Đại mạc hoang nhan - Hồi 03 - Phần 02


Thanh âm đến đó đã dần dần đê mê. 

Nhưng Hoắc Thanh Lôi lại kinh hãi nhảy dựng lên, thoát miệng : 

- Ông nói cái gì? A phù dung? Mạn đà la? Đó không phải toàn là độc thảo sao? 

Là yêu hoa khiến cho người ta mê mẩn thần trí, sản sinh ảo cảnh! Công tử, ông, ông không ngờ lại đi uống thứ mê dược đó sao? 

Nhưng công tử Thư Dạ không trả lời hắn nữa. Đôn Hoàng thành chủ khuôn mặt anh tuấn trắng nhợt nằm dài tĩnh lặng trên giường, mền da chồn tuyết đắp khắp người y, chôn kín y giữa lớp lông nhung trắng muốt. Tiếng nhạc điệu múa vẫn còn tiếp diễn, cờ xí hoa lệ, bảo thạch chói ngời chớp lóe khắp mọi góc mọi cạnh trong Oanh Sào. Công tử Thư Dạ như ngủ say, hô hấp dần dần từ cấp xúc biến thành thư thái. 

Đột nhiên giữa lúc đó, y mở mắt ra, nhãn thần lại mê ly hoảng hốt. Lờ đờ nhìn quanh, tròng mắt vốn xanh thẫm bỗng trợn trắng, tản mạn không còn thấy tiêu điểm. 

Sau đó động tác chậm chạp ngồi dậy, mỉm cười thất thần, trên mặt đeo một thứ du hoan kỳ dị khó thể nắm bắt được, lại kết nối với nét kinh nộ nguyên bổn, khiến cho Hoắc Thanh Lôi nhất thời khiếp đảm, không dám nói gì. Công tử Thư Dạ mỉm cười với hư không, phảng phất ngay trước mắt cánh cửa Thiên Quốc mỹ lệ huyền ảo vô bì đang từ từ rộng mở. 

Vũ cơ tuyệt sắc vẫn còn đang uốn éo điệu múa Hồi, ánh sáng ngọc ngà soi rọi nước da bánh mật chiêu dụ hồn người, dây chuyền châu ngọc đeo quấn trên mình va chạm vào nhau "đinh đang" không ngưng, tư thế múa may càng lúc càng làm động lòng người. 

"Ôi...". Bất chợt giữa lúc đó, công tử Thư Dạ thần sắc hoảng hốt phát ra một tiếng thở dài, ngồi trên giường hơi giang hai tay. Được cho phép, vũ cơ mỹ lệ xoay một vòng múa, thuận thế ngã vào lòng y, đôi tay bánh mật mềm mại quấn quyện hông y, ngẩng mặt dâng lên bờ môi đỏ căng mộng. 

Nhạc khúc đã từ "Thác Chi" chuyển thành "Xuân Oanh Chuyển" lãng mạn kiêu sa. 

Hoắc Thanh Lôi vốn muốn đứng dậy hỏi chuyện gì đã xảy ra với y, nhưng nhìn thấy tình cảnh như vậy cũng chỉ còn nước vội vàng lui ra, một hàng vũ cơ súm xít đi theo hắn ra ngoài. Vũ cơ đi cuối cho thêm một nhúm tô hợp hương và chậu vàng, thuận tay khép kín cửa lại. 

Dược lực khiến mọi thứ đều biến thành hư ảo phiêu diêu, tất cả đều án chiếu theo trông mong trong tâm lý y mà xuất hiện, bao gồm cả nữ tử trước mắt - Lúc con người ta chưa thể đạt được một vật gì đó, chọn lựa duy nhất có phải là tận lực không muốn quên? 

Nhưng nàng lại đã quên y... Y đã đợi ở Đôn Hoàng mười năm trời, người y đợi chờ không ngờ lại đã quên như vậy? Nàng tại sao lại quên? Tự nguyện? Hay bị bức bách? 

- "Sa Mạn Hoa..." - Bất chợt trong miệng của công tử Thư Dạ thần sắc hoảng hốt nói ra một câu lí nhí, song thủ lại ôm chặt vũ cơ tuyệt sắc kia, kéo nàng ta ngã trên chiếc giường phủ đầy da chồn tuyết, giật tung dây chuyền ngọc và yếm lụa đỏ, dụi đầu vào da thịt trắng như tuyết, thì thào - "Sa Mạn Hoa... nàng chung quy đã trở về rồi sao?" 

Vũ cơ thấy bộ dạng hoảng hốt của chủ nhân sau khi dùng thuốc, chỉ ôm ấp một cách cực kỳ dịu dàng, cởi bỏ áo ngoài của y. 

Giữa lồng ngực có một vết thẹo cực lớn nâu sẫm. Vũ cơ nhè nhẹ hôn lên vết thẹo. 

o0o Rạng đông ngày thứ hai, đẩy thân hình kiều diễm của mỹ nhân vẫn còn say giấc điệp sang một bên, Đôn Hoàng thành chủ khoác áo đi ra. Bên ngoài gió cát lẫm liệt, cát vàng bao trùm toàn thành, bầu trời nhập nhạng sáng. Nhưng Hoắc Thanh Lôi đã ở bên ngoài đợi từ lâu, tựa hồ cả đêm không ngủ. 

- "Sao dậy sớm vậy?" - Hiển nhiên đã quên sự tình mê túy đêm qua, công tử Thư Dạ giật mình, nhíu đôi mày lưỡi kiếm, thần thái lại hồi phục lại nét quyết đoán lạnh lùng - "Lẽ nào đám mỹ nhân không hầu hạ ngươi chu đáo?" 

Tiếng nói còn chưa dứt lời, một quyền nặng nề đã đấm thẳng vào ngực y, cơ hồ tống toàn thân y muốn bay lên. 

- "Cao Thư Dạ, ngươi là một tên điên!" - Hoắc Thanh Lôi mặt mày đen sạm, nộ khí đè nén chung quy đã bộc phát ra, cơ hồ đã quên đi thân phận chủ tớ, hét tên Thành chủ - "Ngươi một mực dùng mê dược? Có điên không? Ngươi có biết thứ đó căn bản không có cách nào cai trừ không? Ngươi muốn đi tìm chết sao?" 

- "Ồ? Ta hôm qua nói với ngươi đó là mê dược sao?" - Một quyền kinh hãi khiến cho công tử Thư Dạ tỉnh hẳn, chợt lầm bầm cười khổ - "Ta thật đã nói nhiều quá... từ sau khi nàng đến..." 

- "Nàng?" - Hoắc Thanh Lôi ngẩn người, chợt đã minh bạch - "Là nữ tử Minh giáo ngày hôm qua?" 

- "Sa Mạn Hoa... Sa Mạn Hoa" - Công tử Thư Dạ lẩm bẩm thở dài, quay đầu nhìn vương quốc bí mật của y - "Những năm qua, ta một mực đợi chờ nàng về trước mặt ta, sau đó..." - Ngón tay của y gạt vạt áo khép hờ trước ngực, chỉ lên vết thương cực lớn giữa ngực - "Sau đó, cũng như mười năm trước, một tiễn bắn xuyên nơi đây". 

- "Cái gì?" - Hoắc Thanh Lôi thoát miệng la lên - "Mười năm trước ông thoát chết trở về là bị yêu nữ đó hại?" 

- "Phải" - Công tử Thư Dạ gật đầu nhè nhẹ, khóe miệng hé cười, nhìn về cúi trời Tây, sau dãy cát vàng ẩn ước có thể nhìn thấy Tuyết Sơn nguy nga - "Lúc đó, ta và Mặc Hương chạy ra khỏi Đại Quang Minh cung, vượt leo vách đứng của Côn Luân Tuyết Sơn... 

Nàng cầm loan cung dưới núi, liên tục bắn ta mười ba tiễn. Tiễn cuối cùng xuyên qua ngực ta, ghim ta trên vách núi băng giá". 

- "Thập tam tiễn..." - Nghĩ đến hôm qua trên thành nhìn thấy tiễn pháp kinh người của nữ tử kia, Hoắc Thanh Lôi rùng mình lạnh người, do dự, chung quy nhịn không được phải hỏi - "Nói như vậy, công tử quả thật đã đến Côn Luân Tuyết Sơn? Một thân tuyệt kỹ ngày nay cũng là học luyện từ đó mà ra? Nhưng... ông bắt đầu dùng thứ mê dược kia từ hồi nào vậy? Cũng là từ lúc đó?". 

- "Ha ha" - Công tử Thư Dạ vỗ tay lên lan can bạch ngọc, nhưng cười không nói gì, lại tựa hồ đầy dẫy tâm sự vô hạn. 

- "Công tử, trong năm năm đó... ông ở trên Côn Luân Tuyết Sơn đã gặp phải những gì?" - Hoắc Thanh Lôi tịnh không phải là người nhiều chuyện, nhưng nỗi hiếu kỳ che giấu mười năm nay chung quy đã không còn đè nén được nữa. 

- "Gặp phải tiên cảnh" - Công tử Thư Dạ chợt cười lớn. 

- "Tiên cảnh?" - Hoắc Thanh Lôi giật mình - "Côn Luân Tuyết Sơn chim cũng khó bay qua, tuyệt không có bóng người, làm sao có tiên cảnh chứ?" 

Công tử Thư Dạ lắc đầu, mỉm cười : 

- Ngươi đã tiến nhập và nơi sâu thẳm nhất của Côn Luân chưa? Làm sao mà biết ở đó không có bóng người? Ta nói cho người biết, ở nơi cao nhất của tuyết vực Côn Luân, trên vách đứng vạn trượng, chính là Đại Quang Minh cung Tổng đàn Minh giáo. 

- "Đại Quang Minh cung?" - Hoắc Thanh Lôi thoát miệng, nghĩ đến giáo phái đang bị vây đánh khắp nơi ở Trung Nguyên - "Đại Quang Minh cung Tổng đàn Minh giáo quả thật ở trên tuyệt đỉnh của tuyết vực sao? Vậy Giáo chủ Minh giáo, người được các quốc gia vùng Tây Vực run sợ tôn xưng là "Từ Phụ", là "Giáo vương" cũng cư trú trên Côn Luân Tuyết Sơn sao?". 

- "Phải... Đó là nguyên nhân tại sao các Giáo chủ đời trước của Minh giáo cũng được các quốc gia Tây Vực gọi là Sơn Trung lão nhân" - Đề cập đến cái tên đó, cả công tử Thư Dạ con người vốn hung mãnh ngang tàng cũng phải trầm tĩnh xuống, dùng giọng nói rất điềm đạm - "Ngươi đáng lẽ cũng đã nghe qua truyền thuyết về Sơn Trung lão nhân lưu truyền ở vùng Tây Vực chứ?". 

Hoắc Thanh Lôi im lặng gật đầu, nhãn thần cũng có vẻ kính sợ thận trọng. Làm sao mà không nghe qua chứ? Tuy Côn Luân Tuyết Sơn cách xa Đôn Hoàng về phía tây tới mấy ngàn dặm, nhưng thương đội trên con đường tơ lụa vẫn truyền miệng về những truyền thuyết kinh hồn đó. 

Truyền thuyết nói rằng trên một tòa núi hiểm trở ở vùng cực tây tận cúi Côn Lôn, có một tòa cung điện như thế ngoại đào nguyên, gọi là Đại Quang Minh cung. Đó là Tổng đàn của Minh giáo, Giáo vương đời đời đều ở đó tiếp kiến thuộc hạ giáo dân phân đàn. Đồng thời, ở đó cũng bồi dưỡng những đội sát thủ khiến người ta kinh tâm táng đởm. Vua chúa của những tiểu quốc gia vùng Tây Vực đối với vị lão nhân đó đều không khỏi phải kính sợ, bởi vì ông ta khống chế lực lượng sát thủ rộng lớn đáng sợ, nếu có quốc gia nào ở vùng Tây Vực dám áp chế Minh giáo, bất kính với Minh Tôn, liền lập tức phái thích khách giết chết vua chúa cai quản quốc gia đó. 

Hơn hai mươi năm trước, Hồi Hột Khả Hãn tiền nhiệm vốn áp chế Minh giáo, kết quả trong một đêm ông ta đã chết bất đắc kỳ tử, tuy vẫn còn tráng niên. Đệ đệ của ông ta kế thừa vương vị, tân Khả Hãn vừa lên ngôi đã tuyên bố lập Minh giáo làm quốc giáo, còn phái trưởng nữ yêu thương nhất là Mai Nghê Nhã tấn nhập Đại Quang Minh cung, làm một trong ba vị Thánh Nữ của Minh giáo. Được Hồi Hột chi trì, thế lực của Minh giáo càng gia tăng, thậm chí thông qua con đường tơ lụa, đã đưa thế lực xâm lấn đến Trung Nguyên. 

Đó là thời thế lực Minh giáo cực thịnh, nhưng không biết vì sao, mười năm gần đây hoạt động của Minh giáo tại Tây Vực đột nhiên giảm hẳn, lực uy hiếp cũng không còn to tát như trước. Đã có người như công tử ở Đôn Hoàng đại diệt giáo dân, Đại Quang Minh cung cũng một mực không có thủ đoạn biện pháp tàn độc gì, trước đây chỉ phái một hai thích khách đến hành thích, công tử lại không cần tổn phí nhiều khí lực đã hóa giải được ngay. 

Nghĩ đến đó, Hoắc Thanh Lôi không khỏi lắc đầu lầm bầm : 

- Sát thủ Đại Quang Minh cung phái ra cũng bất quá chỉ có bấy nhiêu... Những võ sĩ của các quốc gia Tây Vực chắc là võ học không tinh cho nên mới để đám thích khách đó đi lấy đầu quốc chủ. 

- "Ngươi nghĩ mấy tên sát thủ đến Đôn Hoàng là đại biểu cho tiêu chuẩn sát thủ của Đại Quang Minh cung sao?" - Công tử Thư Dạ chợt cười cười, thần thái ẩn ước có một vẻ ngạo nghễ khôn tả, quay đầu nhìn Hoắc Thanh Lôi - "Phải biết địa phương huấn luyện sát thủ trong Tổng đàn Đại Quang Minh cung gọi là Tu La Trường. Trong Tu La Trường, đám sát thủ án chiếu theo năng lực cao thấp mà phân thành "Tam Giới": Lục Súc Giới, Sinh Tử Giới và Quang Minh Giới. Mấy tên thích khách đến Đôn Hoàng nếu không phải là phế vật của Lục Súc Giới thì tối đa cũng chỉ là mấy tay mới lọt vào Sinh Tử Giới! Sát thủ chân chính đạt đến trình độ "Quang Minh Giới" e rằng bọn họ sau mười năm còn chưa bồi dưỡng được ra!". 

Hoắc Thanh Lôi thất kinh, lại không dám hỏi tiếp: "Công tử đối với nội bộ Đại Quang Minh cung của Ma giáo sao lại rành như vậy?" 

Phảng phất nhìn thấy nét hoài nghi của thuộc hạ, công tử Thư Dạ mỉm cười, không biết tại sao hôm nay nói ra những quá khứ ẩn bí lại không có chút ý tứ che giấu, thở dài khoanh tay : 

- Mười lăm năm trước, lúc ta vào đến Đại Quang Minh cung, đã trở thành một Lục Súc Giới sát thủ mạng như cỏ rác, cũng giống như tiểu tử Mặc Hương vậy. 

- "Mặc Hương?" - Mười năm nay, lâu lâu cứ nghe công tử lẩm bẩm nhắc đến cái tên đó, Hoắc Thanh Lôi thoát miệng hỏi. Có lẽ chỉ có người tâm phúc như hắn mới biết người mang tên "Mặc Hương" là "bằng hữu" duy nhất trong đời công tử. 

Bạch y công tử dựa lan can vọng nhìn xa xăm, giữa ánh châu ngọc chói ngời, nhãn thần lại tịch liêu làm sao, như đang dò dẫm truy tìm hồi ức. 

Một trường quá khứ bị băng tuyết trùng trùng chôn vùi ở Côn Luân, y chưa bao giờ kể cho ai biết.