Dụ tình - Hồi 06 - Chương 19 phần 1

Chương 19: Bí mật giữa hai người đàn ông

Ôn Húc Khiên nghe vậy sắc mặt có chút lúng túng, liếm liếm
môi, hồi lâu không nói nổi lời nào. Hắn vươn tay cầm lấy ly rượu, uống mà không
có chút cảm giác.

Louis Thương Nghiêu cũng không nói gì, ánh mắt giống như
thanh đao sắc lạnh xẹt qua khuôn mặt đang cố tỏ vẻ bình tĩnh của Ôn Húc Khiên.
Ánh mắt hắn vẫn vô cùng tự nhiên cùng bĩnh tĩnh như thường ngày, dường như
chuyện đang được nói đến lúc này không chút quan trọng, lại có vẻ như….hết thảy
mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay của hắn vậy. Ngay cả nụ cười mơ hồ trên
môi cũng rất khó để đoán định.

Một lúc sau…

“Thương Nghiêu, anh không thể như vậy…” Giọng Ôn Húc Khiên
dường như đã trở nên yếu đi, thanh âm cũng hạ xuống, còn có chút ý khẩn cầu,
“Chuyện đó hoàn toàn không giống những gì anh đã hứa với tôi.”

Ánh mắt Louis Thương Nghiêu thoáng hiện lên chút tối sầm
nhưng rất nhanh liền bị gương mặt vui vẻ của hắn che đi, ánh mắt của hắn vĩnh
viễn khiến người khác có cảm giác vô hại nhưng mà hắn tuyệt đối không phải là
người vô hại.

“Anh cứ liên tục nhắc chuyện lúc trước, vậy thì đem hết
chuyện lúc trước nói ra đi.” Louis Thương Nghiêu khẽ duỗi ngón tay, nhẹ nhàng
vuốt ve dọc theo ly rượu, vẻ mặt vô cùng nhàn nhã.

Ôn Húc Khiên nghe vậy ánh mắt liền sáng lên, nhưng cũng
không biểu hiện quá rõ nét, hắn nhanh chóng đổi sang bộ dạng nghiêm túc, “Được,
Thương Nghiêu, nếu hôm nay mọi chuyện đã tới nước này, tôi cảm thấy có giấu
diếm cũng không có ý nghĩa gì, chẳng bằng đem tất cả nói ra hết.”

Louis Thương Nghiêu cũng không có biểu hiện gì cụ thể nhưng
cũng không có ý định ngăn cản hắn.

“Thương Nghiêu, tôi hỏi anh một câu, anh không ngại nói thật
cho tôi biết chứ?” Ôn Húc Khiên nhìn về gương mặt thản nhiên của người đàn ông
đối diện. Cùng là đàn ông nhưng hắn ta lại có hết thảy quyền lực, tiền bạc, phụ
nữ - quá nhiều thứ mà đàn ông đều luôn tranh giành để đạt được.

“Thoải mái hỏi đi!” Louis Thương Nghiêu hờ hững đáp lại.

“Tôi muốn biết, có phải từ trước khi tôi cùng Lạc Tranh tới Paris, anh đã chú ý tới
cô ấy?” Ôn Húc Khiên không phải người ngu, vấn đề này hắn đã để trong lòng từ
rất lâu rồi. Hắn vẫn luôn tự hỏi, vì cái gì mà lúc trước Thương Nghiêu nhất
định phải làm cho Lạc Tranh tự mình tới Paris
nói chuyện hợp tác mới được?”

Louis Thương Nghiêu cũng không hề giấu diếm, trả lời vô cùng
dứt khoát, “Đúng vậy, khi cô ấy làm luật sư biện hộ xuất hiện trên toà khiến
tập đoàn của tôi chịu thiệt hại, tôi đã chú ý cô ấy rồi.”

“Nói như vậy, kể từ ngày Lạc Tranh thắng vụ kiện đó, anh đã
bắt đầu lên kế hoạch này?” Ôn Húc Khiên quả thực bị chấn động.

“Phải!” Louis Thương Nghiêu vô cùng phối hợp, hết thảy câu
hỏi đều trả lời rất thẳng thắn.

“Vì sao? Chẳng lẽ chỉ vì anh bị thua kiện?”

“Cái nguyên nhân này…” Louis Thương Nghiêu nghe vậy chỉ
cười, “…người nên biết không phải là anh.”

Ôn Húc Khiên có chút sững người.

“Khi anh cùng Lạc Tranh lần đầu tiên xuất hiện ở phòng làm
việc của tôi, thật sự tôi đã có hứng thú với bạn gái của anh rồi. Nhưng mà,
hứng thú này không phải đột nhiên phát sinh, mà là có từ trước đó. Tôi cũng đã
tìm hiểu rõ mọi thông tin về cô ấy, cho nên tôi phát hiện ra, càng hiểu rõ cô
ấy, tôi càng cảm thấy hứng thú với cô ấy.” Louis Thương Nghiêu khẽ nhấp một
ngụm vang đỏ, hờ hững lên tiếng.

“Cho nên…” Ôn Húc Khiên hít sâu một hơi, “Cùng ngày hôm đó,
anh liền đưa ra yêu cầu kia với tôi?”

“Phải, bởi vì tôi có hứng thú với Lạc Tranh, cho nên tôi mới
đề nghị với anh, việc để bạn gái anh ở bên tôi một đêm.” Louis Thương Nghiêu
ngắt luôn lời Ôn Húc Khiên và đưa ra câu trả lời.

Vẻ mặt Ôn Húc Khiên thực có chút quái dị

“Mà anh, không phải lúc đó đã rất vui vẻ nhận lời hay sao?”
Khoé môi Louis Thương Nghiêu nổi lên nét cười lạnh.

“Đó là bởi vì…” Ôn Húc Khiên cắn răng, hít sâu một hơi, lấy
hết dũng khí nói, “Đó là bởi vì anh đã cam kết, chỉ cần tôi đồng ý để cho Lạc
Tranh cùng anh một đêm, anh chẳng những đồng ý hợp tác, mà còn bảo đảm cho văn
phòng luật trở thành văn phòng hàng đầu ở Hongkong, và vươn ra tầm quốc tế. Tôi
tin tưởng anh, bởi vì tôi tin anh nói được nhất định làm được.”

“Không sai, cho nên tôi và anh đã hợp tác rất vui vẻ.” Louis
Thương Nghiêu không buồn đếm xỉa đến hắn, cười cười, “Mà văn phòng luật của anh
không phải đã vượt qua cửa ải khó khăn rồi sao?”

“Nhưng mà…” Ôn Húc Khiên nhìn chằm chằm hắn, “Anh lật lọng,
Thương Nghiêu, tôi không ngờ là anh nói lời lại không giữ lời.”

Louis Thương Nghiêu nghe vậy, ngón tay khẽ duỗi ra, “Lật
lọng? Húc Khiên, anh dùng từ này để hình dung bạn của mình hình như không được
hay cho lắm.”

“Chẳng lẽ tôi nói sai sao? Là anh nói, anh chỉ cần Lạc Tranh
một đêm, chỉ cần một đêm.” Ôn Húc Khiên nhìn chằm chằm hắn.

Louis Thương Nghiêu nhếch môi cười, “Anh muốn nói cái
gì?"

“Là chính miệng anh nói, chỉ cần cô ấy một đêm, chỉ cần một
đêm là được rồi. Nhưng mà theo tôi biết, cô ấy ở trên giường của anh không phải
chỉ có một đêm, không phải sao?” Ôn Húc Khiên lúc nói những lời này, giọng có
chút tê tái.

Louis Thương Nghiêu ngược lại không hề cảm thấy lúng túng,
nở nụ cười xấu xa, “Húc Khiên, chuyện liên quan đến phụ nữ không phải là việc
mà người trong cuộc có thể khống chế được. Anh không phải cũng như vậy hay sao?
Loại chuyện như vậy lần đầu tiên dĩ nhiên sẽ có lần thứ hai.”

“Nhưng mà…” Hô hấp của Ôn Húc Khiên có chút gấp gáp, “Nhưng
mà Lạc Tranh dù sao cũng không phải là xử nữ!”

“Húc Khiên, tôi nhớ anh đâu bị mắc chứng bệnh Alzheimer.”
Louis Thương Nghiêu thu lại nụ cười, giọng nói cũng trầm xuống, “Lúc trước tôi
từng hỏi anh, là chính miệng anh nói cho tôi biết, cô ấy đã không còn là xử nữ,
cũng là chính miệng anh nói, người phụ nữ này chỉ để giúp anh đấu tranh giành
thiên hạ, cho dù có là dùng thân thể đổi lấy cũng được. Nếu như lúc trước anh
nói rõ cho tôi biết, cô ấy là xử nữ, có lẽ tôi sẽ nương tay. Bởi vì tôi ghét
nhất chính là động vào xử nữ.”

Câu nói sau cùng thốt ra, hai hàng lông mày của hắn cũng
chau lại, không khó nhận ra, đây là những lời thật lòng của hắn.

“Tôi…” Ôn Húc Khiên thực bị cứng họng. Thật lòng mà nói, nếu
như hắn biết Lạc Tranh vẫn là xử nữ, nhất định sẽ không để cho Thương Nghiêu
chiếm được tiện nghi. Hắn vốn cho rằng bốn năm trước nàng đã sớm…

Mỗi lần nghĩ tới chuyện này, hắn đều cảm thấy rất khó chịu,
nhất là khi hắn phát hiện ra vóc dáng Lạc Tranh mê người tới mức nào, trong
lòng không khỏi hối hận không thôi.

“Húc Khiên, chuyện này là anh không đúng. Hoặc có lẽ do anh
quá nóng vội, nhưng mà cho dù anh đem người bạn gái vẫn còn là xử nữ dâng lên
cho tôi, trong mắt tôi mà nói anh cũng chỉ là vì mình mà thôi.”

“Không, tôi không biết mọi chuyện sẽ thành thế này!” Ánh mắt
Ôn Húc Khiên nhất thời rối loạn, bàn tay vô thức vung lên, “Cứ cho là như vậy,
anh cũng không thể hết lần này đến lần khác động vào cô ấy, anh không phải là
đang giúp tôi, mà là đang hại tôi, khiến tâm trí Lạc Tranh cũng không còn chỗ
cho tôi nữa.”

Louis Thương Nghiêu nghe thấy mấy lời này, nhếch môi bật lên
tiếng cười vui vẻ. Thân hình cao lớn của hắn hơi nghiêng về phía trước như thể
dò xét. Ánh mắt đen thẳm cũng ánh lên đầy tà mị, giống như ánh sao xẹt qua trên
bầu trời đêm, không thể nắm bắt.

“Anh định nói đến đêm tân hôn của hai người?”

Đáy mắt Ôn Húc Khiên rõ ràng có chút lúng túng, hơi mất tự
nhiên nhìn lại Louis Thương Nghiêu, cũng không nói gì. Đêm đó…

“Khó mở miệng sao?” Louis Thương Nghiêu đưa mắt nhìn hắn, nụ
cười càng lúc càng mờ ám mang theo chút lười biếng, “Húc Khiên, tôi và anh, từ
đó đến giờ đều là giao dịch bình đẳng, không phải sao?” Một câu hỏi tưởng như
đơn giản của hắn nhưng lại mang theo bao nhiêu sự lạnh lùng cùng tàn nhẫn.

Yết hầu Ôn Húc Khiên khẽ nhấp nhô, hắn dường như muốn nói gì
đó nhưng tắc nghẹn lại ở cổ…

“Tôi trước giờ chưa từng nhận mình là người tốt lành gì. Tôi
là thương nhân, đương nhiên hết thảy mọi chuyện tôi làm đều xuất phát từ lợi
ích.” Giọng nói của Louis Thương Nghiêu mặc dù khá lạnh nhạt, nhưng thái độ
không hề hoà hoãn, “Nếu tôi đã hứng thú với bạn gái của anh, thì tôi cũng dùng
một thứ tương đương để trao đổi. Có qua có lại, đây là chuyện hết sức bình
thường.”

"Nhưng mà..." Ôn Húc Khiên ấp úng.

“Trong mắt anh, Lạc Tranh cũng chỉ là quân cờ để anh từng
bước tiến lên mà thôi.” Louis Thương Nghiêu cười nhẹ, nói tiếp, dường như không
buồn để ý tới thái độ ấp úng của Ôn Húc Khiên.

“Lần đầu tiên của Lạc Tranh đổi lấy sự hợp tác với tập đoàn
của tôi, không chỉ vậy, còn thông qua vụ hợp tác đó đem lợi nhuận của văn phòng
luật tăng thêm mấy lần. Ngay cả đêm tân hôn, không phải cũng đã đổi lại không
ít lợi ích hay sao? Húc Khiên, tôi nói không sai chứ?”

"Là..." sắc mặt Ôn Húc Khiên càng lúc càng lúng
túng, nhìn Louis Thương Nghiêu vội nói thêm một câu, “Nhưng đó là do anh uy
hiếp tôi…”

“Húc Khiên, nói vậy không đúng rồi, con người tôi trước giờ
làm việc luôn không thích cưỡng bách người khác, sao có thể nói đến uy hiếp
chứ?” Louis Thương Nghiêu buồn cười nhướng mày, thong thả nói.

Ôn Húc Khiên siết chặt nắm đấm, không khó nhận ra nội tâm
hắn đang rất kích động.

“Thực tế tôi căn bản không có sự lựa chọn.” Hắn nhìn chằm
chằm Louis Thương Nghiêu, so với nụ cười hờ hững kia, bộ dạng Ôn Húc Khiên lúc
này thực rất nóng vội, “Lúc ấy anh nói muốn có đêm tân hôn của Lạc Tranh, tôi
đã phản đối, nhưng mà hành vi của anh đã cho tôi biết rõ, nếu tôi từ chối, tôi
sẽ mất tất cả.”

"Không, không, không, Húc Khiên, tôi thấy anh nhớ nhầm
rồi.” Louis Thương Nghiêu bày ra bộ dạng ngạc nhiên nhìn hắn, “Lúc đó, tôi đã
nói, tâm trạng của tôi không tốt sẽ ảnh hưởng tới suy nghĩ của một số người có
địa vị mà thôi. Nhưng mà anh vừa nghe xong đã lập tức đáp ứng đề nghị của tôi.
Cho nên, Húc Khiên, cùng là đàn ông nhưng tôi thật sự bội phục anh, đã biết rõ
đêm tân hôn sẽ xảy ra chuyện gì mà vẫn có thể tỉnh táo hoàn thành hôn lễ.”

Ôn Húc Khiên đương nhiên nghe ra ý châm chọc trong những lời
vừa rồi, nắm tay liền siết lại, “Đúng là anh đã nói câu đó, nhưng mà những quan
chức kia sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới văn phòng tôi, khách hàng cũng sẽ theo đó
mà bỏ đi, như vậy còn không coi là uy hiếp sao?”

Đối với năng lực của Thương Nghiêu, Ôn Húc Khiên chưa từng
dám hoài nghi. Lúc đầu hắn vốn nghĩ Thương Nghiêu chỉ là một thương nhân bình
thường mà thôi, nhưng sau khi hợp tác, Thương Nghiêu đã đem đến cho hắn không
biết bao nhiêu lợi nhuận cùng những mối quan hệ làm ăn. Từ đó hắn bắt đầu hoài
nghi, Thương Nghiêu thực sự không phải là người đơn giản như vậy. Bởi vì hắn
phát hiện, trong chính giới Thương Nghiêu cũng có tầm ảnh hưởng nhất định. Từ
khi hợp tác cùng hắn, văn phòng luật nhận được rất nhiều hợp đồng tư vấn từ
phía các quan chức chính phủ, cơ hội này không phải văn phòng luật nào cũng có
được, cho dù là văn phòng luật danh tiếng đi chăng nữa, nếu không có quan hệ
dẫn lối thì khó mà nhận được những hợp đồng kiểu này.

Cho nên nếu như Thương Nghiêu rút khỏi vị trí trung gian này
thì mọi vụ làm ăn sẽ hoàn toàn sụp đổ, nói không chừng còn có thể đem lại nhiều
hệ luỵ phiền toái hơn nữa.

Louis Thương Nghiêu dường như nhìn thấu tâm tư Ôn Húc Khiên,
ánh mắt hiện lên ý mỉa mai rõ ràng.

“Uy hiếp? Anh dùng từ này không cảm thấy buồn cười sao. Rõ
ràng là chuyện bản thân có thể lựa chọn, nhưng lại hết lần này tới lần khác tìm
cách đổ lỗi cho người khác.”

Nói đến đây, Louis Thương Nghiêu khẽ cười, lắc lắc đầu, “Húc
Khiên, là chính anh quá nóng lòng cầu xin mà thôi, lúc đó anh hoàn toàn có thể
cự tuyệt tôi. Cho dù mất đi hợp đồng với các quan chức chính phủ đó, anh vẫn
còn một loạt khách hàng cũ vẫn có thể tiếp tục duy trì, khó khăn chỉ là tạm thời
mà thôi. Nếu như trong lòng anh ngay thẳng, cần gì phải để ý tới quyết định của
tôi.”

"Tôi..."

“Anh chỉ không muốn đi còn đường bình thường mà thôi. Người
muốn đi đường tắt chính là người dễ bị lợi dụng sơ hở nhất.” Louis Thương
Nghiêu khẽ cười, “Cho nên, anh đem Lạc Tranh tặng cho tôi, mà anh cũng nhận lại
không ít lợi ích, chẳng lẽ vậy không phải là trao đổi công bằng hay sao?”

Ôn Húc Khiên hít sâu một hơi, "Nhưng mà vấn đề bây giờ
là anh muốn thu mua văn phòng luật của tôi?”

“Húc Khiên, anh lại xuyên tạc ý của tôi rồi. Anh không phải
luật sư sao, thế nào mà năng lực phán đoán lại kém như vậy?” Louis Thương
Nghiêu chậm rãi nói tiếp.

“Anh không ngừng muốn được tài trợ, vậy tôi cũng chỉ là giúp
anh một tay mà thôi.”

“Thương nhân quả nhiên chỉ biết đến lợi ích.” Ôn Húc Khiên
khó nhọc nở nụ cười, “Chỉ hận tôi rơi vào bẫy của anh, càng ngày càng lún sâu…”

“Húc Khiên, thật ra tôi rất muốn giúp anh, cho nên tôi mới
đề xuất yêu cầu cuối cùng kia!” Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng lên tiếng, khoé
môi cũng tỏ rõ hàm ý vui vẻ.

“Để tôi đem Lạc Tranh bán đứt cho anh sao?” Đáy mắt Ôn Húc
Khiên thoáng có chút khác thường.

“Nói một cách chính xác, thì là…” Louis Thương Nghiêu cất
giọng mang theo bao nhiêu hàm ý dụ dỗ, “…tôi muốn dùng một khoản tiền để đổi
lấy chữ ký của anh, chỉ đơn giản vậy thôi.”

Ôn Húc Khiên sững sờ, hồi lâu cũng không có phản ứng với ý
tứ trong lời nói vừa rồi của Louis Thương Nghiêu.

Khoé môi Louis Thương Nghiêu nhếch lên nụ cười đầy mỉa mai,
đem một tập tài liệu chậm rãi đẩy tới trước mặt Ôn Húc Khiên, lạnh nhạt lên
tiếng.

“Bây giờ, ký nó đi! Tôi chỉ cần anh ký tên một chữ, xong rồi
anh sẽ nhận được một khoản tiền không hề nhỏ.”

Ôn Húc Khiên có chút ngờ vực cầm lấy tài liệu, mở ra đọc,
thực sự bị kinh ngạc, “Cái này….làm sao mà anh có được tờ thoả thuận ly hôn
này?”

Thoả thuận ly hôn này vẫn luôn đặt bên cạnh hắn, sao Thương
Nghiêu lại có thể lấy được?

Trên bản thoả thuận ly hôn, Lạc Tranh đã ký tên từ lâu, chỉ
còn lại một chỗ trống, đang chờ chữ ký của hắn.

Đương nhiên, Louis Thương Nghiêu cũng không có ý định trả
lời câu hỏi vừa rồi, ngón tay thon dài chỉ khẽ gõ nhịp lên mặt bàn một cách
lười biếng.

“Chỉ cần anh ký tên, từ nay về sau, anh và Lạc Tranh sẽ
không còn bất kỳ quan hệ gì.”

Bản thoả thuận ly hôn đặt trước mặt Ôn Húc Khiên giống như
đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn. Hắn nhìn bản thoả thuận một cái, lại nhìn
về phía Louis Thương Nghiêu, trong mắt ánh lên vài phần đề phòng.

Louis Thương Nghiêu cũng không hề thúc giục hắn, chỉ lẳng
lặng ngồi đó, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm từng biểu hiện trên mặt hắn.

Ôn Húc Khiên hít sâu một hơi, một lúc sau, lại đem bản thoả
thuận ly hôn đặt qua một bên nhìn Louis Thương Nghiêu, “Tôi nói rồi, tôi không
muốn ly hôn với Lạc Tranh, càng không muốn chấp nhận cái việc anh gọi là mua
bán tình yêu kia.”

“Rất có cốt khí!” Khoé môi Louis Thương Nghiêu nổi lên một
nụ cười nhẹ mang theo ý trào phúng, “Tôi vẫn nhắc lại câu nói cũ, quyền chủ
động ở trong tay anh, nếu như anh ký nó, anh sẽ nhận được một khoản đầu tư mà
anh không dám ngờ tới, còn nếu như không chịu ký tên…” Hắn khẽ dừng lại, thảnh
thơi nhìn Ôn Húc Khiên, “…Vậy anh có thể bắt đầu lại từ đầu.”

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/