Ai là ai của ai - Chương 45

Viên Hỷ cười cười vẻ ngượng ngập, không biết phải nói gì.

Bà Hà chậm rãi nhấp một ngụm cà phê rồi đặt cốc xuống, dịu dàng nhìn Viên Hỷ: “Thực ra Hà Thích muốn cưới ai, bác cũng không quan tâm lắm, người con trai yêu thì hai bác cũng sẽ thích. Bác chỉ có một thằng con nên chỉ mong nó được hạnh phúc. Bác và bố nó ở Mỹ đã làm lụng vất vả bao nhiêu năm, chỉ hy vọng có thể cho nó một cuộc sống tốt đẹp. Hà hà, có lẽ nói những lời này cháu sẽ không tán đồng, nhưng đến khi các cháu già bằng này tuổi như hai bác thì sẽ biết, con người sống cả đời nhiều khi cũng chỉ nói những câu sáo rỗng, đến nửa đời sau chỉ sống vì con cháu, tranh đấu cho chúng thôi.”
 
“Bác gái,” Viên Hỷ khẽ ngắt lời bà, “Lý do bác không chấp nhận cháu là gì? Là gia đình cháu sao?”

Bà Hà cười nhẹ, nói: “Cháu đúng là một cô bé thông minh.”

Viên Hỷ cười giễu: “Từ nhỏ thầy cô giáo đã dạy bọn cháu nói năng phải khéo léo, cho dù phê bình người khác cũng phải khen ưu điểm người ta trước, bác đã nói đến ưu điểm của cháu rồi thì sau đó chắc sẽ là khuyết điểm của cháu thôi. Hơn nữa bác đã đến gặp cháu sớm thế này thì ắt hẳn phải có lời gì đó không thể nói trước mặt Hà Thích. Bác cứ nói, là vì gia đình cháu, đúng không?”

Bà Hà ngắm nhìn Viên Hỷ vẻ tán thưởng, rồi khẽ lắc đầu: “Không phải vì gia đình cháu, hai bác không chê bai gì cả. Hai bác tuy không giàu có gì nhưng cũng đủ để con trai ăn no mặc ấm suốt đời, hai bác không cần dùng hôn nhân của con trai để đối lấy lợi ích gì.”

“Thế thì vì điều gì?” Viên Hỷ hỏi.

Bà Hà khẽ thở dài, đáp: “Bác biết bác đến đây là để đóng vai kẻ ác, tuy bác không muốn làm thế, nhưng không còn lựa chọn nào khác.” Bà lấy một túi tài liệu ra đưa cho Viên Hỷ, “Cháu xem cái này đi.”

Viên Hỷ không đón lấy, chỉ trầm mặc nhìn bà Hà, hỏi: “Là cái gì thế ạ?”

Bà Hà cười vẻ bất lực: “Không phải tiền cũng chẳng phải chi phiếu, cháu là cô bé tốt, bác không muốn sỉ nhục cháu, cũng không muốn sỉ nhục chính mình, tự cháu mở ra xem thì sẽ biết.”

Trái tim Viên Hỷ ngừng đập một nhịp, không biết vì sao mà bỗng thấy rất hoảng loạn, cô đờ đẫn đón lấy túi tài liệu, cố gắng điều khiển ngón tay mình rút mấy tờ giấy ra, đó là một bản báo cáo xét nghiệm, họ tên trong đó là anh trai cô – Viên Thanh Trác. Thuật ngữ quá chuyên ngành, quá nhiều tiếng Anh, những thứ ấy đều khiến Viên Hỷ phải rất mất công để đọc, nhưng đại khái vẫn có thể hiểu được, đó là bản xét nghiệm tổng quát của anh trai, không phải về ca mổ viêm ruột thừa mà là chứng bệnh về não.

Cô nhìn bà Hà vẻ không hiểu. Bà Hà lại nhìn cô vẻ tiếc thương, khẽ đáp: “Anh trai cháu ngây ngô như vậy trước tiên là do bẩm sinh, nói đơn giản là về vấn đề di truyền, tỷ lệ phát bệnh của căn bệnh này rất cao, gần như sẽ có một nửa thế hệ con cái bộc phát ra ngoài, mà cho dù bình thường thì cũng sẽ di truyền cho thế hệ sau.” Bà Hà ngừng lại, như không nhẫn tâm nói tiếp: “Viên Hỷ, hai bác có thể chấp nhận việc cháu có một anh trai ngốc nghếch, nhưng không thể chấp nhận việc có cháu nội bị ngốc nghếch, có thể cũng sẽ bình thường, nhưng sự lo lắng thấp thỏm này quá mệt mỏi, hai bác không chịu được…”

Đầu Viên Hỷ thoắt chốc như nổ tung, những gì còn lại chỉ là một màu trắng xóa, cô hoang mang nhìn bà Hà mấp máy môi không ngừng. Thì ra người mang gene ngốc nghếch không chỉ có mình anh cô, mà cả trên người cô cũng có. Con cái của cô, rồi con của con cô, sẽ mãi mãi mang gene đó, mãi mãi không thể biết được khi nào lại sinh ra một đứa con ngốc nghếch.

“Viên Hỷ, cháu có thể hiểu cho tâm trạng bác không?”

Viên Hỷ gật đầu như cái máy, hiểu chứ, tại sao cô lại không hiểu, một anh trai đần độn đã khiến cô gánh trách nhiệm quá nhiều, nếu lại thêm một đứa con đần độn nữa… Cô không dám nghĩ tiếp, thật sự không dám.

“Hà Thích yêu cháu, thật sự yêu cháu, bác nghĩ cho dù nó biết chuyện này cũng sẽ vì tình yêu mà ở bên cháu, hai bác không ngăn cản được. Nhưng Viên Hỷ, nếu cháu cũng yêu nó thật sự thì hãy nghĩ cho nó, nó vì cháu mà bỏ cha mẹ bỏ cả gia đình, vì cháu mà từ bỏ sự nghiệp ở Mỹ, còn cháu có thể cho nó những gì? Ngay cả một gia đình bình thường mà cháu cũng không thể cho nó. Lúc trẻ có lẽ tình yêu là lớn nhất, nhưng khi đến tuổi hai bác đây, cháu sẽ biết mọi người chỉ sống vì con cái, mà nếu không có con cái thì sẽ lỗ hổng không thể bù đắp trong hôn nhân.” Bà Hà đặt tay mình lên tay Viên Hỷ, nói với vẻ đau khổ, “Viên Hỷ, nếu hai đứa cứ nằng nặc ở bên nhau thì bác không còn gì để nói, ngày mai cháu cứ đến sân bay đón hai bác với Hà Thích, bác sẽ xem như hôm nay chưa từng gặp cháu. Nhưng là một người mẹ, bác vẫn muốn cầu xin cháu hãy suy nghĩ kỹ, nếu cháu thật sự yêu Hà Thích thì hãy lo nghĩ cho nó. Có lẽ hai đứa chia tay sẽ đau khổ, nhưng nỗi đau ấy so với nỗi đau cả đời này sẽ ít hơn rất nhiều.”

“Đừng nói nữa!” Viên Hỷ nói, bàn tay đặt trên bàn co lại rồi buông ra. Sau đó lại nắm lại, rồi lại buông, mấy lần như thế, rồi cô nghe thấy giọng nói khô rát đến lạc điệu của mình: “Cháu hiểu.”

“Cháu còn phải làm việc, xin phép bác.” Cô vội vàng đứng lên, suýt va vào bàn, cà phê trong cốc sóng sánh bắn ra ngoài, dây ra chiếc bàn trắng toát, nổi bật kỳ dị. Đến lúc ra cửa đi ngang bàn Ella ngồi, cô ta cũng đứng dậy, lặng lẽ nhìn cô, trong ánh mắt toát ra vẻ tiếc thương.

Cô ta lại thương tiếc mình cơ đấy! Viên Hỷ dừng lại, nói: “Tôi thật sự rất khâm phục cô, thật sự! Bản báo cáo này chắc cô sắp xếp khi anh tôi còn nằm viện đúng không?” Cô cười lạnh, lại hỏi: “Cô nói xem nếu Hà Thích biết những việc này, anh ấy còn nghĩ cô lương thiện trong sáng ngây thơ hay không?”

Sắc mặt Ella trắng bệch, mắt mở to nhìn Viên Hỷ.

Viên Hỷ bỗng cười phá lên, nhìn Ella với vẻ ác độc, khẽ nói: “Cô yên tâm, tôi không nói đâu, mãi mãi cũng không nói, trong lòng anh ấy cô luôn lương thiện ngây thơ, anh ấy luôn thấy hổ thẹn với cô, cảm thấy có lỗi với cô, tiếc là, anh ấy sẽ không yêu cô, cho dù hai người ở bên nhau thì người trong trái tim anh ấy cũng chỉ có tôi.”

Cô nhìn sắc máu trên mặt Ella mất dần, thấy môi cô ta mím lại tái mét, thấy sự tiếc thương trong mắt cô ta biến thành vẻ oán hận. Viên Hỷ cười, cô không cần Ella thương hại, không cần! Cô ưỡn thẳng sống lưng, hất cằm lên đi ra khỏi quán café, cho dù sau lưng mình có ánh mắt của ai, cô cũng không thể gục ngã.

Nhưng đến khi qua ngã rẽ, thoát khỏi tầm mắt của Ella, Viên Hỷ bỗng chạy như điên. Bất chấp ánh mắt kỳ dị của mọi người, cũng không biết đã chạy bao lâu, cho đến khi không nhấc nổi chân nữa, Viên Hỷ mới ngừng lại, khom lưng, đưa tay bấu chặt ngực áo để thở.

Cô đã dự đoán tất cả những khó khăn có thể xảy ra, nhưng không ngờ đến kết quả này. Sự xuất hiện của bà Hà không chỉ kết thúc tương lai của cô và Hà Thích, mà càng phá tan tương lai của cô, anh cô là thằng đần, con cái của cô cũng có thể là đồ đần độn. Thì ra, cuộc đời cô chỉ để gánh vác anh trai, cô sẽ không có được cuộc sống cho riêng mình, không bao giờ, sẽ không có gia đình, con cái, chỉ có anh trai, chỉ có thằng đần, thằng đần, thằng đần…

Viên Hỷ ôm chặt vai mình, cô muốn khóc, nhưng đau đớn phát hiện ra rằng mình không khóc nổi. Cô không còn sức lực đâu để đi làm nữa, cô phải về, tìm một nơi có thể nghỉ ngơi để ngủ một giấc. Thế giới này nam nữ độc thân còn quá nhiều, cô cũng có thể là người độc thân mà, cô nghĩ, hơn nữa, dù cho kết hôn cũng có thể tìm một người đàn ông không cần con cái, kết hôn chẳng phải chỉ để tìm một người bạn đời hay sao? Với ai thì cũng có quan hệ gì đâu?

“Viên Hỷ,” Cô thì thầm gọi tên mình, “Không sao, mày không thể gục ngã, có gì ghê gớm đâu, mày còn cha mẹ, anh trai, mày còn gia đình, có gì mà không qua được. Thật sự là không có gì ghê gớm cả.”

Về đến nhà, mẹ cô đang gọi điện thoại, thấy cô đột ngột trở về thì vội vội vàng vàng cúp máy, nhìn Viên Hỷ với vẻ lúng túng. Cô cười mệt mỏi, nói: “Mẹ, nhà mình mà, gọi thì cứ gọi đi, không sao.” Nói rồi lê bước vào trong, cô muốn ngủ một giấc, tỉnh dậy rồi thì không còn việc gì nữa.

Bà Viên lại lẽo đẽo theo sau cô, nhắc cô cởi áo khoác rồi đón lấy hộ cô với vẻ mặt nịnh nọt, như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

“Mẹ, có chuyện gì thế? Anh con đâu, sao không thấy?” Viên Hỷ cố nhếch nhếch môi, dịu giọng hỏi.

“Anh con nằm ngủ trong phòng.” Bà Viên vội đáp rồi do dự nói: “Viên Hỷ, mẹ muốn bàn với con chuyện này được không?” Bà liếc nhìn Viên Hỷ một cái thật nhanh, rồi lại nhìn sang nơi khác, “Lúc nãy gọi cho nhà Tiểu Hồng, gia đình nó rất hài lòng, những cái khác đều ổn, nói chỉ thiếu một chiếc nhẫn, bảo… bảo Tiểu Hổng rất thích chiếc nhẫn con đeo… muốn…”

“Mẹ!” Viên Hỷ khàn giọng hét, nhìn mẹ mình với vẻ không tin nổi. Cô run lẩy bẩy, lập cập tháo nhẫn ra khỏi tay, đưa lên trước mặt mẹ mình, trừng mắt nhìn bà rồi run giọng: “Mẹ có biết đây là nhẫn đính hôn của con không?”

Bà Viên không ngờ con gái lại phản ứng kích động đến thế, mấp máy môi rồi bĩu môi làu bàu: “Chẳng phải hai đứa sắp cưới nhau à? Còn cần thứ này làm gì, không ăn được không mặc được, hơn nữa mẹ cũng muốn tiết kiệm tiền cho con, mua cái mới cũng phải dùng tiền của con…”

“Mẹ, con là con ruột của mẹ à?” Cô hỏi, ánh mắt gần như tuyệt vọng.

Bà Viên đờ người, thẫn thờ nhìn cô.

Viên Hỷ nhắm nghiền mắt chỉ tay ra cửa, run giọng: “Cút! Cút!”

Sắc mặt bà Viên tái mét, tức tối chỉ Viên Hỷ, mắng: “Tao là mẹ mày! Mày bảo tao cút à?”

Viên Hỷ bỗng cười lớn, cười như một kẻ điên. Ý thức của cô đã rút ra khỏi cơ thể, đang lờ đờ trôi trong không trung nhìn mình đang cười điên dại, thấy mình vừa cười vừa nhét chiếc nhẫn vào người mẹ, nghe thấy mình cười nói: “Sao tôi có thể quên bà là mẹ tôi chứ? Được, được, bà là mẹ tôi, tôi không thể bảo bà cút, vậy tôi cút, tôi cút là xong.”

Viên Hỷ nghĩ cô nhất định là điên loạn thật rồi, nếu không thì tại sao ý thức cô lại có thể lạnh lùng nhìn mọi hành vi của cô gái bên dưới kia? Thấy cô ta lao ra khỏi cửa trong ánh mắt sững sờ của mẹ, loạng choạng chạy xuống lầu, sau đó lờ đờ phiêu dạt trên đường, xuyên qua đám đông, xuyên qua dòng xe cộ. Cô bỗng thấy rất kỳ lạ, tại sao nhiều xe thế mà không đâm chết cô gái kia? Đâm chết rồi thì mọi việc cũng sẽ kết thúc!

Cô không mặc áo khoác, chân chỉ mang đôi dép lê đi trong nhà, rất nhiều người đều nhìn cô với vẻ quái dị, nhưng cô lại chẳng quan tâm tí nào, cô nghĩ cô thật sự điên mất rồi. Tại sao cô không có cái mai nào? Nếu có mai thì cô sẽ chui vào đó là xong. Nhưng tại sao cô lại không có? Thành phố này lớn thật, nhưng vì sao cô lại không tìm thấy nơi cô có thể đi?

Trương Hằng nhận được điện thoại của bảo vệ tiểu khu, vội vàng chạy xuống lầu, đến cổng tìm một lúc lâu mới thấy Viên Hỷ ngồi co ro trong bóng tối. Thấy cô thê thảm như vậy, Trương Hằng giật mình kinh sợ, vội vàng vỗ vỗ vai cô, hỏi: “Sao thế? Viên Hỷ? Có chuyện gì?”

Viên Hỷ đờ đẫn ngước lên, đờ đẫn nhìn Trương Hằng hồi lâu như thể không nhận ra, đôi mắt lập tức phủ một màn sương mỏng, ôm lấy vai chầm chậm đứng dậy.

Trương Hằng giật thót mình trước phản ứng của cô, anh chưa bao giờ thấy một Viên Hỷ kiên cường mạnh mẽ lại bộc lộ mặt thê thảm như thế, hoảng hốt cởi áo ngoài khoác lên người cô, hỏi: “Viên Hỷ, em đừng khóc, rốt cuộc là chuyện gì?”

Nước mắt lưng tròng, nhưng mãi không thể rơi ra, Viên Hỷ trợn trừng mắt, nhướn môi cố ép một nụ cười.

“Thôi, đừng cười nữa, thà em khóc còn hơn!” Trương Hằng nói rồi kéo Viên Hỷ vào trong, “Bên ngoài lạnh lắm, vào nhà rồi hẵng hay.”

Đi ngang phòng bảo vệ, Trương Hằng dặn dò: “Đây là em gái tôi, sau này cô ấy đến cứ cho vào trong.”

Bảo vệ cười vẻ hối lỗi, “Vâng, Trương tiên sinh.”

Trương Hằng gật gù rồi đưa Viên Hỷ lên lầu. Nhà anh có vẻ bừa bộn, nhiều thứ vất chỏng chơ trên đất. Trương Hằng cười nói: “Anh đang thu dọn đồ đạc, hơi bừa bãi, em tự tìm chỗ ngồi nhé.” Nói xong vào bếp rót cốc nước ấm cho cô, rồi mới ngồi xuống bên cạnh, khẽ hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cầm chiếc cốc thủy tinh nóng ấm, Viên Hỷ mới cảm thấy sinh khí dần dần trở về với mình, nghe anh hỏi vậy lại thấy mắt nóng lên, nhưng không muốn khóc trước mặt người khác nên đành nhẫn nhịn, gắng sức mím chặt môi, đợi bình tĩnh lại mới nói gọn, “Không sao, cãi nhau với mẹ thôi, em ra ngoài đi dạo, đến chỗ anh lại thấy mệt nên muốn nghỉ ở đây một chút.”

Trương Hằng tất nhiên là không tin, quan sát cách ăn mặc của Viên Hỷ rồi lại nhìn đôi mắt hoe đỏ của cô, nói: “Muốn khóc cứ khóc đi, đừng nhịn, hiện giờ đàn ông khóc cũng không phải tội, đừng nói là phụ nữ, một cô bé nhóc con như em làm sao lại gồng mình nhiều thế? Khóc rồi sẽ không sao nữa.”

Viên Hỷ nắm chặt chiếc cốc trong tay, lắc đầu. Cô không biết mình đã đi bao lâu, đến khi tỉnh ra thì trời đã tối mịt, đèn đường đã bật sáng. Cô vẫn chưa điên! Tự cười giễu mình, thầm nghĩ mình đúng thật kiên cường. Nếu đã không thể điên thì vẫn phải sống, nhưng cô không mặc áo khoác, tiền không di động cũng không, cô chẳng biết mình phải đi đâu, nghĩ nơi đó gần nhà Trương Hằng nhất, thế là cô đến.

Trương Hằng bỗng cười ra vẻ thông hiểu, chỉ vào thư phòng: “Nếu không tiện khóc trước mặt anh thì vào trong, đóng cửa lại, phòng anh cách âm rất tốt, em muốn khóc thế nào cũng được, yên tâm, không ai nghe thấy đâu.”

Viên Hỷ nghĩ ngợi rồi đứng dậy, đi được mấy bước lại quay nhìn Trương Hằng, anh cười khích lệ, hất cằm lên: “Đi đi, đừng ngượng, anh đã nhốt mình trong đó khóc rồi.”

Viên Hỷ nhướn môi cố cười với anh rồi quay đi bước nhanh vào phòng, trong tích tắc khi cửa đóng lại sau lưng, Viên Hỷ mới thấy sức lực của mình như bị rút cạn, không còn sức để đến bàn giấy nữa, chỉ tựa vào cánh cửa từ từ khuỵu xuống, chỉ trong khoảnh khắc ấy, nước mắt đã rơi đầy.

Nếu bốn năm trước khi Hà Thích bỏ đi, cô vẫn còn tương lai, vẫn có thể kiên cường, cô tự nhủ mình có thể thẳng lưng gắng gượng, nhưng giờ đây thì sao? Lần này đến cả quyền được hạnh phúc cũng mất rồi, phía trước không thấy hy vọng, phía sau cũng chẳng tìm thấy đường cũ đã đi qua, cô phải làm thế nào?

Gương mặt Trương Hằng đã không còn nụ cười, ngồi trên salon lặng lẽ hút thuốc. Ban đầu từ thư phòng thấp thoáng vẳng đến tiếng nấc nghẹn cố kìm nén của Viên Hỷ, về sau dần dần biến thành tiếng khóc nức nở, và cuối cùng là gào khóc.

Trương Hằng thấy tim mình thắt lại, đôi vai gầy yếu của Viên Hỷ đã phải gánh vác bao nhiêu áp lực nặng nề? Một cô bé Viên Hỷ gia đình nghèo khó, một cô bé Viên Hỷ có một ông anh khờ khạo, một cô bé Viên Hỷ từ khi thời đại học đã vừa học vừa làm, một cô bé Viên Hỷ cô độc phấn đấu suốt bốn năm, một cô bé Viên Hỷ luôn mỉm cười lãnh đạm, một cô bé Viên Hỷ lúc nào cũng thẳng lưng đối diện cuộc đời…

Chuyện gì mới làm cho một Viên Hỷ mạnh mẽ phải tìm một nơi để khóc cho thỏa lòng? Chẳng phải cô sắp kết hôn với Hà Thích hay sao? Tại sao lại ra nông nỗi này, lẽ nào đã xảy ra vấn đề gì với Hà Thích? Nhưng cô không phải là cô gái sống chết vì tình yêu, rốt cuộc là chuyện gì mà khiến cô gần như suy sụp thế này?

Thuốc dần tàn làm bỏng ngón tay, Trương Hằng mới sực tỉnh, ném đầu lọc xuống sàn nhà, lo lắng liếc nhìn phía thư phòng rồi cầm điện thoại lặng lẽ ra ngoài.

Viên Hỷ đã lâu rồi không khóc như thế, lần trước khóc thỏa thuê như vậy là khi nào nhỉ? Cô không nhớ. Khóc đến cuối cùng cũng chẳng vì bi thương mà chỉ để giải tỏa, một dạng xả stress, một tiếng kêu gào đau khổ, là sự tuyệt vọng với cuộc đời, là không cam tâm với số phận… Thế là đã khóc to, khóc khóc mãi. Đến phút cuối nước mắt đã cạn, chỉ còn gào thét, đến khi cổ họng khàn đặc không nói nổi, đến khi sức lực để khóc cũng chẳng còn, sau đó đã dựa vào cánh cửa, đờ đẫn nhìn về phía trước, ánh mắt không tiêu điểm, trong đầu chỉ một màu trắng xóa.

Cô từng hỏi Bộ Hoài Vũ rằng con người tại sao phải sống, khi ấy anh nói cô không nên hỏi thế, mà nên hỏi phải sống tốt như thế nào. Bây giờ cô rất muốn hỏi lại anh, để anh nói cô biết phải làm sao mới sống được, mới sống tốt được. Bây giờ không nhà không mẹ, tương lai lại không con không cái, cô bây giờ làm sao mới sống tốt được đây?

Khi thấy nước mắt đã khô, cô bò dậy, đưa tay lên khóe môi cố hít sâu vài lần rồi mở cửa phòng ra ngoài. Trong phòng khách ngập đầy mùi khói thuốc nồng nặc, người ngồi trên salon đang ngậm điếu thuốc, quay đầu lại, nhìn cô qua làn khói vương vít lan tỏa.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor