sợi, nhìn qua anh có vẻ chán nản không chịu gò bó. Chẳng qua còn đỡ hơn mấy hôm trước, sắc mặt anh tốt hơn rất nhiều.

Kiến Phi ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Hạng Phong trong chốc lát, sau đó toàn bộ hứng thú đều tập trung cúi đầu tiếp tục đọc quyển sách kia, âm thanh trên sân khấu lúc nào cũng rơi vào trong tai cô, nhưng cô không nghe vào một chữ nào cả, Kiến Phi không kiêng nể gì mà đắm chìm trong thế giới của tiểu thuyết, cho đến khi Thang Dĩnh khẽ nói bên tai cô:

“Này, ở dưới tay áo bên phải của em làm sao lại lủng lỗ thế.”

“Không thể nào…”

Cô giơ tay phải lên, vừa nhân tiện quan sát, cuối cùng đưa ra kết luận là - không có à, áo vét vẫn rất tốt mà.

“Như vậy, vị mặc âu phục màu xanh đậm kia… Tiểu thư, nếu đã giơ tay thì xin mời đặt câu hỏi.” Âm thanh của Hạng Phong thông qua microphone truyền đến, cùng với âm thanh trầm thấp trước đó khác nhau, lúc này mặc dù trên mặt anh không chút thay đổi, nhưng giọng điệu lại có vẻ hứng thú. Thậm chí anh còn đặc biệt bổ sung một câu “Không cần khách sáo”.

Lương Kiến Phi ngẩng đầu, chớp mắt, sau đó cô mới hoàn toàn hiểu ra, Kiến Phi nhịn không được mà hung hăng trừng mắt liếc Thang Dĩnh một cái. Tay phải giơ lên có chút cứng đờ, cô hậm hực buông cánh tay xuống, đã có nhân viên tại nơi ân cần đưa microphone cho cô. Cầm lầy microphone, Kiến Phi từ từ đứng dậy, phần lớn mọi người trong hội trường đều nhìn chăm chú vào cô, Kiến Phi không khỏi mất bình tĩnh. Tuy nhiên cô vô tình thoáng nhìn ánh mắt của Hạng Phong mơ hồ mang theo ý cười, vì thế cô lấy lại bình tĩnh, không chút hoang mang nói:

“Vậy, câu hỏi của tôi là… Anh vẫn cho rằng phụ nữ có nhiều khả năng phạm tội hơn đàn ông sao, nhưng tại sao trong cuộc sống thực tế phần lớn kẻ phạm tội đều là đàn ông?

Trong hội trường lập tức tuôn ra những tiếng nói chuyện nhỏ, người tham dự bắt đầu tốp năm tốp ba cùng nhau thảo luận về câu hỏi.

Hạng Phong tiến đến phía trước microphone, anh mỉm cười nháy mắt với cô, nói: “Vấn đề này giống như đang hỏi người đàn ông tại sao thích nhìn người đẹp trên bãi biển.”

Nói xong, anh dừng một chút, ở dưới sân khấu liền phát ra một tràng cười thân thiện, sau đó lại yên lặng, tất cả mọi người đều muốn nghe câu trả lời của nhà văn nổi tiếng.

“Đàn ông rất thích quan sát phụ nữ, tôi cũng không ngoại lệ, cho nên mỗi khi tôi phác hoạ một hình tượng nhân vật nào đó ở trong đầu, tỷ lệ xuất hiện của phụ nữ là 50%, bởi vậy sẽ gặp phải loại tình huống theo như lời của cô,” anh nhìn cô, chậm rãi nói, “Nhưng tôi không có bất kỳ thành kiến hay kỳ thị nào. Trong cuộc sống thực tế, tôi nghĩ, tôi thiên về đàn ông dễ dàng xung động phạm tội hơn, trong khi phụ nữ rất có kế hoạch.”

Kiến Phi ngạo mạn bĩu môi, ngay cả một nụ cười khách sáo cũng chẳng muốn cho anh, cô liền ngồi xuống. Cô thật sự không phải muốn hỏi ra vấn đề khiến anh xấu mặt, bởi vì dựa vào kinh nghiệm lâu nay của cô, anh hiếm khi - hoặc là gần như không có - điểm quá xấu, cô chỉ muốn làm trái ngược lời anh, thế thôi.

Vốn tưởng rằng vấn đề này sẽ chấm dứt như vậy, không ngờ Hạng Phong bổ sung một câu: “Hôm này có lẽ không có nhiều thời gian để thảo luận, song nếu Lương tiểu thư còn có vấn đề khác, tôi rất vui lòng cùng cô tiếp tục thảo luận trong tiết mục radio vào mỗi chiều thứ ba.”

