Bất Ái Thành Hôn _ Chương 56

Chương 56: Mẹ Chu đến

Editor: Violetin_08

“Anh, anh xem tin tức trên mạng chưa?” Lâm Lệ hỏi rất cẩn thận, cẩn thận quan sát sắc mặt của anh.

Chu Hàn sửng sốt, trong mắt hiện lên vẻ đau đớn, nhưng nhanh đến mức không người nào có thể phát hiện.

Để cà phê trong tay xuống, một lần nữa cầm lấy giấy tờ trên bàn nhìn xem, chỉ nói: “em đang nói đến chuyện Lăng Nhiễm lấy dao kèm hai bên Cố An Nhiên sao?” Thanh âm rất bình thản, bình thản đến mức không có chút chút phập phồng nào, cứ như là đang nói đến người khác, không liên quan gì đến anh.

“Hả.” Lâm Lệ sửng sốt, có phần bất ngờ là anh đã biết, còn bất ngờ hơn là anh lại có thể bình tĩnh như thế! Không phải là anh còn chưa dứt bỏ được Lăng Nhiễm sao?

 

“Anh, anh thật…” Lâm Lệ muốn hỏi anh thật sự đã không còn cảm giác sao, nhưng là lời kia đến khóe miệng lại không nói nên lời, hoàn toàn không biết nên mở miệng thế nào.

Chu Hàn ngẩng đầu, nhìn cô, hỏi: “tôi cái gì?”

Lâm Lệ há mồm muốn nói, nhưng cuối cùng lại nuốt trở về, lắc đầu, chỉ nói nói: “Không có gì.” nói xong, xoay người liền ra khỏi phòng làm việc của anh.

Chu Hàn nhìn bóng dáng cô biến mất ở phía sau cửa, để giấy tờ trong tay xuống, tựa lưng vào ghế phía sau, tất nhiên anh biết Lâm Lệ muốn hỏi cái gì, thật ra thì lúc sáng trước khi đi làm anh đã nhìn thấy tin tức kia rồi, thoạt tiên vừa nhìn anh khiếp sợ, nhưng mà sau khi khiếp sợ rồi anh lại bình tĩnh, với tính cách của Lăng Nhiễm, làm ra chuyện như vậy thật ra thì anh cũng không thấy bất ngờ, cô ta lúc này có thể nói là do một tay cô ta tạo thành, có lẽ đây mới là kết cục tốt nhất cho Lăng Nhiễm, cô ta nên chịu trách nhiệm vì những chuyện mình làm.

Tựa lưng vào ghế ngồi một lúc lâu, Chu Hàn một lần nữa ngồi thẳng người cầm lấy giấy tờ tiếp tục xem.

Phía ngoài Lâm Lệ gọi điện thoại cho An Nhiên, xác định cô ấy cũng không có chuyện gì, lúc này mới yên lòng lại.

Lại ngồi trước máy tính một lúc lâu, nhìn những lời lẽ và hình ảnh kia, Lâm Lệ càng nhìn càng thấy lo âu, nghĩ, rốt cuộc quyết định tự mình đi xem mới được.

Đứng dậy đi vào phòng làm việc của Chu Hàn muốn xin nghỉ đi ra ngoài một chuyến, không nghĩ tới sau khi nghe xong, Chu Hàn suy nghĩ một lúc, thu dọn giấy tờ trên bàn, nhìn cô nói: “anh đi với em.”

Chu Hàn cùng đi là chuyện Lâm Lệ vẫn còn có chút bất ngờ, cô nghe được từ chỗ An Nhiên và mẹ Chu, biết anh và Tô Dịch Thừa trước đây là bạn bè, nhưng cuối cùng vì chuyện Lăng Nhiễm mà hai người cãi nhau trở mặt.

Khi Lâm Lệ còn đang sửng sốt, Chu Hàn đã trực tiếp đứng lên cầm cặp công văn từ phía sau bàn làm việc đi ra ngoài, nói với cô nói: “Đi thôi.”

Lúc này Lâm Lệ mới hoàn hồn, gật đầu, chỉ nói nói: “Nha.”

Khi đến nhà An Nhiên, cô liền bị An Nhiên lôi kéo vào phòng ngủ chính, An Nhiên thần thần bí bí hỏi chuyện cô và Chu Hàn thế nào, thật ra thì nhiều lần cô đã muốn nói đến miệng rồi, cuối cùng vẫn nhịn xuống, nói cô nhát gan cũng tốt nói cô khác người cũng được, chẳng qua là cô không muốn nếu về sau cô và Chu Hàn thật không thành, đến lúc đó lại khiến An Nhiên lo lắng, khổ sở vì cô.

Lâm Lệ không biết lần này Chu Hàn tới nói chuyện gì với Tô Dịch Thừa ở phòng khách, đến lúc cô và An Nhiên đi ra khỏi phòng thì Chu Hàn đã đi rồi, trong phòng khách chỉ còn Tô Dịch Thừa ngồi ở trên ghế sa lon một tay lật xem công văn đặt trên bàn trà.

Chu Hàn không đợi cô mà đi thẳng khiến Lâm Lệ có chút bất ngờ, nhưng mà việc Chu Hàn đi trước dường như đã làm cho An Nhiên tin tưởng giữa cô và Chu Hàn không có gì, lôi kéo cô lại nói mấy câu, này mới cho cô rời đi.

Ra khỏi thang máy vừa định bắt xe về công ty, nâng mắt nhìn thấy chiếc xe Cayenne màu đen của Chu Hàn đang đỗ trước cửa tòa nhà, cửa sổ xe mở ra, giờ phút này anh đang ngồi ở bên trong xe như đang nghĩ gì đó.

Lâm Lệ tiến lên, gõ lên vành cửa xe, đợi anh quay đầu lại, mới hỏi: “chưa đi à.”

Chu Hàn nhìn cô, chỉ nói: “Chờ em.”

Có lẽ bản thân Lâm Lệ cũng không nhận thấy được, khi nghe thấy anh nói đợi cô thì miệng cô nở nụ cười nhàn nhạt, không quá rõ ràng, rất mơ hồ, nhưng vẫn là có.

“Lên xe đi.”

Lâm Lệ gật đầu, chỉ nhẹ giọng đáp: “ừ.” Vòng qua đầu xe trực tiếp lên xe từ bên kia, ngồi lên ghế lái phụ.

Buổi tối khi Chu Hàn và Lâm Lệ tan việc ăn cơm ở bên ngoài xong rồi cùng nhau về, mở cửa đi vào trong nhà, thế mà đèn lại đang sáng.

“Sáng nay lúc đi em nhớ đã tắt đèn rồi a?” Lâm Lệ có chút nghi hoặc lẩm bẩm.

Chu Hàn thả cặp công văn trong tay lên trên cái tủ bên cạnh, cúi người xuống chuẩn bị lấy dép lê từ bên trong ra, mở tủ giày vừa hay nhìn thấy một đôi giày to và một đôi nhỏ ở tầng thấp nhất.

Thay dép ngẩng đầu nói: “Là mẹ và Tiểu Bân tới.”

Lâm Lệ sửng sốt, cúi đầu nhìn thấy giày dép trên tủ giày, đổi dép vội nói: “em qua xem một chút.” Nói xong vội vã chạy vào phòng Tiểu Bân.

Khẽ gõ cửa, không nghe thấy đáp lại, Lâm Lệ nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, chỉ thấy thăng bé kia đang nằm trên giường ngủ, mẹ Chu ở bên cạnh nhẹ nhàng vỗ lưng nó, miệng thì khẽ ru.

Lâm Lệ muốn mở miệng, lại bị mẹ Chu ngăn lại, chỉ thấy mẹ Chu đưa tay đặt ở khóe miệng làm động tác đừng lên tiếng, ý bảo cô đừng nói chuyện.

Lâm Lệ vội vàng gật đầu, hơn để càng bước nhẹ, tới bên giường, thằng bé kia đang nhắm mắt nằm đó, trên trán còn dán miếng hạ sốt, mí mắt khẽ run rẩy, nhìn ra được ngủ không hề sâu, khuôn mặt nhỏ nhắn vì sốt cao mà vẫn đỏ bừng.

“Mẹ, như thế nào, còn chưa hạ sốt sao?” Lâm Lệ nhìn thằng bé, nhỏ giọng hỏi mẹ Chu.

Mẹ Chu nhẹ giọng đáp, “đã khá hơn so với hôm qua rồi, nhưng mà vẫn còn hơi sốt.” Nhìn cháu trai, vẻ mặt mẹ Chu đau lòng và thương xót.

Sợ làm ồn thằng bé, Lâm Lệ cũng không nói cái gì nữa, đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu nó.

Chu Hàn cũng từ bên ngoài đẩy cửa đi vào, đã cởi áo khoác tây trang mặc được một ngày, lúc này chỉ mặc áo sơ mi trắng, ống tay áo được xắn lên đến khuỷu tay.

Mẹ Chu thấy anh đến, quét mắt một cái, sắc bén như một cây đao, một đao có thể chém anh bị thương.

Chu Hàn chỉ liếc mắt đi, coi như không nhìn thấy, đi thẳng tới bên cạnh Lâm Lệ, đứng ở đầu giường nhìn thằng bé, nhìn một lúc lâu, cuối cùng cũng không nói một câu hay là đưa tay ra chạm đến, trực tiếp xoay người ra khỏi gian phòng.

Thấy anh muốn đi, mẹ Chu vội vàng xuống giường, đi giày rồi vội chạy ra ngoài.

Lâm Lệ lo lắng hai người bọn họ xảy ra xung đột, liếc nhìn thằng bé, xác nhận lúc này nó đã ngủ say, hô hấp chầm chậm vững vàng rồi, cũng vội vàng xoay người ra khỏi gian phòng, đưa tay đóng cửa lại.

Lâm Lệ đến phòng khách không thấy người, chỉ nghe có tiếng truyền ra từ bên trong thư phòng, bất chấp tất cả, vội vàng bước nhanh về phía thư phòng.

Cửa thư phòng khép hờ, lần này mẹ Chu thật sự tức giận rồi, giọng nói cao vút: “mẹ bảo con quay về thăm nó một chút, con đùn đẩy bận việc, được lắm, bây giờ mẹ đưa thằng bé về đây, con xem nó có được không!”

Chu Hàn không nói chuyện, đứng bên cửa sổ đưa lưng về phía mẹ mình.

Về chuyện Chu Hàn đối đãi với Tiểu Bân, mẹ Chu thật sự rất tức giận, cả người kích động nói: “bây giờ con muốn làm gì, con con phát sốt lên bảo con đến xem một cái mà con cũng không chịu, trước đây mẹ và ba con đối với con như thế sao? Tại sao bây giờ con lại đối với tiểu Bân như thế!”

Chu Hàn vẫn không nói lời nào, đứng thẳng người trước cửa sổ, ánh mắt nhìn thẳng ra bên ngoài.

“Chu Hàn, con khiến mẹ quá thất vọng rồi, bất kể con và Lăng Nhiễm cãi nhau không vui thế nào, nhưng dù thế nào tiểu Bân vẫn là con trai con, con sinh ra nó, thì con có nghĩa vụ chăm sóc cho nó!” mẹ Chu chỉ ngón tay, tâm tình có chút kích động.

Ngoài cửa, Lâm Lệ có chút lo lắng nhìn Chu Hàn, cô nhìn thấy khi mẹ Chu nói tiểu Bân là con trai anh, hai tay hai bên hông anh nắm thật chặt, Lâm Lệ nhìn chằm chằm anh, trong lòng thật sự đổ mồ hôi thay anh, rất sợ anh không nhịn được một cái liền thốt ra rằng Tiểu Bân không phải con trai anh!

Nhưng mà hiển nhiên khả năng tự kiềm chế của Chu Hàn rất tốt, Lâm Lệ không biết anh biết chuyện này từ lúc nào, nhưng mà nhất định là không ngắn, cô cũng không biết anh dùng tâm tình gì để mang thằng bé theo, nhưng hẳn là không dễ dàng gì.

Thư phòng đột nhiên rơi vào im ắng, mẹ Chu cũng không nói nữa, Chu Hàn trước sau không hề mở miệng, lúc này Lâm Lệ đứng ở cửa không biết là nên đi vào hay là không nên đi vào, đứng ở cửa ngần ngừ mãi.

Một lúc lâu, mẹ Chu mở miệng lần nữa nói: “Chu Hàn, con nói cho mẹ biết, con đối với  Tiểu Bân như vậy có phải là vì Lâm Lệ không?”

Lâm Lệ đứng cửa nghe vậy, vừa muốn mở miệng giải thích, đã nghe thấy Chu Hàn mở miệng nói: “không liên quan đến Lâm Lệ, mẹ đừng nghĩ lung tung.” (VL: nhắc đến chị là anh mở miệng ngay. ^_^)

Mẹ Chu tiến lên, tức giận xoay người anh lại, nhìn chằm chằm mắt anh, nói: “vậy thì con đối xử với  Tiểu Bân như vậy là vì  Lăng Nhiễm phải không?”

Chu Hàn mấp máy miệng, lại bắt đầu không nói.

“Thật sự là bởi vì cô ta?” mẹ Chu tức giận, nói: “Lăng Nhiễm cái loại phụ nữ đó căn bản là không đáng, trước đây con vì cô ta mà ruồng bỏ tình nghĩa anh em, ruồng bỏ cha mẹ, những điều này còn chưa đủ sao, giờ đã chia tay vì sao còn phải liên lụy đến tình cha con của con và tiểu Bân! Còn có, con có biết hiện giờ bên cạnh con còn có Lâm Lệ hay không, con còn nghĩ đến Lăng Nhiễm thế này có xứng đáng với Lâm Lệ không? Có xứng đáng với cha mẹ Lâm Lệ đã giao con gái họ cho con không?”

Chu Hàn có chút đau đớn nhắm mắt lại, nghiêng đầu sang một bên, cũng đúng vào lúc quay đầu đi vừa vặn bắt gặp Lâm Lệ đứng ngoài cửa, ánh mắt nhìn chằm chằm cô.

Mẹ Chu còn muốn nói điều gì, lại đột nhiên phát hiện ánh mắt anh có phần không bình thường, nhìn theo ánh mắt anh, lúc này mẹ Chu mới chú ý tới Lâm Lệ đứng ở cửa, sắc mặt đột nhiên biến đổi, dường như là sợ cô nghe được cái gì lại hiểu lầm, khẽ kéo áo Chu Hàn, nói với Lâm Lệ: “Tiểu Lệ, tiểu Lệ đến đây lúc nào?”

Lâm Lệ cũng có chút bị động lúng túng cong cong môi, gượng cười chỉ nói: “vừa mới đến.” Nói xong đi về phía bà, vừa đi vừa nói: “mẹ, tối nay ở lại đi, chờ con đi dọn phòng cho mẹ.”

Mẹ Chu gật đầu, chỉ khẽ cười nói: “được được.” Nụ cười kia lúng túng có chút cứng ngắc.

Lâm Lệ cười cười, quay đầu liếc nhìn Chu Hàn, lúc này mới lôi kéo mẹ Chu cùng ra khỏi thư phòng.