Anh có thích nước Mỹ không? - Chương 04 part 02

Năm thứ hai đại học, vào học chưa được bao lâu thì đến ngày Lễ Tình Nhân, đối với các sinh viên vừa yêu sự lãng mạn, ngày lễ này đặc biệt được coi trong. Vừa ăn xong cơm tối, Trịnh Vi phát hiện có không ít các bạn cùng tầng đã quần áo chỉnh tề chuẩn bị xuất phát, Lục Nha cũng mất tích một cách bí hiểm sau buổi chiều tan học. Hôm đó người được mọi người chú ý nhiều nhất trong khu ký túc xá phải kể đến Nguyễn Nguyễn, anh người yêu ở xa ngàn dặm của cô đã gọi điện thoại cho một cửa hàng hoa trong thành phố và đặt tặng cô 99 đóa hồng, trong cuộc sống bần hàn thời sinh viên, một bó hoa hồng lớn như vậy thật xa xỉ biết bao. Nguyễn Nguyễn lặng lẽ ký tên nhận bó hoa trước ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, cô không nói gì, nhưng Trịnh Vi có thể nhìn thấy ánh mắt cô cũng rạng ngời hạnh phúc, dường như mọi nỗi nhớ nhung xa cách nghìn trùng đều được bù đắp trong giấy phút này. Kể cả Trịnh Vi - người từ trước tới nay luôn chê hoa hồng không sang, nhưng khi nhìn thấy những đóa hồng tươi tắn, rực rỡ ở góc phòng, lòng cũng vô cùng ngưỡng mộ. Con gái đúng là động vật đơn giản, chỉ cần một bó hồng là có thể khiến lòng nở hoa. Trịnh Vi thầm nghĩ, biết đến bao giờ mình mới có thể nhận được một bó hoa hồng giống như thế của người mình yêu thương nhỉ? Không, chỉ cần một bông cũng được.

Thực ra ngày hôm nay, không thiếu chàng trai muốn tặng hoa hồng cho cô, sau 6h30 chiều đã có mấy cú điện thoại gọi đến, thăm dò xem cô có muốn đi chơi cùng không, trong đó có cả Hứa Khai Dương, Trịnh Vi đều từ chối hết. Sau 8h tối, cô bắt đầu cảm thấy lẻ loi, bạn bè cùng phòng người thì có hẹn với người yêu, người thì về nhà, còn một người không biết đã đi đâu. Nguyễn Nguyễn thì ngồi chat với người yêu, chỉ còn cô và Tiểu Bắc đưa mắt nhìn nhau. Trịnh Vi bắt đầu bất bình, tại sao thế giới lại tồn tại ngày lễ vô nhân đạo như ngày Lễ Tình Nhân?

Chuông điện thoại réo vang, cô và Tiểu Bắc tranh nhau nhấc máy, cuối cùng Tiểu Bắc đã thắng vì nhanh tay hơn một chút. Cô nhấc máy với vẻ đắc ý, nhưng mặt liền xị ngay xuống, “Trịnh Vi, tìm cậu”.

Trịnh Vi như viên tướng quân giành chiến thắng, chạy ra nghe điện thoại, hóa ra là Lão Trương. Lão nói chỗ lão đang có một “cái hay” mới, bảo cô sang phòng lấy.

Đúng lúc Trịnh Vi đang rầu rĩ vì rỗi rãi, thầm nghĩ, có cái gì xem để giết thời gian cũng tốt, bèn thay giầy vội vàng xuống tầng. Dương như bầu không khí khu ký túc xá toát lên một vẻ ngọt ngào lãng mạn; còn khá nhiều anh chàng vẫn đang kiên nhẫn đứng gác, có anh cầm hoa, có anh cầm thú bông, còn có anh cầm cả chùm bóng bay màu hồng phấn hình trái tim, dáng vẻ rất nực cười, lúc đi ngang qua anh chàng, Trịnh Vi còn cố tình đứng lại nhìn.

Ký túc xá nam mà Lão Trương ở cách khu ký túc xá của Trịnh Vi không xa, đây không phải là lần đâu tiên Trịnh Vi đến, nên cô liền chạy thẳng lên phòng. Trường G có một quy định kỳ lạ, nghiêm cấm sinh viên nam ra vào ký túc xá của các sinh viên nữ, nhưng buổi tối trước thời gian đóng cửa - 11 giờ 30 - sinh viên nữ có thể thoải mái đến phòng sinh viên nam. Mặc dù có rất nhiều nam sinh bày tỏ phản đối trước quy định bất bình đẳng này, nhưng quy định vẫn là quy định, phải chấp hành. 

Ký túc xá nam hôm nay vắng vẻ hẳn đi, người ở lại trực chốt chắc đều là những kẻ độc thân. Lúc Trịnh Vi đến, trong phòng chỉ còn lại Lão Trương đang ngồi chơi điện tử; nhìn thấy cô, câu đầu tiên của Lão Trương là: “Ngày vui như thế này mà không đi chơi à?” 

Trịnh Vi bĩu môi: “Em không thích cái trò đó, ngày lễ của bọn tây có gì là hay?”

“Hứa công tử vừa nãy không mời được em, có vẻ buồn lắm”. 

“Anh đừng nói linh tinh nữa, đưa đồ cho em, bản cô nương lập tức đi ngay”.

“Em đợi chút đã, vừa nãy phòng bên mượn rồi, đợi anh sang lấy về cho em”. Lão Trương bảo cô ngồi xuống đợi, còn mình thì đi ra ngoài.

Trịnh Vi đâu có phải là người chịu ngồi yên một chỗ, hai mắt tròn xoe liếc ngang liếc dọc khắp phòng, mọi người phòng 402 đều nói giường của cô bừa bộn như giường sinh viên nam, nhưng họ chưa bao giờ được chiêm ngưỡng nơi ở của họ. Cái gì được gọi là ổ chó? Chính là chốn này. Tất hôi quăng khắp nơi, quần áo bẩn thì khỏi phải nói, phòng của Lão Trương giống như một đống rác khổng lồ; chỉ có một chiếc giường hết sức gọn gàng, đồ đạc cũng ít, nổi bật hơn hẳn so với cả phòng, trên chiếc bàn học kê trên giường có đặt một mô hình kiến trúc. Trịnh Vi rất muốn xem, bèn lại gần ngó nghiêng, mô hình tòa nhà vừa dùng để kinh doanh vừa dùng làm nhà ở này đã hoàn thành được già nửa, các tấm bìa đã cắt xong xuôi, chỉ còn một phần nhỏ chưa gắn chặt. Cô thử sờ tay vào, phát hiện phần mái trang trí mô hình trên có thể nhấc ra được, thấy thú vị, bèn nhấc ra. Đang định xem tiếp còn phần nào nhấc được ra nữa không, đột nhiên nghe thấy sau lưng có người nghiêm giọng quát: “Cậu làm gì vậy?”

Trịnh Vi đang chăm chú quan sát, mà tiếng quát đó lại quá gần, bất giác cô giật nảy mình, tay run lên, vội quay người lại, trong lúc bối rối không may cùi tay huých ngay phải mô hình trên bàn, lập tức mô hình đó khẽ nghiêng, chỉ tích tắc nữa là rơi xuống đất. Trong khoảnh khắc đó Trịnh Vi cũng biết mình đã gây ra một tội tày trời, kêu lên một tiếng thất thanh, người vừa quát sau lưng cô đẩy cô sang một bên, rồi dướn người lên, nhanh tay đỡ lấy mô hình trước khi nó rơi xuống đất. 

Vì không hề có sự chuẩn bị nên khi bị đẩy mạnh như vậy, Trịnh Vi liền ngã, hai mông rơi “Bịch” xuống nền nhà, cú ngã trời giáng khiến cô cảm thấy tê tái. Trong giây phút đó, cảm giác dữ dội hơn cảm giác đau đớn là sự không thể tin vào mắt mình, thực sự không thể tin vào mắt mình. Không ngờ, không ngờ lại có người vì một cái mô hình vớ vẩn mà đẩy Ngọc diện Tiểu Phi Long tiếng tăm lẫy lừng như ném một thứ đồ bỏ đi! 

 Độ cao mực nước biển của sống mũi kẻ gây sự cao hơn không ít so với đỉnh đầu của cô, không những anh ta không hề tỏ ra sợ hãi hay ngại ngùng trước cơn thịnh nộ của Tiểu Phi Long, mà còn lạnh lùng đáp lại một câu: “Nếu không nể cô là con gái, tôi không chỉ dừng lại ở việc đẩy cô đâu”. 

Giây phút này đây, không chỉ có ngón tay Tiểu Phi Long run rẩy, mà cả cơ thể cô cũng run lên bần bật, ngay cả chiêu bài chủi bới như súng liên thanh mà cô vốn tự hào nhất cũng lẩn mất tăm, chỉ có một suy nghĩ đang rừng rực bốc cháy trong đầu cô, rốt cuộc thằng cha đáng tội chết này là ai nhỉ?

“Anh giỏi lắm! Có gan thì anh để lại tên của anh đi!” Không may bị cô nói trúng tim đen, đối phương không những có gan mà còn rất có gan. 

“Cậu nghe cho rõ đây, tôi là Trần Hiếu Chính”.

Trịnh Vi tức nổ đom đóm mắt. “Tôi không cần biết anh là Chính hay là Oai[6], anh phải xin lỗi ngay lập tức!” Sau khi quát xong câu đó, dường như cô nghe thấy một tiếng cười thầm ở đâu đó, nhưng cô không thể khẳng định có phải nó phát ra từ miệng gã đáng ghét này hay không, vì sau khi nói tên xong, gã một mực quay lưng về phía cô, chăm chú chỉnh sửa lại mô hình.

Thờ ơ, đây là nỗi sỉ nhục trên cả hành động chửi bới và xô ngã, một vẻ khiêu khích lớn lao đối với cơn thịnh nộ của Trịnh Vi. Cô lại gần gã đó, “Anh nói đi, tại sao anh lại đẩy tôi, thế mà anh cũng đòi làm đàn ông à, lại dám đẩy một cô gái yếu đuối trói gà không chặt, sao lại có chuyện như vậy chứ, đây không phải là một hành động biến thái thì còn là gì? Anh câm à, đừng tưởng giả ngốc như vậy là xong đâu!” Trịnh Vi thấy nước bọt của mình sắp bắn sang cả mặt anh ta, anh ta vẫn hoàn toàn coi như cô không tồn tại, cô bèn đẩy gã một cái.

Cuối cùng gã ta cũng nhìn cô, nói rành rọt từng chữ: “Tôi đẩy cậu vì suýt nữa cậu đã làm hỏng đồ của tôi, và còn chặn đường để tôi cứu nó. Tôi cảnh cáo cậu, bất kể cậu được ai trong phòng này đưa về, cậu cũng phải lưu ý một điều rằng, tôi không thích người khác động vào đồ của tôi, càng căm ghét những kẻ chỉ vào mũi tôi”.

“Anh…” Trịnh Vi đang đinh làm tới thì Lão Trương quay về, kịp thời kéo cô sang một bên, “Làm gì vậy, làm gì vậy hả, tôi đi chưa được bao lâu mà đã ra nông nỗi này, Vi Vi, có chuyện gì cứ bình tĩnh nói, đừng nổi cáu, đừng nổi cáu”. 

“Không nổi cáu thì không phải là người! Lão Trương, phòng các anh sao toàn đầu trâu mặt ngựa ở thế này, chuyên đi bắt nạt con gái”. Vừa nhìn thấy Lão Trương, Trịnh Vi càng bực mình hơn.

Lão Trương chưa kịp hiểu đầu đuôi ra sao, nhìn sang cậu bạn đang đứng đối diện Trịnh Vi, “Chính, xảy ra chuyện gì vậy?” 

Cậu bạn liếc Trịnh Vi một cái, “Thôi tôi không muốn nói nữa, Lão Trương, nếu đã là bạn của cậu đưa về thì chuyện này cho qua, nhưng tốt nhất đừng để có lần sau, và còn điều này nữa, tiện thể anh bảo với cậu ta, không phải cái gì cũng động vào được đâu”.

Rõ ràng anh ta nhìn cô, nhưng lại bảo Lão Trương chuyển lời, khác gì không thèm chấp với cô. 

“Anh nói thế có nghĩa là gì, kể cả việc tôi động vào mô hình của anh trước là không đúng, nhưng làm gì đến mức vì cái mô hình vớ vẩn đó mà anh phải đẩy tôi ngã dúi dụi xuống đất, cái đồ này thì có gì là ghê gớm chứ? Anh có còn đáng là nam nhi nữa không?”

Cuối cùng Lão Trương đã đoán ra được đầu đuôi câu chuyện qua lời đối thoại giữa hai người, bèn nói: “ Hiểu lầm, hoàn toàn là hiểu lầm mà thôi, thôi hai người đừng cãi nhau nữa, Vi Vi, anh đưa em về”.

“Không được, em muốn anh ta phải xin lỗi em”. Trịnh Vi ngang bướng trợn mắt nhìn anh chàng đó. 

Lão Trương liếc cậu bản với vẻ khó xử, cậu bạn nhìn Trịnh Vi cười khẩy, “Tại sao tôi phải xin lỗi? Mặc dù cái này không có gì là ghê gớm, nhưng trong mắt tôi nó còn đáng giá hơn cậu nhiều”. 

Vừa dứt lời, Lão Trương phải lấy hết sức bình sinh mới ngăn được Trịnh Vi đang định xông lên quyết đầu với cậu bạn.

“Anh có phải là con người nữa không? Lão Trương, anh tránh ra, em phải giết tên này!” Trịnh Vi đã tức đến mức không còn để ý đến mình là con gái nữa, chỉ muốn xé xác tên gây sự trước mắt này ra thành ngàn mảnh.

“Các ông cố bà cố của tôi ơi, mỗi người bớt đi một câu… Vi Vi, chúng ta đi thôi, anh xin lỗi em thay cậu ấy được chưa, kệ cậu ấy, nào ngoan nào, anh đưa em về…Chính, cậu cũng câm ngay mồm cho tôi nhờ!” Lão Trương vừa kéo vừa đẩy Trịnh Vi ra khỏi chiến trường khói lửa này. 

Cho đến khi đã xuống dưới sân, Trịnh Vi mới gạt Lão Trương ra, “Bình thường nói thì hay như khướu, đến lúc quan trọng không những chẳng giúp gì được em, lại còn hùa theo kẻ xấu bắt nạt em”.

Lão Trương thấy cô mặc dù tức tối, nhưng đã không còn định xông lên phòng, mới thở phào kêu oan: “Làm sao anh không giúp em chứ? Chỉ có điều tính khí cậu ta dở hơi như thế, mô hình đó lại là việc làm thêm của cậu ta ở một Công ty bất động sản, chắc chắn cậu ta sợ hỏng là phải, hai kẻ đầu gấu chạm mắt nhau. Chỉ tại anh, anh không nên để em một mình ở đó, thôi, nguôi giận đi, coi như bị chó cắn một miếng, chả lẽ em lại còn quay lại để cắn nó? Anh sẽ mời em đi ăn kem”. 

“Em thèm vào ăn”. Trịnh Vi đi phía trước, vẻ mặt cương quyết, “Bị chó cắn thì đương nhiên em sẽ không cắn trả lại nó mà em muốn ăn thịt chó! Trần Hiếu Chính, gã đó tên Trần Hiếu Chính phải không, em nhớ rồi, mọi người hãy đợi đấy”.

Gió đêm lướt nhẹ qua cô, tâm trí cô đã tỉnh táo hơn rất nhiều, đến giờ bắt đầu cảm thấy may mắn vì vừa nãy trong lúc quá giận mất khôn được Lão Trương ngăn lại, nếu không thì cô cũng không biết sẽ gây ra chuyện gì. Xông lên đánh vớ đầu anh ta? Nhìn vào vẻ hung hăng của anh ta, có thể đoán rằng, một người biết đẩy con gái sẽ không thể nhường cô trong lúc đánh nhau, nếu cô không đánh nổi anh ta thì sẽ thế nào? Hoặc giả nếu may mắn cô chiến thắng, đánh vỡ đầu anh ta thì cô có phải ngồi tù không? Không được, không được, cô không thể chỉ vì một phút nóng giận mà hủy hoại tiền đồ tươi sáng của mình, hảo hán không bao giờ làm những điều dại dột, huống hồ là nỗi nhục lớn lao như thế này, càng phải suy nghĩ thấu đáo, mặc dù tạm thời cô chưa biết làm thế nào, nhưng tên họ, vẻ mặt, dáng người của gã, cô đã nhớ, chắc chắn không thể dễ dàng cho qua như vậy.

Lúc đi đến gần ký túc xá, Lão Trương còn định khuyên cô, nhưng cô lại vỗ vai Lão Trương: “Em thật ngại quá, Lão Trương, chuyện này anh chẳng có gì sai cả, vừa nãy em giận cá chém thớt, em xin lỗi nhé, anh về đi, em không sao đâu”. Trịnh Vi luôn tự hào vì đức tính biết sai để sửa của mình. 

“Có đúng là không sao đâu thật không đấy?” Lão Trương có phần ngỡ ngàng, mọi người đều nói lòng dạ con gái như chiếc kim dưới đáy biển, chiếc kim trong lòng cô gái này còn giấu tận trong đường ngầm dưới đáy biển, khiến người ta không biết đâu mà lường, nói xong là xong. Chỉ có điều, Lão Trương hiểu tính cách đó của Trịnh Vi, mặc dù hơi nóng, nhưng cũng không phải là người không biết điều, cô đã nói như thế thì chắc vấn đề cũng không còn nghiêm trọng nữa.

“Đúng là không có chuyện gì liên quan đến anh, anh là anh, gã là gã, thôi em lên đây, bye bye”. Trịnh Vi vẫy tay tạm biệt rồi chạy thẳng lên tầng, Lão Trương đi được vài bước, mới nghe thấy Trịnh Vi nói lớn ở hành lang trên tầng hai, “Lão Trương, ngày mai đừng quên đưa cho em mấy cái đĩa đó nhé”

 Tối hôm đó, Nguyễn Nguyên vừa kết thúc cuộc chat với bạn trai trong sự ngọt ngào, thấy Trịnh Vi từ phòng Lão Trương trở về với một gương mặt đỏ gay bất thường, hai mắt như hai ngọn lửa, hai bàn tay nắm chặt thành hai nắm đấm, giống như vừa kết thúc cuộc thi chọi gà. 

Nửa đêm, Trịnh Vi nằm trên giường trằn trọc mãi không sao ngủ được, trong đầu luôn hiện ra gương mặt nhìn chỉ muốn đánh đó, cô lại nhớ đến lúc đó trước khi rời khỏi phòng, ánh mắt không thèm chấp của gã đối với cô, bất giác đấm mạnh mấy quả xuống gối, thù này không trả sẽ không phải là quân tử, huống hồ Ngọc diện Tiểu Phi Long vốn là người thù dai nhớ lâu.

Vẻ lãng mạn của ngày Lễ Tình Nhân đã bay mất tiêu, chỉ còn mùi khói nồng nặc đọng lại trong lòng Trịnh Vi. 

Sáng sớm hôm sau, khi Trịnh Vi còn đang mắt nhắm mắt mở, Tiểu Bắc đã nói với cô: “Tối qua cậu nằm mơ thấy gì vậy, nói linh tinh một hồi”. 

“Tớ nói gì vậy?” Trịnh Vi ngơ ngác. 

“Tớ cũng không nghe rõ”. Duy Quyên nói, “Hình như nói đến chính chính gì đó, lại còn đánh giết nữa…”

Trịnh Vi lấy ngón tay chải lại mái tóc hơi rối của mình, “Chắc là tớ nằm mơ”. 

Lúc đi lên giảng đường, Nguyễn Nguyễn cảm thấy tâm trạng của Trịnh Vi hơi bất thường. Tối hôm qua vừa về đến phòng, Trịnh Vi đã lôi Nguyễn Nguyễn ra hành lang, phẫn nộ kể hết mọi chuyện xảy ra ở phòng Lão Trương, Nguyễn Nguyễn cũng tỏ vẻ đồng tình sâu sắc và khinh thường gã xấu xa kia. Chỉ có điều, mọi khi tính khí Trịnh Vi chóng giận cũng chóng nguôi, lần này đã qua đêm mà vẫn khắc sâu trong lòng, chắc là vấn đề thực sự vô cùng ngiêm trọng. Vì thế, lúc Trịnh Vi nói bằng giọng đay nghiến với một cậu nam sinh đang đứng chờ người yêu dưới sân ký túc: “Bóng bay đâu? Bay rồi phải không? Tối qua lúc em đi, anh đã đứng ở đây đợi, quay về vẫn thấy anh đứng đợi, còn sớm thế này mà anh đã đến, thật đúng là vô tích sự”. Nguyễn Nguyễn chỉ biết dồn ánh mắt ái ngại về phía anh chàng tội nghiệp. 

“Toàn bọn chẳng ra gì”. Thấy Nguyễn Nguyễn cười lén, Trịnh Vi bèn ngại ngùng buông một câu.

“Để trêu tức được cậu như thế này cũng khó lắm dấy, tớ rất muốn xem cao nhân đó ở chốn nào”. Nguyễn Nguyễn nói.

“Tên khốn kiếp đó, đừng để tớ nhìn thấy một lần nữa. Trời, sao lại thiêng thế này, Nguyễn Nguyễn, cậu đợi tớ một chút”. Mắt Trịnh Vi tự nhiên bám riết lấy một điểm trong dòng người đi lên lớp, nhét ngay sách đang cầm vào tay Nguyễn Nguyễn, rồi lao đi như tên lửa. 

Đối với Trịnh Vi, không phải là khó để nhận ra người khiến cô căm hận thấu xương trong dòng người. Trần Hiếu Chính không đi với bạn bè cùng lớp hay cùng phòng, một mình cầm sách bước đi thoăn thoắt, người cao chân dài nên dễ nổi bật; Trịnh Vi phải chạy khá lâu mới đuổi kịp gã rồi đột ngột vòng lên trước mặt gã. Trần Hiếu Chính đang chăm chú rảo bước không ngờ lại gặp ngay địch thủ giữa đường, suýt nữa đâm sầm vào cô, may mà gã phản ứng nhanh, dừng chân kịp thời, ngơ ngác nhìn vào vật thể lạ xuất hiện đột ngột trước mặt mình.

Trịnh Vi ngẩng đầu nhìn gã, “Này nhóc, đừng tưởng đeo kính thì ta không nhận ra nhà người, chuyện hôm qua vẫn chưa xong đâu, ta cho ngươi một cơ hội, bây giờ ngươi xin lỗi, người quân tử như ta không thèm chấp kẻ tiểu nhân như người, chuyện này coi như cho qua”. 

Trần Hiếu Chính nghĩ lại một lát, mới nhớ ra cô nàng đằng đằng sát khí này là ai, đứng trước văn võ bá quan, gã đã lựa chọn im lặng để đối phó với sự khiêu chiến của cô, tự động vòng qua chướng ngại vật, tiếp tục rảo bước.

Vẻ lạnh lùng của gã càng trêu tức Trịnh Vi hơn, cô cảm thấy mình giống như một đống phân bò chặn ngang trước mặt gã, khiến gã phải vội vàng tránh xa.

“Đứng lại!” Trịnh Vi đuổi theo, hét lên sau lưng gã.

Dường như gã không nghe thấy lời cô nói, cô càng hét, gã càng đi nhanh. Trịnh Vi tức nổ đom đóm mắt, lúc đầu cô đuổi theo gã chỉ là muốn chửi gã vài câu cho bõ tức thôi. Ai ngờ phản ứng của gã khiến cô ôm cục tức ở đó, tiến không được lùi không xong, làm sao có thể cho qua một cách dễ dàng như vậy.

Xem ra địa điểm mà gã chuẩn bị tới cùng hướng với giảng đường của cô di, đến trước khu giảng đường lạnh lẽo của Học Viện Công trình Kiến Trúc, Trịnh Vi đã đuổi kịp gã, rút kinh nghiệm lúc nãy, cô túm chặt gã từ phía sau, bắt gã phải dừng lại, cau mày xoay người. 

Cuối cùng Trần Hiếu Chính không còn cách nào khác đành đứng lại, “Cậu có thôi ngay đi không?”

“Anh quá mất lịch sự đấy, bảo anh dừng lại, anh không nghe thấy sao? Tôi còn chưa nói hết”. Cuộc rượt đuổi khiến hai má Trịnh Vi đỏ rực, nhưng thái độ vẫn ương ngạnh.

“Tôi không có gì để nói với cậu, đề nghị cậu tránh ra, tôi phải lên lớp đây”. 

“Tôi nói cho anh biết, anh không xin lỗi thì không xong đâu”.

Mặt gã lộ rõ vẻ cố gắng kìm chế nỗi bực mình và khó chịu. “Tôi chưa bao giờ gặp đứa con gái nào như cậu, chỉ có điều tôi cũng cho cậu biết rằng, tôi chẳng có gì sai cả, vì thế không thể xin lỗi cậu, và cậu cũng đừng nói chuyện lịch sự với tôi, nếu cậu hiểu phép lịch sự thì cũng không nên lôi lôi kéo kéo con trai trước mặt mọi người”. Nói xong, gã lấy hai ngón tay nhấc tay áo cô lên, hất mạnh ra.

“Anh…” Không ngờ gã lại làm ra vẻ gặp phải ruồi, ngay cả chạm vào tay cô cũng không chịu. Trong giây phút đó Trịnh Vi không nói gì, nghiến răng nhìn gã bằng bằng ánh mắt căm thù, gã cũng không hề tỏ ra chịu thua, nhìn cô với vẻ lạnh lùng. Hai người cứ giằng co như vậy trên bậc tam cấp trước khu giảng đường của Học viện Công trình Kiến trúc. Lúc này đang là giờ cao điểm lên lớp, đã có không ít người đi qua để ý đến họ, cuối cùng Nguyễn Nguyễn cũng đã đuổi kịp, cô nhìn Trần Hiếu Chính với vẻ ngạc nhiên, rồi nói với Trịnh Vi: “Thôi, sắp muộn rồi đấy, bọn mình đi đi”. Trịnh Vi không nói gì cả, vẫn nhìn chằm chằm vào gã, dường như muốn xả thân hắn ra thành trăm mảnh. Cũng có một số bạn bè quen biết Trần Hiếu Chính dừng chân đứng nhìn, trong đó có người còn cất tiếng hỏi: “Chính, có chuyện gì vậy?” Gã có phần ngại ngùng, bèn không thèm đếm xỉa tới cô nữa, tự bỏ đi. 

Mặt Trịnh Vi tái đi một chút, nhưng vẻ ngại ngùng thoáng qua vừa nãy của gã đã khiến cô túm ngay được một chút điểm yếu của kẻ địch, cô cười với vẻ ranh mãnh rồi hét lớn sau lưng gã: “Trần Hiếu Chính, tôi nói lại một lần nữa, anh năn nỉ thế nào với tôi cũng chẳng ăn thua, về sau đừng bám riết lấy tôi như thế!”

Đúng như mong đợi, câu nói này của cô đã khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía gã, và cô cũng hả hê khi nhận ra rằng gã hơi khựng lại, mặc dù chỉ trong tích tắc, tiếp đó gã lại thoăn thoắt bước đi với tốc độ nhanh hơn rồi biến mất ở đoạn rẽ trên giảng đường, nhưng cô biết trò chơi khăm của mình đã thành công. Gã trai đáng ghét này cứng mềm không sợ, kiếm dao không ăn thua, nhưng lại thích sĩ diện. Quá hay, Trịnh Vi không có nhiều ưu điểm, điều đáng nói nhất là mặt dày, nếu gã không xin lỗi, về sau sẽ cho gã biết tay. 

Trong lúc đi về giảng đường, Nguyễn Nguyễn thắc mắc: “Cái gã đáng ghét mà cậu nói hôm qua là hắn à?”

Trịnh Vi hơi sững lại, “Cậu quen tên khốn kiếp đó à?” 

Nguyễn Nguyễn lắc đầu, “Không đến mức là quen, chỉ có điều tớ đã gặp hắn mấy lần trong câu lạc bộ tiếng Anh của trường, và cũng nói một hai câu với hắn, chỉ có điều không biết tên, chỉ biết hình như là sinh viên năm thứ hai khoa Kiến trúc của Học viện mình, nói tiếng Anh rất tốt, nghe nói môn ngoại ngữ và chuyên ngành của hắn ở khoa đều rất xuất sắc”.

“Sao cậu lại biết?” Trịnh Vi nhìn Nguyễn Nguyễn với vẻ lạ lùng. 

“Lúc đó tớ nghe các cô bạn khác ngồi cạnh nói, hắn nói tiếng Anh rất tốt, trông lại đẹp trai, chắc là ở đó được khá nhiều người chú ý, chỉ có điều không hay chơi với mọi người lắm, bình thường chỉ nói chuyện với mấy ông thầy nước ngoài”.

“Xí!”, Trịnh Vi tỏ rõ vẻ bất bình, “Càng là loại người học giỏi thì nội tâm càng lập dị, cũng chẳng có gì ghê gớm mà phải kiêu căng như thế? Nguyễn Nguyễn, cậu không được giao lưu với loại người đó đâu đấy”.

“Cậu nói gì vậy? Cậu ngốc quá!” Nguyễn Nguyễn liền cười, “Nhưng nói đi rồi phải nói lại, hãy biết dừng đúng lúc, vừa nãy cậu cũng khiến hắn tức nổ đom đóm mắt rồi, cần gì phải tị nạnh với hắn nữa, coi như hòa rồi nhé”.

Trịnh Vi lấy sách trên tay Nguyễn Nguyễn, “Cũng không hiểu tại sao, cứ nhìn thấy thằng cha đó là tớ lại cáu tiết, tớ chưa bao giờ ghét người nào như thế”.

Nguyễn Nguyễn nói với vẻ điềm nhiên, “Ghét một người sẽ phải mất công suy nghĩ biết bao”. 

Giọng Trịnh Vi vẫn tỏ rõ vẻ căm hận, “Mất công thế nào đi nữa cũng chẳng sao, gã không để cho tớ được yên, tớ cũng sẽ không để gã yên ổn".