Mọi người lại nhìn chăm chú về phía cô một lần nữa, lúc này họ đều mang theo vẻ mặt tỉnh ngộ, giống như đang nói: à, hoá ra cô ấy chính là Lương Kiến Phi kia nha…

Mặc dù lửa giận trong lòng bắt đầu cuồn cuộn, nhưng trên mặt của cô vẫn bình thản ung dung, cô cố gắng làm cho chính mình trông giống như không quan tâm đến.

“Anh ta thật sự rất đẹp trai!” Thang Dĩnh đến gần nói bên tai cô.

Kiến Phi mỉm cười, cô tỉnh bơ đạp vào gót giầy màu bạc kia của Thang Dĩnh một cách hung hăng, sau đó cô nghe được tiếng gầm nhẹ kêu lên đau đớn, Kiến Phi cảm thấy thoả mãn mà tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Hội thảo kết thúc, cô liền đeo ba lô trên lưng rồi xoay người ra khỏi hội trường, Thang Dĩnh giống như những fan nhiệt tình mà vọt lên sân khấu tìm Hạng Phong ký tên. Bên ngoài mưa vẫn rơi, cô đứng ở cửa khách sạn, nhìn thấy chiếc xe SUV màu xanh đậm của mình ở ngoài mấy chục mét, rồi lại nhìn ống quần của mình, cô nghiến răng giận dữ gầm gừ.

Đây là một vai diễn khác của cô và anh - thỉnh thoảng cô cảm thấy trên thực tế vai diễn cơ bản nhất của bọn họ - một đôi nam nữ thích đối lập với nhau. Cô từng thử thuyết phục bản thân lấy tâm tư ôn hoà để nhận thức thấu đáo người đàn ông ngang ngạnh này, nhưng mà rất khó.

Khi về đến nhà, Kiến Phi ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, đã năm giờ rưỡi, đầu tiên cô gọi điện thoại đặt thức ăn bên ngoài, rồi thay chiếc quần tây ngâm vào trong bồn, vết bùn trên mặt quần nhanh chóng mất hẳn giống như chưa từng xuất hiện.

Cô tự mình pha một tách trà bưởi, ngồi trước bàn bắt đầu lên mạng.

【 cơ thể con người thật sự có một công tắc sao, gặp gỡ những người khác nhau có thể sẵn sàng thay đổi tâm tình của mình. Tôi nghĩ tôi không làm được, tôi chỉ có thể toàn tâm toàn ý đóng một vai diễn, thành công cũng được, thất bại cũng được, tất cả đều thuộc về nhân vật của tôi.

Những người có công tắc có thể sống tự do hơn không? Hay là càng mệt mỏi?

Không biết.

Tôi chỉ biết, tôi đang toàn tâm toàn ý đóng vai một người phụ nữ kiên cường, cô ấy đã 30 tuổi, từng yêu một người, đã ly hôn một lần, cô ấy gánh vác hy vọng được gia đình gởi gắm, cũng chịu đựng những loại áp lực lớn; cô ấy rất cởi mở, thậm chí càng cởi mở hơn so với trước khi ly hôn, cô ấy làm việc chăm chỉ, có đủ khả năng nhìn thấy cuộc sống phức tạp, cô ấy luôn phải gặp mặt với nhiều loại đàn ông, hiểu biết lẫn nhau có lệ (chỉ là hiểu biết, không phải nhận thức thấu đáo), cô ấy còn phải chịu đựng ánh mắt thất vọng hoặc kinh ngạc của những người đàn ông này khi họ biết cô ấy đã từng ly hôn, cô ấy phải làm bộ như “chẳng có gì ghê gớm”, tiếp tục mỉm cười, nếu những người đàn ông nửa đường bỏ cuộc như vậy, cô ấy vẫn có thể an ủi bản thân, nói rằng bọn họ nông cạn mà thôi…

Nhưng thật ra, tôi cũng không muốn diễn vai này - tuyệt đối không! Nếu có thể, tôi chỉ muốn cho bản thân mình một chút thời gian, nằm trên sô pha đọc một quyển sách.

Thật sự chỉ thế thôi.

Alpha】

Trên màn hình trang web có một ký hiệu phong thư nhấp nháy, nói rằng có một tin nhắn đến trang web của cô. Kiến Phi đăng bài nhật ký, sau đó mở tin nhắn kia, là bạn thân của cô Lâm Bảo Thục gửi đến, chỉ một câu ngắn ngủn:

“Này, cậu biết chưa, Trì Thiếu Vũ đã trở lại.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor