Bỏ rơi ma vương tổng tài - Chương 397 - 398

Chương 397

Sau khi Mân Huyên nhảy ra khỏi xe, phản ứng đầu tiên chính là bảo vệ bụng, nhưng hai tay bị trói sau lưng, cô đành phải co đầu gối lại, cuộn tròn như con tôm ném mình ra ngoài, lăn lông lốc trên mặt đường.

Cảm giác đau đớn đầu tiên là ở lưng, sau đó là bàn tay… Cảm giác da thịt mài trên mặt đường đau đến mức khiến đôi môi cô đang cắn chặt bật máu. Sau đó, cảm giác đau đớn bớt đi một chút, cả người cô lăn trên một mặt mềm xốp, cuối cùng ngừng lại. Thì ra chính phủ đang kiến tạo nơi này thành một địa điểm du lịch, ở đây có một bãi cỏ rất dày.

“Huyên...” Doãn Lạc Hàn chạy như bay tới nâng cô dậy, gần như phát điên liến thoắng hỏi “Huyên, em có sao không? Em đau ở đau? Mau nói cho anh biết… Anh đưa em tới bệnh viện...”

Hắn còn chưa nói xong thì nghe thấy một tiếng nổ lớn ở gần đó. Theo bản năng, hắn cuộn người bao cô lại, dùng toàn bộ thân thể để bảo vệ cho cô, sau đó bọn họ lại nghe thấy vài tiếng nổ mạnh nữa, khói đặc cuồn cuộn bốc lên.

Một chiếc container đột  nhiên dừng lại trước mặt bọn họ, người lái xe run rẩy mặt cắt không còn hột máu, lắp bắp nói “Hai người… hai người làm chứng cho tôi… không phải lỗi của tôi… tôi… Tôi đang đi bình thường… cái xe kia không biết làm sao tự nhiên lao tới… Tôi...”

Mân Huyên nháy mắt đã hiểu ra vấn đề. Nhất định là sau khi cô nhảy khỏi xe, Lăng Chính Đào và Chu Hiếu Linh thấy món tiền trước mắt lại biến mất, càng thêm oán hận mắng chửi nhau. Ai ngờ đối diện lại có một chiếc container đang đi tới, Chu Hiếu Linh bất ngờ không kịp phản ứng, vội quẹt vô lăng tránh, sau đó xe đâm mạnh vào núi, bị nổ lớn.

Khói đen vẫn không ngừng bốc lên. Mân Huyên ngơ ngác nhìn, không ngờ cuối cùng chú và Chu Hiếu Linh lại có kết cục như vậy…

Trên tay chú đã dính đầy máu tươi, giết hai mạng người, lại thêm tội bắt cóc, khẳng định bị bắt cũng sẽ bị tử hình. Nhưng Chu Hiếu Linh chỉ là vì tiền, bí quá hóa liều, là đồng phạm bắt cóc cùng chú, cuối cùng lại có kết cụ như vậy… thật không đáng….

“Huyên, em có sao không?” Doãn Lạc Hàn cẩn thận đau xót nâng người cô lên, xem xét những vết thương trên cơ thể cô.

Cô cúi đầu nhìn bụng mình, chợt nở nụ cười ngọt ngào hạnh phúc “Hàn, đứa nhỏ không sao rồi…”

“Mạng của em không lo, còn lo cho đứa bé…” Hắn nhéo mũi cô, đau đớn trách cứ  “Nếu mất đứa nhỏ này, chúng ta vẫn có thể có đứa nhỏ khác, nhưng nếu em có chuyện gì thì anh phải làm sao đây? Đối với anh, em mới là quan trọng nhất, biết chưa?”

“Vâng.” Cô cười gật đầu, nhưng cô không hối hận vì đã làm như vừa rồi. Cô yêu thương cục cưng trong bụng này vô cùng, cho dù có như thế nào cô cũng phải bảo vệ nó, không để cho nó phải chịu thương tổn.

Doãn Lạc Hàn nhẹ nhàng gỡ dây thừng trên cổ tay cô ra, lại nhận thấy cô có chút không bình thường, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn lại nổi lên những tia lo lắng đau lòng “Em sao vậy? Em đau ở đâu? Mau nói cho anh biết!”

Lúc này cơn đau lại đột nhiên truyền đến, cô cúi đầu nhìn bàn tay xây xát đỏ tươi máu, khóc nấc lên “Tay của em… tay của em… đau quá…”

“Anh đưa em đi bệnh viện.” Doãn Lạc Hàn ôm lấy cô, nhấc bổng cô lên đi về phía xe thể thao.

Cô nằm trong lòng hắn, quay đầu nhìn cuộn khói đen đằng sau lưng. Vài chiếc xe đi qua thấy tình cảnh như vậy đã dừng lại gọi điện thoại cho cảnh sát.

Hắn cẩn thận đặt cô xuống ghế, sau đó nhanh chóng khởi động xe. Cô vẫn nhìn về phía cuộn khói đen, thấy xe cảnh sát đã kéo nhau tới, lại thấy người lái container vừa rồi đang đứng nói chuyện cùng cảnh sát, còn chỉ tay về phía xe bọn họ.

Cổ tay lại truyền đến sự đau đớn. Cô cắn chặt môi, mặt trắng bệch “Hàn… chúng ta phải làm chứng cho bác tài xế kia….”

“Hiện giờ đưa em đi bệnh viện mới là quan trọng, chuyện đó để anh xử lí là được.” Hắn thương tiếc nhìn đôi tay cô. Xe thể thao lao vun vút trên đường, hướng thẳng tới bệnh viện.

Tại bệnh viện, sau khi chụp X quang xong, bác sĩ nói cô bị gãy tay, phải bó bột. Trong suốt thời gian đó cánh tay luôn phải nẹp chặt, không được cử động mạnh, cũng không được động vào nước, sau một tháng có thể bình phục.

Nhìn hai tay bó bột, lại nhìn thân hình xây xước chật vật của mình, cô bối rối “Làm sao bây giờ? Như thế này làm sao mà em đi làm được?”

“Tay em như vậy còn đi làm sao được! Yên tâm nghỉ ngơi đi, anh đã giúp em xin nghỉ phép một tháng rồi.” Doãn Lạc Hàn bế cô ra khỏi bệnh viện. Tay cô bị thương như vậy, hắn đương nhiên vô cùng đau xót, nhưng đồng thời hắn cũng có chút vui mừng, vì lí do này, hắn đã có thể bảo cô ở nhà tĩnh dưỡng, không đi làm nữa.

Một tháng sau cũng đến hôn lễ của bọn họ rồi, sau đó lại là tuần trăng mật. Sau khi đi tuần trăng mật về, bụng cô cũng to lên rồi, lúc đó hắn sẽ nói cô tiếp xúc nhiều với máy tính có thể gây hại cho con, chờ sinh con xong mới đi làm tiếp, mà đợi đến lúc để “đi làm tiếp” cũng là cả năm trời rồi. Hợp tình hợp lý như vậy, làm sao cô lại không nghe cho được!

Trước Doãn trạch đỗ một chiếc xe cảnh sát. Doãn Lạc Hàn bình thản bế cô đi vào trong. Doãn Lương Kiến lập tức ra đón, kích động kêu lên “Mân Huyên! Con làm sao vậy? Sao lại bị thương?...”

Doãn Lạc Hàn cắt lời ông, cúi đầu nhìn Mân Huyên “Bố, cô ấy không sao rồi, con đưa cô ấy lên lầu nghỉ đã, sau đó sẽ xuống.”

Mân Huyên cũng an ủi Doãn Lương Kiến “Con đã khỏe hơn nhiều rồi, bố đừng lo ạ… Cục cưng trong bụng con cũng không sao cả…..”

Sau khi Doãn Lạc Hàn lên lầu, Doãn Lương Kiến vẫn còn ngẩn ngơ đứng im tại chỗ nhìn theo, bờ môi run run, không nói được câu nào, khiến hai cảnh sát đứng cạnh bối rối, không biết làm sao.

Quản gia vội đi tới nhắc khéo “Lão gia, ngài làm sao vậy? Thiếu gia đã nói thiếu phu nhân và đứa bé trong bụng đều không sao cả, lão gia đừng lo….”

“Ông… ông có nghe thấy không?” Doãn Lương Kiến run run quay lại, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa hạnh phúc “Lạc Hàn… Lạc Hàn… Nó… nó vừa gọi tôi là gì?”

Chương 398

“A, sao tôi lại không để ý cơ chứ!” Quản gia vỗ trán một cái, mừng rỡ kêu “Lão gia, thiếu gia tha thứ cho ngài rồi...… Cậu ấy vừa mới gọi ngài...”

“Đúng vậy… rốt cục tôi cũng đợi được ngày này… rốt cục nó cũng gọi tôi một tiếng “Bố”… Tôi cứ tưởng cho đến khi nằm vào quan tài tôi cũng không được nghe nó gọi là bố, không ngờ… Thật không ngờ… Cuối cùng nó cũng...”

Doãn Lương Kiến nhất thời không kìm nén được cảm xúc, từng giọt lệ đua nhau lăn tròn trên gò má già nua. Quản gia cúi người đỡ lão gia ngồi xuống sofa. Hiểu lầm của cha con họ đã nhiều năm như vậy cuối cùng cũng được giải trừ… ông cũng chảy nước mắt, thấy mừng thay cho bọn họ.

“Doãn lão tiên sinh...” Một cảnh sát dường như muốn nói cái gì.

Quản gia lau nước mắt trên khóe mắt “Xin lỗi anh cảnh sát, để các anh chê cười rồi… Thiếu gia vừa nói rồi đó, một lát nữa cậu ấy sẽ xuống.”

“Hàn!” Mân Huyên cười khẽ ra tiếng khi hắn nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.

“Có gì vui sao mà em cười nhiều vậy?” Doãn Lạc Hàn đằng hắng một cái, gương mặt hơi đỏ lên, có vẻ cực kì mất tự nhiên.

“Hôm nay rốt cục anh cũng gọi bố nuôi là bố, hẳn là ông ấy vui lắm đấy.” Cô cười thật tươi.

Thật tốt quá! Trải qua chiều hôm nay, cô càng thêm trân trọng từng giây từng phút bên cạnh hắn. Cô sẽ cùng đón ánh mặt trời mỗi sáng với hắn, cùng hắn chờ đợi tiểu sinh mệnh nho nhỏ trong bụng cô ra đời.

“Em ngồi yên ở đây, không được chạy lung tung nghe chưa? Anh sẽ bảo người giúp việc mang đồ ăn đến… em hẳn là đói lắm rồi….” Doãn Lạc Hàn hôn nhẹ lên môi cô một cái, nhận được cái gật đầu cam đoan của cô mới yên tâm xuống lầu.

Hai cảnh sát dưới lầu yêu cầu hắn về sở cảnh sát để hỗ trợ điều tra, làm khẩu cung,…

Hắn vừa đi không lâu, nữ hầu liền gõ cửa đi vào, mùi thức ăn thơm nức lan tỏa khắp phòng. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, nghĩ đến chú và Chu Hiếu Linh đã nổ tung với chiếc xe, cô lại không có bụng dạ nào để ăn. Vì vậy, cô đơn giản nói “Tôi không muốn ăn, cô đem xuống đi.”

Người hầu lúng túng nhìn nhau, rồi lại nhìn Mân Huyên. Cô đang định nói tiếp thì một tiếng nói ngọt ngào bay tới “Mân Mân, sao lại không ăn?”

“Chỉ Dao!” Mân Huyên vui sướng xoay người, nhìn Chỉ Dao và Chính Vũ đang tới gần.

Chỉ Dao thấy tay Mân Huyên phải bó bột thì xuýt xoa “A, Mân Mân, tay cậu bị thương? Sao vậy? Có phải tại hai kẻ xấu đó không?”

“Mình không sao rồi…” Mân Huyên lắc lắc đầu. Nhìn lên Chính Vũ, cậu ấy đang mỉm cười nhìn Chỉ Dao, trong mắt đầy ắp yêu thương. Xem ra khi chú làm hại Chỉ Dao chiều nay, Chính Vũ rốt cục cũng đã nhận ra tình cảm của mình đối với cô ấy.Tuy cô không biết ở chuyện ở Hàn Quốc của Chỉ Dao và Chính Vũ, nhưng cô tin tình yêu của bọn họ đang nảy mầm, và chẳng mấy chốc sẽ trở thành cây đại thụ, vượt qua mọi giông bão của cuộc đời…

“Mân Mân, để mình bón cho cậu.” Chỉ Dao nhận chén thuốc bổ trong tay người giúp việc, sau đó múc từng thìa nhỏ, thổi nhè nhẹ, rồi chìa trước miệng cô.

Cô cảm động, uống từng ngụm. Cứ nghĩ đến việc tháng sau bọn họ có thể tổ chức hôn lễ đồng thời, cô lại hưng phấn không thôi.

Một lát sau, ba người ngồi bên ban công nói chuyện phiếm. Chỉ Dao nhăn nhó bĩu môi “Ghét thật đấy, Chính Vũ với Lạc ca ca là anh em họ nên con của chúng mình không thể đính hôn với nhau được!”

Thực ra đối với chuyện này, Mân Huyên cũng không quá nóng lòng, bởi thời đại cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy sớm đã trôi qua. Nhưng nhìn Chỉ Dao có vẻ vô cùng thích thú đối với chuyện này, mà cô liếc mắt nhìn Chính Vũ, có thể thấy cậu ấy không hề có chút ủng hộ nào.

Vì vậy, cô suy nghĩ một lúc rồi nói “Chỉ Dao, làm sao chắc chắn được hai đứa trẻ trong bụng bọn mình là một trai một gái? Nói không chừng là hai đứa bé trai, hoặc cũng có thể là hai đứa bé gái, nếu như vậy chẳng phải kế hoạch đính hôn của cậu hỏng hết sao?”

Chỉ Dao ngẩn người, có vẻ bắt đầu cân nhắc. Cô liếc mắt về Chính Vũ ra hiệu, cậu ta cũng lập tức tung hứng “Đúng vậy, Chỉ Dao! Mân Mân nói rất đúng. Bây giờ em cứ đòi kết thông gia, xong mấy tháng nữa hai đứa trẻ sinh ra cùng là nam hoặc cùng là nữ thì phải làm sao?”

“Không thể nào!” Chỉ Dao lắc đầu thật mạnh “Mấy đêm rồi em đều mơ thấy em và Mân Mân trở thành thông gia. Anh có nhớ sáng nay về nước, chúng ta đi xem bói không? Thầy bói cũng nói hai nhà chúng ta sau này sẽ có đại hỷ sự mà….”

“Thật sao?” Mân Huyên trừng mắt. Trước kia vốn dĩ cô không tin vào mấy trò bói toán này, nhưng từ mấy tháng trước khi Chỉ Dao và cô đi xem bói, thầy bói nói về sau bọn họ sẽ tổ chức hôn lễ bốn người, hơn nữa vị trí cũng sẽ thay đổi, bây giờ cẩn thận nghĩ lại quả thật là vô cùng chính xác! Vì vậy lúc này cô cũng thật tò mò… chẳng lẽ hai đứa bé trong bụng cô và Chỉ Dao thật sự có thể nên duyên?

“Ha ha... Mấy đứa đang nói gì vậy? Ông già này có thể tham gia được không?” Doãn Lương Kiến tươi cười chợt xuất hiện phía sau ban công.

“Đương nhiên ạ!” Chính Vũ vội vàng đứng dậy, nhường chiếc ghế đang ngồi cho Doãn Lương Kiến “Cậu, cậu ngồi đi.”

“Ừ, ha ha...” Doãn Lương Kiến cười gật đầu ngồi xuống, rất hưng phấn nói “Bố vừa mới nghe mấy đứa nói chuyện đính hôn cho bọn trẻ con phải không?”

Thấy Doãn Lương Kiến có vẻ hứng thú, Chỉ Dao lập tức liến thoắng “Đúng vậy, bác Doãn, con với Mân Mân muốn như vậy, nhưng Chính Vũ với Lạc ca ca đều phản đối, nói bọn họ là anh em họ hàng nên không thể cho bọn nhỏ đính hôn được.”

 

Chương 397

Sau khi Mân Huyên nhảy ra khỏi xe, phản ứng đầu tiên chính là bảo vệ bụng, nhưng hai tay bị trói sau lưng, cô đành phải co đầu gối lại, cuộn tròn như con tôm ném mình ra ngoài, lăn lông lốc trên mặt đường.

Cảm giác đau đớn đầu tiên là ở lưng, sau đó là bàn tay… Cảm giác da thịt mài trên mặt đường đau đến mức khiến đôi môi cô đang cắn chặt bật máu. Sau đó, cảm giác đau đớn bớt đi một chút, cả người cô lăn trên một mặt mềm xốp, cuối cùng ngừng lại. Thì ra chính phủ đang kiến tạo nơi này thành một địa điểm du lịch, ở đây có một bãi cỏ rất dày.

“Huyên...” Doãn Lạc Hàn chạy như bay tới nâng cô dậy, gần như phát điên liến thoắng hỏi “Huyên, em có sao không? Em đau ở đau? Mau nói cho anh biết… Anh đưa em tới bệnh viện...”

Hắn còn chưa nói xong thì nghe thấy một tiếng nổ lớn ở gần đó. Theo bản năng, hắn cuộn người bao cô lại, dùng toàn bộ thân thể để bảo vệ cho cô, sau đó bọn họ lại nghe thấy vài tiếng nổ mạnh nữa, khói đặc cuồn cuộn bốc lên.

Một chiếc container đột  nhiên dừng lại trước mặt bọn họ, người lái xe run rẩy mặt cắt không còn hột máu, lắp bắp nói “Hai người… hai người làm chứng cho tôi… không phải lỗi của tôi… tôi… Tôi đang đi bình thường… cái xe kia không biết làm sao tự nhiên lao tới… Tôi...”

Mân Huyên nháy mắt đã hiểu ra vấn đề. Nhất định là sau khi cô nhảy khỏi xe, Lăng Chính Đào và Chu Hiếu Linh thấy món tiền trước mắt lại biến mất, càng thêm oán hận mắng chửi nhau. Ai ngờ đối diện lại có một chiếc container đang đi tới, Chu Hiếu Linh bất ngờ không kịp phản ứng, vội quẹt vô lăng tránh, sau đó xe đâm mạnh vào núi, bị nổ lớn.

Khói đen vẫn không ngừng bốc lên. Mân Huyên ngơ ngác nhìn, không ngờ cuối cùng chú và Chu Hiếu Linh lại có kết cục như vậy…

Trên tay chú đã dính đầy máu tươi, giết hai mạng người, lại thêm tội bắt cóc, khẳng định bị bắt cũng sẽ bị tử hình. Nhưng Chu Hiếu Linh chỉ là vì tiền, bí quá hóa liều, là đồng phạm bắt cóc cùng chú, cuối cùng lại có kết cụ như vậy… thật không đáng….

“Huyên, em có sao không?” Doãn Lạc Hàn cẩn thận đau xót nâng người cô lên, xem xét những vết thương trên cơ thể cô.

Cô cúi đầu nhìn bụng mình, chợt nở nụ cười ngọt ngào hạnh phúc “Hàn, đứa nhỏ không sao rồi…”

“Mạng của em không lo, còn lo cho đứa bé…” Hắn nhéo mũi cô, đau đớn trách cứ  “Nếu mất đứa nhỏ này, chúng ta vẫn có thể có đứa nhỏ khác, nhưng nếu em có chuyện gì thì anh phải làm sao đây? Đối với anh, em mới là quan trọng nhất, biết chưa?”

“Vâng.” Cô cười gật đầu, nhưng cô không hối hận vì đã làm như vừa rồi. Cô yêu thương cục cưng trong bụng này vô cùng, cho dù có như thế nào cô cũng phải bảo vệ nó, không để cho nó phải chịu thương tổn.

Doãn Lạc Hàn nhẹ nhàng gỡ dây thừng trên cổ tay cô ra, lại nhận thấy cô có chút không bình thường, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn lại nổi lên những tia lo lắng đau lòng “Em sao vậy? Em đau ở đâu? Mau nói cho anh biết!”

Lúc này cơn đau lại đột nhiên truyền đến, cô cúi đầu nhìn bàn tay xây xát đỏ tươi máu, khóc nấc lên “Tay của em… tay của em… đau quá…”

“Anh đưa em đi bệnh viện.” Doãn Lạc Hàn ôm lấy cô, nhấc bổng cô lên đi về phía xe thể thao.

Cô nằm trong lòng hắn, quay đầu nhìn cuộn khói đen đằng sau lưng. Vài chiếc xe đi qua thấy tình cảnh như vậy đã dừng lại gọi điện thoại cho cảnh sát.

Hắn cẩn thận đặt cô xuống ghế, sau đó nhanh chóng khởi động xe. Cô vẫn nhìn về phía cuộn khói đen, thấy xe cảnh sát đã kéo nhau tới, lại thấy người lái container vừa rồi đang đứng nói chuyện cùng cảnh sát, còn chỉ tay về phía xe bọn họ.

Cổ tay lại truyền đến sự đau đớn. Cô cắn chặt môi, mặt trắng bệch “Hàn… chúng ta phải làm chứng cho bác tài xế kia….”

“Hiện giờ đưa em đi bệnh viện mới là quan trọng, chuyện đó để anh xử lí là được.” Hắn thương tiếc nhìn đôi tay cô. Xe thể thao lao vun vút trên đường, hướng thẳng tới bệnh viện.

Tại bệnh viện, sau khi chụp X quang xong, bác sĩ nói cô bị gãy tay, phải bó bột. Trong suốt thời gian đó cánh tay luôn phải nẹp chặt, không được cử động mạnh, cũng không được động vào nước, sau một tháng có thể bình phục.

Nhìn hai tay bó bột, lại nhìn thân hình xây xước chật vật của mình, cô bối rối “Làm sao bây giờ? Như thế này làm sao mà em đi làm được?”

“Tay em như vậy còn đi làm sao được! Yên tâm nghỉ ngơi đi, anh đã giúp em xin nghỉ phép một tháng rồi.” Doãn Lạc Hàn bế cô ra khỏi bệnh viện. Tay cô bị thương như vậy, hắn đương nhiên vô cùng đau xót, nhưng đồng thời hắn cũng có chút vui mừng, vì lí do này, hắn đã có thể bảo cô ở nhà tĩnh dưỡng, không đi làm nữa.

Một tháng sau cũng đến hôn lễ của bọn họ rồi, sau đó lại là tuần trăng mật. Sau khi đi tuần trăng mật về, bụng cô cũng to lên rồi, lúc đó hắn sẽ nói cô tiếp xúc nhiều với máy tính có thể gây hại cho con, chờ sinh con xong mới đi làm tiếp, mà đợi đến lúc để “đi làm tiếp” cũng là cả năm trời rồi. Hợp tình hợp lý như vậy, làm sao cô lại không nghe cho được!

Trước Doãn trạch đỗ một chiếc xe cảnh sát. Doãn Lạc Hàn bình thản bế cô đi vào trong. Doãn Lương Kiến lập tức ra đón, kích động kêu lên “Mân Huyên! Con làm sao vậy? Sao lại bị thương?...”

Doãn Lạc Hàn cắt lời ông, cúi đầu nhìn Mân Huyên “Bố, cô ấy không sao rồi, con đưa cô ấy lên lầu nghỉ đã, sau đó sẽ xuống.”

Mân Huyên cũng an ủi Doãn Lương Kiến “Con đã khỏe hơn nhiều rồi, bố đừng lo ạ… Cục cưng trong bụng con cũng không sao cả…..”

Sau khi Doãn Lạc Hàn lên lầu, Doãn Lương Kiến vẫn còn ngẩn ngơ đứng im tại chỗ nhìn theo, bờ môi run run, không nói được câu nào, khiến hai cảnh sát đứng cạnh bối rối, không biết làm sao.

Quản gia vội đi tới nhắc khéo “Lão gia, ngài làm sao vậy? Thiếu gia đã nói thiếu phu nhân và đứa bé trong bụng đều không sao cả, lão gia đừng lo….”

“Ông… ông có nghe thấy không?” Doãn Lương Kiến run run quay lại, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa hạnh phúc “Lạc Hàn… Lạc Hàn… Nó… nó vừa gọi tôi là gì?”

Chương 398

“A, sao tôi lại không để ý cơ chứ!” Quản gia vỗ trán một cái, mừng rỡ kêu “Lão gia, thiếu gia tha thứ cho ngài rồi...… Cậu ấy vừa mới gọi ngài...”

“Đúng vậy… rốt cục tôi cũng đợi được ngày này… rốt cục nó cũng gọi tôi một tiếng “Bố”… Tôi cứ tưởng cho đến khi nằm vào quan tài tôi cũng không được nghe nó gọi là bố, không ngờ… Thật không ngờ… Cuối cùng nó cũng...”

Doãn Lương Kiến nhất thời không kìm nén được cảm xúc, từng giọt lệ đua nhau lăn tròn trên gò má già nua. Quản gia cúi người đỡ lão gia ngồi xuống sofa. Hiểu lầm của cha con họ đã nhiều năm như vậy cuối cùng cũng được giải trừ… ông cũng chảy nước mắt, thấy mừng thay cho bọn họ.

“Doãn lão tiên sinh...” Một cảnh sát dường như muốn nói cái gì.

Quản gia lau nước mắt trên khóe mắt “Xin lỗi anh cảnh sát, để các anh chê cười rồi… Thiếu gia vừa nói rồi đó, một lát nữa cậu ấy sẽ xuống.”

“Hàn!” Mân Huyên cười khẽ ra tiếng khi hắn nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.

“Có gì vui sao mà em cười nhiều vậy?” Doãn Lạc Hàn đằng hắng một cái, gương mặt hơi đỏ lên, có vẻ cực kì mất tự nhiên.

“Hôm nay rốt cục anh cũng gọi bố nuôi là bố, hẳn là ông ấy vui lắm đấy.” Cô cười thật tươi.

Thật tốt quá! Trải qua chiều hôm nay, cô càng thêm trân trọng từng giây từng phút bên cạnh hắn. Cô sẽ cùng đón ánh mặt trời mỗi sáng với hắn, cùng hắn chờ đợi tiểu sinh mệnh nho nhỏ trong bụng cô ra đời.

“Em ngồi yên ở đây, không được chạy lung tung nghe chưa? Anh sẽ bảo người giúp việc mang đồ ăn đến… em hẳn là đói lắm rồi….” Doãn Lạc Hàn hôn nhẹ lên môi cô một cái, nhận được cái gật đầu cam đoan của cô mới yên tâm xuống lầu.

Hai cảnh sát dưới lầu yêu cầu hắn về sở cảnh sát để hỗ trợ điều tra, làm khẩu cung,…

Hắn vừa đi không lâu, nữ hầu liền gõ cửa đi vào, mùi thức ăn thơm nức lan tỏa khắp phòng. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, nghĩ đến chú và Chu Hiếu Linh đã nổ tung với chiếc xe, cô lại không có bụng dạ nào để ăn. Vì vậy, cô đơn giản nói “Tôi không muốn ăn, cô đem xuống đi.”

Người hầu lúng túng nhìn nhau, rồi lại nhìn Mân Huyên. Cô đang định nói tiếp thì một tiếng nói ngọt ngào bay tới “Mân Mân, sao lại không ăn?”

“Chỉ Dao!” Mân Huyên vui sướng xoay người, nhìn Chỉ Dao và Chính Vũ đang tới gần.

Chỉ Dao thấy tay Mân Huyên phải bó bột thì xuýt xoa “A, Mân Mân, tay cậu bị thương? Sao vậy? Có phải tại hai kẻ xấu đó không?”

“Mình không sao rồi…” Mân Huyên lắc lắc đầu. Nhìn lên Chính Vũ, cậu ấy đang mỉm cười nhìn Chỉ Dao, trong mắt đầy ắp yêu thương. Xem ra khi chú làm hại Chỉ Dao chiều nay, Chính Vũ rốt cục cũng đã nhận ra tình cảm của mình đối với cô ấy.Tuy cô không biết ở chuyện ở Hàn Quốc của Chỉ Dao và Chính Vũ, nhưng cô tin tình yêu của bọn họ đang nảy mầm, và chẳng mấy chốc sẽ trở thành cây đại thụ, vượt qua mọi giông bão của cuộc đời…

“Mân Mân, để mình bón cho cậu.” Chỉ Dao nhận chén thuốc bổ trong tay người giúp việc, sau đó múc từng thìa nhỏ, thổi nhè nhẹ, rồi chìa trước miệng cô.

Cô cảm động, uống từng ngụm. Cứ nghĩ đến việc tháng sau bọn họ có thể tổ chức hôn lễ đồng thời, cô lại hưng phấn không thôi.

Một lát sau, ba người ngồi bên ban công nói chuyện phiếm. Chỉ Dao nhăn nhó bĩu môi “Ghét thật đấy, Chính Vũ với Lạc ca ca là anh em họ nên con của chúng mình không thể đính hôn với nhau được!”

Thực ra đối với chuyện này, Mân Huyên cũng không quá nóng lòng, bởi thời đại cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy sớm đã trôi qua. Nhưng nhìn Chỉ Dao có vẻ vô cùng thích thú đối với chuyện này, mà cô liếc mắt nhìn Chính Vũ, có thể thấy cậu ấy không hề có chút ủng hộ nào.

Vì vậy, cô suy nghĩ một lúc rồi nói “Chỉ Dao, làm sao chắc chắn được hai đứa trẻ trong bụng bọn mình là một trai một gái? Nói không chừng là hai đứa bé trai, hoặc cũng có thể là hai đứa bé gái, nếu như vậy chẳng phải kế hoạch đính hôn của cậu hỏng hết sao?”

Chỉ Dao ngẩn người, có vẻ bắt đầu cân nhắc. Cô liếc mắt về Chính Vũ ra hiệu, cậu ta cũng lập tức tung hứng “Đúng vậy, Chỉ Dao! Mân Mân nói rất đúng. Bây giờ em cứ đòi kết thông gia, xong mấy tháng nữa hai đứa trẻ sinh ra cùng là nam hoặc cùng là nữ thì phải làm sao?”

“Không thể nào!” Chỉ Dao lắc đầu thật mạnh “Mấy đêm rồi em đều mơ thấy em và Mân Mân trở thành thông gia. Anh có nhớ sáng nay về nước, chúng ta đi xem bói không? Thầy bói cũng nói hai nhà chúng ta sau này sẽ có đại hỷ sự mà….”

“Thật sao?” Mân Huyên trừng mắt. Trước kia vốn dĩ cô không tin vào mấy trò bói toán này, nhưng từ mấy tháng trước khi Chỉ Dao và cô đi xem bói, thầy bói nói về sau bọn họ sẽ tổ chức hôn lễ bốn người, hơn nữa vị trí cũng sẽ thay đổi, bây giờ cẩn thận nghĩ lại quả thật là vô cùng chính xác! Vì vậy lúc này cô cũng thật tò mò… chẳng lẽ hai đứa bé trong bụng cô và Chỉ Dao thật sự có thể nên duyên?

“Ha ha... Mấy đứa đang nói gì vậy? Ông già này có thể tham gia được không?” Doãn Lương Kiến tươi cười chợt xuất hiện phía sau ban công.

“Đương nhiên ạ!” Chính Vũ vội vàng đứng dậy, nhường chiếc ghế đang ngồi cho Doãn Lương Kiến “Cậu, cậu ngồi đi.”

“Ừ, ha ha...” Doãn Lương Kiến cười gật đầu ngồi xuống, rất hưng phấn nói “Bố vừa mới nghe mấy đứa nói chuyện đính hôn cho bọn trẻ con phải không?”

Thấy Doãn Lương Kiến có vẻ hứng thú, Chỉ Dao lập tức liến thoắng “Đúng vậy, bác Doãn, con với Mân Mân muốn như vậy, nhưng Chính Vũ với Lạc ca ca đều phản đối, nói bọn họ là anh em họ hàng nên không thể cho bọn nhỏ đính hôn được.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor