Hãy chờ em đánh răng xong nhé! - Chương 54

Chap 54: Nhà của anh

Mặt Cố Thần lạnh lùng bình tĩnh, mi tâm nhăn lại, khẽ cắn môi, hơi thở gấp rút, yết hầu mạnh mẽ dao động, ngực phập phồng, tròng mắt không chớp nhìn thẳng hai gò má sưng tấy của Hứa Đồng, ánh mắt thương tiếc cùng tức giận.

Trên mặt hắn tuy rằng hờ hững không để lộ biểu tình gì, nhưng ai cũng có thể cảm giác được, giờ phút này hắn đã phẫn nộ đến mức nào.

Hắn cúi đầu nắm hai tay Hứa Đồng, lại nhìn thấy cổ tay cô bị còng tay sát vào đến xước da. Hắn nhắm mắt lại, không nói một câu, hít một hơi, quắc mắt đứng dậy trở lại bên người Tiền Như Hải.

●]3]●

Đường Tráng thấy Cố Thần ở bên người Hứa Đồng, liền đi qua phía Tiền Như Hải.

Nhìn lão ta nằm trên mặt đất rên rỉ, vừa rồi còn đối với Hứa Đồng làm những chuyện như vậy, trong lúc nhất thời không khỏi giận dữ, nhấc chân lên đạp cho hắn hai cú.

Vốn cảm thấy như vậy đã là hung ác, cũng không nghĩ đến bên cạnh đột nhiên có một người tiến lại, đối với tên Tiền Như Hải đó liên tục đấm đá. Sự phẫn nộ hung hãn đó làm Đường Tráng ngây người. Bây giờ anh cảm thấy người trước mắt này không phải là người đàn ông có tiền có gia thế không bao giờ để lộ cảm xúc trước mắt người khác mà là một người đã mất hết lí trí.

Anh líu lưỡi, sợ hãi không thôi, nhìn Cố Thần lúc này như người điên, không còn kiểm soát được bản thân mình nữa.

Thấy thế thư kí Trịnh chạy tới, vội vàng kêu Đường Tráng: “Anh Đường, anh còn đứng đó xem sao! Mau kéo Cố tổng ra! Nhanh! Anh ta đã không tự khống chế được nữa, còn đánh tiếp như vậy, chúng ta sẽ gặp rắc rối! Bây giờ chỉ có anh mới có thể ngăn Cố tổng lại!”

Đường Tráng bị cô ta làm giật mình, lập tức tiến đến ngăn Cố Thần. Cố Thần lại vùng ra, không chịu dừng lại, tiếp tục điên cuồng đánh Tiền Như Hải.

Tên cảnh sát xấu xa kia giờ phút này giống như một chiếc ruột gối rách nằm trên mặt đất rên rỉ. Nhưng bộ dáng hắn không hề làm cho người khác cảm thấy đáng thương mà chỉ làm cho người ta thêm tức giận.

Cố Thần vẫn không chịu dừng lại.

Đường Tráng không thể ngờ được hắn lại khỏe đến như vậy, ngay cả anh cũng không thể giữ được hắn. Thư kí Trịnh sợ hãi không yên, chạy tới chạy lui, rất muốn xông lên ngăn Cố Thần lại, nhưng lại cân nhắc mình không đủ năng lực, có xông lên cũng chỉ phí công, lại làm chính mình bị thương đành phải dừng lại, liên tục thở dài lo lắng.

Hứa Đồng đột nhiên mở miệng.

“Cố Thần!” Cô nhẹ nhàng gọi hắn.

Chỉ một giây thôi, lập tức có tác dụng.

Cố Thần dừng lại!

Hắn xoay người nhìn, Hứa Đồng vội vàng lắc lắc cổ tay mình với hắn, “Trước hết đừng đánh, em còn bị còng! Chìa khóa ở trên người ông ta, anh mau giúp em đem chìa khóa lại mở, em bị còng rất khó chịu!”

Cố Thần không nói lời nào quay đầu đi.

Thư kí Trịnh hít một hơi thật sâu.

Cô chưa bao giờ gặp người anh họ này nổi giận như thế, giận đến mất hết lí trí. Hắn từ đầu đến đuôi một câu cũng không nói, thật làm cho người ta không ngờ được giây tiếp theo hắn sẽ làm gì, chỉ sợ hắn không dừng lại tiếp tục tra tấn tên cảnh sát họ Tiền kia.

Lão ta quả thật xứng đáng bị đánh, nhưng là ngộ nhỡ đánh chết hoặc bị tàn phế cũng thật không ổn – Như vậy ngược lại bọn họ sẽ gặp phải rắc rối.

Cô trừng lớn mắt cẩn thận nhìn Cố Thần thăm dò xem tiếp theo anh ta định làm gì.

●]3]●

Cố Thần xoay người về phía sau, nhưng không tiếp tục đánh Tiền Như Hải. Hắn thở sâu như để đè nén chính cảm xúc của mình, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống, động tác thô bạo tìm kiếm chìa khóa trên người lão ta.

Thứ kí Trịnh lúc này mới dám thở ra.

Đường Tráng cùng Dương Dương không khỏi ngơ ngác nhìn nhau, khẽ nhún vai.

Hai người trong mắt giống như than: con bé chết tiệt kia chỉ nói một câu, vậy mà có thể làm hắn dừng lại, quả là kì lạ.

●]3]●

Cố Thần trở về bên người Hứa Đồng, giúp cô mở còng.

Làn da vốn trắng muốt giờ đã đặc kín dấu đỏ và những vết xước.

