Bỏ rơi ma vương tổng tài - Chương 357 - 358

Chương 357

Cô vểnh tai nghe tivi nói. Một viên ô mai đưa đến trước miệng, cô bản năng mở miệng, nhấm nuốt viên ô mai chua chua ngọt ngọt. Một lát sau lại có một viên được đưa đến, cô lại mở miệng.

Cứ như vậy, đến khi cô xem xong, quay sang, thấy trong tay hắn còn đang cầm một cây tăm xiên một viên ô mai sẵn sàng tiếp cho cô.

Mặt cô nhất thời đỏ ửng, bối rối cướp lấy ô mai trên tay hắn dí trước miệng hắn “Sao anh không ăn đi chứ, để em ăn hết một mình à?”

Hắn mỉm cười dịu dàng, nắm lấy tay cô “Em thích thì cứ ăn đi, ăn hết anh sẽ mua tiếp.”

“Không cần, anh cũng ăn đi.” Cô chu môi, kiên trì dí miếng ô mai về phía miệng hắn.

Hắn nhíu mày, mím chặt môi tránh tay cô, khuôn mặt tuấn tú lộ ra chút sợ hãi.

Cô không ép hắn nữa, lại đút viên ô mai vào miệng mình. Thật không ngờ Doãn Lạc Hàn đại nhân cũng có cái sợ… cô mím môi cười trộm, đột nhiên nhớ ra một chuyện, cô nghe thấy chính mình nói “Anh thích ăn quả gì nhất? Thích màu gì? Thích mặc kiểu quần áo như thế nào?”

Đôi mắt hắn hiện lên thần sắc kinh ngạc, sau đó rất nhanh đã thay thế bằng vẻ vui mừng hạnh phúc, chợt tiến gần về phía cô, liếm nhẹ nước ô mai còn vương trên khóe môi cô “Sao tự nhiên lại muốn biết sở thích của anh vậy?”

Cô cụp mắt, đương nhiên không thể nói là do Chu Hiếu Linh làm cô nóng máu được, vì vậy a dua nói theo “Tự nhiên em muốn biết thôi, mau nói cho em biết đi!”

Hắn cười khẽ ấn nhẹ vào chóp mũi cô, vừa định nói gì, điện thoại trong tay lại vang lên. Hắn cúi đầu nhìn màn hình, vẻ mặt nghiêm trọng. Cô thở dài, quay đầu xem tivi. Chắc lại là điện thoại từ công ty rồi!

Nhưng lần này hắn không đi tới phía cửa sổ nghe mà vẫn ngồi bên cô, cũng chỉ nghe thấy hắn nói vài từ linh tinh như “Ừ” với “Thế à?”….

Một lát sau, hắn buông di động. Cô cảm giác được một không khí căng thẳng, quay đầu nhìn hắn, lại thấy hắn đang nhìn về một điểm vô định nào đó, không biết đang nghĩ gì, cô đoán chắc là có chuyện ngoài ý muốn, sợ hỏi sẽ làm hắn phân tâm nên quyết định im lặng.

Cô tựa vào trong lòng hắn, quay đầu tiếp tục xem tivi, miệng nhấm nháp ô mai, đột nhiên nghe thấy tiếng hắn hít thở thật mạnh, ôm chầm lấy cô, vùi đầu vào cổ cô.

“Sao vậy?” Cô ngạc nhiên muốn đẩy hắn ra để nhìn xem hắn có làm sao không nhưng hắn lại càng ôm cô thật chặt.

Hắn cứ như vậy một lúc lâu không nói lời nào. Cô cũng im lặng không hỏi. Một lúc sau đột nhiên hắn nói “Bà ấy chết rồi……”

Cô hơi sửng sốt, khó hiểu hỏi “Ai chết?”

“Người phụ nữ đó…… Mười mấy năm nay…… Bà ấy chết rồi……” Giọng hắn khàn khàn. Cô nghe xong không hiểu gì cả, im lặng nghĩ một lúc mới chợt nhận ra người hắn nói là ai…

Trong lòng hắn hẳn là đang rất phức tạp. Người thứ ba đã xen vào gia đình hắn… vì người ấy mà cha con hắn vẫn luôn khắc khẩu… mà giờ người đó…..

Cô thở dài vỗ nhè nhẹ vào lưng hắn như đang trấn an một đứa trẻ “Hàn, mọi chuyện đều qua rồi, có lẽ sự ra đi của bà ấy cũng chỉ là một dấu chấm hết cho những mâu thuẫn giữa anh và ba nuôi… Anh hãy bắt đầu lại từ đầu….”

Hắn đột nhiên ôm cô thật chặt, thì thào bên tai cô “Huyên, vì sao anh luôn cảm thấy cuối cùng anh sẽ mất đi em? Anh không biết được em đang nghĩ gì… Anh luôn có cảm giác sẽ có một ngày em bỏ anh mà đi……”

“Anh đừng nghĩ lung tung, không đâu….” Cô run giọng cắt lời hắn. Hắn biết, thì ra hắn thật sự cảm giác được những suy nghĩ trong lòng cô…

Cô lại nhớ ra một chuyện khác “Đúng rồi, ba nuôi thế nào rồi? Những ngày vừa rồi ba nuôi vẫn luôn ở bệnh viện chăm sóc bà ấy……”

“Ông ấy ngất rồi ……”

“Cái gì? Ngất?” Cô kêu sợ hãi một tiếng, nhớ tới gương mặt mệt mỏi của ba nuôi, vội đẩy hắn ra “Mau lên, chúng ta tới bệnh viện!”

Nhưng hiển nhiên là hắn không muốn đi.

“Hàn… bà ấy mất rồi, bây giờ mọi chuyện đúng sai gì cũng không quan trọng nữa, anh đừng cứ ôm thù hận trong lòng mãi như vậy, cũng đừng giận ba nuôi nữa, được không?”

Cô biết hắn đau lòng đến như thế nào, vì vậy càng muốn hắn có thể quên đi tất cả để bắt đầu một cuộc sống mới.

“Mọi chuyện không phải chỉ đơn giản nói quên là quên được.” Gân xanh trên trán hắn nổi lên.

“Được, chúng ta không nói chuyện này nữa.” Cô thỏa hiệp thở dài, sợ hắn tức giận, giọng nói hết sức mềm nhẹ “Ba nuôi dù sao cũng là ba của anh, bây giờ ông ấy ngất xỉu rồi, nói gì thì anh cũng nên đến thăm chứ.”

Hắn trầm mặc không nói, đôi mắt vẫn âm u đầy tâm sự. Cô sốt ruột tức giận đứng lên “Anh thật sự có thể nhẫn tâm nhìn ba nuôi như vậy sao? Được, vậy tôi đi, không phiền anh nữa……”

Cô nhìn bầu trời tối như mực ở bên ngoài, xoay người lên lầu, vào phòng, cầm lấy chiếc chìa khóa màu bạc trên tủ đầu giường – chiếc chìa khóa mà cô vốn nghĩ sẽ không bao giờ động tới.

Đùng đùng đi xuống, lại thấy hắn đang quay lưng về phía cầu thang, đứng bên cửa sổ lớn, cô thẳng chạy ra khỏi biệt thự, vào gara, ngồi vào chiếc xe thể thao màu bạc mới coóng, từ từ tiến ra khỏi gara.

Khi cô chuẩn bị rẽ ra khỏi biệt thự, một thân người cao lớn bỗng đi tới mở cửa xe ra, khuôn mặt vẫn không đổi sắc nhìn cô, trầm giọng nói “Anh đi.”

Chương 358

Xe thể thao dừng lại trước một bệnh viện lớn. Vừa xuống xe, quản gia đã chạy từ xa tới “Thiếu gia, cậu tới rồi.”

Doãn Lạc Hàn vẻ mặt âm trầm, không nói gì. Để xóa đi không khí ngượng ngùng này, Mân Huyên vội nói “Quản gia, ba nuôi của tôi đâu rồi? Ông ấy có sao không?”

Nhắc đến Doãn Lương Kiến, quản gia lắc đầu thở dài “Mấy ngày nay lão gia ngủ rất ít, cả ngày chỉ ngồi cạnh giường bệnh chăm sóc bà Tần, chạng vạng hôm nay đột nhiên bệnh của bà ấy trở nặng, sau đó……”

Nói tới đây, quản gia lại thở dài, dừng một chút rồi nói tiếp “…… Bác sĩ đã cố gắng hết sức, nhưng không kịp….. Lão gia nghe vậy liền ngất đi……”

Nghe quản gia nói nửa ngày vẫn không ra thông tin cần nghe, Doãn Lạc Hàn mất hết kiên nhẫn cắt lời “Người đang ở đâu?”

“À… tôi đưa hai người tới ngay.” Quản gia chỉ chỉ về phía thang máy, sau đó đưa bọn họ tới tầng năm.

Quản gia đẩy cửa một phòng bệnh. Nhìn thấy Doãn Lương Kiến đang nằm trên giường bệnh màu trắng toát, Mân Huyên vội vàng chạy tới, nghẹn ngào gọi “Ba nuôi……”

Cô thấy tay ba nuôi đang cắm ống truyền, quay đầu hỏi quản gia “Ba nuôi bị làm sao vậy? Không phải ông nói ông ấy chỉ ngất xỉu thôi hay sao? Sao lại……”

Quản gia nhìn Doãn Lương Kiến vẫn đang miên man trên giường bệnh, thở dài “Bác sĩ nói lão gia mệt mỏi quá độ, lại thiếu chất di dưỡng lâu ngày nên mới như vậy…”

Nhìn sắc mặt trắng bệch của ba nuôi, Mân Huyên ngẩng đầu nhìn gương mặt không đổi sắc của Doãn Lạc Hàn. Không biết hắn đang nghĩ gì… Chẳng lẽ hắn vẫn còn hận ba nuôi hay sao?

Điện thoại của Doãn Lạc Hàn vang lên. Hắn vừa ấn nút nghe vừa đi ra ngoài.

Cô im lặng ngồi bên giường bệnh, đang suy nghĩ xem có nên ở lại chăm sóc ba nuôi không…

Quản gia nhìn Doãn Lạc Hàn đang nghe điện thoại ở bên ngoài, sau đó cúi người nhỏ giọng nói với Mân Huyên “Lăng tiểu thư, tôi có chuyện muốn nhờ cô.”

Thấy quản gia cứ nhìn Doãn Lạc Hàn bên ngoài đầy vẻ canh chừng, lại có vẻ khó mở miệng như vậy, cô mỉm cười nói “Có chuyện gì ông cứ nói đi, không cần khách khí đâu. Nếu có thể giúp được tôi nhất định sẽ giúp.”

Quản gia xoa xoa tay, vội nói “Thực ra cũng không có gì… Là như vậy, tiền viện phí, thuốc men của bà Tần lần trước lão gia đã nộp gần hết…. Ban nãy tôi nhận được giấy của bệnh viện thông báo nộp nốt số tiền còn lại……”

Cô hiểu ngay ra vấn đê. Ba nuôi đang hôn mê, quản gia lại không dám trực tiếp nói chuyện này với Doãn Lạc Hàn nên mới nhờ cô…

        Không thấy cô nói gì, quản gia lo lắng nhìn cô “Lăng tiểu thư…..”

“Chuyện đó đã xử lý xong rồi.” Không biết từ khi nào, Doãn Lạc Hàn đã đẩy cửa vào.

Quản gia và Mân Huyên cùng nhìn hắn, trong mắt không không giấu được sự vui mừng. Xem ra Doãn Lạc Hàn không máu lạnh như cô vẫn tưởng, có lẽ cuộc điện thoại vừa rồi chính là để giải quyết chuyện này.

Gương mặt Doãn Lạc Hàn vẫn âm trầm như cũ, như không có chuyện gì xảy ra. Hắn đi tới cạnh cô, nắm tay cô kéo đi. Cô ngạc nhiên, kêu oai oái “Làm gì vậy? Em muốn ở lại!”

“Ông ấy đang hôn mê, em ở lại làm gì?” Hắn mặc cô giãy dụa, vẫn kiên quyết kéo cô ra.

Sợ hai người cãi vã qua lại sẽ làm phiền đến ba nuôi, cô im lặng để hắn kéo ra ngoài rồi mới giãy ra “Muốn đi thì anh đi đi. Em muốn ở lại chăm sóc cho ba nuôi. Ông ấy lớn tuổi rồi, cần phải có người ở bên cạnh.”

“Anh đã sắp xếp hết rồi. Sẽ có một hộ sĩ tới chăm sóc ngay. Em về cùng anh.” Hắn lại nắm tay cô kéo đi.

“Em nói rồi, không về!” Cô lại giãy tay ra, lùi về phía sau “Anh cho rằng anh thuê người đến chăm sóc ba nuôi là được rồi sao? Ông ấy là ba của anh, bây giờ chính là lúc ông ấy cần anh nhất. Anh không biết rằng suốt bao nhiêu năm nay ông ấy vẫn luôn nhớ thương anh sao? Anh có biết từ ngày anh về ở, ba nuôi mừng tới thế nào không? Lúc nào cũng cười tươi, mỗi khi nói chuyện với em đều âu yếm kể về anh là “con ba”, “con ba”… Thật ra cha con hai người rất giống nhau, đều trọng sĩ diện. Anh biết không, vị trí của anh trong lòng ba nuôi không ai có thể thay thế được, cho dù là dì Phương kia cũng không bằng…. Nếu không năm đó ông ấy đã sớm cưới dì Phương về Doãn trạch, sao phải để ý đến cảm nhận của anh?……”

Cô nói một hơi, sau đó im lặng quan sát phản ứng của hắn.

Hắn nheo nheo mắt nhìn chằm chằm cô, dường như là đang cân nhắc về lời nói của cô. Một lát sau, đôi mắt lạnh lẽo của hắn cũng đã ấm áp hơn, gương mặt cứng nhắc cũng đã được thả lỏng vài phần.

Cô biết lời nói của mình có tác dụng liền thừa cơ kéo tay hắn làm nũng “Hàn, anh chăm sóc ba nuôi cùng em, được không?”

Hắn mím môi. Cô rất hiếm khi làm nũng với hắn, không khỏi khiến hắn xao xuyến động lòng, nhưng dù gì những lời nói của cô cũng không thể xóa hết đi những hận thù trong lòng hắn suốt bao nhiêu năm nay.

Thấy hắn không phản đối, cô vui vẻ nở nụ cười, kéo tay hắn vào phòng. Quản gia đang cúi người kéo chăn cho Doãn Lương Kiến, đã vài ngày không chợp mắt, không khỏi ngáp một cái, đột nhiên lại nghe được tiếng mở cửa, quay đầu ngỡ ngàng nhìn hai người.

“Quản gia, mấy ngày nay ông vất vả rồi.” Mân Huyên nhìn quản gia cười cười “Ở đây có chúng tôi rồi, ông cứ về nghỉ ngơi trước đi.”

Quản gia sửng sốt, ánh mắt chuyển hướng nhìn Doãn Lạc Hàn, thấy người đó gật đầu đồng ý, ông mới vui mừng gật đầu lia lịa “Vậy tôi về trước, mai tôi sẽ tới thay hai người.”

Quản gia nhẹ nhàng ra ngoài. Hơn chục năm nay ông ở Doãn trạch vẫn luôn phải chứng kiến quan hệ căng thẳng giữa hai cha con lão gia, chỉ sợ trên đời không ai có thể thuyết phục thiếu gia, bởi ngay cả tiểu thư ở Australia nhiều lần khuyên bảo thiếu gia mà cũng không có chút hiệu quả.

Bây giờ ông mới thấy… lão gia quả nhiên không nhìn lầm người! Chỉ có Mân Huyên mới có thể thu hút sự chú ý của thiếu gia, khi mà lời của tất cả mọi người đều không được thiếu gia để ý thì cô lại có thể khiến cậu thay tâm đổi ý.

Lão gia dụng tâm lương khổ xem ra không uổng phí rồi. Chỉ mong ông trời thương cha con bọn họ, sớm hóa giải mâu thuẫn giữa hai người, đồng thời cầu cho thiếu gia và tiểu thư sớm se duyên, như vậy có lẽ mới có thể khiến cho lão gia buông được hết cảm giác có lỗi suốt bao nhiêu năm nay…