Bỏ rơi ma vương tổng tài - Chương 395 - 396

Chương 395

“Đồ ngu!” Lăng Chính Đào cũng gào lớn “Vừa rồi cô thăm dò kiểu gì vậy, lại bảo Lăng Mân Huyên đang ra cửa sau, làm tôi mất thời gian….”

Thì ra lần bắt cóc này đã được bọn họ chuẩn bị từ trước. Chu Hiếu Linh trà trộn vào buổi tiệc, tránh trong góc tối, quan sát nhất cử nhất động của Mân Huyên, sau đó khi thấy Mân Huyên đi ra cửa sau liền gọi điện báo cho Lăng Chính Đào đang chờ sẵn ở ngoài. Vì vậy mới có một màn bắt cóc như vừa rồi.

Tuy có hơi phí thời gian nhưng dù sao cũng vẫn là thành công. Lăng Chính Đào đắc ý nói với Doãn Lạc Hàn đang ở sau khoảng chục bước “Gọi cho cảnh sát và luật sư đi, bảo mày muốn hủy đơn kiện.”

Nói xong, hắn đẩy Mân Huyên vào xe, sau đó cũng ngồi vào trong, vẫn tiếp tục đặt con dao lên cổ Mân Huyên.

“Còn nói tôi ngu, ông mới là lão già ngu ngốc!” Chu Hiếu Linh cười lạnh “Có lẽ lúc này bọn họ đã giao hết chứng cứ cho cảnh sát, cảnh sát cũng đã bắt đầu lập án điều tra, ông cho là nói một câu rút đơn kiện là xong sao?”

“Thả cô ấy ra đi, tôi sẽ làm con tin!” Ánh mắt Doãn Lạc Hàn hiện lên tia âm hàn đáng sợ. Nhìn Mân Huyên đang ngồi trong xe, nhìn con dao nhọn hoắt đang đặt trên cần cổ non mịn, hắn sợ Lăng Chính Đào không khống chế được cảm xúc sẽ làm hại cô. Hắn tình nguyện thế chỗ cô, hắn không muốn người hắn yêu rơi vào nguy hiểm.

Doãn Lạc Hàn bắt đầu tiến gần từng bước. Lăng Chính Đào rất cảnh giác, vội cuống quít hét lên “Đừng tới đây! Nếu không tao giết nó! Đừng tưởng tao ngu, mày khỏe như vậy, nếu mày phản kháng tao làm sao giữ được….”

Không ngờ Lăng Chính Đào lại thâm hiểm như vậy. Doãn Lạc Hàn sợ hắn làm hại Mân Huyên, vội dừng bước. Hắn nhìn sang Chính Vũ, Chính Vũ cũng nhìn hắn, sau đó hắn hiểu ý gật nhẹ đầu.

Lăng Chính Đào thấy Chu Hiếu Linh nói cũng có lý, bắt đầu hoang mang lo sợ “Chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“Làm sao bây giờ?” Chu Hiếu Linh ngược lại lại vô cùng bình tĩnh “Đương nhiên là giữ nguyên kế hoạch, cứ vơ vét tài sản của bọn họ, cảnh cáo bọn họ không được báo cảnh sát đã, sau đó trốn đi…”

Ánh mắt Lăng Chính Đào lập tức nảy lên sự tham lam “Đúng, đúng vậy! Giữ nguyên kế hoạch…. Tao muốn 800 ngàn! Doãn Lạc Hàn, mày nghe rõ chưa? Tao muốn 800 ngàn! Chu Hiếu Linh, mau nói cho nó biết địa chỉ giao tiền….”

Chu Hiếu Linh nhìn Doãn Lạc Hàn đang bất động, đắc ý cười “Haha… 800 ngàn đổi hai mạng người một lớn một nhỏ… 3 giờ chiều hôm nay mang tiền đến……”

Lời của Chu Hiếu Linh còn chưa nói hết, bốn phía liền vang lên tiếng xe cảnh sát.

“Được lắm Doãn Lạc Hàn! Anh dám báo cảnh sát… Bảo cảnh sát không được tới gần, nếu không cho dù tôi chết cũng phải kéo Lăng Mân Huyên theo cùng!” Chu Hiếu Linh hoảng sợ dẫm mạnh chân ga. Chiếc xe vọt đi như điên, bụi bay mịt mù.

