Cạm bẫy hôn nhân - Chương 19 - Phần 2

Hiện giờ ai mới là người mới chứ? 

Như thể nàng có thể đọc được ý tưởng của chàng, nàng nói: “Jack, anh lo lắng quá nhiều”. 

Khẽ cười, nàng ấn chàng xuống nệm và cưỡi lên người chàng. Từng lọn tóc đỏ hoe phủ kín gương mặt của nàng và nàng hất chúng ra phía sau với một bàn tay thiếu kiên nhẫn. Chàng thầm nghĩ nàng trông giống như một nữ hoàng chiến binh cổ đại đang buộc một hiệp sĩ bại trận phải đầu hàng. 

"Đừng ngại”, nàng nói. “Hãy nhớ lại những gì anh đã nói với em. Hãy tự nhiên, thoải mái, đừng gò bó. Hãy để bản năng của anh hướng dẫn anh”. 

Chàng đã vâng theo lời nàng. 

Khi chàng vồ lấy nàng, nàng liền ré lên và họ cùng lăn trên giường. Lần này [khi dừng lại] chàng đã nằm trên nàng. Nụ cười của nàng khẽ biến đi khi chàng cởi chiếc áo bó thân, áo lót và quần lót của nàng, nhưng nàng đã không cố che thân thể trần truồng của mình và chàng ngạc nhiên trước sự tin tưởng của nàng. 

"Anh sẽ cố để em được có những giây phút tuyệt vời”, chàng nói. 

Nàng mỉm cười và vươn người tới chàng. “Em biết anh sẽ làm được mà”. 

Chàng hạ thấp miệng lên bờ vai trần trụi của nàng và ướt át liếm nó với chiếc lưỡi của mình. Khi hơi thở của nàng trở nên dồn dập, chàng mỉm cười. Chàng đã hành động ướt át tương tự lên một vú của nàng, rồi sang đến vú kia, liếm láp những núm vú của nàng, rà nhẹ lưỡi và cuộn lấy chúng, sau đó nút thật mạnh khi nàng bắt đầu rên rỉ. 

Miệng của chàng vẫn còn đang bú nút núm vú của nàng khi tay chàng bắt đầu du hành trên cơ thể nàng. Nàng đã không nhận ra gợi ý của chàng, nên chàng đã phải bảo nàng phải tách đôi chân ngà của nàng. Cơ thể rạo rực của nàng không ngừng chuyển động, đầu nàng dập vào trên gối từng hồi. 

Chàng ngã người ra sau để quan sát gương mặt nàng đang chìm sâu vào đam mê khi những ngón tay của chàng ta nhẹ nhàng chìm vào vùng ẩm ướt của nàng. 

Đôi mắt của nàng mê li với niềm đam mê [dục vọng], móng tay của nàng bấm sâu vào bờ vai chàng. Nàng đã sẵn sàng tiếp nhận chàng hơn bao giờ hết. 

Khi chàng ta lăn khỏi người nàng, nàng cố ngăn chàng lại. Mắt nhìn nàng, chàng bắt đầu thoát li y phục của mình, rồi đứng đó với thân thể trần trụi nguyên thủy của mình, chờ đợi một dấu hiệu rằng đây chính là điều nàng muốn. 

Đôi mắt nàng chậm rãi hưởng thụ cơ thể chàng, ghi lại bờ vai to rộng của chàng, phần thân trên săn cứng những cơ bắp, vùng eo gọn ghẽ. Nhưng chính là phần hạ thể cứng rắn của chàng đã mở rộng đôi mắt nàng. 

Nàng biết chàng muốn gì, nhưng khi cơn sốt giảm xuống thì cùng theo đó là lòng tự tin của nàng, và nàng nhìn quanh phòng như thể nàng không biết làm thế nào nàng lại có mặt nơi đây.

“Đừng tự nhiên trở thành nhút nhát với anh vào lúc này”, chàng nói. 

Chàng đưa tay mình ra và nàng tự động nắm lấy nó. “Jack", nàng thì thầm: “anh nói với em là nên làm theo bản năng của mình”. 

“Và?” 

“Bản năng của em bảo em rằng nên trốn vào tủ quần áo”. 

Chàng phớt nụ cười. “Em hãy tự quyết định đi, Ellie. Chúng ta nên dừng lại hay là tiếp tục?" 

Nàng đã sẽ không chịu thua, như chàng biết nàng sẽ như thế. “Bản năng của em cũng chẳng bao giờ khá được. Hãy theo những bản năng của anh vậy”. 

Nàng là tất cả những gì mà chàng hằng ao ước và còn hơn thế, hào phóng trong việc cho đi, tham lam trong việc tiếp nhận. Từng nụ hôn, từng lần tay nàng chạm phớt lên thân thể chàng khiến chàng phải phát cuồng. 

Chàng cứ phải tự nhắc nhở mình rằng đây chính là Ellie, và chàng phải từ tốn, phải cho nàng những giây phút thần tiên. Nàng không chịu nghe. Nàng đã say sưa với năng lực của mình, từ từ nhích đến đỉnh cao khoái lạc và lôi chàng cùng theo.


Giữa đống quần áo ngủ và khăn trải giường, chàng đã trồi lên bên trên nàng. Chàng nâng cao đầu gối nàng, chuẩn bị tư thế để chàng tiến quân. Nàng xối xả những nụ hôn lên cánh tay và vai của chàng. 

"Hãy tin anh”, chàng thì thào. “Độc ác mới là tốt bụng”. [Ui da!!!] 

Nàng đang nghiền ngẫm những lời chàng vừa nói trong khi chàng tiến mạnh vào nàng. Chỉ gọn ghẽ một lần, tất cả niềm khoái lạc của nàng đã chìm vào cơn đau đớn. Nàng thở hít hà, rên rỉ. Giật nảy người, xô đẩy, nàng cố làm mọi thứ để đẩy chàng khỏi mình, nhưng cuộc vùng vẫy của nàng chỉ khiến chàng tiến vào sâu vào trong cơ thể của mình hơn, và sức nặng cơ thể của chàng áp nàng chặt xuống giường. 

Lúc này nàng đã hiểu ra là nàng chưa từng bị ai gạt thậm tệ đến mức này trong đời mình. Nếu nàng đã nghe theo bản năng của mình, nàng đã an toàn trốn trong tủ quần áo kia rồi. 

Khi cơn đau lùi xuống và nàng đã nằm im, nàng nhìn lên chàng. “Đó”, nàng phẫn nộ nói: “là một kinh nghiệm đáng thất vọng nhất của cuộc đời em, và em không bao giờ muốn điều đó bị lặp lại”. 

Chàng hôn nước mắt nàng đi. “Hãy tin anh. Em sẽ đổi ý của em thôi. Còn chưa xong mà”. 

Khi chàng nhịp nhàng, nàng trân mình chuẩn bị tinh thần cho cơn đau kế tiếp. Không có gì cả, chỉ có khoái lạc, một cơn lũ khoái lạc, rồi nhiệt độ tăng dần trong cơ thể nàng, đốt tan tất cả lý trí của nàng. Điều duy nhất nàng còn có thể làm là cảm thụ. Kết cuộc là nàng rên khóc trong sung sướng mê li. 

Nàng thức giấc với một cảm giác sợ hãi. Nàng không bị mất phương hướng. Nàng thừa biết nàng đang ở nơi nào, biết rằng người đàn ông đang thêm than vào lò là phu quân của nàng. 

Nàng khó có thể quên rằng họ đã từng yêu đương [làm tình], nhất là khi nàng cảm thấy cơn đau nhức giữa đùi nàng. Điều mà cứ rình mò tâm trí nàng chính là những lời nàng đã thốt ra khi đã mất quyền kiểm soát và vỡ thành hàng ngàn mảnh. 

Em yêu anh. Nàng thử lại chúng một cách thận trọng và nuốt một tiếng rên vào lòng. Đó là sự thật. Nàng yêu chàng. Sao chuyện lại đến mức này? 

Chàng đã không nói những lời ấy với nàng. Nàng đã không mong đợi chúng. Nhưng nàng muốn hai người họ được bình đẳng. Và bây giờ chàng đã biết. Liệu chàng ta có vênh váo? Liệu chàng có thích thú? Nàng ước sao mình đã giữ im lặng. 

“Ah, em đã thức giấc”. 

Tiếng nói của chàng đã mang nàng tỉnh khỏi ý tưởng mơ màng của nàng. Chàng đã khoác vào một chiếc áo lót, nhưng nàng thì trần như nhộng. Nàng ngồi dậy và, tự nhiên như nàng có thể, nhét mép tấm ra trải giường vào dưới cánh tay mình. 

Nàng nghĩ nụ cười của chàng có vẻ tự mãn và đã có một vênh vang tự tin trong bước của chàng khi chàng đến gần giường. Nàng không có được thời gian để suy nghĩ. Lòng bàn tay của chàng nâng cằm nàng lên và đôi môi chàng chiếm hữu lấy môi nàng trong một nụ hôn dài và thật tham lam. 

Có tia cười trong ánh mắt chàng. “Em cảm thấy thế nào?” Chàng khẽ hỏi. 

Nếu cơ thể của nàng chịu ngừng ngân nga, thì nàng đã có thể nghĩ ra một lời đáp phù hợp. “Tốt” là điều duy nhất đã đến trong tâm trí nàng. “Anh cảm thấy thế nào?” 

Chàng lại hôn nàng, rồi ngáp dài. “Kinh ngạc”, chàng nói: “nhưng vô cùng thỏa mãn”. Chàng leo lên giường cùng nàng. “Ý anh là, anh biết từ những nụ hôn chúng ta đã chia sẻ rằng em là một người ấm áp dễ gần, nhưng anh không thể chắc rằng những nụ hôn ấy sẽ mang em đi được bao xa. Nếu anh biết trước, anh sẽ không kéo dài quá lâu [chuyện động phòng]”. 

Chàng không có vẻ khoe khoang. Trên thực tế, dường như chàng vô cùng tự mãn với chính mình. Cảm giác sợ hãi của nàng đã bắt đầu dịu lại.


“Và nếu em được biết trước”, nàng nói: “rằng anh phải tàn nhẫn mới được tử tế, em sẽ bắt anh đợi cho đến Ngày Chúa Cứu Thế”. 

Chàng cười đến ho sặc sụa, kéo tấm ra trải giường xuống và lôi bản thân đến bên cạnh nàng. Những đường dây thần kinh vẫn ngân nga của nàng bắt đầu rung động khi đôi chân lông lá của chàng cọ quẹt vào chân nàng. 

"Không cần lo sợ chuyện ấy sẽ xảy ra”, chàng thoáng phân bua. “Aurora sẽ không cho phép chuyện ấy xảy ra. Anh biết, anh biết. Em và Aurora đều là cùng một người. Nhưng anh phải nói rằng, có đôi khi anh không biết ai mới là người mà anh yêu quý nhiều hơn, Ellie hay Aurora”. 

Nàng gần như sắp đấm chàng [vào mặt], nhưng khi nghe được tứ “yêu quý”, thì tay nàng đã buông lỏng xuống. Đây chính là điểm gần nhất mà chàng có khả năng để đến với một lời công bố [tình yêu]. Nhưng trong khoảnh khắc này, như vậy cũng đã đủ. 

Chàng nhìn chằm chằm nàng với một ánh chế giễu. “Gì?" nàng hỏi. 

Chàng nhún vai. “Anh luôn thắc mắc về Aurora. Nàng ấy đến từ đâu?" [Sao lại phải có hóa thân của Aurora?] 

Nàng thở dài sườn sượt. Chàng vẫn không hiểu. “Aurora, Jack ạ. Em luôn là Aurora. Em đã cố sức để không phải hóa thân thành như thế. Con gái của một cha xứ không được hưởng các quyền tự do mà các cô gái trẻ khác được hưởng. Chúng em lý ra là phải làm gương cho các cô con gái của những giáo dân. 

Ồ, đừng nghĩ cho dù chỉ là một khoảnh khắc rằng song thân em đã cố nhồi nhét em vào khuôn khổ của một kẻ huênh hoang, giả đạo đức để chỉ biết phục tùng. Nhưng chúng em con cái của mục sư đã sớm học hiểu rằng những chuyện chúng em làm sẽ phản ánh hình ảnh phụ thân của chúng em. 

Cho nên, bởi vì chúng em yêu thương bố mình, chúng em đành phải cố hết sức tuân theo. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng em không mong mỏi những cuộc phiêu lưu”. 

Chàng cảm thấy một thoáng tội lỗi. Những lời nói thơ ngây của nàng đã tống cổ chàng thẳng vào phe đảng của những người giáo dân chỉ biết chỉ trích, và cùng là những người đã buộc nàng phải tuân theo [quy cũ]. Hẳn phải có một đường lối trung dung. Aurora thật là đáng yêu, nhưng nàng khiến chàng sợ muốn chết. 

Chàng lưỡng lự nói: “Anh không nhớ em giống như một “kẻ huênh hoang, giả đạo đức mà chỉ biết phục tùng”. Một “kẻ huênh hoang giả đạo đức”, thì còn có thể, nhất là khi em khoe khoang những ngữ pháp tiếng Latinh và Hi Lạp. Nhưng ‘phục tùng’! Không bao giờ!" 

"Đó là bởi vì anh luôn khiến cái tính nổi loạn trong em xuất hiện”. 

“Aurora?” 

Nàng cười toe toét. “Có khi nào một đứa con gái hiếu thảo của một cha xứ lại sắp xếp một cuộc hẹn hò bí mật với một gã phóng túng trẻ trung dưới cái lốt của người khác chứ?" 

"Anh tưởng em là đứa con gái của chủ cối xay!" 

"Đâu phải là lỗi của em. Em đã không giả vờ để làm Becky. Anh giả sử quá nhiều.” 