Hắn nhẹ nhàng xoa cổ tay cô, đầu ngón tay như thương tiếc vô hạn. Cho đến khi bị hắn chạm vào, Hứa Đồng mới có cảm giác đau. Cô không khỏi co rúm lại. Thấy được cổ tay cô run lên, Cố Thần lập tức ngẩng đầu. Hắn lấy tay phủ lên hai gò má sưng đỏ của cô. Cố theo bản năng sợ đau nhẹ nhàng tránh về một bên. Tay hắn dừng ở trong không trung, lặng lẽ nắm thành quyền.

Mi tâm rất nhanh lại nhăn.

Bỗng dưng hắn đứng thẳng dậy, mặt bình tĩnh, không có chút biếu tình. Sự điên cuồng vừa rồi đã biến mất không chút dấu vết, giờ phút này chỉ còn sự lạnh lùng.

Hắn nói với thư kí Trịnh: “Đi làm thủ tục cho Hứa Đồng, tôi muốn đưa cô ấy đi. Mấy ngày sau cô không cần đến công ty, chỉ cần chuyên tâm làm một việc là được rồi!”. Vẻ mặt hắn không kiên nhẫn chỉ về phía trước, “Khởi tố lão ta cho tôi! Tôi sẽ lấy giấy xét nghiệm thương tích ở bệnh viện cho Hứa Đồng. Tố cáo lão ta lén lút thẩm vấn, lạm dụng bạo lực, đánh người bị thương, quấy rối ... Vân vân, cô nghĩ xem, nghĩ được cái gì thêm cái đó, tội danh càng nhiều càng tốt! Nhất định phải làm cho lão ta vừa bồi thường vừa ngồi tù! Lão ta không có tiền, chị lão ta có, bắt chị của lão thay mặt bồi thường! Có thể lấy được càng nhiều càng tốt! Còn hắn, nếu dưới mười năm tù cô cũng khỏi cần đến công ty làm nữa!”

Thứ kí Trịnh yên lặng nuốt nước miếng.

Tốt xấu gì cô cũng là người ở bên cạnh hắn, tốt xấu gì cô cũng từng là tâm phúc nhiều năm như vậy, tốt xấu gì cô cũng là em họ của hắn, hôm nay chỉ vì một cô gái hắn yêu mà không dám thừa nhận, vậy mà lại nói đến chuyện làm mất bát cơm manh áo của cô! Thật làm cho người ta xúc động rơi lệ!

Mang theo chút căm giận cùng không cam lòng, cô đi đến bên cạnh Tiền Như Hải, cố ý giơ chân đạp hắn hai cái.

“Đều là người này tự tìm phiền toái! Chết cũng xứng đáng!”

●]3]●

Giao nhiệm vụ cho thư kí Trịnh xong, Cố Thần quay đầu nhìn về phía Đường Tráng, “Mọi người về trước đi, chuyện sau này không cần quan tâm, giao cho thư kí của tôi làm là được rồi. Cô ấy là người trong nhà, xin cứ an tâm, cô ấy sẽ đem mọi việc xử lí tốt!”

Trong lúc mơ hồ, Hứa Đồng hồn nhiên cười. So sánh với hắn, đạo hạnh của mình xem ra còn quá nhỏ bé. Cứng mềm hơn thua vẫn không thể sử dụng được linh hoạt như hắn.

Cô đang cúi đầu thất thần, bỗng nhiên cảm giác đầu càng nặng, chân lại nhẹ bẫng, trời đật đảo điên. Định thần lại mới phát hiện mình bị Cố Thần ôm vào trong ngực. Bên tai nghe được hắn nói với Đường Tráng, Dương Dương: “Tôi đưa cô ấy đi bệnh viện trước.”

Nói xong, nhẹ nhàng xoay bước.

Hứa Đồng nhìn Đường Tráng, Dương Dương ở phía sau há miệng ngốc nghếch, bốn mắt nhìn nhau kình ngạc không nói được gì.

Hứa Đồng giật mình xong, cuối cùng cũng trở nên ngốc nghếch.

Đúng rồi, nên đưa mình đi, là bọn họ mới đúng a...........

●]3]●

Cố Thần lái xe rất nhanh. Hứa Đồng nằm ở trên ghế, bỗng nhiên mở miệng: “Em không đi bệnh viện!”

“Mặt của em rất sưng”

Hứa Đồng vẫn cố chấp, kêu to: “Không đi bệnh viện!”

Cố Thần giảm tốc độ, “Lí do, nếu có lí do chính đáng anh sẽ không đưa em đến bệnh viện!”, hắn bắt đầu không kiên nhẫn.

Giọng nói Hứa Đồng giống như thì thầm. “Ghét nơi đó ... mẹ bỏ đi ở đó ... em không đi ...” Cô giống như đang làm nũng, giọng nói mềm yếu, như thể tủi thân, làm cho người khác không thể không để ý.

Cố Thần quay đầu liếc nhìn cô một cái.

Cô nhắm mắt giống như con mèo con sợ lạnh, cuộn mình lại, nhìn qua yếu đuối vô cùng, rất đáng thương.

Phút chốc trong lòng hắn như có bàn tay vô hình bóp nghẹt. Hai tay xoay vô lăng, Cố Thần quay đầu xe, chạy về hướng ngược lại.

●]3]●

Đến khi xe dừng, Cố Thần ôm Hứa Đồng xuống xe. Cô chậm rãi mở mắt, nhìn ngôi nhà lạ xa hoa trước mắt, hỏi: “Đây là nơi nào?”

Cố Thần cúi đầu nhìn cô, giọng nói mềm mại: “Nhà của anh!”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor