Ai là ai của ai - Chương 27

CHƯƠNG 27

Hà Thích nói xong rồi lại trầm tư, Viên Hỷ cũng xuất thần, nếu nhìn nhận công bằng một chút thì trong ba người, Ella hẳn nhiên là người vô tội nhất, giống như Hà Thích đã nói, cô ấy chưa từng làm sai điều gì, thấy người mình thích thì dũng cảm theo đuổi, cũng trả giá bằng tình cảm, sau đó lại bị người mình yêu bảo rằng anh ấy không yêu mình, người anh yêu từ đầu đến cuối là bạn gái cũ, vậy bảo cô ấy phải nghĩ thế nào đây? Ella không sai, Viên Hỷ khẽ lắc đầu, lẽ nào Hà Thích sai ư? Nhưng anh chưa bao giờ lừa dối bất kỳ ai, yêu thì yêu, không yêu thì không yêu, rất nhiều lúc những việc tình cảm không thể dùng đúng sai đơn giản thế để phán quyết. Cô cũng không rõ mình hiện giờ tại sao lại nghĩ vấn đề rắc rối này bằng thái độ bình thản đến thế, là vì cô là người được yêu chăng? Nếu đặt cô vào vị trí của Ella, cô còn có thể thản nhiên hờ hững được nữa không?
 
Viên Hỷ bỗng cười, thấy ánh mắt nghi ngại của Hà Thích thì nhướn mày hỏi: “Sao em lại thấy mình như kẻ thứ ba thế nhỉ? Haizzz! Hà Thích à, em và cô Ella kia thật sự rất giống nhau sao? Giống chỗ nào? Sao em không thấy thế nhỉ? Hai người chúng em ai đẹp hơn?”

Hà Thích ngẩn ngơ, không ngờ lúc này rồi mà Viên Hỷ còn hỏi được câu này, liếc nhìn cô một cái, thấy nụ cười của cô thì nhẹ nhõm hẳn, nghiêng đầu sang nhìn Viên Hỷ rất chăm chú. Viên Hỷ vội vàng xoay đầu anh lại, kêu lên: “Lái xe nghiêm túc kìa! Nhìn gì mà nhìn!”

Hà Thích cười cười, sau đó nói với vẻ nghiêm túc: “Nói thực, Ella đẹp hơn em một chút.” Chưa đợi tay Viên Hỷ véo lên đùi mình, anh lại vội vàng bổ sung một câu: “Có điều cô ấy không đáng yêu bằng em!”

Viên Hỷ lườm anh một cái, nhưng cũng không làm gì nữa, xem ra có vẻ đã chấp nhận câu nói bổ sung của anh.

Hà Thích tiếp tục cười dỗ dành Viên Hỷ, cô cũng rất dễ tính, nói vài câu là không so đo xem ai đẹp hơn ai nữa. Hai người trong xe vui đùa với nhau, nhìn tình hình thì có thể thấy sự xuất hiện của Ella chỉ là một khúc nhạc nhỏ chen vào trong cuộc sống, qua rồi nên không còn gì nữa. Nhưng trong lòng Viên Hỷ hiểu, Ella đã đuổi theo về nước thì không thể buông tay dễ dàng, quan trọng là bây giờ cô cũng không muốn buông tay, nên lần gặp nhau này thật sự chỉ là cuộc giao đấu đầu tiên giữa cô và Ella. Hà Thích cũng cười, chỉ không rõ nụ cười rạng rỡ ấy có phải cũng xuất phát từ đáy lòng không, dù gì Viên Hỷ cũng đang cười khổ trong lòng, thầm nghĩ tình yêu của mình đúng là khó khăn vất vả quá, khó khăn lắm mới quyết định tin tưởng Hà Thích hoàn toàn, Ella từ đầu bên kia của trái đất lại xuất hiện trước mặt cô.

Cô sực nhớ đến câu nói cửa miệng của Bì Hối: Địch không động thì ta không động, không thể để mình luống cuống. Nghĩ đến đây thì không nhịn được cười, Hà Thích thấy cô bỗng cười phá lên thì hơi nghi hoặc, lên tiếng hỏi: “Sao thế? Cười gì vậy?”

Viên Hỷ vội lắc đầu: “Không có gì, lái xe đi, anh không nhìn đường mà nhìn em làm gì?”

Hà Thích cười cười, không truy hỏi nữa.

Chiếc xe vừa rẽ vào tiểu khu, Viên Hỷ bèn nhận được điện thoại của Bì Hối, cô nàng hạ giọng hỏi Viên Hỷ: “Viên Hỷ à, khi nào cậu về?”

Viên Hỷ nghe thấy tiếng Bì Hối liền mơ hồ cảm thấy một linh cảm không lành, trả lời: “Tớ đang trên đường, Hà Thích đưa về, sắp đến rồi.”

Quả nhiên, Bì Hối lập tức thấp giọng kêu lên: “Không được để anh ấy vào tiểu khu, cậu bảo anh ta đưa đến cổng là được, tự cậu vào trong! Nghe chưa? Một mình!!!”

Đã quá muộn, xe Hà Thích đã rẽ vào con đường dẫn đến trước khu nhà Viên Hỷ, cô chưa kịp hỏi Bì Hối tại sao không để Hà Thích đưa cô đến nhà, vì không cần thiết nữa, qua cửa kính, cô nhìn thấy Bộ Hoài Vũ đang đợi phía dưới rất rõ ràng, mà cô chắc chắn một điều rằng, Hà Thích cũng nhìn thấy.

Bộ Hoài Vũ thấy Viên Hỷ xuống khỏi xe Hà Thích thì bất chấp sự kỳ lạ của cô, càng như không nhìn thấy Hà Thích, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt Viên Hỷ, nói rất chậm rãi và rất kiên định: “Chúng ta không giống nhau, Viên Hỷ, anh sẽ không yêu vì yêu, anh thừa nhận trong một góc nào đó ở trái tim vẫn nhớ đến cái tên ‘Thắng Lan’, thậm chí cả đời cũng không xóa nhòa, nhưng anh hiểu rõ đó không phải tình yêu, mà có thể là hối hận, là không cam tâm, không đành lòng với thời niên thiếu thanh xuân, là một thứ tình cảm rất phức tạp, nhưng không thể là tình yêu. Viên Hỷ, anh nghĩ anh đã rõ rồi, còn em thì vẫn chưa.”

Một đoạn không đầu không đuôi! Hiển nhiên là trong đầu anh đã nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều nên mới nói trôi chảy đến thế. Bộ Hoài Vũ nói xong, không đợi Viên Hỷ phản ứng gì đã quay người bỏ đi.

Viên Hỷ đờ ra, thẫn thờ nhìn theo hướng xe Bộ Hoài Vũ mất hút.

Hà Thích lặng thinh nhìn Viên Hỷ rồi lại nhìn đi nơi khác, hàng lông mày nhíu chặt.

Bì Hối đứng trước cửa sổ trên lầu, dùng tay bịt mắt lại không dám nhìn, miệng lảm nhảm: “Thượng đế ơi, đúng là sao Hỏa đâm trái đất rồi, Viên Hỷ đáng thương, cậu phải làm sao đây?”

Phải, Viên Hỷ, cậu phải làm sao đây? Từ trước đến nay, cậu luôn cho rằng mình đã nhìn thấu đáo những chuyện trong phương diện tình cảm, nhưng đêm nay, anh ấy nói đã rõ tất cả, còn cậu thì vẫn chưa.

Viên Hỷ thẫn thờ một lúc lâu mới quay sang nhìn Hà Thích, định mở miệng giải thích nhưng há mồm ra lại chẳng biết phải nói gì. Hà Thích không nén được cười, khẽ đẩy trán cô một cái, cười bảo: “Được rồi, đừng ủ rũ nữa, lên trên làm chút gì anh ăn đi, anh còn phải quay lại công ty!”

Viên Hỷ nhếch khóe môi cười gượng, đưa Hà Thích lên lầu, Bì Hối đã đứng đợi ở cửa tự lúc nào, không đợi họ gõ cửa đã mở ra trước, đến khi Hà Thích vào trong rồi cô mới khẽ giật vạt áo Viên Hỷ, thì thào: “Tớ đi hay ở lại?”

Viên Hỷ nhìn Bì Hối, thầm nghĩ tất nhiên là ở lại rồi còn hỏi gì? Ít nhất có Bì Hối ở đây, cô không cần phải giải thích những lời Bộ Hoài Vũ nói lúc nãy. Bì Hối và cô là bạn bè lâu năm, hai người chỉ cần một ánh mắt đã nhìn ra tâm tư của đối phương, Bì Hối thấy vẻ mặt cô như vậy thì thở dài, lẩm bẩm: “Được, cứ để tớ diễn vai ác đi!”

Đúng là diễn vai ác, biết rõ người nào đó không hề muốn cô là bóng đèn điện, thế mà cô vẫn phải phát huy ánh sáng và nhiệt lượng của mình. Bì Hối hít hơi, cố trấn tĩnh lại rồi hỏi vu vơ với Hà Thích: “Thế nào? Bữa cơm tình yêu Viên Hỷ đưa đến có hợp khẩu vị không?”

Hà Thích đang định vào nhà bếp, nghe Bì Hối hỏi thì quay lại cười: “Đừng nhắc nữa, bị bọn họ giành hết rồi, anh chưa ăn được bao nhiêu, đúng rồi, Viên Hỷ,” Anh lại quay nhìn Viên Hỷ, “Trong nhà bếp còn gì không? Anh đói thật ấy!”

Viên Hỷ vừa thay giày và áo ngoài, thấy Hà Thích hỏi thì ngẩng lên nhìn Bì Hối: “Còn không? Cậu chưa ăn hết đấy chứ?”

Bì Hối nhướn mày lên với Viên Hỷ: “Còn, tất nhiên! Trong nhà bếp ấy!”

Viên Hỷ vào trong hâm lại thức ăn rồi mang ra cho Hà Thích, anh ăn rất ngon lành, đến khi sạch sẽ mới lau miệng bảo, “Anh ăn no rồi”. Bì Hối nhìn đến trợn tròn mắt, chỉ Hà Thích hỏi Viên Hỷ: “Cậu nuôi anh ấy ra nông nỗi đó, mà còn bảo người khác là lợn à?”

Trong lòng Viên Hỷ cứ gặm nhấm ý nghĩ phải giải thích chuyện Bộ Hoài Vũ thế này, không tâm trí đâu đùa lại với Bì Hối, chỉ nhìn bạn mình một cái rồi im lặng, Hà Thích cười, sau đó bảo phải đi về gấp, lão Từ đã cuống như thể lửa cháy vào tận phòng rồi. Viên Hỷ bất đắc dĩ đưa anh ra ngoài, chỉ nói một câu “Đi đường chậm thôi” rồi không biết nói gì nữa, Hà Thích xuống mấy bậc thang, bỗng quay đầu lại cười với cô, nói: “Được rồi, đừng cắn môi nữa, anh tin em.”

Viên Hỷ đờ đẫn, rồi sực nhận ra anh đang ám chỉ những lời Bộ Hoài Vũ vừa nói, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm, cũng cười theo anh. Trong tình yêu, chỉ cần tin tưởng lẫn nhau thì còn gì khó khăn nữa?

Vào nhà, Bì Hối đang bò mọp trên salon thở vắn than dài, thấy Viên Hỷ vào thì thở một hơi dài thườn thượt rất khoa trương, kêu lên: “Viên Hỷ à, ta nói cậu phải làm gì đây? Cậu không thấy chứ, dáng vẻ Bộ Hoài Vũ dựa vào xe cứ hút thuốc mãi, bóng dáng ấy cô đơn đến nỗi tớ thấy rất đau lòng! Một người đàn ông như thế cậu đành lòng buông ra thật ư?”

Viên Hỷ không nói gì, tiến đến phát một cái thật mạnh vào mông Bì Hối, khiến cô nàng kêu lên thảm thiết, quay người lại chỉ Viên Hỷ trách móc: “Cậu không có lương tâm, tớ vì cậu mà đến…” Nói xong thấy sắc mặt Viên Hỷ bèn câm miệng lại, ngừng một lúc mới khẽ khàng an ủi Viên Hỷ: “Viên Hỷ, tớ bắt đầu thấy hơi ghen tỵ với cậu rồi đấy, Bộ Hoài Vũ xuất sắc đến thế, còn cả Hà Thích, tuy rằng tớ không vừa mắt với anh ta lắm, nhưng cũng đành phải thừa nhận anh ta là thanh niên có tài, và cả tên trương Hằng kia, tuy không phát hiện ra có ý đồ nam nữ gì gì ấy với cậu, nhưng đối xử với cậu cũng tốt không chê vào đâu được. Viên Hỷ, cậu bảo xem bên cạnh cậu có bao nhiêu đàn ông tốt thế? Hả? Viên Hỷ, cậu nói xem, chắc cậu phải thấy kiêu ngạo lắm, còn gì đáng để cậu chau mày khổ sở thế hả?”

Viên Hỷ nghe bạn nói thế thì không nhịn được cười, hỏi: “Lẽ nào chuyện tình cảm lằng nhằng cũng đáng để kiêu ngạo à?”

“Tất nhiên rồi~!” Bì Hối lật người ngồi dậy, nói với vẻ nghiêm túc: “Chứng tỏ là cậu hấp dẫn, tớ thì chỉ mong có mấy anh trai đẹp lẽo đẽo sau đít thôi, vả lại, cậu chưa biết câu này à? Thế ba chân là ổn định nhất!”

Viên Hỷ thở dài: “Quan trọng là bây giờ không phải ba chân nữa mà là bốn chân rồi, cậu bảo xem còn ổn định được không?”

Bì Hối ngẩn người, chớp chớp mắt, vẻ mặt kỳ lạ: “Còn bên nào nữa? Chẳng lẽ tên Trương Hằng cũng đến tỏ tình với cậu hôm nay rồi? Chắc là không chứ, tên ấy đã nói từ lâu là không tham gì cậu mà!”

Viên Hỷ không tâm trạng đâu để ý đến câu đùa của bạn, chỉ cười khổ rồi đáp: “Ella về nước rồi.”

“Ella? Ella nào?” Bì Hối hỏi, rồi lập tức phản ứng ra ngay, “Bạn gái cũ của Hà Thích?”

Bạn gái cũ của Hà Thích? Danh xưng này đúng là kỳ quặc, Viên Hỷ hơi cau mày, vậy thì mình là gì? “Bạn gái cũ nữa” hay là “bạn gái bây giờ”?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor