Đại mạc hoang nhan - Hồi 10 - Phần 02

 

Công tử Thư Dạ vốn là nhân vật như trong truyền thuyết trên con đường tơ lụa vùng Tây Vực. Còn y, Đôn Hoàng là một tòa thành sắt. Binh pháp rằng: 

mười thì vây, năm thì công. Binh lực Hồi Hột xuất động kỳ này không tới năm vạn, muốn công hạ Đôn Hoàng lần này là trông nhờ vào mưu cơ kỳ tập, nhưng hôm nay không ngờ bị hãm nhập vào khổ chiến, tất là chuyện bất lợi chừng nào. 

Ngạch Đồ Hãn đang vì chuyện tấn công nội thành không xong mà đau đầu, ngấm ngầm trách móc tình báo của công chúa có chỗ sai sót. Giờ phút này nghe Mai Nghê Nhã kinh hãi la lên, không khỏi giật mình: 

"Công chúa, ngươi nói người kia là Cao Thư Dạ ?" Hắn quay phắt mình chỉ người trẻ tuổi giáp trụ sáng loáng trên nội thành: 

"Vậy hôm nay chỉ huy chiến sự nội thành lại là ai ?". 

"Nhất định là Cao Liên Thành". Ánh mắt của Nguyệt Thánh Nữ trầm uất mệt mỏi, ngầm nghiến răng -- Thật là tên tiểu tử con tin mới lểu thểu từ đế đô quay về kia, ả sao lại không liệu được lúc đang công phá Đôn Hoàng Thành, tên khờ đó lại vận khôi giáp mà Cao Thư Dạ thường dùng khi ra trận, nhảy lên thành đầu liền ! Quân thủ thành đang rối loạn từ đằng xa vừa nhìn thấy Thành Chủ xuất hiện, cũng không phân biệt thật giả, sĩ khí liền phấn chấn, tình hình không ngờ lại nghịch chuyển như vậy. 

Từ chính ngọ đánh đến chiều, nội thành công phá lâu lắc mà vẫn không hạ được. 

Thành Chủ giả mạo kia không ngờ dụng binh cũng xuất sắc không thua gì công tử Thư Dạ, đại quân Hồi Hột công kích liên tục đều bị hắn từng đợt từng đợt đánh lui. Quân thủ thành từ bên trên bắn tên xuống áp trận, đá tảng và gỗ lăn không ngừng quăng xuống, tất cả đều do Thành Chủ giả mạo kia chỉ huy nhất nhất trật tự, trấn thủ nội thành như đồng sắt vậy. 

"Tả hữu cung tiễn thủ, mau bắn cho ta !" Mắt thấy bạch y công tử huy động cự kiếm, đánh gạt hết chướng ngại, Ngạch Đồ Hãn liền nghĩ tới niềm hận chiến bại dưới tay kẻ đó hồi mấy năm trước, tức giận phát lệnh. 

Mũi roi chỉ hướng, trường tiễn như châu chấu xé gió vun vút, cơ hồ nhận chìm hoàn toàn bóng người kia. Nhưng sau một vòng bắn, binh sĩ Hồi Hột xung quanh chia nhau ngã gục, bóng bạch y lại trái lại, vẫn di động đến trước thêm một trượng. Trảm mã đao nặng nề huy vũ trong tay không ngờ nhanh mãnh đến mức đan thắt một màn ánh sáng chói ngời. 

"Con bà ngươi, ta không tin ta không thể bắn chết ngươi !" Ngạch Đồ Hãn chỉ cảm thấy nộ ý tràn trào, hét lớn hạ lệnh: 

"Mau bắn nữa cho ta ! Xem xem y có ba đầu sáu tay không !" Nghe thấy lời phân phó đó, Mai Nghê Nhã không khỏi nhíu mày, Cao Thư Dạ nhất định phải giết, nhưng Ngạch Đồ Hãn không còn ngần ngại địch ta đang hòa trộn hỗn tạp, chỉ lo bắn tên, cũng là làm hơi quá đáng rồi. 

Lại một đợt tên bay tới, trên bạch y đã lấm tấm máu, nhưng công tử Thư Dạ không ngờ đã chém giết đến dưới thành, ngạo mạn ngẩng đầu. Nhãn thần quyết liệt đầy sát khí khiến cho Ngạch Đồ Hãn đang ở trên thành đầu điều khiển đại quân cũng không khỏi rùng mình. Công tử Thư Dạ vác trảm mã đao đến dưới thành, hơi thở bình thản, bất chợt quăng đao, ấn tay vào tường thành, liền như một con bạch hạc lăng không bay bổng. 

