Bỏ rơi ma vương tổng tài - Chương 385 - 386

Chương 385

“Bây giờ tôi sẽ đến công ty các anh.” Cô không đợi hắn nói nữa, nhanh chóng cắt điện thoại. Cô có 1 giờ để nghỉ trưa, cô không tin bọn họ họp mà không nghỉ trưa.

Cô ngẩng đầu, thấy màn hình lớn ở ngã 4 đang phát tin tức. Rất nhiều người xung quanh đứng lại xem, cô cũng không có việc gì làm đi lại gần.

“…… Ngày hôm nay, sản phẩm mới của hãng mỹ phẩm L&K đã hoàn toàn cháy hàng. Người tiêu dùng đứng xếp hàng suốt cả ngày để chờ mua…… Lần này L&K không giống như những lần trước mời ngôi sao về làm đại diện cho sản phẩm mà tiết kiệm kinh phí, sản phẩm mới được đích thân phu nhân tổng giám đốc thử nghiệm khiến cho công chúng có cảm giác gần gũi hơn……”

Mân Huyên đỏ mặt rần rần. Vốn dĩ cô cũng đâu được tốt như họ nói, ngay tại lúc này đây cô còn đang vô cùng tức giận đi tìm Doãn Lạc Hàn để nói chuyện rõ ràng cơ mà…

Nhưng cô tức giận cũng là có nguyên nhân. Ai bảo Doãn Lạc Hàn gạt cô? Bị hắn xỏ mũi như vậy có ai mà có thể không nổi trận lôi đình?

Đúng lúc này, trên màn hình lớn xuất hiện hình ảnh của cô và Doãn Lạc Hàn “Theo một nguồn tin đáng tin cậy, tổng giám đốc tập đoàn Đường Thịnh đã chọn ngày cưới, tháng sau hôn lễ sẽ cử hành……”

Tức khắc, vài người xung quanh nhìn về phía cô, rồi lại thầm thì vào tai nhau “Cô gái kia nhìn quen quá….. giống với phu nhân……”

Cô cả kinh, vội cúi đầu tránh đi.

Một lát sau, khi cô đi vào tầng cao nhất của tập đoàn Đường Thịnh, sự tức giận cũng đã biến mất. Chợt thấy Ôn Nhược Nhàn đang đi cạnh một nhân viên khác nói chuyện công việc gì đó, cô không muốn quấy rầy cô ấy, vì vậy trực tiếp đi vào văn phòng Doãn Lạc Hàn, nhưng tiếng Ôn Nhược Nhàn lại bay tới “Mân Huyên!”

Tay cô đang chuẩn bị mở cửa thì ngừng lại. Cô quay đầu, thấy Ôn Nhược Nhàn đã từ biệt nhân viên kia rồi đi về phía cô “Tổng giám đốc đang họp, chắc là cũng sắp xong rồi, cô vào trong văn phòng đợi anh ấy nhé.”

“Sao cô và trợ lý Từ nói khác nhau vậy? Một người thì nói sắp họp xong, một người thì nói không biết khi nào cuộc họp mới kết thúc…”

Ôn Nhược Nhàn đẩy gọng kính mỉm cười “À, trợ lý Từ vừa ở bên ngoài về nên không rõ lắm đó. Thật ra tổng giám đốc cũng đã giao cho tôi chờ đến giữa trưa hết giờ làm việc thì gọi điện cho cô bảo cô đến công ty, nhưng tôi bận quá nên chưa kịp gọi….”

“Anh ấy gọi tôi đến đây làm gì?” Cô có chút khó hiểu.

Ôn Nhược Nhàn nháy mắt “Nghe nói là muốn cho bổ sung dinh dưỡng cho cô.”

Mặt Mân Huyên lại đỏ ửng lên, vội cúi đầu chạy vào trong văn phòng tổng giám đốc. Cái tên Doãn Lạc Hàn này! Nhờ hắn mà giờ không có ai là không biết chuyện cô mang thai…

Cô ngồi trên sofa chưa đến 10 phút, Doãn Lạc Hàn đã đẩy cửa đi vào, theo thói quen ôm chầm lấy cô, đem cả người cô dựa vào trong lòng hắn “Huyên, em chờ lâu chưa? Có đói không?”

“Cũng bình thường…” Cô mím môi cười. Từ sau nửa đêm hôm qua cô mò dậy ăn, bây giờ lúc nào hắn cũng hỏi cô cái câu “Có đói không?”

Tiếng gõ cửa vang lên. Doãn Lạc Hàn trầm giọng “Mời vào!”

Vài người mở cửa đi vào, cô nhìn một cái đã nhận ra đó là mấy cô giúp việc ở Doãn trạch. Họ mang theo vài đĩa thức ăn, nhanh chóng bày trên mặt bàn.

Đây chính là cái mà Ôn Nhược Nhàn gọi là “bổ sung dinh dưỡng” đây sao? Cô nhìn một bàn đầy thức ăn trước mặt, trong lòng bỗng vô cùng ấm áp.

Doãn Lạc Hàn mở chiếc bình giữ nhiệt, đổ canh ra, sau đó múc một thìa, đưa lên trước miệng vừa thổi vừa nói “Uống canh này trước. Nó có tác dụng bổ khí huyết, tăng sức đề kháng, rất có lợi cho cơ thể của em.”

Hắn dịu dàng đưa thìa đến gần miệng cô. Cô mở miệng uống, nhẹ nhàng nuốt xuống, sau đó đưa tay muốn cầm chiếc thìa trong tay hắn “Em tự uống cũng được.”

Ai ngờ hắn đã nhanh tay hơn tránh né “Anh rất vui được phục vụ em.”

“Được, vậy em cũng không khách sáo nữa.” Cô bật cười. Nhìn hắn lo lắng cho cô và cục cưng trong bụng cô như vậy, trong lòng cô ngập đầy sự ngọt ngào và hạnh phúc…

Hắn cẩn thận bón từng thìa cho cô cho đến khi hết chén canh. Cô rút khăn giấy đưa cho hắn, nhìn hắn lau tay, cô đột nhiên nhớ tới bữa tiệc ngày mai…

“Ngày mai là thứ bảy rồi đó, anh nhớ trưa mai 12 rưỡi đến tham gia tiệc chúc mừng của công ty em nha, đến lúc đó……”

Hắn cướp lời cô, vừa cười vừa nói “Đến lúc đó anh sẽ đến sớm trước ba mươi phút đón em đi.”

“Vâng, được rồi.” Thật ra ban đầu cô không định đi cùng hắn, nhưng xong nghĩ lại, dù sao chuyện hôn sự của bọn họ cũng đã công khai, bây giờ có che giấu cũng chẳng được gì, cô và hắn đi cùng nhau cũng là chuyện hợp tình hợp lý, vì vậy mỉm cười gật đầu.

Ăn trưa xong, chờ đến khi người giúp việc vào dọn dẹp xong hết, cô xoa xoa cái bụng tròn, nằm tựa vào người hắn, khoa trương kêu lên “No quá! Em no sắp chết mất rồi!”

Hắn cúi người xuống hôn trộm lên môi cô “Em mới ăn có nửa bát cơm thôi mà, chắc là do ăn nhiều canh nên em thấy đầy bụng thôi.”

Cô chớp chớp mắt “Ừm… chắc vậy…”

Hắn nhìn gương mặt mệt mỏi của cô, đề nghị “Hay em ngủ đi, chút nữa anh gọi em dậy.”

Như để phụ họa cho lời hắn nói, cô ngáp dài một cái. Nghĩ tới văn phòng hắn có phòng nghỉ riêng, còn có chiếc giường thoải mái, cô suýt chút nữa đã xiêu lòng nghe theo lời hắn. Cô lắc lắc đầu, ngồi thẳng dậy.

“Không được, em còn phải đi làm.” Cô nhìn đồng hồ, vội đứng lên “Em phải đi ngay đây không muộn mất.”

Chương 386

“Đừng vội, để anh đưa em đi.” Hắn cầm chìa khóa xe, dắt cô xuống lầu, cho dù trong lòng hắn trăm ngàn lần không muốn người hắn yêu đã có thai còn phải sấp sấp ngửa ngửa đi làm.

Cô nhìn cảnh sắc ngoài cửa kính xe, khoe với hắn một tin vui “Đúng rồi, Hàn, em được tăng lương!”

“Ừ……” Hắn khẽ thở dài. Cô coi trọng sự nghiệp như vậy, trong thời gian ngắn bắt cô nghỉ việc là chuyện không thể. Hắn tính đợi bụng cô lớn thêm chút nữa, hắn sẽ đề cập đến chuyện đó…

“Anh mau đoán xem em được tăng bao nhiêu?” Cô có vẻ hưng phấn dị thường, quay người hẳn sang phía hắn.

Để phối hợp với cô, hắn thuận miệng đáp “1 vạn?”

Cô lắc đầu “Không đúng, cho anh đoán lại.”

“Vậy 3 vạn?” Hắn nheo mắt, trong lòng thầm chửi thề. Tên Giản Quân Dịch đó nhất định là cố ý, biết rõ cô là người phụ nữ của hắn nên mới tăng lương cho cô nhiều như vậy, kích thích sự tích cực làm việc của cô… Cứ như vậy sẽ chỉ càng làm cho việc hắn thuyết phục cô từ chức trở nên khó khăn…

“Không đúng.” Cô lắc đầu như trống bỏi, sau đó mắt lấp lánh nói ra con số gấp gần 8 lần con số 3 vạn.

“Cái gì? Nhiều như vậy sao?” Hắn giật mình, nháy mắt dừng xe. Cô không kịp phòng bị chúi về phía trước, cũng may đang thắt dây an toàn, nếu không cái trán của cô khẳng định là đang dán vào kính thủy tinh trước mặt rồi.

“Anh giận sao? Em chia sẻ với anh tin vui này, anh……”

Thấy cô đã bắt đầu tức giận, hắn nắm tay cô xoa nhẹ “Sao lại giận chứ? Em giỏi như vậy, anh vui còn không kịp… Anh dừng xe là vì đến nơi rồi.”

Cô xoay người lại, quả nhiên đã đến tòa soạn. Thoáng chốc nét tươi vui lại xuất hiện trên gương mặt cô.

 “Huyên, gần đây Chu Hiếu Linh có làm gì em không?”

Cô đem toàn bộ chuyện trưa hôm nay kể cho hắn nghe.

Ánh mắt sắc lẻm của hắn lóe lên một cái “Biết vì sao mọi người lại biết chuyện cô ta gian díu với phó tổng Giản thị không?”

Cô nghĩ một lúc, sau đó mắt chữ O mồm chữ A hỏi hắn “Không phải là anh động tay đó chứ……”

Nói đến đó, nhìn ánh mắt hắn, cô tự khẳng định được điều mình vừa nói là đúng.

Hắn cười lạnh “Nếu cô ta không làm chuyện bẩn thỉu như vậy, anh có muốn nhúng tay vào cũng khó… Tất cả mọi chuyện chỉ có thể nói là do cô ta tự làm tự chịu.”

“Không phải cô ta là ân nhân của anh sao? Làm như vậy có phải hay không?” Cô tuy rằng cũng rất ghét Chu Hiếu Linh, nhưng dù sao cô cũng cảm thấy có chút tội nghiệp cho cô ta. Dính vào chuyện như vậy, cả đời cô ta khó tránh bị người khác chỉ trỏ, công việc cũng khó mà thăng tiến…

“Huyên, em hiền lành quá…” Hắn nắm tay cô, trong sâu thẳm đôi mắt ánh lên sự lạnh lùng “Cô ta không nên dây vào anh, càng không nên ngu xuẩn chọc đến em. Em biết không… đối với anh em là quan trọng nhất… Người nào dám động vào em, anh sẽ bắt người đó phải trả giá gấp trăm ngàn lần.”

Nghe hắn nói, cô không khỏi run nhè nhẹ, lại dùng tay còn lại úp lên bàn tay hắn đang nắm chặt tay cô “Hàn, như vậy là đủ rồi. Chuyện này đã đủ làm cho Chu Hiếu Linh thân bại danh liệt rồi, anh đừng làm gì thêm nữa, được không?”

Hắn nhìn chăm chú vào cô một lát, sau đó nâng tay cô lên, ấn môi xuống mu bàn tay của cô “Được, lần nay anh sẽ tạm tha cho cô ta, nhưng anh nghĩ cô ta cũng không còn cơ hội nữa đâu. Anh hiểu Giản Quân Dịch, trong công việc anh ta luôn rất nghiêm khắc, tuyệt đối không chấp nhận nhân viên của mình làm những chuyện hèn hạ như vậy đâu.”

“Vâng, cái này em biết. Tóm lại anh chỉ cần hứa với em đừng làm gì nữa là được.” Cô nhìn đồng hồ thấy đã đến giờ đi làm, vội đẩy cửa xe, sau đó lại đột nhiên ngừng một chút, xoay người, hôn chụt một cái lên má hắn, sau đó ngại ngùng nhanh chóng xuống xe.

Cô bước vào thang máy, thấy xung quanh tòa soạn im ắng, không có gì bất thường, không biết Lâm Hạo Ngôn đã giải quyết chuyện của Chu Hiếu Linh như thế nào…

Cô gọi điện thoại nội tuyến. Một lát sau, trợ lý Hoàng ôm một tập văn kiện đi tới “Lăng tiểu thư, đây là những giấy tờ hôm nay cô cần xử lý.”

“Cám ơn cô!” Cô lật xem một tờ giấy, đột nhiên ngẩng đầu hỏi “Giữa trưa phó chủ biên đến tìm xã trưởng phải không? Cô có biết có chuyện gì không?”

“Khi tôi với vài đồng nghiệp khác đi ăn trưa, đi ngang qua văn phòng xã trưởng, nghe thấy tiếng khóc của Chu Hiếu Linh. Cô ta nói đồng nghiệp trong phòng liên hiệp lại mắng chửi cô ấy, cô ta còn nói cô……”

Trợ lý Hoàng nói đến đây thì ngừng lại. Mân Huyên khoát tay áo “Không sao, cô cứ nói tiếp đi, tôi sẽ không trách cô.”

Lúc này trợ lý Hoàng mới dám nói tiếp “Cô ta nói mọi chuyện đều là do cô xúi giục đồng nghiệp. Xã trưởng hỏi cô ta có chứng cứ hay không, cô ta lại không nói được gì. Sau đó cô ta đòi xã trưởng phạt những người đã làm loạn, bao gồm cả cô. Xã trưởng nói cô ta không có chứng cứ, bảo cô ta về đi. Thế là cô ta trở mặt, chỉ vào mặt xã trưởng mà chửi, nói xã trưởng bao che dung túng cho thủ hạ, sau đó nổi dậy đùng đùng đạp cửa đi ra, nói là sẽ đi khiếu nại lên cấp trên….”

Mân Huyên lắc lắc đầu. Chu Hiếu Linh đúng là điên rồi! Giản Quân Dịch đang điều tra mọi chuyện, cô ta lại làm loạn như vậy, đúng là tự tìm đường chết. Bây giờ xem ra ngay cả vị Phó tổng kia còn lo không bảo vệ được mình nữa là giúp cho cô ta…

Trợ lý Hoàng thấy biểu cảm của cô như vậy thì nhìn cô nghiêm túc nói “Lăng tiểu thư, tất cả chúng tôi đều biết làm thế nào mà Chu Hiếu Linh vào được tòa soạn, làm thế nào mà cô ta leo lên được vị trí Phó Chủ biên. Cô đừng lo, tôi tin cô ta không kiêu ngạo được lâu nữa đâu.”

-->