Nhóc Nicolas - Chương 04

Bóng đá

Thằng Alceste đã hẹn chúng tôi, cả một đống bạn bè trong lớp, là chiều hôm nay ra bãi đất hoang, cũng chẳng cách xa nhà lắm. Alceste là bạn tôi, nó to béo, nó rất thích ăn, và nó đã đứng ra hẹn bởi vì bố nó đã cho nó một quả bóng đá mới cứng và chúng tôi sẽ chơi một trận kinh khủng. Cái thằng rất là hay, Alceste ấy.

Chúng tôi có mặt trên bãi đất hoang vào ba giờ chiều, có mười tám thằng cả thảy. Cần phải quyết định chia đội như thế nào đó, để số cầu thủ hai bên phải bằng nhau.

Về trọng tài, thì rất dễ. Chúng tôi chọn ngay thằng Agnan. Agnan là thằng luôn đứng đầu lớp, chúng tôi không ưa nó lắm, nhưng mà bởi vì nó có kính nên không phải cứ muốn là đả nó được, cái thằng như thế, thì làm trọng tài là phù hợp. Mặt khác, cũng chẳng đội nào muốn nhận thằng Agnan cả, bởi vì nó không khỏe lắm để chơi thể thao và nó quá là dễ khóc. Còn chuyện mà chúng tôi phải tranh cãi, là lúc thằng Agnan bảo phải đưa cho nó một cái còi. Mà thằng duy nhất có còi là Rufus, vì bố nó là cảnh sát.

“Tao không thể cho mượn cái còi nẩy hột của tao được, thằng Rufus nói, đây là vật kỷ niệm của gia đình.” Chẳng thế nào làm gì được sất. Cuối cùng, chúng tôi quyết định là Agnan sẽ báo cho Rufus và Rufus sẽ tuýt còi thay cho Agnan.

“Thôi nào, có chơi không thì bảo? Tao bắt đầu thấy đói rồi đây!” thằng Alceste kêu lên.

Nhưng tình hình bây giờ lại rắc rối hơn, bởi vì nếu Agnan làm trọng tài, thì chúng tôi lại có mười bảy cầu thủ, mà như thế chia ra thì thừa một. Rốt cuộc,chúng tôi đã nghĩ được một cách: sẽ có một trọng tài biên cầm cờ và sẽ phất cờ mỗi khi bóng đi ra khỏi sân. Và thằng Maixent đã được chọn. Chỉ có một trọng tài biên để trông chừng toàn bộ sân thì không phải là nhiều lắm nhưng thằng Maixent chạy rất nhanh, nó có cặp giò rất dài và gầy ơi là gầy, với đầu gối to bẩn ơi là bẩn. Nhưng Maixent thì nó không cần biết, nó chỉ muốn đá bóng thôi, hơn nữa nó cũng chẳng có cờ. Nó rốt cuộc cũng chấp nhận làm trọng tài biên nhưng chỉ trong hiệp một thôi. Còn cờ, thì nó sẽ phất cái khăn mùi soa không được sạch lắm của nó, nhưng dĩ nhiên, khi ra khỏi nhà thì làm sao nó biết được khăn mùi soa của nó sẽ được dùng làm cờ chứ.

“Thế nào, bắt đầu chứ?” Alceste kêu lên.

Sau đó, thì dễ hơn hẳn, chúng tôi chỉ còn chẵn mười sáu cầu thủ.

Cần phải có một đội trưởng cho mỗi đội. Nhưng cả bọn đứa nào cũng muốn làm đội trưởng. Tất cả, chỉ trừ mỗi thằng Alceste thì muốn bắt gôn, bởi vì nó không thích chạy lắm. Chúng tôi đồng ý ngay, thằng Alceste ấy bắt gôn thì hợp; nó rất to và nó che gôn tốt. Nhưng dẫu sao vẫn còn đến mười lăm đội trưởng và rõ ràng như vậy là thừa quá nhiều.

“Tao là khỏe nhất, Eudes kêu lên, tao phải làm đội trưởng và tao sẽ đấm vào mũi thằng nào không đồng ý! - Đội trưởng phải là tao, tao ăn mặc xịn nhất!” thằng Geoffroy kêu lên, và Eudes đã đấm cho nó một quả vào mũi.

Đúng là thằng Geoffroy ăn mặc xịn nhất thật, bố nó, một người rất giàu, đã mua cho nó một bộ trang phục cầu thủ bóng đá hoàn chỉnh, với một cái áo kẻ sọc đỏ trắng xanh.

“Nếu không cho tao làm đội trưởng, Rufus hét lên, tao sẽ gọi bố tao và bố tao sẽ cho tất cả bọn mày vào tù!”

Còn tôi, tôi có ý tưởng là sẽ tung một đồng xu lên để quyết định. Nhưng phải tung đến hai đồng bởi vì đồng đầu tiên đã bị rơi mất trong cỏ và chúng tôi không tài nào tìm được. Đồng xu ấy là của Joachim cho mượn và nó rất tức vì đã bị làm mất; nó bắt đầu đi tìm, mặc dù thằng Geoffroy hứa là bố nó sẽ viết một tấm séc để đền cho thằng này. Cuối cùng, hai đội trưởng đã được chọn ra: Geoffroy và tôi.

