Đại mạc hoang nhan - Hồi 07 - Phần 02


Công tử Thư Dạ cũng trừng trừng nhìn đối phương một cách tàn nhẫn, nhưng câu nói đó như một thanh kiếm bén nhọn đâm trúng y, không ngờ không thể đáp lại. Một hồi lâu sau, y giận dữ quăng Thừa Ẳnh Kiếm xuống đất : 

- Người như vậy làm sao có thể làm Đôn Hoàng thành chủ! Ta coi ngươi là huynh đệ, mới đòi hỏi xin xỏ ngươi, đem Liên Thành phó thác cho ngươi chiếu cố - Nhưng ngươi không ngờ lại dạy dỗ hắn thành một tên khờ! 

- "Ta sao lại phải dạy dỗ hắn thành một Thành chủ xứng đáng?" - Đỉnh Kiếm Hầu lười biếng thốt, nhìn người bạn - "Thành chủ của Đôn Hoàng là ngươi". 

Công tử Thư Dạ phảng phất muốn nói gì, chung quy vẫn giữ im lặng. Một lúc sau, chung quy chỉ phẩy phẩy tay, ra lệnh cho đám mỹ cơ thoái lui, rồi mới quay mình hỏi nhỏ : 

- Hôm nay còn chưa hết mười bốn tháng mười, ngươi sao lại thân hành đến lấy một trăm cỗ xe kia? Ngươi dễ dàng rời khỏi đế đô, thình lình đến đây mà không sợ chính cục có biến sao? 

- "Ai thèm một trăm cỗ xe vàng ngọc? Chính cục có biến ta còn dám chạy ra sao?" - Đỉnh Kiếm Hầu búng lên thanh trường kiếm màu mực một cái, lắng nghe bội kiếm rung tiếng ngâm vang, mục quang chợt biến thành sáng ngời - "Ta biết ả đã đến. Ta muốn đến Đôn Hoàng trước khi ngươi đi gặp ả". 

- "Ngươi làm sao biết ả đã đến?" - Căn bản không hỏi "ả" là ai, công tử Thư Dạ thất kinh. 

- "Ta sao lại không biết chứ..." - Đỉnh Kiếm Hầu nhãn quang lướt khỏi thân kiếm, rơi trên mặt Đôn Hoàng thành chủ - "Ta là Mặc Hương, ngươi là Cao Thư Dạ. Bọn ta là huynh đệ, có chuyện gì có thể qua mắt được ta chứ? - Ngươi bất chợt viết thư, muốn ta sai Liên Thành từ đế đô về, ta biết tất nhiên có biến. Lúc đó, ngươi đã liệu được Tổng đàn Minh giáo sẽ phái xuất Sa Mạn Hoa đến Đôn Hoàng?" 

Công tử Thư Dạ không trả lời, quay đầu nhìn sen vàng cây ngọc ngoài đình, khoanh tay trầm mặc. 

- "Chuyện không liên quan đến ngươi. Ta đã nói từ trước, ngươi phụ trách Trung Nguyên, ta phụ trách Tây Vực" - Y lạnh lùng hồi đáp - "Ta mỗi năm giao cho ngươi số tài sản cự vạn để ngươi tổ chức quân đội, tư thông với triều đình trên dưới, ngươi chỉ cần lo việc chưởng khống chính cục ở đế đô, chuyện chiếu cố Liên Thành - Còn chuyện Đôn Hoàng không cần ngươi nhúng tay". 

- "Làm sao mà không cần ta nhúng tay cho được! Lẽ nào ta có thể giương mắt nhìn ngươi đi chết?" - Đỉnh Kiếm Hầu nãy giờ một mực lười biếng bỗng nổi giận, một kiếm chém xuống, cả một đoạn lan can bạch ngọc vỡ vụn. Đỉnh Kiếm Hầu gầm lên, rút bình bích ngọc trong tay áo ra quăng trước mặt y - "Đã mười năm rồi, người còn hít thứ thuốc này sao? Ngươi tỉnh lại cho mau! Ta biết ngươi muốn gì: mười năm trước ngươi muốn chết trong tay ả, mười năm sau vẫn vậy! Cho nên ngươi vội vàng vời Liên Thành về, vội vàng đi tìm chết! Có phải không?" 

- "Phải. Vậy rồi sao?" - Phảng phất bị những lời giận dữ kia bức bách không còn chỗ tránh né, công tử Thư Dạ bỗng cười tươi, thản nhiên thừa nhận - "Ta cảm thấy sống không thể vui thú, chi bằng chết cho rồi. Cả một đời người, bất cứ thứ hưởng thụ yêu hận gì ta cũng đều trải qua hết rồi". 

Đỉnh Kiếm Hầu ngây người, nhìn người bạn bề ngoài trẻ trung anh tuấn, nhưng thật ra đâu đâu cũng hiển lộ tử khí suy đồi. 

Sự suy đồi và niềm tuyệt vọng đó làm cho vị vương hầu hắc y không khỏi giật mình kinh hãi, mười năm nay gã một mực xoay chuyển binh quyền giữa chiến loạn, cực lực tiến về phía trước, lại là lần đầu tiên dừng bước, nhìn thấy tử khí trong mắt người bạn. 

Con người đó... từ lúc mất đi Sa Mạn Hoa mười năm trước trên Côn Luân tuyệt đỉnh, nội tâm đã bắt đầu chìm đắm như vậy sao? 

Cả cố hương Đôn Hoàng cũng không cho y đủ ấm áp: phụ thân, mẫu thân, đệ đệ... 

những người quan trọng nhất trong cuộc đời đều phản bội bỏ rơi y mà đi, chỉ còn một mình y trong tiêu kim quật cùng xa cực dục này, túy lúy say sưa trong mộng tưởng, sa đọa vào ảo cảnh đến tái tê cả chính mình. 

- Những năm qua tuy ngồi chễm chệ cai quản Đôn Hoàng, phú khả địch quốc, trong lòng Cao Thư Dạ nguyên lai đã bị xói mòn ghê gớm. Đỉnh Kiếm Hầu nhìn người bạn sinh tử chi giao, bỗng thở dài nhè nhẹ. 

Mười năm không gặp... trải qua trường ác mộng bị người ta coi như một con cờ thí, cửu tử nhất sinh quay về Đôn Hoàng, hai thiếu niên xuất thân từ Tu La Trường đã quyết định trở thành kỳ thủ làm chủ tể cuộc cờ. Bọn họ đính lập công thủ đồng minh, mỗi người một phương cách xa. Mười năm qua, một tay chưởng khống yết hầu con đường tơ lụa, tích lũy tài lực khổng lồ; còn tay kia cỡi sóng loạn thế ở Trung Nguyên mà trưng binh vùng dậy, xoay chuyển thời cuộc. 

Bọn họ dĩ nhiên đã hợp tác ngấm ngầm suốt mười năm, dần dần gồm thâu thiên hạ về một mối. Sau khi Đại Dận trải qua nội loạn, chư vị phiên vương đều bị bắt giết, nhưng nguyên khí của vương thất do vậy mà cũng mang thương tích trầm trọng, các nơi các xứ từ từ khởi nghĩa, không chịu nghe chỉ lệnh của đế đô. Gã nương theo thời cuộc kéo binh đánh tả dẹp hữu, xuất thân bình dân mà được phong hầu. Cảnh Đế bệnh nặng hiểm nghèo, hèn yếu không có năng lực, chỉ ngồi trên phất tay để gã thao túng, một lời nói của gã hầu như có thể quyết định sự phế lập tân vương. Thiên hạ này còn có gì bọn họ không đạt được, không làm được chứ? 

Nhưng ngay lúc này, Thư Dạ lại nói: y không có gì? 

Đỉnh Kiếm Hầu cẩm y ngọc đái thất vọng ngồi ì xuống ghế, đăm đăm nhìn Đôn Hoàng thành chủ một hồi lâu, chợt nhỏ giọng : 

- Nói thật với ngươi, Cảnh Đế lão đầu đó sống không quá năm nay đâu, ta ở đế đô đã tuyển một tôn thất suy vi chuẩn bị đưa lên làm tân quân - Đứa bé đó không quá tám chín tuổi, chỉ có một thư thư, trong không ai giúp ngoài không ai đỡ, đã nhận ta làm á phụ... Nắm quyền nhiếp chính vài năm, mọi mặt ổn thỏa xong, bọn ta liền có thể phế bỏ tôn hiệu Đại Dận, hất cẳng thay thế. Nếu có ai bất phục, ta mượn sức lực lượng võ lâm cùng một số người trong triều tấn công, ngươi ở Đôn Hoàng nắm trong tay mười vạn đại quân hưởng ứng, đến lúc đó, thiên hạ còn không lọt vào tay bọn ta sao? 

Giọng điệu mưu phản đại nghịch bất đạo như vậy, thoát ra khỏi miệng của hắc y vương hầu lại như lời hàn huyên bình thường. 

Công tử Thư Dạ nhíu mày im lặng, hững hờ thốt : 

- Chuyện đế đô bất tất phải nói với ta, ngươi tự mình lo chủ ý đi - Ngươi luôn luôn nhìn đúng, xuất thủ nhanh, hạ thủ mãnh. Cuộc cờ này ngươi nhất định có thể tung hoành. 

- "Đó là cuộc cờ bọn ta cùng vầy mà! Ngươi đã quên minh ước của bọn ta dưới Đôn Hoàng thành sao?" - Đỉnh Kiếm Hầu đập tay lên chỗ dựa tay, giận dữ - "Bọn ta cùng là Hoàng đế! Ta làm chính Hoàng đế, ngươi làm Phó hoàng đế - hoặc giả có đảo lại cũng được!" 

Nghe đến đó, công tử Thư Dạ chỉ lắc lắc đầu mệt mỏi : 

- Sai rồi. Ta lúc đó định ước với ngươi chỉ là hy vọng có thể liên thủ làm được hai chuyện: một, diệt trừ Minh giáo; hai, xử trí Liên Thành cho tốt. Chuyện thứ nhất, năm nay ngươi đã làm được: đế đô hạ lệnh khắp thiên hạ diệt trừ Minh giáo, chắc chắn rằng công của ngươi là nhiều nhất. Chuyện thứ hai... 

Bạch y công tử bỗng thở dài một hơi, cười khổ : 

- Liên Thành năm nay đã hai mươi mốt, lại khờ khạo như vậy... Không nói dài dòng nữa. Lời ước giữa ngươi và ta cũng đã đến lúc đáo đầu rồi. 

Đỉnh Kiếm Hầu nhướng mày, chung quy miễn cưỡng thở dài, không hồi đáp liền, chỉ hỏi : 

- Ngươi nghĩ đế đô hạ lệnh diệt trừ Minh giáo chỉ vì ân oán cá nhân của ta? - Diệt Minh giáo chỉ là vì đả kích thế lực Hồi Hột ở Trung Nguyên. Mấy năm gần đây Hồi Hột quốc thế đại thịnh, hung hăng ép người. Hơn nữa thương nhân Hồi Hột giao du mậu dịch với Trung Nguyên đông đúc thường xuyên, đa số mượn Ma Ni miếu của Minh giáo địa phương làm chỗ dừng chân, một số tài vật khổng lồ dâng hiến tại đó, quanh năm không ngừng đưa về Hồi Hột. Minh giáo được tôn là quốc giáo của Hồi Hột, truyền nhập vào Trung Nguyên giáo đồ rất nhiều, mức độ đã vượt quá con số triều đình có thể dung thứ - cho nên sau khi đại loạn đế đô đã bình định, liền muốn diệt trừ Minh giáo, trấn áp thế lực Hồi Hột! Đó là đại thế đã định. Ta không thể tạo thế, chỉ có thể mượn lực tạo cuộc. 

Công tử Thư Dạ chợt quay đầu nhìn đồng bạn đang cứng cỏi cất tiếng: khóe mắt chót mày bén lạnh kia ẩn ước có một khí lực chi phối thiên địa. Đỉnh Kiếm Hầu tiếp tục nói : 

- Thành thật mà nói, ta tịnh không hận Minh giáo, tuy đoạn ngày tháng ở Tu La Trường quả thật sống không bằng chết. Nhưng ngươi đâu có biết trước khi ta đi Tu La Trường, trong tay đám võ lâm chính phái đã chịu đựng biết bao gian khổ còn ghê gớm hơn! Đến Đại Dận triều đình thượng hạ, cung đình nội ngoại, chuyện tàn khốc ác độc có thua kém là bao?... Ngươi vì mất Sa Mạn Hoa mới hận Minh giáo thấu xương - Kỳ thật người ngươi hận nên là ta. 

- "Ngươi nghĩ ta không hận ngươi sao?" - Công tử Thư Dạ lạnh lùng trừng mắt, chợt thấp giọng. 

Đỉnh Kiếm Hầu trong sát na đó chợt ngẩn ngơ, giọng nói băng lãnh kia phảng phất như một mũi đinh ghim chuẩn xác xuyên qua tâm tạng của gã, đâm chết gã. 

- "Làm huynh đệ mười lăm năm, ta làm sao không hiểu được ngươi?" - Công tử Thư Dạ cúi đầu vuốt vuốt lan can bạch ngọc, hững hờ thốt - "Ngươi thật có thể nhượng cho ta làm chính Hoàng đế sao? Xem ra ngươi luôn luôn không cam làm người dưới, nếu không phải tự mình thao túng cục diện, nếu bị người ta sử dụng, tất là đại sỉ đại nhục, thủ đoạn báo thù khốc liệt - Ở võ lâm Trung Nguyên là như vậy, trên Côn Luân là như vậy, tại đế đô càng là như vậy!" 

Đỉnh Kiếm Hầu mấp máy môi, tựa hồ muốn mở miệng hồi đáp, lại không lên tiếng. 

- "Ta và ngươi vốn bất đồng, ta nếu năm đó có thể bình an cùng Sa Mạn Hoa bình an giai lão, đại để căn bản không thể nào muốn chạy trốn khỏi Tu La Trường. Nhưng ngươi chí lớn bay xa, chỉ sợ không đạt được tận hết năng lực tham cầu" - Công tử Thư Dạ sắc mặt tái xanh, một thứ màu xanh cạn sức khuyển mã mệt mỏi trầm lặng, thanh âm bình tĩnh mà sắc bén - "Ngươi sẽ có một ngày sẽ không dung tha được ta. Mà ta lại không muốn chết trong tay ngươi". 

- "Nói bậy!" - Đỉnh Kiếm Hầu chung quy không nhịn được nữa, mở miệng mắng lớn - "Cao Thư Dạ tên khốn kiếp ngươi đừng có ra vẻ thông minh ngu đần đó!" 

- "Vậy ngươi tại sao lại chỉ dạy Liên Thành thành một người như vậy!" - Công tử Thư Dạ vụt quay đầu, thần sắc trong ánh mắt ngời chiếu như yêu quỷ, cực kỳ đáng sợ - "Lẽ nào không phải ngươi nghĩ người như vậy thích hợp trở thành ?minh hữu? của ngươi? 

Liên Thành ở đế đô mười năm, chuyện gì cũng nghe ngươi giáo huấn, coi ngươi như cha như thầy, thành tín nghe lời ngươi - ngươi muốn dạng minh hữu đó hả?" 

Đỉnh Kiếm Hầu nhìn công tử Thư Dạ, nhãn thần cũng có biến, tựa hồ bắt đầu không còn nhận ra bằng hữu đồng sinh cộng tử đó nữa. 

- "Bất quá không quan hệ gì... Tính khí như Liên Thành, vì có ngươi chiếu cố, hoặc giả còn có thể bình an lâu dài" - Công tử Thư Dạ thở dài một hơi, cười lạnh - "Ta đưa hắn vào Trường An, một là tránh lưu hắn bên mình phải tốn thời gian đề phòng, cũng là vì nếu để ngươi chiếu cố hắn mười năm, ít nhiều gì sau này cũng đoái hoài trông nom cho hắn. Hơn nữa để hắn làm con tin ở bên ngươi, ta cũng an tâm phần nào - Ít ra nội trong mười năm ngươi cầm con bài đó, không dễ dàng trở mặt với ta". 

Mấy câu nói đó bình tĩnh mà sắc bén, như một lưỡi kiếm bén cứa từng phân từng phân, sắc mặt Đỉnh Kiếm Hầu từ từ biến chuyển, lại nói không nên lời, ngón tay gồng khép vào nhau, nhãn thần chìm đắm uất ức, tựa như không nhìn thấy gì nữa. 

- "Ngươi thật nghĩ như vậy?" - Một hồi lâu sau, Đỉnh Kiếm Hầu mới chầm chậm mở miệng - "Xem ra mưu kế của ngươi cũng thâm sâu quá". 

Công tử Thư Dạ mỉm cười : 

- Ngươi cũng vậy. 

Bầu trời sắp vào đông lạnh như băng, giữa không khí sáng sớm lờ mờ có một màn sương cực mỏng bay lượn, treo mình trên quỳnh hoa học thụ khắp Oanh Sào, ngói lưu ly sắc vàng lấp lánh ánh kim quang sáng lạng giữa sương khí, xa hoa đến cùng cực. Đỉnh Kiếm Hầu mặc nhiên ngưng thị nhìn Đôn Hoàng thành chủ rất lâu, thu bình bích ngọc vào lòng bàn tay, bật đứng dậy, hững hờ thốt : 

- Cáo từ. 

Công tử Thư Dạ gật đầu : 

- Không tiễn. 

Hắc y Đỉnh Kiếm Hầu từ trong bí đạo Oanh Sào hấp tấp bỏ đi, đi xuyên qua lớp lớp khinh sa mỏng mềm, oanh ríu yến rít. Mường tượng quay về trong Lạc Viên trên Côn Lôn tuyết vực mười mấy năm trước - bọn họ đã từng cùng tìm hơi ấm trong cái mền bông rách tươm, cùng chém bay đầu đối thủ tại Tu La Trường Sinh Tử Giới, cùng liên thủ hành thích, chấn động các quốc gia Tây Vực, cùng quyến luyến khói đất hứa xứ trời, cùng tạo phản trốn ra khỏi Quang Minh đỉnh, một đường lặn lội xuyên vượt núi tuyết đại mạc về đến Đôn Hoàng... 

Mười lăm năm, chung vai hứng chiến loạn thế, từ một con cờ thành kỳ thủ thao khống thiên hạ, vô số sinh tử vinh nhục như gió luồn gào rít mà qua - đến cuối cùng, huynh đệ đồng sinh cộng tử như vậy không ngờ vẫn tâm kế với nhau trùng trùng, coi như người xa lạ? Đỉnh Kiếm Hầu ngạo nhiên quay đầu lại, trong mắt bỗng có lệ nóng dâng trào, cảm xúc dấy động, người quyết đoán hành xử tàn độc như gã vẫn không dìm nén được, quay đầu nhìn bóng bạch y giữa mê lâu điệp thúy. Đó là huynh đệ sinh tử của gã!

° ° °

Gió sớm cuộn theo lãnh khí, quẩn quyện tóc đen, Đôn Hoàng thành chủ đứng dựa lan can, hoàn toàn không quay đầu lại, chỉ nhịp nhịp lên lan can, chợt ca vang : 

"...Nại hà giang sơn sinh không đồng, tử sinh tri kỷ lưỡng tranh vanh. Bảo đao ca khốc đàn chỉ mộng, vân vũ tung hoành phúc thủ không. Bằng lan vô ngữ ngôn, đê ngang mạn tam lộng: vấn anh hùng, thuỳ thị anh hùng?" 

(Vi Nhất Tiếu dịch: Chẳng nề núi sông nghiêng ngửa, tri kỷ chênh vênh giữa sống và chết. Ôm bảo đao, ca khóc giấc mộng ngắn ngủi, tung hoành mây gió phút chốc tay không. Dựa lan can không nói, ngang ngửa thổi khúc Tam lộng: hỏi anh hùng, đâu là anh hùng?) 

Hỏi anh hùng, đâu là anh hùng? Đỉnh Kiếm Hầu thì thầm lặp lại, quay đầu chuẩn bị phất tay bỏ đi, chợt ngẩng đầu nhìn trời.

Mỹ cơ trên lầu cao thấy khách nhân đã bỏ đi, đang muốn lên thay áo cho công tử, lại nghe thấy giữa không trung đột nhiên nhoáng lên một luồng điện quang, bắn thẳng vào đỉnh lưu ly của mê lâu, rảng khan một tiếng xé vỡ! 

Tất cả mọi người đều thất kinh la lên, công tử Thư Dạ như con hạc lướt ra, trong nháy mắt đã từ trên nóc lưu ly quay trở xuống, giữa hai ngón tay kẹp một mũi tên sắc vàng. Trên tiễn có ghim một phong thư trắng: "Côn Luân Đại Quang Minh cung Tinh Thánh Nữ Sa Mạn Hoa, trao gửi Đôn Hoàng thành chủ Cao Thư Dạ". 

Đó là một phong chiến thư. Ước định thời gian vào lúc chính ngọ ba ngày sau, trên đỉnh Kỳ Liên sơn ngoài Đôn Hoàng thành, nhất quyết tử chiến. 

Nếu nàng may mắn thắng được, y phải mở cửa Đôn Hoàng thành, để Minh giáo đông khứ Trung Nguyên; nếu nàng bại, lập tức dẫn giáo dân trở về Côn Luân Quang Minh đỉnh Tổng đàn, không đạp chân vào Trung Nguyên nữa. 

Thư viết rất ngắn, y lại ngơ ngẩn một hồi rất lâu, khóe miệng để lộ một nụ cười lợt lạt. 

Chung quy đã đến. Cũng phải coi là may mắn - sau khi Mặc Hương đã ra khỏi Oanh Sào mới nhận được phong thư này. Nếu không người đó thấy được phong thư này, nhúng tay vào, chỉ sợ mọi an bài của y đó giờ sẽ hư hỏng hết. 

Công tử Thư Dạ cũng không đi tìm bút mực giấy nghiên, quẹt ngón tay trên mũi kiếm, dùng máu viết xuống hai chữ: "Như hẹn". 

Sau đó cong cong ngón tay trỏ, búng một cái lên đuôi kim tiễn, luồng chớp vàng đó liền lần theo lối cũ xé gió xuyên qua cao lâu ngọc thụ trùng trùng, thoáng đó đã biến mất. 

Bên kia, lúc vũ cơ tiễn khách quay đầu lại, vị khách thần bí cũng đã tan biến thất tung.