Bất Ái Thành Hôn _ Chương 81

Chương 81: Dũng cảm thêm một chút

Trong cơn mông lung, Chu Hàn bị người bên cạnh đánh thức.

Nhíu mày mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy Lâm Lệ đang nghiêng thân thể hạ giọng nói chuyện điện thoại.

“Bác, anh ấy không phải trách nhiệm của cháu, anh ấy có thể đứng lên lần nữa hay không phải xem chính anh ấy, nếu anh ấy không muốn thì người khác có nói gì nữa cũng đều vô dụng.” Lâm Lệ ép giọng rất nhỏ, chỉ sợ làm ồn đến Chu Hàn ở bên cạnh.

“Lâm Lệ, bác biết, nhưng bác chỉ có một mình Trình Tường là con trai, nhìn nó như vậy bác rất đau lòng, coi như bác cầu xin cháu, cháu đến thăm nó lần nữa, nó sẽ nghe lời cháu nói, coi như nể tình bao năm qua.” Bên kia điện thoại mẹ Trình vẫn chưa từ bỏ ý định.

Lâm Lệ chỉ cảm thấy có phần mệt mỏi, tỉnh cảm nhiều năm qua, để lại cô như bây giờ, cô có gì tốt mà lưu luyến quá khứ.

Nhưng mà nếu cô không đi, hẳn là mẹ Trình thật sẽ không từ bỏ, coi như đi nói rõ cũng tốt, cô không nợ Trình Tường cái gì, không có nghĩa vụ phải đi khích lệ anh đứng lên, không phải cứ khích lệ là có thể khiến một người đứng lên được, mà phải dựa vào ý trí và lòng tin của bản thân anh ta.

Im lặng hồi lâu, cuối cùng Lâm Lệ bất đắc dĩ mở miệng: “Bây giờ cháu sẽ qua bệnh viện.”

Nghe vậy, bên kia điện thoại mẹ Trình tràn đầy vui mừng, liên tục căn dặn cô nhất định phải qua, lúc này mới chịu tắt điện thoại.

Lâm Lệ tắt điện thoại, nhìn chằm chằm di động một lúc lâu, khẽ thở dài, lúc này mới để điện thoại lên tủ đầu giường, một lần nữa nằm thu mình lại trong chăn, đưa lưng về phía Chu Hàn, tự hỏi khi đến bệnh viện nên nói gì với Trình Tường, không phát hiện ra sau lưng đôi mắt sáng quắc của Chu Hàn đang nhìn cô chằm chằm.

Sau lưng Chu Hàn cau mày trợn mắt nhìn cô, trong lòng bỗng nhiên dâng lên nỗi hơn dỗi vô cớ, khiến trong lòng anh thấy rất khó chịu, còn khó chịu hơn so với khi bị sốt cao tối qua.

Dâng lên nỗi hờn dỗi, Chu Hàn rất không có phong độ chuyển khó chịu trong lòng sang cho người khác, nghĩ vậy, đưa tay đến eo của cô ôm cô vào lòng mình.

Động tác đột ngột này khiến Lâm Lệ bị bất ngờ, theo bản năng kêu lên: “A…”

Chu Hàn siết chặt eo cô, để lưng cô dán vào lòng mình, dùng lực mạnh nhưng không làm cô đau.

Bị anh ôm quanh eo, cô quay đầu lại, vừa vặn đối diện với đôi mắt ẩn chứa sự tức giận của anh: “Đã đánh thức anh sao!”

“Anh cũng không phải người điếc, em nói lớn tiếng như vậy, anh có thể không tỉnh!” Người nào đó đang hờn dỗi, lời nói mang theo nồng đậm mùi vị thuốc súng.

Lâm Lệ nghĩ thầm, rõ ràng cô đã cố gắng hạ giọng xuống rồi mà, nhưng mà đã đánh thức anh dậy, đây là sự thật, liền nói: “Ngại quá, anh tiếp tục ngủ đi, em dậy đây.” Nói xong, gạt tay anh đang ôm eo mình ra, định đứng lên.

Chu Hàn giờ vẫn còn đang hờn dỗi, làm sao chịu buông tha cho cô, xoay người một cái đặt cô dưới thân, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói: “Em còn muốn đến bệnh viện?!”

Không chú ý đến biểu hiện khác thường của anh, Lâm Lệ gật đầu nói: “Vâng.” Tay vỗ vỗ anh, “Anh bỏ ra đi, em muốn dậy.”

Chu Hàn cau mày, trán nhăn lại tưởng chừng có thể kẹp chết một con muỗi rồi, trực tiếp đưa tay cô cố định ở trên đỉnh đầu cô.

“Anh làm gì vậy, mau buông ra.” Lâm Lệ giãy dụa, muốn thoát khỏi nhưng không so được với sức lực của anh, bị anh đè nặng thế này, không thể nào dùng sức được.

“Không cho đi.” Chu Hàn nhìn cô, ánh mắt, vẻ mặt kia tiết lộ tâm trạng chân thật của anh lúc này.

Lâm Lệ sửng sốt, nhìn chằm chằm ánh mắt anh: “Anh , anh …”

“Anh không cho phép em đi.” Có thể bởi vì bị bệnh nên giọng nói của anh nghe khàn khàn.

“ Anh …” Lâm Lệ muốn nói gì đó, lại chỉ thấy anh cúi xuống, môi anh đặt lên môi cô, nuốt tất cả những lời cô muốn nói.

Chu Hàn hôn cô mang theo sự bá đạo không cho phép cự tuyệt, cái lưỡi linh hoạt gắn bó quấn quýt với cô.

Lâm lệ trừng mắt có chút phản ứng không kịp, chờ lý trí và ý thức phục hồi lại, lúc này mới mới nhận ra dưới chăn, tay anh đã mò vào trong áo ngủ của cô, qua lại vỗ về trên lưng cô.

Vội vươn tay bắt lại bàn tay đang không an phận kia, dùng sức muốn đẩy anh xuống, cứ tiếp tục như vậy, khẳng định sẽ quá dễ ‘xát súng hỏa’, người ta nói đàn ông vào sáng sớm là không được ‘chọc hỏa’ mà!

Chu Hàn buông cô ra, mắt vẫn nhìn cô chằm chằm,vẫn đè trên người cô không chịu xuống, buồn bực nói: “Là em đánh thức anh.” Không thấy sự bá đạo vừa rồi, lúc này anh buồn bực càng giống như đứa bé không đòi được kẹo, trên mặt thể hiện sự bất mãn.

Lâm Lệ nhìn anh, tất cả những kháng nghị định nói mà không nói được nên lời, nhìn anh như vậy lại có cảm xúc không đành lòng, dưới đáy lòng dường như có cái gọi là tình thương của mẹ tràn ra, cứ lẳng lặng nhìn anh như vậy.

Chu Hàn thấy cô không nói lời nào, trực tiếp cho rằng cô ngầm đồng ý, chỉ là, môi chưa chạm được đến môi cô, Lâm Lệ phía dưới đột nhiên cười ra tiếng.

“Ha ha…..ha ha ..” Dường như thấy được chuyện rất thú vị, Lâm Lệ nhìn Chu Hàn cười đến mức không ngừng lại được.

Chu Hàn nhìn cô, dừng động tác, có chút nghi ngờ cau mày hỏi cô: “Làm sao vậy?”

Lâm Lệ cố gắng nhịn cười, nhìn anh, nhưng ý cười vẫn không biến mất, đưa tay lên trán anh, tháo miếng dán hạ sốt trên trán anh xuống, cầm lắc lắc trước mặt anh.

Nhìn thấy vật trên tay cô, Chu Hàn thoáng cái xị mặt, chán ghét nói: “Anh đã bảo không cần dán cái này.” Hắn là một người đàn ông thế nhưng lại dán miếng hạ sốt của trẻ con, nếu truyền ra ngoài không phải sẽ bị người ta cười chết sao!

Lâm lệ vui sướng nhìn bộ dạng hờn dỗi như trẻ con của anh, ý cười trên miệng càng rõ hơn, một tay đưa lên trán anh tay còn lại đưa lên trán mình, hỏi: “Anh đã thoải mái hơn chưa?”

Chu Hàn vẫn còn đang hờn dỗi nói: “Anh đã bảo ngủ một giấc sẽ tốt thôi.”

Không để ý đến lời nói giận dỗi của anh, cô thu tay lại, xác định thân nhiệt của anh đã hạ, gật đầu nói: “ừ, đã hạ sốt.” Tay vỗ vỗ anh “dậy đi, nặng muốn chết.”

Vừa náo loạn một hồi, Chu Hàn cũng không còn suy nghĩ gì nữa, xoay người xuống khỏi người cô.

Lâm Lệ xoay người nhìn đồng hồ, thấy đã đến bảy giờ ba mươi, thức dậy đã không còn tính là sớm rồi, xoay người hỏi Chu Hàn: “Buổi sáng anh muốn ăn gì, cháo trắng hay sandwich, em đi làm cho anh.”

Liếc cô, một lúc lâu mới mở miệng nói: “Em.” Ánh mắt nóng rực như muốn thiêu cháy cô.

“ Cái gì?” Bởi vì không nghĩ đến phương diện nào đó, nhất thời Lâm Lệ còn chưa kịp phản ứng được với lời nói của anh: “Anh nói gì?”

“Anh nói anh muốn ăn em.” Chu Hàn nhìn cô, vẻ mặt bình thường như thể nói sáng nay muốn ăn cháo chứ không muốn ăn sandwich vậy.

Rốt cuộc lúc này Lâm Lệ đã nghe rõ, nhưng mà cũng vì nghe rõ nên khuôn mặt thoáng cái đỏ bừng lên, hờn dỗi tức giận liếc trắng mắt, tung người đứng lên, “Em đi làm bữa sáng.”

Phía sau Chu Hàn liền ngăn lại động tác của cô, hai tay ôm lấy hông cô, giam lại hai chân cô, vùi mặt vào vai cô, giọng nói buồn bực nói : “cùng anh ngủ thêm một lát, lúc nãy là em đánh thức anh.” Anh vô sỉ đổ hết trách nhiệm lên đầu cô.

Lâm Lệ vừa bực mình vừa buồn cười mà sức lực của anh như vậy khiến cô không đẩy anh ra được, buồn cười chính là anh vô cớ gây sự như một đứa trẻ, làm gì còn bộ dáng nghiêm túc nói năng thận trọng như trước nữa.

Thấy cô không nói gì, Chu Hàn ở đằng sau nhẹ nói một câu: “Anh chỉ muốn ôm em ngủ."

Lâm Lệ cong cong khóe miệng, vỗ vỗ tay anh nói: “Thả lỏng ra, như vậy em không thở được.”

Nghe vậy đôi tay đang ôm chặt nàng mới thả lỏng ra, phía dưới đôi chân đang kìm hãm chân cô cũng buông ra.

Lâm Lệ xoay người, không ngẩng đầu nhìn anh, chủ động đưa tay ôm lấy eo anh, đầu cọ cọ tìm một vị trí thoải mái trong ngực anh.

Chu Hàn sửng sốt sau đó mới đưa tay ôm lấy cô, khóe miệng vô thức cong lên, nụ cười kia mang theo nồng đậm thỏa mãn.

Lâm Lệ trợn tròn mắt tựa vào trong ngực anh, duyên số vợ chồng, có lẽ anh và cô thật là có duyên số vợ chồng, trước đây mất bao công sức và tinh thần, lại tốn bao thời gian như vậy, cuối cùng thất bại đến rối tinh rối mù như vậy, có lẽ cô và Trình Tường không có duyên vợ chồng đi. Nếu cô và Chu Hàn được định trước có duyên vợ chồng, như vậy cô nên dũng cảm thêm một chút bước về phía trước đi, đừng làm cho mình suy nghĩ nhiều như vậy, cảm giác hiện tại mới là thực!

Nghĩ vậy, cô càng đến gần lòng anh hơn.

Ôm cô, Chu Hàn nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu cô, hít vào hương thơm trên tóc cô, hương thơm nhẹ nhàng của cô tràn ngập khoang mũi anh, vòng tay bất giác ôm chặt cô hơn, môi dừng lại trên tóc cô khẽ rù rì hỏi: “Em như vậy xem như là cho anh đáp án sao?”

Lâm Lệ biết anh nói đáp án là ám chỉ câu trả lời của cô sau khi nghe anh thổ lộ, cọ cọ trong lòng anh, Lâm Lệ không nói chuyện, chậm rãi nhắm mắt lại, ý cười trên khóe miệng lại chưa hề phai đi.

Không nghe được câu trả lời của cô, Chu Hàn cũng không hỏi nữa, lặng im ôm cô chậm rãi nhắm mắt lại.

Cả gian phòng an tĩnh có chút duy mỹ, thời tiết hôm nay cũng rất tốt, ánh sáng mặt trời ngoài cửa sổ xuyên qua tầng sa mỏng chiếu vào trong phòng, ánh sáng qua rèm cửa màu tím nhạt rọi sáng phòng khiến cả gian phòng như chìm trong mộng ảo, mà trên giường có hai người đang ôm nhau ngủ, khiến cả căn phòng như một bức tranh tĩnh lặng, duy mỹ và lãng mạn.

Cũng không biết đã ngủ bao lâu, khi Chu Hàn xoa đôi mắt tỉnh lại, ngoài cửa sổ mặt trời đã lên thật cao, mà người vốn nằm cạnh anh đã không thấy đâu, nhíu nhíu mày, giơ tay ngăn cản ánh sáng trước mắt, đợi mắt thích ứng với ánh sáng trong phòng, lúc này mới buông tay xuống, nằm trên giường nhìn trần nhà một lúc, lúc này mới xoay người chuẩn bị đứng lên.

Khi anh thức dậy đi vào phòng tắm, lúc này điện thoại vốn đặt trên tủ đầu giường lại vang lên, cầm lên, liếc nhìn điện thoại, là Tô Dịch Thừa gọi điện tới.