- - Không ngờ còn dám phóng lên đây ? Thật đã tẩu đầu vô lộ, muốn xông vào nội thành sao ? 

Vô luận là cao thủ cỡ nào, ở giữa không trung cũng vô phương mượn lực nữa, nhảy lên như vậy không khác gì để hở hết toàn thân, chỉ có đợi ngàn vạn quân sĩ tới bắn. 

Ngạch Đồ Hãn giật mình, đột nhiên cười khằng khặc, dụng toàn lực vung roi hạ lệnh cho quân binh: 

"Bắn mau ! Hợp nhau bắn cho ta ! Bắn cho y thành một con nhím cho ta !". 

Mai Nghê Nhã nhíu mày, bất chợt cảm thấy có điểm không đúng: 

Cao Thư Dạ xuất thân Tu La Trường, đối với nghề công kích hành thích xứng đáng là tuyệt đại cao thủ, làm sao có thể liều lĩnh như vậy ? 

Ngạch Đồ Hãn lại cười lớn, không ngừng hạ lệnh: 

- Đem cung đến ! Đem cung đến ! Xem ta bắn hạ tên tiểu tử kia ! 

Bên cạnh lập tức có một gã quân sĩ nghe lệnh bước tới, cúi đầu kính cẩn dâng lên huyền thiết trường cung. Ngạch Đồ Hãn đứng dưới cờ, trương cung lắp tên. Đang lúc muốn bắn ra, bất chợt cảm thấy trong tim ướp một luồng hơi lạnh -- Sát na đó, một thanh trủy thủ ngắn đen tuyền đã không hơi không tiếng đâm phập vào tim hắn. Vừa mau vừa chuẩn, xuyên thấu thiết giáp dày cộm ! 

Kẻ động thủ là tên quân sĩ vừa dâng cung. Hộ giáp trên nón sắt che phủ mặt gã, nhìn tầm thường như những binh lính tầm thường khác. Nhưng giờ phút đắc thủ, gã ngẩng đầu ngạo nghễ, nhãn thần lại sáng loáng như hàn tinh. 

"Mặc Hương ?!" Nguyệt Thánh Nữ ngay sát na đó nhận ra liền gã sát thủ nổi tiếng không biết đã từ lâu không biết hạ lạc nơi nào, không khỏi thất kinh. Đệ nhất sát thủ của Tu La Trường đã thất tung mười năm không ngờ lại xuất hiện trên đầu thành Đôn Hoàng ! 

Ẳ đã thấy có biến, thoát miệng hô hoán: 

"Thập nhị hắc y, toàn lực giết cho được !" Mười hai hắc y đao khách theo hầu bên mình ả lập tức phát động, bao vây thích khách trên thành đầu. 

Nháy mắt thố khởi hộc lạc, bên kia vạn tiễn nhất tề bắn ra, dĩ nhiên là bắn nhắm bóng bạch y ! Bạch y đẫm máu sắp hướng mình rơi xuống giữa đao binh như rừng dưới thành, đám binh sĩ dưới thành la ó, liền nhất tề tụ lại. Nhưng Mặc Hương bất chấp không lo lắng, lại phóng đoạt lấy một cây cung, cấp tốc bắn xuống một tên ! 

"Thư Dạ, mau !" Gã vừa hét lớn, tên bắn vào hư không. Giữa không trung mũi tên bị đạp gãy gọn, nhưng mượn thế nhún đó, thân ảnh vốn đã kiệt lực lại lấy đà bạt cao thêm ba thước, ngón tay bấu được thành đầu liền phóng người lên. Đồng thời, bạch y đẫm máu đã rơi xuống đất, thủng lỗ chỗ trăm ngàn lỗ. 

"Nguy quá ! Xém chút thành con nhím rồi". Mặc Hương thở phào, nhìn tên rơi như rừng, cười thốt: 

"Kim thiền thoát xác. May là ngươi phản ứng nhanh nhẹn, giữa không trung đã cởi bỏ y phục". 

"Trước mặt bao nhiêu người như vầy mà thoát y quả là lần đầu tiên". Cao Thư Dạ chỉ còn lại quần áo trong cũng thở hổn hển đáp lời. Bên dưới giữa vạn quân chỉ biết chém giết, trên mình đã dính mấy vết thương tên, nhưng y vẫn ứng đáp đùa bỡn với đồng bạn -- từ xưa đến nay đều như vậy ... liên thủ hành động biết bao năm, càng gặp quan đầu nguy hiểm, bọn họ càng bình tĩnh phóng túng. 

"Coi kìa, là thập nhị hắc y Tu La Trường mới bồi dưỡng". Nhìn sang đám hắc y nhân dữ dằn vây quanh, Mặc Hương vội vàng phán đoán: 

"Cho dù là đám vãn bối của bọn ta -- hai chống mười hai, đánh không lại". 

Công tử Thư dạ đề kiếm dựa lưng vào lưng Mặc Hương, giận dữ: 

- Đánh không lại thì mau chạy đi ! 

Mặc Hương liếc mắt dò xét xung quanh, cấp tốc nhỏ giọng: 

- Còn cách cửa thành của nội thành khoảng ba chục trượng. Liên hợp đánh mười hai người, bọn ta mỗi người phụ trách sáu tên. Có nắm chắc không ? 

Công tử Thư Dạ cười lạnh: 

- Bọn ta lần nào xuất thủ còn nắm chắc được sao ? 

Câu nói còn chưa dứt lời, phảng phất như có thần giao cách cảm, hai người đồng thời bộc phát tới. Mặc Hồn và Thừa Ẳnh hoạch vẽ vòng cung nhanh mãnh, chia tả hữu hai đường. Thập nhị hắc y cũng cùng xuất thân Tu La Trường liền bạt đao ngăn chặn, chiêu thức đó đây không ngờ đều tương hỗ nhau thuần thục đến mức không thể nào hơn được nữa. Nhưng chiêu số tuy đồng dạng, kinh nghiệm lại chênh lệch nhau. Đám hậu bối làm sao có thể là đối thủ của hai vị tiền bối đồng hành kia ? Mặc Hương và Thư Dạ cười lớn, hợp kiếm xuất thủ, không ngờ giống hệt như quay trở về lúc nhất khởi giết chết giám trường Diệu Phong năm xưa ! 

Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã nhìn thấy nhất hắc nhất bạch hai luồng chớp nhoáng lên, thập nhị hắc y khó lòng chạm tới luồng sáng, hết tên này tới tên nọ bị đánh lui trúng kiếm liên miên. Ẳ hoang mang gào thét hạ lệnh bắn tên, nhưng ả tuy là công chúa, lại không có binh quyền, sĩ tốt xung quanh nhất thời không dám động đậy. 

Mặc Hương và Thư Dạ một khi liên thủ, thế gian này còn có gì có thể ngăn trở nổi ? 

Tới khi giết chết hắc y sát thủ cuối cùng, bọn họ đã xông đến dưới nội thành. Công tử Thư Dạ hét gọi quân thủ thành Đôn Hoàng mở cửa, nhưng vừa ngẩng đầu lên, lại đã nhìn thấy vị tướng trẻ trong bộ bạch bào giáp trụ sáng ngời trên thành đầu. Nhãn thần của y chợt biến hẳn. 

- - Liên Thành ? Không ngờ Liên Thành đã mặc khôi giáp của mình, dẫn binh thủ giữ nội thành ! 

Nháy mắt đó trong lòng y đột nhiên có cảm giác cực kỳ phức tạp, không biết là hân hoan, hay là tuyệt vọng. Y một mặt một mực kỳ vọng nhị đệ có thể một mình cáng đáng tất cả, hôm nay lúc phát hiện Liên Thành quả nhiên có tài năng đó, lại cảm thấy mình bị bức vào tuyệt cảnh. 

"Mặc Hương ... Ngươi đã tính sai một điểm rồi". Hé nụ cười khổ, công tử Thư Dạ đánh lui vài tên lính Hồi Hột nhào tới, lại đối lưng Mặc Hương, lời nói dĩ nhiên hơi mệt nhọc: 

"Ba chục trượng gì chứ ... Có Liên Thành ở đó, nội thành ta có chết cũng không vào tới. Bây giờ làm sao ? Cùng leo thang mây vào nội thành ? Làm vậy có phải là thành mục tiêu sống không ?". 

Nhưng ngoài ý liệu của y, Mặc Hương sau lưng một hồi lâu rồi mà vẫn chưa hồi đáp. Công tử Thư Dạ nhịn không được muốn quay người lại, chợt cảm thấy trên lưng mình âm ấm. Xoay tay lần mò, không ngờ bàn tay đẫm máu ! 

"Mặc Hương ! Mặc Hương !" Y kinh hãi quay mình đỡ đồng bạn nhãn thần đã bắt đầu trợn trắng, vừa đỡ lấy là tay đã lại thấm đẫm máu -- Trên hắc y dĩ nhiên đã thấm ngập máu, nhưng bị màu đen che giấu, không ngờ còn chưa lộ ra. Mặc Hương miễn cưỡng ôm kiếm, không để mình ngã gục, nhưng sắc mặt lại tái trắng đến mức chưa từng có. Hồi nãy mới kịch đấu liên miên, thực tại đã hao tận hết thể lực của gã, gã có muốn giả bộ cũng không còn được nữa. 

"Liên Thành ! Mở cửa !" Công tử Thư Dạ chung quy nhịn không được nhìn về hướng huynh đệ trên thành la lớn, thanh âm run rẩy: 

"Mau mở cửa ! Ta cầu ngươi, mau mở cửa ! Ta có thể không vào thành, nhưng ngươi phải để Mặc Hương tiến vào !". 

Đây là lần đầu tiên y mở miệng khẩn cầu trong suốt cuộc đời kiệt ngạo. Nhưng người vận khôi giáp trên thành đầu lại quay mình bỏ đi. 

Sau lưng đương đối với đại quân Hồi Hột, công tử Thư Dạ chỉ cảm thấy trong tâm lạnh giá từng hồi. Y không còn lo gì nữa, xô Mặc Hương ra sau người, bạt kiếm quay đầu đối diện với binh lính Hồi Hột chầm chậm vây bọc. Trên ngoại thành, Nguyệt Thánh Nữ đang cười lạnh, nhìn hai người không còn đường chạy, bị bức bách trở lại lọt vào thiên la địa võng. 

Dưới tình huống như vầy, trong lòng y dĩ nhiên đã biết không còn may mắn gì nữa. 

Nhưng có gì có thể quan trọng hơn là cứu lấy mạng Mặc Hương ? Có bí mật cố gắng bảo vệ gì đi nữa, công tử Thư Dạ bất chợt cũng thố lộ ra hết, một đằng không ngừng huy kiếm giết chết địch nhân xông tới, một đằng hét to: 

- Liên Thành ngươi nghe đây ! Người dưới thành là người đã mười năm chiếu cố cho ngươi ở đế đô ! Chính là Đỉnh Kiếm Hầu ! Ngươi mau mở cửa, mau mở cửa ra ! 

Binh lính không ngừng nhào tới, không ngừng chém giết. Máu tươi nhuộm đầy mặt y, y vẫn liều mạng gào thét, không dám ngưng nghỉ hạ thủ. 

"Cái gì chứ ..." Bên tai có người thì thào, chợt bên hông bị ôm ghì, y định huy kiếm chém xuống, lại nhìn thấy sắc mặt trắng nhợt không còn một hột máu của Mặc Hương, đồng bạn của y đang tận hết chút lực khí cuối cùng, kéo y từ giữa đám loạn binh lại, chỉ cho y thấy: 

"Cửa nội thành đã mở rồi ... Ngươi ... ngươi còn kêu gào quỷ ma gì nữa ...". 

Mặc khôi giáp của y, Liên Thành đang đứng sau cánh cửa thành đã mở rộng, nhìn y, miệng mấp máy. 

Công tử Thư Dạ vừa hoảng kinh vừa mừng rỡ, không nghĩ ngợi gì nữa, liền đỡ Mặc Hương xông qua cửa. Sau lưng binh sĩ Hồi Hột ào ạt tiến theo, nhưng Hoắc Thanh Lôi dẫn binh phía sau cửa hiển nhiên đã có phòng bị từ sớm, một mặt ra lệnh đóng cửa, một mặt đao phủ thủ mai phục hai bên liền nhào tới, giết đám phiên binh Hồi Hột lọt vào trong. 

"Công tử, ngài đã trở về rồi !" Hoắc Thanh Lôi chỉ nói được câu đó, lại tiếp tục dẫn binh sĩ lo đóng chặt cửa thành. 

Công tử Thư Dạ đỡ Mặc Hương vào trong nội thành, sau chuyến sinh tử nghịch chuyển, còn cảm thấy hoảng hốt hoang mang. Cách vài bước, Cao Liên Thành toàn thân vận nhung trang đã đứng đón, miệng môi mấp máy, tựa hồ muốn nói gì lại không nói nên lời. Công tử Thư Dạ thở hổn hển, gật đầu nhè nhẹ: 

- Nhị đệ, ta biết ngươi hận ta thấu xương. Yên tâm đi, lần này ngươi có tài thủ trụ Đôn Hoàng, bộ khôi giáp vận trên người ngươi không cần cởi ra nữa ! -- Chỉ cần ngươi chiếu cố Đỉnh Kiếm Hầu cho tốt, muốn ta lui ra khỏi Đôn Hoàng ra ngoài gặp đám loạn binh cũng được. 

Miệng Liên Thành lắp bắp, vẫn chưa nói nên lời. Bất chợt như một mũi tên bay vụt tới, chàng hô nhỏ: 

- Đại ca ! 

Câu nói đó bộc phát như lôi đình thình lình ụp xuống, khiến cho Đôn Hoàng Thành Chủ vào sinh ra tử không đổi sắc mặt phải ngẩn người tại đương trường. Y nhìn Liên Thành xông tới, tay nắm lấy tay y, lời không thành tiếng kêu y là đại ca. Nháy mắt đó công tử Thư Dạ cảm thấy trong đầu mình là một khoảnh không -- Trong ký ức, nhị đệ của y chưa từng dùng giọng điệu đó gọi y là đại ca ! 

"Đại ca !" vị tướng lãnh trẻ tuổi hồi nãy mới chỉ huy đại quân liên miên huyết chiến, thủ giữ Đôn Hoàng, giờ phút này chợt như một hài tử mếu máo: 

"Đại ca, tôi đã biết hết ... Dì Lục ... dì Lục đã nói hết cho tôi biết ! ...". 

Công tử Thư Dạ kinh ngạc nhìn nhị đệ, nhìn chàng rút trong mình ra một lá thư, trên mặt giấy còn dấu mực loang lổ: 

"Dữ quân kim thế vi huynh đệ, canh kết tha sanh vị liễu nhân". 

"Đệ muốn đi tìm huynh ... nhưng huynh không có mặt, Hồi Hột lại đột nhiên tập kích ... Đệ, đệ chỉ còn nước mặc khôi giáp của huynh ra trận". Ánh mắt Liên Thành ươn ướt, hoàn toàn không che giấu nỗi kích động và hối hận trong nội tâm, vội vàng cởi bỏ nhung trang trên mình: 

"Xin trả lại huynh, đại ca, đệ không muốn đoạt vị trí Thành Chủ ! 

Đệ chỉ là ... chỉ là sợ Đôn Hoàng lọt vào tay Hồi Hột ...". 

- - Nháy mắt đó, công tử Thư Dạ nhìn nhị đệ mếu máo như một đứa bé, bỗng dâng trào đủ thứ tình cảm trộn lẫn. 

Thật là một hài tử khờ khạo ... vẫn còn thù giết mẹ, nhưng sau khi thấy lá thư kia, Liên Thành lại quyết định bỏ hết oán hận bao năm như vậy ? Cho dù không nghĩ tới tư oán, giờ phút này chàng đã mở cửa thành đón mình vào, lại đồng thời cũng buông bỏ luôn quyền lực ngôi vị Đôn Hoàng Thành Chủ ! Đứa bé khờ dại ... 

"Hiện tại ... ngươi chắc đã biết ta ... ta tại sao lại giáo huấn chàng ta như vậy ?". 

Nhãn thần của Mặc Hương rời rã, thương thế trên mình đau đớn đến mức mặt mày méo mó, lại từ từ mỉm cười, giọng nói đứt quãng: 

"Chỉ có người như vậy mới có thể cùng ngươi ... cùng ngươi trở lại thành huynh đệ ... Ta ... ta ...". 

Nói còn chưa dứt lời, công tử Thư Dạ cảm thấy vai mình như nặng nề hơn, thân thể Mặc Hương đẫm máu chợt trì nặng xuống. Một bình bích ngọc từ trong tay người đã mất đi tri giác rơi xuống, trong bình trống không -- Cực Lạc Đan ! Thứ Mặc Hương uống không ngờ chính là Cực Lạc Đan đã thuận tay đem đi từ Oanh Sào ! 

Chính là nhờ vào thứ dược lực mê ảo đó làm tê tái thân thể, hoãn bớt đau đớn, con người bị trọng thương mới miễn cưỡng chống giữ tới bây giờ. 

"Mặc Hương ! Mặc Hương".