“Thế nào, tao không muốn bị muộn bữa quà chiều đâu đấy, thằng Alceste kêu lên. Đã chơi được chưa?”

Sau đó, còn phải chia đội nữa. Với tất cả mọi đứa thì đều ổn, chỉ trừ có thằng Eudes. Geoffroy và tôi, cả hai đều muốn có Eudes, khi thằng ấy mà có bóng, thì chẳng ai chặn được nó cả. Nó chơi cũng chẳng hay lắm, nhưng mà nó rất uy hiếp. Thằng Joachim rất sung sướng vì nó đã tìm lại được đồng xu, thế là chúng tôi hỏi mượn nó để chia thằng Eudes, và chúng tôi lại làm mất đồng xu lần nữa. Joachim lại bắt đầu đi tìm, lần này thì bực thực sự, và nhờ rút thăm bằng cọng rơm mà Geoffroy đã có được thằng Eudes. Geoffroy chỉ định thằng này làm thủ môn, nó nói rằng sẽ không có đứa nào dám tiếp cận khung thành nữa và đưa bóng lọt qua lại càng không. Eudes phật ý ngay tức thì. Alceste thì ngồi giữa hai hòn đá đánh dấu gôn và ăn bích quy. Nó có vẻ rất không hài lòng. “Thế nào, đã được chưa, hử?” nó gào lên.

Chúng tôi dàn quân trên sân. Bởi vì mỗi bên chỉ có bảy đứa, trừ thủ môn ra, nên cũng không dễ tí nào. Ở mỗi đội đều bắt đầu có cãi nhau. Có hàng đống thằng muốn làm trung phong. Joachim muốn làm hậu vệ phải, nhưng chỉ là tại cái đồng tiền của nó rơi vào chỗ đó và nó muốn vừa chơi vừa tiếp tục tìm tiền.

Bên đội của thằng Geoffroy, mọi việc sắp xếp nhanh hơn hẳn, bởi vì thằng Eudes đã tung ra một đống các cú đấm và các cầu thủ bắt đầu vừa đi về chỗ cùa mình vừa xoa mũi mà không phàn nàn gì. Nó đấm mạnh lắm, cái thằng Eudes ấy!

Bên đội của tôi, cả lũ không thể nào thỏa thuận với nhau được, cho tới tận lúc thằng Eudes nói rằng nó cũng sẽ sang đấm vào mũi chúng tôi nữa: thế là, mọi thứ mới đâu vào đấy.

Agnan nói với thằng Rufus: “Tuýt đi!” và thằng Rufus, chơi bên đội của tôi, thổi cú phát bóng lên. Geoffroy không vừa ý. Nó nói: “Bọn mày ma lanh quá! Bọn tao bị mặt trời chiếu vào mắt! Không đời nào đội bọn tao phải chơi trên phần sân bất lợi này!”

Còn tôi, tôi trả lời nó rằng nếu mà mặt trời làm nó không hài lòng thì nó cứ việc nhắm mắt lại mà đá, có khi thế còn hay hơn. Thế là chúng tôi lao vào ẩu đả. Thằng Rufus bắt đầu rúc cái còi nẩy hột của nó tướng lên.

“Tao đã ra lệnh thổi còi đâu, thằng Agnan kêu lên, trọng tài là tao cơ mà!” Điều này khiến thằng Rufus khó chịu nên nó nói rằng nó thổi còi không cần phải được thằng Agnan cho phép, rằng nó muốn thổi lúc nào thì thổi, bất kể thế nào. Và nó bắt đầu thổi còi như một thằng điên. “Mày là đứa độc ác, mày tóm lại chỉ như vậy mà thôi!” thằng Agnan hét lên và nó bắt đầu bật khóc.

“Này, bọn kia!” thằng Alceste cất tiếng gọi từ gôn của nó.

Nhưng chẳng đứa nào nghe cả. Tôi tiếp tục đánh nhau với Geoffroy, tôi xé tan cái áo đỏ trắng xanh đẹp của nó và nó thì nói: “Úi chà! Úi chà! Úi chà! Chả sao hết! Bố tao sẽ lại mua cho tao hàng đống nữa!” Và nó đá lia lịa vào mắt cá chân của tôi. Rufus thì đuổi theo thằng Agnan đang gào lên: “Tao có kính đấy! Tao có kính đấy!” Joachim chẳng để ý đến đứa nào hết, nó đang tìm tiền của nó, nhưng mãi nó vẫn chẳng tìm thấy. Còn thằng Eudes, ở mãi trong gôn cũng đã chán ngấy lên rồi, nó bắt đầu đấm tứ tung vào mũi những đứa nào ở gần nó, có nghĩa là những đứa trong đội của nó. Tất cả bọn đều kêu gào, và chạy. Cả bọn chơi thực sự quá là vui, đúng là hết sảy!

“Dừng lại ngay, bọn mày!” Alceste kêu lên lần nữa.

Thế là thằng Eudes bực mình. “Mày cứ giục phải chơi ngay, nó nói với Alceste, thì đã chơi rồi đấy thôi. Nếu mày muốn nói gì nữa, thì hãy đợi lúc nghỉ giữa hiệp!”

“Giữa hiệp gì mới được? thằng Alceste hỏi. Tao vừa mới phát hiện ra bọn mình làm gì có bóng, tao đã để quên ở nhà mất rồi!”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor