Đại mạc hoang nhan - Hồi 09 - Phần 02

 

Sát na đó, gã cảm thấy gió tuyết phảng phất đã xuyên thấu phế phủ của gã, lạnh nhập cốt tủy. Máu tươi bắn nhuộm vào tuyết, ngưng đọng thành một đồ họa rợn mắt kinh tâm. Lờ mờ y nhìn thấy nữ tử đối diện cũng ngã xuống từ trên lưng bạch sư, vùi mình trong tuyết. 

Chung quy ... đã giết được ả sao ? Mặc Hương cười khổ nghĩ ngợi, thần trí lại dần dần hoảng hốt. 

"Mặc Hương, Mặc Hương ... những lời nói hồi nãy của ngươi đều là sự thật ?" Bên tai bỗng nghe thấy một thanh âm nhỏ xíu xa xăm quen thuộc, gã cố sức quay đầu lại, nhìn thấy Sa Mạn Hoa đang ráng bò trên tuyết về phía gã, máu và lệ hòa lẫn trên mặt, ẩn hiện lộ xuất một nỗi vui mừng cuồng dại, hoàn toàn khác biệt với sắc mặt vô tình hồi nãy. 

Hồi nãy lẽ nào đã bị khống chí thần trí ? -- Gã nghĩ đến những bí pháp trong giáo, bỗng minh bạch mọi chuyện, cảm thấy thoải mái, gã không khỏi mỉm cười, nặng nề gật đầu: 

- Ta vì muốn nói một câu đó ... cả cái mạng cũng đặt ra luôn, có thể giả dối được sao ? 

Câu nói ngắn gọn đó gã đã phải dụng hết tất cả lực khí của gã. Nhưng gã tất phải nói ... tất phải nói ! Mười năm rồi, gã nếu quả không kể chân tướng cho Sa Mạn Hoa biết, vĩnh viễn phải thiếu món nợ này. 

Gã thiếu nợ Cao Thư Dạ, vĩnh viễn trả không hết. 

Nghe thấy câu trả lời đó, nước mắt lăn dài trên bờ má quen thuộc kia, ngưng đọng thành băng châu. Mặc Hồn kiếm đâm vào vai trái của Sa Mạn Hoa, xuyên xéo ra sau ót, máu tươi từ trong mấy lỗ châm sau đầu chảy rỉ liên tục -- nhưng nữ tử đó lại vẫn không nghĩ gì tới đau đớn, trên mặt lại bừng sáng một nụ cười hân hoan tươi tỉnh, phảng phất như một đóa tuyết liên rộ nở trên băng tuyết. 

Đẹp ... thật là đẹp. Cả Đại Dận hậu cung cũng không có được nụ cười giống như vậy ! Không trách gì tiểu tử Thư Dạ mười năm nay nhớ nhung điên khùng như vậy ... 

Mặc Hương ngơ ngẩn nhìn cô gái, bất chợt thở dài. 

Gã ôm ngực, chung quy không còn chi trì được nữa, ngã vật nặng nề xuống tuyết đọng. 

Lúc trưởng lão Diệu Thủy phóng lên tới tuyệt đỉnh, vòng giao thủ như gió táp mưa sa đã kết thúc. 

Nhìn thấy hắc y khách ngã trên tuyết, nhãn thần của lão phụ đột nhiên vì kinh ngạc mà ngưng tụ -- là Mặc Hương ? Không ngờ lại là Mặc Hương ? Đi phó ước thay cho Cao Thư Dạ không ngờ chính là Mặc Hương đã đồng thời thất tung mười năm trước ! 

Mặc Hương từ sau khi ly khai Đại Quang Minh Cung đã mất luôn tin tức, không ngờ lại đi thế Thư Dạ đến phó ước ! 

Hai thiếu niên chí hữu sinh tử tương hứa năm xưa, ngày nay không ngờ nhiệt huyết vẫn còn đó ? 

Hắc y khách ngã giữa vũng máu của chính mình, đã hãm nhập vào hoàn cảnh nửa hôn mê; nhưng Mặc Hồn kiếm lại đang cắm trên người Tinh Thánh Nữ. Không ngờ đã đi đến kết cục lưỡng bại câu thương ? 

Trưởng lão Diệu Thủy rút nhuyễn tiên sắc vàng từ trong ống tay áo ra, chầm chậm bước về phía chiến trường sau cuộc chém giết. 

"Trưởng lão, chớ giết gã !" Sa Mạn Hoa giờ phút này tựa như đã thanh tỉnh trở lại, vừa thấy trưởng lão đã lên đến đỉnh núi, lập tức la lên, cố vùng vẫy mò lấy ngân cung, miễn cưỡng chống mình dậy, đứng chặn trước mặt Mặc Hương: 

"Gã là bằng hữu của Thư Dạ, ngươi không thể giết gã !". 

Trưởng lão Diệu Thủy nhìn vị Thánh Nữ mà mình đã tận tay nuôi nấng, bỗng thở dài -- vẫn y tính khí đó ... Thánh Nữ bé nhỏ nhất từ Miêu Cương tới này, đối với ái hận đều luôn luôn đơn thuần như vậy. Nàng tịnh không tín ngưỡng Minh Tôn, cũng không tín phụng Nguyệt Thần, nàng chỉ lắng nghe ý nguyện từ nội tâm mình, không đắn đo do dự gì khác. Tựa như nàng chỉ biết người trước mắt là bằng hữu của Thư Dạ, lại không để ý gì tới thân phận gì khác của gã. 

Nhưng bầy sói cấu xé nai khờ, con người như vậy, ở một thế gian như vầy không phải nhất định sẽ bị hy sinh sao ? Cho dù có hiệu xưng tử dân của Minh Tôn, kỳ thực bất quá cũng chỉ là một đám ác đồ ham giành quyền lực và máu tươi ! 

Phút giây đó, trong lòng lão phụ xót xa vô ngần, bỗng cảm thấy tín ngưỡng bao năm nay đã sụp đổ tan tành. 

"Được, được. Ta không giết gã ..." Trưởng lão Diệu Thủy thở dài, buông tay, đi tới đỡ nữ tử như chiếc lá run rẩy sắp rụng rớt: 

"Ngươi mau ngồi xuống, đứa bé tội nghiệp, ngươi đã mất máu quá nhiều". 

Sa Mạn Hoa lại không chịu ngồi xuống, mắt đăm đăm nhìn về phương hướng Đôn Hoàng xa xăm. Máu không ngừng từ trong não nàng rỉ ra, nhưng theo dòng trôi của huyết dịch, ký ức lại vẫy vùng kịch liệt khôi phục lại dần dần. Nàng dõi ngắm Đôn Hoàng, nói nhỏ như mơ ngủ: 

"Không ... ta phải gặp chàng. Thư Dạ, chàng sẽ đến, có phải không ?" Nói tới đó, nàng chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy nhè nhẹ. 

Mười năm phiêu hốt như một giấc mộng, lúc tỉnh mộng đã như cách xa cả đời, lại không biết tương kiến còn có thể nói gì. Hoặc giả, sau này có từ bỏ Minh Giáo, có theo chàng đến Đôn Hoàng không ? Mười năm trước nàng đáng lẽ đã đi theo chàng, nhưng hoàn cảnh âm lầm dương lỡ, nàng lại một tiễn bắn xuyên ngực chàng. Sau đó thiên nhai tương cách, cho đến nay tuy đã trễ mười năm, nhưng sau này năm tháng tưởng tất còn rất dài mà. Ý nghĩ đó hạnh phúc làm sao ... Nàng nghĩ tới đó liền cảm thấy vô phương hít thở nổi. 

Trưởng lão Diệu Thủy nhìn gương mặt tái nhợt của nàng đột nhiên thoang thoảng đỏ hồng khói sương, chợt thở dài một hơi -- Đã nhớ lại rồi sao ? Kim châm phong não gì, Nhiếp Tâm Thuật gì, cuối cùng cũng bị ý chí bất khuất của nhân tâm đánh bại. Sau khi bắn ra một tiễn giữa cơn đau đớn cuồng dại, Tinh Thánh Nữ chung quy đã nhớ lại tất cả những gì đáng nhớ sao ? Nhưng ... còn cục diện hiện tại ... 

Nhìn mặt trời chậm chạp leo lên, lão phụ bỗng hắt ra một câu, đập vỡ mọi ảo mộng của Sa Mạn Hoa: 

"Cao Thư Dạ nếu đến phó ước, vậy thì hiện tại Nguyệt Thánh Nữ cũng đã dẫn năm vạn nhân mã Hồi Hột tiêu diệt Đôn Hoàng !". 

Sa Mạn Hoa cả người lẫn hồn đều giật nảy, nghĩ ngợi một hồi mới thấu hiểu thâm ý của câu nói đó, trong nháy mắt mặt tái nhợt không còn một hột máu. 

Nguyên lai là vậy ! Nhị thư thư dụng Nhiếp Tâm Thuật khống chế lấy mình, dụ dẫn Thư Dạ lên Kỳ Liên là vì vậy ?! Mai Nghê Nhã muốn mau chóng tập kích Đôn Hoàng, đưa trọng trấn của con đường tơ lụa này vào tay Hồi Hột ! Cho nên, ả dùng mình làm con cờ, kéo Thư Dạ rời khỏi Đôn Hoàng ! 

Nàng vội vàng quay mình, từ trên đỉnh núi giương mắt vọng nhìn, quả nhiên nhìn thấy tuốt đằng xa cát vàng bốc mù trời, tựa hồ có một cánh nhân mã khổng lồ đang phóng tiến. 

"Kế hoạch lần này của Nguyệt Thánh Nữ cực kỳ cơ mật, cả ta cũng chỉ mới biết ả muốn mượn binh Hồi Hột công đả Đôn Hoàng. Nhưng ả có tính ngàn toán vạn cũng nhất định không tưởng được Mặc Hương lại đi phó ước thế cho Cao Thư Dạ". Phảng phất dâng trào niềm cảm khái, lão phụ thở dài: 

"Bây giờ ta cũng không biết Thư Dạ có còn đến phó ước hay không ? Đến, đến thì sao chứ ? Hay không đến còn tốt hơn ? Hoặc có lẽ y đã phát giác sự di động của Hồi Hột, cho nên nhượng người ta đi phó ước thay mình để mình lưu lại ở Đôn Hoàng ?". 

Sa Mạn Hoa chợt rùng mình: 

nếu quả Thư Dạ đến phó ước, nhìn thấy Mặc Hương bị mình đánh trọng thương, Đôn Hoàng lại rơi vào tay Minh Giáo và Hồi Hột, chàng có sẽ ... có sẽ cho là nàng đã cố ý dụ dẫn chàng vào bẫy rập không ? Nếu quả Minh Giáo và Hồi Hột đã tiêu diệt Đôn Hoàng, hủy đi cố thổ của chàng, thiêu rụi gia viên của chàng -- thù bất cộng đái thiên như vậy, chàng và nàng còn có đường để tương kiến nữa sao ? 

Mười năm trước, chàng bị bán đứng, hàm oan mà không biện bạch được; mười năm sau, lại tới phiên nàng bị dùng như con cờ ! Móng vuốt đanh ác của mệnh vận thủy chung cứ bấu chặt yết hầu của bọn nàng, thủy chung chưa bao giờ cho bọn họ một nửa phân cơ hội ! 

Nàng không dám nghĩ ngợi nữa, thoát miệng la lên, dùng tay ôm lấy đầu, toàn thân run rẩy. 

"Đứa bé đáng thương ..." Nhìn thấy khuôn mặt kinh hãi của nữ tử, trong mắt lão phụ cũng tràn ngập nỗi bi thương, phát ra tiếng thở dài não nuột: 

"Giáo Vương và bọn chúng bất quá chỉ coi ngươi là một con cờ thí ... cả ta cũng bất quá là một con cờ thí. 

Đám người ngửa tay vầy mây sấp tay tạo mưa chỉ cố tranh đoạt cho chính mình, ai thèm để ý đến cảm giác của con cờ ?". 

Thân người Sa Mạn Hoa không ngừng run rẩy, nói không ra lời. Máu không ngừng từ vết thương chảy ra, kết thành băng, nàng cảm thấy thần trí mình dần dần hoảng hốt trở lại. Nhưng nàng nỗ lực giương mắt, nhìn kỹ con đường lên từ dưới chân Kỳ Liên Sơn. 

Thư Dạ ... không nên đến, không được đến ! Mong sao chàng đã phát giác kế hoạch của Mai Nghê Nhã, ở yên không rời khỏi Đôn Hoàng ! 

Lão phụ vuốt ve mái tóc dài của nàng, ánh mắt thương yêu tội nghiệp nhìn đứa bé mình đã nuôi nấng trưởng thành: 

"Sa Mạn Hoa, ngươi quá ngây thơ ... Bao nhiêu quyền mưu xảo trá, ngươi cả đời cũng không nhìn thấu a. Ta một tay nuôi ngươi lớn lên, lại cứ giương mắt xem ngươi chịu khổ hết lần này tới lần nọ. Ôi ... đứa bé như ngươi căn bản không nên dấn thân vào chốn phân tranh của giang hồ thiên hạ". 

Ngưng một chút, trưởng lão trầm ngâm, phảng phất đã hạ quyết tâm trọng đại gì đó, ngoài miệng lại hỏi: 

- Mai Nghê Nhã hạ lệnh: 

sau khi quyết chiến xong, liền dẫn ngươi về -- Ngươi còn muốn về sao ? Sa Mạn Hoa ? 

Tuy thần trí đã dần dần mơ hồ, nhưng Tinh Thánh Nữ đột nhiên giật nảy mình, yếu ớt vùng vẫy, cực lực lắc đầu biểu thị phản đối. 

"Vậy thì, đứa bé đáng thương, ta dẫn ngươi về lại cố hương của ngươi, được không ?" Trưởng lão vọng nhìn về chân trời phía đông nam, lẩm bẩm, tựa như cuối cùng đã hạ định quyết tâm: 

"Minh Tôn độ thế, sao lại có thể có thứ độ pháp như vầy ? Không nên như vậy ... Tất cả không nên như vậy. Ta thật cũng đã chán ngán làm một con cờ ... 

Bộ xương già này coi như sẽ chôn thân ở vùng chướng khí Lĩnh Nam". 

Trong mắt Sa Mạn Hoa chợt nhoáng lên một luồng sáng, khóe miệng mấp máy mấy lần, lại không còn lực khí hồi đáp. Thần trí dần dần rời bỏ thân thể nàng, ánh mắt nàng lại một mực chăm chú ngây ngốc nhìn đại mạc bao la dưới núi tuyết, trong thị tuyến mơ hồ đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng lợt lạt cực xa dưới chân núi, như một luồng gió phóng lên. Đã nhiều năm không gặp, nàng vẫn chỉ thoáng thấy đã nhận ra liền. 

Chàng đã đến ! Chàng chung quy vẫn đã trúng kế điệu hổ ly sơn của Mai Nghê Nhã, ly khai Đôn Hoàng đến Kỳ Liên Sơn. 

- Vậy thì Đôn Hoàng sẽ phải tan nát vạn kiếp không hồi phục sao ? Giữa bọn họ cũng không thể còn đường tái kiến được nữa. Nước mắt buông dài từ khóe mắt của nàng, tích đọng thành băng châu, nàng tuyệt vọng nhìn cái bóng càng lúc càng gần kia, lại nói không nên lời. Thần trí đang dần dần tiêu tán, một luồng khí giận công thẳng vào tim, một ngụm máu òa trên áo trắng. 

"Y đã đến !" Trên đỉnh núi, trưởng lão Diệu Thủy cũng nhìn thấy cái bóng đó, giật mình hét nhỏ: 

"Bọn ta đi !". 

Bạch sư gầm gừ một tiếng, nhảy tới cõng chủ nhân đang hãm nhập trong hôn mê, phóng mình biến mất sau sông băng.

-->