Nhóc Nicolas - Chương 19 (Hết)

Tôi bỏ nhà ra đi

Tôi bỏ nhà ra đi! Tôi đang chơi ở trong phòng khách và tôi đang ngoan ơi là ngoan, thế rồi, chỉ vì việc rất đơn giản là tôi làm đổ lọ mực lên cái thảm mới, mẹ đã tới và mẹ quát tôi. Thế là tôi bắt đầu khóc và tôi bảo mẹ rằng tôi sẽ bỏ đi và rằng mọi người sẽ tha hồ mà hối hận và mẹ nói: “Cứ lằng nhắng thế này đến muộn mất thôi, tôi còn phải đi chợ đây!”, và mẹ đi mất.

Tôi lên phòng tôi để lấy những thứ tôi cần để bỏ nhà ra đi. Tôi lấy cái cặp của tôi và tôi bỏ vào trong đó cái ô tô nhỏ màu đỏ mà cô Eulogie đã cho tôi, cái đầu máy của cái tàu hỏa nhỏ vặn dây cót, với một to hàng hóa, toa duy nhất còn lại, những toa khác đều vỡ cả, và một miếng sô cô la mà tôi giữ lại từ bữa quà chiều. Tôi lấy ống tiết kiệm tiền, ai mà biết được, tôi có thể cần phải dung đến tiền, và tôi ra đi.

Thật may là mẹ đã không có ở đó, mẹ chắc chắn sẽ cấm tôi bỏ nhà ra đi. Ra đến ngoài phố, tôi bắt đầu chạy. Mẹ và bố sẽ phải đau khổ lắm, tôi sẽ trở lại mãi về sau này, khi mà bọn họ đã rất già, như bà ngoại vậy, và tôi sẽ rất giàu, tôi sẽ có một cái máy bay to, một cái ô tô to và một cái thảm của riêng tôi, mà tôi có thể đổ mực ra thoải mái và bọn họ sẽ hài lòng kinh khủng khi được gặp tôi. Cứ thế, mải chạy, tôi đã đến trước cửa nhà Alceste, Alceste là thằng bạn tôi, cái thằng rất to béo và ăn luôn mồm, tôi có thể đã nói về nó với các bạn rồi đấy. Alceste đang ngồi trước cửa nhà nó, nó đang ăn bánh mì tẩm gia vị. “Mày đi đâu thế?” Alceste vừa hỏi tôi vừa ngoạm miếng tướng bánh mì tẩm gia vị. Tôi giải thích cho nó là tôi bỏ nhà tôi đi và tôi hỏi nó xem nó có muốn đi cùng với tôi không. “Khi bọn mình quay về, sau hàng đống năm nữa, tôi nói với nó, bọn mình sẽ rất giàu, có máy bay này, ô tô này và bố mẹ bọn mình sẽ sướng khủng khiếp khi gặp bọn mình, và bọn họ sẽ không bao giờ quát mắng bọn mình nữa.” Nhưng Alceste nó không muốn đi. “Mày có hơi bị điên không đấy, nó nói với tôi, mẹ tao tối nay làm món dưa bắp cải, với cả mỡ lá và xúc xích, tao không thể đi được.” Thế là tôi tạm biệt Alceste và nó giơ cái bàn tay không cầm gì của nó lên vẫy, tay kia thì đang bận đút bánh mì tẩm gia vị vào mồm.

Tôi ngoặt vào góc phố và tôi dừng lại một tí, bởi vì thằng Alcceste khiến tôi thấy đói và tôi chén miếng sô cô la của tôi, nó sẽ cho tôi thêm sức mạnh để viễn du. Tôi muốn đi thật xa, rất xa, tới nơi mà bố mẹ sẽ không tìm được tôi, tới Trung Quốc hoặc tới Arcachon nơi chúng tôi đã đến nghỉ hè vào năm ngoái và chỗ đó các nhà tôi xa ơi là xa, có biển và có hàu.

Nhưng, để đi thật xa thì phải mua ô tô hoặc một cái máy bay. Tôi ngồi xuống mép vỉa hè và tôi đập vỡ ống tiết kiệm và tôi đếm các đồng xu. Để mua ô tô và máy bay, thì cần phải công nhận là không đủ, thế là tôi đi tới một cửa hàng bánh ngọt và tôi mua cho mình một cái bánh kem mặt láng sô cô la ngon thật sự.

Khi tôi ăn xong cái bánh kem, tôi quyết định tiếp tục cất bước, thế này thì phải lâu đấy, nhưng bởi vì tôi không phải đi về nhà cũng không phải đi đến trường, tôi có đầy thời gian. A tôi vẫn còn chưa nghĩ đến trường học và tôi nhủ rằng ngày mai, cô giáo, ở giữa lớp, sẽ nói: “Nicolas tội nghiệp đã ra đi một thân một mình, một thân một mình và đi rất xa, em ấy sẽ trở về rất giàu, với một cái ô tô và một cái máy bay” và tất cả mọi người sẽ nói về tôi và lo lắng cho tôi và cái thằng Alceste sẽ hối tiếc là đã không đi cùng tôi. Chuyện đó sẽ hết sảy kinh khủng.

Tôi tiếp tục bước đi, nhưng tôi bắt đầu thấy mệt, và rồi, không thể nào đi nhanh được nữa, cần phải nói rằng tôi chẳng có được đôi chân to, không như thằng Maixent bạn tôi, nhưng tôi không thể hỏi thằng Maixent cho tôi mượn chân của nó được. A, cái này khiến tôi nảy ra một ý: tôi có thể hỏi một đứa bạn để mượn xe đạp của nó. Đúng lúc tôi đang qua trước nhà thằng Clotaire. Clotaire có một cái xe đạp hết sảy, vàng ươm và bóng lộn. Có điều rắc rối là Clotaire nó không thích cho mượn đồ.

Tôi bấm chuông cửa nhà Clotaire và chính nó ra mở cửa. “Ủa, nó nói, Nicolas! Mày cần gì? – Xe đạp của mày,” tôi nói với nó, thế là Clotaire đóng cửa lại. Tôi lại bấm chuông nữa và bởi vì Clotaire không mở ra, tôi cứ gí ngón tay vào nút bấm của cái chuông. Trong nhà, tôi nghe tiếng mẹ Clotaire hét lên: “Clotaire! Đi ra mở cửa ngay!” Và Clotaire ra mở cửa nhưng nó không có vẻ hài lòng lắm khi thấy tôi vẫn ở đó. “Tao cần cái xe đạp của mày, Clotaire, tôi nói với nó. Tao bỏ nhà ra đi và bố tao và mẹ tao sẽ đau khổ lắm và tao sẽ quay trở về sau hàng đống năm nữa và tao sẽ cực giàu với một cái ô tô và một cái máy bay.” Clotaire trả lời tôi rằng hãy đến gặp nó lúc nào tôi quay trở về, khi tôi đã cực giàu, lúc ấy, nó sẽ cho tôi mượn xe đạp. Thế thì chẳng ăn thua gì mấy, cái điều thằng Clotaire nói với tôi ấy, nhưng tôi nghĩ rằng chắc tôi phải kiếm tiền thôi; có tiền tôi sẽ mua được cái xe đạp của thằng Clotaire, Clotaire rất thích tiền.

Tôi tự hỏi không biết kiếm tiền bằng cách nào đây. Làm việc ư, không thể được, vì hôm nay là thứ Năm. Thế là tôi nghĩ rằng tôi có thể bán những đồ chơi tôi có trong cặp: ô tô của cô Eulogie và đầu máy tàu hỏa với một cái toa chở hàng, cái toa duy nhất còn lại bởi vì những toa khác bị vỡ hết. Ở bên kia đường tôi nhìn thấy một cửa hàng đồ chơi, tôi tự nhủ, ở kia, người ta có thể quan tâm đến ô tô và tàu hỏa của tôi.

Tôi bước vào cửa hàng và một ông rất tốt nở nụ cười rất to với tôi và ông ấy nói: “Cháu muốn mua cái gì, hả chàng trai trẻ của tôi? Bi nhé? Bóng nhé?” Tôi nói với ông ấy rằng tôi không muốn mua bất cứ cái gì cả, rằng tôi muốn bán đồ chơi và tôi mở cặp ra và tôi đặt cái ô tô và cái tàu hỏa xuống đất, phía trước quầy. Cái ông rất tốt cúi người xuống, ông ấy nhìn, ông ấy có vẻ ngạc nhiên và ông ấy nói: “Ồ, cháu bé ơi, bác đâu có mua đồ chơi, bác bán chúng mà.” Vậy là tôi hỏi ông ấy thế những đồ chơi ông ấy bán thì ông ấy tìm thấy ở đâu, tôi rất quan tâm tới điều đó. “Nhưng, nhưng, nhưng, ông ấy trả lời, bác không tìm thấy chúng, bác mua chúng mà. – Vậy thì hãy mua đồ chơi của cháu đi,” tôi nói với ông ấy. “Nhưng, nhưng, nhưng, ông ấy lặp lại lần nữa, cháu không hiểu đâu, bác mua đồ chơi, nhưng không phải của cháu, cháu thì bác chỉ bán thôi, bác mua chúng ở chỗ nhà sản xuất còn cháu…Có nghĩa là…” Ông ấy dừng lại và rồi ông ấy nói: “Khi nào cháu lớn lên, cháu sẽ hiểu.” Nhưng điều ông ấy không hiểu là khi mà tôi đã lớn lên rồi, tôi sẽ không cần tiền nữa, bởi vì tôi sẽ rất giàu, với một ô tô và một máy bay. Tôi bắt đầu khóc lóc. Ông kia thấy bực mình quá, thế là, ông ấy tìm đằng sau quầy và ông ấy đưa cho tôi một cái ô tô nhỏ và rồi ông ấy bảo tôi đi đi bởi vì đã muộn rồi, rằng ông ấy phải đóng cửa hàng và rằng tiếp những khách hàng như tôi sau cả ngày làm việc sao ma nó nhọc đến thế. Tôi ra khỏi cửa hàng với một cái tàu hỏa nhỏ và hai cái ô tô, tôi hài lòng kinh khủng. Đúng là muộn thật rồi, trời bắt đầu tối và không còn ai trên đường phố cả, tôi bắt đầu chạy. Khi tôi về đến nhà, mẹ đã quát tôi bởi vì tôi về muộn bữa tối.

Đã như thế thì cứ như vậy, thật đấy: ngày mai tôi sẽ bỏ nhà ra đi. Bố và mẹ sẽ tha hồ đau khổ và tôi sẽ chỉ quay về sau hàng đống năm nữa, tôi sẽ giàu, và tôi sẽ có một cái ô tô và một cái máy bay!

(Hết)

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor