Dụ tình - Ngoại truyện 07 phần 1

Chương 7: Người đàn ông xấu xa

Phần đầu của Lưu Ly liên tục bị bàn tay Kỳ Ưng Diêm ôm lấy,
cho dù cô muốn ngẩng lên cũng không có cách nào, chỉ đành dựa sát vào ngực anh
ta.

Lồng ngực của Kỳ Ưng Diêm quả thực rất rắn chắc và ấm áp,
lại vừa tắm xong nên trên người anh ta còn vương mùi sữa tắm thoang thoảng
khiến Lưu Ly có chút không vui khẽ nhíu mày thầm nhủ, “Người đàn ông chết giẫm
này, dám dùng sữa tắm của cô sao?”

Nhưng…

Dường như từ lúc tắm xong, mùi hương đó càng trở nên dễ chịu
hơn, đó là sự hoà trộn bởi mùi hương nam tính đặc trưng cùng mùi hương dịu nhẹ
của phụ nữ, tạo nên một mùi hương khiến người ta có cảm giác thật ấm áp, lại
khiến người ta không đành lòng kháng cự.

Khuôn mặt Lưu Ly bắt đầu ửng hồng, chóp mũi thanh tú của cô
cũng dán vào ngực anh ta, cơ ngực rắn chắc của Kỳ Ưng Diêm cũng không hoàn toàn
che lấp gương mặt xinh đẹp của Lưu Ly. Một bàn tay anh ta khoá chặt quanh eo
cô, đem cô vây chặt trong phạm vi như hơi thở của mình. Thậm chí Lưu Ly còn có
thể cảm nhận được từng nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực của Kỳ Ưng Diêm không
ngừng vang lên.

Hơn thế nữa, Lưu Ly còn có thể cảm giác được ham muốn của
anh ta đang bộc phát, vật cứng rắn của đàn ông đang tỳ sát vào cơ thể mềm mại
của cô khiến Lưu Ly có chút mất tự nhiên, toàn thân khẽ giật nảy lên muốn lùi
ra xa, duy trì khoảng cách nhất định với anh ta.

“Đừng lộn xộn!” Từ trên đỉnh đầu, âm thanh trầm khàn mang
theo ý cảnh cáo của Kỳ Ưng Diêm cất lên, “Đầu của tôi choáng váng nhưng những
bộ phận khác trên người đều rất tỉnh táo, em đừng châm ngòi lửa cho nó.”

Nghe những lời này, Lưu Ly thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi.
Nhưng cô cũng rất ngoan ngoãn nằm im không cử động nữa, mặc cho cánh tay của Kỳ
Ưng Diêm siết lấy mình càng chặt hơn.

Đây là lần đầu tiên Lưu Ly tiếp xúc ở khoảng cách gần như
vậy với một người đàn ông. Thậm chí cô còn không biết gì về người đàn ông này
mà lại có thể nằm cùng anh ta trong một cái tư thế ám muội đến vậy. Anh ta bước
vào cuộc sống của cô quá đột ngột khiến cho cô không kịp trở tay, khiến cho cô
không có cách nào phản kháng. Chỉ cần cô vừa nhen nhóm một chút ý định tránh
né, anh ta sẽ luôn có những động thái cực kỳ bất ngờ. Người đàn ông này rốt cục
là người thế nào đây?

***

Dạ hội tại trường đại học…

Uyển chuyển trong những điệu nhạc du dương trong không gian
rộng lớn của sàn nhảy là những đôi nam nữ đang tràn ngập hứng khởi.

Liệt đang ôm cô sinh viên gốc Tây Ban Nha trong ngực nhưng
ánh mắt thì lại nhìn tới nhìn lui khắp khu vực sàn nhảy tựa như đang tìm kiếm
cái gì đó. Cô bạn gái của cậu ta đương nhiên mất hứng, liền dứt khoát vòng tay
ôm lấy cổ Liệt, nhiệt tình lên tiếng, “Liệt, anh làm gì thế, sao không có tâm
trạng khiêu vũ gì cả?”

Liệt không trả lời câu hỏi của cô ta, lại bị cánh tay hệt
vòi bạch tuộc kia quấn lấy cổ khiến cậu ta có chút khó thở, tức giận nương theo
điệu nhảy xoay người một cái thì vừa lúc nhìn thấy một đôi nam nữ đang ôm nhau
khiêu vũ ở phía xa.

Người đàn ông kia đang cúi đầu thì thầm cái gì đó, còn cô
gái thì cười tươi như hoa khiến hai lúm đồng tiền xinh xinh bên má hiện lên cực
kỳ mê hồn. Hai người họ trông rất hoà hợp, ngay cả bước chân cũng như hoà thành
một thể.

Chết tiệt! Liệt thầm nguyền rủa một câu, khuôn mặt anh tuấn
của cậu ta cũng hiện rõ sự khó chịu.

“Anh sao vậy?” Cô bạn gái bị bộ dạng này của Liệt làm cho sợ
hết hồn, nhưng cũng chưa kịp nói thêm gì đã bị Liệt ôm lấy, xoay tròn nương
theo điệu nhạc mà dời sang khu sàn nhảy bên kia.

“Liệt, không ngờ anh nhảy tuyệt đến vậy.” Trên mặt cô gái
kia hiện rõ sự sùng bái cùng si mê, đem cả khuôn mặt vùi vào lồng ngực cậu ta.

Liệt cũng không chút để ý đến hành động của cô ta mà lập tức
nhấn thêm một bước khiến cô bạn gái bạch tuộc kia đâm sầm vào bên người Vi Như.

“A…” Hai tiếng kêu có chút hốt hoảng của hai cô lập tức vang
lên. Vi Như nghiêng đầu nhìn thấy nụ cười giả tạo trên môi Liệt thì tức giận
đến nỗi cắn chặt môi, khuôn mặt tươi cười cũng lập tức biến thành giận dữ…

“Louis Liệt, kiếp trước tôi có thù oán gì với anh sao mà
ngay cả lúc khiêu vũ cũng bị anh quấy rối?”

“Vậy chẳng phải chứng minh chúng ta rất có duyên hay sao?”
Nụ cười của Liệt càng thêm càn rỡ, đem cánh tay kéo cô bạn gái còn chưa hoàn
hồn kia vào trong ngực, quay người lại vừa vặn xoay lưng về phía Vi Như.

“Trước giờ tôi chưa từng thấy cô cười như vậy bao giờ. Thì
ra cô còn có lúm đồng tiền nữa…” Liệt lại tiếp tục cất tiếng nói đầy mờ ám.

“Đồ thần kinh!” Vi Như cũng không muốn nói nhiều với cậu ta
nên lại quay về phía Harry tiếp tục trò chuyện vui vẻ.

Khoé môi Liệt liền nổi lên nụ cười tà, đúng lúc này, nhạc
cũng chuyển sang một bản mới, ánh đèn trên sàn nhảy cũng theo tiếng nhạc chậm
rãi trở nên càng thêm nhu hoà khiến nụ cười của cậu ta càng thêm mê hoặc.

“Thật ngại quá, Harry, vũ điệu này vừa vặn phải đổi bạn
nhảy.” Nói chưa dứt lời, cậu ta đưa tay đẩy ngay cô bạn gái trong ngực ra phía
Harry rồi kéo ngay Vi Như về phía mình.

“Liệt…”

“Louis Liệt!”

Thái độ hoàn toàn bất đồng của hai cô gái lập tức xuất hiện
đồng thời. Một người thì trông rất uỷ khuất, một người thì giận dữ trừng mắt.

Harry đương nhiên cũng chưa kịp có phản ứng thì nhìn lại đã
thấy cô bạn gái trong ngực bị đổi thành người khác. Tuy rất khó chịu nhưng vì
thể diện nên anh ta chỉ im lặng, khẽ cười nhẹ mà thôi.

Liệt thì nở nụ cười xấu xa, nương theo điệu nhảy kéo Vi Như
rời xa chỗ Harry. Vi Như cũng không có cách nào phản kháng đành nương theo điệu
nhảy của cậu ta nhưng vẫn tức giận nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt với Liệt.

“Louis Liệt, anh muốn chết có phải không?”

“Hung dữ như vậy coi chừng không ai thèm lấy cô đó!” Liệt
cười hì hì một tiếng lộ rõ bộ dạng tà mị, cất tiếng trêu chọc Vi Như.

“Tôi có thể kết hôn hay không chẳng liên quan gì tới anh
hết! Anh tự quan tâm đến bản thân mình đi. Mỗi ngày đều đổi một cô bạn gái, coi
chừng có ngày mắc bệnh phong lưu khiến cả đời này anh cũng không thể gần phụ nữ
được thì thảm lắm đó.” Vi Như cũng không chút kiêng nể, hung dữ mắng Liệt.

Liệt không hề thấy tức giận mà còn bật cười, lại có chút
hứng thú nhìn Vi Như, đợi cô mắng xong liền nhếch môi, “Quả không hổ là đại
luật sư tương lai, miệng lưỡi sắc bén như vậy khiến tôi sợ cô sau này không lấy
được chồng lại đổ thừa cho tôi rồi dựa vào tôi cả đời. Còn nữa, cô quan tâm đến
sức khoẻ của tôi sao? Yên tâm đi, thể trạng của tôi rất tốt, về phần nỗi lo
lắng của cô thì cứ yên tâm, bởi vì…” Liệt lại nở nụ cười xấu xa, cúi đầu ghé
vào bên tai Vi Như thì thầm, “Mỗi lần tôi đều dùng đồ bảo vệ mà.”

Lời nói trắng trợn của Liệt khiến Vi Như Như lập tức đỏ bừng
mặt, lại nhìn thấy nụ cười đáng ghét trên môi cậu ta liền tức giận lên tiếng,
“Loại người ăn chơi trác táng như anh thật đáng ghê tởm!”

“Cô nói tôi sao?” Liệt liền thu cánh tay lại, thoáng cái đã
ghì sát Vi Như lại, “Tôi muốn xem cô chán ghét tôi tới cỡ nào!”

“Thả tôi ra! Ôm chặt vậy làm gì?” Vi Như cảm thấy thân thể
mạnh mẽ của cậu ta áp sát lại không khỏi cảm thấy hoảng loạn.

Liệt vẫn thong thả nở nụ cười, chẳng những không buông Vi
Như ra mà ngược lại còn ôm cô chặt hơn, dùng thân hình cao lớn của mình phác
hoạ từng đường nét trên thân thể nhỏ nhắn xinh đẹp của cô, “Phải ôm chặt như
vậy mới có thể cảm nhận được từng đường cong trên người cô. Vi Như, thật không
ngờ vóc dáng của cô lại tuyệt đến vậy…”

“Anh..” Vi Như thật muốn giáng vào khuôn mặt tươi cười của
cậu ta một cái bạt tai.

Liệt thấy vậy lại càng cất tiếng cười vui vẻ, tầm mắt xấu xa
nhìn chăm chú vào phần ngực của Vi Như rồi khẽ thì thào, “Yên tâm, tôi chỉ có
hứng thú với mấy cô ngực lớn thôi. Một con thỏ trắng nhỏ như cô, tôi nghĩ…”
Liệt nhún nhún vai rồi tiếp tục, “Tôi trước giờ không có thói quen ăn chay!”

Vi Như sững người mất một lúc rồi mới có lại phản ứng, đẩy
Liệt ra rồi đưa tay che ngực mình lại, trong đôi mắt cô tràn ngập lửa giận,
“Louis Liệt, anh thật hạ lưu!”

Trong lòng Vi Như không khỏi dâng lên một hồi uỷ khuất, ai
nói cô là con thỏ trắng nhỏ chứ? Đúng là cô không thể so với cô gái gốc Tây Ban
Nha mà anh ta đi cùng đêm nay nhưng cô cũng đâu có nhỏ như lời anh ta vừa nói.
Tên đàn ông chết tiệt này, rõ ràng là đang xúc phạm cô mà!

Liệt khoanh tay trước ngực có chút hứng thú nhìn bộ dạng
đang xù lên hệt con nhím của Vi Như, “Sao thế? Chả lẽ tôi nhìn lầm sao? Nếu
không phải vậy, đêm nay theo tôi về nhà để tôi xem cô được mấy phần!”

Vốn chỉ là một câu nói đùa nhưng lại khiến toàn thân Vi Như
khẽ run lên. Cô nhìn Liệt hồi lâu cũng không nói gì.

Mà Liệt nói xong câu đó cũng cực kỳ hối hận. Thật đúng là vạ
miệng mà! Tuy rằng vẫn thường xuyên nói giỡn với Vi Như nhưng những lời đùa
giỡn kiểu hạ lưu thế này chưa từng có bao giờ. Ánh mắt Vi Như nhìn cậu ta lúc
này hệt như những lưỡi dao nhỏ bén nhọn phóng tới khiến tâm tình Liệt cảm thấy
rất khó chịu. Suy nghĩ một chút, Liệt có chút lúng túng hắng giọng một tiếng
rồi mở miệng, “Cái đó…tôi không phải là có ý đó. Thật xin lỗi!”

Vi Như giận dữ trừng mắt nhìn Liệt một cái, không vui lên
tiếng, “Nói giỡn cũng chỉ có mức độ mà thôi. Bộ dạng này của anh thật khiến
người ta chán ghét.” Nói xong, cô liền quay người bỏ đi.

“Vi Như…” Liệt tiến lên kéo lấy cánh tay cô, cúi đầu nhìn Vi
Như, “Tôi đã xin lỗi rồi mà, vẫn còn giận sao?”

Vi Như cũng không buồn để ý tới cậu ta.

Liệt khẽ thở dài một tiếng, cố gắng làm cho bầu không khí
nhẹ nhàng đi chút ít. Đưa tay vỗ nhẹ bả vai Vi Như rồi cất tiếng, “Cô sẽ không
để bụng như vậy chứ? Dù sao chúng ta cũng là anh em tốt!”

Vi Như ngẩng đầu trừng mắt nhìn Liệt, “Tôi không có thời
gian rảnh rỗi để ở đây tức giận với anh. Buông tay ra, Harry còn đang đợi tôi!”

“Cô sẽ không thích cái tên ngốc kia đấy chứ?” Liệt khẽ chớp
mắt cất tiếng hỏi đầy tò mò.

“Tên ngốc?” Vi Như khẽ cười lạnh, “Anh ấy là người lịch sự
nho nhã, anh đừng tưởng ai cũng lưu manh giống mình!”

“Được, được. Cô muốn mắng thế nào cũng được, chỉ cần đừng
giận nữa là được rồi!” Liệt khẽ lên tiếng xoa dịu.

Vi Như đẩy bàn tay Liệt ra, nhìn một lượt rồi bất ngờ lên
tiếng, “Không phải anh lại muốn tôi giúp anh thu thập tàn cuộc đấy chứ? Ăn nói
nhún nhường như vậy không giống anh chút nào!”

Liệt cong môi cười, “Đúng là anh em tốt. Chỉ có cô là hiểu
tôi nhất.”

“Anh thật quá nực cười! Tôi vừa nói gì anh đã quên rồi sao?”
Vi Như lạnh lùng nhìn cô nàng gốc Tây Ban Nha kia, “Tôi không có khả năng giúp
anh thu dọn chiến trường đâu. Anh tìm người khác đi.”

“Đừng tuyệt tình như vậy.” Liệt vươn tay lôi Vi Như trở lại,
“Yên tâm đi, lần này tôi sẽ không đem cô làm bia đỡ đạn đâu.”

“Anh định làm gì?” Vi Như ngạc nhiên hỏi.

Liệt cười khẽ, lấy từ trong túi áo ra một cái chìa khoá rồi
nhét vào tay Vi Như.

“Sao lại đưa chìa khoá này cho tôi?”

“Là chìa khoá nhà tôi!” Liệt khẽ nhíu mày, “Cô cũng biết
hiện giờ tôi ở cùng KITY, mà buổi sáng tôi không có cách nào cho nó ăn đúng bữa
cả nên rất bất tiện. Phiền cô ghé qua chiếu cố nó một chút, ít nhất cũng cho nó
ăn sáng giúp tôi.”

Vi Như nhìn cái chìa khoá trong tay rồi lại kinh hãi nhìn
Liệt, giơ tay chỉ chỉ anh ta, “Trời ạ, anh còn có chút tình nào không vậy? Vì
muốn cùng mấy cô gái lêu lổng bên ngoài mà không chăm sóc cho KITY. Lúc trước,
chính anh kiên quyết muốn ôm KITY đi, giờ lại dám ngược đãi nó.”

“Đâu có, chỉ là buổi sáng không có thời gian quan tâm nó mà
thôi. Tôi biết cô có thói quen chạy bộ buổi sáng, dù sao cũng phải đi qua con
đường nhà tôi, vậy giúp tôi chăm sóc nó chút đi.” Liệt nở nụ cười cực kỳ lương
thiện.

Vi Như bất đắc dĩ lắc đầu. Cô có thể mặc kệ anh ta nhưng
không thể cam lòng bỏ mặc KITY. Tên đàn ông khốn khiếp này hàng đêm cùng phụ nữ
lêu lổng bên ngoài, để mặt KITY đáng thương như vậy. Nếu không phải cô đang
sống trong ký túc xá, nhất định sẽ đem KITY về chăm sóc.

Thấy Vi Như không cự tuyệt nữa, nụ cười của Liệt càng thêm
mê người, “Quyết định như vậy đi. Tóm lại cô hãy chăm sóc tốt cho KITY.”

Vi Như có chút phẫn nộ nhìn nụ cười của Liệt. Nếu không phải
vì con chó nhỏ dễ thương kia, cô nhất định sẽ đấm cho anh ta một trận.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/