You are here

Chết!!! lỡ yêu rồi!làm sao đây? - Chap 34 - 36

Chiều, nó lết cái thân hình mệt mỏi của mình về phòng, nó thầm cảm ơn Lâm. Nhờ cậu ta mà nguyên chiều nó có vô trường đâu, nên cái bảng đang treo trước ngực đây không gây phiền hà gì cho nso cả, nó ung dung đi trả cái bảng cho thầy giám thị, xong đi về phòng.

Vừa mở cửa ra, nó thấy hắn đang ngồi trên giường, đôi mắt đang đăm chiêu nhìn một tấm hình đã bị vàng ố 4 góc hình. Không gian bao trùm hắn tĩnh mịch, ánh sáng yếu ớt bên ngoài loáng thoáng cho nó cảm giác mờ ảo, cứ như người ngồi đấy không phải là một con người lạnh lùng tàn bạo, mà là một người mang đầy vẻ u sầu phiền muộn. Hắn đang trút đi ưu tư qua những cái thở hắt đều đặn, đôi mắt đăm chêu dán chặt vào tấm hình, buồn bã, đó là những gì nó có thể thấy, tiếc nuối, đó là những gì đang đọng lại nơi khóe mắt của hắn.

Nó cứ đứng lặng như thế này, cho tới khi hắn ngước mặt lên, nhìn nó, xong hắn mỉm cười, lấy cái ví ra, nhét tấm hình đó lại.

“cậu về rồi à?” hắn hỏi.

Nó không nói gì, gật đầu, tự dưng hình ảnh vừa rồi ám ảnh nó, khiến nó bị suy sụp. Đâu là con người của hắn, chợt có gì dâng lên trong lòng nó, nó chợt thấy hắn quá đáng thương! Đáng thương đến phát khóc lên được! Chợt cái ý nghĩ trả thù tiêu tan trong đầu nó, nó thấy lạc lối, nó đang làm gì ở đây? Nếu không phải trả thù thì có phải nó là một đứa trơ trẽn, giả trai để tiếp cận bọn con trai sao? Phải vậy không? Nó phải làm gì bây giờ? Phải làm gì để có thể cân bằng được đây? Mục đích của nó, khi quyết định giả trai là để trả thù…nhưng nó tiêu tan rồi…tiêu tan thật rồi!

Nó ngước mắt nhìn hắn, nụ cười trên môi hắn thật hiền hòa, đôi mắt đầy bình yên, bờ vai vô cùng ấm áp, tự nhiên chỉ muốn vùi đầu trong đó. nó lắc lắc cái đầu.

“tôi thua rồi! thua đậm thiệt rồi! cậu tha cho tui đi!” nó lầm bầm, hắn nghệch mặt ra, nó đang nói gì vậy?

Thời gian thấm thoắt lại đi qua thêm một khoảng, nó với Lâm đã trở lại bình thường, ngày ngày vẫn cười nói, lâu lâu lại còn làm gối cho cậu ta, nhưng chung quy là vẫn rất tốt. còn với hắn thì lại là một đống hỗn độn, nó nửa muốn bình thường với hắn, nửa muốn né tránh! Bỗng nó mang đầy cảm giác như kẻ tội đồ, không dám đối diện với một người thanh cao như hắn, thật là rối quá đi!

“Huy! Em đang làm gì vậy?” nó đẩy cửa phòng em nó bước vào.

Đúng như nó đoán, em nó đang cặm cụi học bài trên bàn học, ánh đèn từ cái đèn học le lắt, ánh sáng bên ngoài gần như tắt hẳn. Nó đi lại, vỗ vỗ vai cho em nó.

“học hoài là sao? Đi chơi với chị nha!” nó nói, giọng phấn khởi.

Huy ngước mặt lên, nhìn nó cười xòa, xong lại lắc đầu.

“em không muốn đi ra ngoài” cậu nhẹ giọng nói, tay tạm thời bỏ bút, xoay người ngồi đối diện với chị mình.

Nó nghe xong gãi gãi đầu.

“sao không muốn chứ? hít thở không khí trong lành không phải tốt hơn sao?”

“nhưng…ngày lễ sắp tới rồi, bên ngoài ồn ào lắm, em không muốn ra đó!” Huy nói van nài.

Nó lại gãi đầu, em nó nói đúng thiệt, chẳng là Halloween sắp tới, trường BOY và GIRL sẽ sát nhập cùng tổ chức một bữa tiệc vô cùng lớn. Nhưng nó lại rùng mình, vào cái ngày đó bọn họ sẽ tha hồ giả dạng ma quỷ hù dọa lẫn nhau, nó thì lại…sợ ma hơn gì hết! Nhưng…còn nữa…lỡ bọn nữ sinh nhận ra nó thì sao? Nguy thật, ngày hôm đó nó phải trốn thôi!

Chỉ còn 3 ngày nữa là tới buổi lễ, nó càng tránh mặt, nó thà nấp ở chỗ rừng cây làm gối cho Lâm chứ nhất quyết không chịu giúp mọi người, hắn vốn đã khó gặp nó, giờ càng khó hơn khiến tâm trạng không khỏi khó chịu.

Còn 2 ngày nữa, sân trường tấp nập, không khí lễ hội đã đến, bọn con trai hăng hái làm việc để chuẩn bị lễ, bởi họ biết…lần này các nữ sinh sẽ qua dự lễ, nên gương mặt ai cũng hớn hở. (viết tới đây cũng phải làm bộ mặt này =.=”)

Ngày mai là lễ, mọi thứ càng tấp nập, người người chạy qua chạy lại chuẩn bị như mắc cửi, nó vẫn núp ở đâu đó, Lâm vẫn bình lặng ngủ, còn hắn vẫn tâm trang khó chịu khi phải tìm nó. Trước cổng, một cái giàn ma quái được dựng lên, bọn họ dán lên đó đầy những con nhện và rắn bằng nhựa, dưới cỏ, rải đầy nhưng bàn tay ma quái như đang nhô lên từ mặt đất, lâu lâu lại là những ngôi mộ giả. Trên xích đu thì gắn đầy nhãn cầu nổi đầy gân máu, có cái được treo lủng lẳng đưa xuống. Bọn con trai lấy tay mình, nhúng vào sơn màu đỏ, ịn lên trường, tạo ra những vết tay đầy máu khắp nơi. Đương nhiên, với một ngôi trường giàu có, nhiêu đó chẳng thấm thía gì. Đèn đủ màu được giăng lên khắp nơi, tối đến, bọn họ nghỉ ngơi, chỉ còn chờ ngày mai nữa thôi.

Còn về nó, nó ngồi từ trên phòng, nhìn xuống sân rồi rùng mình, kéo rèm lại, đắp chăn kín người. hu hu! mai nó sẽ không ra khỏi phòng đâu, ghê quá ghê quá! Hức hức!

Cái ngày nó sợ hãi cũng tới, hắn dậy từ sớm để chuẩn bị, nhìn qua nó, thấy nó đắp chăn run bần bật.

“cậu bị gì vậy?” hắn quan tâm.

“không…chẳng có gì cả? cậu đi đi! Tui không đi đâu” nó nói giọng còn run run.

“này! Không phải bị sốt nặng chứ?” hắn lại gần, hất chăn của nó ra.

Nó giật mình, trợn mắt nhìn hắn, hét lớn.

“20cm!!!”

Hắn hiểu ý, liền đứng lùi một bước, nhưng lại lúng túng.

“nếu bị bệnh thì nên đi khám chứ?”

“tôi không có bệnh mà…chỉ là…” ,nó khẽ đưa mắt nhìn xuống sân trường ,“tôi không dám đi ra đó!”, nó lại trùm chăn kín mít, run bần bật.

Mới đầu hắn còn nghệch mặt, nhưng về sau, lại nhớ cái tính sợ ma của nó, hắn lại cười lớn.

“cậu trẻ con quá đấy! chỉ là đồ giả thôi mà!”

“cũng không được! làm ơn…đi đi…đi một mình đi! Tui không dám đi đâu!” nó van nài.

Rồi không gian chợt im ắng, nó nghe tiếng hắn thở hắt ra, rồi tiếng đóng cửa lại, tới lúc này nó mới thở phào ra, tự nhiên lại có cảm giác tội lỗi, nếu không lầm thì hắn dự tính là sẽ đi với nó dự tiệc, nhưng xin lỗi nhé! Cái tính sợ ma của nó là bất trị mà!

Bóng đêm buông xuống, 8h tối, mọi thứ bắt đầu, ngoài cổng, bọn con gái bên trường GIRL đã qua, hình như bọn họ đều giả trang thành ‘công chúa’ thì phải! thay vì làm những bộ cánh ma quái, họ lại khoác lên những bộ váy điệu đà, trên mặt lại đeo một mặt nạ cầu kì, nhìn có vẻ rất huyền bí! Nó nghiêng đầu, bỗng thấy ghen tị, dù sao nó cũng là con gái nha! Tự nhiên cũng muốn được mặc như vậy. Nó nhìn quanh, hiện cũng không có ai ở đây, mặc thử một lần xem sao? Nhưng vấn đề lại là…nó không có mặt nạ!

Hay là…

Nó chui xuống gầm giường, lôi cái vali đựng đầy đồ con gái của nó, đợt trước vì muốn quyến rũ hắn nên nó đã mua rất nhiều váy, theo nó nhớ có một bộ váy ren rất cầu kì.

“đây rồi” nó thốt lên, xong lại tìm một cái váy khác, đơn giản nó chỉ muốn cái váy đó xòe ở dưới chân nhìn cho giống bọn kia một chút, một lát sau, một bộ váy trắng ngọc đập vào mắt nó, dưới váy là nhiều lớp vải dày, tạo độ phồng cho váy, rồi một đôi giày lấp lánh mày tím. Nó nhanh tay chộp cái kéo, cắt phần vải ren trên chiếc váy kia, cắt khéo hình 2 con mắt trên đó. Xong! Mọi thứ thật hoàn hảo với nó.

Hắn bước đi mệt mỏi trên hành lang, ra ngoài đó quả là một sai lầm, bọn con gái sao lại cứ bu hắn một cách khó chịu như vậy chứ? Bọn họ tới đây không phải để chơi à? Lại gặp con bé hot girl bên đó, vài tháng trước vì chơi đùa nên nhận lời quen, giờ sao nhỉ? Thấy hắn im ắng thì nhỏ phải hiểu là chấm dứt rồi chứ? thế mà giờ vẫn thản nhiên trưng bộ mặt tự tin bước cạnh hắn, còn tự nhiên khoác vai, hừ! hắn không thích những đứa con gái như vậy, họa chăng chỉ thích những cô gái thanh cao như Trang Thư thôi! Một cô gái mỏng manh, gần như dễ vỡ trước mặt hắn, nhưng lại rất quyến rũ…lần đầu tiên hắn bị thu hút bởi một người con gái đến thế!

Rồi hắn sững người, đã bao lâu rồi không gặp Trang Thư, nhưng không hiểu tại sao…có cảm giác rất gần…không hề xa cách tí nào! Cứ như cô ta luôn ở cạn hắn…cảm giác đó…hắn vò đầu! thật là khó hiểu!

Đến trước cửa phòng. Hắn không khỏi khì cười khi tưởng tượng cảnh nó chui tọt vào trong chăn run lẩy bẩy, bởi ngoài kia đang bật những bản nhạc rất là ma quái. Rồi khi nắm lây nắm cửa, chợt một cái gì đó lóe lên trong đầu hắn.

“liệu Trang Thư có ở đây không nhỉ? Liệu khi mình…đẩy cánh cửa này ra, mình có thể thấy cô ta không?”

Hắn phì cười thành tiếng, quái dị, hắn đang nhớ quá hóa rồ à? Sao cô ta lại ở đây được chứ? đây là khu ở dành cho BOY mà, chắc cậu uống say rồi, nên nghỉ ngơi sớm thôi!

Khi cánh cửa đã mở ra…hắn sững người…

Căn phòng không một ánh đèn điện, chỉ loáng thoáng ánh sáng từ bên ngoài hắt vào cửa sổ rải rác khắp nơi. Chỉ là căn phòng không tối, nhưng đủ sáng để hắn thấy…một cô gái? Cô ta mặc một cái đầm ngắn màu trắng tinh khôi, gặp ánh sáng mờ ảo kia liền thành một lớp sương nhạt nhòa, đôi chân thon dài, kết thúc ở dưới là một đôi giày cao gót màu tím lấp lánh như sao, đương nhiên, thật nổi bật trên nền phòng tối tăm như thế, mái tóc dài tới hông, bồng bềnh uốn nhẹ như làn suối. Có lẽ cô ta đang hóa trang, nhưng khác với mọi cô gái khác đều đeo mặt nạ, cô ta lại đeo một lớp vải ren che đi đôi mắt, chỉ để lộ gương mặt góc đầy thanh tú, cái mũi cao, và đôi môi đỏ mọng.

Hắn…hắn nhận ra cánh mũi đó, nhận ra đôi môi đó, chỉ vì đôi mắt được che đi, nhưng vẫn lộ lên một con ngươi sáng. Hắn lắc lắc đầu, liệu có phải là…

“Trang Thư?” hắn thốt lên đầy bất ngờ.

Nó giật mình quay lại, thấy hắn đã đứng ngay cửa, nó lung túng.

“tôi tôi…” nó lắp bắp…rồi chợt nhớ mình đang là thân phận của Trang Thư…nó phải làm sao đây? Đây là trường BOY mà? Phải giải thích như thế nào về sự xuất hiện của cô gái Trang Thư đây? Tại sao nó lại sơ suất không chịu khóa cửa chứ? Hắn sẽ làm gì nó? Tố cáo? Nhưng nên nhớ hắn thuộc dạng biến thái nha! Hắn sẽ…sẽ…

Đầu nó quay mòng, gương mặt hoảng loạn thấy rõ qua đôi mắt đen cứ lay láy, đôi môi mím chặt…

“tách” hắn với tay bật công tắc đèn lên, lúc này đã định dạng rõ cô gái đang đứng giữa phòng.

“tại sao…cô lại…”

“tôi…tôi là bạn của Hải!!!” nó la toáng lên.

Hắn bất ngờ, là bạn của Hải sao? Rồi hắn liền tức…sao trước giờ hắn không biết nhỉ? Chắc phải dạy dỗ lại cậu bạn này quá!

“sao cô lại ở đây?” hắn bắt đầu lấy lại bình tĩnh, hỏi.

Nó run run, lấy tay quệt đi mấy giọt mồ hôi đang chực rơi trên trán, lắp bắp.

“chỉ…chỉ là…tôi nghe Hải nói ở đây có tiệc rất vui…nên muốn tham dự…có điều tôi không có vé mời, nên phải lén vào đây…hì hì…” tới lúc này, nó bắt đầu khâm phục bản thân, một lí do rất logic như vậy cũng nghĩ được, bằng chứng là mặt hắn đã giãn ra một chút.

Hắn nhìn nó một hồi, nó nhờ lời nói dối ban nãy cũng thấy tự tin hơn, không còn run nữa, đứng thằng lên. Gương mặt hắn chợt đỏ ửng, sao vậy? tim hắn lại đập nhanh nữa rồi, chậc!

“vậy…cô muốn đi dự tiệc chứ? chúng ta đi với nhau nhé!” hắn đề nghị.

Nó liền suy nghĩ, nếu nó từ chối, thì nó sẽ trở về thân phận của Hải bằng cách nào, họa chăng bây giờ đi ra với hắn, rồi lén bỏ đi, ra cửa hàng mua một bộ đồ con trai chạy vào với vài lon nước quả ra vẻ như mới đi ra ngoài về.

Nó mỉm cười, kế hoạch không thể hoàn hảo hơn nữa, nó nhanh chóng đồng ý theo hắn ra.

Tiếng nhạc kinh dị vang lên khiến nó nổi da gà, bàn tay đang nắm lấy tay hắn bỗng chốc run lên bần bật, 2 răng tí nữa là va vào nhau cầm cập, nhưng vì sợ lộ, nó đành phải chịu đựng.

Mặc dù đôi mắt đã được giấu sau lớp ren đen tuyền kia, nhưng nó vẫn đầy thu hút, thân hình hoàn hảo, đi cùng một một chàng trai không kém phần đẹp đẽ. Tất cả tạo nên tâm điểm của bữa tiệc.

Tự dưng…hắn cảm thấy tự hào! Thằng con trai nào không tự hào khi đi cùng một cô gái như vậy chứ? chỉ là…hắn không biết nó có cảm thấy như vậy không? Nhưng hắn có cảm giác như nó và hắn là một cặp, dù chẳng ai nói gì, bàn tay 2 người vẫn nắm chặt với nhau, cả 2 vẫn đi bên nhau.

Hắn không biết, nếu không lầm thì đây là lần thứ ba gặp Trang Thư, nhưng không hiểu sao lại muốn trở thành bạn trai của cô ta, từ lúc nào hắn dễ dãi vậy sao? Từ lúc nào hắn dễ đánh mất cảm xúc vậy sao? Vậy cảm xúc với Hải là gì?

Nghĩ đến đó hắn khẽ nhíu mày, cảm xúc với cậu ta là gì? có giống…như với Trang Thư không?

Nó thì không nhận ra những bối rối đó trên gương mặt hắn, cẩn thân từng bước với đôi giày cao gót, né những con mắt giả, những bàn tay giả đầy máu dưới sàn, cố gắng xao nhãng mình bằng một điệu nhạc nào đó để tống hết n
hững âm thanh kinh dị xung quanh. Nó cắn mối, chỉ vì một phút ghen tị vớ vẫn, đi mặc cái váy vào, để giờ phải rơi vào tình cảnh như vầy đây! Cũng may là nó đã kịp đội tóc giả…không thì…

“cô muốn uống tí nước không?” hắn hỏi.

Nó liền gật đầu lia lịa, cơ hội trốn thoát cho nó đây rồi! đợi khi hắn tiến đến cái bàn thức ăn ở giữa sân, nó nhanh chân chạy về phía cổng trường. nhưng…

“con kia! Mày là nhỏ nào?”

Nó bị chặn bởi một nữ sinh, nó nhíu mày, nếu nó không lầm…thì chẳng phải con hot girl trường GIRL sao?

“mình có việc bận…có gì chúng ta nói chuyện phiếm sao nhé!” nó cố lảng tránh, cơ hội chạy trốn tốt nhất này, không thể để vụt đi được.

“mày dám!!” nhỏ hot girl cảm thấy như bị sỉ nhục, liền vung tay tát nó. Nhưng nó đã né kịp, nắm tay nhỏ lại.

“cô bị gì vậy? tôi có làm gì cô đâu” nó tức giận, nói rít qua kẽ răng.

“mày còn dám nói? Tao thấy mày đi chung với anh Khoa! Nói đi! Mày là ai? Có phải vì mày mà anh Khoa bỏ tao không?” nhỏ đó nói trong cơn giận dữ tột độ, 2 mắt giàn giụa như sắp khóc.

Nó bối rối, suy nghĩ một hồi liền hất tay nhỏ làm nhỏ loạng choạng.

“tôi không phải là gì của Khoa cả, giờ thì để tôi yên” nó liền bước đi nhanh chóng. Chợt nhỏ hot girl đứng lên chặn nó lại.

“mày tưởng tao tin sao? Tao không có ngu, sao mày không dám cởi miếng vải ra mà nói chuyện với tao? Mày sợ tao sẽ nhận ra mặt mày sao? Nếu mày không làm gì thì tại soa lại sợ tao nhận ra mặt mày chứ?” nhỏ nói như điên loạn, nó cảm thấy phiền phức, đang lưỡng lự có nên cho nhỏ một cước làm nhỏ ngất xỉu, xong bỏ chạy không thì đằng xa…nó thấy Khoa đang chạy lại.

Không hiểu sao nó hoảng loạn, quay lưng chạy ngược vào trong trường. Nhỏ hot girl dí theo, phía sau lại là tên Khoa, cả 3 rượt đuổi, tạo nên một khung cảnh khôi hài.

Đang chạy, từ trong rừng cây, một cánh tay vươn ra ôm chặt nó núp sao thân cây. Nó gào to, nhưng đã bị một bàn tay bịt miệng lại, nó phát khóc, trời ơi! Đừng nói là…là…ma chứ!!!

Nó khóc thầm, có khi nào nó bị ăn thịt không? Nó từng xem một bộ phim Zombie, mấy con thây ma trong phim rất thích ăn thịt người…có khi nào nó bị như vậy không? Chết như vậy đau đớn lắm! nó không muốn! Nhưng cố gắng cỡ nào nó cũng không thoát ra được bàn tay đang ôm chặt nó.

“yên nào! Tôi đây!”

Nó tròn xoe mắt…là giọng của Lâm…trong một giây, nó thở phào nhẹ nhõm.

Cùng lúc đó, 2 thân hình chạy vụt qua, đến khi không còn nghe tiếng bước chân, Lâm mới buông nó ra.

“cô đâu rồi? ra đây đi!” chạy một hồi không thấy nó đâu, nhỏ hot girl hét toáng lên.

“này! Cô đã làm gì Trang Thư hả?” hắn xông lên, nắm chặt vai nhỏ, bàn tay hắn dùng lực mạnh đến nỗi khiến nhỏ phải nhăn mặt đau đớn.

Nhưng rồi nhỏ lại khóc.

“Khoa! Cậu đây rồi!”  nhỏ ôm hắn.

Hắn không khiêm nhường, mạnh tay đẩy nhỏ ra khiến nhỏ ngã xuống đất. Đôi mắt nhỏ tức giận nhìn hắn.

“thái độ vậy là sao? Nên nhớ cậu là bạn trai của mình!”

Hắn lơ đi, tiếp tục nhìn quanh tìm nó, nhưng khi nghe nhỏ nói đến từ ‘bạn trai’ , hắn cười khẩy, nói với giọng châm chọc.

“bạn trai? Tôi không biết cô giả ngu hay ngốc thật đây? Cô phải nhìn biểu hiện để đoán ý tôi chứ, tôi vốn không xem cô là bạn gái!”

“là vì con nhỏ đó?”

“không! Là vì ngay từ đầu, cô không hề là bạn gái của tôi, và nếu có thì cũng chỉ trong một giây!” hắn nói, miệng nhếch lên, “để tôi nói cho cô biết nhé, nếu tôi đã từng đồng ý làm bạn trai cô, thì tin tôi đi, một giây sau đó, là tôi đã ngầm chia tay rồi”.

Nói xong hắn tiếp tục chạy đi tìm nó, tâm trạng đang bao trùm hắn là sự tức giận! Trang Thư của hắn, người mà lâu lắm hắn mới gặp được…đã bỏ chạy! hắn không nhớ đến hình ảnh mạnh mẽ của cô nàng khi lần đầu tiên hắn gặp ở quán bar, hắn không nhớ cô ấy đã trừng trị tên say kia như thế nào! Hắn chỉ đọng trong đầu một cô gái hiền hòa dễ vỡ khi cầm cây kẹo bông gòn ngọt mịn, chỉ nhớ từng hành động thật nhẹ nhàng của cô ấy. và giờ đây, cậu đổ hoàn toàn lỗi cho nhỏ hot girl, chắc chắn Trang Thư đã bị nhỏ đó hăm dọa đến mức phải bỏ chạy!

“chết tiệt!” hắn dậm chân, xong tiếp tục tìm kiếm trong vô vọng.

nhỏ hot girl vẫn ngồi đó, đôi chân mềm nhũn, nhỏ hoàn toàn không thể đứng dậy được, đôi môi nhỏ run, rồi chìm đắm trong nước mắt. tại sao hắn lạnh lùng như vậy? tại sao lại đối xử với nhỏ như vậy?

Trang Thư? con bé kia tên Trang Thư? nhỏ khẽ nhíu mày…cảm giác…cái tên này quen quen!

Còn về nó, để an tâm, nó khẽ ló đầu ra, quả là 2 người kia đã chạy mất hút trong bóng tối.

“sao cậu lại ở đây?” nó nhìn Lâm, thắc mắc.

“tôi ngủ từ chiều, lúc tỉnh dậy thì đã tối” Lâm gãi đầu, nhìn mặt cậu đúng là vẫn còn vẻ mơ màng ngủ.

“vậy tại sao biết tôi mà cậu cứu chứ?” nó thốt lên đến mức kinh ngạc.

Lâm khẽ lắc lắc cái đầu, ngủ tiếp sao được khi phải nghe cái giọng the thé của cô nàng hot girl kia, và rồi…cậu khẽ liếc nó, xong dùng tay vuốt mặt che đi gương mặt đỏ ửng…ngủ sao được khi nhìn thấy nó trong bộ dạng này? Chỉ mới vừa nãy thôi, cậu còn ôm nó trong lòng, thân hình nhỏ nhắn đó, cậu chỉ muốn như vậy mãi, chỉ muốn ôm thật chặt, nhưng rồi cậu không dám, nếu vậy cô ta sẽ ngất mất.

Nó thì quýnh quáng, cứ thò đầu ra nhìn về phía 2 người kia, bọn họ đang làm gì nhỉ? Liệu có phát hiện ra nó không? Rồi nó lại nhìn về phía Lâm, sao đó gương mặt cắt không còn giọt máu.

Lâm mặc bộ đồng phục với cái áo trắng tinh khá rộng so với thân hình cậu, nhưng thứ khiến nó sợ hãi lại là khung cảnh phía sau! Nếu ban ngày, cảnh tượng nơi đây đẹp đẽ là thế, thì bây giờ, nó lại trở nên ma quái một cách kì dị. Ánh trăng mờ nhạt, những tán cây trên cao rít theo tiếng gió, bóng đen chúng di chuyển trên nền trời tối tăm, những áng mây dần trôi qua, nhưng trong mắt nó chúng lại được nhân lên thành những bóng ma trắng biết bay.

Nó run bần bật, không nói gì liền chui vào lòng của Lâm. Hành động đó khiến Lâm sững người, đến khi cảm nhận được sự run rẩy của nó cậu mới khẽ đặt tay lên lưng nó.

“cậu…đưa tui ra khỏi đây đi…làm ơn đi! Chỗ này ghê quá!” nó lắp bắp, thân hình nó càng cố rúc trong lòng Lâm.

Lâm không nói gì, cánh tay siết nó chặt hơn, vô tình điều này làm nó cảm thấy một chút an toàn, rồi cậu gần như nhấc bổng nó, bước ra khỏi những tán cây rậm rạp kia. Nó nhắm nghiền mắt, nó cảm giác không khí xung quanh rất lạnh lẽo, nhưng chỉ khi trong vòng tay Lâm, nó thấy một sự ấm áp nào đó vây quanh, nó không biết, nhưng nó mừng vì điều đó khiến nó đỡ sợ đi một chút.

Khi nó mở mắt, cũng là lúc nó nhận ra mình đang ở trong một căn phòng. Nó chỉ biết đây là phòng VIP vì cách bài trí ở đây, nhưng chắc chắn không phải phòng của nó. Chắc đây là phòng của Lâm, nó đoán vậy. Không kiêng nể gì, nó tháo đôi giày cao gót, ngã phịch lên cái giường êm trước mắt mà quên mất rằng mình đang mặt váy phồng.

Lâm đứng ngay đó, chứng kiến hết, liền ngượng chín cả mặt, nhưng cậu vẫn lầm lũi, không nói gì, ngồi lên cửa sổ. bên ngoài bữa tiệc vẫn náo nhiệt, mặc cho ở đây không gian im ắng đến lạ thường.

Cậu mím môi, cậu không muốn đưa mắt nhìn nó, nhưng cậu không cưỡng lại được. nó đang nằm trên giường của cậu, thật ngọt ngào. Đôi mắt nhắm, có lẽ cô ta đang cố ngủ, rồi cánh tay đang đặt lên cái chăn mà cậu vẫn đắp hằng đêm, rồi hương thơm của nó sẽ đọng lại nơi đấy, rồi hương thơm ấy sẽ lại khiến con tim cậu xáo trộn.

Lâm cúi đầu, hướng mắt xuống sàn nhà.

Một khoảng lặng đáng sợ.

Cậu nhíu mày, không sao ngăn được đôi chân đang tiến về nó, không ngăn được đôi mắt cứ nhìn nó chằm chằm. trời ơi! Cậu điên mất! sai lầm khi dẫn nó về phòng, nhưng khi đó, cậu không còn nơi nào khác để dẫn nó đi trốn. khó khăn lắm cậu mới dừng bước, cậu dùng hết can đảm để chạy vào phòng tắm.

Khóa trái cửa thật chặt, cậu cúi xuống bồn rửa mặt, không ngừng tóe nước lên mặt để được tỉnh táo.

Nhìn mình qua gương, chưa bao giờ cậu thấy mặt mình đỏ đến vây, đôi mắt đó chưa bao giờ khao khát đến vậy, cậu thở dốc, xém chút nữa là làm chuyện có lỗi với nó. một thứ cảm giác tội lỗi bao trùm cậu, khiến cậu gục xuống, chỉ mong nó đứng ngay trước mặt để được xin lỗi nó.

Nhưng có một điều không thể sửa chữa được nữa…cậu yêu nó thật rồi!

Rồi cậu lại nhìn mình trong gương.

Cậu…sẽ bảo vệ nó, chắc chắn là vậy!

“cộc cộc cộc!”

“cậu ở trong đó à?” tiếng nó thì thào ở ngoài cánh cửa.

Lâm liền nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mở cửa bước ra ngoài. Nhìn thấy Lâm, nó liền cảm thấy hơi ngượng, sau đó quay mặt đi chỗ khác nói.

“cậu cho tôi mượn đồ mặc được không? Tôi cần phải về phòng với thân phận là Hải…nên…”

“không sao! Tôi đi lấy cho cô” Lâm nói, nhưng tim cậu lại nhói…hằng đêm nó vẫn ở chung phòng với cậu ta! Có gì chắc chắn hắn không làm gì nó không? Chỉ vừa rồi thôi, cậu còn có ý nghĩa điên rồ với nó, liệu hắn sẽ không làm vậy nếu biết nó là con gái?

“sao cô…tôi đã biết cô là con gái…liệu sẽ an toàn hơn khi cô ở chung với tôi?” Lâm đề nghị, tay vẫn giả vờ lục lọi trong tủ đồ một bộ đồ cho nó.

“nhưng…tôi cần phải tiếp cận cậu ta để…trả thù…” nó nói dối!

Chắc chắn là nói dối, nó còn sững người vì câu nói dối khi nãy! Chẳng phải từ lâu đã biết ý định trả thù tiêu tan rồi sao? Vậy…sao vẫn phải ở chung phòng với hắn nhỉ? Nó ngơ mặt, nhưng lại nở nụ cười để che đi sự lúng túng đó…nó không thể nghĩ ra được lí do nào khiến nó muốn tiếp tục ở chung phòng với hắn cả!

“tôi hiểu mà” ,Lâm tiến về nó, đưa ra một bộ đồ,” cô thay đi, bộ váy này cứ để đây, tôi sẽ giấu giúp cô”.

Nó mỉm cười thật tươi, quả là may mắn khi trong tình cảnh này lại gặp một người tốt như Lâm. Nó khẽ cảm ơn, rồi cũng cầm bộ đồ tiến về phòng tắm.