Bất Ái Thành Hôn _ Chương 41

Chương 41: Sáng sớm hôm sau

Editor: Con mèo cô đơn
beta: Violetin_08

Kích tình qua đi, Lâm Lệ vì mệt mỏi nên nhắm mắt ngủ, khóe mắt còn vương nước mắt bởi vì kích tình lúc trước.

Chu Hàn xoay mình đứng dậy khỏi giường, đi thẳng đến phòng tắm, sau khi xả nước ấm đầy bồn tắm mới đi ra ngoài ôm Lâm Lệ vào phòng tắm, vệ sinh sạch sẽ cho hai người.

Lâm Lệ thật sự mệt đến nỗi cả quá trình tắm mắt cũng không mở ra, để mặc Chu Hàn tắm sạch sau đó ôm cô trở lại giường, đầu ngả lên gối, cọ cọ trực tiếp ngủ luôn.

 

Chu Hàn nhìn vẻ mặt an tĩnh ngủ của cô, đột nhiên cảm thấy hoảng thần, nhớ tới câu hỏi của Lâm Lệ lúc ở trong phòng khách.

“Hồi đó điểm gì ở Lăng Nhiễm khiến anh yêu mến?”

Vấn đề cô hỏi, thật ra trước đây anh cũng từng tự hỏi mình không chỉ một lần, rốt cuộc Lăng Nhiễm có điểm nào khiến anh một mực yêu mười mấy năm, thậm chí không tiếc vì Lăng Nhiễm mà phản bội bạn bè ruồng bỏ cha mẹ. Nhưng lần nào cũng không có đáp án, anh hoàn toàn không biết, không biết Lăng Nhiễm rốt cuộc có điểm nào hấp dẫn mình, làm cho mình sẵn lòng vì cô ta mà làm tất cả. Có lẽ là yêu quá lâu, lâu đến nỗi chính anh cùng đã quên nguyên nhân ban đầu yêu cô ta.

Khóe miệng cong lên cười chua chát, liếc nhìn Lâm Lệ ngủ yên bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Nói em ngốc, thì ra là tôi còn ngốc hơn em, em yêu mười năm ít nhất còn biết lý do yêu ban đầu, tôi yêu đến mười mấy năm, nhưng vẫn không hiểu rõ nguyên nhân vì sao yêu.”

Nằm tựa lưng vào thành giường, Chu Hàn không hề buồn ngủ, càng về khuya lại càng tỉnh táo, chưa từng cảm thấy mỏi mệt như giờ, không phải về thân thể, mà là trái tim.

Đưa tay qua mở ngăn kéo tủ bên cạnh đầu giường, từ bên trong lấy thuốc lá, rút một điếu, cầm bật lửa châm thuốc, nặng nề hít một hơi, khói thuốc màu trắng từ trong miệng phun ra sau đó chậm rãi bay lượn ở trong phòng.

Thật ra thì anh nghiện thuốc lá không nặng, trong vài trường hợp cần thiết mới hút mấy điếu cùng đồng nghiệp, bình thường cũng chỉ vào lúc tâm tình vô cùng buồn bực khó chịu mới hút một điếu để kích thích thần kinh.

Vừa hít một hơi, cả cái gian phòng thoáng tràn ngập mùi thuốc lá nồng đậm, trong giấc mộng Lâm Lệ có chút nhạy cảm với  thuốc lá, không lâu sau nằm ở trên giường liền ho, chân mày cũng khẽ nhíu lại.

Thấy thế, Chu Hàn nhìn cô một cái, liền dụi điếu thuốc còn một nửa trong cái gạt tàn thủy tinh trong suốt đặt trên bàn, sau đó xuống giường vào phòng tắm rửa sạch sẽ mới đến bên giường nằm xuống bên người Lâm Lệ.

Lâm Lệ là bị đau tỉnh, trong đầu dường như có máy cắt đang không ngừng hoạt động, bổ cắt đầu cô, cộng thêm đau đớn trên người giống như bị xe cán qua, cả người mệt mỏi rã rời, thật giống như toàn bộ tay, chân đều không phải là của mình, làm cho Lâm Lệ rõ ràng là chưa hết buồn ngủ, nhưng làm thế nào cũng không ngủ được.

Nhắm mắt, nhíu chặt chân mày, Lâm Lệ giơ tay lên vỗ đầu óc nặng nề của mình, hy vọng có thể làm cho cái ‘máy cắt’ kia dừng lại công việc trong đầu cô, nhưng giơ tay lên, làm động tới toàn thân, mệt mỏi rã rời cùng đau nhức làm cho cô không khỏi than thành tiếng, “a ui…” xoay xoay cái cổ, lúc này mới cảm giác được bên hông có một vật nặng đang đặt ở trên bụng của mình, đỉnh đầu đang có một luồng hơi thở có quy luật thổi lên trán cô.

Lâm Lệ dừng lại động tác, chậm rãi mở mắt ra, rèm cửa sổ chặn lại ánh sáng phía ngoài, khiến cho hiện tại cả gian phòng thoạt nhìn còn có chút tối tăm.

Nhưng cái đèn thủy tinh treo trên trần nhà ở trên đỉnh đầu nhắc nhở Lâm lệ nơi này không phải là gian phòng bình thường cô ngủ, trong lòng mơ hồ có dự cảm xấu, đầu cố gắng hồi tưởng. Cô nhớ ngày hôm qua bởi vì lo lắng cho An Nhiên cho nên đi tới nhà cô ấy, xác nhận mọi chuyện đều tốt mới rời đi, lúc xuống lầu dưới vừa lúc gặp được Trình Tường, cô còn nhớ rõ cô nói chuyện với Trình Tường một lúc, sau đó liền đi thẳng về nhà. Sau khi về nhà bởi vì tâm tình buồn bực liền tùy tiện chọn một bình rượu đỏ từ tủ rượu ra, ngồi một mình trong phòng khách uống, sau đó cô cũng không biết mình đã ngồi bao lâu, rõ ràng là muốn mượn rượu giải sầu lại không nghĩ rằng càng uống lại càng tỉnh, sau đó cô nhớ được Chu Hàn về, trong lòng cô rất khó chịu, sau đó nói rất nhiều chuyện trước kia với anh, tiếp theo, cô nhớ, cô nhớ rõ …

Lâm Lệ chợt ngừng việc nhớ lại, ánh mắt trợn thật lớn nhìn chằm chằm đèn thủy tinh treo trên trần nhà, nhẹ giọng nói: “Không phải chứ?” Giọng nói kia mang theo một tia cầu may.

Nhưng mà sức nặng ở trên bụng cùng nhiệt độ ấm áp trên trán kia đó là chân chân thực thực thế nào, khiến người ta không thể bỏ qua.

Hít một hơi thật sâu , sau đó Lâm Lệ nín thở, chậm rãi nghiêng người quay đầu sang, chỉ thấy một bức tường thịt nằm bên người, da thịt màu đồng cùng nhiệt độ ấm áp nhàn nhạt trên da thịt, làm cho Lâm Lệ có cảm giác khóc không ra nước mắt, nếu như cô nhớ không lầm thì hình như tối hôm qua chính cô là người chủ động ….

Lâm Lệ ảo não cắn cắn môi, thấp giọng thầm mắng mình: “Ta TMD (con mẹ nó) là nữ tráng sĩ sao? !” Cô nhớ rõ tối hôm qua Chu Hàn từ chối!

Có chút đau khổ nhắm lại mắt, than thở nói: “Rượu là đồ hại người a!”

Hướng về phía bức ‘ tường thịt ’ tự mình sám hối xong, Lâm Lệ nghĩ tới  lát nữa khi Chu Hàn tỉnh lại hai người bốn mắt nhìn nhau, cảm giác lúng túng đó, cũng chẳng quan tâm đầu đau như búa bổ vì say rượu cùng thân thể đau nhức sau khi ‘miệt mài’, cô phải lập tức rời đi trước khi Chu Hàn tỉnh mới được, nếu không đoán chừng cô xấu hổ đến muốn nhanh chóng đào một cái hố chui vào cho xong, nhưng chôn mình không thành vấn đề, vấn đề chủ yếu là cô không thể đào hố a, vì thế cái vấn đề này thật quá mức nghiêm trọng!

Quyết định xong, Lâm Lệ ngẩng đầu nhìn, xác nhận Chu Hàn còn nhắm hai mắt, hô hấp đều đều, lúc này mới hơi  an tâm , di chuyển thân mình, dè dặt từng li từng tí chuẩn bị kéo tay của anh ra khỏi người mình .

Nhưng tay cô mới chạm phải bàn tay đang đặt tại bụng mình, bất chợt đã bị anh cầm tay, sau đó chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp từ tính vang lên trên đỉnh đầu cô: “Làm sao, muốn chạy sao?”

Lâm Lệ dừng lại động tác, ngừng thở, ngay cả hô hấp cũng không dám, tự mình an ủi mình nghĩ chỉ cần mình không hô hấp anh ta sẽ không phát hiện mình tồn tại.

Mãi cũng không thấy cô trả lời, Chu Hàn nắm tay cô nhẹ nhàng kéo vào lồng ngực mình, nâng người cô lên, để cho đầu cô gối lên cánh tay mình, ánh mắt nhìn chằm chằm cô. Khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vì nín thở đến mức đỏ bừng lên, không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, khóe miệng không tự chủ cong lên thành một độ cong đẹp mắt, sau đó bàn tay dưới chăn cố ý vỗ xuống cái mông đầy đặn mềm mại của cô.

“A! ——” Lâm Lệ kêu thành tiếng, lúc này thì đã thuận khí rồi, nhưng nhiệt độ trên mặt cũng không vì được thuận khí mà giảm đi, ngược lại càng đỏ hơn nhiều. Thật ra thì Chu Hàn vỗ xuống không mạnh, chẳng qua là động tác như vậy quá mức mập mờ rồi, Lâm Lệ còn có chút không thích ứng được.

Chu Hàn bình tĩnh nhìn cô, đáy mắt mang theo ý cười, dịu dàng đến chính bản thân anh cũng không chú ý tới, khóe miệng nở nụ cười đẹp mắt, chậm rãi mở miệng, hỏi: “Đừng nói với tôi là sáng sớm nay cô tỉnh lại liền quên sạch chuyện tối hôm qua.”

Lâm Lệ nhìn anh, tim đập dồn dập, môi mấp máy nhưng một câu cũng không nói nên lời, cô cũng muốn nói là tối hôm qua làm cái gì cô đều không nhớ rõ, nhưng hiện tại hai người trần truồng nằm ở chung một chỗ, làm sao cô mở mắt nói dối được, người phía trước tin tưởng mới là lạ!

Chu Hàn nhìn bộ dạng ngây ngốc của cô, không khỏi cảm thấy buồn cười, tâm tình tối tăm ngày hôm qua đột nhiên  trở nên rất thoải mái, tiếp đó trong lòng cười một tiếng, đáy lòng lại bỗng nhiên nảy sinh ý nghĩ trêu chọc cô, cho nên tay kia đặt ở bên hông cô liền nắm chặt cô hơn, để cho cả người Lâm Lệ dán vào trên người mình, thân thể nam nữ có cấu tạo khác biệt làm cho mỗi người xuất hiện cảm giác.

Lâm Lệ đưa tay chống đỡ ở lồng ngực rắn chắc của anh, nhưng tại sao khi tạo ra con người, Thượng Đế lại thiên vị đàn ông một cách rõ rệt, để cho phụ nữ nhỏ bé hơn rất nhiều, sức lực cũng yếu hơn nhiều so với đàn ông.

Đẩy anh không ra, Lâm Lệ có thể cảm giác được rõ ràng thân thể hai người dán chặt vào nhau, làm khuôn mặt nhỏ bé hồng rực như bị lửa thiêu.

Như thế Chu Hàn còn chưa dừng tay, hơi cúi đầu để cho môi dán lên cái trán trơn bóng của cô, thấp giọng hỏi: “Thật quên mất tối hôm qua chúng ta là làm sao mà ngủ cùng trên một cái giường?”

Chu Hàn vừa nói chuyện, hai cánh môi mỏng liên tiếp di động, ma sát lên trán Lâm lệ, loại cảm giác này quá mức mập mờ, làm cho thân thể Lâm Lệ không khỏi nhạy cảm run lên.

Phản ứng của cô khiến Chu Hàn thấp giọng bật cười, dán vào cái trán của cô buồn cười nói, “Em quả nhiên rất nhạy cảm.”

Lâm Lệ vừa thẹn vừa giận, nhưng một câu cũng không nói được, chỉ có thể lấy ánh mắt trừng anh.

Chu Hàn coi như là đã nhìn ra, cô bé hung ác tối qua căn bản là mượn rượu chơi đùa, trên thực tế da mặt mỏng muốn chết, nói vài lời mặt liền hồng.

Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Chu Hàn ngừng cười, chăm chú nhìn cô, hỏi: “Hối hận rồi?”

Lâm Lệ nhìn chằm chằm anh, cô bây giờ quá tức giận và xấu hổ, dường như không hề nghĩ ngợi, trực tiếp hướng về phía anh nói: “Tôi mới không có, tôi chưa bao giờ hối hận về chuyện mình đã làm!” Những lời này là thật, cho dù yêu Trình Tường 10 năm, cuối cùng bị anh ta làm tổn thương chồng chất, nếu muốn hỏi cô hối hận hay không về cuộc tình này, cô nghĩ đáp án của cô nhất định là không.

Nghe vậy, Chu Hàn cười, nhìn vào mắt cô, chỉ nói: “Vậy thì tốt.” Đưa tay xoa xoa đầu của cô, quyết định không trêu chọc cô nữa, anh ngồi dậy trước, liền xoay mình xuống giường, cũng không để ý trên người áo rách quần manh(*), đi thẳng vào phòng quần áo.

(*)quần áo rách rưới

Lâm Lệ vẫn còn xấu hổ, xoay đi không nhìn tới anh, đợi anh thay quần áo rồi rửa mặt mũi ở trong phòng vệ sinh xong rồi đi ra ngoài, cô mới chậm rãi quay đầu nhìn cánh cửa căn phòng đã được đóng lại, lúc này quấn chăn bông xuống giường đi vào phòng để quần áo, quần áo mang sang đây lúc trước còn chưa dọn đi, cho nên tất cả quần áo của cô đều ở trong phòng quần áo, trực tiếp cầm qua vào phòng tắm thay là được.