Có hai chiếc xe cảnh sát lao tới, muốn chặn chiếc xe đang phi như bay lại, nhưng hai người đàn ông đã vội gầm lên “Tránh ra! Trong xe có con tin!”

Vì vậy, Chu Hiếu Linh thuận lợi lái xe ra khỏi vòng vây của cảnh sát. Doãn Lạc Hàn thất vọng hoản loạn muốn chạy theo chiếc xe, nhưng Chính Vũ bình tĩnh hơn đã giữ chặt vai hắn lại “Lạc, mau đi tìm một chiếc xe!”

Đúng lúc này, Chỉ Dao lái xe thể thao dừng trước mặt bọn họ, sau đó vội vàng xuống xe “Lạc ca ca, chiếc xe này chạy rất nhanh, anh mau lên cứu Mân Mân đi!”

Doãn Lạc Hàn liền nhảy vào trong xe. Chính Vũ cũng theo sát sau ngồi vào ghế bên cạnh “Tôi đi với anh, mau lái đi!”

Doãn Lạc Hàn dẫm chân ga, xe thể thao vọt theo chiếc xe bắt cóc. Đi được khoảng 100m, xe thể thao rốt cục cũng đuổi kịp chiếc xe bắt cóc, nhưng vẫn duy trì một khoảng cách nhất định.

“Sao anh đi chậm vậy?” Chính Vũ sốt ruột nói “Phi lên, ngăn trước mặt bọn chúng để bọn chúng dừng xe!”

Doãn Lạc Hàn không đồng ý “Đó không phải là một biện pháp tốt. Huyên vẫn đang trong xe, giờ bọn chúng có dừng lại cũng vẫn sẽ lấy cô ấy ra để uy hiếp chúng ta, không khác gì ban nãy cả.”

“Vậy giờ phải làm sao?” Chính Vũ sốt sắng. Đúng lúc này, điện thoại Chính Vũ đổ chuông, giọng Chỉ Dao truyền đến “Chính Vũ, xe cảnh sát cũng đuổi theo rồi…”

Chính Vũ tức giận gào lên “Ai cho bọn họ đuổi theo?! Như vậy có thể làm hại Mân Mân đó!”

“Nhưng cảnh sát nói bọn họ có trách  nhiệm cứu người, hơn nữa bọn họ cũng đã bố trí lực lượng, Lăng Chính Đào nhất định không thể chạy thoát!”

Chính Vũ bóp bóp trán “Hiện giờ xe bọn họ đang đi về phía ngoại thành……”

Đúng lúc này, tiếng còi xe cảnh sát inh ỏi truyền đến. Xe của Chu Hiếu Linh lại chồm lên, lao về phía trước với tốc độ kinh hồn.

Di động của Doãn Lạc Hàn vang lên, là số của Mân Huyên. Không cần nghĩ cũng biết bọn chúng dùng điện thoại của cô để gọi cho hắn.

Lăng Chính Đào gầm rú như bị tâm thần ở đầu dây bên kia “Doãn Lạc Hàn, mày dám báo cảnh sát, còn dám cùng cảnh sát đuổi theo tao! Hừ, mày bảo bọn cảnh sát dừng lại  ngay, nếu không tao sẽ giết Lăng Mân Huyên ngay lập tức!”

Sau đó, dường như Lăng Chính Đào đưa điện thoại tới trước mặt Mân Huyên để ép cô bảo Doãn Lạc Hàn không đuổi theo nữa, nhưng Mân Huyên lại vội vàng nói “Hàn, đừng nghe bọn họ, cứ……”

“Mày  muốn chết à?!” Điện thoại truyền đến tiếng va đập. Doãn Lạc Hàn vội nhìn xuyên qua cửa kính xe phía trên, thấy Lăng Chính Đào đang giơ tay đánh Mân Huyên.

“Chết tiệt! Lăng Chính Đào, đánh phụ nữ… ông có phải là đàn ông không?!” Doãn Lạc Hàn tức giận đập mạnh tay xuống vô lăng khiến còi xe kêu ầm lên. Hắn cảm thấy mình thật vô dụng, ngay cả người con gái hắn yêu mà hắn cũng không bảo vệ được…

Chương 396

 “Tao là chú của nó, dạy bảo nó cũng là chuyện đương nhiên!” Lăng Chính Đào cười hung tợn “Doãn Lạc Hàn, lập tức bảo Kim Chính Vũ xuống xe chuẩn bị tiền đi, sau đó một mình mày đến địa điểm đã hẹn giao tiền, rõ chưa?!”

“Ông phải đảm bảo về sự an toàn của cô ấy. Nếu để cho tôi phát hiện ông đánh cô ấy một lần nữa thì nửa xu cũng đừng mong tôi đưa cho ông.” Doãn Lạc Hàn vừa nghiến răng nghiến lợi nói, vừa dừng xe lại để Chính Vũ xuống xe, sau đó còn che điện thoại nói với Chính Vũ vài câu.

Chính Vũ vội vàng xuống xe, chạy vội ra sau ngăn xe cảnh sát lại.

Doãn Lạc Hàn lại khởi động xe đuổi theo sát phía sau xe bọn họ. Đầu dây điện thoại bên kia đã không còn tiếng đánh đập nữa, chỉ nghe thấy tiếng cười man rợ của Lăng Chính Đào truyền đến “Được, tao không đánh là được…”

Bên trong chiếc xe bắt cóc, Lăng Chính Đào buông di động, đắc ý cười như điên, lại liếc mắt nhìn Mân Huyên đang ngồi thu lu một góc, hai tay bị dây thừng trói ra phía sau người, hai má đều sưng đỏ lên dấu ngón tay, hiển nhiên có thể thấy mấy cái tát vừa rồi không nhẹ.

“Tiền gom góp thế nào rồi?” Chu Hiếu Linh quay đầu lại nhìn Mân Huyên, cười lớn khi thấy người gặp họa “Đáng đời mày! Lăng Mân Huyên, không phải mày cao cao tại thượng, không thèm để ý đến tao sao? Haha… không ngờ mày cũng có ngày hôm nay. Phu nhân tổng tài sao? Hừ…… Đợi tao lấy 500 ngàn rồi, tao sẽ rạch lên mặt mày… Để xem Doãn Lạc Hàn còn thích mày không……”

Giờ có nói gì cũng sẽ chỉ càng chọc tức bọn họ, Mân Huyên tựa vào xe không lên tiếng, hai má đều có cảm giác nóng bừng lên sưng đau… Không biết Doãn Lạc Hàn có còn đuổi theo hay không… Nhớ đến cơn ác mộng đêm hôm trước… Không, cô cam tâm tình nguyện chịu khổ chứ cũng không muốn hắn vì cứu cô mà bị thương.

Lời Chu Hiếu Linh nói lọt vào tai Lăng Chính Đào. Hắn lớn giọng “500 ngàn cái gì?! Chu Hiếu Linh… miệng cô cũng rộng thật đấy, không phải nói đã nói tôi 7 phần cô 3 phần hay sao… Của tôi là 560 ngàn, còn lại mới là của cô!”

Chu Hiếu Linh cười lạnh mấy tiếng “Lăng Chính Đào, ông không biết suy nghĩ à? Ông là tội nhân đang bỏ trốn, còn tôi chẳng phạm tội gì cả. Ông bắt cóc Lăng Mân Huyên, tôi không giúp ông lái xe thì ông có thể thành công được không? Nói cách khác, tôi chính là người có công lớn nhất trong vụ này, tôi chỉ lấy 500 ngàn là đã quá khách khí với ông rồi đấy……”

“Họ Chu, cô chớ quên, lúc trước cô chỉ là một sinh viên mới ra trường, nhờ có tôi giới thiệu, cô mới có thể trở thành tình nhân của phó Tổng Lỗ của Giản thị, nếu không làm sao cô bước chân được vào Thuần Mỹ, làm sao trở thành Phó Chủ biên…….”

Lăng Chính Đào vừa nói đến đó, mặt Chu Hiếu Linh đã xám ngoét lại “Lão già kia, ngậm cái miệng thối của ông lại!”

Chu Hiếu Linh quay đầu dè chừng Mân Huyên, nhưng Mân Huyên vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, bởi chân tướng mọi chuyện cô đã sớm biết, không có gì phải ngạc nhiên.

“Chu Hiếu Linh, nói tóm lại, nếu không có tôi, cô làm sao mà được một bước lên trời như vậy…” Sắc mặt Lăng Chính Đào vô cùng hung tợn, hắn vung vung con dao “Chút nữa lấy tiền, của tôi là 700 ngàn, 100 ngàn còn lại coi như tôi bố thí cho cô!”

“Lão già kia, đừng cho là tôi không biết, ông giới thiệu tôi với lão già họ Lỗ đó chẳng qua là vì muốn nịnh nọt ông ta, để ông ta rót tiền vào Lăng thị mà thôi. Còn nói giúp tôi cái gì, tôi chưa muốn tính sổ với ông đã lợi dụng tôi thì thôi…”

Ô tô vẫn lao vun vút trên đường. Trong xe nồng đậm mùi vị thuốc súng, tiếng một già một trẻ thô lỗ cãi nhau, cả hai đều cố lôi khuyết điểm của đối phương ra để bới móc, nhằm thu được món lợi lớn nhất về tay mình.

Bên trái đường lớn là một vách núi sâu mấy trăm thước, bên phải lại là núi cao sừng sững. Mân Huyên bình tĩnh quan sát địa hình, cô phải nhân lúc bọn họ không để ý tự giải thoát cho mình, nếu không chỉ sợ hai con người lòng tham không đáy  này lại tiếp tục làm khó Doãn Lạc Hàn, chỉ sợ sẽ có chuyện không may xảy ra với hắn….

Cô dịch người về phía cửa xe một chút. Hai người đang tranh cãi quyết liệt, hoàn toàn không để ý đến cô. Cô lại nhích thêm một chút, cứ như vậy, cô tự nhủ nhất định phải thật bình tĩnh.

“Chu Hiếu Linh! Con mất dậy này, mày ăn nói láo toét vừa thôi, muốn nếm thử mùi vị con dao trên tay tao không?!” Lăng Chính Đào đã phát hỏa, bắt đầu khoa chân múa tay, sau đó lại đánh mắt về phía Mân Huyên, thấy cô vẫn an phận ngồi trong xe mới yên tâm chửi mắng Chu Hiếu Linh tiếp.

“Lão già, tôi nói cho ông biết, hôm nay không lấy 500 ngàn, tôi……”

“Cô với ông già nhà cô đúng là giống nhau như đúc! Loại trơ trẽn như cô… lấy 500 ngàn rồi lại đốt trên chiếu bạc như lão chứ?!……”

Thừa lúc bọn họ khắc khẩu, Mân Huyên lại nhích người thêm. Cả người cô lúc này đã tựa hẳn lên cửa xe, chỉ cần cô duỗi tay mở cửa xe là có thể rơi ra ngoài.

Nhìn cảnh vật ngoài cửa xe trôi qua thật nhanh, cô biết bây giờ nhảy ra, nhẹ thì gãy xương, nặng thì có thể mất mạng, đồng thời cũng không thể giữ được đứa bé….

Cô do dự. Hai người trong xe vẫn đang gào thét, mà tốc độ xe cũng không hề chậm lại. Nhưng cơ hội chỉ có một… cô không thể đợi thêm được nữa!

Cô thầm nói trong lòng “Hàn, em xin lỗi… nếu cục cưng không giữ được……”

Không! Cô cắn môi. Hắn thích có con như vậy, nếu không may mất đi đứa bé này, hắn nhất định sẽ rất đau lòng. Cô phải cố hết sức bảo vệ cục cưng trong bụng…

Cô hít thật sâu một hơi, nhìn ngã rẽ hình vòng cung xe chuẩn bị lao đến. Khi xe đi đến đó sẽ có một khoảng cách khá lớn giữa đường và núi đá, đó là một cơ hội tốt.

Lúc này cô đã không còn nghe thấy hai người trong xe nói gì nữa mà chỉ tập trung vào việc mình sắp làm. Cô không chớp mắt nhìn lối rẽ hình vòng cung trước mặt, đến khi xe vừa lao tới đó, cô đẩy cửa xe lao cả người ra. Lăng Chính Đào nghe thấy tiếng mở cửa thì chồm đến muốn giữ cô lại, nhưng đã muộn, cả người cô lăn trên mặt đường.

Lòng Doãn Lạc Hàn đang nóng như lửa đốt, đột nhiên nhìn thấy một người nhảy ra từ chiếc xe trước mặt. Nhận ra là cô, hắn lập tức dẫm chân phanh, xe thể thao nghiêng hẳn sang một bên, vang lên tiếng kít trên mặt đường rất lớn.

Hắn nhảy ra khỏi xe, lao về phía người đang lăn trên mặt đất, đau xót gọi lớn “Huyên…… Huyên……”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor