Bất Ái Thành Hôn _ Chương 80

Chương 80: Chu Hàn ngã bệnh

Editor: Bỉ Ngạn
Beta: Violetin_08

Lâm Lệ lái xe trở về, dọc theo đường đi liên tục nghĩ đến những lời Tô Dịch Thừa nói với cô trong quán cà phê.

“Trước kia em và Trình Tường có tình cảm mười năm, thậm chí còn có con, cuối cùng cũng không thể kết thành vợ chồng, nếu như nói hai người kết hôn rồi sống chung với nhau là một loại duyên số, vậy thì em và Chu Hàn sao không phải là không có cái duyên này chứ.”

Xe dừng lại ở bãi đậu xe của tòa nhà, Lâm Lệ không lập tức xuống xe.

Ngửa đầu tựa vào ghế ngồi, nhắm mắt lại, có rất nhiều hình ảnh của cô và Chu Hàn xuất hiện trong đầu, rõ ràng hai người sống chung không bao lâu, thậm chí chưa tới nửa năm, nhưng khi nhớ lại về hai người thì thấy có rất nhiều điều, nhiều đến mức nhanh chóng vượt qua 10 năm của cô và Trình Tường.

“Thật sự là duyên số vợ chồng sao?”

Lẩm bẩm thấp giọng hỏi, cũng không biết là hỏi mình hay hỏi người nào.

 

Lại ngồi trong xe chốc lát, Lâm Lệ mới mở cửa đi xuống, xách túi xách đi về phía thang máy, trong lòng suy nghĩ tối nay chỉ có một mình có nên nấu chút gì đó ăn tạm không.

Mở cửa đi vào, lúc vừa định lấy dép từ trong tủ giày dép ra thay thì có chút ngoài ý muốn thấy giày Chu Hàn cởi lung tung, nơi này một chiếc, nơi kia một chiếc.

 “Đã trở về rồi?” Nhỏ giọng nói thầm, đưa tay để giày anh ngay ngắn lại, lấy dép để thay.

Trở về phòng cất đồ của mình, thay bộ quần áo thoải mái, giơ tay lên nhìn giờ, đã hơn sáu giờ, vốn là tối nay định làm linh tinh ăn tạm cho qua bữa là xong, giờ Chu Hàn đã về, vậy thì phải đi làm chút gì đó cho ngon.

Nghĩ vậy, đi đến thư phòng, đưa tay gõ cửa, ở ngoài đợi một lát, cũng không có người lên tiếng, nhíu mày, trực tiếp mở cửa đi vào, trong thư đen như mực, không hề có ánh đèn.

Thế này thật là lạ, với tính cách của Chu Hàn, đã về nhất định là vào thư phòng.

Mặc dù nghi ngờ, Lâm Lệ vẫn xoay người đi về phía phòng ngủ, trước khi đi vào còn lễ phép gõ cửa, nhưng vẫn không ai lên tiếng, đẩy cửa đi thẳng vào, trong phòng có bật đèn, chỉ thấy Chu Hàn nằm ở trên giường, tùy tiện kéo chăn qua đắp lên người mình.

“Chu Hàn?” Lâm Lệ tiến lên, cau mày nghi hoặc.

Đến gần mới thấy hai tay anh ôm lấy bản thân mình, chân mày nhíu chặt lại, khó chịu và không thoải mái đều hiện rõ lên trên mặt.

“Chu Hàn…” Lâm Lệ nhẹ giọng gọi tên anh, đưa tay thử áp lên trán anh, lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ gần bỏng người, trong lòng kinh hãi, lấy tay lay lay anh, vừa nói: “Chu Hàn, anh sốt cao rồi!”

Chu Hàn trở mình, có chút mệt mỏi mở mắt nhìn cô một cái, sau đó lại nhắm mắt lại, vô lực nói: “Để cho anh ngủ một lúc là tốt rồi.”

 “Không được anh phải đi bệnh viện.” Lâm Lệ vừa nói muốn kéo anh dậy, nhiệt độ người anh cao đến mức dọa người, sốt cao như vậy không giống với cảm cúm bình thường, trước phải hạ sốt mới được.

 “Mặc kệ anh.” Chu Hàn gạt tay cô, quay lưng đi chỉ thấp giọng rù rì nói một câu, “Anh nằm ngủ là tốt thôi.”

 “Không được!” Lâm Lệ khăng khăng muốn kéo anh đi bệnh viện, “Anh mau dậy đi, em đưa anh đi bệnh viện.” Vừa nói tay lại muốn kéo anh đi.

Chu Hàn bị cô kéo mất kiên nhẫn, xoay người một cái sau đó dùng sức kéo cô lên trên giường hai cánh tay mạnh mẽ có lực giữ cô ở trong ngực của mình, nhấc chân ngăn hai chân Lâm Lệ còn chưa kịp phản kháng lại, giọng nói lộ ra sự mệt mỏi và vô lực vô cùng, pha lẫn chút ám ách, “Anh không muốn đi bệnh viện, anh ngủ một giấc là tốt rồi.”

 “Nhưng mà người anh đang lên cơn sốt!” Bị anh đè ép như vậy, Lâm Lệ dùng sức muốn thoát ra, nhưng không dùng được chút sức nào.

 “Ai!” Trên đỉnh đầu có tiếng Chu Hàn thở dài, nói tiếp: “Anh mệt chết đi được, em để cho anh an tĩnh ngủ một giấc đi.”

Nghe vậy, Lâm Lệ dừng động tác lại, nằm ở trong lồng ngực của anh không cử động nữa, nhưng vẫn còn lo lắng anh cứ sốt thế này sẽ trở nên nghiêm trọng, suy nghĩ một chút, thuyết phục nói: “Anh không đi bệnh viện, vậy để cho em đi mua thuốc cho anh?”

 “Không cần.” Chu Hàn vẫn lẩm bẩm, buông cô ra rồi nâng người cô lên, để cho đầu của cô gối lên cánh tay của mình, sau đó một cái tay khác bá đạo ôm vòng hông của cô, cái trán sát lại gần đầu của cô, nói: “Không cần, em ngủ cùng anh một lát.”

Bởi vì hai người ở gần nhau quá, anh vừa mở miệng nói chuyện, hơi nóng tỏa lên mặt Lâm Lệ, cũng không biết tư thế của hai người giờ phút này quá mức thân mật hay là bởi vì do Chu Hàn đang sốt cao, hơi nóng kia gần như có thể làm bỏng người.

Lâm Lệ bị hơi nóng của anh phả vào, cả người nóng ran lên, đưa tay đẩy anh, “Này, vậy trước anh để em ngồi dậy.”

Chu Hàn không buông tay, ngược lại đem cô ôm chặt hơn chút ít, “Cứ ngủ cùng anh một lát đi.” Giọng nói bởi vì vô lực mà trở nên có chút du dương, âm cuối được kéo dài ra.

Bị anh ôm vào trong ngực, Lâm Lệ há miệng cuối cũng nói không ra nửa lời từ chối, chỉ có thể méo méo miệng, mặc cho anh ôm mình, nghĩ chờ sau khi anh ngủ thiếp đi, mình sẽ ra ngồi dậy.

Chu Hàn cũng không nói gì thêm nữa, nhắm mắt ôm cô cứ thế ngủ thiếp đi.

Có lẽ là anh thật sự rất mệt mỏi, không có bao lâu liền ngủ say, nhưng có chút nghẹt mũi, tiếng ngáy bình thường rất nhỏ giờ trở nên có phần nặng nề.

Lâm Lệ nhẹ nhàng bỏ cái tay bên hông mình ra, sau đó cẩn thận vén chăn lên xuống giường, lần nữa xoay người lại đưa tay dò xét trán của anh, hình như nhiệt độ có giảm đi một chút so với vừa rồi, nhưng vẫn cao đến dọa người, nhíu mày lại, đứng dậy xoay người đi ra ngoài.

Chung quy vẫn là không yên lòng, Chu Hàn lại không chịu đi bệnh viện, cho nên cuối cùng Lâm Lệ cầm chìa khóa lái xe đến thẳng tiệm thuốc gần nhất mua thuốc hạ sốt, còn lo lắng, mua thêm cả tấm dán hạ nhiệt.

Sau khi trở lại Chu Hàn vẫn còn đang ngủ chưa tỉnh lại, đun sôi nước rồi để nguội bưng vào phòng, trước tiên xé miếng dán hạ nhiệt mua ở tiệm thuốc dán lên trán anh, sau đó mới đưa ray nhẹ nhàng lay lay thân thể anh, nhẹ giọng gọi : “Chu Hàn tỉnh, Chu Hàn tỉnh.”

Chu Hàn lẩm bẩm cau mày mở mắt ra, nhìn thấy là cô, lại nhắm mắt lại lần nữa.

Lâm Lệ đưa tay cố hết sức kéo anh, mình ngồi xuống ở bên giường, để cho anh ngồi tựa vào người mình, nói: “Trước tiên uống thuốc đi, phát sốt không thể để sốt lâu, trước phải hạ sốt.” Vừa nói đưa nước đến bên miệng anh, đút cho anh một ngụm, để cho anh nhuận họng, lúc này mới cầm lấy thuốc hạ sốt tới, đưa vào trong miệng của anh, rồi lại đưa nước để cho anh uống vào.

 “Khụ khụ…” Có lẽ là uống nhanh quá, Chu Hàn bị sặc một ít, cả người ho liên tục “Khụ khụ…”

Thấy thế, Lâm Lệ vội vươn tay vỗ vỗ lưng anh, để thuận khí, vừa bối rối hỏi: “Như thế nào, làm anh bị sặc sao?”

Chu Hàn lại ho tiếp, lúc dừng lại, cả khuôn mặt bị sặc đỏ lên, ánh mắt nhìn Lâm Lệ cũng đã trong suốt, mờ mịt và buồn ngủ lúc nãy đã biến mất, chỉ nhìn chằm chằm Lâm Lệ như thế.

Lâm Lệ cho là anh ho nên khó chịu, “Rất khó chịu ư, có muốn uống nước nữa hay không?”

Chu Hàn lắc đầu, nhìn Lâm Lệ nhíu mày, nói: “Đắng!”

Lâm Lệ sửng sốt, mới kịp phản ứng là anh nói thuốc rất đắng, nhìn khuôn mặt cương nghị hiện lên vẻ trẻ con không phù hợp với hình tượng và tuổi tác của anh, không khỏi mìm cười, nói: “Thuốc đắng dã tật chứ sao.”

Nếp nhăn giữa chân mày của Chu Hàn dường như còn sâu hơn: “anh không thích.” Vẻ mặt kia đúng là bộ dạng căm thù đến tận xương tủy.

Lâm Lệ cong khóe miệng cười khẽ, “Nếu không có bệnh người nào thích uống thuốc đâu, được rồi, em đi ra ngoài nấu cho anh chút cháo, ăn gì đó nhẹ nhẹ, anh sẽ thoải mái hơn, anh khó chịu thì ngủ một lát đi, xong em sẽ gọi anh.”

Chu Hàn khẽ gật đầu, đột nhiên phát hiện cái gì, đưa tay sờ lên trán mình tìm kiếm, mò được miếng măng lành lạnh, liền đưa tay gỡ xuống.

 “Ôi, anh gỡ xuống làm gì.” Lâm Lệ đưa tay nhận lấy vật trong tay anh, định dán lên trán anh lần nữa, tay mới đưa đến giữa không trung, lại bị tay của anh bắt được.

 “Đây đồ cho trẻ con, sao em lại lấy cho anh dùng?” Chu Hàn cau mày tỏ vẻ anh rất là bất mãn.

Lâm Lệ vừa bực mình vừa buồn cười, liếc anh một cái, nói: “Ai ngã bệnh chính là đứa trẻ, đâu có quản nhiều chuyện như vậy!” Nói xong lại gạt tay anh ra, lần nữa dán lên trán anh: “Cái này hạ sốt rất hiệu quả.”

 “Hiệu quả với trẻ con, vô dụng với người lớn.” Chu Hàn cự nự nói, cô mới dán xong lại đưa tay lên muốn kéo xuống, lại bị Lâm Lệ ngăn lại.

 “Không cho gỡ xuông!” Lâm Lệ quát bảo dừng lại, “vô dụng cũng không cho gỡ!”

Chu Hàn nhìn cô, nhíu chặt mày, nhưng mà cuối cùng cũng không có đưa tay gỡ thứ đồ dán trên trán kia xuống

Thấy thế lúc này Lâm Lệ mới đứng dậy, “Anh ngủ tiếp đi, em đi ra ngoài nấu cháo.” Lúc xoay người đi, không nhịn được khóe miệng uốn lên thành độ cong đẹp mắt, cô thật đúng không nghĩ tới, người đàn ông bình thường nghiêm túc có nề nếp, khi ngã bệnh lại giống như là đứa trẻ.

Nhìn cô đi ra ngoài, chân mày Chu Hàn vẫn nhíu lại, lấy tay sờ thứ đồ trên trán, cuối cùng vẫn là có chút giận dỗi nằm xuống ngủ.

Lâm Lệ không ngừng quấy cháo trắng trong nồi, cô gắng để cháo trắng vừa thơm vừa nhuyễn, nhìn cháo trắng trong nồi sánh lại, múc một miếng thổi thổi đưa vào miệng nếm thử, gật đầu, đưa tay tắt bếp.

Bỏ thêm một chút muối vào chén sau đó bưng vào phòng của Chu Hàn, rồi gọi anh thức dậy.

Chu Hàn dường như cũng thật là đối bụng, cho dù món ăn chỉ cho thêm chút muối, thế nhưng khẩu vị của Chu Hàn cũng tốt ăn hai bát đầy, vì thế còn toát không ít mồ hôi.

Lâm Lệ lấy khăn lau người cho anh: “Tối nay đừng tắm rửa, sáng mai chờ hạ sốt rồi tắm.”

Chu Hàn gật đầu, không từ chối.

Nhìn anh, Lâm Lệ lại mở miệng, “Ngủ một giấc thật ngon đi.” Nói xong vừa định bưng bát chuẩn bị đi ra ngoài.

Chu Hàn thấy cô muốn đi, “Buổi tối ở lại đi.”

Lâm Lệ ngẩn ra, dĩ nhiên biết ở lại trong miệng anh có ý gì, cô vốn là ở trong nhà này, muốn cô ở lại khẳng định phải là bảo cô ở phòng khách, mà là muốn cô ở trong phòng này.

Thấy cô không đáp, Chu Hàn ở phía sau lại mở miệng, “hiện tại anh ngã bệnh rồi, đến đêm nói không chừng sẽ nghiêm trọng hơn, em ở lại cũng có thể chăm sóc tốt cho anh.”

Lâm Lệ quay đầu, tức giận nhìn anh một cái, “Cái mồm quạ đen, đâu có người nào còn tự nguyền rủa mình!” Nói xong, xoay người muốn đi ra cửa.

“Lâm Lệ!”

Dừng bước, tiếng khẽ thở dài, không có quay đầu lại, chỉ nói nói: “Trước tiên em phải dọn bát đã!”

________________________________

Hết chương 80

P/s: anh Hàn đáng iu quá đi, còn biết tận dụng cơ hội nữa ^_^