Dụ tình - Hồi 07 - Chương 16 phần 2

Lạc Tranh lại bị kinh ngạc thêm lần nữa, nàng biết rõ căn
biệt thự mình đang ở được thiết kế tinh tế đến mức nào, biết rõ toà nhà tập
đoàn WORLD hùng vĩ cùng độc đáo đến cỡ nào, biết rõ những thiết kế bên trong đó
đáng được tán thưởng đến cỡ nào, chỉ là…nàng hoàn toàn không biết hết thảy
những thứ đó đều do một tay Louis Thương Nghiêu tạo ra mà thôi.

“Từ khi anh ấy tiếp quản tập đoàn WORLD liền bắt đầu đổi mới
lại thiết kế kiến trúc của toà nhà, mỗi một viên gạch nơi này đều có mồ hôi của
anh ấy bởi mỗi ngày anh ấy đều đến công trường, cùng các công nhân theo sát
tiến độ xây dựng. Toà nhà này bởi lối kiến trúc cùng phong cách đặc biệt của nó
đã được xếp vào nhóm những toà nhà có ý tưởng thiết kế ý nghĩa nhất trên thế
giới, trở thành một biểu tượng của kiến trúc Paris.”

“Anh ta…sao có thể làm được như vậy?” Lạc Tranh thật sự khó
hiểu, cũng rất khó tưởng tượng ra một Louis Thương Nghiêu khoác áo bảo hộ ra
vào công trường xây dựng sẽ thế nào.

“Anh ấy thích kiến trúc, đáng tiếc, vì mang thân phận trưởng
tôn trong gia tộc cho nên anh ấy đã định phải gánh vác sứ mạng nặng nề của gia
tộc. Anh ấy không thể theo sở thích của mình, học kinh tế cùng phụ trách điều
hành sản nghiệp của gia tộc cũng là chuyện bất đắc dĩ. Nhưng khi anh ấy biết Vũ
thích kiến trúc, anh ấy đã rất khuyến khích nó, có lẽ cũng là một cách để anh
ấy có thể hoàn thành tâm nguyện của mình.”

Liệt khẽ thở dài một tiếng, nói tiếp, “Con người của anh bề
ngoài thâm sâu khó lường nhưng trước mặt tôi và Vũ thì chẳng bao giờ che dấu
bản thân cả. Tôi, Vũ và anh đều thích đua xe, nhất là anh trai, kỹ thuật đua xe
của anh ấy thật sự rất cao thâm, khiến tôi và Vũ cực kỳ hâm mộ. Mà Vũ, mọi
chuyện đều thích noi gương anh ấy, chẳng những thích đua xe, còn muốn tham gia
các giải đua chuyên nghiệp. Anh mặc dù rất lo cho sự an toàn của Vũ nhưng cũng
vẫn khích lệ nó tham dự. Tôi còn nhớ, một ngày trước khi Vũ bước vào giải đấu
quan trọng, anh trai còn tự tay thu thập gỗ mun làm bùa hộ mệnh, làm ra hai
chiếc vòng, một chiếc cho Vũ. Vũ cực kỳ thích chuỗi vòng đó, luôn đeo nó trên
tay, cho đến ngày Vũ ngộ hại….”

Nghi vấn trong lòng Lạc Tranh rốt cuộc cũng được giải đáp.
Thì ra nàng đã đoán đúng. Chuỗi vòng kia quả thực thuộc về Vũ. Chỉ là nàng
không nghĩ tới chuỗi vòng đó do Louis Thương Nghiêu đích thân thiết kế ra. Nhất
định là hắn đã tự tay chọn vật liệu rồi tuyển chọn thợ khéo để chế tác ra chuỗi
vòng đó. Đối với tình cảm của hắn dành cho em trai, Lạc Tranh thực sự cảm động.

“Tôi cùng Vũ thường xuyên đi theo anh ấy nên cũng hình thành
không ít thói quen giống hệt anh. Nhưng mà thói quen này xuất phát từ sự sùng
bái tận đáy lòng, cũng bởi biết anh ấy không hề dễ dàng có được sự nghiệp như
ngày hôm nay nên lại càng thêm kính trọng anh ấy.”

“Sự nghiệp của anh ta không phải dễ dàng có được? Anh ta
không phải xuất thân trong gia đình hoàng gia sao? Sao mọi chuyện lại không
thuận buồm xuôi gió chứ?” Lạc Tranh thật sự khó hiểu.

“Đó là vì mẹ của anh ấy, chúng tôi vẫn gọi bà là dì.” Liệt
vội giải thích cho nàng.

“Dì? Sao hai người lại gọi như vậy?” Lạc Tranh lại càng thắc
mắc hơn.

Liệt suy nghĩ một chút, do dự hồi lâu rồi cũng nói cho Lạc
Tranh biết, “Bởi vì cha mẹ anh ấy vẫn chưa hề cử hành hôn lễ, nói cách khác là
chưa chính thức kết hôn cho nên chúng tôi đều quen gọi bà là dì.”

“Chưa kết hôn? Tại sao lại như vậy?” Lạc Tranh thật sự kinh
ngạc. Vậy….Louis Thương Nghiêu chẳng phải là con ngoài giá thú hay sao?

Dường như nhìn thấu tâm tư nàng, Liệt cười khẽ, “Không phải
như vậy, chị suy nghĩ quá nhiều rồi. Anh trai không phải con ngoài giá thú. Cậu
của tôi, cũng là cha của anh ấy, cả đời chỉ có một người phụ nữ là dì mà thôi.”

“Vậy…” Lạc Tranh lại càng thấy rối tung lên, “Cậu gọi cha
của Louis Thương Nghiêu là cậu? Tại sao lại không gọi là chú? Theo như lời cậu
nói, chẳng phải cậu cũng là người của gia tộc Louis sao?”

Liệt cười nhẹ một tiếng, giải đáp thắc mắc của nàng, “Là thế
này, tất cả con cái trong gia tộc Louis, bất luận nam nữ, sau khi có con đều
đổi theo họ của gia tộc. Nhưng tuy tôi tên Louis Liệt, nhưng mang huyết thống
chân chính trực hệ chỉ có một mình anh trai mà thôi. Tôi nghĩ, người trong gia
tộc cũng thích cách gọi đó.”

“Thì ra là như vậy!” Lạc Tranh gật đầu tỏ ý đã hiểu, “Vậy mẹ
của anh trai cậu đã xảy ra chuyện gì?”

“Nhắc tới chuyện này quả thực rất đau lòng.” Liệt nhún nhún
vai nói, “Trong gia tộc Louis, mỗi một người đều đã được định sẵn cuộc hôn nhân
cho riêng mình. Đương nhiên, chị có thể tưởng tượng được cuộc hôn nhân môn đăng
hộ đối cổ lỗ đó rồi. Gia tộc Louis lại là một dòng họ lâu đời, vừa kinh doanh
vừa tham gia chính trị, cho nên luôn liên hôn với con cháu các gia đình vương
thất khác. Nhưng lúc đó, cậu của tôi lại thích một người phụ nữ bình thường.
Bình thường ở đây không phải chỉ tướng mạo mà là xuất thân của bà.

Dì sinh ra trong một gia đình công chức bình thường, ngẫu
nhiên gặp gỡ cậu mà thôi. Nhưng cậu vừa gặp đã yêu dì, rồi hai người họ tâm đầu
ý hợp đã phát sinh quan hệ. Cậu trở về nhà, nói rõ chuyện với các vị trưởng bối
trong gia tộc, kiên quyết muốn cùng dì kết hôn. Không khó để tưởng tượng ra lúc
đó các vị trưởng bối phản đối đến cỡ nào, thậm chí còn nghĩ ra rất nhiều biện
pháp để ngăn cản hai người họ ở bên nhau.”

Lạc Tranh nghe chuyện, vừa cảm thấy sợ hãi vừa cảm thấy bi
thương. Sinh ra trong gia đình như vậy, cũng khó tránh sẽ có một kết cục khác
đi. Chỉ là ngang nhiên chia rẽ một đôi tình nhân như vậy quả thực quá tàn nhẫn.
Nàng đột nhiên nhớ lại chuyện xưa của Louis 14…Chẳng lẽ, gia tộc này lại tái
diễn thảm cảnh của năm xưa?

“Sau đó thế nào?”

“Về sau, dì có thai, cậu càng kiên quyết muốn kết hôn với dì
hơn nữa. Nhưng trong mắt người lớn trong gia tộc, dì chỉ là một người thuộc
tầng lớp thấp, căn bản không xứng làm con dâu của gia tộc Louis.” Liệt khẽ lắc
đầu, tiếp tục kể, “Khi bọn họ biết dì mang thai, liền nghĩ cách để giành được
đứa bé. Mặc dù bọn họ không thừa nhận dì, nhưng huyết thống trực hệ của gia tộc
Louis thì không thể bỏ qua. Cuối cùng, họ nghĩ ra một cách.”

“Là cách gì?” Trong lòng Lạc Tranh không khỏi nổi lên một
cảm giác bất an.

Liệt nhìn nàng, hít sâu một hơi, “Họ yêu cầu dì sinh đứa bé
ra, nếu là con trai thì sẽ đồng ý cho dì bước vào gia tộc.”

“Bọn họ thật quá đáng, đó hoàn toàn là một vụ giao dịch.”
Lạc Tranh thật sự tức giận.

“Đúng vậy! Đó chỉ là một vụ giao dịch, họ chỉ muốn huyết
thống của gia tộc Louis mà thôi.” Liệt gật đầu, “Cậu đương nhiên không đồng ý.
Cậu toàn tâm toàn ý yêu dì như vậy, chỉ muốn dì được chấp nhận mà thôi. Nhưng
cậu biết rõ, người trong gia tộc chỉ là đang tìm cớ, cho dù dì có sinh được con
trai, bọn họ cũng tuyệt đối không để dì bước vào cửa. Cho nên, cậu cũng đã có
một quyết định rất bạo gan, đó là từ bỏ thân phận vương thất của mình, cùng dì
sống cuộc sống của những người bình thường.”

Lạc Tranh khó nhọc hít một hơi, hai mắt mở lớn, không khỏi
kính nể cha của Louis Thương Nghiêu có thể vì tình yêu mà từ bỏ hết thảy vinh
hoa phú quý.

“Tôi đoán, rốt cục họ vẫn thất bại, phải không?”

“Phải!” Liệt xác nhận lời nàng, “Cậu rời khỏi gia tộc, đưa
dì tới Provence.
Hai người họ trải qua cuộc sống hạnh phúc được một năm. Một năm đó cũng khá yên
ả, nhưng khi dì vừa sinh xong thì lập tức xảy ra chuyện.” Liệt dừng lại một
chút rồi kể tiếp, “Người của gia tộc chỉ chờ dì sinh xong, chỉ cần là bé trai,
họ sẽ tìm cách giết chết dì ngay. Một ngày nọ, khi cậu cùng dì ôm đứa bé mới
sinh từ vườn hoa trở về liền gặp bọn sát thủ. Cậu dù có thể đánh lại bọn chúng
cũng không thể hoàn toàn để ý được tới dì. Khi một tên sát thủ vung lưỡi dao
sáng loáng hướng về phía dì, cậu đã dùng thân mình đỡ nhát dao đó. Cho nên, cậu
chính là dùng mạng của mình để bảo toàn sinh mạng cho dì…”

Lạc Tranh nghe mà run rẩy, vô thức thốt lên, “Thật sự là bi
kịch lại tái diễn…”

“Chị đang nói tới bi kịch giữa Louis 14 và Mary Catherine
sao?” Liệt mỉm cười hỏi lại.

“Đúng vậy, tôi vẫn không rõ truyền thuyết đó có phải thật
hay không nữa.” Lạc Tranh nhẹ nhàng trả lời.

“Là thật, nhưng bởi họ đã hoả thiêu Mary Catherine nên lịch
sử không hề ghi lại tên bà ấy.” Liệt gật đầu khẳng định lại, “Nhưng mà, người
của gia tộc Louis cũng biết chuyện xưa nên rất lo lắng liệu bi kịch đó có lại
tái diễn trên huyết thống trực hệ của gia tộc hay không. Sự thật đã chứng minh,
câu chuyện xưa chính là một ví dụ, chỉ là người chết đi là cậu chứ không phải
dì.”

“Bọn họ…sao có thể ra tay như vậy?” Lạc Tranh thật sự cảm
thấy phẫn nộ.

“Lúc đó, mục tiêu của họ chỉ là dì mà thôi. Bởi bọn họ cho
rằng cậu bị dì mê hoặc, nhất định phải diệt trừ mới được.” Liệt buồn bã nhìn về
phía xa, “Không ngờ, bọn họ lại giết mất huyết thống trực hệ của gia tộc.”

“Sao cậu lại biết chuyện này?” Lạc Tranh thắc mắc với cậu
ta.

“Chúng tôi sau này có gặp dì, mà người của gia tộc cũng
không hề che dấu chuyện đó. Đối với chuyện năm xưa, bọn họ cũng vẫn canh cánh
trong lòng.”

“Các cậu….đã gặp mẹ của Louis Thương Nghiêu?” Lạc Tranh thật
sự ngạc nhiên.

“Đúng vậy, dì vẫn thỉnh thoảng lui tới với người trong gia
tộc. Không, phải nói chính xác là, dì cho tới giờ cũng không rời bỏ anh trai.
Sau khi cậu xảy ra chuyện, dì hận người của gia tộc đến thấu xương, thề không
bước vào gia tộc Louis lấy một bước. Nhưng người của gia tộc đương nhiên không
chịu buông tha đứa bé nên đã đề xuất điều kiện với dì, chỉ cần dì để cho đứa
trẻ trở thành người thừa kế sản nghiệp của gia tộc. Thật ra dì cũng biết đây là
chuyện không thể tránh được nên cũng đề ra điều kiện là không được ngăn cản mẹ
con họ ở bên nhau, nếu không dì sẽ đưa đứa bé đi lập tức.”

Liệt nhẹ nhàng kể tiếp, “Người của gia tộc cũng phải đồng ý,
bởi lúc đó có rất nhiều người của các vương thất khác có mặt, bọn họ không có
cách nào cự tuyệt. Cứ như vậy, anh trai lớn lên trong gia tộc Louis, trở thành
người điều hành sản nghiệp của gia tộc. Còn dì, chỉ cần gặp mặt anh mà thôi,
tuyệt đối không bước chân vào gia tộc nửa bước."

“Vậy…quan hệ giữa anh ta và mẹ…”

“Có thể nói rằng, người phụ nữ quan trọng nhất trong lòng
anh ấy ngoài người mà anh ấy yêu thì chỉ có dì mà thôi. Anh ấy vẫn luôn cảm
thấy cả cuộc đời dì quá vất vả, quá khổ sở cho nên anh ấy đối xử rất tốt với
dì. Chỉ cần dì thích, anh ấy sẽ tìm mọi cách để hoàn thành. Cũng bởi lời của dì
nên anh ấy mới ở lại gia tộc, hoàn thành sứ mạng của cậu năm xưa. Cũng không có
cách nào, anh ấy là trưởng tôn của dòng họ, cho dù muốn tránh cũng không tránh
được.” Liệt lại nhún vai lần nữa, nghiêm túc nhận định.

Lạc Tranh gật đầu, trong lòng không khỏi cảm thấy kính nể mẹ
của Louis Thương Nghiêu.

“Bởi anh biết dì sống rất vất vả, nơi ở lại không tốt cho
nên từ nhỏ anh đã quyết chí trở thành một kiến trúc sư thật giỏi, có thể thiết
kế cho dì những căn nhà đẹp nhất. Anh quả thật đã làm được chuyện đó. Tuy anh
ấy không phải là kiến trúc sư, nhưng hiện tại, tất cả biệt thự mà dì ở đều do
anh ấy đích thân thiết kế, vậy coi như cũng hoàn thành tâm nguyện.” Liệt vừa
cười vừa nói.

Trong lòng Lạc Tranh không khỏi nổi lên một hồi chua xót.
Chuyện của cha mẹ hắn năm xưa quả thực quá bi thảm, mà sự hiếu thuận của hắn
lại khiến cho nàng cảm động…

“Nhưng mà, Lạc Tranh…” Liệt bất ngờ chuyển đề tài, nhìn về
phía nàng, ánh mắt tràn ngập sự nghiêm túc.

Lạc Tranh bị bộ dạng của cậu ta làm cho sợ, vội hỏi, “Cậu
muốn nói gì thế?”

“Tôi không muốn nhìn thấy bi kịch giữa Louis 14 và Mary
Catherine lại lần nữa tái diễn trên người chị. Càng không muốn nhìn thấy chị
lại bước vào con đường như của dì.” Từng lời của Liệt vô cùng chân thành, ý tứ
cũng rất rõ ràng.

Lạc Tranh chợt sững người…

“Hiện tại mặc dù không giống như trước kia, con cháu trong
gia tộc không nhất thiết phải theo sự sắp xếp hôn sự của trưởng bối, nhưng anh
thì tuyệt đối không có ngoại lệ. Anh ấy yêu chị, cho dù là đối với anh ấy hay
chị mà nói thì…” Liệt hít sâu một hơi, “…đều sẽ là một thảm hoạ, sẽ khiến bi
kịch lại tái hiện thêm lần nữa.”

Tim Lạc Tranh không khỏi đập loạn lên, hô hấp cũng trở nên
gấp rút…

“Cho nên, Lạc Tranh, chị đã nghĩ kỹ chưa? Thân phận của anh
ấy không cho phép anh ấy có quyền yêu một người phụ nữ nào khác. Tất cả quyền
chủ động đều ở chị. Chị yêu anh ấy sao?” Liệt nhìn nàng hồi lâu, nghiêm túc
hỏi.

“Tôi…” Lạc Tranh không khỏi cảm thấy bi thương. Đúng vậy,
ngay từ đầu nàng đã biết, hai người bọn họ vĩnh viễn thuộc về hai thế giới,
vĩnh viễn không thể cùng xuất hiện. Trong thế giới của Louis Thương Nghiêu
không phải còn có một vị công chúa hay sao? Bọn họ mới là môn đăng hộ đối…”

“Liệt, tôi không biết cậu đang nói bậy cái gì. Tôi sao có
thể yêu anh ta chứ?” Nói đến đây, Lạc Tranh miễn cưỡng nở nụ cười, “Con người
tôi, tính mệnh vẫn là quan trọng nhất, biết rõ anh ta nguy hiểm như vậy sao có
thể ngốc nghếch yêu chứ? Hơn nữa, trong mắt anh ta, tôi…chẳng qua chỉ là một
tình nhân mà thôi. Tôi cùng anh ta, vĩnh viễn không thể nào…”

“Lạc Tranh, tôi không thích nghe chị nói về mình như vậy.
Trong mắt tôi, chị là người hoàn mỹ nhất.” Thẳm sâu trong đáy mắt Liệt hiện lên
một suy nghĩ sâu xa, nở nụ cười, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, “Nhưng
mà, mặc kệ chị yêu hay không yêu, đối với tôi không quan trọng. Tôi sẽ bảo vệ
chị, nhất định sẽ bảo vệ chị, không để chị bị tổn thương dù chỉ một chút.”

“Liệt…” Lạc Tranh thực sự cảm động trước sự chân thành của
cậu ta. “Không cần phải vì tôi làm gì hết, tôi cũng không thể cho cậu cái gì…”

“Tôi cũng đâu cần hồi đáp.” Liệt nghe vậy liền cười lớn,
“Yên tâm đi, tôi yêu chị là chuyện của riêng tôi, không liên quan gì tới chị.
Cho nên, tôi bảo vệ chị cũng là chuyện cá nhân mà thôi. Yêu cầu của tôi rất đơn
giản, chỉ hy vọng chị có thể mỗi ngày đều vui vẻ, vậy là đủ rồi.”

“Cảm ơn cậu!” Lạc Tranh thật sự lần đầu tiên gặp được một
người hiểu chuyện như Liệt. Tuy tuổi tác không nhiều nhưng cậu ta thật sự rất
tâm lý.

Liệt cười, rồi lại đau lòng nhìn nàng, cuối cùng, không kìm
chế được đem nàng kéo nhẹ, ôm vào lòng….

Tình yêu một khi đã nảy sinh thì sao có thể kìm chế được
đây? Không kìm chế được nên Liệt chỉ có thể đem hết khả năng của mình để nàng
cảm thấy vui vẻ cùng an toàn, không để cho nàng phải chịu tổn thương dù chỉ một
chút…

Lạc Tranh lẳng lặng vùi ở trong ngực của Liệt. Cậu ta đã
không còn là cậu thanh niên năm xưa, cậu ta đã trở thành một người đàn ông
trưởng thành với lồng ngực vạm vỡ, đủ để cho nàng dựa vào. Nhưng, lòng của nàng
lại không ngừng đau đớn, trong đầu chỉ nghĩ đến người đàn ông kia…

Xa xa, Louis Thương Nghiêu đứng đó, hình ảnh hai người dưới
bóng cây ôm nhau đập thẳng vào mắt khiến sống lưng hắn bất giác lạnh cứng lại.
Ngay cả gương mặt cương nghị cũng trở nên lạnh băng, đôi môi mỏng mím chặt lại,
không khó nhận ra hắn đang cố gắng nhẫn nhịn tới mức nào.

Hắn vẫn không hề chớp mắt nhìn về phía Lạc Tranh cùng Liệt,
bàn tay đột nhiên siết lại thành nắm đấm. Nụ cười dịu dàng như vậy, nàng chưa
từng dành cho hắn bao giờ. Một cảm giác ghen tức chưa từng có nảy sinh trong
lòng hắn, nhanh chóng lan tràn khắp lục phủ ngũ tạng, khiến hắn cơ hồ không thở
nổi…

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/