Nàng rùng mình khi chàng nhe răng cạ dọc theo bờ vai của nàng. “Anh đã gần cho em ăn no đòn”, chàng nói. 

“Em biết. Anh có thể tưởng tượng rằng sau đó, Aurora đã bị quản chặt chẽ”. 

“Chuyện đó bị kéo dài bao lâu?” 

“Cho đến khi tình huống lại thích hợp cho Aurora xuất hiện, và điều đó đã không xảy ra cho đến khi em cần tiền để rời khỏi ngôi nhà của người họ hàng Cardvale của em”. Nàng chuyển đầu trên gối để nhìn chàng được rõ hơn. “Aurora đáng thương. Nàng phải mang gánh nặng lương tâm của Ellie, và Ellie đáng thương lại phải gánh vác tính phiêu lưu của Aurora”. 

Chàng bắt đầu bật cười. “Vừa lúc anh nghĩ anh hiểu, em lại khiến anh trở nên mù mờ”.

Nàng cau mày. “Đối với em, câu chuyện quá đủ rõ ràng mà”. 

Chàng hôn nét cau mày khỏi gương mặt nàng. Nàng hôn lại vào cổ chàng. “Jack ơi?” 

“Hở?” 

“Em có cùng một cảm giác như anh. Ngạc nhiên và vô cùng thỏa mãn”. 

Nàng có thể cảm giác được nụ cười của chàng nở sát trên chân mày của mình. “Anh rất vui”. 

“Và”, nàng vô tư nói thêm: “vẫn đang truy tìm những cuộc phiêu lưu”. 

Chàng ngóc đầu lên cao. “Sao?” 

Nàng bật một tiếng cười trầm thấp giòn tan. “Em đã nói với anh. Em cần phải bù đắp rất nhiều thời gian đã qua. Chúng ta đừng lãng phí một giây phút nào”. 

Chàng vẫn luôn biết rằng nàng là một người mau học. Nàng đã chứng minh việc ấy trên giường. Trí nhớ phi thường của nàng chỉ bảo nàng những nơi để hôn và vuốt ve để khiến chàng điên cuồng với dục vọng phải có được nàng. Đòi hỏi, tham lam, đôi tay nàng phớt qua mọi nơi trên thân thể chàng, để lại một đường nhiệt ham muốn bất cứ nơi nào chúng chạm đến. 

Chàng chợt hiểu ra rằng nàng đang sử dụng tất cả các kiến thức mới có của mình vào việc thực tập. Ellie vẫn mãi là Ellie. Nàng đã thông thạo với chàng y như nàng đã thông thạo những kết hợp động từ đặc biệt khó khăn của tiếng Hi Lạp. Và không nghi ngờ gì là các nguyện vọng trạng. 

Đấy [học dốt] không phải là những gì chàng muốn từ nàng. Chàng muốn nàng được tự nhiên và tự do như là nàng Aurora thích phiêu lưu. 

Tâm trạng của chàng xoay chuyển qua lại giữa vui thú và kiên quyết. Người học giả bé bỏng của chàng đã có rất nhiều điều để học hỏi về đường lối yêu đương. Chàng áp nàng xuống giường và giữ tay nàng được kẹp chặt trên đỉnh đầu. 

“Hãy ghi nhớ điều này”, chàng nói. 

Chàng cọ xát môi của mình trên môi nàng nhưng từ chối lời mời của một nụ hôn. Chậm rãi, cẩn thận, chàng cám dỗ, chàng tra tấn, cho đến nàng giãy nảy một cách hoang dại bên dưới chàng. 

Chàng vẫn chưa thỏa mãn. Chàng lật nàng nằm úp người xuống và bắt đầu cùng một quá trình tương tự với từng đốt xương cột sống của nàng. Khi chàng hôn đến mông nàng, tiếng rên rỉ của nàng bị nghẹt lại bởi chiếc gối. 

Chàng lật nàng ngằm ngửa lại. 

Mắt mở to và mê li, nàng nhìn lên chàng. Nàng nói điều gì đó, nhưng đã không mạch lạc, vì vậy chàng biết chàng đã có được thứ chàng muốn. Một Ellie không suy nghĩ, nhưng cảm giác. 

Chỉ như bây giờ chàng mới chiếm hữu nàng theo cách chàng muốn. Vào kết cuộc, tiếng rên rỉ khoái lạc, không suy tư, lạc lõng, là tất cả những gì chàng muốn cho nàng và từ nàng. Không ai khác đã trao cho chàng những thứ này, chỉ có Ellie – hay là Aurora? 

Chàng trôi dần vào giấc ngủ với một nụ cười vẫn còn trên khuôn mặt.