Đại mạc hoang nhan - Hồi 08 - Phần 01

Hồi 8

Mai Nghê Nhã

 

Ngoài Đôn Hoàng thành, vòng vòng đỉnh trướng giăng chống giữa biển cát, những trướng đó đều bao quanh hướng mặt về một cái trướng sắc vàng. 

Trong kim trướng, mấy trăm giáo đồ đang vây quanh một nữ tử, quỳ lổm ngổm dưới đất, thần sắc thành tâm hoan hỉ. Cả trưởng lão Diệu Thủy danh phận tuổi tác cực cao cũng cung cung kính kính khoanh tay cúi đầu nghiêng mình nghe theo mệnh lệnh của nữ tử tóc vàng sẫm đó. 

Nữ tử đó là người Hồ vùng Tây Vực, niên kỷ đã quá tam tuần, có làn da bánh mật và đôi mắt lam thẫm, tuy dung mạo không mỹ lệ lắm, nhưng có thể thấy vầng trán cao sảng và nhãn thần quyết đoán, lại ẩn hiện có hấp lực mà nam nhân cũng không thể bì kịp -- Đó chính là Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã từ Hồi Hột ngày đêm đi không nghỉ đến đây, cũng là nhân vật quyền lực chỉ thua Giáo Vương trong Minh Giáo, là công chúa và giáo mẫu của Hồi Hột. 

Một hắc y nhân đứng bên cạnh dâng lên một mũi kim tiễn, bên trên có ghim tờ giấy phúc đáp chiến thư. 

"Hừm, quả nhiên không ngoài sở liệu, Cao Thư Dạ đã chịu ứng chiến. Thật là kỳ quái, tại sao lại muốn hẹn trước lúc mặt trời lên ? Như vầy đại quân của lệnh phụ hãn phải mạo hiểm cấp tốc lên đường giữa ban ngày ban mặt mới đến kịp". Vượt biển cát ngàn dặm phóng tới Đôn Hoàng, trong ánh mắt của Mai Nghê Nhã không ngờ không có một tơ mệt mỏi khốn đốn phong trần, chỉ lãnh đạm hỏi tả hữu: 

"Tinh Thánh Nữ còn chưa tỉnh sao ?". 

Đám giáo dân y phục lam lũ còn chưa kịp hồi đáp, một bóng người trong trướng đã thoáng động, như gió lướt như chớp giật một vòng quay về. Hắc y nhân đó quỳ gối, hắng giọng trả lời: 

"Dạ chưa". 

Đó là một trong số thập nhị hắc y đao khách cùng đến với Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã, nghe nói những hắc y khách đó ở Hồi Hột đảm nhiệm làm thị vệ theo hầu Khả Hãn, đều là tinh anh xuất thân từ Tu La Trường của Côn Luân Quang Minh Đỉnh, đào tạo bồi dưỡng sau trường hạo kiếp mười năm trước, người nào cũng tuyệt nghệ kinh nhân. Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã tất là chủ nhân của đám thú bị thuần phục đó. 

"Hừm, xem ra kim châm đối với não bộ của ả ta có ảnh hưởng rất lớn a". Mai Nghê Nhã hơi cau mày, nhìn mũi kim tiễn thủ hạ mang về, lẩm bẩm: 

"Nếu không thì sao ta bất quá chỉ thi hành một thuật pháp nho nhỏ với ả mà tới bây giờ vẫn chưa tỉnh ?". 

Trưởng lão Diệu Thủy cung kính cúi mình, lo lắng không yên: 

- Nguyệt Thánh Nữ, bữa trước Tinh Thánh Nữ và Đôn Hoàng Thành Chủ giao thủ một trận, rơi vào thế hạ phong -- thuộc hạ vì vậy mà phán đoán Tinh Thánh Nữ không đủ sức dẫn dắt giáo đồ xuyên vượt Đôn Hoàng, tất cần phải nhọc công Nguyệt Thánh Nữ đến. Chỉ là ... thuộc hạ rất lo lắng, lần này quyết đấu Kỳ Liên Sơn, Tinh Thánh Nữ e rằng vẫn không phải là đối thủ của Cao Thư Dạ. 

"Con bé kia làm gì cũng bê bối hồ đồ !" Mai Nghê Nhã mỉa mai không che đậy: 

"Thật là tức cười ... Võ nghệ của tên kia là do Sa Mạn Hoa chỉ dạy, mười mấy năm sau đồ đệ trái lại lại vượt hơn sư phó ?". 

Trưởng lão Diệu Thủy mặc nhiên, hạ giọng hồi đáp: 

- Nguyệt Thánh Nữ nên biết, sau cái năm một tiễn bắn xuyên ngực Cao Thư Dạ, Tinh Thánh Nữ đã hai năm trời không thể cầm đến cung, võ học hoang phế. Bên này tiêu bên kia tiến cũng là lẽ tự nhiên. 

Mai Nghê Nhã vẫn tiếp tục cười lạnh, trong mắt có vẻ miệt thị, ả nhướng đôi mày dày: 

- Con bé đó chuyện gì cũng làm không xuể ! Không trách gì Giáo Vương lúc ban đầu đã có lệnh: 

nếu Sa Mạn Hoa không kích phá nổi Đôn Hoàng dẫn lãnh giáo đồ đông khứ thì sự tình giao cho ta đến phụ trách toàn cục -- Trong bụng ta đã có kế hoạch, ngươi có thể yên tâm. 

"Dạ". Trưởng lão Diệu Thủy sợ giọng điệu của Nguyệt Thánh Nữ, chỉ còn nước cúi đầu tuân mệnh. 

Hắc y sát thủ bên kia vừa trở vào, quỳ gối: 

- Bẩm cáo Nguyệt Thánh Nữ, Tinh Thánh Nữ vừa mới tỉnh dậy. 

"Tốt !" Mai Nghê Nhã vỗ án mấy cái, lập tức đứng dậy: 

"Dẫn ta đi xem, mau lên !". 

Trưởng lão Diệu Thủy kinh ngạc vì sự cấp thiết của Nguyệt Thánh Nữ, do dự không biết có nên đi theo xem hay không. Tuy vậy, khi bà ta vén bức mành cửa trướng nơi Sa Mạn Hoa nghỉ ngơi, lại đã bị cảnh tượng trước mắt làm kinh hãi -- Sa Mạn Hoa nửa tỉnh nửa mê đang bị Nguyệt Thánh Nữ dựng dậy, dựa mình lên một trụ cây giữa trướng, thần sắc mơ màng. Thần sắc của Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã lại loang loáng, những tia sáng yêu dị chập chờn phù động trong đôi mắt màu bích lam, chú thị chăm chăm nhìn vào mắt Sa Mạn Hoa còn chưa tỉnh hẳn, trong miệng lầm bầm mấy lời gì đó nhỏ xíu, thanh âm dài thượt quỷ dị. 

Diệu Thủy ngưng thần lắng nghe kỹ, liền cảm thấy thần trí mơ hồ. -- Nhiếp Tâm Thuật ! Nguyệt Thánh Nữ không ngờ lại sử dụng Nhiếp Tâm Thuật đối với Tinh Thánh Nữ ! 

Ánh mắt trưởng lão Diệu Thủy vì quá sợ hãi mà giương tròn lên, cơ hồ thoát miệng la hoảng, nhưng bà ta chung quy đã nhẫn nhịn được. Đợi đến khi Mai Nghê Nhã đã thi xong Nhiếp Tâm Thuật, để cho Sa Mạn Hoa tỉnh mà không tỉnh nằm xuống ngủ tiếp, bà ta mới thở phào một hơi. 

Nguyệt Thánh Nữ quay đầu nhìn thấy biểu tình kinh hoảng của trưởng lão, khoé miệng lại hé lộ một tia chế giễu: 

- Sao vậy ? Kinh sợ lắm sao ? 

Diệu Thủy không dám nhìn thẳng vào mục quang bén lạnh của ả, liền cúi thấp đầu: 

- Không dám. Nguyệt Thánh Nữ làm như vậy tất có đạo lý. 

"Diệu Thủy, ngươi càng già lại càng biết nói năng". Mai Nghê Nhã cười khằng khặc một tiếng, đặt Sa Mạn Hoa lại trên chiếu, cúi đầu vạch mí mắt nàng nhìn nhìn, gật gật đầu: 

"Ta thi hành Nhiếp Tâm Thuật đối với ả cũng là vì giúp cho ả khí trừ hết tạp niệm, có thể toàn lực đối phó Cao Thư Dạ. Ngươi nói xem đó có phải là một phương pháp tốt hay không ?". 

Diệu Thủy giật mình, không dám trả lời. 

Mai Nghê Nhã đứng dậy, thở dài: 

- Ngươi nói tam muội bại là vì tuyệt kỹ không bằng người ta ? Ngày xưa Cao Thư Dạ phụ ả, ả quá giận bắn liền thập tam tiễn -- Bằng vào tiễn thuật của ả, nếu không phải trong lòng bất nhẫn, làm sao có thể mười ba mũi mà vẫn không bắn trúng tim ? 

Mười năm trước lúc giận lồng lộn công tâm đã như vậy, sau mười năm, ta sợ con bé khờ khạo này cả cung cũng cầm không nổi. 

Lão phụ đờ người không phát ra tiếng nào, trong lòng giật nảy lên: 

ba vị Thánh Nữ chấp chưởng Quang Minh Giới chỉ là thư muội trên danh nghĩa, tuy cùng trưởng thành trên Côn Luân tuyệt đỉnh, thời gian tương hỗ lại ít khi vãng lai, thậm chí còn để tâm tranh đấu với nhau không ngừng. Nhưng không tưởng nổi Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã đối với muội muội bé nhất lại còn thông hiểu liệu giải hơn cả người từng tận tay nuôi nấng nàng ta. 

Mai Nghê Nhã ngưng thị nhìn Sa Mạn Hoa đang ngủ vùi, nhãn thần tàn nhẫn: 

- Không cần nhẹ tay nữa, Sa Mạn Hoa ! Mười năm trước vì sự dễ tin của ngươi đã khiến cho Quan Minh Đỉnh máu chảy thành sông -- Mười năm sau, ta lệnh cho ngươi vừa thấy mặt người đó, không cần nghe y giải thích biện hộ gì hết, chỉ lo giương ngân cung kim tiễn, bắn thẳng vào tim y ! 

Sa Mạn Hoa phảng phất đang gặp ác mộng gì đó, thân người rung giật nhè nhẹ, mồ hôi lạnh đẫm trán, lại nói không ra hơi.

Diệu Thủy cúi mình dưới đất nghe lệnh, đợi một hồi lâu, chung quy nhịn không được phải hỏi nhỏ: 

- Nếu vạn nhất Tinh Thánh Nữ thua ? Làm sao nói với Bái Nguyệt Giáo đây ? 

Mai Nghê Nhã lạnh lùng: 

- Thua cũng coi như xong -- Ẳ chỉ cần có thể chế trụ Cao Thư Dạ một ngày là đủ rồi. Bái Nguyệt Giáo không cần phải lo lắng tới. Giáo phái ta bị vây khổn ở Trung Nguyên, bọn chúng là minh hữu lại tụ thủ bàng quan ở Nam Cương ! Giáo phái ta và Bái Nguyệt Giáo dĩ nhiên đã thù ghét lẫn nhau, cho nên bất tất phải kỵ hiềm gì. 

Lời nói lãnh khốc thản nhiên khiến cho trưởng lão Diệu Thủy bên cạnh không khỏi rùng mình toàn thân, cúi thấp đầu. Bà ta biết Nguyệt Thánh Nữ đã hoàn toàn coi Tinh Thánh Nữ cô độc khốn khổ như một con cờ có thể thí bỏ ! 

Phảng phất cũng cảm thấy giọng điệu của mình quá tàn nhẫn, Mai Nghê Nhã mỉm cười, bổ sung một câu: 

- Đương nhiên, có thể sống sót trở về càng tốt, bồi dưỡng một Tinh Thánh Nữ, trong giáo cũng đã phí tổn rất nhiều tâm lực. Cho nên ba ngày sau, ngươi theo Tinh Thánh Nữ đi Kỳ Liên Sơn -- đợi sau khi quyết đấu xong phụ ả quay trở về đội ngũ của bọn ta ! 

Nói đến đó, lại có một hắc y đao khách quỳ một gối ngoài trướng, trong tay dâng một tờ chỉ da dê, nhỏ giọng bẩm cáo: 

- Nguyệt Thánh Nữ, trong Đôn Hoàng thành có thư mật tín đưa đến ! 

Mai Nghê Nhã gắt gỏng đanh mặt, không ngờ vừa nghe được tin tức đó đã tỏ vẻ mừng rỡ, chợt vùng dậy: 

- Mau đưa đây ! 

Tấm da dê mềm nhuyễn từ từ lăn mở trên án, trưởng lão Diệu Thủy giật mình thoát miệng la lên: 

- Trời, đây là ... binh đồ phòng bố của Đôn Hoàng thành ! 

Mai Nghê Nhã cười lớn, thần sắc hân hoan, ngón tay chỉ trên đồ hình vẽ dày đặc trên tấm da dê: 

- Thật là trời đã giúp ta, giờ phút này còn cấp cho bọn ta một phần hậu lễ như vầy. 

Trưởng lão Diệu Thủy kinh ngạc nhìn Nguyệt Thánh Nữ: 

- Là ai ? 

Mai Nghê Nhã gật đầu, mỉm cười: 

- Lục Cơ. Nữ nhân Cao Thư Dạ không thèm để ý tới đó vốn là người Hồi Hột, vì cơ hàn bức bách mà từ nhỏ đã bị bán vào làm nô tỳ trong phủ của Đôn Hoàng Cao thị. 

Nhưng sao này Dao Hoa phu nhân ưu ái ả, ả cũng coi phu nhân như mẫu thân. Sau này, Dao Hoa phu nhân vì muốn trừ khử Cao Thư Dạo đã nhập giáo ta, tín phụng Minh Tôn. 

Trưởng lão Diệu Thủy giật mình tỉnh ngộ: 

- Nguyên lai giáo ta năm đó bắt cóc Cao Thư Dạ là vì vậy ? 

"Phải". Nguyệt Thánh Nữ cười lạnh gật đầu: 

"Nguyên vốn phải giết chết y, khơi khơi Giáo Vương lại cảm thấy tư chất của y xuất chúng, liền lưu hạ y làm sát thủ Tu La Trường. Kết quả lại gây ra phiền hà ... Vốn bọn ta bắt cóc Cao Thư Dạ đi, Dao Hoa phu nhân liền có thể lập Liên Thành làm thế tử, như vậy Đôn Hoàng thành cũng đã thành một phân đà của Minh Giáo bọn ta -- Khơi khơi Cao Thư Dạ ngây ngô mười năm ở Côn Lôn không ngờ lại trốn về được ! Bộ sậu kế sách liền bị loạn nát hết". 

Kể lại chuyện năm đó, Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã không khỏi nghiến răng: 

- Sau khi Dao Hoa phu nhân bị thắt cổ chết, Lục Cơ và tổng đàn đã mất liên hệ -- ngoại vô viện trợ, nội vô đồng đảng, chỉ còn nước nằm yên mai phục. Ẳ coi Dao Hoa phu nhân như mẹ, vì vậy mà hận công tử Thư Dạ thấu xương, không quên trả thù, chủ động liên hệ với tổng đàn, nói muốn tận lực giết chết công tử Thư Dạ. Lúc đó tổng đàn nguyên khí đã bị trọng thương, căn bản không có sức lo tới sự tình bên Đôn Hoàng, cũng chỉ còn nước nhìn tiểu tử đó lên nắm chức Đôn Hoàng Thành Chủ. 

Ngón tay lần trên địa đồ da dê, đây, chỗ dùng mực đỏ khoanh tròn trên địa đồ dày đặc là mấy cửa thành, trại thủy cừ và binh doanh phân bố. Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã gật đầu tán thưởng: 

"Ẳ chịu khổ nhẫn nhục bao lâu ... lần này chung quy đã tìm được cơ hội đưa vật tối quan trọng này về đến". Thanh âm ngưng một chút, Mai Nghê Nhã lại ngẩng đầu: 

"Ba ngày sau, bọn ta trực xuyên Đôn Hoàng đông khứ !". 

Trưởng lão Diệu Thủy phảng phất bị những tia sáng trong ánh mắt của Nguyệt Thánh Nữ làm thất thần, một hồi sau mới nhỏ giọng: 

- Nhưng ngoài hai việc công tử Thư Dạ ly khai Đôn Hoàng và bọn ta có địa đồ, Đôn Hoàng còn có mười vạn thần võ quân trú thủ -- bọn ta làm sao mà dẫn giáo đồ đông khứ ? 

Mai Nghê Nhã mỉm cười, những tia sáng lạnh trong mắt lấp loáng: 

- Thần võ quân hiệu xưng mười vạn, thực tế binh lực không quá năm vạn -- mà ta từ chỗ phụ vương đã dẫn đến năm vạn kiêu kỵ, đột tập xuất kỳ bất ý, dư sức đối phó Đôn Hoàng. 

"Cái gì ?" Trưởng lão Diệu Thủy lần này cũng không còn nhịn nổi phải thoát miệng la lên: 

"Thánh Nữ ... ngươi điều động quân đội Hồi Hột công đả Đôn Hoàng ?" -- Tuy Mai Nghê Nhã là trưởng nữ của Hồi Hột Khả Hãn, là Minh Giáo giáo mẫu của Hồi Hột, nhưng nếu nói muốn điều động quân đội khổng lồ như vậy đi khai lộ cho Minh Giáo đông khứ Trung Nguyên, tựa hồ là chuyện không thể tưởng đến. 

Thò tay cuộn tấm da dê lại, Mai Nghê Nhã cười lạnh, khí thế nhiếp hồn: 

- Hồi Hột ngày nay là bá chủ ở Tây Vực, mà Đại Dận vương triều ở Trung Nguyên đã sinh nội loạn, quốc lực suy vi, lại còn muốn diệt Minh Giáo, sát thương vô số thương lữ giáo dân của nước ta -- Phụ Vương ta đã dòm ngó Đôn Hoàng bao năm nay, khổ là chưa có cơ hội thích hợp để giương cờ một lần thu vào trong túi, khống chế con đường tơ lụa triệt để -- Ngày nay có cơ hội tốt như vầy, làm sao có thể bỏ qua được ? 

Trưởng lão tóc bạc trắng đã hoàn toàn ngơ ngẩn, ngây người nhìn Nguyệt Thánh Nữ. 

oo Từ khi trộm in chìa khóa của Hoắc Thanh Lôi, làm chìa khóa mở tủ mật, tất cả những tình báo có thể tìm được đã được bí mật đem ra: 

thủy văn phân bố đồ, Đôn Hoàng thành phòng đồ, binh doanh phân bố đồ trong thành, thậm chí cả tường đồ của Đôn Hoàng nội phủ -- đều đã được ả đưa đến tay Minh Giáo ngoài thành. Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã phái sứ giả nói cho ả biết, lúc công tử Thư Dạ đi Kỳ Liên Sơn phó ước quyết đấu, Thánh Nữ sẽ dẫn nhân mã của Minh Giáo tiến nhập Đôn Hoàng -- bắt giết công tử Thư Dạ, lúc đó Liên Thành liền có thể ngồi ở vị trí Thành Chủ. 

Chỉ vì lời hứa đó, ả đã trộm góp tình báo, tận lực liên lạc với Mai Nghê Nhã, nhất cử lật đổ Đôn Hoàng. 

Nhưng giờ phút này, Lục Cơ ngồi trong Dao Hoa Lâu tăm tối lại nhìn đăm đăm vào một chiếc chìa khóa cuối cùng màu bạc nhỏ xíu mà ngây người -- Chiếc chìa khóa này thật ra để mở cái tủ nào ? Tất cả những chìa khóa khác đều đã nhất nhất sử dụng qua, những cái tủ chứa đựng bí mật quân cơ này nọ, chỉ có một chiếc chìa khóa còn lại này, ả hoàn toàn không biết dùng để mở cái tủ nào. 

Chiếu theo thứ tự xếp đặt của chùm chìa khóa, chiếc chìa khóa màu bạc nhỏ này chắc mới được Hoắc Thanh Lôi thêm vào -- thật ra để mở cái tủ nào ? Lục Cơ nhíu đôi mày dài, cố suy nghĩ mà không nghĩ ra. 

Chợt sau lưng truyền đến tiếng thở dài nhè nhẹ và tiếng bước chân, ả liền thu chùm chìa khóa lại, quay mình nhìn thiếu niên áo vải sắn mới bước vào. Bị giam lỏng ở đây mấy ngày trời, Cao Liên Thành không còn thứ nhuệ khí và sát khí của cái ngày mới vào đến Đôn Hoàng, phảng phất phong thái đã bị tiêu ma hết, mỗi ngày đi qua đi lại trong Dao Hoa Lâu, tâm sự nặng nề thở dài, tựa hồ trong lòng cũng như có ngàn người đang giao chiến. 

"Thiếu chủ, tại sao lại thở dài như vậy ?" Chung quy nhịn không được, Lục Cơ an ủi: 

"Yên tâm đi, rất mau chóng ngài có thể đi ra được rồi". 

Nhưng Cao Liên Thành chỉ đưa mắt nhìn ả một cái, nhãn thần lại bần thần mơ hồ, mở miệng hỏi một câu: 

- Dì Lục ... năm xưa mẫu thân của ta ... mẫu thân của ta thật muốn giết Thư Dạ sao ? 

"Phải". Lục Cơ thản nhiên hồi đáp: 

"Phu nhân một lòng vì ngài, tự nhiên không dung được y". 

Nhãn thần của Cao Liên Thành nổi sóng kịch liệt, bỗng buồn bực quay đầu đi, hạ giọng: 

- Tại sao ? Ta đâu có muốn làm Thành Chủ ! Các người tại sao lại muốn giết Thư Dạ ? 

Lục Cơ ngạc nhiên nhìn Cao Liên Thành, hiển nhiên không minh bạch thiếu niên đó đang nghĩ gì: 

- Phu nhân là vì muốn cho ngài được tốt đẹp a ! Ai mà không muốn làm Đôn Hoàng Thành Chủ, an hưởng vinh hoa ? Nắm trọn Đôn Hoàng, khống chế lộ tơ lụa, khống chế mệnh mạch của Trung Nguyên và Tây Vực ! -- Thiếu chủ, phu nhân chỉ có một đứa con, tự nhiên mong muốn ngài có thể được hết mọi thứ. 

"Vậy cũng đâu thể giết ca ca ruột thịt của ta a !" Cao Liên Thành chung quy nhịn không nổi phải la lên: 

"Các người bắt cóc Thư Dạ đưa lên Côn Luân làm nô lệ, lại thừa lúc y đang trọng thương đi hành thích y ? Vì quyền thế mà cốt nhục tương tàn ! -- Chuyện như vậy mà các người cũng làm được sao ?". 

Một cái tát tay nặng nề đã rơi lên mặt chàng, cắt đứt lời nói của chàng. 

Thiếu niên áo vải sắn định thần nhìn Lục Cơ vừa động thủ đánh chàng, tựa như không thể tưởng tượng nổi -- từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên dì Lục đánh chàng ! 

"Ở đế đô làm con tin mười năm, ngươi còn chưa minh bạch sao ?" Lục Cơ khản giọng tận lực la lên, nhãn thần tràn ngập nỗi thất vọng và phẫn nộ: 

"Ngươi còn chưa thấu hiểu nỗi khổ tâm của phu nhân sao ? Cho dù không tiên hạ thủ đối phó Thư Dạ, bằng vào tính khí của y, cũng không thể phóng tha ngươi -- Phu nhân chỉ là không muốn để ngươi chịu thua kém ! Cho nên bà dụng tận toàn lực muốn đẩy ngươi đến nơi an toàn nhất !". 

Cao Liên Thành xoa xoa mặt, chậm chạp nhìn khuôn mặt méo mó của Lục Cơ, cảm thấy trong lòng lạnh quá nửa. 

"Ngươi làm sao mà còn chưa minh bạch được a ..." Lục Cơ nhìn chàng thiếu niên nhãn thần trong sáng đơn thuần kia, bỗng không nhịn được khóc rống lên: 

"Mười năm làm con tin ở đế đô, ngươi vẫn chưa hiểu thấu ? Không phải ngươi giết y thì là y giết ngươi ! Làm sao có thể dung tình phần nào được ? Phu nhân phí tận tâm lực lập ngươi lên ngai vị thế tử, nhưng lão Thành Chủ nhung nhớ không quên Thư Dạ, còn lưu hạ thủ dụ trong cái tủ vàng trong Oanh Sào, nói nếu quả Thư Dạ có một ngày nếu có thể về đến Đôn Hoàng, vị trí thế tử sẽ trả về cho y -- Phu nhân làm sao có thể không nghĩ ngàn phương trăm kế dồn y vào tử địa cho được ?".