Bất Ái Thành Hôn _ Chương 86 part 6

"Anh làm gì thế?"

Nhìn ánh mắt của cô, Chu Hàn nói "Hôn anh đã."

Lâm Lệ mắt lườm anh: "Con còn đang ở đây." Này nếu như bị Tiểu Bân thấy cô và Chu Hàn đang hôn nhau, vậy cô không được xấu hổ chết mới lạ! Cô mới không muốn.

"Em không hôn anh vậy để anh hôn em." Nói xong Chu Hàn khom người tới làm như sắp hôn lên môi Lâm Lệ.
Lâm Lệ vội vàng đẩy anh ra, thỏa hiệp nói “Em hôn là được chứ gì.” Này nếu như bị anh hôn, còn không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây.

Nghe vậy, Chu Hàn một lần nữa ngồi ở bên giường, nhìn Lâm Lệ nói: “Đến đây đi.”

Lâm Lệ dở khóc dở cười, chỉ đành phải nhanh chóng hôn lên môi của anh, sau đó lập tức lui ra, “Được rồi được rồi, anh mau đi ngủ.”

Chu Hàn bật cười lắc đầu, không hề làm khó cô nữa, đứng dậy đi vòng qua bên giường kia, động tác như lời Lâm Lệ nói, mọi thứ đều cẩn thận.

Sáng sớm hôm sau Chu Hàn bị chân người khác đá vào làm tỉnh, cau mày mở mắt ra, chỉ thấy trước mắt mình là khuôn mặt mới tỉnh ngủ mơ mơ màng màng, mang theo nét ngây thơ và đáng yêu của trẻ con.
Bị hai người lớn kẹp ở giữa, cộng thêm cái giường này vốn là cái giường đơn của Chu Hàn không hề rộng, cho nên thằng bé bị kẹp ở giữa không xoay người được, mơ mơ màng cảm giác hình như mình đá vào cái thứ gì, lúc này mới chậm rãi mở mắt.

"Ba ..." Khẽ gọi theo bản năng, đầu óc thằng bé còn chưa tỉnh táo.

Chu Hàn nhìn thằng bé, vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng mà đây là lần đầu tiên nhìn thằng bé ở khoảng cách gần như vậy, giờ mới phát hiện thì ra trên cái trán của thằng bé thế mà lại có một cái bớt, bình thường được tóc phủ xuống không dễ dàng phát hiện, hiện tại ngủ đầu tóc bị hất ngược lên mới lộ ra.
Thằng bé đang mơ mơ màng chợt lúc này mới phục hồi lại tình thần, trợn to hai mắt nhìn Chu Hàn nằm ở bên cạnh mình, có chút ngoài ý muốn, thậm chí có chút sợ hãi, chỉ trong chốc lát mà bao vẻ mặt phong phú hiện lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

"Ba, ba ..."

"Ừ." Chu Hàn nhẹ nhàng lên tiếng.

Thằng bé kia dường như không quen nằm cùng Chu Hàn, có chút dè dặt xoay xoay người.

“Đừng nhúc nhích.” Dưới chăn Chu Hàn đè tay thằng bé lại, giảm thấp giọng xuống nói: “Đừng đánh thức dì con.”

Bỗng chốc thằng bé không dám động nữa, thở cũng không dám thở mạnh, chỉ gật đầu tỏ vẻ đã biết.

Biết thằng bé bị kẹp như vậy không thoải mái, Chu Hàn nhẹ nhàng kéo chăn ra xoay mình xuống giường, lúc cầm quần áo, không khỏi quay đầu nhìn nó một cái, chỉ nhỏ giọng nói một câu: “buồn ngủ thì nằm thêm một lát nữa đi.”
Thằng bé vẫn gật đầu, cũng không nói chuyện.

Chờ khi Lâm Lệ tỉnh lại, hai người đàn ông lớn nhỏ bên cạnh cũng đã rời đi, cô rửa mặt rồi đi ra ngoài.

Lúc đi đến phòng khách mọi người đều đã thức dậy, mẹ Chu và dì quản gia đang chuẩn bị bưng bữa sáng đã xong xuôi từ trong phòng bếp đi ra.

Lâm Lệ muốn tiến lên giúp đỡ, lại bị mẹ Chu ngăn lại, nói hiện tại cô đang mang thai, không được lộn xộn, nếu không sẽ động thai.

Lâm Lệ có chút dở khóc dở cười, cô cũng chỉ giúp mang bát đũa ra, sao có thể động thai.

Chu Hàn tiến lên kéo cô qua, nói ở bên tai cô: “Mẹ đang hồi hộp ý mà, cả đêm vui mừng không ngủ ngon, sáng sớm dậy sớm làm bữa sáng.”

Ăn xong bữa sáng, mẹ Chu thúc giục Chu Hàn đưa Lâm Lệ đi bệnh viện kiểm tra, nói bà đã gọi điện thoại cho bạn của bà rồi, lúc trước đi làm ở bệnh viện, hiện tại dù không có ở bệnh viện, nhưng mà vẫn còn có người quen, nói đã sắp xếp xong xuôi, bảo Lâm Lệ đến kiểm tra.

Bị mẹ Chu đẩy ra cửa, lúc này mới ngồi lên xe không bao lâu, An Nhiên gọi điện thoại đến.

Vừa mới nhận điện thoại, còn không đợi Lâm Lệ bên này mở miệng, Anh Nhiên bên kia điện thoại vội vàng hỏi: “a lô, Lâm Lệ, mi mang thai?”

“Làm sao mi biết?” Lâm Lệ có chút ngoài ý muốn, chuyện cô mang thai hôm qua mới hoài nghi đang đợi đi xét nghiệm để chứng thực, cô không nhớ rõ có gọi điện thoại nói với An Nhiên chuyện này nha!

“Ta ở đại viện bên này, sáng nay mẹ chồng mi gọi điện hỏi mẹ chồng ta có người quen ở khoa phụ sản không để giới thiệu cho, mẹ chồng ta hỏi, thế mới biết thì ra là mi mang thai, biết chúng ta là bạn tốt, lúc ăn cơm vừa rồi nói với ta.” An Nhiên giải thích: “Thật mang thai sao? Bây giờ mi đang ở đâu, ta đến thăm mi.” Bên kia điện thoại An Nhiên rất là kích động.

“Còn chưa xác định, bây giờ đang ở trên đường đi bệnh viện, nhưng mà tối qua thử rồi là dương tính.”

"Ta đi tìm mi, ta đi tìm mi."

“Tìm cái gì mà tìm, mi là một bà bầu ở nhà đàng hoàng đợi đẻ, chạy đông chạy tây, mi muốn Tô lãnh đạo nhà mi lo lắng chết à.” Lâm Lệ trêu ghẹo nói.

"Vậy kiểm tra xong thì gọi điện cho ta."

“Biết rồi, sẽ gọi điện thoại cho mi đầu tiên.” Lâm Lệ gật đầu đồng ý.

Cúp điện thoại, Lâm Lệ quay đầu nhìn Chu Hàn, đột nhiên có cảm giác không thật.

Thấy cô đột nhiên an tĩnh lại, Chu Hàn hỏi "Sao thế?"

Lâm Lệ nhìn anh, nói “Đột nhiên có cảm giác không thật, đang nghĩ có cảm giác như là đang nằm mơ.” Tất cả tới quá nhanh, quá hạnh phúc, nhanh đến mức làm cho cô cảm thấy có chút bất an.

“Đồ ngốc.” Vừa chăm chú nhìn tình hình giao thông phía trước, Chu Hàn vừa mở miệng nói: “Em nhìn anh có phải là thật không, nếu không thì cứ bấm anh một cái.”

Lâm Lệ khẽ cười, ngồi nghiêng đầu nhìn anh, vẫn còn có chút băn khoăn, nói “Chu Hàn, anh nói em thật sự mang thai ư, anh nói liệu những que và giấy thử thai kia có phải là bị hỏng hay không?” Không khỏi lo lắng, nếu là kiểm tra ra cô không mang thai vậy phải làm thế nào? Không phải có câu hi vọng càng nhiều thất vọng càng lớn sao?

Chu Hàn nhìn cô, nhìn ra cô căng thẳng và bất an, đưa tay nắm lấy tay cô, nói: “Sẽ không.”

“Nếu thật sự không mang thai, vậy làm sao bây giờ?” Lâm Lệ vẫn bất an nhất là khi khoảng cách với bệnh viện càng gần, cảm giác như vậy lại càng mãnh liệt.

"Vậy chúng ta trở về cố gắng hơn nữa!" Chu Hàn vừa nói, nắm tay cô đặt lên trên miệng lén thơm một cái.

Nhanh chóng nghe ra hàm ý trong lời nói của anh, hơi đỏ mặt hờn dỗi liếc anh một cái, nói “Đại sắc quỷ, không đứng đắn.” Nhưng mà nghe anh nói như vậy, trong lòng bất tri bất giác cũng thả lỏng chút ít.

Quả nhiên mẹ Tô đã sắp xếp bác sĩ xong xuôi cho bọn họ, nói tên liền có người dẫn bọn họ đi làm một loạt kiểm tra.

Chờ đến lúc có bản báo cáo xét nghiệm, cũng đã là chuyện của một tiếng sau rồi, Lâm Lệ quả thật mang thai, mang thai 8 tuần rồi, dự tính ngày sinh là tháng mười một sang năm.

Vào lúc nghe thấy bác sĩ nói cô quả thật mang thai, tâm trạng căng thẳng từ sáng của Lâm Lệ cuối cùng cũng đã thả lỏng được, xoay người ôm Chu Hàn có chút kích động nói: “Là thật, là thật, chúng ta thật sự có con, con đang ở trong bụng của em.”

Chu Hàn ôm cô thật chặt một lúc, gật đầu, "Ừ, là thật."

Vị bác sĩ kiểm tra cho Lâm Lệ kia cũng vui mừng cho bọn họ, căn dặn bọn họ những chuyện cần chú ý, mặt khác nhắc nhở bọn họ sau mười ba tuần phải đến bệnh viện khám thai.

Lúc đi từ trong bệnh viện ra, cả người Lâm Lệ dễ chịu hơn nhiều, chợt nhớ tới lúc nãy ở trên xe đã đồng ý với An Nhiên, ra khỏi tòa nhà ngay lập tức gọi điện cho An Nhiên, nói cho cô ấy biết thật sự là mang thai, bên kia điện thoại An Nhiên còn kích động hơn cô, còn muốn đính ước cho hai đứa bé hai nhà.

Sau khi cúp điện thoại tất nhiên là gọi điện thoại cho mẹ Chu, nào biết đâu bên kia điện thoại mẹ Chu đã sớm biết, nói cho cô biết bác sĩ kiểm tra cô vừa có kết quả đã gọi điện báo cho bà rồi, hiện tại bà đang ở nhà chuẩn bị cơm trưa, nói là là muốn ăn mừng.

Cuối cùng trở lại trên xe, Lâm Lệ suy nghĩ một lúc, gọi điện thoại cho ba Lâm và mẹ Lâm.

Người nhận nhận điện thoại bên kia là ba Lâm, nghe biết là cô, vội hỏi Giang Thành có lạnh hay không, phải mặc nhiều quần áo một chút.

Cảm giác ấm áp trong lòng không cần nói cũng hiểu, cầm điện thoại Lâm Lệ trả lời từng vấn đề một.
Cuối cùng tất cả những gì ba Lâm muốn nói đã xong, sau đó mới hỏi: “đúng rồi, gọi điện thoại về có chuyện gì sao?”

“Ba, năm nay ba và mẹ tới Giang Thành dự lễ năm mới đi?” Tới đây dự lễ mừng năm mới cùng cô, hai nhà thêm người càng náo nhiệt, không giống năm trước ba người bọn họ cô đơn không có một chút ý nghĩa nào.
“Không cần không cần, ba với mẹ con ở đây rất tốt, năm nay con và cả nhà Chu Hàn cứ vui vẻ đi, sang năm rồi trở về thăm ba và mẹ con.”

“Ba, đến lúc đó tới đây đi, tới đây để cho mẹ làm đồ ăn ngon cho con cũng tốt.” Lâm Lệ có chút làm nũng nói.
Cũng không biết mẹ Lâm đã cầm điện thoại từ lúc nào, cười mắng “Con bé này, đã lập gia đình rồi còn nhớ tới thức ăn mẹ làm cho con sao?”

Lâm Lệ cầm lấy điện thoại hoạt bát le lưỡi, nói "Mẹ, con cho mẹ biết một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Con và Chu Hàn..." Vừa nói, quay đầu liếc nhìn Chu Hàn bên cạnh, đưa tay kéo lấy tay anh, nói: "Con và Chu Hàn đã có em bé."

Người bên kia điện thoại sửng sốt, sau đó nghe thấy giọng mẹ Lâm cao vút lên hỏi: “Con nói gì, có cái gì, con và Chu Hàn có cái gì rồi?”

Lâm Lệ bị tiếng nói của mẹ Lâm làm đau lỗ tai, không khỏi cầm xa chút ít.

Chu Hàn đưa tay nhận lấy, cầm lấy điện thoại nói "Mẹ, con là Chu Hàn."

“Chu Hàn à!” mẹ Lâm vội vàng hỏi: “Chu Hàn, vừa rồi Tiểu Lệ nói gì thế, nó nói các con đã có, có em bé?”

“Vâng, chúng con có em vé, hiện tại vừa đi từ bệnh viện ra, bác sĩ nói đã tám tuần rồi, ngày sinh dự tính là tháng mười một năm sau.” Chu Hàn nói.

“Thật tốt quá thật sự là quá tốt.” Vừa nói mẹ Lâm vội vàng nói với ba Lâm “Lão lâm, lão Lâm, Chu Hàn nói Tiểu Lệ đã mang thai, chúng ta sắp được làm ông ngoại bà ngoại rồi.”

Chu Hàn có thể nghe thấy giọng hai ông bà kích động mừng rỡ, quay đầu liếc nhìn Lâm Lệ, nắm chặt tay cô.
“Mẹ, năm nay tới Giang Thành dự lễ mừng mới đi, Lâm Lệ cô ấy rất nhớ hai người, nhà con cũng không có thân thích gì chỉ có mỗi con là con một, hàng năm cũng vắng ngắt, năm nay con và Lâm Lệ kết hôn, người hai nhà cùng nhau dự lễ mừng năm mới, đến lúc đó cũng thật là náo nhiệt.”

Bên kia điện thoại mẹ Lâm đồng ý: “Được, giờ Lâm Lệ mang thai, mẹ cũng muốn đi thăm, nếu không với cá tính mơ hồ của nó, đừng nói là em bé, mình cũng chăm sóc được.”

Nghe thấy mẹ đã đồng ý, Lâm Lệ vội vươn tay lấy điện thoại từ trong tay Chu Hàn, sau đó lôi kéo mẹ nói một lúc lâu, lúc này mới cúp điên thoại.

Thả điện thoại di động vào trong túi, Lâm Lệ ngẩng đầu nhìn Chu Hàn, nhìn chằm chằm vào mắt anh, hỏi “Chu Hàn, tất cả đều là sự thật, đúng không?”

Chu Hàn không nói chuyện, đưa một tay kéo cô, sau đó cúi đầu chiếm hữu môi cô.

Qua một lúc lâu, cho đến khi Lâm Lệ bị anh hôn có chút khó thở, lúc này Chu Hàn mới buông cô ra, đầu kề lên trán của cô hỏi: “Chân thật không?”

Lâm Lệ thở hổn hển bộ ngực phập phồng, nhất thời không nói ra lời, chỉ có thể gật đầu.

Chu Hàn cười khẽ, lại hôn lên khuôn mặt mịn màng của cô, lúc này mới buông cô ra khởi động xe rời đi.

Kể từ khi Lâm Lệ mang thai Chu Hàn liền không cho cô đến công ty nữa, lo lắng không ai chăm sóc cho cô, mẹ Chu khăng khăng đón Lâm Lệ trở về đại viện, tất nhiên Tiểu Bân và Chu Hàn cũng chỉ đành trở lại theo, vì thế mẹ Chu đặc biệt sửa sang lại mấy gian phòng, hợp nhất phòng cũ của Chu Hàn và căn phòng cách vách, sau đó lại mua thêm một cái giường lớn mới, để cho Lâm Lệ ngủ thêm thoải mái.

Thời gian ngắn ban đầu Lâm Lệ nôn nghén cực kỳ mãnh liệt, người vốn đã gầy, nay cộng thêm ăn ít nôn nhiều, cả người nhìn nhìn qua gầy đi rất nhiều, lo lắng thân thể của cô không thể chịu được, mẹ Chu lại học tập mẹ chồng An Nhiên, cả ngày thay đổi các phương pháp nấu ăn cho Lâm Lệ, thế nên giờ chứng nôn nghén của Lâm Lệ đỡ hơn chút ít, mỗi ngày cho Lâm Lệ ăn bốn, năm thậm chí là sáu bữa, nhưng mà phải nói là có hiệu quả rõ rệt, cứ ăn như thế, người Lâm Lệ đúng là có da có thịt hơn không ít, đương nhiên, theo tiêu chuẩn về cân nặng mà tính, thì vẫn chưa thấm vào đâu.

Chu Hàn vẫn bận rộn như thế, nhưng mà dù bận đến mấy, tối muộn cũng vội vàng trở về bên Lâm Lệ, ngày nào anh cũng về xem một chút, đương nhiên cả Lâm Lệ và Chu Hàn đều trở về đại viện, Chu Gia Bân tự nhiên cũng theo họ về, trước đó mẹ Chu đã sửa lại gian phòng cho nó một căn phòng mới. Có điều rắc rối nhất là việc đi học của thằng bé, hiện giờ Lâm Lệ không tiện đưa đón nó đi học rồi, mà đại viện cách thành thị bên kia khá xa, xe đi học của nhà trẻ cũng không mở phía bên này, sau khi bàn bạc, cuối mấy người quyết định sáng sớm để Chu Hàn đi làm đưa thằng bé đi đến trường học, buổi tối giờ tan học thì do Lâm Lệ và mẹ Chu đi đón thằng bé.

Đưa đón thế này tuy là có hơi rắc rối, nhưng mà cũng có điểm tốt, đó chính là quan hệ của thằng bé và Chu Hàn từ từ tốt lên, không mong đến thằng bé sẽ làm nũng cha giống những đứa bé khác, cứ mỗi sáng sóm Chu Hàn đưa thằng bé đi gần một tháng, ít nhất thằng bé nhìn thấy Chu Hàn cũng không sợ hãi giống trước kia, nói chuyện cũng bạo dạn lên chút ít.

Ba Lâm và mẹ Lâm tới Giang Thành nửa tháng trước, mà đúng dịp thằng bé bắt đầu kỳ nghỉ, để chúc mừng, mẹ Chu cũng làm khá nhiều món ăn, mẹ Lâm cũng là người không ngồi yên được, hai người và dì quản gia bận rộn ở trong bếp thật lâu mới bày ra một bàn lớn thức ăn....

Trong nhà vẫn còn phòng trống, cho nên ba Lâm và mẹ Lâm cũng không phải đi tìm nơi ở nữa, trực tiếp ở trong đại viện, hai bà mẹ bận rộn quanh Lâm Lệ, mỗi ngày thay đổi món ăn bổ dưỡng, Lâm Lệ ăn được cảm giác mình béo lên rất nhiều, có lần gọi điện thoại oán trách với An Nhiên, hiện tại mình không phải là ăn không béo rồi, mà ăn một miếng cũng cảm giác được mình béo ra một miếng, bị làm cho sợ đến mức không dám ăn. Nhưng mà những lời này của cô đều bị An Nhiên hất trở lại, bởi vì người nào đó mang thai đôi, hiện tại mang thai cũng đã bảy tám tháng rồi, giờ béo y như con chim cánh cụt rồi.